Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 465

Mở Khóa Vũ Trụ Thu Nhỏ: Chìa Khóa Cải Mệnh

2860 từ
Mục tiêu: Lâm Phong bắt đầu nghiên cứu sâu hơn về Huyễn Mặc Quyển đã thức tỉnh hoàn toàn.,Khám phá khả năng cốt lõi của Huyễn Mặc Quyển: kiến tạo một 'vũ trụ thu nhỏ' với quy tắc riêng.,Nhận ra 'vũ trụ thu nhỏ' này là chìa khóa để đối kháng và thay đổi vận mệnh đã định bởi 'Thiên Đạo'.,Củng cố quyết tâm và định hướng cho cuộc chiến cuối cùng của Lâm Phong.,Giới thiệu mức độ phức tạp và quyền năng mới của Huyễn Mặc Quyển.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử
Mood: Nghiêm túc, hy vọng, quyết đoán, bí ẩn, trang trọng.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong nhìn quanh, ánh mắt chàng lướt qua từng gương mặt thân yêu – Tuyết Dao thanh khiết như tuyết, Mộc Ly hoạt bát như lửa, Tần Nguyệt trầm ổn như nước, Lam Yên mạnh mẽ như gió. Những người phụ nữ này không chỉ là hậu phương vững chắc, mà còn là nguồn động lực không ngừng nghỉ của chàng. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, nhảy lên vai Lâm Phong, chiêm chiếp kêu vui vẻ, đôi mắt nó cũng lóe lên sự mong chờ.

"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong lẩm bẩm, đoạn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời hoàng hôn rực rỡ, ánh mắt chàng xuyên qua không gian vô tận, hướng về nơi xa xôi, nơi thực thể cổ xưa kia đang ngự trị. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng tuyên bố, giọng nói tuy không lớn, nhưng lại mang theo một ý chí kiên cường, một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Con đường đã rõ ràng, kế hoạch đã được định hình. Chàng Lâm Phong của ngày hôm nay, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh, với "Thiên Đạo", và viết nên huyền thoại của riêng mình, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả ý chí của vạn vật sinh linh. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

***

Đêm khuya buông xuống Linh Sơn Bích Lạc, mang theo một màn sương mờ ảo, huyền bí. Trong một động phủ vô danh, ẩn mình sâu trong lòng núi, nơi chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá rít lên những âm thanh ma mị, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và thỉnh thoảng là tiếng côn trùng rỉ rả, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên bồ đoàn. Không gian nơi đây tĩnh mịch đến lạ lùng, mùi đất ẩm, mùi đá phảng phất chút hương thảo dược nhẹ nhàng từ vách động, tạo nên một bầu không khí cô độc nhưng lại cực kỳ phù hợp cho việc nhập định. Linh khí nơi đây không quá dồi dào, nhưng sự yên tĩnh tuyệt đối lại giúp tâm trí dễ dàng tập trung.

Trước mặt chàng, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng giữa không trung, tản ra ánh sáng đen tím huyền ảo, tựa như một lỗ đen thu nhỏ đang nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh, chỉ để lại một vầng hào quang lập lòe, đầy mê hoặc. Những phù văn cổ xưa khắc trên bề mặt quyển trục giờ đây không còn tĩnh lặng nữa, chúng bắt đầu chuyển động, xoắn xuýt vào nhau như những dòng chảy năng lượng vô hình, mỗi phù văn tựa như một tinh linh đang khiêu vũ trong vũ trụ riêng của mình. Lâm Phong nhắm mắt, dồn toàn bộ thần thức và linh lực của mình vào Huyễn Mặc Quyển, cố gắng thấu hiểu những bí ẩn sâu xa nhất của nó sau khi nó đã hoàn toàn thức tỉnh.

Mỗi luồng thần thức chạm vào Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong lại cảm thấy mình được kéo vào một không gian vô tận, một cõi hỗn độn nhưng lại đầy trật tự. Đây không còn là những hình ảnh mờ ảo như trước, mà là một hiện thực rõ ràng, sống động đến kinh người. Trước mắt chàng, những phù văn không ngừng biến hóa, chúng không chỉ là ký hiệu, mà là những hạt mầm của sự sống, của vũ trụ. Chúng tụ lại, giãn ra, tạo thành những hình ảnh vũ trụ thu nhỏ một cách chân thực nhất. Chàng thấy những hành tinh mới hình thành từ những đám mây bụi khí khổng lồ, những tinh vân rực rỡ sắc màu bùng nổ trong không gian, rồi lại từ từ lắng đọng, tạo nên những dải ngân hà lấp lánh. Sinh diệt của vạn vật, tuần hoàn của các nguyên tố, sự hình thành của các quy luật vật lý – tất cả đều hiển hiện như một bộ phim quay chậm, tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ nhất.

