Con đường đã rõ ràng, và Lâm Phong, cùng với những người phụ nữ của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào trên hành trình kiến tạo một 'Thiên Đạo' mới, một 'Thiên Đạo' thực sự vì vạn vật sinh linh. Cuộc săn lùng những 'dấu vết ý chí sinh linh' đã chính thức bắt đầu.
***
Sau khi Huyễn Mặc Quyển hoàn thành việc "thanh tẩy" và "chuyển hóa" ý chí của vị chiến thần cổ xưa, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp mật thất, xua đi mọi tàn tích của sự u ám. Lâm Phong cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, thay vào đó là một sự kiên định, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của "Thiên Đạo" và ý nghĩa thực sự của "ý chí sinh linh". Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu.
"Nơi tiếp theo chúng ta cần đến, không chỉ là một phế tích cổ xưa, mà là một vùng không gian đã bị 'Thiên Đạo' cũ phong tỏa hoàn toàn, nơi thời gian và không gian đều bị bóp méo," Lâm Phong nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước, "Theo như những gì Huyễn Mặc Quyển chỉ dẫn, nơi đó chứa đựng những 'dấu vết ý chí sinh linh' vô cùng đặc biệt, nhưng cũng bị tha hóa sâu sắc nhất."
Mộc Ly khẽ rùng mình, nàng cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, u ám chỉ qua lời nói của Lâm Phong. "Tha hóa? Sâu sắc nhất? Chàng nói là những ý chí đó đã bị biến chất đến mức nào?"
Tần Nguyệt bước đến gần, ánh mắt uyên bác của nàng lóe lên sự suy tư. "Nếu đã bị Thiên Đạo phong tỏa, vậy chắc chắn nơi đó cất giữ một bí mật nào đó mà nó không muốn chúng ta chạm tới. Và nếu những ý chí đó bị tha hóa, có lẽ chúng không còn giữ được sự thuần khiết ban đầu. Huyễn Mặc Quyển của Phong nhi sẽ phải đối mặt với một thử thách lớn hơn rất nhiều so với lần này."
Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Chính xác. Ta cảm nhận được một sự hỗn loạn khôn cùng từ nơi đó, như thể hàng vạn sinh linh đã bị bóp méo đến tận cùng, không còn là chính mình. Nhưng chính trong sự tha hóa ấy, có lẽ lại ẩn chứa chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của 'Thiên Đạo' cũ."
Lam Yên siết chặt trường thương trong tay, khí thế kiên cường bừng bừng. "Dù là nơi nào, dù có là thứ gì, chúng ta cũng sẽ cùng chàng vượt qua!"
Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm. "Nếu đó là con đường chúng ta phải đi, thì không có gì có thể ngăn cản được."
***
Vài ngày sau, Thiên Không Thoa xuyên qua những tầng mây dày đặc, vượt qua vô số giới vực, cuối cùng cũng dừng lại trước một cảnh tượng khiến tất cả đều phải nín thở. Trước mắt Lâm Phong và các mỹ nhân là một khe nứt không gian khổng lồ, như một vết thương lở loét đen ngòm trên bầu trời. Nó không phải là một vết nứt bình thường, mà là một xoáy lốc khổng lồ, hút cạn mọi ánh sáng và năng lượng xung quanh, tạo thành một lỗ đen vô định hình giữa hư không bao la. Các luồng năng lượng hỗn loạn từ bên trong khe nứt không ngừng tuôn trào, va đập vào nhau tạo thành những dải màu sắc quỷ dị: tím tái, xanh lục, đỏ sẫm, xoắn xuýt vào nhau như những con rắn độc đang giãy giụa. Tiếng gió rít gào như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, tiếng không gian bị xé toạc, vặn vẹo rợn người, âm thanh trầm đục của năng lượng va đập tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Không khí nơi đây loãng đi trông thấy, mang theo mùi kim loại cháy khét và một chút lưu huỳnh hắc ám, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong rung động nhẹ, không phải là sự sợ hãi, mà là một sự khao khát mãnh liệt. Nó phát ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt, dịu dàng nhưng kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, chỉ ra con đường duy nhất để tiến vào. Sự tĩnh lặng căng thẳng bao trùm lấy không gian bên ngoài khe nứt, chỉ còn lại những âm thanh ghê rợn vọng ra từ vực sâu vô tận.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận áp lực khổng lồ đè nặng lên toàn thân. "Đây chính là lối vào. Mọi người cẩn thận, nơi này không hề đơn giản." Giọng chàng trầm ổn, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự nghiêm trọng tột độ. Hắn có thể cảm nhận được một sự chèn ép vô hình đang cố gắng ngăn cản bọn họ tiến vào, một cấm chế cổ xưa được 'Thiên Đạo' cũ thiết lập để phong tỏa hoàn toàn khu vực này.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh, quét một lượt qua khe nứt. Nàng khẽ chau mày, một biểu cảm hiếm hoi. "Khí tức hỗn loạn quá mạnh, không kém gì vùng cấm địa cổ xưa nhất mà ta từng biết. Thậm chí còn có phần tà ác hơn. Thiên Đạo quả nhiên đã phong tỏa nơi này rất kỹ, không cho phép bất kỳ ai nhúng tay vào."
