Lời thề của Lâm Phong như một tiếng sét đánh ngang trời, xé toạc màn tĩnh mịch u ám của thư khố bí mật. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn vẫn sáng rực, những ký tự cổ xưa trên đó nhảy múa điên cuồng, như thể chính bảo vật này cũng đang cộng hưởng với ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy trong lồng ngực chủ nhân. Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân đứng đó, chết lặng, bị cuốn vào cơn bão cảm xúc và những thông tin chấn động mà Lâm Phong vừa tiếp nhận. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi bụi thời gian và mùi linh khí hỗn loạn trong không gian càng lúc càng trở nên ngột ngạt, hòa quyện với hơi thở gấp gáp của cả ba.
Lâm Phong vẫn còn ngồi bệt giữa đống đổ nát, viên Thủy Tinh Ghi Hồn lơ lửng trước mặt chàng, ánh sáng mờ ảo từ nó phản chiếu lên gương mặt căng thẳng đến cực điểm. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ tinh quái hay hài hước thường ngày, mà đỏ ngầu, sưng húp, như thể đã dồn nén hàng vạn năm nỗi đau và bi thương. Chàng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên trán, những đường nét thanh tú trên khuôn mặt giờ đây bị méo mó bởi sự phẫn uất tột cùng. Huyễn Mặc Quyển mở ra, những ký tự trên đó không chỉ phát sáng mà dường như còn sống động hơn, xoáy sâu vào tâm trí Lâm Phong, không ngừng đổ thêm những mảnh ghép ký ức và thông tin kinh hoàng vào đầu hắn.
Chàng lẩm bẩm, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như bị xé toạc từ sâu thẳm tâm hồn: "Đây không phải... chỉ là Đại Địa Phân Liệt... không chỉ là suy yếu linh khí... nó là... một nghi thức... Huyết Tế Thiên Địa... rút cạn sinh khí... vận mệnh của giới diện thấp hơn... không chỉ là linh khí... không chỉ là linh khí!"
Nỗi đau đớn và sự thật tàn khốc hiện hữu trong từng lời nói, trong từng hơi thở nặng nề của Lâm Phong. Hắn như một con thú bị thương, vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ dài, vừa phải đối mặt với kẻ thù đã tàn phá gia đình và mọi thứ hắn yêu quý. Hắn không thể ngừng lại, không thể nhắm mắt. Những hình ảnh trong Thủy Tinh Ghi Hồn vẫn còn quay cuồng, tái hiện cảnh tượng Lâm Gia bị tàn sát, không phải do tranh chấp, mà là một cuộc thanh trừng có mục đích. Ông bà, cha mẹ, huynh đệ, tỷ muội... tất cả đều là nạn nhân của một âm mưu vĩ đại, tàn độc hơn bất kỳ sự tưởng tượng nào của hắn.
Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn và khí chất vương giả thường ngày của nàng giờ đây cũng không thể che giấu được sự lo lắng tột độ. Nàng bước đến gần Lâm Phong, nhẹ nhàng đặt bàn tay lạnh lẽo của mình lên vai hắn, cố gắng truyền một chút linh lực trấn an qua lớp trường bào xanh sẫm. "Lâm Phong, chàng sao vậy? Có chuyện gì kinh khủng hơn nữa sao? Chàng hãy bình tĩnh lại, nói rõ cho ta nghe." Giọng nàng trầm thấp, uy quyền, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự dịu dàng và cảm thông sâu sắc. Nàng hiểu rằng, những gì Lâm Phong vừa tiếp nhận không chỉ là thông tin, mà là một vết cắt sâu vào trái tim và linh hồn hắn.
Quỷ Diện Lang Quân, thân hình gầy gò của hắn run lên bần bật. Ngay cả chiếc mặt nạ quỷ cười bí ẩn cũng không thể che giấu được sự choáng váng tột độ của hắn. Hắn lùi lại một bước, nuốt nước bọt một cách khó khăn, âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Huyết Tế? Ai... ai có thể làm ra chuyện tàn độc như vậy chứ? Rút cạn cả vận mệnh... chẳng phải là tận diệt sao? Đây... đây là nghịch thiên hành động!" Hắn không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Huyết Tế Thiên Địa, một nghi thức chỉ tồn tại trong những truyền thuyết cổ xưa nhất, được coi là cấm kỵ, là đại tội không thể tha thứ. Việc đó có thể rút cạn cả vận mệnh của một giới diện, khiến nó vĩnh viễn không thể sản sinh ra cường giả, không thể phát triển, mãi mãi chìm trong yếu kém và suy tàn. Điều đó còn tàn khốc hơn cả diệt tộc, diệt môn. Nó là sự hủy diệt vĩnh viễn.
