Lâm Phong ngồi đó, bất động như một bức tượng sống giữa Linh Sơn Bích Lạc huyền ảo. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trước trán chàng, vầng sáng huyền ảo của nó không ngừng luân chuyển, giao hòa cùng linh khí dồi dào nơi đây, tạo thành một vòng xoáy năng lượng rực rỡ. Tiếng suối chảy róc rách dưới chân, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và tiếng hạc từ xa vọng lại, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng linh thiêng, tôn lên vẻ thanh tịnh, thoát tục của cõi tiên giới. Sương mù giăng mắc trên các đỉnh núi, từng sợi, từng sợi mỏng manh, lãng đãng trôi, mang theo hơi ẩm của đất đá và mùi hương thảo mộc thanh khiết, khiến không gian càng thêm mờ ảo, hư ảo.
Trong trạng thái nhập định sâu sắc, ý thức của Lâm Phong như một sợi chỉ vô hình, xuyên qua lớp màn thời gian và không gian, cố gắng chạm đến cái bản nguyên đã ngủ say của vũ trụ. Gánh nặng của vận mệnh, của ý chí cổ xưa, và của trách nhiệm to lớn khi phải 'hợp nhất linh hồn vũ trụ' vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nhờ sự tin tưởng tuyệt đối từ những người thân yêu, nó không còn là gánh nặng đè nén mà đã hóa thành nguồn động lực vô biên. Chàng không đơn độc. Chàng biết mình đang dấn thân vào một cuộc phiêu lưu mà mỗi bước đi đều ẩn chứa hiểm nguy và những khám phá chấn động, một cuộc chiến về Đạo, về ý chí, và về sự lựa chọn.
Bình minh dần lên cao, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua màn sương, nhuộm vàng đỉnh núi, hắt lên thân ảnh Lâm Phong một vầng hào quang mỏng manh. Chàng vẫn bất động, nhưng trong sâu thẳm, một tiếng vọng mơ hồ dần hiện rõ. Đó không phải là một âm thanh cụ thể, mà là một cảm giác, một tần số rung động vô cùng cổ xưa và vĩ đại, như tiếng thở đều đặn của vạn vật, tiếng đập của một trái tim khổng lồ đang ngủ yên. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng rung lên nhè nhẹ, ánh sáng càng thêm chói lọi, không ngừng dẫn dắt ý thức chàng đi sâu hơn, sâu hơn nữa.
Đột nhiên, Huyễn Mặc Quyển bùng nổ một luồng quang mang chói lòa, màu sắc rực rỡ như cầu vồng, nhuộm tím cả không gian xung quanh. Linh khí của Linh Sơn Bích Lạc như bị một lực hút vô hình kéo lấy, cuồn cuộn đổ về phía Lâm Phong, xoáy thành một cột sáng khổng lồ. Trước ánh mắt kinh ngạc của Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên và Mộc Ly, không gian phía trước Lâm Phong bắt đầu vặn vẹo, méo mó. Từng vòng xoáy năng lượng khổng lồ xuất hiện, mở ra một khe nứt màu tím đen giữa hư không, nơi những vì sao xa xăm lấp lánh như ẩn hiện phía sau một tấm màn nhung huyền bí.
"Đây chính là con đường dẫn đến linh hồn vũ trụ..." Giọng Lâm Phong vang lên trầm thấp, vẫn còn mang chút dư âm của trạng thái nhập định, nhưng ánh mắt chàng đã trở lại sắc bén, kiên định. "Huyễn Mặc Quyển đã chỉ dẫn ta. Đây chính là 'Duy Độ Chi Môn' – cánh cổng dẫn đến một không gian hoàn toàn khác, một nơi sâu thẳm ẩn chứa bản nguyên của vạn giới... Hãy cẩn thận, không ai biết Thiên Đạo đã bố trí những gì để bảo vệ nó." Chàng đứng dậy, trường bào màu xanh sẫm khẽ phấp phới trong làn gió nhẹ, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên sự tập trung cao độ, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là ý chí kiên cường không gì lay chuyển được.
