Sau khoảnh khắc bàng hoàng và sự giận dữ bùng nổ, không khí trong điện thờ cổ kính như ngưng đọng lại bởi một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay và Huyễn Mặc Quyển ẩn hiện nơi tay áo, đã rũ bỏ mọi sự yếu đuối, mọi sự nghi ngờ. Đôi mắt chàng, vốn đã đỏ ngầu vì phẫn nộ, giờ đây lại rực cháy một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt, đen sâu thẳm như vũ trụ vô tận. Chàng không còn là một phàm nhân bị định đoạt, mà là một tu giả sẵn sàng nghịch thiên cải mệnh, một kẻ phá chấp sẽ làm rung chuyển vạn giới.
"Kẻ Thao Túng... nó có thể đã ẩn mình hàng vạn năm, biến vạn giới thành sân khấu của riêng nó," Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng và kiên quyết đáng sợ. "Nó có thể đã tạo ra 'Thiên Mệnh Chi Tử' để làm con cờ. Nhưng nó đã tính toán sai một điều. Nó đã tạo ra ta, nhưng nó không thể kiểm soát được ta. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ! Ta sẽ không để bất kỳ ai định đoạt số phận của mình, hay số phận của những người ta yêu thương, hay số phận của vạn giới này!"
Chàng quét ánh mắt qua tất cả các mỹ nhân. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt – mỗi người đều nhìn chàng với sự tin tưởng tuyệt đối, với ngọn lửa quyết tâm không kém đang bùng cháy trong sâu thẳm đôi mắt. Trong giây phút đó, Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh của sự gắn kết, của tình yêu thương mà "Kẻ Thao Túng" không bao giờ có thể hiểu được hay thao túng. Đó là sức mạnh chân chính, là Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.
"Chúng ta sẽ tìm ra nó. Chúng ta sẽ lật đổ nó. Và chúng ta sẽ khôi phục Thiên Đạo nguyên thủy, trả lại sự công bằng và tự do chân chính cho vạn giới!"
Nói rồi, Lâm Phong không chần chừ thêm nữa. Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận sức nặng và sự sắc bén của nó, như một phần kéo dài ý chí của chàng. Huyễn Mặc Quyển, ẩn hiện trong tay áo, dường như cũng đang cộng hưởng với chàng, phát ra những luồng linh khí mờ ảo, nhưng lại vô cùng kiên định. Pháp bảo này, cùng với Cửu Thiên Huyền Kiếm, đều là những thứ siêu việt, có thể là chìa khóa để chống lại Kẻ Thao Túng. Huyễn Mặc Quyển cũng như một chiếc la bàn định mệnh, nó đã chỉ cho chàng thấy sự thật kinh hoàng, giờ đây nó sẽ tiếp tục dẫn lối chàng đi tìm con đường giải thoát.
Lâm Phong quay người, bước về phía cửa ra của điện thờ. Những bước chân chàng kiên định, không hề do dự. Các mỹ nhân theo sát phía sau, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh, nhưng trong đó không còn sự hoảng loạn, chỉ còn lại sự tập trung cao độ và ý chí đồng lòng. Mây mù bên ngoài điện thờ vẫn chưa hoàn toàn tan đi, nhưng bầu trời đã dần lộ ra những mảng xanh xám u ám, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu, và họ đã sẵn sàng đối mặt với nó.
***
Trong một hang động bí mật nằm sâu trong lòng Tiên Giới, nơi mà linh khí thuần khiết đến mức hóa thành từng giọt sương lấp lánh trên vách đá, nhóm Lâm Phong đang tụ tập. Không khí trong hang động ẩm ướt và mát lạnh, nhưng không thể xua đi cái nặng nề, ưu tư còn vương vấn trên gương mặt mỗi người sau những tiết lộ kinh hoàng về "Thiên Đạo giả tạo". Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần hang xuống hồ nước ngầm trong vắt, tạo nên một âm thanh đơn điệu, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch và trầm lắng của không gian. Dù linh khí dồi dào giúp họ duy trì sự tỉnh táo, nhưng sự thật nghiệt ngã vẫn đè nặng lên tâm trí, khiến mỗi người đều chìm trong suy nghĩ riêng.
