Giới Hà Vô Biên vẫn cuồn cuộn chảy, mang theo những luồng linh khí hỗn loạn và vô số bí ẩn chưa được khai phá. Tuy nhiên, sau trận chiến kịch liệt vừa rồi, nơi này bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, như thể chính không gian cũng đang nín thở sau sự rút lui đột ngột của đoàn Ảnh Sát. Luồng khí tức âm lãnh từ con mắt đen tuyền khổng lồ kia đã tan biến, nhưng dư âm của nó vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở lạnh lẽo về mối đe dọa thường trực.
Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn bên trong, nhưng ánh mắt chàng lại hướng về phía xa, nơi con mắt kia vừa lặn mất. Tuyết Dao đứng cạnh chàng, bàn tay nàng khẽ chạm vào cánh tay chàng, truyền đi một hơi ấm trấn an. Nàng không nói gì, nhưng sự hiện diện của nàng đã đủ để xua đi phần nào cảm giác cô độc. Lam Yên vẫn đứng thẳng tắp, trường thương cắm mạnh xuống nền đất hỗn loạn, gương mặt cương nghị của nàng hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng không hề nao núng. Vết thương trên cánh tay nàng đã được Tần Nguyệt cầm máu và sơ cứu, nhưng vẫn còn đau nhức. Mộc Ly ôm Thôn Thiên Thử vào lòng, bộ lông trắng muốt của con chuột nhỏ cọ cọ vào má nàng, như muốn an ủi. Nàng vẫn còn vẻ phấn khích của một đứa trẻ vừa thoát hiểm, nhưng ánh mắt lấp lánh cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ.
“Dấu ấn này... 'Thiên Đạo' đang cảnh cáo chúng ta,” Lâm Phong thì thầm, giọng chàng trầm thấp, mang theo một tầng suy tư sâu sắc. Con mắt ấy không chỉ là một biểu tượng, nó là một lời tuyên bố, một lời cảnh báo không lời về quyền năng tối thượng và sự bất dung của kẻ thù. "Hai lần chạm trán, chúng không chỉ muốn tiêu diệt, mà còn muốn 'thao túng' ta. Những ràng buộc vận mệnh đó không phải thứ có thể dùng sức mạnh thuần túy mà phá vỡ." Chàng ngước mắt nhìn lên bầu trời Giới Hà Vô Biên, nơi những đám mây đen vẫn trôi lững lờ, như thể đang che giấu một sự thật tàn khốc nào đó. "Ta cảm nhận được, có những sợi xích vô hình đang trói buộc ta, không phải xích vật lý, mà là xích của vận mệnh, của bản nguyên."
Tần Nguyệt tiến đến gần hơn, đôi mắt phượng của nàng lóe lên tia sáng trí tuệ. Nàng kiểm tra vết thương của Lam Yên lần cuối, rồi quay sang Lâm Phong, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa sự kinh ngạc. "Huyễn Mặc Quyển đã cho chàng thấy một con đường khác. Có lẽ nó không phải là phá vỡ, mà là 'biến đổi' hoặc 'thay thế' vận mệnh đã định. Sức mạnh mà chàng vừa bộc phát, nó không giống bất kỳ công pháp nào ta từng biết. Nó... như là một sự diễn hóa, một sự kiến tạo." Nàng trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp, giọng nàng trầm ấm mà rõ ràng. "Cái gọi là 'Thiên Đạo', nếu nó thực sự là một thực thể có ý thức, thì nó đang cố gắng duy trì một trật tự nào đó. Và sự tồn tại của chàng, của Huyễn Mặc Quyển, có thể là một 'lỗi' trong trật tự đó, một biến số mà nó không thể kiểm soát."
