Màn đêm buông xuống, nhưng trong gian phòng cổ kính của Thư Viện Cổ Tàng Thiên, ngọn lửa quyết tâm vẫn bùng cháy rực rỡ, xua tan đi cái lạnh lẽo của sương đêm và sự thật phũ phàng. Lâm Phong, với ánh mắt tinh quang rực rỡ, đã nhìn thấu một phần bản chất của "Kẻ Thao Túng" và "ma trận vận mệnh" mà nó giăng ra. Lời tuyên bố của chàng, "Vực Sâu Huyễn Minh bí ẩn, nơi ánh sáng không thể chạm tới, nơi thời gian bị bẻ cong, đang chờ đợi," còn vang vọng trong không gian, như một lời hiệu triệu cho cuộc hành trình mới.
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh tháp đá trắng ngà của Cổ Di Tích Huyền Không, Lâm Phong cùng những người đồng hành của mình đã có mặt. Không phải là "Vực Sâu Huyễn Minh" theo nghĩa đen của một vực thẳm tăm tối, mà là một di tích cổ đại hùng vĩ, được gọi bằng cái tên mỹ miều kia, nằm ẩn mình giữa tầng mây, tách biệt với thế gian. Nơi đây, những tòa tháp đá sừng sững vươn mình, được chạm khắc tinh xảo với những phù văn cổ xưa đã phai mờ theo dòng chảy của vạn năm. Đình đài cổ kính nép mình giữa những tàng cây xanh mướt, và những cây cầu đá uốn lượn như dải lụa, nối liền các đảo nhỏ lơ lửng giữa không trung.
Sương mù lãng đãng bao phủ khắp nơi, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo, vừa tráng lệ vừa bi tráng. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong xanh thẫm, như minh chứng cho sự trường tồn của thời gian, nhưng đồng thời cũng là dấu ấn của sự lãng quên. Tiếng gió rít khe khẽ qua các khe đá, mang theo âm hưởng của những câu chuyện cổ xưa. Đôi khi, tiếng chim lạ cất lên lảnh lót rồi lại chìm vào im lặng, cùng với tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ đổ xuống từ các hòn đảo lơ lửng, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, vừa yên bình vừa ẩn chứa những điều bí ẩn. Một mùi hương đặc trưng của đá cổ, của rêu phong ẩm ướt, xen lẫn mùi thảo dược tự nhiên thoang thoảng trong không khí, càng khiến nơi này trở nên thần bí. Linh khí ở đây cực kỳ tinh thuần, dồi dào đến mức gần như hóa lỏng, nhưng ẩn sâu bên trong lại là những gợn sóng năng lượng yếu ớt từ các trận pháp cổ xưa, như những sợi tơ nhện vô hình giăng mắc, sẵn sàng bắt giữ bất cứ kẻ nào dám xâm phạm.
Lâm Phong đứng ở trung tâm một khoảng sân rộng lớn, nơi vài phiến đá đã nứt toác, nhưng vẫn giữ được những hoa văn điêu khắc tinh xảo. Trường bào màu xanh sẫm của chàng khẽ lay động trong gió sớm, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, đôi mắt sâu thẳm quét nhìn khắp cảnh vật xung quanh. Khuôn mặt thanh tú của chàng hiện lên vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một ý chí kiên định không gì lay chuyển. Chàng khẽ siết chặt tay vào chuôi Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận sức nặng quen thuộc của nó, như một sự khẳng định cho sứ mệnh đang đè nặng trên vai.
Bên cạnh chàng, các mỹ nhân cũng đã sẵn sàng. Tuyết Dao, với bộ y phục trắng muốt tinh khiết, đứng thẳng tắp như một bông tuyết ngàn năm không tan. Nét mặt nàng vẫn lạnh lùng như băng, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua những tàn tích cổ kính, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt lại ánh lên sự lo lắng khôn nguôi, chỉ dành cho một mình Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve Bạch Ngọc Kiếm, thần thái toát lên vẻ cao quý và cảnh giác.