Lâm Phong ngồi khoanh chân trên một tảng đá phẳng, đôi mắt nhắm nghiền. Chàng đã dành cả một đêm để nghiền ngẫm những gì Huyễn Mặc Quyển đã hé lộ. Hình ảnh về "Kẻ Thao Túng" đang điều khiển vạn giới như những con rối, về sự giáng sinh của "Thiên Mệnh Chi Tử" chỉ là một màn kịch được sắp đặt, cứ thế quay cuồng trong tâm trí chàng. Ban đầu là sự phẫn nộ, sau đó là cảm giác bị phản bội, bị lợi dụng, và cuối cùng là một gánh nặng trách nhiệm to lớn đè lên vai. Chàng không chỉ chiến đấu cho bản thân, cho những người yêu thương, mà còn cho sự tự do của vạn giới. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Câu nói ấy giờ đây không chỉ là một triết lý, mà là kim chỉ nam cho hành động của chàng.
Hạ Vũ và Linh Nhi ngồi gần nhau, tay nắm tay, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng đã không còn vẻ sợ hãi. Cả hai đều hướng về Lâm Phong, trong ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. Lam Yên đứng thẳng lưng ở cửa hang, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét nhìn ra bên ngoài, tai nàng hơi động đậy, lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Nàng là bức tường vững chắc, là người bảo vệ thầm lặng, sẵn sàng xông lên chiến đấu bất cứ lúc nào. Mộc Ly nằm cuộn tròn bên cạnh Lâm Phong, đôi tai dựng đứng, thỉnh thoảng lại dụi đầu vào tay chàng, như muốn an ủi. Vẻ hoạt bát tinh nghịch thường ngày của nàng đã được thay thế bằng một sự trầm tĩnh hiếm thấy, nhưng trong đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh sự kiên định và lòng căm thù đối với kẻ đã thao túng mọi thứ.
Tuyết Dao và Tần Nguyệt ngồi đối diện Lâm Phong, cả hai đều giữ vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng giờ đây lại ánh lên một sự kiên cường và quan tâm sâu sắc. Nàng hiểu rõ hơn ai hết gánh nặng đang đè lên vai Lâm Phong. Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác, nàng đang lật giở một quyển cổ tịch nhỏ, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. Cổ Thanh Nguyệt ngồi cạnh Tần Nguyệt, vẻ thanh khiết, tao nhã của nàng như một đóa sen trắng giữa hang đá. Nàng nhẹ nhàng xoa dịu Linh Nhi, nhưng ánh mắt nàng cũng không ngừng suy tư, như đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc của sự thật cổ xưa. Diệp Vô Song tựa lưng vào vách đá, đôi mắt tím huyền bí của nàng nhìn chằm chằm vào không gian, vẻ bí ẩn và uy quyền toát ra từ nàng khiến người khác không dám xem nhẹ.
Mãi cho đến khi một tia sáng yếu ớt của bình minh len lỏi vào hang động, Lâm Phong mới từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây không còn sự hoang mang hay phẫn nộ đơn thuần, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, như một hồ nước sâu không đáy.
"Thông tin đó... nó làm ta nhận ra mình đã quá ngây thơ," Lâm Phong phá vỡ sự im lặng, giọng chàng trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Chúng ta không thể để 'Kẻ Thao Túng' tiếp tục kiểm soát vạn giới, biến tất cả thành những con rối vô tri." Chàng khẽ siết chặt tay, cảm nhận sự đau nhói của gân cốt, như để nhắc nhở bản thân về thực tại nghiệt ngã.
Tần Nguyệt khẽ đóng quyển cổ tịch, đặt nó sang một bên. "Dựa trên những gì Huyễn Mặc Quyển đã cho thấy, và cả những ghi chép cổ mà ta từng đọc qua, có thể có những tàn dư tri thức cổ xưa, bị phong ấn hoặc lãng quên, có thể chỉ ra con đường để chúng ta chống lại 'Kẻ Thao Túng'." Nàng nói, giọng trầm ấm và rõ ràng, mang tính giáo dục, như một vị trưởng bối đang chỉ dẫn. "Kẻ đó đã chiếm đoạt Thiên Đạo, nhưng không có nghĩa là nó đã xóa sạch mọi dấu vết của Thiên Đạo nguyên thủy, hay những tri thức về cách chống lại nó."
