Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc bén như kiếm, quét qua từng gương mặt thân yêu đang đứng cạnh chàng. Chàng nhìn về phía U Minh Thâm Uyên, nơi chân trời vẫn còn vương vất một màu xám xịt từ làn tà khí vừa tan biến. "U Minh Thâm Uyên... ta sẽ không lùi bước!" Giọng chàng vang vọng, đầy kiên định. "Lời cảnh cáo đã được truyền, hậu quả tùy ta gánh chịu. Nhưng ta sẽ không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ xiềng xích nào, dù đó là 'Thiên Đạo' giả dối hay một thế lực cổ xưa nào đi chăng nữa."
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm nhận được một gánh nặng lớn lao đè lên vai mình, nhưng đồng thời, ý chí trong chàng lại càng thêm mạnh mẽ. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không còn là những suy đoán hay kế hoạch trong bóng tối, mà là một cuộc đối đầu trực diện, đầy hiểm nguy. Kế hoạch đã bại lộ, nhưng điều đó chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của chàng. Chàng sẽ không cho phép bất kỳ ai thao túng vận mệnh của chàng, của những người chàng yêu thương, hay của cả vạn giới này. Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng sẽ không bao giờ khuất phục.
***
Sáng sớm hôm sau, một không khí nặng nề bao trùm Linh Sơn Bích Lạc. Dù sương mù đã dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tầng mây u ám, nhưng mùi mục nát nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo từ đêm qua vẫn còn vương vấn khắp nơi, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự hiện diện của U Minh. Trong động phủ chính, nơi vốn dĩ linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, giờ đây lại trộn lẫn một luồng tà khí khó chịu, khiến không gian thanh tịnh trở nên ngột ngạt. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo thường ngày giờ như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy căng thẳng. Chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua lá cây, và thỉnh thoảng là tiếng hạc kêu vang vọng từ xa, càng làm nổi bật sự bất an hiện hữu.
Lâm Phong đứng giữa động phủ, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng chi tiết nhỏ. Chàng không bỏ qua bất kỳ dấu hiệu nào của sự thay đổi, dù là nhỏ nhất. Mái tóc đen nhánh của chàng buông xõa tự nhiên, khuôn mặt thanh tú giờ đây toát lên vẻ trầm tư hiếm thấy, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái đã biến mất, thay vào đó là đường nét kiên nghị, quyết đoán. Chàng có thể cảm nhận được luồng tà khí này không chỉ đơn thuần là tàn dư. Nó có một sự sống, một ý đồ.
"Tà khí này không đơn thuần chỉ để gieo rắc sợ hãi," Lâm Phong trầm giọng, tiếng nói của chàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, phá vỡ sự im ắng. "Có vẻ chúng còn muốn tìm hiểu điều gì đó." Chàng đưa tay khẽ vuốt qua một phiến đá phủ đầy rêu phong, nơi luồng tà khí dường như đặc quánh hơn cả. Một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn truyền thẳng vào đầu ngón tay, như thể chạm vào một sinh vật vô hình đang thở hổn hển.
Bên cạnh chàng, Diệp Vô Song, với đôi mắt tím huyền bí vẫn còn ánh lên sự kinh ngạc từ đêm qua, khẽ nhíu mày. Vẻ đẹp ma mị, đầy khí chất vương giả của nàng giờ đây càng thêm phần sắc bén, toát lên sự tập trung cao độ. Nàng đưa ngón tay thon dài khẽ lướt trong không khí, như đang cố gắng nắm bắt một luồng năng lượng vô hình nào đó. "Cảm giác như có thứ gì đó đang 'quét' qua các trận pháp, không phải tấn công, mà là dò xét." Giọng nói trầm thấp, uy quyền của nàng vang lên, mang theo sự chắc chắn. Nàng có thể cảm nhận được những dao động tinh tế trong không gian, những luồng năng lượng lạ lùng luồn lách qua các khe hở của trận pháp, như những con rắn độc đang tìm kiếm con mồi. "Chúng không chỉ muốn để lại dấu vết, mà còn muốn thu thập thông tin."
Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã của một thánh nữ, đứng cạnh Diệp Vô Song, ánh mắt nàng toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, nhưng giờ lại nhuốm màu lo lắng. Nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận rõ sự rung động bất an từ linh hồn mình từ đêm qua. "Tà khí này có tính chất ăn mòn, không chỉ vật chất mà còn cả tinh thần. Ta cảm thấy nó đang cố gắng tìm kiếm những lỗ hổng trong đạo tâm, trong ý chí của chúng ta." Giọng nói nhẹ nhàng, êm ái của nàng mang theo một sự cảnh báo nghiêm trọng. Nàng nhắm mắt lại, thần niệm lan tỏa ra xung quanh, cố gắng cảm nhận rõ hơn bản chất của luồng năng lượng tà ác này. Nó không chỉ là ma khí thông thường, mà còn ẩn chứa một sự xảo quyệt, một ý đồ thâm sâu hơn.
