Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 396

Thiên Lang Tử Ra Tay: Mạng Lưới Đe Dọa Giăng Lưới

3827 từ
Mục tiêu: Thiên Lang Tử và đồng minh của hắn có những động thái rõ ràng hơn, cố gắng ngăn cản Lâm Phong tiếp tục điều tra, tạo ra căng thẳng mới.,Khẳng định mức độ nguy hiểm của việc Lâm Phong đào sâu vào bí mật Đại Địa Phân Liệt.,Lâm Phong và đồng minh phải đối mặt trực tiếp với sự can thiệp từ Thiên Lang Tử.,Củng cố mối quan hệ đồng hành và sự tin tưởng giữa Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân khi đối mặt với hiểm nguy.,Thiết lập tiền đề cho những khám phá sâu hơn trong Ch.398, nhưng giờ đây dưới áp lực và nguy hiểm trực tiếp.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Thiên Lang Tử, Thiên Binh Thiên Tướng
Mood: Căng thẳng, hồi hộp, nguy hiểm, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Bên trong một thư phòng cổ kính nhất của Thiên Thư Lĩnh, mùi gỗ mục, giấy cũ, rêu phong và hương trầm nhẹ phảng phất trong không khí đặc quánh sự tĩnh mịch, huyền bí. Linh khí ở đây không cuồn cuộn như nơi tu luyện chuyên biệt, nhưng lại tinh thuần đến lạ, thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng trang giấy, mang theo dấu ấn của hàng vạn năm lịch sử. Ánh sáng mờ ảo len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, phủ lên những chồng cổ tịch cao ngất, tạo nên một khung cảnh như lạc vào một thế giới khác, nơi thời gian dường như ngừng trôi.

Lâm Phong ngồi đó, lưng thẳng tắp, gương mặt thanh tú hiện rõ vẻ tập trung cao độ, đôi mắt đen láy lướt qua từng dòng chữ cổ. Hắn đã dành trọn mấy ngày đêm qua, chìm đắm trong biển tri thức khổng lồ này, gần như quên ăn quên ngủ. Bên cạnh hắn, Diệp Vô Song ngồi yên lặng, nàng không đọc sách, chỉ khẽ nhắm mắt, như đang hấp thụ linh khí tinh túy nơi đây, hoặc đơn giản là giữ cho tâm trí mình thật tĩnh lặng để cảm nhận mọi biến động xung quanh. Thỉnh thoảng, nàng lại mở đôi mắt tím huyền ảo của mình, liếc nhìn Lâm Phong một cái, trong đó ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.

“Lại là những vết tích bị xóa bỏ… Rõ ràng là có một thế lực cố tình che giấu sự thật,” Lâm Phong lẩm bẩm, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve một trang giấy đã ngả màu úa vàng. Hắn chỉ vào một đoạn văn trên thư tịch, nơi những nét chữ ban đầu đã bị cạo đi một cách thô bạo, rồi viết đè lên bằng một loại mực khác, dù tinh vi đến mấy cũng không thể qua mắt được hắn. “Thậm chí cả những ghi chép về địa mạch Linh Giới cổ đại cũng có dấu hiệu bị sửa đổi. Phân bổ linh khí, kết cấu nguyên bản của các đại lục… tất cả đều bị bóp méo!”

Diệp Vô Song khẽ mở mắt, giọng nói trầm ấm của nàng vang lên trong không gian tĩnh mịch: “Ngươi đã tìm thấy gì nữa sao? Sắc mặt ngươi có vẻ không tốt.” Nàng đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên vai Lâm Phong, truyền một chút linh lực ấm áp qua.

Lâm Phong khẽ thở hắt ra, sự mệt mỏi và phẫn nộ đan xen trong ánh mắt hắn. “Đây không chỉ là Đại Địa Phân Liệt, Vô Song. Đây là một sự ‘tái cấu trúc’ của các giới, một ‘khế ước’ đã bị phá vỡ, và ‘Giới Nguyên Pháp Trận’ đã bị hủy hoại để làm suy yếu tất cả… Lão tổ đã đúng, nhưng ông ấy còn chưa biết hết sự thật khủng khiếp này.” Hắn lật nhanh hàng chục trang sách, chỉ ra những điểm mâu thuẫn, những đoạn văn bị sửa đổi một cách vụng về, hoặc những khoảng trống vô lý trong dòng thời gian. Mỗi lần Lâm Phong chỉ ra một bằng chứng, Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn lại khẽ rung động, phát ra ánh sáng mờ ảo, như một tấm gương phản chiếu, giúp hắn “nhìn xuyên” qua lớp vỏ bọc giả tạo, “hiện thực hóa” những thông tin bị ẩn giấu. Nó không chỉ là một công cụ, mà dường như còn là một phần của chính bí ẩn này, một chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến chân tướng.