Tần Nguyệt, với mái tóc đen nhánh mượt mà được búi cao gọn gàng, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, trầm ngâm quan sát. "Các luồng năng lượng này không chỉ là hỗn loạn, còn ẩn chứa một loại ý chí tha hóa rất sâu sắc, như thể chúng đã bị vặn vẹo, bóp méo đến tận cùng. Phải chăng đây là bản chất của những gì Thiên Đạo đã 'thay đổi', đã 'ăn mòn' sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến?" Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự lo lắng. "Ta có thể cảm nhận được những mảnh vỡ của nỗi đau, sự phẫn nộ, và cả sự tuyệt vọng vô bờ bến từ sâu bên trong."
Lam Yên, với mái tóc màu nâu đỏ được buộc đuôi ngựa cao, đôi mắt sắc bén như chim ưng, siết chặt trường thương. Dáng người cao ráo, săn chắc của nàng toát lên vẻ mạnh mẽ, kiên cường. "Dù có là gì, chúng ta cũng phải vượt qua! Sợ hãi không phải là phong cách của chúng ta!" Nàng nói với giọng dứt khoát, đầy khí phách.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, nhìn chằm chằm vào khe nứt, có chút sợ hãi nhưng cũng đầy tò mò. "Phong ca, bên trong đó có đáng sợ lắm không? Em cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo thấu xương đang ập đến." Nàng khẽ rụt rè nép vào lưng Lâm Phong.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, khẽ kêu chiêm chiếp, nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đến tột cùng, rụt rè trốn vào trong túi áo của Lâm Phong.
Lâm Phong vỗ nhẹ lên vai Mộc Ly, nở một nụ cười trấn an, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi khe nứt. "Đừng lo, có ta ở đây. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Chàng biết, sự sợ hãi là điều khó tránh khỏi khi đối mặt với một cấm địa như thế này, nhưng hắn cũng thấy được sự tin tưởng tuyệt đối trong mắt các nàng. "Mọi người hãy nắm chặt tay ta. Chúng ta sẽ không chia cắt."
Chàng không chần chừ thêm nữa. Một luồng linh lực hùng hậu từ đan điền dâng trào, bao phủ lấy Huyễn Mặc Quyển. Quyển trục cổ xưa lập tức mở ra, những phù văn đen tím trên bề mặt nó xoay chuyển điên cuồng, phát ra một luồng ánh sáng mực ảo huyền ảo, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ánh sáng đó nhanh chóng lan rộng, tạo thành một lớp màn bảo vệ kiên cố, bao bọc lấy cả nhóm. Lớp màn mực ảo này không chỉ là một lá chắn vật lý, mà còn là một lớp bảo hộ tinh thần, ngăn chặn sự xâm nhập của những ý chí tha hóa và năng lượng hỗn loạn.
"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm niệm, giọng nói kiên định, ẩn chứa một ý chí bất khuất. Chàng dẫn đầu, bước chân vững vàng tiến thẳng vào khe nứt không gian khổng lồ. Ngay khi xuyên qua ranh giới, một cảm giác khủng khiếp ập đến. Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, kéo giãn đến cực hạn, như thể cơ thể bị hàng vạn bàn tay vô hình kéo căng ra mọi phía. Áp lực đè nặng lên từng tế bào, từng thớ thịt, từng kinh mạch. Tiếng gió rít gào bên tai trở nên đinh tai nhức óc, biến thành những tiếng gầm thét của linh hồn. Những dải màu sắc quỷ dị càng trở nên rõ nét, như những dòng sông máu, sông xanh, sông tím đang cuộn chảy quanh họ. Mùi hôi thối, tanh tưởi của sự mục nát và tha hóa bắt đầu len lỏi qua lớp màn bảo vệ, thấm vào tận tâm can, khiến người ta buồn nôn.