Mộc Ly, không giấu nổi sự vui vẻ, nhảy cẫng lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. "Tuyệt vời quá Phong ca! Anh lại mạnh hơn rồi! Bọn chúng chạy mất dép rồi kìa!" Nàng cười khúc khích, tinh nghịch như một đứa trẻ, nhưng ánh mắt nàng vẫn lướt nhanh qua các nàng tỷ tỷ, đảm bảo mọi người đều an toàn. "Vậy là chúng ta đã thắng một trận ra trò phải không?" Thôn Thiên Thử trong lòng nàng cũng "chiêm chiếp" phụ họa, như thể nó cũng hiểu được sự phấn khích đó.
Lâm Phong mỉm cười nhẹ. Chàng biết, Mộc Ly nói đúng. Chàng đã mạnh hơn. Nhưng sự mạnh mẽ này đi kèm với một gánh nặng lớn hơn. Con mắt kia không phải là lời đe dọa cuối cùng, mà là một lời hứa hẹn về những đối thủ mạnh mẽ hơn, đáng sợ hơn. "Chúng ta đã đẩy lùi chúng, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu," chàng nói, ánh mắt lại hướng về Huyễn Mặc Quyển. "Ta cần phải hiểu rõ hơn về sức mạnh này, về bản chất thực sự của 'Huyễn Mặc Chi Đạo'. Có lẽ, chìa khóa để gỡ bỏ những ràng buộc đó nằm ngay trong quyển trục này."
Tuyết Dao tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào chàng. "Chàng cứ yên tâm bế quan. Chúng ta sẽ bảo vệ chàng, dù có phải đối mặt với bất cứ thứ gì." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên quyết đến lạ. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, hơi lạnh từ cơ thể nàng như truyền sang chàng một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên.
Lam Yên gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt trường thương. "Đúng vậy! Bất cứ kẻ nào dám tới gần đây, ta sẽ cho chúng biết tay! Ta sẽ đứng đây như một ngọn núi vững chãi, không để ai quấy rầy chàng!" Khí tức mạnh mẽ, bất khuất toát ra từ nàng, như một lời cam kết không thể lay chuyển.
Lâm Phong nhìn quanh, ánh mắt chàng lướ qua từng gương mặt thân yêu. Tuyết Dao băng thanh ngọc khiết, Tần Nguyệt trầm ổn trí tuệ, Lam Yên cương nghị mạnh mẽ, Mộc Ly hoạt bát đáng yêu. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều dành cho chàng một niềm tin tưởng tuyệt đối, một tình cảm sâu đậm. "Cảm ơn các nàng," chàng nói, giọng chàng khẽ run lên vì xúc động. "Với các nàng bên cạnh, ta không sợ bất cứ thử thách nào. 'Tu Đạo Vô Tận', nhưng 'Tình Ái Vô Biên' cũng vậy. Chúng ta sẽ cùng nhau viết lại 'Thiên Đạo' này."
Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, đôi mắt đầy suy tư. Nó không chỉ là công cụ phá vỡ lời nguyền, mà còn là một kho tàng bí mật khổng lồ, chờ chàng khai phá. Cảm giác về sức mạnh mới vẫn còn cuộn trào trong cơ thể, thúc giục chàng tìm hiểu sâu hơn về nó, về bản chất thực sự của "Huyễn Mặc Chi Đạo". "Vậy thì, chúng ta cần tìm một nơi yên tĩnh, linh khí dồi dào để ta bế quan," Lâm Phong nói, ánh mắt chàng đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Ta cần dung hợp hoàn toàn những gì đã lĩnh ngộ, và tìm ra con đường để giải thoát khỏi những ràng buộc vận mệnh này. Ta cần một nơi mà linh khí có thể giúp ta tập trung, và các nàng có thể an toàn hộ pháp."
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ngón tay nàng lướt nhẹ trên không trung, vẽ ra một vài đường nét huyền ảo. "Có một nơi... Linh Sơn Bích Lạc. Nơi đó ẩn mình trong sương mù, linh khí dồi dào, lại có nhiều động phủ tự nhiên phù hợp cho bế quan. Ta từng đọc trong cổ tịch, nơi đó được mệnh danh là 'cõi tiên nhân hạ phàm', rất ít người biết đến lối vào." Nàng quay sang Lam Yên. "Lam Yên, nàng có thể cảm nhận được phương hướng chứ?"