Tuyết Dao gật đầu đồng tình, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu? Tìm kiếm cái gì? 'Kẻ Thao Túng' đã giấu diếm sự thật hàng triệu năm, làm sao chúng ta có thể tìm thấy những manh mối bị vùi lấp?" Nàng lo lắng hỏi, mặc dù sự lo lắng đó được che giấu rất khéo léo dưới vẻ ngoài băng giá.
Lâm Phong đứng dậy, dáng người chàng cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng, nó nhẹ nhàng bay ra khỏi tay áo, phát ra một luồng ánh sáng mờ ảo, ấm áp. Chàng nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận. "Ta cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, rất mờ nhạt nhưng lại đầy sức hút, từ phía Tây Tiên Giới. Nó giống như tiếng gọi của tri thức bị lãng quên, của những bí mật đang chờ được khai mở."
Mộc Ly bật dậy, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, ánh lên vẻ tò mò. "Phía Tây Tiên Giới? Có phải là khu vực Tử Vong Hư Không mà người ta đồn đại không, Lâm Phong ca ca?" Nàng líu lo hỏi, giọng trong trẻo. "Nơi đó rất nguy hiểm, có nhiều yêu thú cường đại và cấm địa cổ xưa!"
Lam Yên cau mày, ánh mắt sắc bén của nàng ánh lên vẻ cảnh giác. "Nếu đó là một nơi bị nguyền rủa, có khả năng 'Kẻ Thao Túng' đã thiết lập những cạm bẫy hoặc phong ấn ở đó để ngăn chặn bất kỳ ai đến gần sự thật." Nàng nói, giọng dứt khoát, mạnh mẽ.
"Đúng vậy, nguy hiểm càng nhiều, càng chứng tỏ nơi đó cất giấu những bí mật lớn lao," Lâm Phong đáp, đôi môi chàng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc, nhưng sâu thẳm trong đó là sự kiên định sắt đá. "Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu muốn phá vỡ xiềng xích này, chúng ta phải đi vào nơi nguy hiểm nhất, tìm kiếm những điều bị che giấu kỹ lưỡng nhất."
Các mỹ nhân nhìn nhau, rồi cùng gật đầu đồng ý. Ánh mắt họ hướng về Lâm Phong, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu thương vô bờ bến. Dù biết con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chỉ cần có chàng dẫn lối, họ sẽ không hề nao núng.
"Được rồi, chúng ta sẽ đi Tây Tiên Giới!" Lâm Phong dứt khoát, Huyễn Mặc Quyển nhẹ nhàng bay trở lại vào tay áo chàng. "Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ xuất phát ngay."
Không một ai phản đối. Tất cả đều đã sẵn sàng, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà "Kẻ Thao Túng" có thể ném vào họ. Cuộc hành trình đến vùng đất bí ẩn của Tây Tiên Giới, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi, đã chính thức bắt đầu. Linh khí trong hang động vẫn thuần khiết, nhưng giờ đây, nó như hòa quyện vào ý chí mạnh mẽ của những kẻ dám thách thức Thiên Đạo, tạo nên một luồng năng lượng vô hình, hứa hẹn một cuộc cách mạng đang đến gần.
***
Sau nhiều ngày bay xuyên qua Tiên Giới, vượt qua vô số dải núi hùng vĩ và những dòng sông băng tuyết trắng xóa, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đặt chân đến một vùng đất cổ xưa bị bỏ hoang, nằm sâu trong khu vực Tây Tiên Giới đầy rẫy truyền thuyết. Nơi đây khác hẳn với sự phồn thịnh của những vùng đất khác trong Tiên Giới. Một ngọn núi khổng lồ, sừng sững vươn lên trời xanh, nhưng lại bị nuốt chửng bởi một lớp sương mù vĩnh cửu dày đặc, khiến cho cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, âm u. Mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa và lá cây mục ruỗng xộc vào mũi, mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, khiến những giác quan của Lâm Phong và các nàng lập tức căng lên.
