Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 452

Bức Màn Thời Gian: Chân Tướng Vạn Giới và Định Mệnh Ẩn Giấu

4703 từ
Mục tiêu: Khắc sâu sự kinh hoàng và quy mô thao túng của 'Kẻ Thao Túng' đối với vạn giới từ thuở sơ khai.,Làm rõ mối liên hệ giữa 'Kẻ Thao Túng' với sự kiện 'Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh' 20 năm trước, liên kết trực tiếp đến thân thế Lâm Phong.,Tăng cường xung đột nội tâm cho Lâm Phong khi chàng nhận ra vận mệnh của mình cũng là một phần của âm mưu.,Củng cố quyết tâm của nhóm Lâm Phong, chuyển từ sốc sang hành động tìm kiếm giải pháp hoặc manh mối tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Căng thẳng, kinh hoàng, bi tráng, quyết tâm, huyền bí.
Kết chương: [object Object]

Không gian tĩnh mịch của điện thờ cổ xưa như bị bóp nghẹt bởi những lời nói chấn động từ Lâm Phong. “Thiên Đạo giả tạo.” Từng âm tiết vang vọng, mang theo sức nặng của một sự thật kinh hoàng, đâm sâu vào tâm khảm của mỗi người. Các mỹ nhân đứng đó, ánh mắt dại ra, biểu cảm từ hoài nghi chuyển sang bàng hoàng, rồi cuối cùng là một sự rúng động đến tận xương tủy. Làm sao có thể? Quy luật vận hành của vạn giới, chân lý mà hàng tỷ sinh linh tin tưởng, lại chỉ là một màn kịch được dựng lên?

Mộc Ly là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Đôi mắt to tròn thường ngày long lanh vẻ tinh nghịch giờ đây đỏ hoe, nắm tay nàng siết chặt đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch. Nàng gằn giọng, thanh âm run rẩy nhưng đầy căm phẫn: “Kẻ Thao Túng? Nó… nó đã dám làm điều đó sao? Biến Thiên Đạo thành công cụ, lừa dối vạn giới, biến chúng ta thành những con rối vô tri? Ta… ta muốn xé xác nó ra!” Nàng nghiến răng, hình ảnh một con mèo rừng xù lông, sẵn sàng lao vào kẻ thù mạnh gấp trăm ngàn lần.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi môi trắng bệch, nhưng thần thái vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong, cảm nhận sự run rẩy mơ hồ dưới lớp áo của chàng. Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc: “Vấn đề không chỉ là ‘ai’, mà là ‘đã’ bao lâu. Nếu nó có thể giả mạo Thiên Đạo, thì mọi thứ chúng ta biết, mọi quy luật chúng ta tin tưởng, mọi lịch sử chúng ta học được… đều có thể là giả dối. Chân lý… liệu còn tồn tại hay không?” Ánh mắt phượng dài của nàng hướng về phía hư không, như đang cố gắng xuyên thấu qua lớp màn lừa dối dày đặc của hàng vạn năm. Nàng là người đầu tiên nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà là một kẻ thù đã bóp méo cả bản chất của vũ trụ.

