Mặt trời dần lặn về phía Tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Linh Sơn Bích Lạc chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển trong động phủ lại càng trở nên rực rỡ hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, báo hiệu rằng bên trong, một cuộc chiến định mệnh đang diễn ra, và Lâm Phong đang dốc toàn lực để viết lại chương mới cho cuộc đời mình, cho "Huyễn Mặc Chi Đạo" của chàng, "Duy Ngã Độc Tôn!"
***
Đêm khuya thanh vắng, không gian động phủ vô danh chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của ngàn năm cổ thụ, cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần động, tạo thành một nhịp điệu đơn điệu nhưng lại mang một vẻ huyền bí khó tả. Mùi đất ẩm, mùi đá phong hóa cùng hương thảo dược thoang thoảng từ vài loại linh thảo mọc dại trong góc động hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa yên bình vừa cổ kính. Linh khí trong động phủ ở mức trung bình, đủ để duy trì trạng thái bế quan, nhưng điều thực sự quan trọng lại nằm ở sự cô độc và cách biệt với thế giới bên ngoài, nơi Lâm Phong có thể hoàn toàn tập trung vào nội tâm và con đường tu luyện của mình.
Bên trong, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh lẽo, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép hờ. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước ngực chàng, cuộn giấy cổ xưa phát ra một ánh sáng huyền ảo, lúc xanh lam như biển sâu, lúc lại tím biếc như tinh hà, bao phủ lấy toàn thân chàng. Ánh sáng đó không chỉ chiếu rọi không gian động phủ mà còn như một dòng chảy năng lượng vô hình, không ngừng rót vào cơ thể Lâm Phong, dẫn dắt thần thức của chàng đi sâu vào một không gian vô định, vượt qua mọi giới hạn vật chất. Sắc mặt Lâm Phong lúc này bình tĩnh lạ thường, nhưng sâu thẳm trong từng tế bào, một trận chiến vĩ đại đang diễn ra. Thần thức của chàng đã hoàn toàn tách rời khỏi thể xác phàm trần, vượt qua mọi rào cản của thời gian và không gian, tiến nhập vào một cảnh giới mà ngay cả những cường giả tu luyện hàng vạn năm cũng khó lòng chạm tới.
Bên ngoài động phủ, các mỹ nhân vẫn kiên định đứng gác, tạo thành một vòng tròn hộ pháp vững chắc. Dù màn đêm đã buông xuống dày đặc, che khuất mọi cảnh vật, nhưng ánh sáng yếu ớt phát ra từ những trận pháp hộ sơn mà Tần Nguyệt đã củng cố vẫn đủ để soi rọi khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm của các nàng. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh như hồ băng lúc này lại hiện lên một tia lo lắng sâu sắc. Nàng đứng ở vị trí chủ chốt của trận pháp, đôi tay không ngừng biến hóa các ấn quyết phức tạp, duy trì sự ổn định của kết giới. Từng làn linh lực tinh thuần từ nàng lan tỏa, hòa mình vào trận pháp, tạo nên một lá chắn vô hình nhưng kiên cố.
"Năng lượng từ Huyễn Mặc Quyển ngày càng mạnh… Lâm Phong đang đi đến đâu rồi?" Tuyết Dao thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng ẩn chứa một nỗi bất an không thể che giấu. Nàng biết, cảnh giới mà Lâm Phong đang tiến nhập không phải là điều mà người thường có thể tưởng tượng. Nó vượt xa mọi hiểu biết về tu luyện của các nàng, một con đường độc nhất vô nhị chỉ thuộc về chàng.
Cách đó không xa, Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khẽ đáp lời, giọng trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc: "Đây là cảnh giới mà chúng ta không thể chạm tới. Ngay cả ta cũng chỉ có thể cảm nhận được một phần nhỏ khí tức cổ xưa từ Huyễn Mặc Quyển. Chúng ta chỉ có thể tin tưởng chàng, Tuyết Dao. Con đường chàng đi, không ai có thể can thiệp được. Việc của chúng ta là tạo ra một môi trường an toàn nhất để chàng có thể tập trung." Nàng nói rồi, đôi mắt phượng dịu dàng nhưng đầy kiên định lại lướt qua những phù văn trận pháp, đảm bảo mọi thứ vẫn hoạt động hoàn hảo. Tần Nguyệt biết, sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong chính là sức mạnh lớn nhất của các nàng lúc này.
