Ánh tà dương cuối cùng lịm dần phía chân trời, nhuộm đỏ những áng mây bồng bềnh như dải lụa tiên. Trong Thư Viện Cổ Tàng Thiên, nơi thời gian dường như ngưng đọng, một bầu không khí trang nghiêm và nặng nề bao trùm. Sau những lời tuyên bố đầy quyết tâm của Lâm Phong ở chương trước, cả nhóm đã không rời đi ngay lập tức. Thay vào đó, họ lại một lần nữa quây quần trong một gian phòng lớn nhất của thư viện, nơi có thể trải rộng hàng trăm quyển cổ tịch và bản đồ sao mà vẫn còn dư dả không gian. Không khí chạng vạng, mát mẻ với một chút sương mù nhẹ nhàng phảng phất qua những khung cửa sổ cổ kính, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của sách cũ và đá cổ, hòa quyện với linh khí tinh thuần phả ra từ những viên Dạ Minh Châu lơ lửng trên trần, chiếu rọi một thứ ánh sáng xanh nhạt, huyền ảo lên khắp không gian.
Lâm Phong ngồi ở vị trí trung tâm, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng lúc này không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm trọng đến tột độ. Chàng cẩn thận lật từng trang của 'Tiên Điển Phá Chấp', quyển tiên điển cổ xưa mà họ vừa tìm thấy, những phù văn mờ nhạt trên đó dường như đang dần hiện rõ dưới ánh sáng đặc biệt của Huyễn Mặc Quyển mà chàng đặt bên cạnh. Huyễn Mặc Quyển không phát ra ánh sáng chói lọi, nhưng tự thân nó tỏa ra một vầng hào quang u tối, huyền ảo, như thể đang hấp thu ánh sáng xung quanh để làm nổi bật những ký tự cổ đại trên tiên điển. Thôn Thiên Thử, con vật nhỏ bé lông trắng muốt, nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn của nó nheo lại, thỉnh thoảng khẽ kêu chiêm chiếp một tiếng, nghe như đang cảm nhận được điều gì đó vô cùng sâu xa, khó tả.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang đứng bên cạnh Lâm Phong. Nàng khẽ nghiêng người, đôi mắt phượng dài sắc lạnh như hồ băng, giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc, chăm chú nhìn vào những dòng chữ trên 'Tiên Điển Phá Chấp'. Nàng khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng vang vọng trong không gian tĩnh lặng: "Kẻ Thao Túng này... nó không phải là một sinh linh hữu hình theo cách chúng ta vẫn hiểu, Lâm Phong à. Nó là một ý chí, một 'chương trình' tự phong ấn mình vào cội nguồn pháp tắc của Tiên Giới ngay sau Thần Ma Đại Chiến. Nó đã trở thành một phần của 'Thiên Đạo giả tạo' mà chúng ta đang đối mặt."
Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, bổ sung thêm, giọng nàng trầm ấm, rõ ràng: "Chính xác. Tiên điển này mô tả rất rõ ràng. Nó không chỉ điều khiển sự luân hồi, sự thăng cấp của các thế giới, mà còn cả những 'thiên tài' xuất hiện ở mỗi kỷ nguyên. Tất cả, từ phàm giới đến tiên giới, đều là những con cờ trong tay nó. Ngay cả những đại năng ngã xuống trong Thần Ma Đại Chiến, những vị Tiên Đế từng hô phong hoán vũ, e rằng cũng không thoát khỏi sự sắp đặt của nó." Nàng chỉ tay lên một bản đồ sao cổ xưa trải rộng trên mặt bàn đá, những tinh tượng trên đó đang xoay chuyển một cách kỳ lạ, không tuân theo quy luật tự nhiên mà họ từng biết. "Nhìn xem, những chòm sao này, những đường vân khí vận này... tất cả đều được định sẵn, được vẽ ra bởi một bàn tay vô hình."