Lâm Phong vẫn còn cúi đầu, đôi bàn tay vuốt ve Huyễn Mặc Quyển đang tỏa sáng yếu ớt. Khí tức cổ xưa, huyền bí của nó như một sợi dây liên kết chàng với một quá khứ xa xăm, một bí ẩn còn lớn hơn cả những gì chàng vừa khám phá. Trong tâm trí chàng, một cơn bão đang gào thét. Sự thật này quá tàn nhẫn, quá phi lý. Từ một phàm nhân bị coi thường, chàng từng bước nghịch thiên cải mệnh, từng bước chống lại cái gọi là “Thiên Đạo”. Chàng đã nghĩ rằng mình đang đi ngược lại ý chí của vũ trụ, của quy luật tự nhiên. Nhưng giờ đây, chàng lại phát hiện ra rằng cái “Thiên Đạo” ấy chỉ là một lớp vỏ bọc, một bức màn che đậy cho một kẻ đứng sau giật dây. Cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng, bị xem thường đến mức không thể tả. Nó không chỉ là sự tức giận, mà còn là nỗi đau của một linh hồn bị bóp méo niềm tin.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, trầm ngâm suy tư. Nàng bước đến gần hơn, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác nhìn thẳng vào Lâm Phong. “Nếu Kẻ Thao Túng đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, vậy nó đã có đủ thời gian để sắp đặt mọi thứ. Từ những chủng tộc hưng thịnh, những đế quốc hùng mạnh, cho đến những thiên tài xuất thế… tất cả đều có thể nằm trong kế hoạch của nó. Ngay cả những cuộc chiến tranh long trời lở đất, những biến cố lịch sử… liệu có phải cũng là do nó khơi mào?” Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu một sự nghi ngờ khủng khiếp, như đang lật tung mọi trang sử mà vạn giới từng biết đến. Nàng là người luôn tìm kiếm logic và bản chất của vấn đề, và điều này đã đẩy nàng vào một vực thẳm của sự hoài nghi.

Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ và phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây ánh lên sự phẫn nộ không che giấu. Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, khí thế sát phạt bùng lên mãnh liệt. “Kẻ Thao Túng… nó là gì, ở đâu, ta không cần biết. Chỉ cần nó là kẻ đã lừa dối chúng ta, đã biến vạn giới thành trò đùa, thì ta sẽ chiến đấu đến cùng! Lâm Phong, chàng phải nói cho chúng ta biết, rốt cuộc chúng ta cần làm gì để chặt đứt bàn tay vô hình đó!” Nàng không phải là người thích suy nghĩ phức tạp, mà là một chiến binh thuần túy, luôn hướng tới hành động và đối đầu trực diện. Lời nàng nói như một tiếng chuông cảnh tỉnh, kéo mọi người trở về với thực tại, dù kinh hoàng đến đâu, thì cũng phải đối mặt.

Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, tất cả đều hiển lộ sự lo lắng tột độ trên khuôn mặt. Hạ Vũ nắm chặt tay Linh Nhi, đôi mắt trong veo như nước hồ giờ đây đong đầy sự hoang mang. Linh Nhi nép sát vào Hạ Vũ, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, dường như vẫn chưa thể tiêu hóa được toàn bộ thông tin. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp ma mị và bí ẩn, giờ đây đôi mắt tím huyền bí cũng không giấu được vẻ kinh ngạc. Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết tao nhã, cũng lộ ra sự ưu tư sâu sắc. Họ nhìn Lâm Phong, tin tưởng vào chàng vô điều kiện, nhưng sự thật này đã vượt quá mọi giới hạn mà họ có thể hình dung.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, từ nãy giờ vẫn im lặng nép mình trong vạt áo Lâm Phong, giờ đây đột nhiên rít lên khe khẽ. Đôi mắt to tròn long lanh của nó đảo liên hồi, cái mũi nhỏ cứ đánh hơi không khí xung quanh, dường như đang cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm vô hình nào đó, một áp lực mà chỉ linh thú nhạy cảm như nó mới có thể cảm nhận được. Nó chui sâu hơn vào lòng Lâm Phong, run rẩy.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn. Chàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy quét qua từng gương mặt thân yêu. Nỗi đau khổ, sự phẫn nộ, sự kiên định, và cả sự tin tưởng tuyệt đối của họ, tất cả như một dòng điện chạy khắp cơ thể chàng. “Ta… ta cũng không biết nhiều hơn những gì các nàng đã nghe thấy từ ta,” chàng nói, giọng khàn đặc. “Mảnh ký ức đó chỉ là một đoạn chắp vá, một cái nhìn thoáng qua về sự thật. Nhưng có một điều chắc chắn…” Chàng đứng hẳn dậy, đặt Huyễn Mặc Quyển vào lòng bàn tay. Quyển sách cổ xưa như cảm nhận được ý chí của chàng, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một lời đáp lại, một sự khẳng định. “…là chúng ta phải tìm hiểu thêm. Chúng ta phải đi sâu hơn vào bí ẩn này.”

Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn ra ngoài điện thờ. Ánh sáng mờ ảo của buổi sáng xuyên qua những khe đá, chiếu rọi vào không gian cổ kính. Mùi đá cổ và rêu phong càng lúc càng đậm, hòa quyện với mùi ẩm ướt của sương mù, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa nặng nề. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng thì thầm của hàng vạn năm lịch sử bị chôn vùi. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Phong, không phải vì cái lạnh của không khí, mà vì cái lạnh của sự thật. Kẻ Thao Túng này, đã âm thầm giật dây từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, vậy nó đã thao túng bao nhiêu vận mệnh, bao nhiêu thế giới? Và vận mệnh của chính chàng, liệu có phải cũng là một phần của màn kịch lớn ấy?

“Chúng ta sẽ đi đâu, Lâm Phong?” Tuyết Dao hỏi, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào chàng, chứa đựng sự tin tưởng không lay chuyển.

Lâm Phong nắm chặt Huyễn Mặc Quyển. “Chúng ta phải tìm kiếm thêm những mảnh ghép ký ức. Mảnh này chỉ là khởi đầu. Huyễn Mặc Quyển… nó dường như có mối liên hệ đặc biệt với Kẻ Thao Túng này, hoặc với Thiên Đạo nguyên thủy. Ta tin nó sẽ dẫn lối.” Chàng cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ quyển sách, một sự dẫn dắt vô hình đi sâu hơn vào cấm địa này, đi sâu hơn vào bí mật của vũ trụ. Đây không còn là cuộc phiêu lưu cá nhân nữa, mà là một sứ mệnh, một gánh nặng mà chàng không thể từ chối. Sự thật này quá lớn, quá kinh hoàng để có thể bị bỏ qua. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù cho kẻ thù có mạnh mẽ đến thế nào, chàng cũng không thể lùi bước. Vì đây không chỉ là cuộc chiến của riêng chàng, mà là cuộc chiến vì toàn bộ vạn giới, vì sự tự do chân chính của tất cả sinh linh.

***

Với một quyết tâm mới được nhen nhóm, Lâm Phong nhẹ nhàng đặt Huyễn Mặc Quyển lên bệ đá cổ xưa, nơi mảnh vỡ ký ức vừa rồi đã an vị. Quyển sách cổ tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, huyền bí, như một con mắt thứ ba đang nhìn thấu vào vô tận. Chàng hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, dồn toàn bộ linh lực và ý chí vào quyển sách. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời niệm chú vang lên trong tâm trí chàng, không thành tiếng, nhưng lại mang theo sức mạnh kinh thiên động địa. Huyễn Mặc Quyển chợt rung lên bần bật, ánh sáng từ nó bùng phát mạnh mẽ, bao trùm lấy Lâm Phong và mảnh vỡ ký ức.

Một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và đầy bí ẩn, lập tức ập vào tâm trí Lâm Phong. Đó không còn là những hình ảnh rời rạc hay âm thanh mơ hồ như trước, mà là một dòng thác thông tin dữ dội, một bức tranh toàn cảnh về lịch sử vạn giới được vẽ lại bằng máu và lừa dối. Lâm Phong cảm thấy như tâm hồn mình bị xé toạc, ném vào một vòng xoáy không gian và thời gian hỗn loạn. Các mỹ nhân đứng xung quanh, dù không trực tiếp tiếp nhận, nhưng thông qua một sợi dây liên kết vô hình với Lâm Phong, họ cũng cảm nhận được sự kinh hoàng và áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên chàng. Thôn Thiên Thử rít lên một tiếng chói tai, đôi mắt nhỏ bé của nó nhìn chằm chằm vào vầng sáng bao quanh Lâm Phong, toàn thân nó run rẩy, lông xù lên từng mảng.

