Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 400

Huyễn Ảnh Một Thế Kỷ: Bi Ca Gia Tộc Diệp Thị

3205 từ
Mục tiêu: Lâm Phong (hiện tại) khám phá chi tiết về cuộc 'thanh trừng' của 'Thái Cổ Thao Túng Giả' đối với các gia tộc huyết mạch đặc biệt cách đây 100 năm, đặc biệt là gia tộc Diệp Thị.,Hé lộ nguồn gốc và bí mật ẩn giấu của Diệp Vô Song, chứng minh mối liên hệ sâu sắc của nàng với sự kiện bi thảm này và âm mưu lớn.,Minh chứng sự tàn khốc và sức mạnh của 'Thái Cổ Thao Túng Giả' thông qua việc chứng kiến sự sụp đổ của một gia tộc quyền lực ở Linh Giới.,Củng cố quyết tâm của Lâm Phong trong việc chống lại âm mưu vũ trụ, và làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Lâm Phong và Diệp Vô Song.
Nhân vật: Lâm Phong, Diệp Vô Song, Quỷ Diện Lang Quân, Thái Cổ Thao Túng Giả (Đại diện), Diệp Lão Tổ (Hồi ức), Diệp Vô Song (Thiếu nữ - Hồi ức)
Mood: Mysterious, tense, tragic, emotional, determined
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong đặt tay lên Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận dòng linh lực cuồn cuộn đang trỗi dậy từ huyết mạch, hòa cùng năng lượng cổ xưa của bảo vật. Ánh mắt hắn kiên định, xuyên qua bóng tối mịt mùng của di tích cổ xưa, như thể đã nhìn thấy con đường mình phải đi. Cuộc chiến vĩ đại mà hắn vừa thề nguyện, một hành trình nghịch thiên cải mệnh, chỉ mới bắt đầu. Câu nói "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" vang vọng trong tâm trí, không chỉ là khẩu hiệu mà còn là lời thề son sắt.

Bỗng nhiên, Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn không chỉ phát sáng mà còn rung động dữ dội, như một la bàn đang chỉ dẫn đến một mục tiêu cụ thể. Dòng ánh sáng từ nó chiếu rọi vào một góc khuất của căn phòng, nơi một vật thể kỳ lạ đang ẩn mình. Đó là một phiến đá cổ kính, cao khoảng ba trượng, rộng một trượng, bề mặt nhẵn bóng như gương nhưng lại không phản chiếu hình ảnh xung quanh. Thay vào đó, nó lấp lánh những luồng sáng mờ ảo, xoáy vào nhau như một dòng sông thời gian đang chảy ngược. Không khí xung quanh phiến đá trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, mọi âm thanh dường như đều bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng linh lực ù ù trong tai Lâm Phong. Một mùi hương ẩm mốc, pha lẫn chút vị kim loại và mùi đất đá cổ xưa, thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ thần bí của nơi này.

Quỷ Diện Lang Quân, sau khoảnh khắc bàng hoàng vì những thông tin vừa tiếp nhận, lúc này đã lấy lại được sự cảnh giác thường thấy. Hắn nhích lại gần phiến đá, đôi mắt dưới lớp mặt nạ quỷ cười nheo lại đầy tò mò. “Oa, thứ này nhìn không giống pháp bảo thông thường... trông như một cánh cổng dẫn đến hư vô vậy!” Giọng hắn trầm thấp, xen lẫn một chút kinh ngạc. “Thông tin này... giá không rẻ đâu nha, Lâm công tử! Ta bắt đầu cảm thấy đây là một món hời lớn rồi.”

Diệp Vô Song tiến đến, ánh mắt nàng tập trung hoàn toàn vào phiến đá. Khuôn mặt thanh tú nhưng sắc sảo của nàng khẽ nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt. Mái tóc màu tím than buông xõa, ánh lên vẻ huyền bí dưới ánh sáng mờ ảo của di tích. Một luồng linh lực vô hình tỏa ra từ cơ thể nàng, dường như đang thăm dò phiến đá. Nàng chậm rãi đưa tay ra, nhưng lại rụt về giữa chừng, biểu cảm trên gương mặt trở nên phức tạp. “Ta cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nó... như thể có thứ gì đó đang gọi ta từ bên trong.” Giọng nàng trầm ấm, mang theo chút âm hưởng cổ xưa, lúc này lại thêm một tia hoang mang hiếm thấy. Nàng cảm thấy một sự đau nhói mơ hồ trong trái tim, như có một sợi dây vô hình đang kéo nàng về phía phiến đá, đồng thời cũng đẩy lùi nàng ra xa.