Tuyết Dao tiến lên một bước, làn da trắng ngần như ngọc dưới ánh sáng huyền ảo của cánh cổng không gian càng thêm thuần khiết. Nàng khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, bàn tay mềm mại nhưng kiên định, truyền đi một hơi ấm và sự tin tưởng vô bờ bến. "Dù có là vực sâu vạn trượng, thiếp cũng nguyện theo chàng đến cùng. Chàng ở đâu, thiếp ở đó." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng mang một sức nặng không thể chối cãi, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong không khí. Nàng nhìn vào đôi mắt Lâm Phong, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng giờ đây ngập tràn sự dịu dàng và kiên định, như hồ băng vẫn ẩn chứa dòng nước ấm dưới đáy sâu.
Tần Nguyệt khẽ cau mày, đôi mắt phượng uyên bác của nàng quét qua cánh cổng đang dần định hình, rồi lại nhìn về phía những phù văn cổ xưa trên tảng đá mà Lâm Phong vừa ngồi. "Mọi người hãy giữ vững tâm thần, ta cảm thấy nơi này có ảo cảnh cực mạnh. Năng lượng từ cánh cổng này không đơn thuần là không gian dịch chuyển, mà còn ẩn chứa những dao động tinh thần đáng sợ. E rằng, chúng ta sẽ phải đối mặt với thử thách về ý chí ngay từ bước đầu tiên." Nàng nói với giọng trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự cảnh báo và kinh nghiệm sâu sắc. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, tay khẽ đặt lên trán, như đang cố gắng cảm ứng những luồng năng lượng vô hình.
Lam Yên không nói nhiều, nàng đã rút trường thương ra khỏi bao, mũi thương sáng loáng dưới ánh sáng Huyễn Mặc Quyển. Khí thế mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng bùng lên, cơ bắp săn chắc ẩn dưới lớp áo giáp nhẹ khẽ gồng lên. "Cứ xông lên! Ta sẽ đi trước dọn đường! Kẻ nào dám cản đường Phong nhi, ta sẽ dùng thương này tiễn hắn về với bụi trần!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, tràn đầy ý chí chiến đấu, đôi mắt sắc bén như chim ưng ánh lên sự kiên nghị và bất khuất. Nàng không thích vòng vo, chỉ thích hành động.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào cánh cổng không gian, không hề sợ hãi mà ngược lại, còn ánh lên vẻ tò mò, ranh mãnh. Nàng nhảy nhót nhẹ nhàng, ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, gương mặt nhỏ nhắn nở một nụ cười rạng rỡ. "Đại ca, Tiểu Ly sẽ bám chặt lấy đại ca, không rời đâu! Nếu có gì lạ, Tiểu Ly sẽ giúp đại ca tìm ra ngay!" Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng mang theo một sự hồn nhiên và tin tưởng tuyệt đối, như một luồng gió mát xua tan đi sự căng thẳng, mang lại một chút nhẹ nhõm cho không khí đầy áp lực.
Thôn Thiên Thử chiêm chiếp một tiếng, nhảy phắt lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nó quét ngang quét dọc, ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Lông trắng muốt của nó khẽ dựng lên, như một chiếc ra-đa sống đang dò xét từng luồng năng lượng nhỏ nhất thoát ra từ cánh cổng. Nó khẽ gầm gừ, như đang cảnh báo về một mối nguy hiểm tiềm tàng phía trước, nhưng vẫn không rời chủ nhân nửa bước.
