Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 466

Hành Trình Kiến Tạo Đạo Mới: Dấu Vết Ý Chí Sinh Linh

3923 từ
Mục tiêu: Lâm Phong triển khai kế hoạch truy tìm 'dấu vết ý chí sinh linh' để củng cố khả năng của Huyễn Mặc Quyển.,Khám phá loại 'ý chí sinh linh' đầu tiên và cách Huyễn Mặc Quyển tương tác với nó.,Tăng cường sự hiểu biết về bản chất của 'Thiên Đạo' thông qua 'ý chí sinh linh'.,Thiết lập bối cảnh cho hành trình dài và nguy hiểm của Lâm Phong cùng đồng minh qua các giới.,Củng cố vai trò của các mỹ nhân và đồng minh trong cuộc chiến cuối cùng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử
Mood: Phiêu lưu, bí ẩn, có chút căng thẳng nhưng tràn đầy hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Trong một động phủ ẩn mình trên Linh Sơn Bích Lạc, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn thành những dải sương mù nhàn nhạt bao phủ các đỉnh núi và vách đá, Lâm Phong ngồi đối diện với các mỹ nhân của mình. Tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ, và mùi hương thảo mộc thanh khiết vấn vít trong không khí, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến nao lòng. Giữa không gian yên bình ấy, Huyễn Mặc Quyển lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, khi là màu đen tím sâu thẳm như vũ trụ nguyên thủy, khi lại ánh lên những tia sáng bạc lấp lánh như tinh tú xa xôi, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng đầy kỳ vọng. Những tảng đá lớn được khắc trận pháp cổ xưa ẩn hiện trong sương mờ, như những chứng nhân im lặng cho cuộc thảo luận trọng đại này.

Lâm Phong khẽ thở dài, phá vỡ sự tĩnh lặng. Ánh mắt chàng sâu thẳm, quét qua từng gương mặt thân yêu. "Sau khi Huyễn Mặc Quyển hoàn toàn thức tỉnh, ta đã dành thời gian để nghiên cứu nó kỹ lưỡng hơn. Và ta đã hiểu rõ hơn về bản chất của cái gọi là 'Thiên Đạo' mà chúng ta đang đối mặt." Chàng dừng lại, nhìn vào Huyễn Mặc Quyển đang khẽ rung động. "Nó không chỉ là một quy tắc tự nhiên thuần túy của vũ trụ, mà đã bị một thực thể cổ xưa, một ý chí khổng lồ thao túng và biến chất. Hàng tỷ năm qua, nó đã ăn mòn, bóp méo và giam cầm 'ý chí sinh linh' của vạn vật trong các giới. Sự tồn tại của nó được duy trì bởi sự sợ hãi, sự tuân phục và cả sự thờ phụng mù quáng."

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo mà súc tích. "Vậy thì, điểm yếu của nó nằm ở việc nó đã cướp đoạt và bóp méo 'ý chí sinh linh' của vạn vật. Nếu chúng ta có thể thu thập đủ 'ý chí sinh linh' nguyên bản, thuần khiết, Huyễn Mặc Quyển sẽ có thể kiến tạo một 'Đạo' mới, chân chính hơn, một 'Đạo' thực sự vì sinh linh, như chàng đã nói sao, Lâm Phong?"

Lâm Phong gật đầu, môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười gượng gạo. "Chính là vậy. Huyễn Mặc Quyển không chỉ có khả năng kiến tạo một vũ trụ thu nhỏ, mà còn có thể hấp thụ và chuyển hóa những 'ý chí sinh linh' đó thành nền tảng của 'Đạo' mới. Nó giống như việc chúng ta đang thu thập những viên gạch nguyên bản để xây dựng một tòa thành mới, không phải từ nền móng cũ đã mục ruỗng."

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh và mái tóc nâu hạt dẻ tết bím, không thể giữ được vẻ tò mò. Nàng nhanh nhẹn hỏi, giọng líu lo như chim hót. "Vậy chúng ta phải đi đâu để tìm những 'dấu vết' đó? Có phải là những nơi tràn ngập sự sống không? Hay những nơi có nhiều người tốt bụng?" Nàng vỗ nhẹ lên đầu Thôn Thiên Thử đang lim dim ngủ trên vai mình, con chuột trắng muốt khẽ kêu chiêm chiếp như đồng tình.

Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch và trí tuệ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo tỏa hương thơm dịu. Nàng chậm rãi đáp lời Mộc Ly, ánh mắt nhìn thẳng vào Huyễn Mặc Quyển. "Không chỉ sự sống, Mộc Ly. 'Ý chí sinh linh' không đơn thuần là sự sống còn. Nó là những cảm xúc mãnh liệt nhất, những khát vọng cháy bỏng nhất, những niềm tin kiên định nhất. Nó có thể là ý chí chiến đấu bất khuất của một vị cường giả, khát vọng hòa bình của một chủng tộc bị áp bức, tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ, hoặc thậm chí là sự bi thương tột cùng khi mất đi tất cả. Chúng ta cần tìm những nơi mà 'ý chí' ấy đã từng đạt đến cực hạn, nơi mà nó đã để lại dấu ấn không thể phai mờ."

Lâm Phong bổ sung: "Những nơi mà 'Thiên Đạo' cũ đã cố gắng phong ấn, bóp méo hoặc lợi dụng. Những nơi mà 'ý chí' ấy vẫn còn âm ỉ, chờ đợi được thức tỉnh. Đó có thể là một chiến trường cổ xưa, một thánh địa bị lãng quên, một tàn tích của một nền văn minh đã khuất, hoặc thậm chí là trong tâm hồn của những sinh linh đang sống nhưng bị lãng quên." Huyễn Mặc Quyển khẽ xoay tròn, chiếu lên không trung những hình ảnh mơ hồ của các thế giới xa xôi, các cảnh quan kỳ lạ, như đang gợi ý về những điểm đến tiềm năng.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng và mái tóc nâu đỏ tết gọn gàng, nắm chặt trường thương trong tay. Nàng nhìn Lâm Phong, khí chất chiến binh của nàng bộc lộ rõ ràng. "Vậy thì, chúng ta còn chần chờ gì nữa? Bất kể đi đâu, nguy hiểm đến mức nào, ta sẽ luôn ở bên cạnh chàng, Lâm Phong. Cứ chỉ đường đi, ta sẽ mở đường!" Giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ của nàng như tiếp thêm sức mạnh cho cả nhóm.

Lâm Phong nhìn các nàng, lòng chàng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Chàng không đơn độc, chưa bao giờ đơn độc. Đây là điều khiến chàng khác biệt với cái 'Thiên Đạo' lạnh lẽo kia. "Được! Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu hành trình. Hành trình này sẽ rất dài, sẽ rất nguy hiểm, và chúng ta sẽ phải đối mặt với vô số điều chưa từng biết. Nhưng ta tin, với Huyễn Mặc Quyển, và với sự đồng lòng của tất cả chúng ta, chúng ta sẽ kiến tạo nên một 'Đạo' mới, một trật tự mới cho vạn giới."

***

Thiên Không Thoa, một pháp khí hình dáng con thoi khổng lồ được Lâm Phong cải tiến từ một vật phẩm cổ xưa, lao đi vun vút trong không gian vũ trụ, xuyên qua những dải ngân hà lấp lánh và những đám tinh vân muôn màu. Bên trong khoang lái rộng rãi, được trang bị đầy đủ các trận pháp phòng ngự và dưỡng khí, Lâm Phong cùng các mỹ nhân đang nghiên cứu một tấm bản đồ tinh tú khổng lồ, được vẽ bằng những đường nét ánh sáng lấp lánh, hiển thị vô số các giới diện và tiểu thế giới. Tiếng động cơ của Thoa vận hành êm ái, chỉ có một luồng năng lượng nhẹ nhàng rung chuyển, và thỉnh thoảng là tiếng Thôn Thiên Thử khẽ càu nhàu khi bị Mộc Ly chọc ghẹo.

