Quyết tâm của Lâm Phong vọng lại trong không gian mật thất, mạnh mẽ và kiên định như một ngọn núi đá vững chãi giữa phong ba. Ánh mắt chàng quét qua từng gương mặt thân quen, từ vẻ mệt mỏi nhưng đầy nghị lực của Tuyết Dao và Mộc Ly, sự lo lắng nhưng tin tưởng của Cổ Thanh Nguyệt, đến ánh nhìn sắc bén của Diệp Vô Song và nét thâm trầm của Bạch Lão Tổ. Tất cả đều hiểu rằng, cuộc chiến này đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và nguy hiểm hơn gấp bội. U Minh không chỉ là một thế lực tà ác đơn thuần, chúng là một đối thủ xảo quyệt, có khả năng thâm nhập vào tận sâu tâm hồn.
Không để sự phẫn nộ làm mờ lý trí, Lâm Phong nhanh chóng trấn tĩnh lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh và tập trung. "Chúng ta không thể để Khí Linh Giám Sát và Tâm Ma Chủng này tồn tại. Dù đã bị phá hủy, tàn dư của chúng vẫn có thể là cầu nối cho U Minh. Chúng ta cần phải phân tích và thanh tẩy hoàn toàn." Chàng trầm giọng nói, chỉ vào những mảnh vụn đen tối còn sót lại trên bàn đá trong mật thất. Đó là một mật thất được khắc trận pháp kiên cố, nằm sâu trong lòng Linh Sơn Bích Lạc, nơi linh khí dồi dào tụ hội, nhưng vẫn không ngăn được tà khí U Minh len lỏi.
Hiện tại, bầu không khí trong mật thất trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với vẻ thanh tịnh, yên bình vốn có của Linh Sơn Bích Lạc. Bên ngoài, tiếng suối chảy róc rách vẫn vang vọng, tiếng chim hót líu lo, tiếng gió thổi nhẹ qua lá cây, và cả tiếng hạc kêu vút qua bầu trời xanh trong, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và yên bình. Tuy nhiên, trong mật thất, mùi hương thảo mộc thanh khiết vẫn phảng phất nhưng đã bị pha lẫn bởi một thứ mùi ngai ngái, tanh tưởi đến từ tàn dư của Khí Linh Giám Sát và Tâm Ma Chủng. Các hang động tự nhiên được cải tạo thành động phủ, các đình đài nhỏ xây hài hòa với thiên nhiên, các cây cầu gỗ mộc mạc nối liền các vách đá, tất cả giờ đây dường như bị bao phủ bởi một tấm màn vô hình của sự lo âu. Ngay cả những tảng đá lớn được khắc trận pháp, giờ cũng như đang âm thầm rung chuyển trước mối hiểm họa vô hình.
Lâm Phong tiến đến gần bàn đá, nơi những mảnh vỡ của Khí Linh Giám Sát nằm im lìm, phát ra những luồng khí tức đen tối yếu ớt, thoạt nhìn như vô hại nhưng lại tiềm ẩn sự nguy hiểm khôn lường. Bên cạnh đó là một chấm đen nhỏ li ti, chính là tàn dư của Tâm Ma Chủng, thứ suýt chút nữa đã gieo rắc tai họa vào tâm trí Linh Nhi. Tuyết Dao và Mộc Ly, dù đã hồi phục phần nào nhờ công pháp trị liệu của Cổ Thanh Nguyệt, vẫn còn chút mỏi mệt, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng ánh mắt họ vẫn đầy kiên định và cảnh giác, tập trung vào Lâm Phong.
"Thủ đoạn của U Minh không đơn thuần là do thám, chúng còn muốn gieo rắc sự bất an vào đạo tâm của chúng ta," Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt lóe lên vẻ nghiêm nghị. Chàng có thể cảm nhận được sự quỷ quyệt ẩn chứa trong từng hạt tà khí, chúng không chỉ muốn thu thập thông tin mà còn muốn làm lung lay ý chí, phá vỡ niềm tin của người tu đạo. Đây là một cuộc chiến không khoan nhượng trên cả chiến trường vật chất lẫn tinh thần.
Diệp Vô Song khẽ nhíu mày, ánh mắt tím huyền bí của nàng tập trung vào tàn dư đen tối. "Khí tức này... không phải chỉ là tà khí thông thường. Nó mang theo một loại 'ám ngữ', cố gắng kích hoạt những điểm yếu trong tâm trí." Giọng nói trầm thấp của nàng vang lên, đầy vẻ sắc sảo. Nàng là người có kiến thức uyên thâm về các loại tà thuật cổ xưa, nên có thể nhận ra sự khác biệt tinh vi này.