Bạch Lão Tổ, dưới hình dạng lão ông phúc hậu, khí chất uy nghiêm, chậm rãi vuốt chòm râu bạc. Đôi mắt tinh anh của y lóe lên những tia sáng trí tuệ. "U Minh Thâm Uyên đã hoạt động trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng có mục đích rõ ràng. Kế hoạch của các ngươi có lẽ đã bị chúng nắm bắt một phần nào đó. Cuộc tấn công đêm qua không phải ngẫu nhiên, mà là một đòn thăm dò, một lời cảnh cáo, và đồng thời cũng là một hành động thu thập thông tin." Y thở dài một tiếng, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía Lâm Phong. "Kẻ đứng sau U Minh không hề đơn giản, tiểu tử. Hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn cực kỳ xảo quyệt."
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, bấy giờ lại ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó bỗng nhiên nhảy phóc lên vai Lâm Phong, lông toàn thân dựng đứng, và phát ra một tiếng "Chiêm chiếp!" đầy bất mãn, mũi nó liên tục đánh hơi về phía một góc động phủ, nơi luồng tà khí dường như ngưng đọng, đậm đặc hơn cả. Tiếng kêu của nó không còn đáng yêu mà mang theo sự giận dữ, như đang cảnh báo về một mối nguy hiểm vô hình.
Lâm Phong quay đầu nhìn Thôn Thiên Thử, khẽ gật đầu. Chàng tin tưởng tuyệt đối vào giác quan nhạy bén của linh thú đồng hành. "Nó đang chỉ ra một điểm yếu trong trận pháp phòng ngự của chúng ta, hoặc một nơi mà tà khí đã xâm nhập sâu nhất." Chàng tiến lại gần góc động phủ mà Thôn Thiên Thử đang chỉ, ánh mắt nheo lại. Chàng có thể thấy rõ, tại đó, một luồng tà khí mảnh như sợi tóc đang len lỏi qua một khe hở nhỏ xíu trên vách đá, một khe hở mà bình thường chẳng ai để ý tới. Nó không phải là một cuộc tấn công trực diện, mà là một sự xâm nhập thầm lặng, tinh vi.
"Vậy ra, chúng đã chuẩn bị cho việc này từ trước," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự tức giận bị kìm nén. "Chúng không chỉ cảnh cáo, mà còn gài cắm 'con mắt' của chúng vào đây. Một cách để giám sát chúng ta, và có thể là một lối thoát, một cánh cửa để chúng có thể tùy ý ra vào." Chàng quay lại nhìn các mỹ nhân, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết đoán. "Chúng ta không thể bị động mãi được. Chúng ta phải hành động."
Lâm Phong bắt đầu đi vòng quanh động phủ, kiểm tra từng trận pháp, từng góc khuất. Chàng vận dụng thần thức của mình đến cực điểm, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của linh khí và tà khí. Các trận pháp phòng ngự của Linh Sơn Bích Lạc vốn được bố trí cực kỳ tinh vi và vững chắc, nhưng U Minh Sứ Giả đêm qua đã sử dụng một phương pháp đặc biệt, không phải phá hủy trực tiếp mà là "ô nhiễm" và "biến đổi" chúng một cách tinh tế, khiến chúng trở thành những con mắt, những lỗ hổng để U Minh có thể lợi dụng. Chàng càng kiểm tra, sắc mặt càng trở nên nghiêm trọng. "Đây không phải là công pháp tu luyện thông thường. Chúng đang sử dụng một loại tà thuật cổ xưa, có khả năng biến đổi bản chất của linh khí, biến nó thành công cụ cho chúng."
Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cũng theo sát Lâm Phong, thần niệm của hai nàng liên tục giao thoa, cùng nhau phân tích. Diệp Vô Song bổ sung: "Khí tức cổ xưa mà ta cảm nhận được từ U Minh Sứ Giả đêm qua... nó có sự tương đồng với những ghi chép về các phong ấn đã bị phá vỡ từ thời đại hỗn độn. Loại tà thuật này có lẽ đã bị phong ấn từ rất lâu, giờ đây lại được khơi dậy." Cổ Thanh Nguyệt gật đầu đồng tình, vẻ mặt nàng trở nên kiên định hơn. "Nó còn liên quan đến việc thao túng 'Thiên Đạo', như Bạch Lão Tổ đã từng nhắc đến. Những ai bị gieo rắc tà khí này có thể sẽ dần bị ảnh hưởng đến đạo tâm, trở thành con rối của U Minh mà không hề hay biết."
"Chúng ta không thể để điều đó xảy ra," Lâm Phong kiên quyết. Chàng dừng lại trước một trận pháp phòng ngự lớn nhất, nơi linh khí đang cuồn cuộn nhưng cũng ẩn chứa những luồng tà khí mỏng manh, như những sợi tơ nhện độc. "Kế hoạch đã bại lộ, nhưng chúng ta vẫn có lợi thế. Đó là chúng ta đã biết chúng đang làm gì. Bây giờ, chúng ta phải củng cố phòng ngự, thanh tẩy tà khí, và đồng thời, không thể chậm trễ việc tiến vào U Minh Thâm Uyên."