Lâm Phong không trả lời ngay. Hắn vẫn chìm đắm trong dòng chảy thông tin từ Huyễn Mặc Quyển. Những ký tự cổ xưa, những hình ảnh mờ ảo dần trở nên rõ nét, vẽ ra một bức tranh toàn cảnh về sự ra đời của "Giới Nguyên Pháp Trận", về cách nó được duy trì qua nghi thức "Huyết Tế Thiên Địa" tàn độc. Chàng thấy những dòng linh khí cuồn cuộn, không ngừng được hút từ các giới diện thấp hơn, qua vô số điểm nút của đại trận, cuối cùng đổ về một nơi duy nhất – một "nguồn" khổng lồ, nằm ở đâu đó trong một giới diện cực kỳ cao cấp, nơi "Thái Cổ Thao Túng Giả" cư ngụ. Nó không chỉ là linh khí, mà là sinh khí, là tinh hoa của vạn vật, là tiềm năng phát triển của cả một thế giới.
"Không... không chỉ là linh khí..." Lâm Phong lại lặp lại, giọng hắn giờ đây đầy sự chua xót và ghê tởm. "Nó là... sinh khí của cây cỏ, linh hồn của vạn thú, tinh hoa của con người... là vận mệnh của cả một giới diện. Chúng không chỉ hút cạn linh khí, mà còn rút cạn cả tiềm năng phát triển của các thế giới. Giới diện càng thấp, càng dễ bị bóc lột, càng bị khống chế chặt chẽ. Đó là lý do tại sao các giới diện dưới Linh Giới lại khan hiếm linh khí đến vậy, tại sao khó có thể xuất hiện cường giả. Đó là một cách để chúng duy trì sự thống trị, để ngăn chặn bất kỳ thế lực nào có thể trỗi dậy và đe dọa vị trí của chúng."
Hắn nhắm mắt lại, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Hắn thấy cha mẹ mình, với nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt chất chứa nỗi lo âu. Hắn thấy ông nội, người đã dạy hắn những bài học đầu tiên về tu luyện, giờ đây tái hiện trong hình ảnh một chiến sĩ kiên cường, đổ máu dưới chân một pháp trận khổng lồ. Tất cả đều vì muốn phá vỡ xiềng xích này, nhưng cuối cùng lại bị vùi dập không thương tiếc. Sự kiện Lâm Gia Diệt Môn, ban đầu hắn nghĩ chỉ là một bi kịch cá nhân, giờ đây hóa ra là một nốt trầm trong bản giao hưởng chết chóc của "Thái Cổ Thao Túng Giả".
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong bỗng rung lên mạnh mẽ hơn, một luồng năng lượng quen thuộc, ấm áp nhưng cũng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, từ từ lan tỏa ra, bao bọc lấy hắn. Hắn cảm thấy một sự cộng hưởng sâu sắc giữa huyết mạch của mình và bảo vật này. Những ký tự cổ xưa trên quyển sách dường như đang trò chuyện với hắn, truyền tải những thông tin mà chỉ riêng hắn mới có thể hiểu. Hắn nhận ra, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, một pháp bảo, mà nó còn là một phần của lịch sử, một nhân chứng im lặng cho toàn bộ âm mưu này. Nó chứa đựng những bí mật, những phương pháp để chống lại, để phá vỡ "Giới Nguyên Pháp Trận" và "Thế Giới Khế Ước". Dường như, nó đã được tạo ra để chờ đợi một ngày, một người, có thể hiểu và sử dụng nó để thực hiện sứ mệnh nghịch thiên.
Cảm giác lạnh lẽo từ đá dưới thân, mùi đất ẩm mốc và bụi bặm trong không khí, tất cả như hòa vào nỗi đau đớn và sự phẫn nộ của hắn. Hắn cảm thấy một gánh nặng to lớn đè lên vai, không chỉ là báo thù cho gia tộc, mà còn là trách nhiệm giải phóng vạn giới. Hắn là một phàm nhân, nhưng giờ đây, hắn phải gánh vác vận mệnh của cả vũ trụ.
Diệp Vô Song siết chặt tay trên vai Lâm Phong, nàng cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể hắn, nhưng cũng cảm nhận được một ý chí sắt đá đang dần hình thành, cứng rắn hơn bất kỳ loại đá nào. "Lâm Phong, ta hiểu... ta hiểu nỗi đau của chàng. Nhưng chàng không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt. Hãy cho ta biết, chúng ta có thể làm gì? Có cách nào để phá giải nghi thức tàn độc này không?" Ánh mắt màu tím huyền bí của nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, đầy kiên định.