Bên trong "Huyễn Cảnh Ký Ức" được tạo ra bởi Huyễn Mặc Quyển và mảnh vỡ, Lâm Phong thấy mình đứng trên một bình nguyên rộng lớn, nơi bầu trời không có mặt trời, chỉ có những quầng sáng kỳ dị chiếu rọi. Cảnh vật xung quanh biến đổi liên tục, không ngừng nghỉ. Đầu tiên là những bình nguyên cổ xưa, nơi những chủng tộc sơ khai sống trong hòa bình, thờ phụng những vị thần nguyên thủy. Rồi đột nhiên, bầu trời xé toạc, không phải do thiên tai tự nhiên, mà là một bàn tay khổng lồ vô hình thò ra, bóp nát những đỉnh núi, rút cạn những dòng sông, gieo rắc sự hỗn loạn và sợ hãi. Đó là những "thiên tai" được tạo ra, không phải để thanh lọc thế giới, mà để định hình lại nó theo một ý đồ nào đó. Lâm Phong cảm nhận được mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói lửa của những ngôi làng bị thiêu rụi, tiếng gào thét của vô số sinh linh vô tội.

Cảnh tượng tiếp tục trôi đi, nhanh như chớp. Những đế quốc hùng mạnh mọc lên từ tro tàn, nhưng không phải do ý chí của dân tộc, mà là do những hạt giống được gieo từ bàn tay vô hình. Những vị vua anh minh, những tướng lĩnh tài ba, những kẻ mang danh "Thiên Mệnh Chi Tử" được sinh ra với sứ mệnh thay đổi thế giới, dẫn dắt dân tộc họ đến vinh quang. Nhưng Lâm Phong nhìn thấy rõ ràng, phía sau mỗi vinh quang ấy, là những sợi dây vô hình đang kéo giật, là những mệnh lệnh được thì thầm vào tai, là những sự kiện được sắp đặt một cách tỉ mỉ. Những cuộc chiến tranh nổ ra không phải vì xung đột lợi ích, mà vì kẻ thao túng muốn tiêu diệt một chủng tộc nào đó, hoặc muốn thăng cấp cho một kẻ được chọn. Mùi tro tàn, mùi tử khí, tiếng gào thét của chiến trường, tiếng cầu nguyện tuyệt vọng của người thua cuộc, và tiếng cười ngạo nghễ của kẻ thắng cuộc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự lừa dối.

"Không thể nào... mọi thứ... đều là giả dối?" Lâm Phong gào lên trong tâm trí mình, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng. Chàng cảm thấy như một con rối đang nhìn những con rối khác được giật dây, và bản thân chàng cũng có thể là một trong số đó. Cảm giác kinh tởm và phẫn nộ dâng trào.

Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong phát ra một luồng sáng vàng rực, như một tấm lá chắn vô hình, bảo vệ tâm trí chàng khỏi bị những hình ảnh tà ác và thông tin hỗn loạn kia làm cho tan vỡ. Nó như một điểm tựa duy nhất trong cơn bão dữ dội của lịch sử giả tạo.

Cảnh tượng thay đổi một lần nữa, chậm rãi hơn, rõ ràng hơn, và cũng tàn nhẫn hơn. Lần này, Lâm Phong thấy mình đứng trên bầu trời của một thế giới quen thuộc – Hạ Giới. Đó là khoảng hai mươi năm về trước. Bầu trời Hạ Giới không còn trong xanh, mà bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, sấm sét đánh vang trời, dị tượng liên tục xuất hiện. Toàn bộ Hạ Giới đều cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt, một điềm báo về sự ra đời của một nhân vật phi thường. "Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh," những tiếng reo hò, những lời đồn đại vang vọng khắp nơi.