Lâm Phong gật đầu, siết chặt tay Tuyết Dao, rồi khẽ vỗ về Mộc Ly. Chàng nhìn Lam Yên, Tần Nguyệt, rồi lại nhìn Huyễn Mặc Quyển đang lơ lửng, cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt giữa chàng và nó. "Được! Chúng ta đi!" Không chút do dự, chàng dẫn đầu, bước chân vững vàng tiến vào 'Duy Độ Chi Môn' đang xoay tròn dữ dội. Các mỹ nhân theo sát phía sau, mỗi người mang một vẻ mặt, một tâm trạng riêng, nhưng tất cả đều chung một ý chí: đồng hành cùng Lâm Phong đến tận cùng. Ngay khi họ bước qua, cánh cổng không gian chầm chậm khép lại, biến mất không dấu vết, chỉ còn lại Linh Sơn Bích Lạc thanh tịnh và yên bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bên trong 'Duy Độ Chi Môn' không phải là một con đường hay một lối đi cụ thể, mà là một không gian vô định, xoắn vặn và hỗn loạn đến kinh ngạc. Ánh sáng mờ ảo, biến đổi liên tục, lúc đỏ rực như máu, lúc xanh ngắt như ngọc, lúc lại chìm trong bóng tối thăm thẳm, tạo ra những hình ảnh méo mó, biến dạng không ngừng. Không khí nặng nề, áp bức tinh thần đến khó thở, như có hàng vạn tảng đá vô hình đè nặng lên tâm trí. Mùi hương thay đổi thất thường, từ thơm ngọt của hoa lan đến tanh tưởi của máu tươi, rồi lại chuyển sang mùi ẩm mốc khó chịu, khiến khứu giác bị tra tấn không ngừng. Những âm thanh vọng lại cũng vô cùng kỳ quái: tiếng thì thầm dụ hoặc từ những ký ức bị lãng quên, tiếng khóc than của oan hồn, tiếng gào thét của quỷ dữ, tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng, cố gắng xuyên thủng phòng ngự tinh thần của họ. Đây chính là 'Thần Hồn Mê Trận' mà Tần Nguyệt đã cảnh báo.
Lâm Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên thức hải, những mảnh ký ức đau khổ nhất, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tiềm thức chàng bắt đầu hiện lên như một thước phim quay chậm. Hình ảnh cha mẹ bị sát hại, cảnh tượng chàng bất lực chứng kiến người thân yêu tan biến, những lần suýt chết trong hiểm nguy, tất cả đều hiện rõ mồn một, cố gắng giam cầm chàng trong sự tuyệt vọng. Tuy nhiên, đạo tâm của Lâm Phong đã được tôi luyện qua vô số thử thách, ý chí kiên định như sắt đá, không dễ dàng bị lung lay. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng bỗng bừng sáng rực rỡ, một luồng năng lượng thanh tịnh như suối nguồn tuôn trào, quét sạch những ảo ảnh đang bám víu vào tâm trí chàng.
"Huyễn Mặc Quyển, phá giải vạn hư! Tất cả hãy tập trung vào ta!" Lâm Phong quát khẽ, giọng nói vang vọng giữa không gian méo mó. Chàng vận chuyển công pháp Huyễn Mặc Quyển đến cực hạn, tạo ra một trường bảo hộ tinh thần bao trùm lấy tất cả mọi người. Trường năng lượng này phát ra ánh sáng vàng kim, như một tấm lá chắn vững chắc chống lại sự xâm thực của ảo ảnh.
Mộc Ly là người đầu tiên bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Đôi mắt to tròn của nàng bỗng tràn ngập sự hoảng sợ tột độ, cơ thể nhỏ nhắn run rẩy. "Không! Đây là khu rừng bị hủy diệt... những người bạn của ta... không thể nào!" Nàng thét lên, hình ảnh khu rừng quê hương bị tàn phá, những sinh linh vô tội bị giết hại, hiện lên rõ ràng trong tâm trí nàng, cố gắng kéo nàng vào vực thẳm của sự đau khổ. Nàng ôm chặt lấy Lâm Phong, toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa.