Nhưng Lâm Phong vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn vận chuyển linh lực đến cực hạn, Huyễn Mặc Quyển phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn, củng cố lớp bảo vệ. Hắn biết, đây chỉ là màn chào hỏi của cấm địa này. Các mỹ nhân theo sau chàng, dù vẻ mặt có chút tái nhợt vì áp lực và sự ghê tởm, nhưng không một ai lùi bước. Sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu. Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào trong vực thẳm hỗn loạn, hướng về phía trung tâm nơi Huyễn Mặc Quyển chỉ dẫn.
***
Sau một đoạn đường dài tưởng chừng như vô tận, xuyên qua những dải không gian bị bóp méo và những xoáy lốc năng lượng quỷ dị, cả nhóm cuối cùng cũng bước ra khỏi khe nứt, đặt chân lên một vùng đất khô cằn, u ám. Khung cảnh trước mắt khiến tất cả đều phải kinh ngạc. Đây là một đại sảnh đổ nát khổng lồ, rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, như thể một thành phố đã bị nuốt chửng bởi sự tàn phá. Từng là một cung điện uy nghi hay một đền thờ lộng lẫy của một nền văn minh cổ xưa, giờ đây chỉ còn là những tàn tích hoang tàn, bi thảm. Những cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới "bầu trời" đầy khí độc, đã nứt vỡ tan tác, xiêu vẹo như những ngón tay gãy nát của một gã khổng lồ đang hấp hối. Các bức tường đồ sộ phủ đầy rêu phong đen kịt, lở loét những vết sẹo do thời gian và chiến tranh để lại. Từng viên gạch, từng phiến đá đều nhuốm màu u ám, hằn lên dấu vết của sự chết chóc và hủy diệt.
Trên những bức tường còn sót lại, những phù điêu khắc hình thần ma cổ xưa đã bị hủy hoại nặng nề, chỉ còn lại những mảnh vỡ méo mó, ghê rợn. Những đôi mắt thần linh bị khoét rỗng, những khuôn mặt oai nghiêm bị đục đẽo thành những hình thù quái dị, như thể bị một bàn tay vô hình nào đó cố tình biến dạng, bóp méo đi sự thuần khiết ban đầu. Dù bị tàn phá, vẫn có thể lờ mờ nhận ra những hình ảnh của những sinh linh từng một thời hùng vĩ, từng là chủ nhân của mảnh đất này, nhưng giờ đây đã biến thành những ký ức đau thương. Ma khí và năng lượng hỗn độn cuồn cuộn như sương mù dày đặc, màu xám xịt bao phủ khắp nơi, che mờ tầm nhìn, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Hơi thở ra cũng mang theo mùi ẩm mốc nồng nặc, mùi bụi bặm hàng vạn năm, trộn lẫn với một mùi hôi thối đặc trưng của xác chết thối rữa và năng lượng tha hóa, tanh tưởi đến mức buồn nôn.
Từ bóng tối sâu thẳm, những tiếng gầm gừ khàn đặc, ghê rợn bắt đầu vang lên, càng lúc càng gần. Những sinh vật quái dị bắt đầu xuất hiện, thân thể chúng vặn vẹo một cách bất thường, không còn giữ được hình dáng ban đầu của bất kỳ chủng tộc nào. Có con mang hình hài nửa người nửa thú, nhưng da thịt nhăn nheo, lở loét; có con lại như một khối thịt khổng lồ với vô số xúc tu và đôi mắt đỏ ngầu, ánh lên vẻ điên loạn và khát máu. Chúng không có bất kỳ dấu hiệu của sự sống hay ý thức, chỉ còn là những cỗ máy giết chóc bị điều khiển bởi bản năng nguyên thủy và sự tha hóa sâu sắc. Tiếng bước chân nặng nề của chúng vang vọng trong đại sảnh đổ nát, tiếng cào cấu trên đá, tiếng năng lượng ma khí xé gió, tất cả tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây mở lớn vì sợ hãi, khẽ thốt lên. "Trời ơi, chúng là cái quái gì vậy? Sao lại ghê tởm thế này!" Nàng chưa từng thấy sinh vật nào đáng sợ đến vậy trong suốt cuộc đời mình.