"Địa điểm đầu tiên..." Lâm Phong chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi có một ký hiệu đỏ nhấp nháy. "Phế Tích Cổ Thành. Nơi này đã từng là một kinh đô phồn thịnh của một đế chế tu chân cổ xưa, nhưng hàng vạn năm trước, một trận chiến thần ma đẫm máu đã biến nó thành phế tích. Ý chí của hàng triệu sinh linh – không chỉ là chiến sĩ mà còn là dân thường, phụ nữ và trẻ nhỏ – đã hóa thành tro bụi ở đó. Ta cảm nhận được một luồng 'ý chí' cực kỳ mạnh mẽ, xen lẫn giữa bi thương và khát vọng sống còn, vẫn còn vương vấn."

Tần Nguyệt khẽ cau mày, vẻ mặt trầm tư. "Phế Tích Cổ Thành... Nơi đó chắc chắn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Tàn hồn oán niệm của những kẻ đã khuất, cấm chế cổ xưa vẫn còn sót lại, thậm chí có thể có những loài yêu thú biến dị được sinh ra từ oán khí. Việc thu thập 'ý chí' từ một nơi như vậy không dễ dàng, Phong nhi. Chúng ta phải cực kỳ cẩn trọng."

Mộc Ly bĩu môi, vẻ mặt không hề nao núng. "Không sao! Có ta, Lam Yên tỷ và Lâm Phong ở đây, chúng ta sẽ vượt qua hết! Dù có bao nhiêu tàn hồn hay yêu quái, ta cũng sẽ dùng Hỏa Linh Quyết của mình thiêu rụi chúng!" Nàng hào hứng xoa xoa tay, đôi mắt ánh lên vẻ mong chờ. Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng gật gù như đồng tình.

Lam Yên gật đầu kiên quyết. "Tần tỷ nói đúng, chúng ta cần cẩn trọng. Nhưng cũng không cần quá lo lắng. Những cấm chế cổ xưa thường có quy luật vận hành của riêng nó. Nếu chúng ta có thể tìm ra điểm yếu, việc xuyên qua sẽ không quá khó." Nàng quay sang Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng. "Chỉ cần chàng tin tưởng vào quyết định của mình, chúng ta sẽ theo chàng đến cùng."

Tuyết Dao khẽ vuốt ve Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng bên cạnh Lâm Phong. "Cái 'ý chí sinh linh' mà chàng muốn thu thập, có phải là thứ bị 'Thiên Đạo' cũ cố gắng giam cầm và lợi dụng nhiều nhất không? Nếu vậy, đó sẽ là một loại 'ý chí' mang sức mạnh tiềm tàng lớn nhất, nhưng cũng khó tiếp cận nhất."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng đối với sự nhạy bén của Tuyết Dao. "Đúng vậy. 'Thiên Đạo' cũ đã rất giỏi trong việc chuyển hóa những cảm xúc tiêu cực, những oán niệm, những nỗi sợ hãi thành năng lượng duy trì sự tồn tại của nó. Nhưng chính trong những oán niệm ấy, vẫn còn ẩn chứa những khát vọng nguyên bản, những ý chí thuần khiết chưa bị vẩn đục. Nhiệm vụ của chúng ta là lọc bỏ những thứ đã bị biến chất, và chỉ thu giữ những tinh hoa đó."

Chàng nhìn ra ngoài cửa sổ Thiên Không Thoa, nơi những vì sao xa xôi đang trôi qua như những giọt nước mắt của thời gian. Lòng chàng vừa mang nặng trách nhiệm, vừa dâng lên một sự tò mò không thể kìm nén. Đây là một cuộc phiêu lưu hoàn toàn khác biệt so với những cuộc chiến giành bảo vật hay tranh đoạt địa vị trước đây. Đây là cuộc phiêu lưu đi tìm bản chất của sự sống, của ý chí, của một 'Đạo' mới. "Ta cảm thấy rằng, mỗi loại 'ý chí sinh linh' chúng ta thu thập sẽ giống như một mảnh ghép, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cách 'Thiên Đạo' vận hành, và cách chúng ta có thể tạo ra một 'Thiên Đạo' tốt đẹp hơn."