Lâm Phong từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn dần lấy lại sự tỉnh táo, nhưng ngọn lửa căm phẫn vẫn cháy rực. Hắn nhìn Diệp Vô Song, rồi nhìn Quỷ Diện Lang Quân đang đứng run rẩy. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn là Lâm Phong, kẻ nghịch thiên cải mệnh. Hắn là người mang trong mình Huyễn Mặc Quyển.
"Chúng ta cần rời khỏi đây," Lâm Phong nói, giọng hắn vẫn khàn đặc nhưng đã ổn định hơn. "Thông tin này... quá quan trọng. Chúng ta cần một nơi an toàn hơn để tiêu hóa nó, để lập kế hoạch." Hắn đứng dậy, động tác có chút lảo đảo, nhưng rồi nhanh chóng ổn định lại. Viên Thủy Tinh Ghi Hồn nhẹ nhàng hạ xuống, nằm gọn trong tay hắn, ánh sáng của nó dần yếu đi. Huyễn Mặc Quyển cũng thu lại ánh sáng, trở về trạng thái bình thường, nhưng Lâm Phong biết, nó đang chờ đợi.
Diệp Vô Song gật đầu, nàng hiểu sự cấp bách. Quỷ Diện Lang Quân tuy vẫn còn hoảng sợ, nhưng hắn cũng nhanh chóng lấy lại sự chuyên nghiệp của mình. "Phải, chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn. Nơi này tuy ẩn mật, nhưng đã quá nguy hiểm khi chúng ta nắm giữ những bí mật này."
Cả ba nhanh chóng rời khỏi thư khố bí mật, bỏ lại sau lưng những bức tường đổ nát, những ký ức bi thương và mùi ẩm mốc của hàng vạn năm lịch sử. Tiếng gió rít qua các khe đá như một lời than khóc cho những linh hồn đã khuất, và cũng như một lời cảnh báo cho những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước. Lâm Phong bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng ý chí trong hắn đã không còn lay chuyển. Hắn đã chấp nhận gánh nặng này, gánh nặng của một người Phàm Nhân Nghịch Thiên.
***
Họ tìm thấy một động phủ ẩn mình sâu trong một vách núi cheo leo, được bao phủ bởi những cây cổ thụ rậm rạp và sương mù dày đặc. Nơi đây yên tĩnh, tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá và tiếng gió lùa qua khe đá nhẹ nhàng. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo lan tỏa trong không khí, tạo nên một bầu không khí có phần tiêu điều, nhưng cũng đủ an toàn để họ có thể tạm thời ẩn náu. Một viên dạ minh châu được Diệp Vô Song đặt ở góc hang, tỏa ra ánh sáng yếu ớt, đủ để soi rõ không gian nhỏ hẹp.
Lâm Phong ngồi khoanh chân giữa động phủ, Huyễn Mặc Quyển vẫn nằm yên trong tay hắn. Đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang cố gắng tiêu hóa toàn bộ những thông tin khổng lồ và tàn khốc mà hắn vừa tiếp nhận. Diệp Vô Song ngồi đối diện, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, như một bức tượng sống động nhưng lại chứa đựng vô vàn tâm sự. Quỷ Diện Lang Quân thì không thể ngồi yên, hắn đi đi lại lại trong động phủ, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Phong với vẻ mặt bất an và kinh hãi. Hắn vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận sự thật mà Lâm Phong đã khám phá.
Sau một lúc lâu, Lâm Phong từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn sâu thẳm, như chứa đựng cả một vũ trụ đang hỗn loạn. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân, giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân, khiến không gian dường như cũng chùng xuống.
"Hóa ra... Đại Địa Phân Liệt chỉ là bước khởi đầu," Lâm Phong bắt đầu, giọng hắn lạnh như băng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi đau thấu tận xương tủy. "Sự suy yếu linh khí cũng không phải là một hiện tượng tự nhiên, hay một tai họa ngẫu nhiên của vũ trụ. Nó là hậu quả của một 'Giới Nguyên Pháp Trận' khổng lồ, được kích hoạt và duy trì bởi một nghi thức... 'Huyết Tế Thiên Địa'..."