Lâm Phong không chần chừ. Hắn tiến lên, đặt tay phải lên bề mặt lạnh lẽo của phiến đá. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trên tay trái hắn đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, màu sắc rực rỡ như cầu vồng, xuyên thẳng vào phiến đá. Một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ và thần bí, ngay lập tức chảy ngược vào cơ thể Lâm Phong, tràn ngập đan điền, khiến linh lực trong người hắn sôi trào. Hắn cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể linh hồn mình đang bị kéo dãn đến cực hạn.

Căn phòng chìm vào bóng tối tuyệt đối trong một khoảnh khắc, mọi ánh sáng đều bị hút cạn. Sau đó, một tia sáng chói lòa bùng lên, mạnh mẽ đến mức khiến Lâm Phong phải nheo mắt. Khi ánh sáng dịu đi, không gian xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là vách đá gồ ghề của di tích cổ xưa, mà là một khung cảnh hoàn toàn khác, rực rỡ và sống động như thật.

***

Lâm Phong chớp mắt, cảm thấy như mình vừa được dịch chuyển qua hàng vạn dặm không gian. Hắn, Diệp Vô Song và Quỷ Diện Lang Quân đang đứng giữa một gia tộc hùng vĩ, lơ lửng trên một ngọn núi tiên khí ngút trời của Linh Giới. Nơi đây linh khí dồi dào đến mức ngưng tụ thành sương mù trắng xóa, lượn lờ quanh những mái ngói xanh lam và những bức tường ngọc bích. Kiến trúc nơi đây vô cùng tinh xảo, những tòa tháp cao vút chạm mây, những hành lang chạm khắc rồng phượng uốn lượn, những đình đài gác tía ẩn hiện sau những rặng tùng cổ thụ. Những con suối linh tuyền róc rách chảy qua những khu vườn đá, nơi những loài hoa tiên quý hiếm nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Mùi hương của hoa cỏ, của linh khí tinh thuần phảng phất trong không khí, mang theo chút vị ngọt nhẹ, dễ chịu đến lạ thường. Ánh nắng ban ngày vàng óng trải khắp nơi, nhuộm vàng cả một không gian tiên cảnh, tạo nên một bầu không khí an nhiên, phồn thịnh.

“Chậc chậc, gia tộc này quả là giàu có!” Quỷ Diện Lang Quân thốt lên, giọng hắn đầy vẻ ngưỡng mộ, thậm chí có chút thèm muốn. “Linh khí còn đậm đặc hơn cả tông môn hạng nhất hiện tại. Những tòa nhà này, những cây cổ thụ kia, e là đều được tẩm linh dịch mà thành. Nếu ta có thể... khụ khụ, không, ý ta là, nếu được sống ở nơi này, chắc chắn việc tu luyện sẽ nhanh như bay!” Hắn đảo mắt liên tục, như muốn ghi nhớ mọi chi tiết để sau này có dịp... khai quật.

Lâm Phong không để tâm đến những lời lẩm bẩm của Quỷ Diện Lang Quân. Ánh mắt hắn dán chặt vào một khu vườn hoa rộng lớn gần đó. Giữa muôn vàn sắc hoa rực rỡ, một thiếu nữ trẻ tuổi đang vui đùa, dáng vẻ thanh thoát, uyển chuyển. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng ngà, mái tóc dài óng ả màu tím than buông xõa ngang lưng, thỉnh thoảng lại vương vào những cánh hoa đang nhảy múa trong gió. Khuôn mặt nàng thanh tú, đường nét tinh xảo đến từng chi tiết, đôi mắt tím huyền bí trong trẻo và lấp lánh như những vì sao xa xăm. Nàng có một nụ cười rạng rỡ, trong sáng, toát lên vẻ hoạt bát và thuần khiết.