Tần Nguyệt, trong bộ trang phục lụa tím nhạt tao nhã, đang trải ra một tấm bản đồ da dê cổ xưa trên một phiến đá phẳng. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại, chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng những ký hiệu phức tạp đã hoen ố theo thời gian. Nàng vừa phân tích, vừa khẽ gật đầu, khí chất uyên bác toát ra từ mỗi cử chỉ.
Mộc Ly thì không ngừng tò mò, đôi mắt to tròn long lanh của nàng quét nhìn mọi ngóc ngách, thi thoảng lại chỉ trỏ vào một cái cây cổ thụ hay một bức tượng đá đổ nát, miệng khẽ líu lo những câu hỏi. Bộ trang phục xanh lá cây đơn giản nhưng linh hoạt càng tôn lên vẻ nhỏ nhắn, nhanh nhẹn của nàng. Dù vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhưng sự cảnh giác cũng hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, đã nhảy tót lên vai Lâm Phong, khẽ rít lên những tiếng chiêm chiếp đáng yêu, nhưng đôi mắt bé tí của nó lại không ngừng đảo qua lại, đánh hơi những luồng năng lượng lạ trong không khí.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, khoác trên mình bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trường thương lấp lánh trong tay. Nàng đứng hiên ngang, khí chất chiến binh toát ra mạnh mẽ, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quan sát xung quanh, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng như nước, và Linh Nhi, cô bé đáng yêu nhưng đầy dũng khí, cùng Diệp Vô Song bí ẩn, kiên cường, và Cổ Thanh Nguyệt thanh khiết, hy vọng, tất cả đều tề tựu, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Họ là hậu phương vững chắc, là nguồn sức mạnh tinh thần không thể thiếu của chàng.
Lâm Phong khẽ gật đầu với Tần Nguyệt, rồi quay sang nhìn toàn đội, giọng nói trầm ấm và mạnh mẽ vang vọng trong sương sớm: "Dựa theo những gì 'Tiên Điển Phá Chấp' chỉ dẫn, và sự cộng hưởng mãnh liệt của Huyễn Mặc Quyển khi ta cố gắng dò xét, ta tin rằng di tích này, Cổ Di Tích Huyền Không, chính là nơi cất giữ những manh mối quan trọng về 'Kẻ Phá Chấp' và nguồn gốc sâu xa của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Có lẽ, đây chính là 'Vực Sâu Huyễn Minh' mà chúng ta cần tìm, nhưng không phải là một cái hố đen tăm tối, mà là một nơi chôn giấu sự thật, một cái bẫy trí tuệ mà 'Kẻ Thao Túng' đã tạo ra."
Tần Nguyệt gật đầu phụ họa, đôi mắt phượng chứa đựng sự uyên bác: "Đúng vậy, vị trí này vô cùng hiểm trở, lại thêm phong ấn tự nhiên và các thế lực canh giữ cổ xưa, khiến nó trở nên khó tiếp cận. Tuy nhiên, cũng chính vì vậy, nó lại là nơi ít bị 'Thiên Đạo giả tạo' chú ý nhất, hoặc ít nhất là nó nghĩ vậy. Sự kiện 'Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh' 20 năm trước, mà ta và Tuyết Dao đã phân tích, có thể không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một chi tiết nhỏ trong âm mưu lớn hơn được che giấu ở đây, một phần của 'ma trận vận mệnh' mà Lâm Phong vừa nhắc tới. Ta cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình giữa nơi này và sự kiện đó."
Tuyết Dao, với giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, khẽ lên tiếng: "Dù có hiểm nguy đến mấy, chúng ta cũng phải đi. Đây là bước đầu tiên để lật đổ trật tự giả dối này, để tìm lại Thiên Đạo nguyên thủy đã bị giam cầm. Ta tin vào phán đoán của chàng, Lâm Phong." Ánh mắt nàng nhìn chàng, sâu thẳm và dịu dàng, như một lời cam kết không thể lay chuyển.