Và rồi, cảnh tượng tập trung vào một ngôi nhà nhỏ, nơi một đứa bé sơ sinh cất tiếng khóc chào đời. Đứa bé ấy… chính là Lâm Phong. Chàng nhìn thấy chính mình, nhỏ bé, yếu ớt, nhưng bao quanh bởi một luồng sáng dịu nhẹ, báo hiệu cho một vận mệnh không tầm thường. Tuy nhiên, cùng lúc đó, vô số sợi xích vô hình, đen kịt như mực, từ hư không bay ra, quấn chặt lấy cơ thể nhỏ bé của chàng, xiết vào từng mạch máu, từng luân xa, từng huyệt vị. Chúng không phải là xích sắt hữu hình, mà là những sợi xích của “vận mệnh”, của “định luật”, của “sứ mệnh” được sắp đặt. Chúng siết chặt không khí quanh chàng, ngăn cản sự phát triển tự nhiên của chàng, định hình con đường chàng sẽ đi, những lựa chọn chàng sẽ đưa ra. Lâm Phong cảm nhận được mùi kim loại gỉ sét từ những xiềng xích vô hình đó, mùi ẩm mốc của sự giam cầm, mùi ngột ngạt của số phận bị an bài.

"Ngay cả sự ra đời của chàng... cũng bị sắp đặt?" Giọng nói của Tuyết Dao vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, đầy vẻ kinh hoàng và xót xa.

"Cái ác này... còn hơn cả ác quỷ!" Mộc Ly gào thét, nước mắt nàng chảy dài, không phải vì sợ hãi, mà vì phẫn nộ tột cùng.

Lâm Phong cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt. Vận mệnh "Thiên Mệnh Chi Tử", những kỳ ngộ chàng gặp phải, những thử thách chàng vượt qua… tất cả đều là một phần của màn kịch lớn này sao? Liệu chàng có thực sự là người tự quyết định số phận mình, hay chỉ là một con cờ được đẩy đi theo ý muốn của kẻ khác? Sự tồn tại của chàng, niềm tự hào về hành trình nghịch thiên của chàng, đột nhiên trở nên rỗng tuếch, vô nghĩa. Một sự trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm lấy chàng, như rơi xuống vực sâu không đáy của sự tuyệt vọng. Khí tức từ Huyễn Mặc Quyển càng lúc càng mạnh, như một lời động viên, một sự kháng cự âm thầm, nhắc nhở chàng rằng vẫn còn hy vọng, vẫn còn con đường để phá vỡ xiềng xích này. Những sợi xích vô hình kia, chúng không thể trói buộc Huyễn Mặc Quyển, không thể trói buộc ý chí chân chính.

Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói lửa, mùi tro tàn, rồi lại mùi hương hoa thanh khiết, mùi đất mới. Tất cả những mùi hương của cuộc sống và cái chết, của sự hưng thịnh và suy tàn, đều trộn lẫn vào nhau trong huyễn cảnh này, tạo nên một bản giao hưởng của sự lừa dối và bi kịch. Lâm Phong quỳ sụp xuống, đầu gối chạm vào mặt đất lạnh lẽo của huyễn cảnh. Đôi bàn tay chàng run rẩy, nắm chặt lấy Huyễn Mặc Quyển, như đang bấu víu vào sợi chỉ mỏng manh cuối cùng của niềm hy vọng. Ý chí kiên định của chàng, thứ đã giúp chàng vượt qua vô số thử thách, giờ đây đang bị lung lay đến tận gốc rễ. Vận mệnh, ý chí tự do… liệu có phải chỉ là một ảo ảnh?

***

Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển dần tắt, kéo theo đó là sự tan biến của huyễn cảnh ký ức. Lâm Phong lảo đảo, như một người vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng nhất, chàng quỳ một chân xuống, tay chống đất, hơi thở nặng nhọc, từng đợt khí nóng phả ra từ lồng ngực. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ướt đẫm cả vạt áo, không khác gì vừa bị một cỗ cự thạch đè nát. Đôi mắt đen láy thường ngày giờ đây đỏ ngầu, chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng và nỗi đau đớn khó tả. Cảm giác bị lừa dối, bị thao túng từ khi mới lọt lòng, đã khiến chàng như mất đi một phần linh hồn.