"Khí tức ở đây thật lạ... vừa cổ xưa lại vừa chứa đựng rất nhiều tri thức!" Mộc Ly thốt lên, đôi mắt to tròn của nàng sáng rỡ, như một đứa trẻ lần đầu tiên khám phá ra một kho báu. Nàng hít hà không khí, đôi tai nhỏ xinh khẽ vểnh lên, cố gắng nắm bắt từng luồng năng lượng nhỏ nhất. Mặc dù vẻ hoạt bát của nàng đã trở lại, nhưng sự cẩn trọng và trưởng thành hơn đã hiện rõ.
Dưới chân ngọn núi sương mù, một lối vào bí mật hiện ra. Nó được ngụy trang một cách tài tình bởi trận pháp tự nhiên và những cây cổ thụ mục nát, rêu phong, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, cành lá chằng chịt tạo thành một bức màn xanh xám bí ẩn. Thôn Thiên Thử, với bộ lông trắng muốt, chiêm chiếp một tiếng rồi nhanh nhẹn nhảy khỏi vai Lâm Phong, chạy vòng quanh lối vào, cái mũi nhỏ xinh không ngừng đánh hơi, tỏ vẻ phấn khích.
"Cẩn thận! Có những ảo ảnh!" Lam Yên lập tức lên tiếng cảnh báo, giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng đã nhận ra những luồng linh khí biến đổi bất thường đang lượn lờ xung quanh. Nàng rút trường thương ra, mũi thương sáng loáng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng tập trung vào lối vào. "Huyễn Mặc Quyển," chàng khẽ gọi, và quyển sách cổ lập tức lơ lửng trước mặt chàng, phát ra một luồng ánh sáng mờ ảo, ấm áp. Ánh sáng đó dường như có khả năng xuyên thấu mọi ảo ảnh, mọi cạm bẫy, dẫn lối cho họ. Chàng cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Huyễn Mặc Quyển và nơi này, như thể hai thực thể cổ xưa đang nhận ra nhau sau hàng triệu năm.
Tần Nguyệt tiến lên, vẻ mặt điềm tĩnh, thông thái. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá phủ rêu, ngón tay thanh tú lướt qua những phù văn mờ nhạt. "Đây là một dạng trận pháp tự nhiên, được hình thành từ linh mạch của Tiên Giới và được gia cố bởi một loại cổ ngữ đã thất truyền. Rất tinh vi." Nàng nhíu mày suy nghĩ, rồi đưa ra vài chỉ dẫn cho Lâm Phong. "Lâm Phong, để ta vô hiệu hóa nó. Chàng dùng Huyễn Mặc Quyển để đẩy lùi những ảo ảnh, chúng ta sẽ tiến vào."
Với sự phối hợp ăn ý, Lâm Phong đi đầu, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng phía trước, phát ra ánh sáng mờ ảo dẫn đường và hóa giải các ảo ảnh nhỏ đang cố gắng đánh lừa thị giác và tâm trí của họ. Những hình ảnh về những khu rừng cây ăn thịt người, những con yêu thú khổng lồ hay những khe nứt không gian cứ thế tan biến như sương khói dưới ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển. Tần Nguyệt, với kiến thức sâu rộng về trận pháp và cổ ngữ, dùng những ngón tay thanh tú vẽ ra những phù văn phức tạp trong không khí, từng đường nét lấp lánh linh quang, từ từ vô hiệu hóa những cơ quan phòng hộ còn sót lại của trận pháp tự nhiên.
Hạ Vũ và Linh Nhi đi phía sau Tần Nguyệt, Hạ Vũ niệm chú, những luồng linh lực xanh biếc bao bọc lấy cả nhóm, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố. Linh Nhi, đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, không ngừng quét nhìn xung quanh, đôi lúc lại vươn tay nhỏ nhắn chạm vào những luồng linh khí lơ lửng, như đang cố gắng cảm nhận và hiểu về thế giới cổ xưa này. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, một người bí ẩn ma mị, một người thanh khiết tao nhã, đều giữ vẻ điềm tĩnh, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác. Tuyết Dao đi cạnh Lâm Phong, đôi mắt sắc lạnh quét nhìn mọi ngóc ngách, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.