Lam Yên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Có, ta cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết đang chảy về phía Tây Bắc. Chúng ta có thể đến đó trong ba ngày nếu đi nhanh."
"Tốt lắm," Lâm Phong gật đầu. "Vậy thì, chúng ta lên đường!"
***
Ba ngày sau, sau một hành trình xuyên qua những khu rừng nguyên sinh rậm rạp và những dãy núi cao vút, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đặt chân đến Linh Sơn Bích Lạc. Ngay khi vừa bước vào ranh giới của ngọn núi, một cảm giác thanh tịnh và yên bình lạ thường ập đến, xua tan mọi mệt mỏi và căng thẳng của cuộc hành trình dài.
Trước mắt họ là một khung cảnh đẹp đến nao lòng, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Những đỉnh núi cao vút, sắc xanh thẫm của cây cổ thụ vươn mình lên tận trời xanh, xen lẫn những thác nước trắng xóa tuôn chảy từ vách đá. Sương mù lãng đãng bao phủ lưng chừng núi, tạo nên một vẻ huyền ảo, mơ màng, như thể nơi này tách biệt hoàn toàn với thế giới phàm trần. Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành từng sợi mỏng manh bay lượn trong không khí, lấp lánh như những hạt bụi tiên. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán lá cổ thụ xào xạc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá, mùi không khí trong lành sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, như một lời mời gọi đến từ thiên nhiên.
Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ. "Đây chính là Linh Sơn Bích Lạc. Quả nhiên không hổ danh là nơi ẩn chứa tiên duyên." Nàng hít thở sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết tràn ngập lồng ngực, mọi mệt mỏi trong nàng dường như tan biến. "Nơi đây có rất nhiều động phủ tự nhiên, được hình thành qua hàng vạn năm. Chúng ta có thể chọn một cái phù hợp."
Lam Yên gật đầu đồng tình. "Linh khí ở đây còn dồi dào hơn cả những nơi chúng ta từng bế quan trước đây. Rất thích hợp để Phong ca đột phá." Nàng nhìn quanh, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, tìm kiếm một động phủ lý tưởng. Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" một tiếng, sau đó nhanh nhẹn nhảy khỏi vòng tay Mộc Ly, chạy vút lên phía trước, dường như nó đã tìm thấy điều gì đó.
"Đợi đã, Thôn Thiên Thử!" Mộc Ly vội vàng đuổi theo, nàng cười khúc khích. "Nó nhanh thật đấy, chắc là nó đã tìm thấy một nơi nào đó có nhiều linh quả quý hiếm rồi!"
Lâm Phong cũng mỉm cười. Sự hoạt bát của Mộc Ly và Thôn Thiên Thử giúp làm dịu đi không khí căng thẳng. "Không sao, cứ để nó dẫn đường. Bản năng của Thôn Thiên Thử rất nhạy bén, biết đâu nó lại tìm được một động phủ linh diệu thật sự."
Quả nhiên, Thôn Thiên Thử dẫn họ đến một vách núi đá vôi lớn, ẩn mình sau một thác nước trắng xóa. Phía sau màn nước đổ, một hang động tự nhiên hiện ra, cửa hang được bao phủ bởi những dây leo cổ thụ và rêu phong. Bên trong, linh khí cuồn cuộn hơn hẳn bên ngoài, như thể có một mạch linh khí đang chảy xuyên qua lòng núi.
"Tuyệt vời!" Lâm Phong thốt lên. "Nơi này thực sự là một động thiên phúc địa." Chàng bước vào trong, không gian bên trong hang động rộng rãi hơn nhiều so với vẻ bề ngoài, đá vách được mài giũa nhẵn nhụi qua hàng vạn năm phong hóa, tạo thành những hình thù kỳ lạ nhưng đẹp mắt. Một hồ nước nhỏ trong vắt nằm ở trung tâm, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ khe hở trên đỉnh động, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.