Bạch Lão Tổ vuốt chòm râu bạc, gương mặt hiện lên vẻ thâm trầm. "Lão phu chưa từng thấy tà thuật nào tinh vi đến mức này. Nó không chỉ là bùa chú, mà là một dạng 'ý thức' thấp kém được điều khiển từ xa." Giọng của lão già mang theo chút bất ngờ và cả sự cẩn trọng. Kinh nghiệm tu luyện ngàn năm của lão cũng không thể hoàn toàn giải thích được sự quỷ dị của thứ tà thuật này. "Tà thuật này vượt ra ngoài những gì chúng ta từng biết về U Minh, nó dường như chạm đến một khía cạnh sâu hơn của sự thao túng linh hồn."
Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết của nàng giờ đây nhuốm màu lo lắng. "Liệu chúng ta có thể thanh tẩy hoàn toàn được không? Nếu chúng tiếp tục tấn công vào tinh thần..." Nàng khẽ cắn môi, những tia sáng vàng kim vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay nàng sau khi trị liệu cho Linh Nhi. Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của việc tâm thần bị tấn công, bởi đó là nền tảng của tu đạo.
Lâm Phong không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, sự nghiêm nghị hiện rõ trên khuôn mặt. Chàng hít sâu một hơi, điều hòa linh lực Độ Kiếp trong đan điền. Một luồng linh lực hùng hậu, tinh thuần và uy nghiêm từ chàng bùng phát, nhưng không hề dữ dội mà vô cùng ôn hòa, bao bọc lấy bàn tay chàng. Rồi, chàng nhẹ nhàng đặt bàn tay lên tàn dư của Khí Linh Giám Sát và Tâm Ma Chủng.
Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong thức hải của Lâm Phong tự động vận chuyển, phát ra một luồng ánh sáng huyền ảo, màu mực tím uốn lượn, bao phủ lấy những mảnh vụn đen tối. Ánh sáng này không hề chói chang, mà sâu thẳm và linh hoạt, như những con thủy xà vô hình từ từ quấn lấy tà khí. Khí tức đen tối từ tàn dư bắt đầu phản kháng yếu ớt, co rút lại, phát ra những tiếng xì xèo nhỏ như thể đang bị thiêu đốt. Lâm Phong nhắm mắt lại, toàn bộ thần thức của chàng tập trung vào Huyễn Mặc Quyển, để nó hấp thụ và phân giải luồng tà khí, đồng thời đọc hiểu cấu trúc và mục đích của nó. Chàng muốn biết, thứ này đã được tạo ra như thế nào, và nó đã thu thập được những gì.
Dưới sự tác động của Huyễn Mặc Quyển, những mảng tà khí đen đặc dần trở nên mờ nhạt, như những làn khói bị gió cuốn đi. Nhưng không chỉ dừng lại ở việc phân giải, Huyễn Mặc Quyển còn như một tấm gương phản chiếu, nó bắt đầu tái hiện lại một phần nhỏ những gì Khí Linh Giám Sát đã "nhìn thấy" và "ghi lại". Trong thức hải của Lâm Phong, một chuỗi hình ảnh chớp nhoáng hiện lên: những bản đồ cổ xưa bị quét qua, những ký tự cổ được sao chép, và cả những đoạn đối thoại rời rạc của chính họ khi bàn luận về kế hoạch tiến vào U Minh Thâm Uyên.
Tâm trí Lâm Phong như bị dội một gáo nước lạnh. Đúng như Diệp Vô Song và Bạch Lão Tổ đã nói, U Minh không chỉ dừng lại ở việc do thám đơn thuần. Chúng đã thu thập thông tin một cách có chọn lọc, tập trung vào những điểm yếu, những bí mật mà họ đã phát hiện. Điều đáng sợ hơn là, khi Huyễn Mặc Quyển phân giải Tâm Ma Chủng, Lâm Phong cảm nhận được một luồng thông tin khác, không phải là dữ liệu, mà là những cảm xúc, những nỗi sợ hãi mơ hồ. Nó giống như một loại sóng tinh thần, không ngừng tìm kiếm những lỗ hổng trong đạo tâm, những chấp niệm sâu kín nhất để khai thác.