Lam Yên đứng thẳng tắp như một chiến thần, trường thương cắm mạnh xuống nền đất, mũi thương sáng loáng dưới ánh trăng mờ nhạt. Dáng người cao ráo, săn chắc của nàng toát lên khí chất bất khuất, mạnh mẽ. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, lướt qua từng bụi cây, từng tảng đá, như thể đang tìm kiếm một mục tiêu ẩn nấp trong màn đêm. Nàng là người phụ trách hướng Tây, con đường dễ tiếp cận nhất đến động phủ. Bất cứ kẻ nào dám đến gần, nàng sẽ là người đầu tiên đối mặt, và nàng sẽ không ngần ngại dùng trường thương của mình để quét sạch mọi chướng ngại. "Hừ! Bọn chúng mà dám đến, ta sẽ cho chúng biết tay!" Lam Yên gầm nhẹ, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng miết nhẹ ngón tay lên thân trường thương, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của mình. Nàng không thích vòng vo, không thích chờ đợi, nàng chỉ muốn đối đầu trực diện. Và nàng biết, đây là điều duy nhất nàng có thể làm để bảo vệ người đàn ông mà nàng yêu thương.
Mộc Ly cùng Thôn Thiên Thử lại ở một vị trí linh hoạt hơn, len lỏi qua những tán cây cổ thụ, tuần tra xung quanh khu vực cấm địa. Nàng với bản năng nhạy bén của yêu thú, thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa xăm, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, như cảm nhận được điều gì đó bất thường trong không khí. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, cũng không ngừng "chiêm chiếp" và ngửi ngửi xung quanh, đôi tai nhỏ vểnh lên, cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Bộ lông trắng muốt của nó ẩn hiện trong bóng đêm, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên ngọc quý. "Phong ca sẽ sớm ra thôi!" Mộc Ly cười tươi, nhưng giọng nói nàng lại có chút lo lắng, một nỗi lo lắng ngọt ngào xen lẫn sự kiêu hãnh. "Thôn Thiên Thử, ngươi có thấy gì không?" Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi cọ cọ vào tay nàng, bộ lông mềm mại cọ xát vào da thịt, như muốn nói rằng mọi thứ vẫn an toàn. "Ngươi giỏi lắm!" Nàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, cảm nhận sự ấm áp nhỏ bé. "Chúng ta phải bảo vệ Phong ca thật tốt, để chàng có thể 'nghịch thiên cải mệnh'!"
Cả bốn mỹ nhân, mỗi người một nhiệm vụ, một phong thái, nhưng đều chung một mục đích: bảo vệ Lâm Phong. Họ không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của họ, sự cảnh giác không ngừng nghỉ của họ đã tạo thành một bức tường vững chắc, một hậu phương không thể lay chuyển cho Lâm Phong. Dù bên trong động phủ, Lâm Phong đang đối mặt với những sợi xích vô hình của vận mệnh, thì bên ngoài, các nàng lại đang đối mặt với mối đe dọa hữu hình từ 'Thiên Đạo', sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ chàng. Mỗi người một vẻ, nhưng trái tim các nàng đều hướng về một người, tin tưởng vào một huyền thoại đang được viết nên trong sâu thẳm động phủ. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển trong động phủ lại càng trở nên rực rỡ hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, báo hiệu rằng bên trong, một cuộc chiến định mệnh đang diễn ra, và Lâm Phong đang dốc toàn lực để viết lại chương mới cho cuộc đời mình.