"Vậy thì, ta sẽ bế quan ở đây," Lâm Phong nói, ánh mắt chàng đã hoàn toàn tập trung. "Các nàng, hãy giúp ta thiết lập trận pháp hộ sơn và bố trí vị trí hộ pháp."
Tần Nguyệt gật đầu. "Động phủ này khá kín đáo, lại có linh khí tự nhiên bảo vệ. Chúng ta sẽ thiết lập Tứ Tượng Hộ Sơn Trận ở bên ngoài, kết hợp với vài cấm chế ẩn nặc để che giấu khí tức. Lam Yên sẽ phụ trách cảnh giới ở phía Tây, nơi có đường mòn dễ tiếp cận. Tuyết Dao sẽ ở phía Đông, nơi linh khí tập trung nhất, có thể dễ dàng cảm nhận bất kỳ sự xâm nhập nào. Mộc Ly và Thôn Thiên Thử sẽ tuần tra xung quanh, lợi dụng sự nhanh nhẹn và khả năng ẩn nấp của hai người. Ta sẽ ở gần động phủ nhất, điều khiển trận pháp và hỗ trợ các nàng khi cần."
Lam Yên khẽ "hừ" một tiếng, trường thương trên tay nàng khẽ rung lên. "Cứ giao cho ta. Bất cứ kẻ nào dám đến, ta sẽ không khách khí." Ánh mắt nàng toát lên vẻ kiên nghị, sẵn sàng chiến đấu.
Tuyết Dao gật đầu, đôi mắt nàng vẫn luôn dõi theo Lâm Phong. "Chàng cứ yên tâm. Chúng ta sẽ không để ai quấy rầy." Giọng nàng vẫn lạnh nhạt, nhưng sự quan tâm và kiên định thì không thể giấu giếm.
Mộc Ly cười tươi. "Thôn Thiên Thử và ta sẽ là đôi mắt và đôi tai tốt nhất của Phong ca! Không một con kiến nào có thể lọt qua được đâu!" Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" hưởng ứng, nhảy nhót vui vẻ.
Lâm Phong nhìn các nàng, lòng chàng tràn đầy sự ấm áp. "Cảm ơn các nàng. Ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của mọi người." Chàng hít sâu một hơi, điều chỉnh tâm trạng. "Sau hai lần chạm trán, ta hiểu rằng 'Thiên Đạo' không chỉ muốn ngăn cản, mà còn muốn 'thao túng' ta. Những ràng buộc vận mệnh đó không phải thứ có thể dùng sức mạnh thuần túy mà phá vỡ." Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, ánh sáng mờ ảo từ nó như đang đáp lại lời chàng. "Tần Nguyệt nói đúng, Huyễn Mặc Quyển đã cho ta thấy một con đường khác. Có lẽ nó không phải là phá vỡ, mà là 'biến đổi' hoặc 'thay thế' vận mệnh đã định. Ta sẽ đi sâu vào 'Huyễn Mặc Chi Đạo', tìm ra bản chất của những ràng buộc đó, và gỡ bỏ chúng."
"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," Tần Nguyệt khẽ nói, ánh mắt nàng nhìn sâu vào Lâm Phong. "Chàng đã lĩnh ngộ được điều đó. Giờ là lúc để chàng chứng minh. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, chúng ta sẽ luôn ở phía sau chàng, bảo vệ chàng."
"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" Lam Yên gầm nhẹ, nắm chặt trường thương. "Chàng là hy vọng của chúng ta!"
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Chàng nhìn sâu vào đôi mắt của từng nàng, nhận lấy sự tin tưởng và tình yêu thương vô bờ bến. Với hậu phương vững chắc như thế này, chàng không còn gì phải lo lắng. Chàng sẽ dốc toàn lực để đột phá, để tìm ra con đường thoát khỏi những xiềng xích vô hình của vận mệnh, để "Tu Giả Nghịch Mệnh!"