Tuyết Dao, dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng dài của nàng cũng thoáng qua một tia dao động. Nàng thấy lại hình ảnh những năm tháng bị giam cầm trong mật thất, cảm giác cô độc và bất lực khi không thể làm chủ vận mệnh của mình. Nhưng rất nhanh, nàng đã trấn tĩnh lại. "Đừng để chúng thao túng, đây chỉ là giả dối!" Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một dòng nước lạnh xua đi hơi nóng của ảo ảnh. Nàng vung tay, một luồng hàn khí băng giá tỏa ra, làm chậm lại sự xâm thực của các luồng năng lượng ảo ảnh đang cố gắng xuyên qua trường bảo hộ của Lâm Phong. Nàng tập trung tâm thần, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Lâm Phong, tự nhắc nhở bản thân về thực tại và mục tiêu.
Lam Yên nghiến răng, hình ảnh những trận chiến khốc liệt, những đồng đội ngã xuống hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng thấy mình lại đứng giữa biển máu, chiến đấu cô độc, nhưng lần này, nàng lại cảm thấy một sự bất lực, một sự tuyệt vọng chưa từng có. Nhưng cơn giận dữ nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. "Khốn kiếp! Chơi trò hèn hạ này sao!" Nàng gầm lên, trường thương trong tay sáng rực, đâm tới tấp vào những ảo ảnh đang vờn quanh, dù biết đó chỉ là hư vô. Nàng dùng hành động để xua tan đi nỗi sợ hãi, dùng ý chí chiến đấu để phá vỡ xiềng xích tinh thần.
Tần Nguyệt nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy niệm chú. Nàng đang cố gắng phân tích cấu trúc của mê trận này, tìm kiếm điểm yếu. Trong tâm trí nàng, hàng vạn cuốn sách, hàng vạn tri thức cổ xưa dồn dập ập đến, cố gắng nhấn chìm nàng trong một biển thông tin hỗn loạn, khiến nàng mất đi khả năng tư duy logic. Nhưng nàng là một người trí tuệ, kinh nghiệm của nàng đã giúp nàng nhận ra bản chất của ảo ảnh này. "Phong nhi, đây là một loại tâm ma trận. Nó khuếch đại những nỗi sợ hãi và hối tiếc sâu thẳm nhất. Càng chống cự, nó càng mạnh. Cần phải chấp nhận và vượt qua, không phải đối đầu trực tiếp!" Nàng truyền âm cho Lâm Phong, đồng thời vận chuyển linh lực, tạo ra một luồng khí thanh tịnh, giúp các nàng khác ổn định tâm thần.
Thôn Thiên Thử, dù nhỏ bé, nhưng lại là người ít bị ảnh hưởng nhất. Nó gầm gừ, đôi mắt to tròn long lanh của nó dường như có khả năng nhìn thấu bản chất của ảo ảnh. Nó nhảy nhót trên vai Lâm Phong, liên tục chiêm chiếp, chỉ vào những điểm yếu của mê trận, nơi các luồng năng lượng ảo ảnh có vẻ mỏng manh hơn. Sự nhạy bén của nó giúp Lâm Phong định hướng được trong không gian hỗn loạn này.
Lâm Phong gật đầu, hiểu ý Tần Nguyệt. Chàng hít một hơi thật sâu, ý thức chàng hòa vào Huyễn Mặc Quyển, không còn chống cự hay xua đuổi, mà là quan sát, thấu hiểu. Chàng chấp nhận những nỗi đau, những mất mát, nhưng không để chúng kiểm soát. Chàng biết, đây là một phần của hành trình, một phần của Đạo. Khi chàng làm vậy, Huyễn Mặc Quyển càng phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn, không còn là tấm lá chắn, mà là một ngọn đèn soi rọi, thanh lọc. Những ảo ảnh xung quanh bắt đầu mờ dần, biến mất. Không gian méo mó dần ổn định trở lại, trả về hình dạng ban đầu.
Mộc Ly mở mắt, thở phào nhẹ nhõm, ôm chặt Lâm Phong. Tuyết Dao, Lam Yên cũng dần thoát khỏi ảnh hưởng của mê trận, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, vẻ mặt đã trở lại điềm tĩnh hoàn toàn. "May mắn là đạo tâm của Phong nhi vững chắc. Mê trận này tuy mạnh, nhưng không thể giam cầm chúng ta lâu."