Nghe đến đây, Lam Yên, với dáng người săn chắc, mạnh mẽ, và vẻ đẹp phóng khoáng đầy khí chất anh hùng, không khỏi siết chặt nắm đấm. Nàng thường khoác áo giáp nhẹ, nhưng lúc này chỉ mặc trang phục chiến đấu màu đỏ sẫm, toát lên vẻ kiên cường. Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự phẫn nộ không thể kìm nén: "Vậy là chúng ta đang đối đầu với một thứ còn lớn hơn cả một cường giả Tiên Đế? Một 'ý chí' điều khiển cả vận mệnh vạn giới? Ngay cả những anh hùng, những thiên tài vĩ đại nhất cũng chỉ là những con rối do nó giật dây?" Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng ánh lên vẻ bất khuất.
Lâm Phong nhíu mày, trầm tư. Gánh nặng trên vai chàng không chỉ là vận mệnh của mình, mà là vận mệnh của cả vạn giới, của những người chàng yêu thương. Chàng chậm rãi nói, giọng điệu nặng trĩu: "Nó không chỉ là 'điều khiển'. Nó đã hấp thụ 'Thiên Đạo nguyên thủy', biến nó thành một phần của mình. Giống như một loại ký sinh trùng, nhưng ở cấp độ pháp tắc, ở cấp độ cội nguồn của vạn vật. Nó không chỉ thao túng, mà còn đồng hóa, biến chất. Cái gọi là 'Thiên Đạo' mà chúng ta biết, có lẽ đã bị biến dạng từ rất lâu rồi." Chàng đặt ngón tay lên một phù văn phức tạp trên tiên điển, cảm nhận một luồng năng lượng cổ xưa, đầy u uẩn. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên, như một cái vực sâu không đáy.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo, khẽ cau mày. Nàng thường mặc trang phục lụa màu xanh lá cây nhạt, lúc này đang tập trung cao độ vào những dòng chữ trên tiên điển. "Nếu nó đã hấp thụ Thiên Đạo nguyên thủy, vậy thì nó đã trở thành một phần của các pháp tắc. Phá vỡ nó, chẳng phải là phá vỡ cả nền tảng của vạn giới sao? Điều đó... có khả năng khiến tất cả sụp đổ không?" Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, nhưng lời nói lại chứa đựng nỗi lo sợ sâu sắc, vẽ ra một viễn cảnh đáng sợ.
Linh Nhi, đáng yêu như một búp bê, nép sát vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn, đen láy long lanh, ánh lên vẻ sợ hãi. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được luồng năng lượng hỗn loạn ẩn chứa trong những lời nói. "Ca ca... vậy chúng ta phải làm sao đây? Liệu có cách nào để cứu vãn tất cả không?" Giọng nàng non nớt, khiến trái tim Lâm Phong chợt thắt lại. Chàng khẽ xoa đầu nàng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã của một vị thánh nữ, mỉm cười nhẹ nhàng nhưng đầy u buồn. "Mỗi thời đại đều có kiếp số. Có lẽ, đây chính là kiếp số lớn nhất mà vạn giới phải đối mặt. Tuy nhiên, nếu có 'Kẻ Phá Chấp' xuất hiện, ắt hẳn Thiên Đạo nguyên thủy vẫn còn một tia hy vọng, một điểm tựa để lật ngược thế cờ." Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái, mang tính an ủi, xoa dịu phần nào sự lo lắng trong lòng mọi người.
Diệp Vô Song đứng phía sau một chút, ánh mắt tím huyền bí sâu thẳm của nàng vẫn điềm tĩnh lạ thường, nhưng bàn tay đang nắm chuôi kiếm lại siết chặt hơn một chút. Khí chất vương giả của nàng, cùng với vẻ bí ẩn ma mị, tạo nên một sự hiện diện mạnh mẽ. Nàng không nói gì, nhưng sự im lặng của nàng lại càng khẳng định sự quyết tâm sắt đá.
Lâm Phong quay lại nhìn từng người một, ánh mắt chàng dừng lại trên Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ bé đang rít lên khe khẽ. Chàng biết, Thôn Thiên Thử luôn là kẻ nhạy cảm nhất với những dao động năng lượng bất thường. "Sự thật này... quá sức tưởng tượng." Lâm Phong lẩm bẩm. "Nhưng nó cũng giải thích được rất nhiều điều. Những bí ẩn về sự suy yếu của Tiên Giới, những lời nguyền cổ xưa, hay cả sự xuất hiện của những 'Thiên Mệnh Chi Tử' đầy bất ổn... Tất cả đều có thể là một phần trong kế hoạch của nó." Chàng cảm thấy một luồng lạnh lẽo từ sự thật phũ phàng này, như thể một tảng băng trôi khổng lồ vừa va vào trái tim chàng.