“Nàng ấy... có phải là Diệp Vô Song không?” Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói mang theo một chút ngạc nhiên và không thể tin được. Vẻ đẹp của thiếu nữ này giống hệt Diệp Vô Song hiện tại, nhưng ánh mắt và thần thái lại hoàn toàn khác biệt. Diệp Vô Song hiện tại mang vẻ bí ẩn, ma mị và đầy khí chất vương giả, ẩn chứa sự trầm tư và từng trải. Còn thiếu nữ kia lại tràn đầy sức sống, sự ngây thơ và niềm vui.

Diệp Vô Song đứng bên cạnh Lâm Phong, cơ thể nàng khẽ run lên. Đôi mắt tím của nàng dán chặt vào thiếu nữ trong ảo cảnh, một dòng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Nàng cảm thấy một sự nhói đau lạ lùng trong tim, như thể đang xem lại chính quá khứ của mình, một quá khứ bị phong ấn sâu thẳm. Nàng đưa tay lên ngực, cố gắng nắm bắt cảm giác quen thuộc đến lạ lùng này, nhưng lại không thể. Đầu nàng ong ong, những mảnh ký ức mơ hồ như sương khói lướt qua, không rõ ràng nhưng lại mang theo một nỗi niềm day dứt.

Một lão nhân râu tóc bạc phơ, khí chất phi phàm, từ từ đi đến bên cạnh thiếu nữ. Ông mặc một bộ trường bào màu xanh thẫm thêu hình mây lành, khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt lại sáng rực, ẩn chứa sự tinh anh và uy nghiêm. Đây chính là Diệp Lão Tổ mà ghi chép cổ đã nhắc đến. Ông vuốt ve mái tóc của thiếu nữ, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và tự hào.

“Vô Song nhi, con là hy vọng của Diệp Thị ta, huyết mạch Thần Ảo của con sẽ đưa gia tộc lên một tầm cao mới!” Giọng Diệp Lão Tổ vang vọng, mang theo sự vững vàng và niềm tin tuyệt đối. “Sự xuất hiện của con là một phúc lành cho Diệp gia, là dấu hiệu cho thấy thời đại huy hoàng mới của chúng ta sắp đến!”

Lâm Phong và đồng đội di chuyển như những bóng ma, vô hình trong ảo cảnh, chỉ có thể quan sát mọi thứ diễn ra. Lâm Phong cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ về huyết mạch "Thần Ảo" mà Diệp Lão Tổ vừa nhắc đến. Chắc chắn đây là một loại huyết mạch cực kỳ hiếm có và mạnh mẽ, đến mức "Thái Cổ Thao Túng Giả" phải ra tay thanh trừng. Hắn nhìn sang Diệp Vô Song hiện tại, thấy nàng vẫn đang chìm đắm trong những cảm xúc hỗn loạn. Sự thật về thân thế nàng, về bi kịch của gia tộc nàng, đang dần hé lộ. Lâm Phong biết, đây không chỉ là một hồi ức đơn thuần, mà là một vết sẹo sâu thẳm trong dòng chảy thời gian, một lời cảnh báo về sự tàn khốc của kẻ thù mà họ sắp đối mặt. Bầu không khí an nhiên, phồn thịnh của gia tộc Diệp Thị lúc này, trong mắt Lâm Phong, lại mang một vẻ bi thương khó tả, như một bản nhạc đẹp đẽ sắp bị phá vỡ bởi một nốt nhạc lạc điệu đầy đau đớn. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của khung cảnh đẹp đẽ này, bởi hắn biết, vẻ đẹp này sẽ không tồn tại được bao lâu nữa.

***

Tiên cảnh như mộng đang dần tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh bi tráng đến đau lòng. Ánh nắng ban ngày vàng óng đột nhiên biến mất, bầu trời xanh trong vắt bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, nặng trĩu. Không khí trong lành thoang thoảng mùi hoa cỏ bị thay thế bởi một mùi vị tanh nồng của máu và sự ngột ngạt của tro tàn. Những cơn gió gào thét như tiếng oan hồn, mang theo những giọt mưa đỏ như máu, rơi tí tách trên những mái ngói xanh lam giờ đã nứt vỡ. Tiếng sấm sét rền vang, xé toạc màn đêm đang buông xuống, và ánh chớp liên hồi chiếu rọi những cảnh tượng kinh hoàng.