Lâm Phong quay sang các mỹ nhân còn lại: Tuyết Dao, Mộc Ly, Linh Nhi, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ. Tất cả đều đứng đó, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng ánh lên sự kiên cường, sẵn sàng chiến đấu. "Tuyết Dao, Mộc Ly, Linh Nhi," Lâm Phong phân công. "Các nàng hãy đến Bí Cảnh Huyễn Mộng. Nơi đó cất giữ những bản đồ cổ và ghi chép về U Minh Thâm Uyên mà chúng ta đã thu thập được. Hãy kiểm tra lại tất cả, xem có dấu hiệu nào của sự xâm nhập hay biến đổi không. Đặc biệt là các trận pháp phòng ngự bên ngoài. Sau đó, mang những tài liệu quan trọng nhất về đây." Chàng biết, Bí Cảnh Huyễn Mộng là một trong những nơi quan trọng nhất, cất giữ nhiều bí mật và tài nguyên quý giá của chàng, và cũng là nơi có những trận pháp ảo diệu nhất.
Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng sắc lạnh như hồ băng. "Vâng, phu quân. Chúng tôi sẽ cẩn trọng." Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Mộc Ly, vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch của nàng giờ đây cũng nhuốm màu nghiêm túc. Nàng nắm chặt lấy tay Linh Nhi. "Chúng ta sẽ đi ngay, Lâm Phong ca ca. Sẽ không để lũ U Minh bẩn thỉu đó chạm vào."
Linh Nhi, dù vẫn còn nhỏ nhắn, đáng yêu, nhưng ánh mắt to tròn, đen láy của nàng lại ánh lên vẻ quyết tâm. "Linh Nhi sẽ cố gắng hết sức, đại ca! Sẽ không để chúng phá hoại những thứ quan trọng!"
Lâm Phong nhìn ba người, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng khó tả. Chàng biết, Bí Cảnh Huyễn Mộng không phải là nơi an toàn tuyệt đối, và U Minh Sứ Giả đã cảnh báo rằng kế hoạch của chàng đã bại lộ. Điều này có nghĩa là mọi động thái của chàng đều có thể đã bị theo dõi. Nhưng chàng không thể chần chừ. "Cẩn thận! Đừng khinh địch."
Sau khi phân công nhiệm vụ, Lâm Phong quay lại Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt. "Chúng ta sẽ ở lại đây, cùng Bạch Lão Tổ, để thanh tẩy tà khí và củng cố toàn bộ trận pháp phòng ngự của Linh Sơn Bích Lạc. Đồng thời, chúng ta cần tìm hiểu thêm về bản chất của loại tà khí và tà thuật cổ xưa mà U Minh đang sử dụng."
Bạch Lão Tổ thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy thâm ý. "Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử. Những gì ngươi sắp đối mặt, có thể là sự thật về 'Thiên Đạo' mà ngươi đã luôn tìm kiếm. Đây chỉ là khởi đầu của một âm mưu lớn hơn rất nhiều."
Lâm Phong gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an. Chàng có linh cảm, U Minh sẽ không chỉ dừng lại ở một lời cảnh cáo. Đây mới chỉ là đòn phủ đầu.
***
Trong khi đó, Tuyết Dao dẫn Mộc Ly và Linh Nhi đến Bí Cảnh Huyễn Mộng, một không gian độc lập được Lâm Phong tạo ra để cất giữ những tài liệu và bảo vật quan trọng. Bí Cảnh này vốn nổi tiếng với kiến trúc luôn thay đổi tùy theo ảo cảnh, có thể là một rừng cổ tích xanh tươi, một cung điện trên mây lộng lẫy, hay một vùng đất hoang tàn đầy bí ẩn. Âm thanh cũng biến đổi theo cảnh vật, từ tiếng nhạc du dương đến tiếng gió hú, tiếng gầm rú của sinh vật. Mùi hương cũng vậy, lúc là hương hoa cỏ lạ, lúc là mùi sương mù, mùi đất, mùi kim loại. Bầu không khí luôn huyền ảo, biến đổi liên tục, linh khí dồi dào nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm từ các ảo ảnh.
Hôm nay, khi ba nàng tiến vào, Bí Cảnh lại hiện ra dưới hình dạng một khu rừng sương mù dày đặc, ánh sáng mờ ảo xuyên qua tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh u ám, lạnh lẽo. Mùi sương mù ẩm ướt và mùi đất ẩm mốc trộn lẫn với một mùi tanh tưởi thoang thoảng, khiến Mộc Ly nhíu mày.
"Cẩn thận!" Tuyết Dao lên tiếng, giọng nói nàng vẫn trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên sự cảnh giác cao độ. "Trận pháp phòng ngự bên ngoài... có vẻ đã bị biến đổi." Nàng, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, giờ đây lại mang theo một khí chất chiến đấu mạnh mẽ. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng quét qua từng ngóc ngách của khu rừng.