***

Thiên Không Thoa giảm tốc độ, rồi từ từ đáp xuống một bình nguyên khô cằn, nơi những ngọn núi xa xăm sừng sững như những hóa thạch khổng lồ. Gió mạnh thổi rít qua những tàn tích đổ nát, mang theo mùi bụi, mùi đất ẩm và rêu phong. Nắng gay gắt đổ xuống, nhuộm vàng cả một vùng đất hoang tàn, nhưng không thể xua đi cái cảm giác u ám, bi thương và tĩnh mịch đang bao trùm Phế Tích Cổ Thành. Các bức tường thành cao lớn, giờ chỉ còn là những mảng đá vỡ vụn, các tòa nhà sập xệ, các cột đá gãy đổ nằm ngổn ngang như xương cốt của một con thú khổng lồ đã chết. Đường phố bị vùi lấp bởi bụi bặm và cây dại, và chỉ còn những con đường mòn heo hút do thời gian và gió cát tạo thành. Thỉnh thoảng, một tiếng đá lở nhỏ vang lên, hoặc tiếng côn trùng kêu vo ve trong những kẽ nứt, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn, cô độc của nơi đây.

Nhóm Lâm Phong cẩn trọng bước xuống từ Thiên Không Thoa, không khí nặng nề của Phế Tích Cổ Thành lập tức ập đến. Lam Yên đi đầu, trường thương trong tay nàng khẽ rung động, đôi mắt sắc bén quét qua từng góc khuất. "Cấm chế này không đơn giản, có vẻ như nó được tạo ra không chỉ để ngăn chặn sự xâm nhập của những kẻ muốn lợi dụng oán niệm, mà còn để giam cầm một thứ gì đó. Ta cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, nhưng cũng có một luồng năng lượng cực kỳ tinh khiết ẩn sâu bên trong." Giọng nàng dứt khoát, nhưng vẫn mang theo sự cảnh giác cao độ.

Mộc Ly khẽ rùng mình, ôm chặt Thôn Thiên Thử vào lòng. "Oán niệm ở đây nặng quá, cứ như có hàng vạn oan hồn đang gào thét bên tai vậy. Nơi này thật đáng sợ!" Thôn Thiên Thử cũng chui rúc vào lòng nàng, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn xung quanh, đôi tai nhỏ xíu vểnh lên nghe ngóng.

Lâm Phong nhắm mắt lại, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng khẽ phát sáng. "Không, ta cảm nhận được nó đang bảo vệ một thứ gì đó... một ý chí thuần khiết ẩn sâu bên trong sự hỗn loạn này. Cấm chế này không phải để giam cầm oán niệm, mà là để bảo vệ một thứ quý giá khỏi sự vấy bẩn và lợi dụng của 'Thiên Đạo' cũ. Đây là một cấm chế được tạo ra bởi một ý chí mạnh mẽ, có thể là của chính chủ nhân 'ý chí sinh linh' đó."

Tần Nguyệt khẽ gật đầu, đồng tình với Lâm Phong. "Cấm chế này có vẻ được cấu thành từ những nguyên lý cổ xưa, phức tạp hơn nhiều so với những trận pháp thông thường. Nó vừa là phòng ngự, vừa là phong ấn. Phá vỡ nó một cách thô bạo có thể gây ra phản phệ không thể lường trước, hoặc làm tan biến 'ý chí' mà chúng ta đang tìm kiếm."

Tuyết Dao tiến lên một bước, mái tóc đen nhánh dài mượt mà khẽ bay trong gió. Nàng đưa tay ra, một luồng băng hàn thanh khiết từ đầu ngón tay nàng bắn ra, chạm nhẹ vào một bức tường thành đổ nát. Ngay lập tức, một mạng lưới phù văn cổ xưa hiện ra, lấp lánh ánh sáng xanh lam u ám, rồi lại nhanh chóng biến mất. "Hãy để ta thử phá giải cấm chế từ bên ngoài, Lâm Phong. Ngươi hãy chuẩn bị Huyễn Mặc Quyển. Cấm chế này có vẻ giống với một loại Băng Phong Trận cổ xưa, nhưng được gia cố bằng ý chí. Ta sẽ dùng Băng Đạo của mình để làm chậm và phân tán năng lượng của nó, tạo ra một khe hở. Lam Yên và Mộc Ly, hãy cảnh giới xung quanh. Tần tỷ, xin hãy hỗ trợ Lâm Phong nếu cần."