Lâm Phong xoa đầu Mộc Ly, ánh mắt chàng quét qua mọi người. "Chúng ta đã vượt qua cửa ải đầu tiên. Đây chỉ là một khởi đầu. Thiên Đạo không chỉ bảo vệ bản thân bằng sức mạnh vật chất, mà còn bằng cả những cạm bẫy tinh thần. Điều này cho thấy tầm quan trọng của việc 'linh hồn vũ trụ' được bảo vệ kỹ lưỡng đến mức nào." Chàng cảm nhận một luồng sức mạnh mới dâng trào trong cơ thể, như thể việc đối mặt và vượt qua nỗi sợ hãi đã giúp đạo tâm của chàng càng thêm vững chắc.
Sau khi thoát khỏi 'Thần Hồn Mê Trận', họ đặt chân vào một không gian hoàn toàn khác, một đại sảnh rộng lớn đến mức kinh ngạc. Kiến trúc nơi đây cổ kính đến mức không thể diễn tả bằng lời, được xây dựng bằng những khối đá và kim loại màu xám bạc khổng lồ, lơ lửng giữa hư không vô tận. Ánh sáng không đến từ bất kỳ nguồn sáng nào cụ thể, mà phát ra từ vô số phù văn cổ đại được khắc sâu trên tường và trần nhà, nhấp nháy liên tục, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa bí ẩn. Âm thanh trầm thấp, vang vọng như tiếng thở đều đặn của vũ trụ, khiến không gian trở nên trang nghiêm và tĩnh mịch. Mùi không khí khô ráo, thoảng mùi kim loại và một thứ năng lượng cổ xưa, tinh khiết nhưng cũng đầy áp lực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Bầu không khí nơi đây vừa áp bức vừa chứa đựng một sức mạnh khổng lồ, như thể họ đang đứng tại trung tâm của vạn giới.
"Đây là..." Lam Yên lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén của nàng quét qua khắp đại sảnh, lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy một kiến trúc nào vĩ đại và cổ xưa đến vậy, nó vượt xa mọi giới hạn về tưởng tượng của nàng.
Tần Nguyệt khẽ cau mày, nhìn những phù văn cổ đại trên tường. "Những phù văn này... ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng không thuộc về bất kỳ nền văn minh nào mà ta biết. Đây là một loại ký tự cổ xưa hơn cả Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, ẩn chứa quy tắc vận hành của vũ trụ." Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc sâu sắc.
Lâm Phong giữ vững tâm thần, ánh mắt chàng tập trung vào trung tâm đại sảnh. Ở đó, một thực thể khổng lồ, toàn thân cấu thành từ vô số luồng năng lượng và các ký tự cổ xưa không ngừng xoay tròn, lơ lửng giữa không trung. Nó không có hình dạng rõ ràng, nhưng lại mang một vẻ uy nghi và áp lực đến nghẹt thở. Đôi mắt của nó, nếu có thể gọi là mắt, chỉ là hai đốm sáng lạnh lẽo, vô cảm, nhìn thẳng về phía họ. Đó chính là 'Hư Thần Thủ Vệ' – một tạo vật của Thiên Đạo, canh giữ vùng lõi vũ trụ.
"Thứ quái quỷ gì đây? Nó mạnh hơn cả Tiên Tôn bình thường!" Lam Yên thốt lên, trường thương trong tay nàng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích khi đối mặt với một đối thủ mạnh mẽ. Khí thế của nàng bùng lên mạnh mẽ, sẵn sàng chiến đấu.
Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng cũng phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn, như đang cảnh báo về mối nguy hiểm cận kề. "Đây là ý chí của Thiên Đạo cổ xưa, biến thành thủ vệ. Không phải là sinh linh, mà là một tạo vật thuần túy từ năng lượng và quy tắc. Sức mạnh của nó đến từ sự liên kết với bản nguyên vũ trụ. Không thể tránh, chỉ có thể chiến!" Giọng chàng trầm thấp, nhưng đầy quyết đoán. "Nó là cánh cửa cuối cùng trước khi chúng ta chạm đến 'linh hồn vũ trụ'. Chúng ta không thể lùi bước."
Tuyết Dao tiến lên, thanh kiếm băng của nàng phát ra hàn khí thấu xương, làm giảm đi phần nào áp lực từ Hư Thần Thủ Vệ. "Dù nó là gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua." Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng như muốn truyền thêm sức mạnh cho chàng.
Mộc Ly nấp sau lưng Lâm Phong, nhưng đôi mắt to tròn của nàng không ngừng quét qua Hư Thần Thủ Vệ, cố gắng tìm kiếm điểm yếu. "Trông nó ghê quá đại ca..." Nàng líu lo, nhưng không hề lùi bước.
Thôn Thiên Thử chiêm chiếp một tiếng, nhảy xuống đất, thân hình nó bỗng trở nên lớn hơn, lông trắng muốt dựng đứng, đôi mắt đỏ rực. Nó đã sẵn sàng chiến đấu.
Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay Lâm Phong bừng sáng, kiếm khí sắc bén như muốn xé rách cả không gian. Chàng biết, đây sẽ là một trận chiến cam go, một cuộc đối đầu với ý chí của Thiên Đạo. 'Hư Thần Thủ Vệ' dường như cảm nhận được ý chí chiến đấu từ họ, nó phát ra một tiếng gầm rú trầm thấp, vang vọng khắp đại sảnh, không phải là âm thanh từ cổ họng, mà là sự rung động của năng lượng thuần túy. Ngay lập tức, vô số tia sáng năng lượng màu xám bạc bùng nổ từ cơ thể nó, bắn về phía họ như những mũi tên chết chóc. Trận chiến đã bắt đầu!
Trận chiến diễn ra ác liệt. Đại sảnh cổ kính rung chuyển dữ dội dưới sức ép của những đợt công kích và phản công liên tiếp. Từng mảng tường đá khổng lồ bắt đầu nứt vỡ, những phù văn cổ đại trên trần và tường nhấp nháy liên tục như đang cố gắng duy trì sự ổn định của không gian. Âm thanh va chạm chói tai của các loại pháp thuật, tiếng kiếm khí rít gào xé gió, tiếng gầm rú trầm thấp của 'Hư Thần Thủ Vệ', và tiếng thở dốc đầy căng thẳng của các mỹ nhân đan xen vào nhau, tạo thành một bản hùng ca chiến đấu khốc liệt. Mùi khét của năng lượng khi va chạm, mùi kim loại nóng chảy, và cả mùi máu tanh thoang thoảng từ những vết thương nhỏ trên cơ thể các nàng, tất cả đều hòa quyện, tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ, đầy sát khí và áp lực.
Lâm Phong lao lên như một tia chớp, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng hóa thành một dải ngân hà sáng chói, chém ra hàng vạn kiếm ảnh, mỗi kiếm ảnh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, hướng thẳng vào 'Hư Thần Thủ Vệ'. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng không ngừng xoay tròn, phát ra luồng ánh sáng tím huyền ảo, hấp thụ một phần năng lượng từ những tia sáng tấn công của thủ vệ, đồng thời chuyển hóa chúng thành sức mạnh bổ trợ cho kiếm chiêu của Lâm Phong. Chàng cảm nhận được sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm, nhưng ý chí chiến đấu trong chàng lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn. "Thiên Đạo Vô Tình ư? Ta sẽ dùng Nhân Đạo Hữu Tình này để chứng minh ngươi đã sai!" Chàng gầm lên, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm.
"Tuyết Dao, phong tỏa cánh trái! Lam Yên, phá tan phòng ngự của nó!" Lâm Phong quát lớn, ra lệnh trong lúc giao chiến.