Linh Nhi, với đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, dán chặt vào một phiến đá phủ đầy rêu xanh, nơi một trận pháp ẩn mình. Vẻ mặt ngây thơ, đáng yêu của nàng giờ đây đã thay bằng sự tập trung cao độ. "Đúng vậy, Tuyết Dao tỷ tỷ! Trận pháp này... không phải do chúng ta bố trí! Có một luồng năng lượng lạ đang luân chuyển trong đó, nó không phá hủy trận pháp gốc, mà lại... hòa nhập vào, và biến đổi nó. Nó đang che giấu một thứ gì đó." Giọng nói trong trẻo, non nớt của nàng giờ đây lại mang theo sự chắc chắn đáng kinh ngạc, phản ánh trí tuệ và khả năng phân tích trận pháp siêu việt của nàng.
Mộc Ly, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, bỗng hít một hơi thật sâu. Khuôn mặt hoạt bát, tinh nghịch của nàng lộ rõ vẻ khó chịu. "Có mùi tanh tưởi của lũ sâu bọ U Minh! Chúng đã vào đây!" Nàng rút ra một cành cây nhỏ từ thắt lưng, đầu cành cây lập tức phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, như một chỉ dẫn. "Mùi này rất quen thuộc, ta đã từng ngửi thấy ở những nơi bị tà khí U Minh xâm chiếm." Nàng là một yêu tu, có giác quan đặc biệt nhạy bén với những nguồn năng lượng tự nhiên và tà ác.
Đột nhiên, không gian xung quanh ba nàng bắt đầu vặn vẹo. Những cái cây cổ thụ xung quanh dường như "sống dậy", thân cây biến dạng thành những hình thù quái dị, cành lá rủ xuống như những cánh tay xương xẩu. Sương mù dày đặc hơn, biến thành những làn khói đen kịt, mang theo tiếng gió hú rít lạnh lẽo. Tiếng gầm rú của những sinh vật vô hình vang vọng từ sâu trong rừng, nghe rợn người.
"Không ổn!" Linh Nhi kêu lên, giọng nói đầy lo lắng. "Trận pháp không gian bị khóa chặt. Chúng ta đang bị cô lập! Những năng lượng lạ đang phong tỏa toàn bộ Bí Cảnh!" Nàng cố gắng vận dụng pháp quyết, muốn phá vỡ sự phong tỏa, nhưng tất cả đều vô ích. Nàng cảm thấy một sức mạnh vô hình đang bóp nghẹt không gian, khiến mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng.
Tuyết Dao không nói một lời. Nàng lập tức rút ra hàn kiếm của mình, thân kiếm tỏa ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo. Vận chuyển Băng Đạo công pháp, nàng vung kiếm chém về phía một làn khói đen đang lao tới. "Phập!" Khói đen bị đóng băng ngay lập tức, rồi vỡ tan thành vô số mảnh băng vụn, rơi xuống đất tạo thành những tiếng lách tách. Nhưng ngay sau đó, nhiều làn khói đen khác lại từ các hướng ập tới, hình thành nên những con quái vật hình người gớm ghiếc, đôi mắt đỏ rực. Đây là những sinh vật U Minh cấp thấp, được tạo ra từ ma khí thuần túy, nhưng lại có số lượng áp đảo.
Mộc Ly cũng không chần chừ. Nàng nhanh chóng tung ra những sợi dây leo xanh biếc, quấn lấy các sinh vật U Minh. Những sợi dây leo không chỉ kiên cố mà còn mang theo sinh lực dồi dào, cố gắng thanh tẩy và phá hủy các sinh vật được tạo thành từ ma khí. Nàng khẽ cắn môi, ánh mắt kiên định. "Chúng muốn bẫy chúng ta! Linh Nhi, cố gắng tìm ra điểm yếu của trận pháp này!"
Linh Nhi gật đầu lia lịa, trán lấm tấm mồ hôi. Nàng liên tục niệm chú, thi triển các pháp quyết, cố gắng phân tích cấu trúc của trận pháp bị biến đổi. Nàng có thể cảm nhận được rằng trận pháp này không chỉ đơn thuần là một trận pháp phong tỏa, mà còn ẩn chứa những ảo ảnh tinh vi, cố gắng mê hoặc và làm suy yếu ý chí của họ. Những hình ảnh kỳ lạ bắt đầu hiện lên trong tâm trí nàng, những ký ức đau buồn, những nỗi sợ hãi chôn giấu sâu thẳm. Nàng cắn chặt môi, cố gắng giữ vững đạo tâm. "Nó đang cố gắng gieo rắc ảo ảnh! Đây là một loại ma thuật tâm trí!"