Lam Yên, không hề nao núng, rút ra trường thương của mình, mũi thương sáng loáng dưới ánh sáng mờ ảo. "Chuẩn bị chiến đấu! Chúng không còn là sinh linh bình thường nữa! Hãy cẩn thận, chúng có thể bị tha hóa hoàn toàn, không còn lý trí!" Giọng nàng dứt khoát, mang theo khí thế chiến đấu hừng hực.
Lâm Phong, ánh mắt sắc bén, nhanh chóng quét qua từng kẻ địch. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng thần thức để cảm nhận bản chất của chúng. Hắn nhận ra, những sinh vật này không chỉ là yêu ma, mà là những sinh linh từng tồn tại, từng có ý chí, nhưng đã bị Thiên Đạo cũ thao túng, bóp méo đến tận cùng, biến thành những quái vật đáng thương. "Tuyết Dao, Lam Yên mở đường! Tần Nguyệt hỗ trợ, Mộc Ly cảnh giới xung quanh! Thôn Thiên Thử, ngươi đi cùng Mộc Ly, cảnh báo bất kỳ nguy hiểm nào ẩn nấp!" Giọng chàng trầm ổn, ra lệnh một cách dứt khoát.
Thôn Thiên Thử, đang rụt rè trong túi áo, khẽ kêu chiêm chiếp: "Két! Két!" rồi nhanh chóng nhảy ra, phóng về một góc tối khuất, đôi mắt to tròn linh hoạt đảo liên tục, báo hiệu có thứ gì đó đang ẩn nấp.
Cuộc chiến bùng nổ ngay lập tức. Lam Yên, với trường thương trong tay, lao lên tiên phong như một cơn gió lốc. Thương ảnh bay lượn, mỗi nhát đâm đều mang theo sức mạnh kinh người, xé toạc lớp ma khí và xuyên thủng lớp da thịt cứng rắn của quái vật. Nàng không hề do dự, không hề run sợ, khí thế mạnh mẽ, dũng mãnh như một nữ chiến thần. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng sát khí ẩn hiện, rút ra trường kiếm của mình. Kiếm khí lạnh lẽo như băng tuyết bao phủ, mỗi đường kiếm đều tinh tế và chuẩn xác, cắt đứt gân cốt, xuyên thủng yếu huyệt của kẻ địch. Nàng di chuyển nhẹ nhàng, uyển chuyển như một bóng ma, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt.
Mộc Ly, dù có chút sợ hãi ban đầu, nhưng sự nhanh nhẹn và linh hoạt của nàng lại vô cùng hữu dụng. Nàng né tránh những đòn tấn công thô bạo của quái vật một cách khéo léo, sau đó tung ra những đòn đánh bất ngờ từ phía sau, sử dụng những pháp thuật hệ mộc để trói buộc, làm chậm kẻ địch, tạo cơ hội cho Lam Yên và Tuyết Dao. Thôn Thiên Thử, nhỏ bé nhưng tinh ranh, liên tục di chuyển quanh Mộc Ly, đôi khi còn phóng ra những luồng điện nhỏ để làm tê liệt kẻ địch, hoặc chui vào trong cơ thể quái vật để phá hủy từ bên trong.
Tần Nguyệt đứng ở phía sau, ánh mắt tập trung cao độ. Nàng không tham gia vào cận chiến, mà thi triển các pháp thuật hỗ trợ mạnh mẽ. Những lá chắn linh lực kiên cố được tạo ra để bảo vệ đồng đội, những luồng sáng xanh biếc từ tay nàng bắn ra để làm suy yếu kẻ địch, khống chế chúng lại, tạo điều kiện cho các đòn tấn công dứt điểm. Nàng còn liên tục phân tích cấu trúc năng lượng của những sinh vật tha hóa, cố gắng tìm ra điểm yếu của chúng, đồng thời ghi nhớ những luồng ý chí hỗn loạn đang tỏa ra từ chúng.