"Quả nhiên..." Lâm Phong khẽ thở hắt ra, mở mắt. Ánh mắt chàng trở nên sâu thẳm hơn. "Chúng đã biết gần như toàn bộ kế hoạch của chúng ta về việc tiến vào U Minh Thâm Uyên, đặc biệt là những điểm mà chúng ta cho là yếu nhất. Và Tâm Ma Chủng... nó là một công cụ gây nhiễu loạn tinh thần, một loại hạt giống của sự hoài nghi và sợ hãi. Nó không chỉ đơn thuần là tà khí, nó là một dạng 'ấn ký tinh thần' cố gắng bám rễ vào linh hồn để thao túng từ xa." Chàng nói, giọng nói đầy vẻ nghiêm trọng, không còn chút hài hước thường ngày. "Có lẽ, chúng không chỉ muốn ngăn cản chúng ta, mà còn muốn biến chúng ta thành con rối của chúng."
Cả nhóm đều im lặng. Sự thật này quá tàn khốc. Kế hoạch mà họ đã dày công chuẩn bị, những thông tin quý giá mà họ đã phải mạo hiểm để thu thập, giờ đây đã nằm trong tay kẻ địch. Điều này đồng nghĩa với việc, mỗi bước đi của họ từ nay về sau sẽ đều nằm trong tầm ngắm của U Minh, thậm chí có thể đã bị chúng dự đoán trước. Sự bất an lớn dần trong lòng mỗi người, nhưng đồng thời, nó cũng thôi thúc một ý chí kiên cường hơn.
"Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi," Diệp Vô Song phá vỡ sự im lặng. "Chúng đã biết kế hoạch của chúng ta, vậy thì chúng ta càng phải hành động nhanh hơn, táo bạo hơn. Không cho chúng thời gian để chuẩn bị hoàn hảo." Ánh mắt nàng lóe lên sự quyết đoán, khí chất vương giả của nàng lại một lần nữa bộc lộ rõ ràng.
Lâm Phong gật đầu. "Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng trước khi chúng ta tiến thẳng vào hang ổ của chúng, chúng ta cần phải gia cố lại Bí Cảnh Huyễn Mộng. Dù sao, đó cũng là nơi chúng ta cất giữ nhiều tài liệu quan trọng khác, và cũng là một điểm ẩn nấp chiến lược. Chúng ta cần biến nó thành một pháo đài bất khả xâm phạm, và thậm chí... một cái bẫy ngược cho U Minh." Chàng liếc nhìn về phía Thôn Thiên Thử đang nằm cuộn tròn trên vai mình. "Thôn Thiên, ngươi có cảm nhận được gì khác không?"
Thôn Thiên Thử khẽ cựa quậy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong, rồi kêu chiêm chiếp một tiếng yếu ớt, đầu nó dụi vào má Lâm Phong như muốn an ủi. Dù là linh thú nghịch ngợm, nhưng nó cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình.
"Được rồi, vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ." Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt lướt qua mọi người. "Tuyết Dao, Mộc Ly, Linh Nhi, các nàng hãy ở lại đây cùng Cổ Thanh Nguyệt để tịnh tâm và phục hồi hoàn toàn. Diệp Vô Song, nàng hãy tiếp tục phân tích những gì chúng ta đã thu thập được, cố gắng tìm ra bất kỳ sơ hở nào trong kế hoạch của chúng. Ta sẽ cùng Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử đến Bí Cảnh Huyễn Mộng." Chàng nói, giọng nói đầy vẻ trấn an, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng ẩn chứa bên trong. Cuộc chiến này, sẽ không dễ dàng chút nào.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Linh Sơn Bích Lạc, Lâm Phong đã cùng Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử tiến sâu vào Bí Cảnh Huyễn Mộng. Khác với vẻ thanh tịnh, trang nghiêm của Linh Sơn Bích Lạc, Bí Cảnh Huyễn Mộng mang trong mình một vẻ đẹp huyền ảo, biến đổi liên tục. Nơi đây không có kiến trúc cố định, mà tùy thuộc vào ảo cảnh được tạo ra bởi trận pháp. Có lúc là một khu rừng cổ tích với những cây cổ thụ vươn mình lên trời cao, tán lá xanh mướt che phủ cả bầu trời, tiếng nhạc du dương của gió thổi qua lá như lời ca của tiên nữ. Có lúc lại biến thành một cung điện lộng lẫy trên mây, với những ngọn tháp vàng lấp lánh và tiếng chim phượng hoàng hót vang. Nhưng hiện tại, sau sự kiện U Minh xâm nhập, Bí Cảnh dường như mang một vẻ u ám hơn, sương mù giăng mắc dày đặc, ánh trăng mờ ảo cố gắng xuyên qua tầng mây nhưng chỉ càng làm tăng thêm sự mờ mịt.