Lâm Phong cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ những người phụ nữ của mình. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi phần nào gánh nặng đang đè nặng trên vai chàng. Chàng biết rằng, dù đối mặt với "Kẻ Thao Túng" hùng mạnh đến đâu, chàng không hề đơn độc. Tuy nhiên, sự cô độc của kẻ gánh vác vận mệnh vạn giới vẫn là một bóng ma ẩn hiện trong tâm trí chàng, một cảm giác mà không ai có thể chia sẻ, dù có bao nhiêu người yêu thương bên cạnh. Chàng là người duy nhất có Huyễn Mặc Quyển, là người duy nhất có thể "phá chấp", và đó là một con đường mà chàng phải đi một mình, dù có những bàn tay nâng đỡ xung quanh. "Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình," chàng khẽ thì thầm trong lòng, "và chính tình yêu này sẽ là sức mạnh lớn nhất của ta."
Chàng kiểm tra lại Cửu Thiên Huyền Kiếm, đảm bảo nó đã được mài sắc bén nhất. Các mỹ nhân cũng bắt đầu bàn bạc chiến thuật, phân chia vai trò. Tần Nguyệt tiếp tục nghiên cứu bản đồ, chỉ ra những điểm nghi ngờ, những khu vực có khả năng ẩn chứa trận pháp hoặc cạm bẫy. Mộc Ly thì nhanh nhẹn chạy quanh, dùng khứu giác và thính giác nhạy bén của mình để dò la những luồng năng lượng bất thường. Lam Yên đứng chắn phía trước, tay nắm chặt trường thương, dáng vẻ uy phong lẫm liệt.
Thôn Thiên Thử, sau một hồi càu nhàu khó hiểu, lại nhảy lên vai Lâm Phong, dùng cái mũi nhỏ xíu của nó khịt khịt vào cổ áo chàng, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ cảnh giác, như đang báo hiệu một điều gì đó. Lâm Phong khẽ xoa đầu nó, cảm nhận được sự gắn bó và trung thành của con linh thú nhỏ bé này. "Được rồi, Thôn Thiên Thử, ngươi cũng cảm nhận được phải không? Nơi này không chỉ có linh khí tinh thuần, mà còn có những thứ không mấy thân thiện đang chờ đợi chúng ta." Chàng nói, giọng điệu xen lẫn chút hài hước, cố gắng xua đi không khí căng thẳng. "Mọi người, chúng ta sẽ bắt đầu từ cánh cửa phía Đông, nơi có dấu vết của một trận pháp cổ xưa nhất. Hãy cẩn thận từng bước, không ai biết được 'Kẻ Thao Túng' đã để lại những món quà bất ngờ gì cho những kẻ dám tìm kiếm sự thật."
Sương mù dần tan, những tia nắng bình minh đã hoàn toàn bao trùm Cổ Di Tích Huyền Không, biến những tàn tích cổ kính trở nên lung linh, huyền ảo. Nhưng không ai trong số họ bị vẻ đẹp giả tạo đó đánh lừa. Họ biết, đằng sau sự tráng lệ này là vô vàn hiểm nguy, và một lời nguyền đã ăn sâu vào vận mệnh vạn giới, đang chờ đợi được phá giải.
***
Để đến được trung tâm của di tích, nhóm Lâm Phong phải vượt qua Giới Hà Vô Biên – một con sông rộng lớn, hùng vĩ đến mức khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sức mạnh của tự nhiên. Dòng nước xoáy cuồn cuộn gầm gừ như tiếng thú dữ bị nhốt, tạo nên những âm thanh vang dội khắp không gian, hòa cùng tiếng sóng vỗ bờ ầm ầm, không ngừng nghỉ. Sương mù dày đặc bao phủ mặt sông, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ còn thấy được vài trượng phía trước, tạo nên một bức màn bí ẩn, nuốt chửng mọi thứ. Dưới ánh hoàng hôn yếu ớt, le lói qua tầng mây dày đặc, cảnh tượng càng thêm phần hùng vĩ và đáng sợ, như một cánh cửa dẫn vào một thế giới khác.
Linh khí tại Giới Hà Vô Biên hỗn loạn đến kinh ngạc, dòng chảy mạnh mẽ của nó như muốn xé toạc mọi thứ. Những bờ đá gồ ghề, những bãi cát đen và trắng trải dài vô tận, đôi khi lại nhô lên những cột đá tự nhiên có hình thù kỳ dị, như những ngón tay khổng lồ của một vị thần nào đó đang vươn ra từ lòng đất. Mùi nước sông lạnh lẽo, ẩm ướt, xen lẫn mùi tanh của cá và thủy quái, cùng với mùi rêu phong đặc trưng, tạo nên một cảm giác vừa nguyên thủy vừa rợn người. Gió mạnh không ngừng thổi, mang theo hơi ẩm và cái lạnh buốt xương, khiến cho cả thân thể cũng phải run rẩy.