Lam Yên gật đầu, trường thương của nàng vung nhẹ, khí thế mạnh mẽ tỏa ra. "Cứ giao cho chúng ta. Không một sinh vật nào được phép lại gần!" Mộc Ly cũng gật đầu lia lịa, hỏa linh lực trong tay nàng đã bắt đầu ngưng tụ, sẵn sàng chiến đấu. Thôn Thiên Thử nhảy xuống đất, chạy quanh chân Mộc Ly, đôi mắt to tròn quét khắp mọi ngóc ngách, cảnh giác cao độ.

Tuyết Dao nhắm mắt lại, toàn thân nàng tỏa ra một luồng hàn khí lạnh lẽo nhưng thuần khiết. Băng Đạo của nàng đạt đến cực hạn, khiến những phù văn cấm chế cổ xưa run rẩy, như bị đóng băng trong dòng thời gian. Lâm Phong tập trung vào Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận được từng rung động của cấm chế, từng luồng ý chí đang giao tranh trong không gian. Chàng biết, đây là một bước đi đầy mạo hiểm, nhưng cũng là bước đi đầu tiên để kiến tạo một 'Đạo' mới.

***

Sau một khắc giao tranh thầm lặng giữa Băng Đạo thuần khiết của Tuyết Dao và cấm chế cổ xưa, mạng lưới phù văn màu xanh lam u ám dần trở nên mờ nhạt, rồi vỡ vụn như những mảnh băng vỡ. Một khe hở nhỏ, vừa đủ cho một người đi qua, hiện ra trong lòng bức tường thành đổ nát. Lam Yên lập tức xông lên trước, trường thương của nàng quét ngang, dọn sạch những tàn hồn oán niệm còn sót lại ẩn mình trong bóng tối. Mộc Ly nhanh nhẹn theo sau, hỏa linh lực trên tay nàng chiếu sáng đường đi, xua tan đi phần nào sự u ám.

Bên trong bức tường, một lối đi hẹp, ẩm ướt và đầy rêu phong dẫn sâu xuống lòng đất. Tiếng gió rít bên ngoài bị chặn lại, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của họ vang vọng. Mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét nồng nặc trong không khí. Cuối con đường hầm là một không gian hình tròn nhỏ, dường như là một mật thất bí ẩn.

Tại trung tâm mật thất, một vật thể phát ra ánh sáng mờ ảo thu hút mọi ánh nhìn. Đó là một viên ngọc cổ xưa, lớn bằng nắm tay, màu xanh ngọc bích trong suốt, nhưng lại ẩn chứa những đường vân đen tím kỳ lạ, như những dòng máu đông đặc. Nó không tỏa ra linh khí mạnh mẽ, nhưng lại mang một cảm giác vô cùng nặng nề, bi thương, nhưng cũng tràn đầy sự kiên cường đến khó tin.

Lâm Phong tiến đến gần viên ngọc, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bắt đầu rung động mãnh liệt, ánh sáng đen tím từ nó càng trở nên rực rỡ. "Đây rồi... đây chính là 'dấu vết ý chí sinh linh' mà chúng ta tìm kiếm." Chàng khẽ chạm tay vào viên ngọc, một luồng cảm xúc hỗn loạn ập vào tâm trí chàng: nỗi đau mất mát, sự tuyệt vọng của một nền văn minh sụp đổ, nhưng sâu thẳm hơn là khát vọng hòa bình cháy bỏng, ý chí bảo vệ những người thân yêu, và lời thề bất diệt sẽ không bao giờ khuất phục trước bất công. "Đây là ý chí của một chiến thần đã ngã xuống, khát vọng hòa bình và sự bảo vệ vĩnh cửu cho dân tộc mình, nhưng đã bị 'Thiên Đạo' cũ cố gắng giam cầm và bóp méo thành oán niệm, thành năng lượng duy trì sự tồn tại của nó."

Mộc Ly bước đến gần hơn, đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò. "Nó... thật đẹp! Dù có vẻ buồn, nhưng lại rất kiên cường!" Nàng khẽ chạm tay vào viên ngọc, cảm nhận được sự ấm áp và bi tráng từ nó. Thôn Thiên Thử khẽ kêu chiêm chiếp, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ viên ngọc.