Trong gian phòng lớn của Thư Viện Cổ Tàng Thiên, ánh sáng từ những viên Dạ Minh Châu đã trở nên mờ ảo hơn khi màn đêm buông xuống. Không khí dần trở nên se lạnh, và một lớp sương mù dày đặc bắt đầu len lỏi qua các ô cửa sổ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bí ẩn đến rợn người. Sau nhiều giờ đồng hồ miệt mài phân tích, thảo luận, và suy đoán, sự thật về 'Kẻ Thao Túng' đã dần lộ rõ, khiến mọi người chìm trong sự kinh ngạc và lo lắng. Mỗi người đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, một gánh nặng của vận mệnh vạn giới.
Lâm Phong nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự nghiêm trọng tột độ. Chàng nhìn vào những ký hiệu cổ đại trên 'Tiên Điển Phá Chấp', rồi lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm qua khung cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt vô định. "Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh' 20 năm trước... Đó không phải là một sự kiện ngẫu nhiên." Giọng chàng trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tiên điển này ám chỉ rằng, đó là một phần của 'kịch bản' mà 'Kẻ Thao Túng' đã sắp đặt, một cách để nó thử nghiệm, để nó điều chỉnh sự thao túng của mình. Nó tạo ra những 'Thiên Mệnh' giả tạo, và sau đó quan sát cách chúng phát triển, cách chúng tương tác với vạn giới, từ đó tối ưu hóa mạng lưới điều khiển của nó."
Nghe những lời này, Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch thường ngày, giờ đây lại mang vẻ nghiêm túc hơn bao giờ hết. Đôi mắt to tròn, long lanh của nàng ánh lên vẻ sợ hãi không thể che giấu. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói có chút run rẩy: "Vậy... vậy tất cả những gì chúng ta trải qua, những cuộc gặp gỡ, những cơ duyên... đều là do nó sắp đặt sao? Chẳng lẽ, ngay cả định mệnh của chúng ta cũng đã bị nó viết sẵn?" Nàng nắm chặt vạt áo của Lâm Phong, tìm kiếm sự an ủi. Ý nghĩ rằng cả cuộc đời mình, cả những niềm vui, nỗi buồn, những thăng trầm đều là một vở kịch do một kẻ vô hình đạo diễn, khiến nàng cảm thấy rùng mình.
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn, ma mị và đầy khí chất vương giả, khẽ siết chặt chuôi kiếm bên hông. Ánh mắt tím huyền bí sâu thẳm của nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn xuyên thấu tâm can chàng. "Nếu vậy, ý chí của chúng ta, sự tự do của chúng ta... đều là giả dối sao? Chúng ta có thực sự là những người tu đạo, hay chỉ là những con rối được điều khiển bởi một sợi dây vô hình?" Giọng nàng trầm thấp, uy quyền, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi u uẩn khó tả. Nàng là người luôn theo đuổi kiếm đạo tối thượng, theo đuổi sự tự do tuyệt đối, nên lời nói này chạm đến tận cùng bản ngã của nàng.
Lâm Phong chậm rãi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí lạnh lẽo trong thư viện. Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển đang nằm yên vị bên cạnh, rồi lại đưa mắt về phía 'Tiên Điển Phá Chấp'. "Không." Giọng chàng vang vọng, không còn vẻ nặng nề của sự lo lắng, mà thay vào đó là sự kiên định không thể lay chuyển. "Có những thứ nó không thể kiểm soát. Nếu 'Thiên Đạo giả tạo' đã hấp thụ Thiên Đạo nguyên thủy, thì bản thân Thiên Đạo nguyên thủy vẫn tồn tại, chỉ là bị giam cầm, bị biến chất mà thôi. Huyễn Mặc Quyển, và cả 'Thiên Đạo nguyên thủy' bị giam cầm... Đó chính là hy vọng. Chúng ta phải tìm ra cách đánh thức nó, giải phóng nó khỏi xiềng xích của 'Kẻ Thao Túng'."