Diệp Vô Song khẽ nhíu mày, vẻ đẹp bí ẩn của nàng càng thêm phần sắc sảo dưới ánh sáng yếu ớt của dạ minh châu. "Huyết Tế Thiên Địa? Có nghĩa là... các giới diện thấp hơn bị hiến tế sao? Như... như vật tế thần cho một cái gì đó cao cả hơn?" Nàng đặt câu hỏi, giọng nói trầm thấp của nàng vang vọng nhẹ trong động phủ, mang theo một sự nghi hoặc và căm phẫn khó tả.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn lại tối sầm lại. "Không chỉ là hiến tế... nó còn tàn khốc hơn nhiều. Nó là một sự rút cạn có hệ thống. Sinh khí, linh khí, thậm chí cả vận mệnh và tiềm năng của các giới diện thấp hơn đều bị hút về một 'nguồn' duy nhất. Các ngươi có thể tưởng tượng được không? Cả một thế giới, cả hàng tỷ sinh linh, chỉ là những 'vật nuôi' trong mắt 'Thái Cổ Thao Túng Giả'. Chúng nuôi dưỡng chúng ta, để rồi rút cạn mọi thứ để duy trì sự cường đại của giới diện cao hơn... và của chính bản thân 'Thái Cổ Thao Túng Giả'."
Quỷ Diện Lang Quân rùng mình một cái rõ rệt. Chiếc mặt nạ quỷ cười của hắn dường như cũng không còn ý nghĩa gì trước sự thật kinh hoàng này. "Rút cạn vận mệnh... Vậy chẳng phải các giới diện thấp hơn sẽ mãi mãi không thể xuất hiện cường giả, mãi mãi bị giam cầm trong sự yếu kém sao? Điều này... quá tàn nhẫn! Quá độc ác!" Hắn không thể kiềm chế được sự phẫn nộ và ghê tởm trong lời nói. Là một người hoạt động trong thế giới ngầm, hắn đã chứng kiến vô số sự tàn bạo, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe về một sự tàn bạo có hệ thống, quy mô lớn đến mức này. Nó không chỉ là giết chóc, mà là hủy diệt toàn bộ tương lai, toàn bộ hy vọng của một thế giới.
"Đúng vậy," Lâm Phong tiếp lời, giọng hắn đầy sự đau xót. "Nghĩ lại mà xem, tại sao bao nhiêu năm qua, các giới diện thấp hơn lại hiếm khi xuất hiện cường giả Tiên Vương, hay thậm chí là Đại Thừa hậu kỳ? Tại sao Linh Giới lại là giới hạn mà phần lớn tu sĩ có thể đạt tới? Bởi vì 'Giới Nguyên Pháp Trận' này đã khống chế mọi thứ. Nó đã được thiết lập từ thời Thái Cổ, một 'Thế Giới Khế Ước' ràng buộc các giới vào một hệ thống bóc lột không lối thoát. Mục đích duy nhất của nó là cung cấp năng lượng cho 'Thái Cổ Thao Túng Giả' và duy trì trật tự mà chúng đã thiết lập. Bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào cố gắng phá vỡ 'khế ước' này, đều sẽ bị thanh trừng không thương tiếc. Giống như Lâm Gia của ta, và vô số gia tộc, môn phái khác 100 năm về trước."
Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng xua đi cái mùi máu tanh và sự thối nát vô hình của âm mưu này. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn vẫn nằm yên, nhưng Lâm Phong cảm thấy nó đang thì thầm, truyền đạt thêm những chi tiết tinh vi về cách thức hoạt động của đại trận. Hắn hiểu rằng, để duy trì một pháp trận khổng lồ bao trùm cả vũ trụ, không chỉ cần linh khí mà còn cần một loại năng lượng "cao cấp" hơn, đó chính là sinh khí và vận mệnh của các giới diện.
"Thái Cổ Thao Túng Giả... chúng ta biết gì về chúng?" Diệp Vô Song hỏi, ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua Lâm Phong, cố gắng nắm bắt mọi chi tiết. Nàng không phải là người dễ dàng bị dao động, nhưng sự thật này đã vượt xa mọi tưởng tượng của nàng về sự tàn ác và quyền lực.
Lâm Phong lắc đầu. "Ghi chép rất mơ hồ. Chúng được miêu tả như những thực thể cổ xưa, có sức mạnh vượt xa mọi cường giả Tiên Tôn, Tiên Đế mà chúng ta từng biết. Dường như chúng đã tồn tại từ trước khi vũ trụ phân tách, là những kẻ đã định hình nên trật tự này. Chúng không trực tiếp xuất hiện, mà thao túng mọi thứ thông qua các 'người đại diện' ở các giới diện cao hơn, những kẻ đã được 'Thế Giới Khế Ước' ban cho quyền lực và lợi ích để duy trì hệ thống."