Tuyết Dao đáp lại ngay lập tức. Nàng vung tay, hàng ngàn mảnh băng sắc nhọn như dao găm bay ra, đồng thời, một bức tường băng khổng lồ đột ngột dựng lên, chặn đứng một đợt tấn công dữ dội từ cánh trái của 'Hư Thần Thủ Vệ'. Nàng sử dụng Băng Đạo của mình đến mức tinh xảo, mỗi chiêu thức đều lạnh lẽo và chính xác, không chỉ ngăn cản mà còn làm chậm lại tốc độ di chuyển của thủ vệ. Làn da trắng ngần của nàng khẽ ửng hồng vì phải vận dụng linh lực quá mức, nhưng đôi mắt phượng dài của nàng vẫn sắc lạnh và kiên định, không một chút dao động.
Lam Yên không chút chần chừ, nàng như một ngọn lửa bùng cháy, lao thẳng vào Hư Thần Thủ Vệ. Trường thương trong tay nàng hóa thành một con giao long lửa, gầm thét, hung hãn đâm vào lớp phòng ngự bằng năng lượng của thủ vệ. "Ngươi là cái thá gì mà dám cản đường ta! Phá!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, sức mạnh thuần túy từ cơ thể săn chắc của nàng bùng nổ, tạo thành những đòn công kích trực diện, uy mãnh. Mỗi cú đâm của nàng đều mang theo sức mạnh của ngàn quân, khiến 'Hư Thần Thủ Vệ' khổng lồ cũng phải chao đảo. Nàng không sợ hãi bất cứ thứ gì, chỉ có ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Tần Nguyệt ở phía sau, đôi mắt phượng của nàng lóe lên ánh sáng trí tuệ. Nàng không trực tiếp tham chiến, mà liên tục niệm chú, điều động linh lực, chữa trị những vết thương nhỏ cho Lâm Phong và các nàng khác, đồng thời tạo ra những lá chắn năng lượng mỏng manh nhưng kiên cố, hóa giải một phần áp lực từ 'Hư Thần Thủ Vệ'. Nàng còn dùng thần thức để cảm ứng, phân tích những luồng năng lượng của thủ vệ, tìm kiếm những điểm yếu tiềm ẩn. "Vị trí này... năng lượng dao động bất thường! Lâm Phong, đòn tiếp theo hãy nhắm vào điểm đó!" Nàng truyền âm cảnh báo, giọng trầm ấm nhưng đầy sự tập trung.
Mộc Ly linh hoạt như một con sóc nhỏ, nàng không ngừng nhảy nhót quanh chiến trường, né tránh những đợt tấn công của thủ vệ. Đôi mắt to tròn của nàng liên tục quan sát, chỉ vào những lỗ hổng trong phòng ngự của 'Hư Thần Thủ Vệ' mà ngay cả Tần Nguyệt cũng khó nhận ra. Nàng còn thả ra những sợi dây leo phát sáng, quấn lấy những tia sáng năng lượng của thủ vệ, làm chệch hướng chúng, tạo cơ hội cho Lam Yên tấn công. "Bên phải nó có vẻ chậm chạp hơn đại ca!" Nàng líu lo, giọng trong trẻo nhưng lại mang theo sự nhạy bén bất ngờ.
Thôn Thiên Thử, với thân hình đã phình to hơn, liên tục gầm gừ, phóng thích những luồng sóng âm chói tai, làm nhiễu loạn sự tập trung của 'Hư Thần Thủ Vệ'. Nó còn bay vọt lên, cắn xé vào những luồng năng lượng bao quanh thủ vệ, dù không gây ra thiệt hại lớn, nhưng cũng đủ để tạo ra sự phân tâm, giúp các nàng khác có cơ hội ra đòn. Đôi lúc, nó còn tranh thủ nuốt chửng một vài tia sáng năng lượng nhỏ của đối thủ, bổ sung cho chính mình, khiến Lâm Phong không khỏi bật cười trong tình thế căng thẳng.