Diệp Vô Song nhìn theo những ngón tay Lâm Phong đang lướt trên cổ tịch, đôi mắt tím của nàng dần hiện lên vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng biết, càng đi sâu vào bí mật, Lâm Phong càng dấn thân vào hiểm nguy. “Vậy… kẻ đứng sau tất cả, mục đích của chúng là gì?”

Lâm Phong lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Ta chưa biết. Nhưng rõ ràng là chúng muốn kiểm soát toàn bộ dòng chảy linh khí, thao túng vận mệnh của các giới thấp hơn, biến chúng thành ‘nông trại’ để thu hoạch. Chúng đã phá vỡ một ‘Thế Giới Khế Ước’ cổ đại, một thỏa thuận cân bằng giữa các vị diện, rồi hủy hoại ‘Giới Nguyên Pháp Trận’ để đảm bảo sự suy yếu vĩnh viễn, khiến không ai có thể đột phá lên cảnh giới cao hơn một cách tự nhiên. Linh Giới, và cả phàm giới, chỉ là những quân cờ trong ván cờ của chúng.” Hắn nghiến răng, sự kiên định trong lòng càng thêm mạnh mẽ. “Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Ta sẽ không để chúng làm càn!”

Diệp Vô Song siết chặt tay Lâm Phong. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt kiên định của nàng đã thay cho vạn lời. Nàng tin Lâm Phong, và nàng sẽ luôn sát cánh cùng hắn, dù con đường phía trước có gian nan đến mấy.

Lâm Phong quay lại nhìn Diệp Vô Song, một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi hắn, xua đi phần nào vẻ mệt mỏi. Hắn vuốt nhẹ mái tóc tím mượt của nàng. “Có lẽ Tàng Thư Trưởng Lão đã đúng. Chúng ta mới chỉ chạm vào rìa của vực sâu. Nhưng rìa vực sâu cũng đã đủ để ta hiểu, đây không phải là một tai ương tự nhiên, mà là một âm mưu được sắp đặt từ hàng vạn năm trước. Và ta… sẽ vạch trần nó.” Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. “Đi thôi, Vô Song. Ta nghĩ đã đến lúc chúng ta cần một chút không khí trong lành, và có lẽ… một vài thông tin mới.”

***

Quán Trà Vọng Nguyệt ở Thiên Phong Thành, cách Thiên Thư Lĩnh không xa, là một nơi lý tưởng để thu thập tin tức. Khác hẳn với vẻ tĩnh mịch, cổ kính của Thiên Thư Lĩnh, nơi đây lại tấp nập, ồn ào vừa phải, với tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, và mùi trà thơm ngát hòa quyện với hương bánh ngọt, khói hương nhẹ nhàng. Bên trong quán luôn ấm áp, dễ chịu, dù bên ngoài trời có nắng hay gió.

Lâm Phong và Diệp Vô Song vừa ngồi xuống một góc khuất, chưa kịp gọi món thì một bóng người nhanh nhẹn, toàn thân đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn đã xuất hiện bên cạnh bàn của họ. Chính là Quỷ Diện Lang Quân. Hắn cúi người xuống, giọng nói thì thầm, căng thẳng đến lạ, hoàn toàn khác với vẻ khôn lỏi, lanh lợi thường thấy.

“Lâm công tử, tình hình không ổn rồi!” Quỷ Diện Lang Quân hạ giọng, đôi mắt sau lớp mặt nạ không ngừng liếc nhìn xung quanh, dù hắn đã chọn một góc kín đáo nhất. “Mạng lưới của ta vừa truyền về tin tức khẩn cấp. Thiên Lang Tử… hắn đã bắt đầu có động thái.”