Tuyết Dao và Mộc Ly chiến đấu kịch liệt. Tuyết Dao, với kiếm pháp tinh xảo và Băng Đạo cường đại, hóa giải từng đợt tấn công của U Minh sinh vật. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo hàn khí thấu xương, đóng băng và tiêu diệt kẻ địch. Nàng biết, những sinh vật này chỉ là vật cản, mục đích thực sự của trận pháp này là giam giữ và làm suy yếu họ. Tuyết Dao thầm cảm thấy một luồng lạnh lẽo từ từ xâm nhập vào đạo tâm của mình, một cảm giác bất an, một nỗi buồn vô cớ dâng lên. Nàng cố gắng gạt bỏ nó, tập trung vào chiến đấu.
Mộc Ly, sử dụng linh thảo và thuật mộc của mình, tạo ra những lớp lá chắn xanh biếc, đồng thời hóa giải một phần ảo ảnh. Những bông hoa lung linh ánh sáng xanh lục nở rộ giữa không trung, phát ra hương thơm thanh khiết, đối chọi với mùi tanh tưởi của ma khí. "Chúng đang cố gắng làm suy yếu ý chí của chúng ta!" Mộc Ly kêu lên. "Linh Nhi, nhanh lên!"
Linh Nhi cắn chặt môi, đôi mắt to tròn nhắm nghiền, toàn bộ tâm trí nàng dồn vào việc phân tích trận pháp. Nàng có thể thấy rõ, bên trong sự phức tạp của trận pháp không gian bị khóa chặt, có một luồng năng lượng bí ẩn, vô hình đang "quét" qua từng góc của Bí Cảnh, dường như đang tìm kiếm điều gì đó. "Đây không chỉ là một cái bẫy! Chúng đang tìm kiếm!" Nàng chợt nhận ra điều đáng sợ. Trận pháp này được thiết kế không chỉ để giam giữ họ, mà còn để tạo điều kiện cho một thứ khác thu thập thông tin.
Trong lúc nguy cấp, Linh Nhi cố gắng vận dụng một pháp quyết đặc biệt, tập trung toàn bộ linh lực còn lại để gửi đi một tín hiệu cầu cứu yếu ớt. Nàng biết, tín hiệu này rất nhỏ, rất khó để phát hiện, nhưng đó là hy vọng duy nhất của họ. Nàng gửi nó thẳng đến Lâm Phong, người mà nàng tin tưởng tuyệt đối. Sức lực cạn kiệt, nàng ngã quỵ xuống, được Mộc Ly kịp thời đỡ lấy.
Bí Cảnh Huyễn Mộng, vốn là một nơi ẩn chứa vẻ đẹp huyền ảo, giờ đây đã trở thành một nhà tù lạnh lẽo, đầy rẫy ảo ảnh và ma khí, nơi ba mỹ nhân đang phải chiến đấu một cách tuyệt vọng.
***
Cùng lúc đó, tại động phủ chính của Linh Sơn Bích Lạc, bầu không khí đã trở nên nặng nề và u ám hơn bao giờ hết. Mây đen từ từ kéo đến, bao phủ đỉnh núi, báo hiệu một điềm chẳng lành. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng gào thét của quỷ dữ. Lâm Phong đang cùng Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt và Bạch Lão Tổ bàn bạc về cách củng cố trận pháp và thanh tẩy tà khí. Chàng đang dùng Huyễn Mặc Quyển để phân tích những biến đổi tinh vi trong linh mạch của Linh Sơn, cố gắng tìm ra nguồn gốc sâu xa của sự xâm nhập.
Diệp Vô Song, với vẻ mặt sắc bén và đôi mắt tím sâu thẳm, đang khoanh tay suy tư. "Loại tà khí này không thể bị thanh tẩy hoàn toàn bằng các phương pháp thông thường. Nó đã biến đổi bản chất của linh khí, khiến chúng hòa quyện vào nhau như nước với bùn. Cần phải có một công pháp đặc biệt, hoặc một loại bảo vật chí dương chí cương mới có thể loại bỏ triệt để."
Cổ Thanh Nguyệt gật đầu đồng tình, vẻ thanh khiết của nàng giờ đây toát lên một sự kiên định không gì lay chuyển. "Và quan trọng hơn, chúng ta phải tìm cách bảo vệ đạo tâm của các đệ tử trong tông môn. Nếu cứ để loại tà khí này lan tràn, nó sẽ ăn mòn ý chí, gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Khiến cho Linh Sơn Bích Lạc từ bên trong suy yếu."
Bạch Lão Tổ thở dài một hơi, chậm rãi nói: "Đây là một đòn đánh tinh vi, nhằm vào cả vật chất lẫn tinh thần. U Minh đã không còn kiên nhẫn nữa. Chúng đang đẩy nhanh kế hoạch của mình."
Đúng lúc này, Lâm Phong bỗng nhiên cảm thấy một luồng dao động cực kỳ yếu ớt, như một sợi tơ mỏng manh vừa chạm vào thần thức của chàng. Nó đến từ Bí Cảnh Huyễn Mộng! Là tín hiệu cầu cứu của Linh Nhi! Ngay lập tức, sắc mặt chàng trầm xuống, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một tia lạnh lẽo. Chàng có thể cảm nhận được sự hoảng loạn và nguy hiểm ẩn chứa trong tín hiệu đó, dù nó chỉ là một làn sóng mờ nhạt.