Mùi hương hoa cỏ lạ, mùi sương mù và cả mùi đất ẩm ướt vẫn còn đó, nhưng không còn thanh khiết như trước, mà bị pha lẫn bởi một chút gì đó lạnh lẽo, gai người, như dư vị của ma khí vừa tan biến. Linh khí trong Bí Cảnh vẫn dồi dào, nhưng tiềm ẩn một nguy hiểm vô hình từ những tàn dư của ảo ảnh và sự nhiễu loạn vừa qua. Các vết rạn của trận pháp không gian mà U Minh Sứ Giả tạo ra đã được Lâm Phong và Diệp Vô Song phục hồi tạm thời, nhưng Lâm Phong muốn làm nhiều hơn thế. Chàng muốn biến Bí Cảnh này thành một pháo đài thực sự, không chỉ để phòng ngự mà còn để phản kích.
"Thôn Thiên, ngươi dùng thần thức của mình dò xét mọi biến động vi tế nhất," Lâm Phong ra lệnh cho Thôn Thiên Thử, giọng nói chàng tập trung cao độ. "Bạch Lão Tổ, người giúp ta ổn định linh mạch tại đây, đặc biệt là những khu vực bị tà khí U Minh gây nhiễu loạn."
Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, vẻ mặt lão thâm trầm. "Ngươi muốn dùng 'Phản Gián Trận Pháp' sao? Hơi mạo hiểm, nhưng có thể khiến chúng lộ diện." Lão nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy ẩn ý, hiểu rõ ý đồ của chàng. Phản Gián Trận Pháp không chỉ là một trận pháp phòng ngự, mà nó còn là một lưỡi kiếm sắc bén, có thể phản hồi lại những kẻ dám xâm nhập, thậm chí đánh ngược vào ý thức của chúng.
"Đúng vậy," Lâm Phong khẳng định, ánh mắt chàng lóe lên tia sắc bén. "Chúng đã nắm được thông tin của chúng ta, vậy thì chúng ta sẽ trả lại cho chúng một món quà bất ngờ. Chúng ta sẽ khiến chúng nghĩ rằng chúng ta đang cố gắng che giấu một điều gì đó, và khi chúng cố gắng do thám, chúng sẽ bị phản phệ."
Lâm Phong bắt đầu vận dụng 'Trận Pháp Chi Đạo' và 'Thần thông Không Gian', hai trong số những công pháp sở trường của chàng. Với linh lực Độ Kiếp hùng hậu, chàng bắt đầu khắc họa những phù văn phức tạp vào không gian hư vô. Những phù văn này không hề hiện hữu rõ ràng, mà ẩn mình trong từng hạt linh khí, từng gợn sóng không gian, tạo thành một mạng lưới vô hình. Chúng không chỉ gia cố cho Bí Cảnh trở nên kiên cố hơn, mà còn được thiết kế để 'phản hồi' bất kỳ nỗ lực thâm nhập nào từ bên ngoài. Nếu có bất kỳ luồng thần thức hay tà khí nào cố gắng vượt qua lớp phòng ngự này, chúng sẽ không chỉ bị ngăn chặn mà còn bị hấp thụ, phân tích, và sau đó bị một làn sóng năng lượng phản phệ đánh trả.
Thôn Thiên Thử, với bản năng nhạy bén của một linh thú thượng cổ, không ngừng di chuyển quanh Lâm Phong. Đôi mắt to tròn của nó đảo liên tục, thần thức vô hình của nó quét qua từng ngóc ngách của Bí Cảnh. Nó không ngừng kêu chiêm chiếp, chỉ dẫn Lâm Phong đến những điểm yếu hoặc những nơi mà tà khí U Minh còn sót lại, những điểm mà ngay cả thần thức của Lâm Phong cũng khó mà nhận ra ngay lập tức. Tiếng kêu của nó, dù nhỏ bé, lại mang theo một sự khẩn trương, như muốn nói rằng nguy hiểm vẫn còn rình rập.
Bạch Lão Tổ thì khoanh chân ngồi giữa một luồng linh mạch chính của Bí Cảnh, hai tay kết ấn, linh lực thuần khiết của lão không ngừng tuôn trào, ổn định những khu vực linh mạch bị nhiễu loạn, đồng thời tăng cường khả năng hấp thụ linh khí của Bí Cảnh. Vẻ mặt lão già nghiêm nghị, từng đường gân xanh trên trán nổi rõ, cho thấy lão đang dốc toàn lực.