***
Trong cảnh giới tâm linh, Lâm Phong cảm thấy bản thân mình như một hạt bụi nhỏ, vô định hình, trôi nổi trong một vũ trụ rộng lớn không có điểm dừng, không có phương hướng. Đây là một không gian phi vật chất, nơi mọi khái niệm về vật lý, thời gian và không gian đều trở nên mơ hồ, vô nghĩa. Không có âm thanh, không có mùi vị, không có cảm giác xúc giác cụ thể nào, chỉ có sự dao động mãnh liệt của ý thức và năng lượng. Ban đầu, mọi thứ là một sự hỗn loạn choáng ngợp, như thể hàng tỷ suy nghĩ, hàng vạn cảm xúc từ vô số sinh linh cùng lúc ập vào tâm trí chàng, khiến chàng suýt chút nữa lạc lối trong biển cả thông tin vô tận đó. Nhưng rồi, Huyễn Mặc Quyển, dù không còn lơ lửng trước ngực chàng theo nghĩa vật lý, vẫn là một ngọn hải đăng rực rỡ trong cảnh giới ý thức này, tỏa ra ánh sáng dẫn đường, giúp chàng định hình lại bản thân, tập trung thần thức.
Dưới sự dẫn dắt của Huyễn Mặc Quyển, sự hỗn loạn dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác uy nghiêm, cổ xưa đến mức đáng sợ. Một luồng ý thức khổng lồ, không có hình thù rõ ràng, nhưng lại mang một áp lực vô biên, xuất hiện trước mắt chàng. Đó không phải là một vị thần có hình hài, không phải một sinh vật có da thịt, mà là một bản thể tối cao, một quy luật, một sự hiện hữu được tạo nên từ vô số 'ý chí sinh linh' của vạn giới.
"Đây là... Thiên Đạo?" Lâm Phong thốt lên trong thần thức, giọng nói vang vọng trong không gian vô tận này nhưng không hề tạo ra một gợn sóng âm thanh nào. "Không phải thần linh, mà là... ý chí tập thể?"
Chàng "thấy" những sợi dây vô hình, trong suốt như pha lê nhưng lại cực kỳ vững chắc, kết nối thực thể khổng lồ này với vô số đốm sáng nhỏ li ti – đại diện cho từng sinh linh trong vũ trụ. Mỗi đốm sáng đều phát ra những làn sóng năng lượng khác nhau: niềm tin, sự sợ hãi, khao khát, hy vọng, tuyệt vọng, giận dữ, yêu thương... Tất cả những cảm xúc, những ý niệm đó đều chảy về một trung tâm duy nhất, nuôi dưỡng và củng cố cho sự tồn tại của cái gọi là "Thiên Đạo" này. Nó không phải là một kẻ có ác ý cá nhân, mà là một bộ máy khổng lồ, vận hành dựa trên nguồn năng lượng vô tận của ý chí chúng sinh.
Huyễn Mặc Quyển bỗng chốc bùng nổ một ánh sáng rực rỡ hơn, như một tia chớp xé toạc màn đêm vô tận trong cảnh giới tâm linh. Một tiếng vọng trầm hùng, không phải ngôn ngữ mà là sự truyền đạt trực tiếp vào thần thức của Lâm Phong, vang lên: "Nó được tạo ra từ... và cũng bị ràng buộc bởi..."
Lời nói đó như một chìa khóa mở ra cánh cửa chân lý trong tâm trí Lâm Phong. Chàng bắt đầu nhận ra một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy hy vọng. "Thiên Đạo" hùng mạnh, uy áp vạn giới, không thể bị hủy diệt bởi sức mạnh vật chất đơn thuần, bởi nó không có hình thể cố định. Nó là một khái niệm, một quy luật, một ý chí tập thể. Nhưng chính vì được tạo ra từ 'ý chí sinh linh', nó cũng bị ràng buộc bởi 'ý chí sinh linh'.