Lâm Phong nheo mắt, tay khẽ siết nhẹ chén trà trên bàn. “Động thái gì? Hắn cuối cùng cũng không nhịn được sao?”

“Hắn đang điều động một đội ngũ Thiên Binh Thiên Tướng tinh nhuệ, ước chừng hơn ba mươi người, tất cả đều là tu sĩ Hợp Thể kỳ trở lên, dẫn đầu là ba vị Đại Thừa sơ kỳ! Chúng đang hướng thẳng về Thiên Thư Lĩnh!” Giọng Quỷ Diện Lang Quân đầy vẻ nghiêm trọng. “Mục tiêu… e rằng là ngài!”

Nghe vậy, Diệp Vô Song lập tức đứng thẳng người, khí thế cảnh giác dâng lên. Đôi mắt tím của nàng lướt qua Lâm Phong, rồi nhìn ra bên ngoài quán trà, như thể muốn xuyên thủng không gian mà nhìn thấy kẻ địch. Nàng không nói lời nào, nhưng sự chuẩn bị cho chiến đấu đã hiện rõ trong từng cử chỉ.

Lâm Phong khẽ nhíu mày, nhưng không hề hoảng loạn. Hắn đã lường trước được điều này. “Thiên Lang Tử hành động nhanh hơn ta tưởng. Hắn muốn ngăn cản ta đào sâu vào bí mật này. Vậy ra, hắn cũng là một phần của ‘kẻ điều khiển vận mệnh’ mà Tàng Thư Trưởng Lão nhắc đến?”

“Khó nói lắm, Lâm công tử. Nhưng có một điều chắc chắn, hắn không muốn ngài tiếp tục điều tra. Mạng lưới của ta còn phát hiện ra rằng, hắn có vẻ đã biết ngài đang tìm kiếm gì. Thông tin này… giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử!” Quỷ Diện Lang Quân, dù trong tình huống nguy cấp, vẫn không quên bản tính khôn lỏi của mình. Hắn đưa tay xoa xoa ngón trỏ và ngón cái, ý tứ rõ ràng.

Lâm Phong bật cười khẽ, vẻ căng thẳng vơi đi đôi chút. “Yên tâm, thù lao của ngươi sẽ không thiếu. Nhưng bây giờ, chúng ta cần nghĩ cách đối phó.” Hắn quay sang Diệp Vô Song, ánh mắt cả hai giao nhau, một kế hoạch ứng phó nhanh chóng được hình thành trong tâm trí họ mà không cần phải nói thành lời. “Thiên Thư Lĩnh là địa phận của Tàng Thư Trưởng Lão, chúng sẽ không dám hành động quá lộ liễu bên trong. Nhưng một khi chúng ta rời khỏi đó…”

“Đó là lý do ta vội vã đến đây báo tin.” Quỷ Diện Lang Quân tiếp lời. “Thiên Lang Tử không muốn gây chuyện lớn với Tàng Thư Trưởng Lão, nhưng hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội khi ngài rời khỏi sự bảo hộ của Thiên Thư Lĩnh.” Hắn lại liếc nhìn xung quanh. “Có lẽ chúng đã bố trí người rình rập bên ngoài rồi. Rừng Cổ Mộc là con đường duy nhất từ Thiên Thư Lĩnh đến Thiên Phong Thành, và cũng là nơi lý tưởng để phục kích.”

“Vậy thì chúng ta sẽ cho chúng một bất ngờ nhỏ.” Lâm Phong đứng dậy, đôi mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. “Ta đã quá mải mê với cổ tịch mà quên mất rằng, có những kẻ không muốn sự thật được phơi bày. Được thôi, nếu chúng muốn chơi, ta sẽ chơi cùng chúng.”

Ba người trao đổi ánh mắt đầy ý nghĩa. Quỷ Diện Lang Quân gật đầu, vẻ khôn lỏi lại thay thế sự căng thẳng. Hắn biết, Lâm Phong không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Rừng Cổ Mộc, con đường nối liền Thiên Thư Lĩnh với Thiên Phong Thành, trở nên yên tĩnh lạ thường. Gió nhẹ lay động tán lá cổ thụ, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn. Ánh sáng lọt qua tán cây tạo thành những vệt nắng vàng lung linh trên thảm thực vật ẩm ướt, xanh mướt, mang đến cảm giác hoang sơ nhưng cũng đầy vẻ huyền bí. Mùi đất ẩm, rêu phong và hương cây cỏ dại tràn ngập không gian.

Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân đang bước đi giữa rừng, bước chân nhẹ nhàng, cảnh giác. Họ biết, mỗi một bóng cây, mỗi một tảng đá đều có thể ẩn chứa hiểm nguy.

Đúng như dự đoán của Quỷ Diện Lang Quân, khi họ đi sâu vào trong rừng, một luồng sát khí lạnh lẽo đột nhiên bùng lên, bao trùm cả không gian. Từ những bụi cây rậm rạp, từ những gốc đại thụ khổng lồ, một đội ngũ Thiên Binh Thiên Tướng hùng hậu bất ngờ xuất hiện, bao vây họ thành một vòng tròn khép kín. Ánh kim loại từ giáp vàng, giáp bạc của chúng lấp lánh trong ánh hoàng hôn, tạo nên một cảnh tượng vừa uy nghiêm vừa đáng sợ. Mỗi tên Thiên Binh đều cầm trong tay binh khí thần thánh, tỏa ra khí tức tu luyện mạnh mẽ, ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

“Lâm Phong, giao ra những gì ngươi đã tìm thấy và ngoan ngoãn theo chúng ta. Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!” Một tên Thiên Binh tướng lĩnh, với bộ giáp vàng lấp lánh và thanh trường đao sáng loáng, cất giọng lạnh lùng, vang vọng khắp khu rừng.

Lâm Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng tinh quái hiện lên trên gương mặt thanh tú. “Thiên Lang Tử phái các ngươi đến sao? Hắn nghĩ chỉ vài tên tay sai là có thể cản được ta?” Hắn không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại, trong ánh mắt đen láy của hắn còn có một tia hứng thú chiến đấu. “Thật là xem thường người khác quá rồi. Hắn nên tự mình đến đây mới phải chứ.”

“Kẻ phàm không được phép bước vào! Ngươi không có tư cách nói chuyện với chủ nhân của chúng ta!” Tên Thiên Binh tướng lĩnh gầm lên, bàn tay nắm chặt trường đao, khí thế bức người.

Ngay lập tức, Diệp Vô Song đã rút ra thanh kiếm băng của mình, mũi kiếm chỉ thẳng về phía kẻ địch, ánh mắt tím huyền ảo lạnh lẽo như băng giá. Khí tức Đại Thừa trung kỳ của nàng bùng nổ, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ Lâm Phong. “Không ai được chạm vào hắn!” Giọng nàng vang lên sắc lạnh, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào.

Không chờ đợi thêm, đội Thiên Binh Thiên Tướng lập tức tấn công. Hàng loạt binh khí thần thánh lao tới, mang theo những luồng linh lực cuồn cuộn. Lâm Phong không chút chậm trễ, Cửu Thiên Huyền Kiếm đã xuất hiện trong tay hắn, ánh kiếm xanh biếc lập lòe như những vì sao đêm. Hắn thi triển kiếm pháp Cửu Chuyển Huyền Thiên, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện giữa vòng vây kẻ địch, mỗi đường kiếm đều mang theo uy lực kinh người, chém tan những đòn tấn công của Thiên Binh. Kiếm khí như rồng lượn, hổ gầm, vừa linh hoạt vừa mạnh mẽ, khiến cho Thiên Binh Thiên Tướng không thể áp sát.

Diệp Vô Song, với thân pháp phiêu dật và băng pháp thần diệu, trở thành một bức tường vững chắc bên cạnh Lâm Phong. Nàng không chỉ tạo ra những đòn tấn công sắc bén từ băng, đóng băng cả không khí xung quanh, mà còn tạo ra những lá chắn băng kiên cố, hóa giải những đòn đánh hiểm hóc. Những bông tuyết băng giá xoay tròn quanh nàng, biến thành vô số mũi tên băng, lao vút đi, ghim chặt những kẻ dám đến gần. Vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của nàng hòa quyện với sự tàn khốc của băng pháp, tạo nên một sức hút chết người.