"Đây không chỉ là công pháp, đây là một 'Đạo', một 'Thế giới'..." Lâm Phong thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự choáng ngợp không thể tả. "Huyễn Mặc Quyển, rốt cuộc ngươi là gì? Liệu đây có phải là con đường để ta thực sự đối kháng với Thiên Đạo?"

Càng đi sâu vào thế giới bên trong Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong càng cảm nhận được sự vĩ đại và đáng sợ của nó. Nó không đơn thuần là một pháp bảo, mà là một thực thể sống, một vũ trụ siêu việt có khả năng tự vận hành, tự kiến tạo. Mỗi quy tắc vận hành trong thế giới này đều do những phù văn cổ xưa kia định hình, và điều kinh ngạc hơn là, chàng có thể cảm nhận được, chàng có thể... thay đổi chúng.

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Lâm Phong. Chàng thử nghiệm, tập trung thần thức vào một điểm nhỏ nhất trong vũ trụ thu nhỏ kia, một hạt bụi mờ ảo không đáng kể. Chàng dùng ý niệm của mình, hòa quyện với linh lực từ Huyễn Mặc Quyển, cố gắng thay đổi quy tắc của hạt bụi đó. "Từ hư vô mà thành, từ nhỏ bé mà lớn lao..." Chàng thì thầm, ý niệm biến hóa không ngừng.

Thật kỳ diệu! Hạt bụi kia bắt đầu rung động nhẹ, rồi từ từ hấp thụ năng lượng xung quanh, lớn dần lên, biến đổi hình thái. Từ một chấm nhỏ, nó phình ra thành một khối cầu lấp lánh, sau đó bề mặt dần hình thành các đường nét địa hình, khí quyển bao bọc. Chỉ trong nháy mắt, một tiểu tinh cầu tí hon đã được kiến tạo ngay trong không gian Huyễn Mặc Quyển, tuân theo những quy tắc mà Lâm Phong vừa định hình. Nó không có sự sống, nhưng nó là minh chứng hùng hồn cho khả năng kiến tạo và thay đổi quy tắc của quyển trục.

Lâm Phong mở bừng mắt, ánh sáng đen tím từ Huyễn Mặc Quyển phản chiếu trong đôi mắt chàng, tạo nên một vẻ huyền bí khó tả. Hơi thở chàng dồn dập, tâm hồn chàng chấn động. Khả năng này... nó vượt xa mọi khái niệm tu tiên mà chàng từng biết. Nó không còn là tu luyện để hòa nhập với Thiên Đạo, mà là tu luyện để... tạo ra một Thiên Đạo của riêng mình!

"Gánh nặng này..." Lâm Phong cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Kiến tạo một vũ trụ, một Đạo, đòi hỏi một ý chí kiên định, một tâm cảnh vững chắc và một nguồn năng lượng vô tận. Chàng chỉ vừa mới chạm đến ngưỡng cửa của khả năng này, nhưng đã cảm nhận được sự vĩ đại và nguy hiểm của nó. Nếu sai một li, vạn sự có thể tan biến. Tuy nhiên, cùng với gánh nặng ấy là một niềm hy vọng mãnh liệt. Đây chính là con đường, con đường duy nhất để thoát khỏi sự khống chế của "Thiên Đạo" mục nát kia, con đường để "Nhân Đạo Hữu Tình" có thể tồn tại và phát triển.

Chàng nhìn Huyễn Mặc Quyển, giờ đây nó không còn là một pháp bảo vô tri, mà là một đồng minh, một phần mở rộng của chính chàng. Ánh sáng đen tím vẫn bao phủ nó, nhưng không còn vẻ lạnh lẽo mà thay vào đó là sự ấm áp, như một trái tim đang đập cùng nhịp với chàng. Trong thinh lặng của động phủ, Lâm Phong tiếp tục nhập định, cố gắng thấu hiểu sâu hơn những quy tắc, những tiềm năng ẩn chứa trong Huyễn Mặc Quyển, chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả sự kiến tạo và thay đổi.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua màn sương mờ ảo trên đỉnh Linh Sơn Bích Lạc, nhuộm vàng cả không gian, Lâm Phong đã rời khỏi động phủ vô danh. Sáng sớm, không khí trên Linh Sơn thật trong lành, mang theo hương thảo mộc thanh khiết, mùi đất ẩm sau một đêm sương và cả sự tinh khiết của linh khí dồi dào. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ, và đôi khi là tiếng hạc kêu vang vọng từ những đỉnh núi xa xăm, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thanh tịnh, thoát tục, tựa như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.