***
Động Phủ Vô Danh, nơi ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển đang tỏa ra, trở thành trung tâm của sự tĩnh lặng và tập trung. Lâm Phong ngồi xếp bằng giữa động phủ, trên một tảng đá phẳng được bao quanh bởi những vân đá tự nhiên tinh xảo, hơi lạnh từ đá thấm vào da thịt, giúp tâm trí chàng thêm thanh tỉnh. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước mặt chàng, chậm rãi xoay tròn, phát ra những gợn sáng huyền ảo màu mực, chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của chàng, khiến đôi mắt chàng càng thêm sâu thẳm.
Chàng nhắm mắt lại, nhưng tâm thần chàng lại mở rộng đến vô biên. Chàng cảm nhận dòng linh khí cuồn cuộn chảy trong cơ thể, thuần khiết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết nhờ vào môi trường linh khí dồi dào của Linh Sơn Bích Lạc. Từng tế bào, từng kinh mạch của chàng như đang hân hoan đón nhận, hấp thu và chuyển hóa. Nhưng điều quan trọng hơn, chàng đang cảm nhận sự liên kết sâu sắc với Huyễn Mặc Quyển. Nó không còn chỉ là một pháp bảo hay một công pháp, mà đã trở thành một phần của chàng, một sự tồn tại song hành, một chiếc chìa khóa mở ra những cánh cửa nhận thức mới.
Trong tâm trí chàng, những ký ức về 'ánh mắt' khổng lồ từ 'Thiên Đạo' hiện lên rõ nét, lạnh lẽo và vô cảm. Cùng với đó là cảm giác về những sợi xích vô hình, không phải xích bằng kim loại hay linh lực, mà là những sợi xích của định mệnh, của quy tắc, trói buộc bản nguyên và vận mệnh của chàng từ khi sinh ra. Đó là một cảm giác nặng nề, một sự bó buộc tinh vi, luôn âm ỉ nhắc nhở chàng về một con đường đã được định sẵn, một kết cục không thể thay đổi. Lâm Phong biết, đây chính là "ràng buộc vận mệnh" mà 'Thiên Đạo' đã đặt ra. Nó không phải là một loại cấm chế tầm thường, mà là một sự can thiệp trực tiếp vào bản chất tồn tại của chàng, một sự uốn nắn dòng chảy của thời gian và không gian xung quanh chàng.
"Thiên Đạo... vận mệnh... liệu có phải chỉ là một 'chương trình' được thiết lập từ xa xưa?" Lâm Phong độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian tâm thức. "Và Huyễn Mặc Quyển, nó là 'lỗ hổng', hay là 'mã nguồn' để viết lại chương trình đó?"
Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Quyết, công pháp tu luyện tối thượng mà chàng đã lĩnh ngộ. Từng dòng linh lực màu mực đen tuyền, mang theo một chút ánh sáng tím huyền ảo, bắt đầu lưu chuyển trong kinh mạch chàng, không ngừng thanh tẩy và cường hóa cơ thể. Dòng năng lượng này khác biệt hoàn toàn với linh lực thông thường. Nó mang theo một khí tức cổ xưa, hỗn độn nhưng lại ẩn chứa sự sáng tạo vô hạn. Nó không chỉ là năng lượng, mà còn là ý chí, là quy tắc.
Khi linh lực Huyễn Mặc Quyết chảy qua đan điền, nó bắt đầu tương tác với Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng. Quyển trục khẽ rung lên, ánh sáng mực đen trở nên rực rỡ hơn, đồng thời một luồng ý niệm cổ xưa, mờ ảo truyền thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Đó không phải là một ngôn ngữ, mà là một cảm giác, một sự lĩnh ngộ sâu sắc, như tiếng vọng của chính Huyễn Mặc Quyển.