Quỷ Diện Lang Quân thì lại hoàn toàn khác. Hắn không trực tiếp đối đầu, mà lanh lẹ di chuyển xung quanh, thân pháp quỷ dị khó lường. Từ trong tay áo hắn, vô số ám khí độc đáo được bắn ra, không chỉ có kim châm tẩm độc mà còn có những tiểu trận pháp ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, gây ra những tiếng nổ nhỏ, quấy nhiễu và làm rối loạn đội hình địch. Hắn không tìm cách kết liễu đối thủ, mà chủ yếu là tạo ra lợi thế chiến thuật, mở đường cho Lâm Phong và Diệp Vô Song. “Ta nói rồi, thông tin này… giá không rẻ đâu nha!” Hắn lẩm bẩm, nụ cười trên chiếc mặt nạ dường như càng thêm sâu.

Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Dù Lâm Phong và Diệp Vô Song phối hợp ăn ý, một người chủ công, một người chủ thủ kiêm hỗ trợ, nhưng số lượng Thiên Binh Thiên Tướng quá đông đảo và thực lực của chúng cũng không hề yếu. Ba vị Đại Thừa sơ kỳ tướng lĩnh không ngừng điều động binh sĩ, tạo thành những trận hình vây công chặt chẽ, khiến Lâm Phong và Diệp Vô Song dần rơi vào thế bị động. Những luồng linh lực mạnh mẽ va chạm, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, rung chuyển cả khu rừng Cổ Mộc.

Đúng lúc đó, một áp lực vô hình, nặng nề như núi Thái Sơn đột nhiên bao trùm cả khu rừng. Mọi tiếng ồn ào dường như bị nuốt chửng. Ngay cả Thiên Binh Thiên Tướng cũng phải khựng lại, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi. Một bóng hình cao ngạo, uy nghiêm, xuất hiện trên tán cây cao nhất, ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi lên bộ chiến bào ánh bạc của hắn, khiến hắn trông như một vị thần giáng thế. Lưng hắn đeo một thanh trường kiếm, phát ra hàn quang lạnh lẽo.

Thiên Lang Tử!

***

Không khí trong rừng Cổ Mộc đột ngột trở nên u ám và tràn ngập sát khí. Dù đêm tối đã bao trùm, và gió lạnh bắt đầu thổi qua kẽ lá, nhưng cái lạnh thấu xương nhất lại đến từ luồng áp lực kinh người mà Thiên Lang Tử đang tỏa ra. Hắn không trực tiếp tham chiến, chỉ đứng từ xa, trên đỉnh của một cây cổ thụ cao nhất, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đầy vẻ khinh miệt nhìn xuống Lâm Phong và Diệp Vô Song đang chật vật chống đỡ. Ngay cả những Thiên Binh Thiên Tướng đang vây công cũng phải lùi lại một bước, cảm nhận được sự phẫn nộ và sức mạnh khủng khiếp từ chủ nhân của chúng.

Lâm Phong cảm thấy một sức nặng vô hình đè nén lên mình, như thể không khí xung quanh biến thành chì. Hắn biết, đây là Thiên Lang Tử đang dùng uy áp của một cường giả Đại Thừa hậu kỳ để trấn áp. Hắn nghiến răng, cố gắng đứng thẳng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay phát ra tiếng ngân khẽ, như muốn đối kháng lại áp lực đó. Hắn nhận ra, ở thời điểm hiện tại, mình chưa phải là đối thủ trực tiếp của Thiên Lang Tử. Khoảng cách cảnh giới quá lớn.

“Lâm Phong, ngươi thật sự muốn chọc giận ta sao?” Giọng Thiên Lang Tử vang vọng khắp khu rừng, lạnh lùng như băng giá, mang theo một sự ngạo nghễ không thể che giấu. “Những gì ngươi đang tìm kiếm không phải là thứ một tiểu bối như ngươi có thể chạm vào. Hãy dừng lại, nếu không… cái giá phải trả sẽ không chỉ là mạng sống của ngươi!” Lời nói của hắn không chỉ là một lời đe dọa, mà còn ẩn chứa một sự cảnh cáo, như thể hắn biết những bí mật mà Lâm Phong đang đào bới có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường, không chỉ cho bản thân Lâm Phong mà còn cho những người xung quanh hắn.