Giống như một con đập vĩ đại được xây nên từ hàng tỷ hạt cát, mỗi hạt cát đều nhỏ bé, vô hại, nhưng khi hợp lại, chúng tạo thành một bức tường không thể xuyên phá. Tuy nhiên, nếu những hạt cát đó đồng loạt tan rã, hoặc quay lưng lại với con đập, thì dù có vững chắc đến đâu, nó cũng sẽ sụp đổ. "Thiên Đạo" không có ý chí tự thân, nó chỉ là một phản ứng tổng hợp từ ý chí của vạn vật. Nếu vạn vật cùng tin vào một điều gì đó, "Thiên Đạo" sẽ định hình theo điều đó. Nếu vạn vật cùng sợ hãi một điều gì đó, "Thiên Đạo" sẽ củng cố điều đó.
Một cảm giác đột ngột ập đến Lâm Phong, một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng bản chất của sự tồn tại này. Nó không phải là một vị thần độc đoán, mà là một tấm gương phản chiếu ý chí chung của các giới. Chính vì vậy, nó tồn tại như một quy luật bất biến, nhưng cũng chính vì vậy, nó có một điểm yếu chí mạng: sự thay đổi ý chí của sinh linh. Nếu có thể làm lung lay, xoay chuyển, hoặc thống nhất ý chí của phần lớn sinh linh, thì "Thiên Đạo" sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí có thể bị định hình lại.
Lâm Phong quan sát kỹ hơn, thấy những sợi dây kết nối kia, khi một đốm sáng nhỏ bé mang theo ý chí phản kháng, chống đối, hoặc đơn giản là không còn tin tưởng vào sự an bài của "Thiên Đạo", thì sợi dây đó sẽ trở nên mờ nhạt, yếu ớt. Tuy nhiên, những sợi dây như vậy quá ít ỏi, quá lẻ loi, không đủ để tạo nên bất kỳ sự ảnh hưởng nào. Nhưng nếu số lượng những sợi dây yếu ớt đó tăng lên, nếu những đốm sáng phản kháng đó đồng loạt bùng cháy, thì sao?
Một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy hy vọng hiện lên trong tâm trí chàng. Để đối phó với "Thiên Đạo", không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân, dù là của một cường giả vượt qua mọi giới hạn. Phải là một cuộc chiến của ý chí, một cuộc cách mạng của tâm thức. "Thiên Đạo" không thể giết chết, nhưng có thể "thay đổi". Và chìa khóa để thay đổi nó chính là "ý chí sinh linh". Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà nó dường như là một công cụ để thấu hiểu và tác động đến chính những sợi dây kết nối vô hình đó. Nó đã dẫn dắt chàng đến đây, không phải để đối đầu trực diện, mà để nhìn thấy bản chất của đối thủ.
Lâm Phong cảm thấy như một gánh nặng to lớn đang đè lên vai mình, nhưng đồng thời, một tia hy vọng rực sáng bùng lên trong tâm trí chàng. Chàng đã nhìn thấy con đường. Một con đường gian nan hơn vạn lần việc tu luyện đến đỉnh cao, một con đường đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn là trí tuệ, sự kiên nhẫn, và khả năng đoàn kết vạn vật.
Chàng "thấy" sự mong manh trong sự hùng vĩ của "Thiên Đạo", một sự mong manh bị che giấu bởi sự mê tín, sự sợ hãi và sự chấp nhận của vô số sinh linh. Nếu có thể thức tỉnh họ, nếu có thể tập hợp ý chí của họ, thì dù "Thiên Đạo" có mạnh đến đâu, nó cũng không thể đứng vững. Đây không phải là cuộc chiến của một người, mà là cuộc chiến của toàn bộ các giới. Một cuộc chiến mà Lâm Phong, với Huyễn Mặc Chi Đạo của mình, sẽ là người tiên phong, là ngọn cờ tập hợp "ý chí sinh linh" để "nghịch thiên cải mệnh".
Huyễn Mặc Quyển lại tỏa ra một làn sóng năng lượng mạnh mẽ, như một lời khẳng định, một lời cổ vũ, và cũng là một lời nhắc nhở về gánh nặng mà chàng sắp phải gánh vác. Chàng đã nhìn thấy bức màn che phủ sự thật, và giờ đây, chàng không thể quay đầu lại.