Nói đoạn, Lâm Phong đưa tay, nhẹ nhàng đặt Huyễn Mặc Quyển lên trên 'Tiên Điển Phá Chấp'. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng mờ ảo, u tối từ Huyễn Mặc Quyển bắt đầu giao thoa với ánh sáng xanh nhạt từ tiên điển. Hai vật phẩm cổ xưa, mang trong mình những bí ẩn và sức mạnh khác nhau, bỗng nhiên phát ra một vầng hào quang rực rỡ, nhưng lại không chói mắt, mà thay vào đó là sự huyền ảo, mê hoặc. Những phù văn trên 'Tiên Điển Phá Chấp' bỗng chốc trở nên sống động, như có linh hồn, lấp lánh như những vì sao trên nền trời đen.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí chàng. Không phải là những lời nói, không phải là những hình ảnh, mà là một dòng chảy tri thức thuần túy, vượt qua cả giới hạn ngôn ngữ. Chàng cảm thấy mình như đang lặn sâu vào một đại dương ký ức cổ xưa, nơi những bí mật của vạn giới, của Thần Ma Đại Chiến, của cả quá trình 'Kẻ Thao Túng' hấp thụ Thiên Đạo nguyên thủy, dần dần được hé lộ. Đó là một cảm giác choáng ngợp, nhưng cũng vô cùng rõ ràng, như thể chàng đang nhìn thấy tận mắt mọi chuyện diễn ra.
Trong khoảnh khắc ấy, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng nhiên nhảy bổ lên, bộ lông trắng muốt của nó dựng ngược, như một con nhím xù lông. Đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm vào ánh sáng giao thoa giữa hai vật phẩm, khẽ rít lên một tiếng the thé, không còn vẻ đáng yêu thường ngày, mà thay vào đó là sự cảnh báo, sự sợ hãi xen lẫn phẫn nộ. Nó dường như đang cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, một sự tồn tại cổ xưa và đáng sợ đang được đánh thức. Tiếng rít của nó vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở về mối nguy hiểm tiềm tàng.
Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên và những người khác đều nín thở, chăm chú nhìn Lâm Phong. Họ biết, chàng đang tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ, một bí mật có thể thay đổi toàn bộ cục diện. Khuôn mặt Lâm Phong lúc này toát lên vẻ nghiêm nghị, đôi lúc nhíu chặt mày, đôi lúc lại giãn ra, như thể chàng đang trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Gánh nặng của 'Kẻ Phá Chấp', trách nhiệm phá vỡ 'lời nguyền' khổng lồ đang khắc sâu vào vận mệnh vạn giới, tất cả đều đổ dồn lên vai chàng. Chàng phải giữ vững đạo tâm, giữ vững niềm tin vào ý chí tự do, vào Nhân Đạo Hữu Tình, để không bị dòng chảy tri thức khổng lồ ấy nhấn chìm.
Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, sương mù càng lúc càng dày đặc, bao phủ Thư Viện Cổ Tàng Thiên trong một bức màn bí ẩn. Cái lạnh từ sương đêm len lỏi vào từng ngóc ngách, hòa cùng cái lạnh từ sự thật phũ phàng mà họ đang đối mặt. Nhưng trong gian phòng này, ánh sáng giao thoa từ Huyễn Mặc Quyển và 'Tiên Điển Phá Chấp' lại càng trở nên rực rỡ, như một ngọn hải đăng nhỏ bé giữa biển cả bóng tối vô tận.
Cuối cùng, Lâm Phong khẽ thở ra một hơi dài, mở bừng đôi mắt. Ánh mắt chàng giờ đây không còn vẻ hoang mang hay lo sợ, mà thay vào đó là sự tinh quang rực rỡ, như thể chàng vừa nhìn thấu vạn vật. Một luồng khí thế kiên định, bất khuất bùng lên từ thân thể chàng, xua tan đi sự lạnh lẽo trong không khí.