Lâm Phong hoàn toàn đắm chìm vào công việc. Từng đường phù văn được khắc họa tinh xảo, từng luồng linh lực được điều khiển khéo léo. Chàng cảm nhận được sự hòa hợp giữa mình và không gian, như thể chàng đang trở thành một phần của Bí Cảnh, điều khiển nó theo ý muốn. Khí tức của chàng lúc này không còn vẻ hài hước thường ngày, mà tràn đầy uy nghi và sự tập trung tuyệt đối của một vị cường giả Độ Kiếp.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn chìm vào màn đêm, chỉ còn ánh trăng mờ ảo soi chiếu qua lớp sương mù dày đặc. Bí Cảnh Huyễn Mộng giờ đây trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua những kẽ đá và tiếng Thôn Thiên Thử kêu chiêm chiếp đều đặn. Lâm Phong đã gần như hoàn thành Phản Gián Trận Pháp. Chàng đang đặt những phù văn cuối cùng, cảm nhận được sự vững chắc và kiên cố của toàn bộ Bí Cảnh.
Bất chợt, tiếng kêu chiêm chiếp của Thôn Thiên Thử đột ngột thay đổi, trở nên hoảng loạn và thất thanh. Toàn thân nó dựng lông, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ kinh hãi tột độ, nó liên tục chỉ vào một điểm tối tăm trong không gian hư vô, nơi mà Lâm Phong vừa đặt phù văn. Đó là một khu vực tưởng chừng như đã được gia cố vững chắc nhất.
"Chiêm! Chiêm! CHIÊM!" Thôn Thiên Thử kêu lên liên tục, giọng đầy vẻ sợ hãi và cảnh báo. Nó nhảy nhót điên cuồng trên vai Lâm Phong, như muốn kéo chàng ra khỏi khu vực đó.
Lâm Phong lập tức cảnh giác cao độ. Chàng tin tưởng bản năng của Thôn Thiên Thử tuyệt đối. Thần thức của chàng nhanh chóng quét qua điểm mà Thôn Thiên Thử chỉ, nhưng ban đầu không phát hiện ra điều gì bất thường. Tuy nhiên, khi chàng tập trung hơn, chàng cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tinh vi, ẩn mình sâu trong không gian, mà ngay cả Phản Gián Trận Pháp của chàng cũng suýt chút nữa bỏ qua. Đó không phải là tà khí, mà là một dạng dao động không gian cực kỳ nhỏ, như một vết nứt vô hình.
"Có gì đó không ổn!" Lâm Phong trầm giọng, vẻ mặt chàng trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy. Chàng lao đến điểm đó, linh lực Độ Kiếp bùng phát, đôi mắt chàng lóe lên ánh sáng tinh mang, cố gắng nhìn xuyên qua lớp hư không.
***
Từ vết nứt không gian nhỏ do Thôn Thiên Thử phát hiện, một luồng năng lượng đen tối, không phải tà khí thông thường mà là một dạng 'sóng tinh thần' cổ xưa, bắt đầu lan tỏa ra khắp Bí Cảnh. Nó vô hình, vô ảnh, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác nặng nề đè nén lên tâm trí. Mùi tử khí nồng nặc và ẩm mốc bắt đầu lan tràn, nhưng không phải từ một nguồn vật chất, mà như đến từ chính hư vô, từ vực sâu thăm thẳm của một thế giới khác.
Ngay cả các mỹ nhân khác, đang hồi phục hoặc cảnh giới gần đó, cũng cảm nhận được sự bất thường này. Tuyết Dao, đang tịnh tâm trong một động phủ khác của Bí Cảnh, bỗng nhiên run rẩy. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, không phải của băng tuyết, mà của một thứ gì đó cổ xưa, đen tối, đang cố gắng len lỏi vào tâm trí nàng. Nàng có thể nghe thấy một "lời thì thầm từ Vực Sâu", không phải bằng tai, mà bằng linh hồn, vang vọng trong tâm trí nàng, khơi dậy những nỗi sợ hãi, hoài nghi sâu kín nhất.
"Phong... Phong Lang... Trong đầu ta... có tiếng nói..." Tuyết Dao thốt lên, mặt nàng tái mét, nàng cố gắng giữ vững tâm trí, cắn chặt môi để không phát ra tiếng kêu đau đớn. Nàng có thể cảm nhận được một luồng thông tin hỗn loạn, những hình ảnh về cái chết, sự cô độc, và sự mất mát của những người thân yêu nhất, đang cố gắng bóp méo ý chí của nàng.
Mộc Ly, đang ngồi cạnh Tuyết Dao, cũng ôm lấy đầu, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây đầy vẻ kinh hoàng. "Ôi không... nó đang nói về khu rừng của ta... về sự diệt vong..." Nàng run rẩy, hình ảnh về khu rừng nơi nàng sinh ra, nơi nàng gắn bó cả cuộc đời, đang bị tà hỏa thiêu rụi, cây cối mục nát, muôn loài chết chóc, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nàng. Nỗi sợ hãi tột độ về sự hủy diệt của thiên nhiên, của cội nguồn của nàng, đang bị khuếch đại lên gấp bội.