Thiên Lang Tử giơ tay lên, không cần bất kỳ động tác thừa thãi nào. Một luồng năng lượng khổng lồ, màu bạc, hội tụ lại giữa không trung, rồi bắn thẳng về phía Lâm Phong. Đó không phải là một đòn tấn công thông thường, mà là sự ngưng tụ của quy tắc và linh lực, mang theo sức mạnh hủy diệt. Nó xé toạc không khí, tạo ra một tiếng rít ghê rợn, khiến cây cối xung quanh đổ rạp.

Lâm Phong và Diệp Vô Song đều cảm nhận được nguy hiểm chết người. “Cẩn thận!” Lâm Phong gầm lên, dồn toàn bộ linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, tung ra một chiêu “Thiên Hà Đảo Lưu”, kiếm khí ngưng tụ thành một dòng sông sao bạc, cố gắng chống đỡ luồng năng lượng của Thiên Lang Tử. Diệp Vô Song cũng không chậm trễ, nàng triệu hồi một tấm khiên băng khổng lồ, đồng thời vô số bông tuyết xoay tròn, tạo thành một lớp phòng ngự dày đặc.

Hai luồng năng lượng va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, ánh sáng chói lòa bùng lên, xóa nhòa cả không gian xung quanh. Sóng xung kích lan tỏa, thổi bay mọi thứ trong bán kính hàng chục trượng. Lâm Phong và Diệp Vô Song, dù đã gắng sức chống đỡ, vẫn bị đẩy lùi mạnh mẽ, thân hình lảo đảo, linh lực trong cơ thể chấn động kịch liệt. Một vị máu tươi trào ra từ khóe môi Lâm Phong.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc nguy cấp đó, khi Thiên Lang Tử vẫn còn giữ vẻ khinh miệt, chưa kịp tung ra đòn kết liễu, và Thiên Binh Thiên Tướng chưa kịp phản ứng, Quỷ Diện Lang Quân đã hành động. Hắn, người luôn giữ một khoảng cách an toàn trong trận chiến, đã chuẩn bị từ trước một trận pháp dịch chuyển tức thời nhỏ, được giấu kín dưới chân. Tranh thủ lúc Thiên Lang Tử ra đòn, khi mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Lâm Phong và Diệp Vô Song, hắn kích hoạt trận pháp.

Một luồng sáng xanh lục đột ngột bùng lên từ dưới chân ba người, bao trùm lấy họ. “Chạy đi, Lâm công tử! Sẽ có ngày gặp lại!” Giọng Quỷ Diện Lang Quân vang lên chói tai trong tiếng nổ.

Trong tích tắc, cả Lâm Phong, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân đã biến mất, chỉ để lại một làn khói xanh mờ ảo và một hố sâu hoắm nơi họ vừa đứng.

Thiên Lang Tử, nhìn cảnh tượng đó, gương mặt lạnh lùng của hắn cuối cùng cũng biến sắc, ánh mắt sắc bén lóe lên sự tức giận tột độ. Hắn gầm lên một tiếng, linh lực bùng nổ, khiến cây cối xung quanh bị thổi bay, đất đá nứt toác. “Đồ chuột nhắt! Ngươi nghĩ trốn thoát được sao? Lâm Phong, ngươi sẽ phải trả giá cho sự tò mò của mình, và cái giá đó… sẽ không chỉ là mạng sống của ngươi!” Lời nói của hắn vang vọng trong đêm tối, mang theo sự đe dọa không chỉ nhắm vào Lâm Phong, mà còn ám chỉ đến những người thân, những mối quan hệ mà hắn đã biết.

Lâm Phong, dù đã dịch chuyển đi rất xa, vẫn cảm nhận được sự phẫn nộ kinh hoàng của Thiên Lang Tử. Hắn siết chặt tay Diệp Vô Song, cảm nhận sự rung động mạnh mẽ của Huyễn Mặc Quyển trong túi trữ vật. Rõ ràng, việc hắn đào sâu vào bí mật về Đại Địa Phân Liệt đã chạm đến một dây thần kinh nhạy cảm của Thiên Lang Tử, và có lẽ, của cả một thế lực còn lớn hơn. Cuộc truy đuổi và âm mưu này, giờ đây, mới chỉ là khởi đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