Lam Yên, với đôi mắt sắc bén của mình, không ngừng quan sát mặt sông. Nàng nhíu mày, giọng nói dứt khoát nhưng cũng thoáng chút lo lắng: "Giới Hà này nổi tiếng với các loại thủy quái cổ xưa, những sinh vật đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chúng ta cần cẩn thận tối đa, chúng không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng xảo quyệt." Nàng siết chặt trường thương trong tay, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Mộc Ly bám chặt lấy cánh tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi xen lẫn tò mò. "Phong ca... em cảm giác có thứ gì đó khổng lồ dưới nước... rất đáng sợ!" Giọng nàng líu lo, nhưng rõ ràng là có một sự rùng mình nhẹ. Khứu giác nhạy bén của nàng có thể cảm nhận được những luồng khí tức khổng lồ đang ẩn mình dưới làn nước đục ngầu, chúng tỏa ra một áp lực vô hình, khiến không khí trở nên nặng nề.
Lâm Phong vỗ nhẹ vai Mộc Ly, nở một nụ cười trấn an. Chàng nhìn về phía trước, nơi con sông vô tận như nuốt chửng cả chân trời. "Đừng lo, Mộc Ly. Cửu Thiên Huyền Kiếm sẽ mở đường. Mọi người cứ theo sát ta, đừng rời khỏi phạm vi Thiên Không Thoa. Dù có là thủy quái cổ xưa đến mấy, cũng không thể ngăn cản bước chân của chúng ta." Giọng nói của chàng vang lên mạnh mẽ, đầy tự tin, như một lời cam kết và trấn an cho cả đội. Trong lòng chàng, Lâm Phong thầm nghĩ, đây không chỉ là một thử thách về sức mạnh, mà còn là một bài kiểm tra về ý chí. Những con thủy quái này, có lẽ cũng là một phần của "kịch bản" mà "Kẻ Thao Túng" đã sắp đặt, một phép thử để xem liệu chàng có xứng đáng để tiếp tục con đường "phá chấp" hay không.
Chàng không chần chừ thêm nữa, triệu hồi Thiên Không Thoa. Một luồng ánh sáng bạc lóe lên, một chiếc phi thuyền nhỏ nhắn, thanh thoát nhưng vô cùng kiên cố hiện ra, thân thuyền được chế tạo từ một loại kim loại quý hiếm, ánh lên những hoa văn tinh xảo, ẩn chứa sức mạnh của trận pháp không gian. Chiếc thoi bạc lơ lửng trên mặt nước, tạo ra một trường lực vô hình đẩy lùi dòng nước cuồn cuộn. Cả nhóm nhanh chóng lên phi thuyền, đứng san sát bên Lâm Phong.
Thiên Không Thoa lướt đi trên mặt nước, xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Tốc độ của nó cực kỳ nhanh, nhưng đồng thời cũng vô cùng ổn định, khiến cho những người đứng trên thuyền không hề cảm thấy chao đảo. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên và những người khác đều tập trung cao độ, linh lực vận chuyển trong đan điền, sẵn sàng xuất thủ. Thôn Thiên Thử bám chặt lấy vai Lâm Phong, đôi mắt nó lóe lên những tia sáng kỳ dị, như đang dò xét những mối nguy hiểm tiềm ẩn dưới làn nước.
Đột nhiên, mặt sông kịch liệt rung chuyển. Một tiếng gầm rú trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng nước, xuyên thủng màn sương mù, khiến không khí như đông lại. Một cái bóng đen khổng lồ lao vút lên từ dưới nước, mang theo hàng tấn nước bắn tung tóe. Đó là một con thủy quái có hình dạng như một con trăn khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy đen bóng loáng, mỗi chiếc vảy to bằng cả tấm khiên, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn đèn lồng hung ác. Nó há to cái miệng lởm chởm răng nanh sắc nhọn, lao thẳng về phía Thiên Không Thoa, muốn nuốt chửng cả con thuyền và những người trên đó.