Lâm Phong rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo kiếm ý sắc bén, như xé rách không khí. Kiếm quang đen kịt pha lẫn ánh xanh, không chỉ chém giết kẻ địch mà còn mang theo một luồng linh lực đặc biệt, cố gắng "thanh tẩy" những tạp chất ma khí bám víu vào chúng. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và sự cảm nhận. Mỗi khi một con quái vật ngã xuống, hắn lại cảm nhận được những mảnh vỡ ý chí tan rã, những nỗi đau khổ và phẫn nộ vô bờ bến. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn khẽ rung động, hấp thu một cách âm thầm những mảnh ý chí đó, lọc bỏ sự tha hóa, giữ lại những gì thuần khiết nhất.
"Những ý chí này... chúng không hoàn toàn bị hủy diệt," Lâm Phong thì thầm, vừa chiến đấu vừa quan sát. "Thiên Đạo cũ đã không giết chết chúng, mà là biến chúng thành những con rối, những vật hy sinh cho sự tồn tại của nó. Sự tha hóa này... thật tàn nhẫn!" Một nỗi phẫn nộ dâng lên trong lòng chàng. Hắn nhận ra rằng "Thiên Đạo" không chỉ là một quy luật tự nhiên vô tình, mà là một thực thể có ý thức, một kẻ thù tàn độc, không ngừng vặn vẹo và bóp méo sự sống để phục vụ mục đích của chính nó.
Hàng loạt quái vật bị tiêu diệt, nhưng dường như chúng là vô tận. Từ sâu trong bóng tối, càng lúc càng nhiều sinh vật ghê rợn xuất hiện, như thể cả một quân đoàn ma quỷ đang trỗi dậy từ lòng đất. Tuy nhiên, nhóm Lâm Phong vẫn kiên cường chiến đấu, không hề lùi bước. Sức mạnh của họ, cùng với sự phối hợp ăn ý, đã tạo nên một bức tường vững chắc giữa biển quái vật hỗn loạn. Lâm Phong dẫn dắt cả nhóm tiến sâu hơn vào đại sảnh, hướng về phía nơi hắn cảm nhận được nguồn gốc của sự tha hóa, nơi mà Huyễn Mặc Quyển đang liên tục chỉ dẫn.
***
Sau khi vượt qua vô số hiểm nguy, chiến đấu không ngừng nghỉ với hàng loạt sinh vật tha hóa điên loạn, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đến được trung tâm của Hỗn Độn Chi Địa. Không gian nơi đây càng trở nên méo mó và biến dạng đến cực điểm. Ánh sáng duy nhất là những dải chớp tím xanh chập chờn, không ổn định, tạo ra những bóng đổ quỷ dị, nhảy múa trên những tàn tích đổ nát. Tiếng rên rỉ, gào thét không ngừng của hàng vạn linh hồn, hòa quyện thành một bản giao hưởng đau thương, như tiếng vọng từ địa ngục, vang vọng khắp không gian, khiến tinh thần người nghe chấn động. Mùi hôi thối, tanh tưởi đến cực điểm, như thể hàng tỷ xác chết đã mục rữa trong hàng vạn năm, trộn lẫn với mùi kim loại rỉ sét và lưu huỳnh nồng nặc, cùng với mùi dịch thể nhớp nháp, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm nhất cũng khó mà chịu nổi.
Ở đó, giữa trung tâm của sự hỗn loạn và tha hóa, họ phát hiện một tàn tích khổng lồ, một cảnh tượng kinh hoàng đến rợn người. Đó là "trái tim" của một vị thần ma cổ xưa, giờ đây đã biến thành một khối thịt thối rữa, khổng lồ như một ngọn núi nhỏ, màu nâu tím, nhầy nhụa, với những mạch máu nổi cộm như rễ cây mục, liên tục co giật một cách ghê tởn. Nó không còn là một trái tim sống, mà là một trung tâm của sự mục nát và biến chất, bị ăn mòn bởi sự tha hóa đến tận cùng. Xung quanh khối thịt ghê tởm này là vô số linh hồn vặn vẹo, trong suốt, hình dạng méo mó, liên tục rên rỉ, gào thét và giãy dụa trong đau đớn, không thể siêu thoát, bị xiềng xích bởi một lời nguyền vô hình, vĩnh viễn bị giam cầm trong vòng luẩn quẩn của sự thống khổ.
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết, như bị một lực hút vô hình kéo về phía "trái tim" tha hóa đó. Những phù văn đen tím trên bề mặt quyển trục xoay chuyển điên cuồng, phát ra những tia sáng rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sự khao khát đến đáng sợ. Một luồng ý chí hỗn loạn nhưng mạnh mẽ bỗng phản phệ, như một làn sóng thủy triều của nỗi đau và sự phẫn nộ, ập thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Chàng cảm thấy đầu óc choáng váng, như bị hàng vạn mũi kim đâm vào não bộ, cơ thể loạng choạng suýt ngã quỵ.