"Ta đã hiểu." Giọng Lâm Phong vang lên, trầm ấm và mạnh mẽ, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Kẻ Thao Túng' không chỉ đơn thuần là một ý chí, nó là một 'khối ý thức' được tạo ra từ sự hỗn loạn và tham vọng của kỷ nguyên Thần Ma Đại Chiến. Nó đã dùng những tàn dư của Thiên Đạo nguyên thủy để tạo ra một 'ma trận vận mệnh', một vòng lặp không ngừng nghỉ để tự nuôi dưỡng và phát triển. 'Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh' không chỉ là kịch bản, mà còn là những 'nút thắt' trong ma trận đó, những biến số mà nó dùng để điều chỉnh, để giữ cho thế giới không bao giờ thực sự thoát khỏi sự kiểm soát của nó."
Chàng đưa mắt nhìn Thôn Thiên Thử, con vật nhỏ bé lúc này đã bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng vẫn cuộn tròn trên vai chàng. "Huyễn Mặc Quyển... nó không phải chỉ là một quyển sách, mà là chìa khóa để phá vỡ ma trận này. Nó là một mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, một 'ý chí phản kháng' được hình thành từ trước khi 'Kẻ Thao Túng' hoàn toàn khống chế Thiên Đạo. Nó luôn tìm kiếm một người có thể 'phá chấp', một người có thể nhìn thấu sự giả dối và mang lại tự do thực sự."
Lâm Phong siết chặt nắm tay, Cửu Thiên Huyền Kiếm đeo bên hông chàng khẽ rung lên bần bật, phát ra tiếng "ngân" nhẹ, như thể thanh kiếm cũng cảm nhận được quyết tâm của chủ nhân, hưởng ứng với ngọn lửa ý chí đang bùng cháy trong chàng. "Chúng ta không phải là những con rối. Chúng ta là những người sẽ viết lại vận mệnh của chính mình, và của cả vạn giới. 'Vực Sâu Huyễn Minh' không chỉ là nơi tàn dư của Thiên Đạo nguyên thủy, mà còn là một phần của ma trận vận mệnh đó. Nó vừa là cạm bẫy, vừa là hy vọng. Chúng ta phải đến đó, giải phóng những gì đã bị giam cầm, và tìm ra con đường để 'một kiếm đoạn vạn cổ', cắt đứt xiềng xích của 'Kẻ Thao Túng'."
Ánh mắt chàng quét qua từng người một, từ Tuyết Dao sắc lạnh nhưng đầy tình cảm, Tần Nguyệt điềm tĩnh và thông thái, Mộc Ly sợ hãi nhưng kiên định, Lam Yên mạnh mẽ và bất khuất, Hạ Vũ dịu dàng nhưng quyết tâm, Linh Nhi đáng yêu nhưng đầy dũng khí, Diệp Vô Song bí ẩn và kiên cường, cho đến Cổ Thanh Nguyệt thanh khiết và hy vọng. Tất cả đều nhìn chàng với sự tin tưởng tuyệt đối, với một ý chí không gì lay chuyển.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Nhưng giờ đây, còn có một Đạo khác, Đạo của sự tự do, Đạo của sự phá chấp." Lâm Phong khẽ thì thầm, như nói với chính mình, như nói với cả vạn giới đang bị giam cầm. "Cuộc chiến vĩ đại nhất của chúng ta, cuộc chiến định đoạt số phận vạn giới, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Và điểm đến đầu tiên của chúng ta, Vực Sâu Huyễn Minh bí ẩn, nơi ánh sáng không thể chạm tới, nơi thời gian bị bẻ cong, đang chờ đợi."
Bên ngoài Thư Viện Cổ Tàng Thiên, sương mù giăng lối càng lúc càng dày đặc, che khuất mọi tầm nhìn. Nhưng trong gian phòng cổ kính này, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy, một ý chí kiên định đã được tôi luyện. Lâm Phong và các mỹ nhân đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết, một con đường tuy đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn một kết cục viên mãn. Họ sẽ phải khám phá những di tích cổ xưa, những thế lực đã bị lãng quên, để tìm ra chìa khóa đối kháng với 'Kẻ Thao Túng', để thực hiện lời thề 'Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ'.