"Chủ nhân, cẩn thận!" Lam Yên hét lớn, trường thương trong tay nàng hóa thành một luồng hỏa diễm rực rỡ, đâm thẳng vào mắt con thủy quái. Hỏa diễm từ trường thương của Lam Yên mang theo sức mạnh cực kỳ lớn, nhưng dường như chỉ khiến con thủy quái giật mình một chút, nó gầm lên đau đớn rồi càng trở nên điên cuồng hơn.
Lâm Phong không chút hoảng loạn. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng đã tuốt vỏ từ lúc nào, phát ra tiếng "ngân" vang dội. Chàng vung kiếm, một đạo kiếm khí màu lam ngưng tụ, sắc bén như tia chớp, chém thẳng vào đầu con thủy quái. "Phanh!" Một tiếng nổ lớn vang lên, kiếm khí của Lâm Phong mang theo sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, không chỉ có lực phá hủy vật lý mà còn ẩn chứa uy năng của không gian. Đầu con thủy quái bị kiếm khí của Lâm Phong chém trúng, không chỉ bị một vết thương sâu hoắm mà còn bị một luồng lực lượng kỳ dị xuyên thẳng vào linh hồn, khiến nó gào thét thảm thiết.
Chưa dừng lại ở đó, thêm hai con thủy quái nữa, với hình dáng khác biệt nhưng không kém phần đáng sợ, cũng đồng loạt xuất hiện từ dưới nước. Một con giống như một con cá sấu khổng lồ với lớp da cứng như thép, con còn lại là một con bạch tuộc với những xúc tu dài hàng chục trượng, trên mỗi xúc tu đều có những giác hút khổng lồ. Chúng đồng loạt tấn công Thiên Không Thoa từ hai phía.
"Để ta!" Tuyết Dao khẽ nói, Bạch Ngọc Kiếm trong tay nàng hóa thành hàng vạn tia sáng bạc, mỗi tia sáng mang theo hơi lạnh thấu xương của băng hàn, chém liên tiếp vào con cá sấu khổng lồ. Lớp da cứng như thép của nó bị băng kiếm đâm xuyên, máu xanh lè bắt đầu chảy ra, và toàn thân nó nhanh chóng bị bao phủ bởi một lớp băng giá.
Tần Nguyệt không chiến đấu trực diện, nàng nhanh chóng kết ấn, miệng lẩm nhẩm những câu chú cổ xưa. Một trận pháp phòng ngự vô hình được kích hoạt quanh Thiên Không Thoa, chặn đứng những cú quật của xúc tu bạch tuộc. Đồng thời, nàng tung ra những đạo phù chú mang theo sức mạnh của lôi điện, đánh thẳng vào con bạch tuộc, khiến nó co giật dữ dội.
Mộc Ly, dù sợ hãi, nhưng cũng không quên nhiệm vụ. Nàng triệu hồi những dây leo gai nhọn từ lòng đất, quấn chặt lấy các xúc tu của con bạch tuộc, cố gắng ghìm giữ nó lại. Linh Nhi thì tung ra những quả cầu lửa nhỏ nhưng uy lực, nhắm vào những điểm yếu của thủy quái. Hạ Vũ và Diệp Vô Song cũng không ngồi yên, mỗi người vận dụng công pháp của mình, hỗ trợ cho đồng đội.
Lâm Phong một mình đối phó với con trăn khổng lồ đang điên cuồng phản công. Kiếm pháp của chàng linh hoạt và biến hóa khôn lường, mỗi chiêu kiếm đều mang theo uy lực kinh thiên động địa. Chàng không chỉ dùng kiếm để chém giết, mà còn dùng nó để dẫn dắt, để điều khiển linh lực hỗn loạn xung quanh, tạo thành những luồng xoáy không gian nhỏ, khiến con thủy quái không thể tiếp cận được Thiên Không Thoa. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, nhưng muốn bảo vệ những gì mình yêu thương, thì phải mạnh hơn tất cả!" Chàng thầm nhủ, ánh mắt càng thêm kiên định.