***
Rạng sáng, khi ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, xuyên qua những tán lá cổ thụ, rọi những tia nắng vàng óng ả xuống Linh Sơn Bích Lạc, sương mù dày đặc bao phủ quanh động phủ dần tan biến, để lộ ra khung cảnh hùng vĩ của núi rừng. Bầu không khí trong lành, mát mẻ sau một đêm dài tĩnh mịch.
Bên trong động phủ, Lâm Phong bỗng chốc mở bừng mắt. Ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển nhanh chóng thu liễm vào bên trong, cuốn sách cổ xưa nhẹ nhàng hạ xuống, nằm gọn trong lòng bàn tay chàng. Chàng thở dốc, từng hơi thở nặng nề mang theo sự kiệt quệ tột độ của cả thể xác lẫn tinh thần. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mái tóc đen nhánh bết lại trên trán, nhưng ánh mắt chàng lại bừng sáng một vẻ kiên định và thấu triệt chưa từng có. Trong sâu thẳm đôi mắt ấy, không còn sự hoang mang, không còn sự sợ hãi, chỉ còn lại sự rõ ràng của một người đã nhìn thấy chân lý, một kế hoạch lớn lao đang dần thành hình.
Ngay lập tức, các mỹ nhân bên ngoài động phủ cảm nhận được sự thay đổi. Luồng năng lượng hùng vĩ nhưng lại đầy áp bức từ Huyễn Mặc Quyển đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khí tức của Lâm Phong, tuy có vẻ suy yếu nhưng lại ẩn chứa một sự trầm ổn, thâm sâu đến lạ thường. Họ vội vàng tiến đến, xuyên qua các lớp trận pháp hộ sơn được Tần Nguyệt khéo léo mở ra.
Mộc Ly là người đầu tiên xông vào, vẻ mặt lo lắng không che giấu. Nàng nhanh nhẹn như một con sóc nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. "Lâm Phong, huynh không sao chứ? Khí tức của huynh… rất yếu!" Nàng quỳ xuống bên cạnh chàng, đưa tay định chạm vào trán chàng, nhưng rồi lại ngập ngừng, sợ hãi làm phiền đến chàng. Thôn Thiên Thử cũng từ trên vai Mộc Ly nhảy xuống, "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi chạy quanh chân Lâm Phong, đôi tai nhỏ vểnh lên, như đang cố gắng cảm nhận trạng thái của chủ nhân.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, hít sâu một hơi, cảm nhận không khí mát lạnh tràn vào lồng ngực, giúp chàng lấy lại chút sức lực. Chàng nhìn Mộc Ly, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi, trấn an nàng. "Không sao. Chỉ là… hao tổn chút thần lực. Nhưng đổi lại, ta đã nhìn thấy." Giọng chàng khàn đặc, nhưng kiên định đến lạ thường.
Tuyết Dao và Lam Yên cũng đã tiến vào động phủ, ánh mắt các nàng tràn ngập sự quan tâm. Tuyết Dao bước đến gần, bàn tay nàng khẽ đặt lên vai Lâm Phong, một luồng linh lực tinh thuần và mát lạnh lập tức truyền vào cơ thể chàng, giúp chàng khôi phục một phần. "Đã nhìn thấy điều gì, Phong?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc. Nàng biết, những gì Lâm Phong "nhìn thấy" chắc chắn không phải là chuyện tầm thường.
Tần Nguyệt, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, đứng phía sau, ánh mắt phượng của nàng quan sát kỹ lưỡng Lâm Phong. Nàng không hỏi, nhưng sự hiện diện của nàng, ánh mắt thấu hiểu của nàng đã nói lên tất cả. Nàng chờ đợi Lâm Phong tự nguyện chia sẻ.
Lâm Phong quay đầu nhìn từng người trong số các nàng, trong ánh mắt chàng, một tia sáng phức tạp lóe lên. Có sự mệt mỏi, có sự thấu triệt, và có cả một ý chí sắt đá. "Ta đã nhìn thấy... bản thể thật sự của 'Thiên Đạo'," chàng bắt đầu, giọng nói trầm hẳn xuống, như thể đang nói về một điều gì đó vượt quá sức tưởng tượng của phàm nhân. "Nó không phải một vị thần, không phải một sinh linh có cảm xúc, có ý chí cá nhân. Nó là một quy luật, một tập hợp ý chí khổng lồ được tạo nên từ... ý chí của vạn vật sinh linh."