Cuối cùng, sau khi vượt qua lối vào được bảo vệ nghiêm ngặt, họ bước vào bên trong "Thư Viện Cổ Tàng Thiên" – một thư viện khổng lồ được chạm khắc sâu vào lòng núi. Không khí bên trong lập tức thay đổi, trở nên khô ráo hơn, nhưng vẫn mang theo mùi giấy mục và mực cổ nồng nặc. Ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu khảm trên trần và vách tường, cùng với những khe nứt nhỏ trên núi, len lỏi vào bên trong, tạo nên một không gian mờ ảo, huyền bí. Tiếng gió rít qua những khe đá cổ, tạo thành những âm thanh văng vẳng như tiếng thì thầm của quá khứ.
Vô số kệ sách cao ngất ngưởng, làm từ loại gỗ không rõ tên tuổi đã hóa thạch, chạy dài hun hút, chứa đầy những cuộn da, bia đá, và sách cổ phủ bụi thời gian. Một vài cơ quan phòng hộ vẫn còn hoạt động yếu ớt, tạo ra những luồng khí tức áp bức, nhưng đã bị Huyễn Mặc Quyển và Tần Nguyệt trấn áp. Nơi đây rộng lớn đến mức choáng ngợp, như một mê cung của tri thức và bí ẩn.
"Nơi này chắc chắn là một kho tàng. Chúng ta phải tìm kiếm thứ gì đó liên quan đến 'Thiên Đạo nguyên thủy' hoặc 'Kẻ Thao Túng'," Tuyết Dao nói, giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng bắt đầu quét mắt qua những hàng kệ sách khổng lồ, cố gắng tìm kiếm những ký hiệu, phù văn quen thuộc.
Thôn Thiên Thử, vốn đã chạy tót vào trong, giờ đây lại chiêm chiếp vài tiếng đáng yêu, rồi chỉ vào một hướng sâu hơn bên trong thư viện, nơi ánh sáng càng trở nên mờ ảo. "Chủ nhân, bên đó... có thứ gì đó rất đặc biệt! Năng lượng rất... rất mạnh mẽ và cổ xưa!" Đôi mắt to tròn của nó lấp lánh sự phấn khích.
Lâm Phong gật đầu, theo bản năng tin tưởng vào trực giác nhạy bén của Thôn Thiên Thử. Chàng cùng các nàng tiếp tục tiến sâu vào lòng thư viện, những bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, vang vọng trên nền đá cổ kính, hòa vào tiếng gió rít và tiếng lá mục xào xạc đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ của quá khứ và hiện tại. Chàng cảm thấy một luồng năng lượng vô hình đang kéo mình về phía trước, một luồng năng lượng mà Huyễn Mặc Quyển đang cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chàng biết, họ đã đến rất gần với sự thật.
***
Sau khi lách qua những hàng kệ sách cổ kính cao ngất ngưởng, xuyên qua vô số lối đi và đại sảnh đã bị thời gian tàn phá, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đến được khu vực trung tâm của Thư Viện Cổ Tàng Thiên. Nơi đây, ánh sáng từ những viên dạ minh châu lớn hơn hẳn những nơi khác, chiếu rọi xuống một bệ đá cổ kính, sừng sững giữa không gian rộng lớn. Bệ đá được bao quanh bởi một vòng tròn phù văn đã mờ nhạt, nhưng vẫn toát lên một khí tức trang nghiêm và thần bí. Mùi mực cổ và giấy mục ở đây càng thêm nồng nặc, pha lẫn chút mùi hương của đá phiến và rêu phong, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa linh thiêng. Tiếng gió rít qua những khe đá giờ đây như biến thành những tiếng ngân nga trầm bổng, như một bản nhạc cổ xưa đang kể lại những câu chuyện của quá khứ.
Trên bệ đá, một quyển sách cổ làm từ da thú không rõ tên tuổi, màu đen tuyền, nằm im lìm. Quyển sách được niêm phong bởi vô số lớp phù văn phức tạp, nhưng điều kỳ lạ là nó không hề bám bụi, như thể có một sức mạnh vô hình nào đó đã bảo vệ nó khỏi sự tàn phá của thời gian. Khi Lâm Phong đến gần, Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bay ra và lơ lửng trước quyển sách đen tuyền, tạo ra một sự cộng hưởng mãnh liệt, như hai linh hồn cổ xưa đang gặp lại nhau.