"Không ổn!" Lâm Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói chàng trầm thấp nhưng đầy sức nặng, khiến cả động phủ như rung chuyển. "Là Bí Cảnh Huyễn Mộng! Chúng đã ra tay!" Chàng không nghĩ ngợi thêm, lập tức hiểu ra đó là đòn đánh của U Minh. Một sự tức giận bùng lên trong lòng chàng, như ngọn lửa thiêu đốt. Cái cảm giác lo lắng, bất an mà chàng đã có từ lúc phân công nhiệm vụ, giờ đây đã trở thành hiện thực phũ phàng.
Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt cũng lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, và sự lo lắng đột ngột của Lâm Phong. Diệp Vô Song lập tức vận dụng thần niệm, cố gắng dò xét. "Cái bẫy này... tinh vi hơn chúng ta nghĩ. Chúng đã nhắm vào điểm yếu của chúng ta." Nàng hiểu rằng, Bí Cảnh Huyễn Mộng không chỉ là nơi cất giữ tài liệu, mà còn là nơi mà Lâm Phong đặt niềm tin và sự bảo vệ cho những người chàng yêu thương.
Bạch Lão Tổ cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên vẻ thâm trầm. "Ta đã nói rồi, U Minh không bao giờ chỉ tấn công một cách đơn giản. Chúng đang cố gắng thăm dò giới hạn của các ngươi, và đồng thời, khiến các ngươi bị phân tán." Y lắc đầu. "Chắc chắn không phải là một cuộc tấn công trực diện, mà là một cái bẫy đã được tính toán kỹ lưỡng."
Lâm Phong không phí lời. Sự lo lắng cho Tuyết Dao, Mộc Ly và Linh Nhi đã biến thành một sức mạnh bùng nổ. Chàng nhanh chóng thi triển Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách cổ xưa tỏa ra ánh sáng huyền ảo, tạo ra một không gian xoáy ốc ngay trước mặt. Đây là Thần thông Không Gian mà chàng đã tu luyện đến cảnh giới cực cao, cho phép chàng di chuyển tức thời giữa các không gian. "Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ! Đi thôi! Chúng ta phải đến đó ngay lập tức!" Giọng chàng vang lên đầy kiên định, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Chàng biết, mỗi giây phút đều quý giá.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn bám chặt lấy vai Lâm Phong, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, kêu lên một tiếng "Chiêm chiếp!" đầy giận dữ. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm mà các mỹ nhân đang phải đối mặt. Nó là linh thú đồng hành của Lâm Phong, luôn cảm ứng được những mối đe dọa tiềm tàng, và giờ đây, cảm giác cấp bách từ Bí Cảnh Huyễn Mộng đang thúc đẩy nó.
Lâm Phong lao thẳng vào cánh cổng không gian do Huyễn Mặc Quyển tạo ra, thân ảnh chàng tan biến trong làn ánh sáng lấp lánh. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt không chút do dự, lập tức theo sát phía sau, thần thái hai nàng đầy vẻ lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết đoán. Bạch Lão Tổ cũng nhanh chóng hóa thành một luồng ánh sáng trắng, nhập vào cổng không gian. Bầu trời bên ngoài Linh Sơn Bích Lạc giờ đây đã hoàn toàn bị mây đen bao phủ, một cơn giông bão lớn dường như sắp ập đến, như để phản chiếu sự hỗn loạn và nguy hiểm đang diễn ra. Cuộc đua với thời gian đã bắt đầu.
***
Chỉ trong tích tắc, Lâm Phong và nhóm của chàng đã xuất hiện bên trong Bí Cảnh Huyễn Mộng. Không gian trước mắt chàng là một cảnh tượng hỗn loạn. Ma khí cuồn cuộn như những con sóng dữ, nuốt chửng mọi thứ. Kiến trúc ảo ảnh của Bí Cảnh đã hoàn toàn biến dạng, trở thành một mê cung vặn vẹo của những cái cây mục rữa, những bức tường đá đổ nát và những làn sương đen đặc quánh. Mùi tanh tưởi của U Minh trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét và một mùi chua nồng khó tả, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Tiếng gầm rú của vô số sinh vật U Minh cấp thấp vang vọng khắp nơi, cùng với tiếng va chạm của Băng Đạo và Mộc Đạo.
Lâm Phong nhìn thấy Tuyết Dao, nàng như một đóa sen băng nở rộ giữa ma khí, hàn kiếm của nàng vung lên không ngừng, tạo ra những cơn bão tuyết nhỏ, đóng băng và nghiền nát hàng loạt sinh vật U Minh. Dù vậy, nàng vẫn không thể ngăn cản được số lượng áp đảo của chúng. Mộc Ly, với vẻ mặt căng thẳng, đang ra sức bảo vệ Linh Nhi, sử dụng những sợi dây leo khổng lồ tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc. Linh Nhi thì đang ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm đầu, đôi mắt nhắm nghiền, toàn thân run rẩy, những dòng linh lực màu xanh nhạt yếu ớt bao quanh nàng, chống lại sự xâm nhập của một loại năng lượng vô hình.