Cả ba mỹ nhân đều sững sờ. Khái niệm về "Thiên Đạo" mà họ vẫn thường biết là một thực thể tối cao, bất khả xâm phạm, định đoạt vận mệnh. Nhưng Lâm Phong lại nói rằng nó là một "ý chí tập thể"?
"Chính vì nó được tạo ra từ 'ý chí sinh linh', nên nó cũng bị ràng buộc bởi 'ý chí sinh linh'," Lâm Phong tiếp tục, ánh mắt chàng quét qua từng người, như đang chia sẻ một bí mật động trời. "Và đây chính là... điểm yếu chí mạng của nó."
Một sự tĩnh lặng bao trùm động phủ. Các nàng đều chấn động bởi những lời Lâm Phong vừa nói. Điểm yếu chí mạng của 'Thiên Đạo'? Điều này nghe có vẻ điên rồ, nhưng nếu là Lâm Phong nói ra, thì chắc chắn đó là sự thật.
Lam Yên nắm chặt trường thương trong tay, đôi mắt sắc bén của nàng bừng lên vẻ hào hứng. "Vậy... chúng ta có thể làm gì? Dùng ý chí của chúng sinh để chống lại nó sao?"
Lâm Phong khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin xuất hiện trên môi. "Đúng vậy. Nhưng không phải chỉ là chống lại. Mà là... định hình lại. Nếu chúng ta có thể tập hợp, thống nhất ý chí của vạn vật, để họ không còn tin vào sự an bài của 'Thiên Đạo', không còn sợ hãi nó, mà cùng tin vào một con đường khác... thì 'Thiên Đạo' sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí có thể bị biến đổi."
Lời nói của Lâm Phong vang vọng trong động phủ, mang theo một sức nặng ngàn cân. Điều chàng vừa nói không chỉ là một kế hoạch tác chiến, mà là một cuộc cách mạng tư tưởng, một sự thách thức đến tận cùng nền tảng của vũ trụ.
Tần Nguyệt khẽ cau mày, vẻ mặt suy tư. Nàng hiểu sự vĩ đại và cũng như sự khó khăn tột cùng của kế hoạch này. "Tập hợp ý chí của vạn vật sinh linh... Điều đó còn khó hơn cả việc nghịch thiên cải mệnh, Phong. Bởi vì nó đòi hỏi sự thay đổi trong tâm trí của hàng tỷ sinh linh, từ phàm nhân đến tu sĩ, từ yêu thú đến thần linh."
"Ta biết," Lâm Phong đáp, ánh mắt chàng nhìn thẳng vào Tần Nguyệt, "nhưng đó là con đường duy nhất. 'Thiên Đạo' không thể bị đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần. Nó cần được định hình lại. Và ta... đã nhìn thấy cách để làm điều đó." Trong ánh mắt chàng, một kế hoạch lớn lao đang dần thành hình, phức tạp hơn bất kỳ trận chiến nào chàng từng trải qua, nhưng cũng hứa hẹn một kết cục vĩ đại hơn.
Lâm Phong biết, để thực hiện được điều này, chàng sẽ cần phải mạnh hơn nữa, Huyễn Mặc Quyển cũng cần được khai phá sâu hơn. Chàng sẽ cần một đột phá lớn về cảnh giới, về sức mạnh, và cả sự thấu hiểu về Huyễn Mặc Chi Đạo của mình. Cuộc chiến thực sự, chưa bao giờ dừng lại, chỉ là đang chuyển sang một cấp độ khác, một đấu trường khác mà thôi. Nhưng giờ đây, chàng đã có phương hướng, đã có hy vọng, và quan trọng hơn cả, chàng đã có những người đồng hành luôn tin tưởng và sát cánh bên mình.