Sau một hồi giao chiến kịch liệt, ba con thủy quái khổng lồ cuối cùng cũng không thể chống cự được sức mạnh tổng hợp của cả đội. Chúng lần lượt gầm rú trong tuyệt vọng rồi chìm sâu xuống lòng Giới Hà Vô Biên, để lại những vệt máu xanh lè loang lổ trên mặt nước. Thiên Không Thoa tiếp tục lướt đi, xuyên qua màn sương mù dày đặc, mang theo nhóm người Lâm Phong tiếp tục hành trình. Trận chiến vừa rồi như một lời cảnh báo, rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều hiểm nguy hơn nữa.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, không trăng, không sao, chỉ có một màu đen đặc quánh bao trùm vạn vật, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đặt chân đến một vùng đất hoang tàn, bị gió mạnh gào thét xé nát. Đây là Phế Tích Cổ Thành, một tiền sảnh của di tích chính, nơi những bức tường đổ nát của một thành phố cổ đại vươn mình trong đêm tối, tựa như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết từ hàng vạn năm trước. Gió rít qua những khe hở trên tường, tạo ra những âm thanh ma quái, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Bụi bặm bay lả tả trong không khí, mang theo mùi của sự mục nát và thời gian đã bị lãng quên. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương, không chỉ từ cái lạnh của đêm không trăng mà còn từ sự cô quạnh, hoang tàn của nơi này, như thể sinh khí đã bị rút cạn từ lâu.
Những khối đá khổng lồ, từng là những tòa nhà uy nghi, giờ đây chỉ còn là những đống đổ nát chồng chất lên nhau, tạo thành những mê cung rối rắm. Trên một vài bức tường còn sót lại, những phù văn cổ xưa mờ nhạt hiện lên dưới ánh sáng yếu ớt của pháp bảo chiếu sáng từ tay các mỹ nhân, như những vết sẹo của một nền văn minh đã bị chôn vùi. Những phù văn này không chỉ là dấu hiệu của sự cổ xưa, mà còn là một phần của hệ thống phong ấn khổng lồ, bao bọc lấy di tích chính, khiến nó trở nên bất khả xâm phạm.
Tần Nguyệt bước đến gần một bức tường đá lớn, nơi những phù văn cổ xưa hiện rõ nhất. Nàng vuốt nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo, đôi mắt phượng chăm chú quan sát. "Phong ấn này đã tồn tại hàng vạn năm, có lẽ là từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Thời gian đã bào mòn đi phần lớn uy lực của nó, nhưng vẫn còn chút năng lượng tiềm ẩn đáng sợ. Không thể dùng sức mạnh thô bạo mà phá được, bằng không chúng ta sẽ kích hoạt những cơ chế phòng vệ cổ xưa, e rằng sẽ gây ra phản ứng dữ dội." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự cẩn trọng thường thấy. Nàng còn cảm nhận được những luồng khí tức kỳ dị tỏa ra từ phong ấn, chúng không hoàn toàn là linh khí mà còn pha lẫn một loại năng lượng cổ xưa, gần như là ý chí của "Thiên Đạo nguyên thủy" đã bị bẻ cong.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng quét qua những phù văn phức tạp. Chàng hiểu ý Tần Nguyệt. Việc phá vỡ phong ấn này không chỉ đòi hỏi sức mạnh mà còn cả sự hiểu biết sâu sắc về các pháp tắc cổ xưa. "Để ta thử xem. Huyễn Mặc Quyển có thể cảm nhận được cấu trúc của phong ấn, và ta tin rằng nó có mối liên hệ đặc biệt với những pháp tắc này." Lâm Phong nói, giọng đầy tự tin nhưng cũng ẩn chứa một chút áp lực. Chàng biết rằng, đây là một bước đi quan trọng, không được phép sai sót. Gánh nặng của việc "cải biến cội nguồn" của "Thiên Đạo giả tạo" dường như đã bắt đầu từ ngay giây phút này, ngay từ việc giải mã một phong ấn cổ xưa.
Chàng bước đến gần bức tường đá, đưa tay ra. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền của chàng khẽ rung lên, một luồng sáng đen tím huyền ảo bao phủ lấy cánh tay chàng, như một lớp giáp năng lượng vô hình. Các phù văn cổ xưa trên bức tường như sống lại, phát ra những tia sáng yếu ớt khi Lâm Phong chạm vào. Chàng nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần và linh lực, cố gắng cảm nhận và phân tích cấu trúc của phong ấn.