"Huyễn Mặc... khởi nguyên... bản chất... vô hạn..." Ý niệm đó không ngừng lặp lại, như đang dẫn dắt Lâm Phong đi sâu vào bản chất của vũ trụ, của sự tồn tại. Chàng cảm thấy mình như đang đứng giữa hư vô, chứng kiến sự hình thành của vạn vật, sự biến đổi của thời gian và không gian. Huyễn Mặc Quyển không chỉ ghi chép, nó còn có khả năng mô phỏng, tái tạo, thậm chí là sáng tạo. Cái gọi là "ràng buộc vận mệnh" mà Thiên Đạo đặt ra, trong mắt Huyễn Mặc Quyển, có lẽ chỉ là một "quy tắc" mà thôi. Và quy tắc thì có thể được thay đổi, được viết lại.
Lâm Phong tập trung tinh thần, dùng linh lực Huyễn Mặc Quyết "thăm dò" những ràng buộc vô hình đó. Chàng cảm nhận được chúng như những sợi tơ mỏng manh nhưng kiên cố, bám rễ sâu vào Nguyên Anh của chàng, vào từng tế bào, thậm chí là vào linh hồn chàng. Chúng không gây đau đớn, nhưng lại tạo ra một cảm giác gò bó, một sự nặng nề tinh thần không thể giải thích. Đó là cảm giác như một bức màn vô hình đang bao phủ lấy chàng, hạn chế khả năng của chàng, định hướng cuộc đời chàng theo một quỹ đạo đã được vạch sẵn.
"Phàm Nhân Nghịch Thiên... Tu Giả Nghịch Mệnh..." Lâm Phong lặp lại những lời đó trong tâm thức. "Nếu Thiên Đạo muốn ta đi theo con đường của nó, ta sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo để đi ngược lại."
Chàng bắt đầu vận chuyển công pháp mạnh hơn, không còn chỉ là thăm dò, mà là cố gắng tương tác trực tiếp với những sợi xích vận mệnh. Linh lực màu mực từ Huyễn Mặc Quyển bắt đầu len lỏi vào từng sợi xích đó. Ban đầu, những sợi xích dường như không hề lay chuyển, chúng vô cùng kiên cố, như thể được dệt nên từ chính bản nguyên của vũ trụ. Nhưng linh lực Huyễn Mặc Quyết cũng không phải thứ tầm thường. Nó mang theo khả năng "diễn hóa", "biến đổi". Nó không cố gắng phá hủy những sợi xích đó bằng sức mạnh, mà là cố gắng "hòa tan" chúng, "thay đổi" cấu trúc của chúng.
Trong quá trình này, Lâm Phong cảm thấy một sự kháng cự mãnh liệt từ những sợi xích vận mệnh. Đó là một áp lực vô hình, một tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng trong tâm thức chàng, như thể chính 'Thiên Đạo' đang phản ứng, đang cảnh báo. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán chàng, nhưng đôi mắt chàng vẫn nhắm nghiền, gương mặt kiên nghị, không hề nao núng. Chàng biết, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ là chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn là chiến đấu với chính bản thân, với định mệnh đã được an bài.
Huyễn Mặc Quyển trước mặt chàng bắt đầu phát ra những luồng sáng mạnh hơn, tạo thành một quầng sáng màu mực đen bao phủ lấy chàng. Bên trong quầng sáng đó, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện ra: những dòng chữ cổ xưa, những ký hiệu huyền bí, những hình ảnh về vũ trụ bao la, về sự hình thành và hủy diệt của các giới. Đó là những bí mật của Huyễn Mặc Chi Đạo, đang dần dần mở ra trước mắt chàng, dẫn dắt chàng đi sâu hơn vào bản chất của sự "biến đổi" và "sáng tạo".