"U Minh, các ngươi dám!" Lâm Phong gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng nói của chàng vang vọng như sấm sét, xuyên thủng màn ma khí dày đặc. Lời chàng vừa dứt, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng lập tức phát ra ánh sáng chói lòa, những trang giấy cổ xưa tự động lật mở, vô số phù văn cổ quái bay ra, hóa thành một luồng linh lực hùng hậu quét ngang qua Bí Cảnh. Đây là Huyễn Mặc Quyển, một trong những pháp bảo mạnh nhất của chàng, có khả năng hóa giải mọi ảo ảnh và trấn áp tà ma.
Luồng linh lực từ Huyễn Mặc Quyển như một cơn thủy triều, lập tức phá vỡ mọi ảo ảnh, xua tan ma khí. Những cái cây mục rữa, những bức tường đổ nát lập tức tan biến, trả lại Bí Cảnh hình dạng khu rừng xanh tươi ban đầu, dù vẫn còn vương vất những làn khói đen mỏng manh. Các sinh vật U Minh cấp thấp đang tấn công Tuyết Dao và Mộc Ly cũng kêu lên thảm thiết, thân thể chúng lập tức bị linh lực chí dương chí cương của Huyễn Mặc Quyển thiêu đốt, tan biến thành tro bụi.
"Phu quân!" Tuyết Dao kêu lên một tiếng, giọng nàng có chút mệt mỏi nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm. Nàng lập tức lùi về phía Lâm Phong. Mộc Ly cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đỡ lấy Linh Nhi, người đang run rẩy không ngừng.
Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt ngay lập tức tiến đến chỗ Linh Nhi. Cổ Thanh Nguyệt đặt tay lên trán Linh Nhi, thần niệm của nàng lan tỏa, kiểm tra tình trạng của cô bé. Sắc mặt nàng lập tức biến đổi. "Đây là 'Tâm Ma Chủng'! Chúng muốn làm suy yếu ý chí của chúng ta từ bên trong!" Giọng nói của Cổ Thanh Nguyệt chứa đầy sự phẫn nộ. "Loại tà thuật này chuyên gieo rắc những nỗi sợ hãi tiềm ẩn, những ký ức đau buồn vào sâu thẳm tâm hồn, khiến người tu luyện dần mất đi đạo tâm, trở thành nô lệ cho ma niệm."
Diệp Vô Song cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt tím huyền bí của nàng quét qua một góc khuất của Bí Cảnh, nơi một luồng năng lượng vô hình đang cố gắng lẩn trốn. "Không chỉ có Tâm Ma Chủng. Ta cảm nhận được một 'Khí Linh Giám Sát'. Chúng đã theo dõi chúng ta từ khi nào?" Nàng chỉ tay về phía góc khuất đó. "Nó đang cố gắng thu thập thông tin và truyền về U Minh Thâm Uyên."
Lâm Phong quay phắt về hướng Diệp Vô Song chỉ. Đôi mắt chàng lóe lên hàn quang. "Dám cả gan gài cắm tai mắt vào đây!" Chàng lập tức vung Huyễn Mặc Quyển, một luồng ánh sáng rực rỡ bắn thẳng về phía đó. Ánh sáng xuyên qua màn ma khí mỏng manh, chiếu rọi vào một điểm tối tăm. Tại đó, một khối cầu pha lê đen kịt, lớn bằng nắm tay, đang lơ lửng giữa không trung, phát ra những luồng dao động năng lượng kỳ lạ. Đó chính là Khí Linh Giám Sát. Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được một ý thức thâm sâu, xảo quyệt đang ẩn chứa bên trong.
Khí Linh Giám Sát dường như nhận ra mình đã bị phát hiện, lập tức co rút lại, cố gắng tan biến vào hư không. Nhưng Lâm Phong đã nhanh hơn. "Muốn chạy? Không dễ vậy đâu!" Chàng vận dụng Thần thông Không Gian, lập tức phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh Khí Linh Giám Sát, khiến nó không thể trốn thoát. Sau đó, chàng tung ra một chưởng, linh lực hùng hậu từ Huyễn Mặc Quyển biến thành một bàn tay khổng lồ, bóp nát khối cầu pha lê đen kịt đó. Một tiếng "leng keng" yếu ớt vang lên, rồi nó tan biến thành vô số hạt bụi ma khí.
Cùng lúc đó, Cổ Thanh Nguyệt và Diệp Vô Song đã bắt đầu hợp lực, vận dụng công pháp thanh tẩy và trấn an tâm hồn để hóa giải Tâm Ma Chủng trong Linh Nhi. Cổ Thanh Nguyệt niệm chú, những tia sáng vàng kim từ lòng bàn tay nàng truyền vào Linh Nhi, xua tan những ảo ảnh và nỗi sợ hãi trong tâm trí cô bé. Diệp Vô Song cũng dùng thần niệm của mình, tạo ra một rào chắn vững chắc xung quanh Linh Nhi, bảo vệ tâm hồn cô bé khỏi sự xâm nhập còn sót lại của ma khí. Dần dần, Linh Nhi ngừng run rẩy, sắc mặt hồng hào trở lại, dù vẫn còn chút mệt mỏi.