Tần Nguyệt tiến lên, ánh mắt nàng tập trung vào quyển sách. Nàng đưa tay nhẹ nhàng lướt qua không khí, phác họa vài nét phù văn cổ xưa. "Đây là 'Tiên Điển Phá Chấp'!" Nàng thốt lên, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc sâu sắc. "Nó đã bị niêm phong hàng triệu năm... Ta từng đọc được trong một số cổ tịch hiếm hoi về sự tồn tại của nó, nhưng không ngờ nó lại thực sự tồn tại ở đây."
Tuyết Dao cũng bước tới, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng quét qua những phù văn trên quyển sách. Khi Huyễn Mặc Quyển phát ra ánh sáng, những phù văn niêm phong bắt đầu mờ dần, cho phép một phần nội dung bên trong được hé lộ. Nàng khẽ đọc những dòng chữ cổ xưa đang dần hiện ra, rồi đột nhiên sắc mặt biến đổi. "Nội dung... thật kinh hoàng! Thiên Đạo nguyên thủy đã bị chiếm đoạt sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Thực thể đó tự xưng là 'Thiên Đạo', thao túng vận mệnh vạn giới..." Giọng nàng run rẩy, cho thấy sự thật bên trong còn đáng sợ hơn cả những gì họ đã biết.
Lâm Phong, đứng ngay cạnh bệ đá, cảm thấy một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí chàng khi Huyễn Mặc Quyển cộng hưởng với Tiên Điển. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng tiêu hóa dòng chảy tri thức hỗn loạn đó. Từng hình ảnh, từng đoạn văn tự cổ xưa, từng lời tiên tri cứ thế hiện lên rõ ràng trong đầu chàng, như một thước phim quay chậm về quá khứ bị che giấu. Cảm giác lạnh lẽo và trang nghiêm của không gian cổ kính bao trùm lấy chàng, cùng với đó là một áp lực vô hình đè nặng lên tâm hồn.
Mở mắt ra, Lâm Phong nhìn vào quyển tiên điển, đôi môi chàng mấp máy đọc tiếp những dòng chữ đang dần hiện ra rõ ràng dưới ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển. Giọng chàng trầm xuống, mang theo một sự nặng nề không thể tả. "Và lời tiên tri... một 'Kẻ Phá Chấp' sẽ xuất hiện, mang theo 'Huyễn Mặc', phá vỡ xiềng xích, tái lập trật tự..."
Mộc Ly, đôi mắt to tròn mở lớn, chỉ vào Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng. "Huyễn Mặc... không phải là Huyễn Mặc Quyển của huynh sao, Lâm Phong?" Nàng hỏi, giọng líu lo nhưng đầy vẻ nghiêm túc, như vừa phát hiện ra một bí mật động trời.
Lâm Phong nhìn vào tên mình được ám chỉ trong tiên điển, ánh mắt chàng phức tạp. Đó là một sự pha trộn giữa bàng hoàng, nặng nề trách nhiệm, và một ngọn lửa ý chí đang bùng cháy dữ dội. Trái tim chàng đập dồn dập, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật kinh hoàng đang dần được phơi bày, và vì một gánh nặng khổng lồ đang đặt lên vai chàng.
"Vậy ra... vận mệnh của ta cũng đã được định sẵn... nhưng không phải bởi 'Thiên Đạo' mà là bởi kẻ chống lại nó sao?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng chàng chứa đựng nỗi hoang mang nhưng cũng đầy sự kiên cường. Chàng là "Thiên Mệnh Chi Tử" trong vở kịch của "Kẻ Thao Túng", nhưng lại là "Kẻ Phá Chấp" trong lời tiên tri cổ xưa. Mọi thứ trở nên phức tạp đến khó tin. Liệu chàng có đủ sức mạnh và ý chí để thách thức một thực thể đã thao túng vạn giới hàng triệu năm? Nỗi sợ thất bại, làm liên lụy những người thân yêu, và sự cô độc của người mang trọng trách, tất cả đều đang giằng xé trong tâm trí chàng.