Lâm Phong, dù đôi mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm dài nhập định với Huyễn Mặc Quyển, nhưng thần sắc chàng lại rực sáng một tia hy vọng và quyết tâm chưa từng có. Chàng bước chân đến một đình viện nhỏ được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, mái ngói cong vút ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ xanh rì. Nơi đây, các mỹ nhân của chàng đã tề tựu, ngồi quanh một bàn đá được chạm khắc tinh xảo.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục như băng tuyết, đang nhẹ nhàng pha trà, làn da trắng ngần như ngọc của nàng phản chiếu ánh nắng ban mai. Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía Lâm Phong với vẻ tò mò. Tần Nguyệt, thanh lịch và trầm ổn, nụ cười nhẹ trên môi nhưng ánh mắt ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên cường, tay nàng đặt hờ trên chuôi kiếm, sẵn sàng bảo vệ bất cứ lúc nào. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đang cuộn tròn trong lòng Mộc Ly, thỉnh thoảng lại hé mắt nhìn Lâm Phong, kêu chiêm chiếp một tiếng đầy thân mật.

Lâm Phong tiến lại gần, đặt Huyễn Mặc Quyển lên bàn đá giữa họ. Quyển trục giờ đây đã thu lại ánh sáng đen tím chói lọi, chỉ còn là một cuốn sách cổ kính, nhưng ẩn chứa một sức mạnh kinh thiên động địa. Chàng mỉm cười, nụ cười tinh quái quen thuộc nhưng giờ đây lại pha lẫn sự nghiêm nghị hiếm thấy.

"Chào buổi sáng, các nàng." Giọng chàng trầm ấm, pha chút khàn đặc. "Ta có một vài điều cần chia sẻ với các nàng, về những gì ta đã phát hiện ra trong đêm qua."

Các mỹ nhân nhìn chàng đầy mong chờ. Họ cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lâm Phong, một sự thay đổi sâu sắc hơn bất kỳ đột phá tu vi nào trước đây.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt thân yêu, rồi dừng lại trên Huyễn Mặc Quyển. "Ta đã tìm thấy chìa khóa... chìa khóa thực sự để đối kháng với 'Thiên Đạo' mục nát kia." Chàng bắt đầu, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Huyễn Mặc Quyển không chỉ giúp ta phá vỡ giới hạn của bản thân, nó còn có một khả năng kinh người khác. Nó có thể kiến tạo một 'Đạo' riêng, một 'Vũ Trụ' của chính nó."

Cả bốn mỹ nhân đều sững sờ. Mộc Ly là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Kiến tạo vũ trụ? Phong ca, huynh không đùa chứ? Ý huynh là, như cái Thiên Đạo đang tồn tại kia sao?" Đôi mắt nàng mở to đầy kinh ngạc, như thể đang nghe một câu chuyện cổ tích hoang đường nhất.

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy. "Không phải là bắt chước, mà là một sự kiến tạo độc lập. Trong cảnh giới tâm linh đêm qua, ta đã thấy, và thậm chí... đã thử nghiệm. Huyễn Mặc Quyển có thể tạo ra những quy tắc riêng, hình thành nên các hành tinh, các dải ngân hà, sự sinh diệt của vạn vật... tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của nó, và của ta."

Tần Nguyệt đưa tay nâng tách trà lên, nhưng ánh mắt nàng lại dán chặt vào Huyễn Mặc Quyển, vẻ mặt trầm tư. "Kiến tạo vũ trụ... Điều này còn vượt xa cả khái niệm 'Thiên Đạo' mà chúng ta biết. Đây là một con đường hoàn toàn mới, một con đường đi ngược lại với tất cả những gì các tu sĩ đã theo đuổi từ trước đến nay." Nàng thở dài nhẹ. "Nhưng cũng có nghĩa là, gánh nặng trên vai chàng sẽ lớn hơn gấp bội, Phong nhi. Chàng không chỉ đối kháng với một 'Thiên Đạo' cũ, mà còn phải gánh vác trách nhiệm tạo dựng một 'Thiên Đạo' mới."