"Vậy Thiên Lang Tử... hắn cũng là một trong số đó sao? Một con chó săn của Thái Cổ Thao Túng Giả?" Quỷ Diện Lang Quân hỏi, giọng hắn đầy vẻ ghê tởm.
Lâm Phong trầm ngâm một lúc. "Hắn có lẽ là một phần. Hoặc ít nhất, hắn biết về âm mưu này và được hưởng lợi từ nó. Lời cảnh cáo của hắn, việc hắn không muốn ta điều tra sâu hơn, tất cả đều khớp. Hắn không muốn 'trật tự' mà chúng đã thiết lập bị phá vỡ."
Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua những ký tự cổ xưa trên Huyễn Mặc Quyển, tìm kiếm một tia hy vọng. Hắn sờ lên những trang giấy cũ kỹ, cảm nhận được dòng chảy năng lượng ấm áp từ nó. Huyễn Mặc Quyển là chìa khóa. Hắn tin chắc điều đó. Huyết mạch của hắn, Huyễn Mặc Quyển, và sự kiện Lâm Gia Diệt Môn, tất cả đều không phải ngẫu nhiên. Chàng là một phần của kế hoạch lớn hơn, một con cờ đã được định trước để lật đổ bàn cờ này.
"Nếu đây là một pháp trận..." Diệp Vô Song suy tư, "vậy thì nó phải có điểm yếu, có cách để phá giải. Mỗi pháp trận đều có trận nhãn, có cơ chế vận hành. Và nếu nó cần 'thu hoạch' từ các giới diện thấp hơn, vậy thì việc cắt đứt nguồn cung đó có thể là một cách để suy yếu nó."
"Đúng vậy," Lâm Phong gật đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng hy vọng. "Huyễn Mặc Quyển đang chỉ dẫn ta. Nó chứa đựng những tri thức cổ xưa, những phương pháp phá giải mà 'Thái Cổ Thao Túng Giả' đã cố gắng che giấu. Tuy nhiên, việc cắt đứt nguồn cung không hề dễ dàng. Chúng ta sẽ phải can thiệp vào các giới diện thấp hơn, những nơi đã bị bóc lột và suy yếu đến cực điểm. Đó sẽ là một hành trình gian nan, đầy rẫy hiểm nguy."
Quỷ Diện Lang Quân lúc này đã không còn run rẩy nữa. Sự kinh hãi đã nhường chỗ cho sự nghiêm túc và quyết tâm. "Nếu thật sự là như vậy... nếu các giới diện thấp hơn sẽ bị 'tận diệt' nếu chúng ta không làm gì... thì chúng ta không có lựa chọn nào khác. Ta... ta sẵn sàng đi cùng Lâm công tử." Dù bản tính hắn tham tiền, nhưng đối mặt với sự hủy diệt vĩnh viễn của vô số thế giới, của cả một vũ trụ, hắn cũng không thể thờ ơ.
Lâm Phong quay lại nhìn Quỷ Diện Lang Quân, rồi nhìn Diệp Vô Song. Ánh mắt hắn hiện lên một tia cảm kích. Hắn biết, con đường này sẽ không thể đi một mình. Hắn cần đồng đội, những người tin tưởng hắn, những người sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.
"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong lẩm bẩm, câu nói quen thuộc bỗng mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. "Nếu 'Thiên Đạo' này đã bị thao túng bởi 'Thái Cổ Thao Túng Giả', thì chính chúng ta, những con người nhỏ bé, phải đứng lên để bảo vệ 'Nhân Đạo'. Ta sẽ không để bi kịch của Lâm Gia lặp lại, không để vô số giới diện bị hút cạn đến tận diệt. Ta sẽ tìm ra cách phá vỡ cái 'Thế Giới Khế Ước' tàn độc này."
Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn bỗng phát ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ hơn nữa, như một sự xác nhận, một lời hứa hẹn. Lâm Phong cảm thấy một sức mạnh cuồn cuộn đang trỗi dậy từ sâu thẳm huyết mạch mình, cộng hưởng với năng lượng của Huyễn Mặc Quyển. Hắn biết, bản thân hắn, cùng với bảo vật này, chính là chìa khóa để phá vỡ nghi thức "Huyết Tế Thiên Địa" và lật đổ "Thái Cổ Thao Túng Giả".
Ánh mắt hắn nhìn về phía trước, xuyên qua vách đá tối tăm của động phủ, như nhìn thấy cả một vũ trụ rộng lớn đang chờ đợi hắn. Một cuộc chiến vĩ đại, một hành trình nghịch thiên cải mệnh, chỉ mới bắt đầu. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong đã sẵn sàng.