Lâm Phong cảm thấy như mình đang hòa mình vào Huyễn Mặc Quyển, trở thành một phần của nó, và nó trở thành một phần của chàng. Cái ranh giới giữa bản thân và pháp bảo đã hoàn toàn mờ nhạt. Chàng không còn là người điều khiển Huyễn Mặc Quyển, mà là Huyễn Mặc Quyển đang dẫn dắt chàng, khai mở tiềm năng vô hạn ẩn sâu bên trong.
Quá trình này diễn ra chậm rãi nhưng đầy mãnh liệt, như một dòng sông ngầm chảy xiết. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, Lâm Phong lại cảm nhận được một chút thay đổi, một chút nới lỏng từ những sợi xích vận mệnh. Dù chỉ là một chút, nhưng đó là một dấu hiệu tích cực, cho thấy con đường chàng đang đi là đúng. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường "Tu Đạo Vô Tận" này còn rất dài và đầy chông gai, nhưng chàng đã tìm thấy một hướng đi, một hy vọng để "Nghịch Thiên Cải Mệnh".
***
Bên ngoài Động Phủ Vô Danh, thời gian dường như trôi đi chậm chạp hơn, từng ngày, từng đêm lặng lẽ trôi qua trong sự tĩnh lặng và cảnh giác. Linh Sơn Bích Lạc vẫn chìm trong sương mù lãng đãng, những cây cổ thụ vẫn vươn mình sừng sững, tiếng suối vẫn róc rách không ngừng, nhưng bầu không khí xung quanh động phủ lại mang một vẻ căng thẳng khó tả. Bốn bóng người, mỗi người một vị trí, một nhiệm vụ, đều duy trì cảnh giới cao độ, bảo vệ sự bế quan của Lâm Phong.
Tuyết Dao ngồi trên một tảng đá phủ rêu xanh rì, gần mép vực, nơi có thể bao quát một vùng rộng lớn. Khí tức băng hàn từ nàng tỏa ra, không chỉ giúp nàng giữ được sự thanh tỉnh tuyệt đối mà còn tạo thành một lớp bảo vệ vô hình quanh nàng, khiến bất kỳ kẻ nào muốn tiếp cận cũng phải rụt rè. Đôi mắt phượng của nàng, sắc lạnh như hồ băng, không ngừng quét qua bốn phía, thăm dò từng ngọn gió, từng tiếng động nhỏ nhất. Nàng biết, 'Thiên Đạo' có thể phái bất cứ thứ gì đến, từ những sát thủ vô hình đến những cường giả khủng bố. Sự an toàn của Lâm Phong, của cả nhóm, giờ đây đặt trên vai các nàng.
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Lâm Phong bế quan. Tuyết Dao hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết tràn ngập lồng ngực. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, vào khả năng của chàng. Nhưng sự lo lắng vẫn âm ỉ trong lòng nàng, như một tảng băng chìm. "Đã ba ngày rồi... Phong ca chắc chắn sẽ thành công," nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, tan vào trong sương sớm. Nàng nhớ lại ánh mắt kiên định của chàng trước khi bế quan, nhớ lại sức mạnh bộc phát của Huyễn Mặc Quyển trong trận chiến. Chàng không chỉ là hy vọng của nàng, mà còn là lẽ sống của nàng.
Cách đó không xa, Lam Yên đứng thẳng tắp như một chiến thần, trường thương cắm mạnh xuống nền đất, mũi thương sáng loáng dưới ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá. Dáng người cao ráo, săn chắc của nàng toát lên khí chất bất khuất, mạnh mẽ. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, lướt qua từng bụi cây, từng tảng đá, như thể đang tìm kiếm một mục tiêu ẩn nấp. Nàng là người phụ trách hướng Tây, con đường dễ tiếp cận nhất đến động phủ. Bất cứ kẻ nào dám đến gần, nàng sẽ là người đầu tiên đối mặt, và nàng sẽ không ngần ngại dùng trường thương của mình để quét sạch mọi chướng ngại.