Các mỹ nhân vội vàng chạy đến bên chàng, gương mặt ai nấy đều trắng bệch, mồ hôi cũng vã ra như tắm. Dù không trực tiếp trải nghiệm dòng ký ức đó, nhưng những cảm xúc và hình ảnh gián tiếp mà họ cảm nhận được cũng đủ để khiến họ chấn động đến tận tâm can. Tiếng gió vẫn rít qua các khe đá của điện thờ, nhưng giờ đây nghe có vẻ nặng nề hơn, như tiếng than khóc của hàng vạn sinh linh bị lừa dối. Mùi đá cổ và rêu phong vẫn còn đó, nhưng trong khứu giác của họ, nó đã hòa lẫn với mùi máu tanh, mùi tro tàn của những cuộc chiến giả tạo.

Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, rít lên khe khẽ, nép sát vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ngầu của chàng, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng chủ nhân. Nó cảm nhận được sự tuyệt vọng xen lẫn phẫn nộ đang bùng cháy trong Lâm Phong, một luồng năng lượng hỗn loạn và nguy hiểm.

Tuyết Dao nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, bàn tay lạnh lẽo của nàng đặt lên vai chàng, truyền đi một luồng linh lực ấm áp, trấn an. "Lâm Phong, chàng không sao chứ?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở. Chàng từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn đỏ ngầu nhưng đã lóe lên một tia sáng kiên định đến đáng sợ. "Vận mệnh... tất cả đều là vận mệnh giả tạo!" Chàng gằn giọng, mỗi chữ thốt ra như một lưỡi dao cắt vào không khí. "Cái gọi là 'Thiên Mệnh Chi Tử', cái gọi là 'thiên ý khó cưỡng', tất cả chỉ là những sợi xích vô hình mà Kẻ Thao Túng dùng để trói buộc chúng ta! Ta... ta đã bị lừa dối từ khi sinh ra!"

Tần Nguyệt bước đến gần, gương mặt thanh lịch giờ đây đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng trầm ngâm suy tư, đôi mắt phượng nhìn sâu vào khoảng không. "Nếu nó đã thao túng mọi thứ từ thuở sơ khai, và cả sự ra đời của chàng, vậy mục đích cuối cùng của nó là gì? Quyền lực tuyệt đối? Hay một thứ gì đó còn đáng sợ hơn? Và làm thế nào chúng ta có thể phá vỡ nó khi mọi thứ đều là một phần của kế hoạch của nó? Liệu có phải những 'Thiên Mệnh Chi Tử' khác trong lịch sử cũng từng là những con cờ, và khi chúng không còn giá trị, chúng đã bị loại bỏ?" Giọng nàng không còn vẻ trầm ấm thường ngày, mà chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc về bản chất của sự tồn tại. Suy luận của nàng như một tảng đá đè nặng thêm lên tâm trí Lâm Phong, mở ra những viễn cảnh tăm tối hơn.

Lam Yên không chút do dự, nàng đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Không cần biết nó là gì, hay mục đích của nó. Chỉ cần biết nó là kẻ thù, đã lừa dối chúng ta, thao túng vận mệnh của vạn giới, thì ta sẽ chiến đấu đến cùng! Lâm Phong, chàng phải mạnh mẽ lên! Chúng ta không thể gục ngã chỉ vì một sự thật kinh hoàng. Ngược lại, chúng ta phải biến sự phẫn nộ này thành sức mạnh để đạp đổ mọi xiềng xích!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một luồng gió thổi tan màn sương mù trong lòng mỗi người. Nàng là hiện thân của ý chí bất khuất, của sự không lùi bước trước bất kỳ cường địch nào.

Mộc Ly nước mắt vẫn chưa khô, nhưng đôi mắt nàng đã lóe lên tia lửa căm hờn. "Đúng vậy! Ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào biến ta thành con rối! Kẻ Thao Túng, ta sẽ khiến nó phải trả giá!" Nàng siết chặt nắm tay, vẻ hoạt bát tinh nghịch thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự kiên cường và lòng thù hận sâu sắc.

Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, dù vẫn còn chút run rẩy và kinh hoàng, nhưng ánh mắt của họ đều hướng về Lâm Phong, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu thương vô bờ bến.

Tuyết Dao, tay vẫn đặt trên vai Lâm Phong, nhẹ nhàng nói, giọng nàng như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn chàng. "Chúng ta sẽ cùng chàng. Dù cho vận mệnh có bị định sẵn, dù cho mọi thứ đều là giả dối, thì ý chí của chúng ta không thể bị thao túng. Tình cảm của chúng ta dành cho chàng, và tình cảm của chàng dành cho chúng ta, là thật. Đó là thứ duy nhất mà kẻ đó không thể kiểm soát."

Những lời nói của Tuyết Dao như một liều thuốc quý, xoa dịu vết thương trong lòng Lâm Phong. Chàng ngẩng đầu lên, nhìn vào gương mặt xinh đẹp của nàng, rồi nhìn sang những người phụ nữ khác. Đúng vậy, tình yêu thương, sự tin tưởng, ý chí kiên định của họ, tất cả đều là thật. Kẻ Thao Túng có thể đã sắp đặt mọi thứ, nhưng nó không thể sắp đặt được những cảm xúc chân thành, không thể sắp đặt được sự gắn kết linh hồn giữa chàng và các nàng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.

Lâm Phong từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã trở lại vẻ đen láy sâu thẳm, nhưng trong đó, một ngọn lửa hừng hực của quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, cảm nhận sức nặng và sự sắc bén của nó. Pháp bảo này, cũng như Huyễn Mặc Quyển, đều là những thứ siêu việt, có thể là chìa khóa để chống lại Kẻ Thao Túng. Huyễn Mặc Quyển cũng như một chiếc la bàn định mệnh, nó đã chỉ cho chàng thấy sự thật kinh hoàng, giờ đây nó sẽ tiếp tục dẫn lối chàng đi tìm con đường giải thoát.

"Kẻ Thao Túng... nó có thể đã ẩn mình hàng vạn năm, biến vạn giới thành sân khấu của riêng nó," Lâm Phong nói, giọng chàng không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng và kiên quyết đáng sợ. "Nó có thể đã tạo ra 'Thiên Mệnh Chi Tử' để làm con cờ. Nhưng nó đã tính toán sai một điều. Nó đã tạo ra ta, nhưng nó không thể kiểm soát được ta. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ! Ta sẽ không để bất kỳ ai định đoạt số phận của mình, hay số phận của những người ta yêu thương, hay số phận của vạn giới này!"

Chàng quét ánh mắt qua tất cả các mỹ nhân, mỗi người đều nhìn chàng với sự tin tưởng và quyết tâm không kém. "Chúng ta sẽ tìm ra nó. Chúng ta sẽ lật đổ nó. Và chúng ta sẽ khôi phục Thiên Đạo nguyên thủy, trả lại sự công bằng và tự do chân chính cho vạn giới!"

Nói rồi, Lâm Phong không chần chừ thêm nữa. Chàng nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, Huyễn Mặc Quyển ẩn hiện trong tay áo, ánh mắt chàng hướng về phía trước, nơi sâu thẳm hơn của Bí Cảnh Huyễn Mộng, nơi những bí ẩn cổ xưa khác đang chờ đợi, và có thể, là những tàn dư của Thiên Đạo nguyên thủy, hoặc những đồng minh bị giam cầm từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và sự thật tàn nhẫn, nhưng giờ đây, chàng không còn đơn độc. Chàng đã có những người đồng hành đáng tin cậy, những người phụ nữ sẵn sàng cùng chàng đối mặt với tất cả.

Cả nhóm Lâm Phong cùng nhau tiến bước, những bước chân kiên định, vang vọng trong điện thờ cổ kính. Mây mù bên ngoài điện thờ dần tan đi, nhưng bầu trời vẫn âm u, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