Những cường giả bí ẩn, mang theo khí tức hủy diệt, xuất hiện như những bóng ma từ hư vô. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối khí đen kịt khổng lồ, mỗi chuyển động đều mang theo một áp lực khủng khiếp, bóp nghẹt mọi sự sống. Ánh mắt chúng, nếu có, hẳn phải lạnh lẽo và tàn nhẫn đến cực điểm. Chúng chính là những "Đại diện" của "Thái Cổ Thao Túng Giả", những kẻ thi hành cuộc "thanh trừng" tàn khốc.

Cuộc thanh trừng diễn ra chớp nhoáng và tàn bạo. Tiếng la hét, tiếng pháp bảo va chạm, tiếng nổ vang trời, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Những tòa tháp cao vút đổ sập, những hành lang chạm khắc rồng phượng bị xé nát, những khu vườn hoa tiên quý hiếm bị hủy hoại không thương tiếc. Các thành viên gia tộc Diệp Thị, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không phải đối thủ của những kẻ đến từ cõi hư vô kia. Linh lực của họ, những công pháp mà họ tự hào, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của "Thái Cổ Thao Túng Giả".

Lâm Phong nghiến răng, đứng bất động, chứng kiến sự sụp đổ của một nền văn minh chỉ trong chốc lát. Hắn cảm thấy một cơn phẫn nộ dữ dội dâng trào trong lồng ngực. Sự tàn khốc này, sự lạnh lùng này, vượt xa mọi tưởng tượng của hắn về sự ác độc. Hắn nhìn những bóng đen khổng lồ đang tàn sát, cảm nhận được sự tuyệt vọng của những người đang chiến đấu trong vô vọng.

Một trong những "Đại diện" của "Thái Cổ Thao Túng Giả" bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo, vô cảm, như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm của vũ trụ. “Huyết mạch 'Thần Ảo' không được phép tồn tại! Ngươi là một mối nguy hại cho 'Thế Giới Khế Ước'!”

Giọng nói đó không chỉ vang vọng trong ảo cảnh mà còn dội thẳng vào tâm trí Lâm Phong, khiến hắn rùng mình. Hắn nhận ra, đây không phải là cuộc chiến vì quyền lực hay lãnh thổ, mà là một cuộc tàn sát có mục đích, nhằm loại bỏ bất cứ thứ gì có khả năng đe dọa đến "trật tự" mà chúng đã thiết lập.

Diệp Lão Tổ, người đàn ông hiền từ nhưng uy nghiêm, lúc này đã tàn tạ, máu me be bét. Khuôn mặt ông trắng bệch, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định và yêu thương vô bờ bến. Ông đang ôm chặt lấy thiếu nữ Diệp Vô Song, người đang run rẩy trong vòng tay ông, đôi mắt tím trong trẻo giờ đã ngập tràn nước mắt và nỗi sợ hãi.

“Vô Song nhi, con phải sống! Hãy quên đi tất cả, và ẩn mình... Đừng bao giờ lộ diện!” Giọng Diệp Lão Tổ yếu ớt nhưng đầy kiên quyết, tràn ngập nỗi đau và sự tuyệt vọng của một người cha đang cố gắng bảo vệ con mình. Ông biết, gia tộc đã tận diệt, nhưng hy vọng vẫn phải được giữ lại.

Với một tiếng gầm thét xé lòng, Diệp Lão Tổ thi triển một cấm thuật phong ấn cổ xưa, dùng toàn bộ linh lực và sinh mệnh của mình để tạo ra một luồng ánh sáng chói lòa bao bọc thiếu nữ Diệp Vô Song. Cấm thuật này không chỉ phong ấn ký ức và huyết mạch của nàng, mà còn che giấu sự tồn tại của nàng khỏi mọi giác quan, mọi truy tìm. Luồng ánh sáng tím đó nhanh chóng co lại, rồi bùng nổ thành một làn sương mù, và thiếu nữ Diệp Vô Song biến mất như chưa từng tồn tại, cùng với một phần ký ức và huyết mạch của nàng, tan biến vào hư không.