"Hừ! Bọn chúng mà dám đến, ta sẽ cho chúng biết tay!" Lam Yên gầm nhẹ, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ. Nàng miết nhẹ ngón tay lên thân trường thương, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của mình. Nàng không thích vòng vo, không thích chờ đợi, nàng chỉ muốn đối đầu trực diện. Và nàng biết, đây là điều duy nhất nàng có thể làm để bảo vệ người đàn ông mà nàng yêu thương.
Gần động phủ nhất, Tần Nguyệt đang kiểm tra lại các trận pháp hộ sơn. Nàng lướt nhẹ ngón tay trên những phù văn phức tạp được khắc trên tảng đá lớn, linh lực nhẹ nhàng truyền vào, đảm bảo mọi cấm chế vẫn hoạt động hoàn hảo. Vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành của nàng càng thêm nổi bật trong khung cảnh tiên cảnh này. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, nhưng sâu thẳm bên trong là sự tập trung cao độ. Nàng không chỉ là một chiến binh, mà còn là một chiến lược gia, một người am hiểu sâu sắc về trận pháp và thiên cơ.
"Tứ Tượng Hộ Sơn Trận đã được củng cố. Các cấm chế ẩn nặc cũng đã được kích hoạt hoàn toàn. Ngay cả một cường giả Hóa Thần cũng khó có thể phát hiện ra động tĩnh của chúng ta ngay lập tức," Tần Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm ấm, như đang trấn an chính mình. Nàng quay sang nhìn về phía động phủ, nơi ánh sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển vẫn tỏa ra. "Chúng ta chỉ có thể tin tưởng chàng. Con đường chàng đi, không ai có thể can thiệp được. Chúng ta chỉ có thể tạo ra một môi trường an toàn nhất để chàng có thể tập trung." Nàng biết, cuộc chiến thực sự của Lâm Phong đang diễn ra bên trong, một cuộc chiến với vận mệnh.
Mộc Ly cùng Thôn Thiên Thử lại ở một vị trí linh hoạt hơn, len lỏi qua những tán cây cổ thụ, tuần tra xung quanh khu vực cấm địa. Nàng với bản năng nhạy bén của yêu thú, thỉnh thoảng lại nhìn về phía xa xăm, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, như cảm nhận được điều gì đó bất thường trong không khí. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, cũng không ngừng "chiêm chiếp" và ngửi ngửi xung quanh, đôi tai nhỏ vểnh lên, cảnh giác với mọi tiếng động.
"Phong ca sẽ sớm ra thôi!" Mộc Ly cười tươi, nhưng giọng nói nàng lại có chút lo lắng. "Thôn Thiên Thử, ngươi có thấy gì không?" Thôn Thiên Thử "chiêm chiếp" vài tiếng, rồi cọ cọ vào tay nàng, như muốn nói rằng mọi thứ vẫn an toàn. "Ngươi giỏi lắm!" Nàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. "Chúng ta phải bảo vệ Phong ca thật tốt, để chàng có thể 'nghịch thiên cải mệnh'!"
Cả bốn mỹ nhân, mỗi người một nhiệm vụ, một phong thái, nhưng đều chung một mục đích: bảo vệ Lâm Phong. Họ không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của họ, sự cảnh giác không ngừng nghỉ của họ đã tạo thành một bức tường vững chắc, một hậu phương không thể lay chuyển cho Lâm Phong. Dù bên trong động phủ, Lâm Phong đang đối mặt với những sợi xích vô hình của vận mệnh, thì bên ngoài, các nàng lại đang đối mặt với mối đe dọa hữu hình từ 'Thiên Đạo', sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ chàng.
Mặt trời dần lặn về phía Tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Linh Sơn Bích Lạc chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển trong động phủ lại càng trở nên rực rỡ hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, báo hiệu rằng bên trong, một cuộc chiến định mệnh đang diễn ra, và Lâm Phong đang dốc toàn lực để viết lại chương mới cho cuộc đời mình, cho "Huyễn Mặc Chi Đạo" của chàng, "Duy Ngã Độc Tôn!"