Lâm Phong hít sâu một hơi. Đây là khoảnh khắc quan trọng. Chàng giơ Huyễn Mặc Quyển lên. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lời thì thầm của chàng vang vọng trong mật thất tĩnh lặng. Huyễn Mặc Quyển lập tức mở ra, những phù văn cổ xưa trên bề mặt nó xoay chuyển điên cuồng, phát ra một luồng ánh sáng đen tím mạnh mẽ, bao phủ lấy viên ngọc. Viên ngọc từ từ tan chảy, không phải biến mất, mà hòa tan vào trong ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển, như một giọt nước hòa vào biển cả.

Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ, những ký ức và cảm xúc của vị chiến thần cổ xưa, ùa vào tâm trí Lâm Phong. Chàng cảm nhận được sự vĩ đại của một ý chí bất khuất, nhưng cũng nhận ra những vết tích sâu sắc của sự thao túng. Cái 'Thiên Đạo' cũ đã không ngừng rót vào tâm trí vị chiến thần ấy sự tuyệt vọng, sự thù hận, nhằm biến đổi ý chí bảo vệ thành ý chí hủy diệt. Tuy nhiên, bằng một cách nào đó, phần cốt lõi của ý chí ấy vẫn giữ được sự thuần khiết. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển đang làm một công việc lọc rửa kỳ diệu, tách biệt những tinh hoa khỏi những tạp chất đã bị 'Thiên Đạo' cũ tiêm nhiễm.

Huyễn Mặc Quyển khẽ co lại, viên ngọc đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những đường vân đen tím trên bề mặt quyển trục trở nên rõ nét hơn, như một dấu ấn mới. Lâm Phong thở ra một hơi dài, cảm thấy một luồng sức mạnh mới, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về 'ý chí sinh linh' và bản chất của 'Thiên Đạo' cũ đang chảy trong huyết quản mình.

"Ta đã hiểu rồi..." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Cái 'Thiên Đạo' kia không chỉ cướp đoạt, mà còn biến chất, thao túng những ý chí thuần khiết nhất. Nhưng dù nó có làm gì đi nữa, vẫn luôn có những ý chí không bao giờ khuất phục, không bao giờ bị vấy bẩn hoàn toàn. Và Huyễn Mặc Quyển... nó chính là công cụ để chúng ta tìm thấy và chuyển hóa những ý chí đó, biến chúng thành nền tảng cho một 'Đạo' mới. Hành trình này sẽ không chỉ là thu thập, mà còn là thức tỉnh những gì đã ngủ yên, lọc bỏ những gì đã bị ô uế, và tái tạo những gì đã bị phá hủy."

Tần Nguyệt bước đến, ánh mắt nàng thấu hiểu. "Vậy ra, Huyễn Mặc Quyển không chỉ hấp thụ, mà còn 'thanh tẩy' và 'chuyển hóa' ý chí sinh linh. Điều này phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều, Phong nhi. Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về nhiều loại 'ý chí' khác nhau, không chỉ là những ý chí mạnh mẽ như của chiến thần này."

Lâm Phong gật đầu. "Đúng vậy. Ý chí sinh linh vô cùng đa dạng, từ khát vọng bảo vệ đến niềm tin bất diệt, từ tình yêu thương đến nỗi buồn sâu sắc. Mỗi loại đều là một mảnh ghép quan trọng. Đây mới chỉ là bước khởi đầu. Một chặng đường dài và đầy thử thách đang chờ đợi chúng ta." Chàng nhìn ra ngoài mật thất, nơi ánh nắng gay gắt vẫn đang đổ xuống Phế Tích Cổ Thành, như một lời nhắc nhở về thế giới rộng lớn và những bí ẩn đang chờ được khám phá.

Con đường đã rõ ràng, và Lâm Phong, cùng với những người phụ nữ của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào trên hành trình kiến tạo một 'Thiên Đạo' mới, một 'Thiên Đạo' thực sự vì vạn vật sinh linh. Cuộc săn lùng những 'dấu vết ý chí sinh linh' đã chính thức bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