Trong mật thất chính, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cũng không thể tránh khỏi sự tấn công. Diệp Vô Song, với ý chí kiên cường và đạo tâm vững chắc, vẫn cố gắng chống cự, nhưng khuôn mặt nàng cũng trắng bệch, gân xanh nổi lên trên thái dương. "Cái quái gì thế này? Nó đang khuếch đại những chấp niệm trong tâm hồn!" Nàng nghiến răng, luồng linh lực tím huyền bí của nàng bùng lên, tạo thành một lá chắn vô hình quanh tâm trí, cố gắng đẩy lùi sự xâm nhập. Nàng cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào linh hồn, cố gắng tìm kiếm những kẽ hở nhỏ nhất.
Cổ Thanh Nguyệt, dù có công pháp thanh tẩy và trấn an tâm hồn, cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng. Nàng lập tức vận chuyển công pháp, phát ra những tia sáng vàng kim bao bọc lấy bản thân và Diệp Vô Song, đồng thời niệm chú. "Đừng nghe! Đừng để nó xâm nhập! Dùng chính đạo tâm để kháng cự!" Giọng nói của nàng vang lên, dù có chút run rẩy nhưng vẫn đầy vẻ kiên định, như một lời hiệu triệu, cố gắng vực dậy ý chí của mọi người. Nàng cảm thấy một thứ năng lượng u ám đang cố gắng gieo rắc sự tuyệt vọng, sự hoài nghi vào chính con đường tu đạo, vào Thiên Đạo mà nàng vẫn luôn tin tưởng.
Lâm Phong, khi vừa phát hiện ra vết nứt không gian, cũng là lúc chàng cảm nhận được luồng "lời thì thầm từ Vực Sâu" này. Nó không chỉ tấn công các mỹ nhân, mà còn nhắm thẳng vào chàng, cố gắng khơi dậy những nỗi sợ hãi sâu kín nhất: nỗi sợ mất đi những người thân yêu, nỗi sợ thất bại, nỗi sợ hãi về bí ẩn thân thế của mình, và cả sự cô độc của con đường tu tiên. Nhưng Lâm Phong đã trải qua vô số sinh tử, đạo tâm của chàng đã được tôi luyện vững chắc. Chàng không cho phép bản thân gục ngã.
Lập tức nhận ra mức độ nguy hiểm của cuộc tấn công tinh thần này, Lâm Phong vận chuyển toàn bộ linh lực Độ Kiếp hùng hậu trong cơ thể. Một luồng linh lực màu mực tím bùng phát quanh chàng, nhưng không hề dữ dội, mà lại vô cùng linh hoạt và mạnh mẽ. Chàng giơ hai tay lên, linh lực tuôn ra, dùng 'Pháp tắc Ngũ Hành' để phong tỏa tạm thời vết nứt không gian, ngăn chặn luồng sóng tinh thần tiếp tục lan tỏa. Dù chỉ là tạm thời, nhưng nó cũng giúp làm chậm lại tốc độ xâm nhập.
Cùng lúc đó, Lâm Phong phát ra một tiếng gầm nhẹ, nhưng đó không phải là tiếng gầm giận dữ, mà là một âm thanh trầm hùng, mang theo ý chí kiên định và sức mạnh của một vị cường giả Độ Kiếp, truyền âm vào tâm trí của tất cả các mỹ nhân. "Đừng sợ! Đừng tin vào những gì các nàng nghe thấy! Đó là ảo ảnh! Tập trung vào ta! Ta sẽ bảo vệ các nàng!" Giọng nói của chàng như một tia sáng xuyên qua màn đêm, một chiếc neo vững chắc giữa dòng nước xoáy, giúp trấn an tinh thần và vực dậy ý chí kháng cự của các nàng.
Tiếp theo, Lâm Phong thi triển 'Công pháp Thôn Phệ' lên chính mình, tạo ra một 'trường hấp thụ' tinh thần vô hình quanh chàng. Trường này không chỉ bảo vệ chàng khỏi sự xâm nhập, mà còn bắt đầu nuốt chửng "lời thì thầm từ Vực Sâu", hấp thụ nó để phân tích. Cái cảm giác lạnh lẽo, âm hàn từ vết nứt không gian, cùng với mùi thối rữa và ẩm mốc của tà khí cổ xưa, dường như đang cố gắng vặn vẹo tâm trí chàng, nhưng Lâm Phong vẫn kiên cường chống cự.