"Đây là... bản chất của sự tha hóa? Thiên Đạo đã làm gì chúng vậy?" Lâm Phong nghiến răng, cố gắng chống lại sự phản phệ, giọng nói khàn đặc, đầy sự ghê tởm và phẫn nộ. Hắn cảm nhận được sự thống khổ tột cùng của vị thần ma này, bị bóp méo, bị biến chất, bị biến thành một biểu tượng của sự mục nát.
Tuyết Dao, thấy Lâm Phong đột nhiên choáng váng, vội vàng bước đến đỡ lấy chàng, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng hiếm thấy. "Lâm Phong, cẩn thận! Huyễn Mặc Quyển đang hấp thu quá nhiều thứ không lành mạnh! Ý chí tha hóa này quá mạnh, e rằng sẽ ảnh hưởng đến tâm trí chàng!"
Tần Nguyệt, khuôn mặt trắng bệch vì kinh hãi, nhìn chằm chằm vào "trái tim" ghê tởm kia. "Đây không chỉ là ý chí, đây là... nỗi đau, sự phẫn nộ, sự tuyệt vọng của hàng vạn sinh linh! Nó đã tích tụ qua hàng vạn năm chiến tranh và tha hóa. Làm sao Thiên Đạo có thể tàn nhẫn đến mức này, biến một vị thần ma hùng mạnh thành ra thế này?" Nàng thầm run rẩy, ý chí kiên định của một tu sĩ uyên bác cũng không thể không bị chấn động trước cảnh tượng này.
Lam Yên, dù khí thế mạnh mẽ, nhưng cũng không khỏi cau mày. "Thứ này... thật sự quá ghê tởm. Làm sao chúng ta có thể hấp thu nó mà không bị ảnh hưởng?"
Mộc Ly nép sát vào Tuyết Dao, đôi mắt ngấn lệ. "Phong ca... chúng ta có thể rời đi được không? Em cảm thấy thật đau lòng khi nhìn thấy những linh hồn này..."
Thôn Thiên Thử rụt rè chui vào trong túi áo Lâm Phong, toàn thân run rẩy, nó cảm nhận được một sự kinh hoàng tột độ từ nơi này.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Hắn biết, đây là một thử thách cực lớn, nhưng cũng là một cơ hội để hắn hiểu rõ hơn về đối thủ của mình. "Không! Ta không thể bỏ cuộc. Đây là những 'dấu vết ý chí sinh linh' mà chúng ta cần. Chúng bị tha hóa, nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn còn đó những mảnh vỡ của sự thuần khiết, của khát vọng sống, của sự phản kháng. Huyễn Mặc Quyển sẽ thanh tẩy chúng. Ta phải hiểu rõ bản chất của sự tha hóa này, để biết cách chống lại nó."
Với một ý chí kiên cường không gì lay chuyển, Lâm Phong quyết tâm, mặc kệ sự phản phệ vẫn đang giày vò tâm trí. Chàng giơ cao Huyễn Mặc Quyển, vận chuyển toàn bộ linh lực trong cơ thể, thi triển nó đến cực hạn. Cuộn sách cổ xưa lập tức mở ra, những phù văn đen tím trên bề mặt nó bùng lên một luồng ánh sáng mạnh mẽ chưa từng có. Ánh sáng đen kịt pha lẫn xanh lam huyền ảo, không còn là ánh sáng dịu nhẹ, mà là một lực hút vô cùng mạnh mẽ, như một hố đen đang nuốt chửng mọi thứ. Nó cuộn lấy "trái tim" tha hóa khổng lồ kia, cùng với vô số linh hồn vặn vẹo đang gào thét xung quanh.
Một tiếng rít gào kinh hoàng vang lên từ "trái tim" tha hóa, như tiếng thét cuối cùng của một sinh linh bị giam cầm. Khối thịt khổng lồ bắt đầu tan chảy, không phải bị hủy diệt, mà là bị Huyễn Mặc Quyển hấp thu một cách triệt để, từng chút một. Cùng lúc đó, hàng tỷ mảnh vỡ thông tin, những ký ức rời rạc, những cảm xúc hỗn loạn của nỗi đau, sự phẫn nộ, sự tuyệt vọng, và cả một lời nguyền cổ xưa, ùa vào tâm trí Lâm Phong như một cơn sóng thần.