Những luồng năng lượng phức tạp từ phong ấn len lỏi vào cánh tay chàng, đi sâu vào kinh mạch, rồi hòa nhập vào ý thức của chàng. Lâm Phong cảm thấy như mình đang du hành qua dòng thời gian, đến tận Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Chàng "thấy" những cảnh tượng hùng vĩ, những trận chiến kinh thiên động địa, những vị thần và ma quỷ chiến đấu, và cả một ý chí khổng lồ, vô hình, đang dần dần thao túng, bẻ cong các pháp tắc của Thiên Đạo. Chàng cảm nhận được sự đau đớn của Thiên Đạo nguyên thủy khi bị bóp méo, bị giam cầm, và cả một ý chí phản kháng nhỏ bé, yếu ớt nhưng không bao giờ tắt lịm, đó chính là Huyễn Mặc Quyển. Nó không chỉ là một quyển sách, mà là một mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, một hy vọng được gieo mầm từ thuở sơ khai.
Các mỹ nhân đứng xung quanh, không ai dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Phong. Ánh sáng đen tím từ cánh tay chàng càng lúc càng mạnh, bao trùm cả một phần bức tường, khiến những phù văn cổ xưa như được hồi sinh, bùng lên những vệt sáng lấp lánh. Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly, Tần Nguyệt, tất cả đều trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, cảnh giác cao độ với bất kỳ sự cố nào. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo những tiếng rít ghê rợn, như những lời nguyền rủa từ quá khứ.
Bỗng nhiên, một tiếng rít khe khẽ, nhưng đầy vẻ cảnh báo vang lên. Thôn Thiên Thử, vẫn còn đang bám chặt trên vai Lâm Phong, đột ngột dựng đứng toàn bộ lông tơ trắng muốt. Đôi mắt bé tí của nó mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại như sợi chỉ, và cái mũi nhỏ xíu của nó không ngừng khịt khịt trong không khí, chỉ về phía một hốc đá tối tăm, sâu hút như một cái miệng khổng lồ đang há ra trong bóng đêm.
Ngay sau đó, một cặp mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, lóe lên trong chớp mắt từ sâu thẳm hốc đá, rồi lại nhanh chóng biến mất, như chưa từng xuất hiện. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để khiến không khí trở nên căng thẳng tột độ. Đó không phải là ảo ảnh, đó là một luồng khí tức sống động, hung tợn, cổ xưa đến mức đáng sợ.
Thôn Thiên Thử lại rít lên một tiếng dài hơn, lần này là một tiếng gầm gừ nhỏ, đầy vẻ đe dọa, báo hiệu sự hiện diện của một sinh vật cổ xưa, một tàn hồn hay một thực thể canh giữ đã tồn tại hàng vạn năm trong bóng tối của di tích này. Sự phức tạp của phong ấn, sự cổ xưa của nó, và giờ là sự xuất hiện của những kẻ canh giữ bí ẩn, tất cả đều gợi ý rằng nơi này không chỉ là một di tích thông thường. Nó là một chìa khóa, một cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa nhất về "Kẻ Thao Túng" và "Thiên Đạo nguyên thủy", và việc "cải biến cội nguồn" sẽ không chỉ là một trận chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí, tìm kiếm và thấu hiểu các pháp tắc cổ xưa, những lời nguyền đã ăn sâu vào vận mệnh vạn giới.
Lâm Phong vẫn nhắm mắt, toàn thân chìm đắm trong sự tương tác với phong ấn. Dù chưa nhận ra sự xuất hiện của cặp mắt đỏ rực, nhưng chàng cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, thù địch đang dần bao trùm lấy không gian. Chàng biết, cuộc hành trình vào "Vực Sâu Huyễn Minh" này, vào trung tâm của Cổ Di Tích Huyền Không, mới chỉ thực sự bắt đầu, và những bí mật kinh thiên động địa nhất, những hiểm nguy tột cùng nhất, đang chờ đợi chàng và những người yêu thương.