"Chúng tôi không sao... nhưng những ghi chép cổ xưa..." Tuyết Dao tiến đến, giọng nàng đầy lo lắng, ánh mắt nhìn về phía một góc của Bí Cảnh, nơi cất giữ những bản đồ và ghi chép quan trọng về U Minh Thâm Uyên. Khi Khí Linh Giám Sát bị phá hủy, một luồng ánh sáng mờ nhạt từ nó lóe lên, như thể nó đã kịp truyền đi một đoạn thông tin cuối cùng.
Lâm Phong tiến đến, kiểm tra khu vực đó. Đúng như Tuyết Dao nói, những tài liệu quan trọng nhất, những bản đồ cổ, những ghi chép về các điểm yếu của U Minh Thâm Uyên mà họ đã thu thập được, giờ đây lại nằm rải rác trên mặt đất, một số đã bị tà khí xâm nhiễm, và quan trọng hơn, một dấu vết năng lượng mờ nhạt cho thấy Khí Linh Giám Sát đã quét qua chúng, và có lẽ đã kịp thời truyền một phần thông tin về cho U Minh.
"Chúng đã biết," Lâm Phong nghiến răng. "Chúng không chỉ muốn cảnh cáo, không chỉ muốn gieo rắc sợ hãi, mà còn muốn thu thập thông tin về kế hoạch của chúng ta." Chàng cúi xuống nhặt lên một tấm bản đồ cổ, trên đó có đánh dấu một số điểm quan trọng trong U Minh Thâm Uyên, nơi được cho là có những phong ấn yếu nhất. Giờ đây, những điểm đó đã bị một luồng tà khí mỏng manh phủ lên, như một dấu hiệu cho thấy U Minh đã nhận được thông tin.
Bạch Lão Tổ thở dài, ánh mắt đầy thâm trầm. "Khí Linh Giám Sát và Tâm Ma Chủng... đây là những tà thuật cổ xưa nhất, được sử dụng để kiểm soát và thao túng từ xa. Chúng cho thấy U Minh không chỉ dùng vũ lực mà còn có những phương thức tinh thần và tình báo cực kỳ cao siêu. Và Tâm Ma Chủng, nó có nguồn gốc từ một loại tà thuật được nhắc đến trong các ghi chép về 'Thiên Đạo' bị thao túng. Điều này càng khẳng định, U Minh có liên hệ mật thiết với thế lực đang thao túng 'Thiên Đạo' mà các ngươi đang điều tra."
Diệp Vô Song gật đầu, ánh mắt nàng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. "Đây là một đòn đánh kép. Vừa gây áp lực tâm lý, vừa thu thập thông tin. Chúng muốn chúng ta hoang mang, sợ hãi, và đồng thời, chúng đã có được một phần kế hoạch của chúng ta. Điều này chứng tỏ, chúng đã giám sát chúng ta từ rất lâu, thậm chí có thể là từ khi chúng ta mới bắt đầu điều tra."
Lâm Phong siết chặt nắm đấm. Sự tức giận trong chàng đã lên đến đỉnh điểm. U Minh không chỉ là một thế lực tà ác, mà còn là một tổ chức cực kỳ xảo quyệt và có khả năng tình báo đáng sợ. Chúng đã biến Linh Sơn Bích Lạc thành một chiến trường vô hình, nơi mà ngay cả những suy nghĩ, những kế hoạch cũng có thể bị đọc trộm.
"Kế hoạch của chúng ta đã bị lộ một phần," Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt chàng quét qua từng người một, từ Tuyết Dao, Mộc Ly, Linh Nhi, đến Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt và Bạch Lão Tổ. "Nhưng điều đó chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của ta. Chúng muốn chơi, chúng ta sẽ chơi đến cùng!" Chàng nhìn về phía U Minh Thâm Uyên, nơi chân trời vẫn còn vương vất một màu xám xịt từ làn tà khí vừa tan biến. "U Minh càng xảo quyệt, ta càng phải mạnh mẽ. Chúng ta sẽ không lùi bước, mà sẽ tiến thẳng vào hang ổ của chúng!"
Cuộc tấn công bất ngờ này đã chứng minh rằng U Minh không hề tầm thường. Chúng không chỉ là một mối đe dọa vũ lực, mà còn là một đối thủ đáng gờm về trí tuệ và chiến thuật. Điều này khiến Lâm Phong hiểu rõ, cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí, một cuộc chiến của ý chí và lòng kiên định. Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng sẽ phải đối mặt với thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Kế hoạch đã bị lộ, nhưng cuộc hành trình vẫn phải tiếp tục, với một sự cấp bách và quyết tâm cao độ hơn bao giờ hết.