Diệp Vô Song bước tới, đặt tay lên vai Lâm Phong, giọng nàng trầm thấp, uy quyền, mang theo một sự điềm tĩnh kỳ lạ. "Vận mệnh chỉ là một con đường. Cách chàng đi trên con đường đó, và chàng chọn đích đến nào, mới là điều quan trọng. Tiên điển này không định đoạt chàng, mà là trao cho chàng một sứ mệnh."
Cổ Thanh Nguyệt gật đầu đồng tình, giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái như làn gió. "Đúng vậy, Lâm Phong. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng là Kẻ Phá Chấp, không phải là con rối của bất kỳ ai."
Lâm Phong nhìn các nàng. Ánh mắt tin tưởng, sự ủng hộ vô điều kiện của những người phụ nữ yêu thương chàng đã xua tan đi phần nào gánh nặng trong lòng. Chàng biết mình không hề đơn độc.
Với một quyết tâm sắt đá, Lâm Phong đặt Huyễn Mặc Quyển lên trên quyển Tiên Điển Phá Chấp. Một luồng sáng chói lòa từ Huyễn Mặc Quyển lan tỏa, từ từ phá vỡ những lớp phong ấn cuối cùng trên tiên điển. Những phù văn cổ xưa nổ tung thành từng đốm sáng li ti rồi biến mất, để lộ ra toàn bộ nội dung của quyển sách. Tần Nguyệt và Tuyết Dao lập tức cúi xuống, bắt đầu giải mã những cổ ngữ còn lại, đôi mắt họ lướt nhanh qua từng dòng chữ, sắc mặt càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Lâm Phong cảm thấy một luồng thông tin khổng lồ hơn nữa tràn vào tâm trí, khiến chàng choáng váng. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng hấp thụ tất cả. Khi mở mắt ra, một ánh sáng rực rỡ lóe lên trong đôi mắt đen láy của chàng. Huyễn Mặc Quyển và Tiên Điển Phá Chấp dường như đã hòa làm một trong giây lát, truyền cho chàng một sức mạnh và tri thức vô biên.
Chàng đọc những dòng cuối cùng của tiên điển, nơi bản thân mình được ám chỉ là "Kẻ Phá Chấp", người sẽ mang theo Huyễn Mặc Chi Đạo để tái lập trật tự. Ánh mắt chàng vừa bàng hoàng trước tầm vóc của sứ mệnh, vừa lộ vẻ nặng nề trách nhiệm, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa ý chí kiên định đang bùng cháy dữ dội.
"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, nắm chặt tay. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, cũng không phải là một "Thiên Mệnh Chi Tử" bị thao túng. Chàng là Lâm Phong, Kẻ Phá Chấp, người sẽ nghịch thiên cải mệnh, một kiếm đoạn vạn cổ, để giành lại tự do và công bằng cho vạn giới.
Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và sự thật tàn nhẫn. "Tiên Điển Phá Chấp" có thể chứa đựng không chỉ lời tiên tri mà còn là những phương pháp, bí thuật, hoặc thông tin về các tàn dư của Thiên Đạo nguyên thủy hoặc các thế lực cổ xưa từng chống lại "Kẻ Thao Túng". Sự tồn tại của thư viện cổ và tiên điển này ngụ ý rằng có những tri thức và sức mạnh bị lãng quên khác đang chờ được khám phá, có thể là những đồng minh hoặc vũ khí bất ngờ cho Lâm Phong.
Nhưng giờ đây, chàng không còn đơn độc. Chàng đã có những người đồng hành đáng tin cậy, những người phụ nữ sẵn sàng cùng chàng đối mặt với tất cả. Với lời tiên tri của "Tiên Điển Phá Chấp" làm kim chỉ nam, và Huyễn Mặc Quyển dẫn lối, Lâm Phong cùng các mỹ nhân đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cuộc chiến vĩ đại nhất của chàng, cuộc chiến định đoạt số phận vạn giới, giờ đây mới thực sự bắt đầu.