Bạch Lão Tổ, dù cũng chịu ảnh hưởng, nhưng với kinh nghiệm ngàn năm tu luyện, lão nhanh chóng ổn định lại. Lão cũng dốc toàn lực, linh lực thuần khiết của lão kết hợp với linh lực của Lâm Phong, tạo thành một lớp bảo vệ vững chắc hơn. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cũng không chịu kém. Diệp Vô Song, với ý chí mạnh mẽ và kiến thức uyên thâm, tập trung toàn bộ thần thức để chống lại sự thao túng, đồng thời cố gắng tìm hiểu bản chất của sóng tinh thần này. Nàng cảm thấy một thứ gì đó cổ xưa, một sự hiểu biết thâm sâu về linh hồn, đang cố gắng bóc trần những bí mật sâu kín nhất trong tâm trí nàng. Cổ Thanh Nguyệt thì dùng tâm pháp chính đạo của mình, kết hợp với những lời chú ngữ thanh tịnh, tạo ra những làn sóng ánh sáng vàng kim đẩy lùi tà khí, xoa dịu tâm hồn đang bị tổn thương của Tuyết Dao và Mộc Ly.
Dưới sự hợp lực của Lâm Phong và các cường giả, "lời thì thầm từ Vực Sâu" dần dần yếu đi. Trường hấp thụ của Lâm Phong không ngừng nuốt chửng nó, phân giải nó, biến nó thành thông tin hữu ích cho chàng. Chàng nhận ra, thứ này không phải là một đòn tấn công thô bạo, mà là một kỹ thuật tinh vi, khai thác những nỗi sợ hãi và chấp niệm tiềm ẩn, khuếch đại chúng lên để phá hủy đạo tâm từ bên trong. Nó giống như một loại 'tâm ma' được tạo ra từ bên ngoài, nhưng lại có khả năng biến những yếu điểm trong tâm trí thành vũ khí chống lại chính mình.
Sau một hồi chống cự kịch liệt, cuối cùng, luồng sóng tinh thần cũng dần rút lui, vết nứt không gian nhỏ bé kia cũng bắt đầu khép lại dưới sự phong tỏa của Lâm Phong. Cả Bí Cảnh Huyễn Mộng trở lại trạng thái yên tĩnh, nhưng không khí vẫn còn căng thẳng và nặng nề. Mùi tử khí vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự khủng khiếp vừa qua.
***
Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua khe cửa sổ của mật thất an toàn nhất trong Linh Sơn Bích Lạc, nơi Lâm Phong và các mỹ nhân đã tụ họp. Không khí se lạnh của đêm khuya bao trùm, nhưng trong mật thất, một sự ấm áp vô hình từ linh khí dồi dào vẫn không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng mỗi người sau cuộc tấn công tinh thần vừa qua. Mọi người đều mệt mỏi, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ tái nhợt, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy vẻ kinh hãi và sự kiên định. Thôn Thiên Thử yên lặng nằm trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn của nó cũng lộ vẻ nghiêm trọng chưa từng có, không còn sự tinh nghịch thường ngày.
Lâm Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ ngoài chàng vẫn bình tĩnh, nhưng nội tâm lại đang dậy sóng. Chàng vừa hóa giải thành công một cuộc tấn công tinh thần vượt xa mọi tưởng tượng, nhưng điều đó cũng khiến chàng nhận ra một sự thật đáng sợ: U Minh không chỉ mạnh về vũ lực, chúng còn là bậc thầy về thao túng tâm trí.
"Ta đã đánh giá thấp U Minh," Lâm Phong thở dài, giọng nói chàng trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ kiên quyết. "Chúng không chỉ tấn công vào cơ thể hay linh khí, chúng còn có thể tấn công trực tiếp vào linh hồn và tâm trí, khai thác những yếu điểm sâu kín nhất của chúng ta. Cái 'lời thì thầm từ Vực Sâu' đó... nó không phải là tà thuật thông thường. Nó là một loại 'tâm ma' được tạo ra từ bên ngoài, nhưng có khả năng khuếch đại những nỗi sợ hãi, hoài nghi của chính chúng ta, biến chúng thành vũ khí."
Diệp Vô Song gật đầu, ánh mắt nàng kiên định nhưng vẫn còn chút kinh ngạc. "Sóng tinh thần đó... nó không phải là thứ có thể tạo ra bởi tà tu thông thường. Nó mang theo hơi thở của một thứ gì đó cổ xưa... một sự hiểu biết thâm sâu về 'linh hồn'." Nàng dừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép kiến thức trong đầu. "Ta từng đọc trong một số ghi chép cổ xưa bị cấm, về những sinh vật thượng cổ có khả năng thao túng linh hồn, gieo rắc ảo ảnh và chấp niệm. Chúng không phụ thuộc vào linh lực vật chất mà dựa vào tần số rung động của ý thức."
Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, gương mặt lão giờ đây thâm trầm hơn bao giờ hết. "Đúng vậy. Dạng tấn công này... nó gợi cho lão phu nhớ đến những lời đồn đại về các 'Tà Thần' cổ đại, những kẻ có thể thao túng 'Luật Nhân Quả' và 'Thiên Đạo' bằng cách gieo rắc hỗn loạn từ bên trong." Giọng lão già vang lên, mang theo một chút nặng nề của lịch sử. "Lão phu cứ nghĩ những thứ đó chỉ còn là truyền thuyết. Nhưng nếu U Minh có thể sử dụng những thủ đoạn như vậy... thì chúng có thể không chỉ là một thế lực tà ác mới nổi, mà là tàn dư của một thứ gì đó cổ xưa hơn nhiều, một thứ đã từng gây ra sự phân liệt của các giới."
Lời nói của Bạch Lão Tổ khiến cả mật thất chìm vào im lặng. "Tà Thần cổ đại", "thao túng Luật Nhân Quả và Thiên Đạo", "phân liệt các giới"... những cụm từ này vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, gợi lên những bí ẩn lớn lao mà chàng đã từng bước khám phá. Chàng bắt đầu xâu chuỗi mọi thứ: từ những dấu hiệu của 'Thiên Đạo' bị thao túng, đến sự xuất hiện của U Minh Sứ Giả mang khí tức cổ xưa, và giờ đây là khả năng tấn công tinh thần vượt xa mọi lẽ thường.
Lâm Phong siết chặt tay, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của Tuyết Dao và Mộc Ly, những người vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư chấn của cuộc tấn công. "Vậy ra, U Minh không chỉ muốn ngăn cản chúng ta. Chúng muốn phá hủy đạo tâm của chúng ta, khiến chúng ta tự sụp đổ từ bên trong. Chúng muốn biến Linh Giới này thành một chiến trường của những tâm ma, một thế giới mà mọi người đều bị thao túng bởi nỗi sợ hãi và chấp niệm." Giọng chàng trầm xuống, mang theo một sự phẫn nộ không thể kìm nén.
Cổ Thanh Nguyệt, dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt nàng vẫn đầy vẻ nhân từ và kiên định. "Nếu đúng như vậy, thì sự tồn tại của chúng là mối đe dọa không chỉ với Linh Giới, mà còn với toàn bộ trật tự của vũ trụ. Chúng ta không thể để chúng thành công."
Tuyết Dao khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng dù còn tái nhợt nhưng ánh mắt nàng đã lấy lại vẻ sắc lạnh quen thuộc. "Chúng ta phải hành động. Không thể chần chừ thêm nữa."
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt chàng hướng về phía bức tường đá như xuyên qua không gian, nhìn thẳng về phía U Minh Thâm Uyên, nơi mà chàng biết rằng mọi bí ẩn đều đang chờ đợi. "Không thể chần chừ nữa. Chúng ta phải vào U Minh Thâm Uyên. Không chỉ để ngăn chặn chúng, mà còn để tìm ra nguồn gốc của sức mạnh này. Nếu không, cả Linh Giới, thậm chí là các giới khác, đều có thể trở thành con rối của chúng mà không hề hay biết."
Quyết định của Lâm Phong vang vọng trong mật thất, mang theo sức nặng của một lời thề. Chàng không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì những người phụ nữ yêu quý, mà còn vì số phận của toàn bộ các giới. Ánh mắt chàng kiên định, không hề nao núng. Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng đã trải qua vô vàn thử thách, nhưng đây sẽ là thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Nó không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm, và của sự thật.
Thôn Thiên Thử yên lặng nằm trên vai Lâm Phong, ánh mắt nó cũng lộ vẻ nghiêm trọng chưa từng có. Các mỹ nhân nhìn theo chàng, trong lòng vừa sợ hãi trước những gì U Minh có thể làm, vừa kiên định tin tưởng vào người đàn ông này. Dù kế hoạch đã bị lộ, dù đối thủ quá xảo quyệt và mạnh mẽ, nhưng ý chí của họ không hề suy suyển. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Tình Ái Vô Biên, đó là sức mạnh lớn nhất của họ. Cuộc hành trình vào U Minh Thâm Uyên, giờ đây không chỉ là một kế hoạch, mà là một định mệnh.