Ngay sau đó, Diệp Lão Tổ ngã xuống, thân thể ông hóa thành cát bụi, tan biến vào cơn mưa máu, hoàn toàn hy sinh để bảo vệ hậu duệ cuối cùng.

“Không...!”

Một tiếng thét xé lòng vang lên. Diệp Vô Song hiện tại ngã quỵ xuống đất, ôm chặt lấy đầu, thân thể nàng run lên bần bật. Những mảnh ký ức bị phong ấn 100 năm trước đột nhiên ùa về như một cơn sóng thần, đập mạnh vào tâm trí nàng. Nỗi đau của sự diệt vong, sự tuyệt vọng của Diệp Lão Tổ, sự sợ hãi của chính nàng khi còn là một thiếu nữ, tất cả đều bùng nổ, xé nát tâm hồn nàng. Đôi mắt tím của nàng giờ đây không còn vẻ bí ẩn hay uy quyền, mà ngập tràn nước mắt, sự hoang mang và nỗi đau tột cùng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt thanh tú, hòa lẫn với những giọt mưa máu trong ảo cảnh.

Quỷ Diện Lang Quân run rẩy lùi lại vài bước, lưng hắn đập vào một bức tường vô hình. Hắn kinh hãi trước sức mạnh hủy diệt của "Thái Cổ Thao Túng Giả", và càng kinh hãi hơn trước bi kịch của Diệp Vô Song. “Đây... đây là sự thật sao? Một gia tộc hùng mạnh như vậy... bị hủy diệt trong chớp mắt...” Giọng hắn run rẩy, không còn chút nào vẻ tinh quái hay tham tiền thường ngày. Sự thật trần trụi này đã vượt quá giới hạn tưởng tượng của hắn về sự tàn khốc.

Lâm Phong đứng đó, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Hắn nhìn Diệp Vô Song đang đau đớn quằn quại, nhìn những mảnh vụn của gia tộc Diệp Thị đang tan biến trong mưa máu. Phẫn nộ, đau khổ, và một gánh nặng trách nhiệm nặng trĩu đè lên vai hắn. Hắn đã hiểu rõ hơn về âm mưu kinh thiên động địa này, về sự tàn khốc và sức mạnh của "Thái Cổ Thao Túng Giả". Bi kịch của Diệp gia cách đây 100 năm, sự kiện Lâm gia diệt môn mà hắn từng trải qua, tất cả đều khớp với một mô hình "thanh trừng" các huyết mạch đặc biệt, những người có khả năng đe dọa đến "Thế Giới Khế Ước" tàn độc.

Ảo cảnh dần tan biến trong tiếng la hét cuối cùng và những mảnh vỡ của không gian. Khung cảnh gia tộc Diệp Thị bị hủy diệt tan biến như bong bóng xà phòng, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đáng sợ của di tích cổ xưa. Lâm Phong vẫn đứng đó, thân hình cao lớn của hắn sừng sững giữa bóng tối mịt mùng, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ Diệp Vô Song đang gục ngã trong vòng tay mình. Mối liên kết giữa hắn và nàng, giữa bi kịch của hai gia tộc, giờ đã sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn biết, huyết mạch "Thần Ảo" của Diệp Vô Song, cùng với Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của chính hắn, chính là chìa khóa để phá vỡ "Thế Giới Khế Ước" tàn độc này.

"Thiên Đạo Vô Tình..." Lâm Phong lẩm bẩm, ôm chặt lấy Diệp Vô Song, cảm nhận nỗi đau của nàng như nỗi đau của chính mình. "Vậy thì Nhân Đạo Hữu Tình, chúng ta sẽ cùng nhau viết lại định mệnh. Ta sẽ không để bi kịch này lặp lại một lần nữa."

Lời thề của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Một cuộc chiến mới, một hành trình mới, với Diệp Vô Song bên cạnh, đã chính thức bắt đầu. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