"Aaargh!" Lâm Phong không thể kìm nén tiếng kêu đau đớn. Thân thể chàng run rẩy kịch liệt, đôi mắt mở to, con ngươi co rút lại. Cảm giác đau đớn về thể xác và tinh thần cùng lúc ập đến, vượt xa mọi giới hạn mà chàng từng trải qua. Chàng cảm thấy mình đang bị kéo vào một vực sâu không đáy, nơi hàng tỷ linh hồn đang gào thét, nơi mọi khát vọng sống đều bị bóp méo, nơi một lời nguyền cổ xưa đang cố gắng khóa chặt tâm trí chàng. Đầu óc chàng quay cuồng, một luồng năng lượng tà ác và cổ xưa cố gắng chiếm đoạt ý thức của chàng.
Trong khoảnh khắc Lâm Phong gần như gục ngã, Huyễn Mặc Quyển phát ra một luồng ánh sáng đen tím mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một bức tường thành kiên cố, ngăn chặn sự xâm nhập của lời nguyền và ý chí tha hóa. Quyển trục bắt đầu lọc rửa, tách biệt những tinh hoa khỏi những tạp chất, nhưng quá trình đó vẫn diễn ra trong tâm trí Lâm Phong, khiến chàng phải chịu đựng sự thống khổ cùng cực.
Đúng lúc đó, một giọng nói cổ xưa, trầm thấp, ghê rợn, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lâm Phong, như tiếng thì thầm của một ác quỷ từ vực sâu thẳm nhất của thời gian: *"Kẻ phàm trần... ngươi dám chạm vào tàn tích của ta? Ngươi tưởng ngươi có thể thay đổi vận mệnh sao? Tất cả sinh linh đều sẽ bị tha hóa, bị hủy diệt... đây là định mệnh đã an bài... Ngươi không thể thoát khỏi sự kiểm soát của ta... Thiên Đạo Vô Tình... Nhân Đạo Hữu Tình... ha ha ha... một trò hề... một trò hề mà thôi..."*
Giọng nói đó không chỉ là một lời đe dọa, mà là một lời nguyền rủa, một lời chế nhạo, một sự khẳng định về sự tuyệt vọng của vạn vật. Lâm Phong choáng váng, ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Huyễn Mặc Quyển vẫn nằm trong tay chàng, phát ra ánh sáng chập chờn, như đang cố gắng chiến đấu với một thế lực vô hình nào đó. Các mỹ nhân vội vàng chạy đến bên chàng, lo lắng tột độ.
"Lâm Phong! Chàng sao vậy?" Tuyết Dao ôm lấy chàng, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương từ cơ thể chàng.
Tần Nguyệt nhanh chóng đặt tay lên trán Lâm Phong, truyền linh lực vào. "Một luồng ý chí cực kỳ tà ác và một lời nguyền cổ xưa đang cố gắng chiếm đoạt tâm trí chàng! Mau rút lui!"
Nhưng Lâm Phong không thể nhúc nhích. Chàng cảm thấy mình đang bị kéo vào một vực thẳm sâu hơn nữa, nơi giọng nói cổ xưa kia vẫn tiếp tục vang vọng, như một lời tiên tri về sự diệt vong. Cái "Thiên Đạo" kia không chỉ là quy tắc, nó còn có ý thức, có phương thức thao túng tàn độc, biến chất sinh linh thay vì chỉ hủy diệt. Những tàn tích của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và "trái tim" tha hóa kia không hoàn toàn chết đi, mà chỉ bị "ngủ đông" hoặc "tha hóa", chờ ngày thức tỉnh. Và lời nguyền cổ xưa kia... nó chính là một phần quan trọng trong kế hoạch của "Thiên Đạo", một xiềng xích vô hình trói buộc vạn vật. Giọng nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí Lâm Phong đã hé lộ một hiểm họa còn lớn hơn, một bí mật sâu xa hơn về nguồn gốc của "Thiên Đạo" và sự tồn tại của chính nó. Lâm Phong biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ là chiến đấu về sức mạnh, mà còn là chiến đấu về ý chí, về Đạo, và về bản chất của sinh linh.