Lâm Phong mỉm cười gượng gạo, hiểu rõ sự lo lắng của Tần Nguyệt. "Đúng vậy, Tần tỷ. Gánh nặng này, ta cũng vừa mới cảm nhận được. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí, là trách nhiệm với vạn vật sinh linh mà chúng ta muốn bảo vệ." Chàng vuốt ve bề mặt Huyễn Mặc Quyển, một luồng sáng đen tím nhẹ nhàng lan tỏa. "Đây chính là cách chúng ta cải mệnh, không phải phá hủy một cách mù quáng, mà là tạo ra một trật tự mới, một 'Đạo' mới, đối lập với Thiên Đạo mục nát kia, nơi 'Nhân Đạo Hữu Tình' thực sự được tôn trọng."

Tuyết Dao tiến đến gần chàng, bàn tay nàng khẽ đặt lên tay Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp và kiên định của chàng. Ánh mắt nàng dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. "Dù khó khăn đến mấy, thiếp cũng sẽ cùng chàng. Phong ca, chàng không đơn độc." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một sức mạnh trấn an.

Lam Yên nắm chặt trường thương, đôi mắt sắc bén của nàng bừng lên vẻ hào hứng và quyết chiến. Nàng nhìn Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn Lâm Phong, khí chất chiến binh của nàng bộc lộ rõ ràng. "Vậy thì, chỉ cần có đường, chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng! Cùng chàng kiến tạo cái 'Thiên Đạo' mới đó!" Nàng tuyên bố, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ, tràn đầy nhiệt huyết.

Mộc Ly nhảy cẫng lên, ôm lấy Thôn Thiên Thử đang kêu chiêm chiếp đồng tình. "Đúng vậy! Một 'Thiên Đạo' do Phong ca tạo ra chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều cái cũ kỹ kia! Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng nó!" Nàng reo lên, sự phấn khích của nàng như xua tan đi phần nào không khí căng thẳng.

Lâm Phong nhìn các nàng, lòng chàng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Đúng vậy, chàng không đơn độc. Đây không phải là cuộc chiến của riêng chàng. "Tuy nhiên, để kiến tạo một 'Đạo', một 'Vũ Trụ' không chỉ cần sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, mà còn cần 'ý chí sinh linh' của vạn vật. Cái 'Thiên Đạo' cũ kia được duy trì bởi niềm tin và sự tuân phục, vậy 'Đạo' của chúng ta cũng cần điều tương tự. Và để làm được điều đó, ta cần thời gian để nắm vững hoàn toàn sức mạnh này, để hiểu rõ hơn cách thức vận hành và kiến tạo." Chàng nghiêm túc nói, không giấu diếm những thách thức phía trước.

Tần Nguyệt khẽ gật đầu. "Vậy nên, chúng ta sẽ cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Tập hợp thêm đồng minh, truyền bá tư tưởng về một 'Đạo' mới, một 'Thiên Đạo' vì sinh linh, chứ không phải vì sự kiểm soát." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt thấu hiểu. "Phong nhi, chàng đã tìm ra con đường. Giờ là lúc chúng ta biến con đường đó thành hiện thực."

Lâm Phong đứng dậy, bước đến lan can đình viện, nhìn ra xa nơi những đỉnh núi mờ sương đang đón ánh bình minh. "Đúng vậy, Tần tỷ. Chúng ta sẽ làm được." Ánh mắt chàng kiên định, chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối.

Huyễn Mặc Quyển trên bàn đá khẽ rung động, như hòa cùng nhịp đập với quyết tâm của chàng. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về 'Đạo' và 'Quy tắc', một trận chiến định đoạt vận mệnh của vạn giới. Lâm Phong hiểu rằng, mình còn một chặng đường dài phải đi, phải 'luyện hóa' và 'thực hành' khả năng kiến tạo vũ trụ này trước khi thực sự đối mặt với 'Thiên Đạo' tối thượng. Nhưng ít nhất, bây giờ chàng đã có hướng đi. Con đường đã rõ ràng, và chàng đã sẵn sàng.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thì thầm, ý chí chàng kiên định như núi, quyết tâm chàng rực cháy như lửa. Cuộc hành trình kiến tạo một tương lai mới, một 'Thiên Đạo' mới, đã chính thức bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