Lâm Phong nhận ra lời cảnh báo của Tần Nguyệt và chỉ dẫn của Mộc Ly. Chàng hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức mạnh vào Cửu Thiên Huyền Kiếm. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng bỗng bùng nổ một luồng ánh sáng tím đen mạnh mẽ chưa từng có, nó không chỉ hấp thụ, mà còn bắt đầu chuyển hóa, dung hợp với bản nguyên vũ trụ xung quanh, tạo ra một sức mạnh kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Chàng gầm lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành một đường sáng chói lòa, không gian xung quanh như bị xé toạc, thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc đó. Kiếm chiêu của chàng mang theo sức mạnh tổng hợp từ Huyễn Mặc Quyển, từ ý chí của vạn vật mà chàng đã cảm ứng được, và từ tình yêu thương, sự tin tưởng của các nàng.
Đường kiếm đó nhắm thẳng vào điểm yếu mà Tần Nguyệt đã chỉ ra, nơi Mộc Ly cảm nhận được sự dao động bất thường. Nó xuyên thủng lớp phòng ngự dày đặc của 'Hư Thần Thủ Vệ' một cách dễ dàng, như dao cắt bơ. Một tiếng rít chói tai vang lên, không phải tiếng gầm, mà là tiếng kêu thảm thiết của năng lượng khi bị tổn thương. 'Hư Thần Thủ Vệ' khổng lồ chao đảo dữ dội, cơ thể nó bắt đầu nứt vỡ, các ký tự cổ xưa trên thân thể nó nhấp nháy điên cuồng, rồi vụn vỡ thành vô số mảnh năng lượng màu xám bạc, tan biến vào hư không.
Khoảnh khắc 'Hư Thần Thủ Vệ' tan biến, một luồng sức mạnh vô hình quét qua đại sảnh, đẩy lùi mọi người một chút. Cả không gian trở nên tĩnh lặng một cách đột ngột, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lâm Phong và các nàng, cùng với tiếng lạch cạch của những mảnh đá vụn rơi xuống. Trận chiến kết thúc, Lâm Phong và các mỹ nhân đã chiến thắng.
Lâm Phong đứng thẳng người, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn sáng rực trong tay chàng. Chàng cảm nhận sự mệt mỏi tột độ đang bao trùm, nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác thành tựu và sự kiên định lại trỗi dậy mạnh mẽ. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng khẽ nhấp nháy, rồi trở lại trạng thái bình thường. "Chúng ta... đã thành công." Chàng thì thầm, không chỉ nói với các nàng, mà còn nói với chính mình.
Nơi 'Hư Thần Thủ Vệ' vừa tan biến, một lối đi mới dần hiện ra. Không phải là một cánh cổng hay một khe nứt, mà là một con đường ánh sáng lấp lánh, dẫn sâu hơn vào trung tâm của đại sảnh, nơi năng lượng vũ trụ càng thêm đậm đặc, nơi những phù văn cổ đại trên tường phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Con đường này không có bất kỳ chướng ngại vật nào khác, nhưng nó lại mang một áp lực vô hình, mạnh mẽ hơn nhiều so với trước đó, như thể đang tiến vào trái tim của một thực thể sống khổng lồ.
Lâm Phong nhìn con đường ánh sáng, ánh mắt chàng sâu thẳm. 'Hư Thần Thủ Vệ' này được tạo thành từ ý chí của 'Thiên Đạo' cổ xưa, cho thấy 'Thiên Đạo' không chỉ là một thực thể kiểm soát mà còn có thể tạo ra các 'nhân bản' hoặc 'đại diện' có ý thức riêng để bảo vệ bản thân. Điều này chứng tỏ sự phức tạp và quyền năng của đối thủ mà họ đang phải đối mặt. Khả năng hấp thụ và chuyển hóa năng lượng của Huyễn Mặc Quyển trong trận chiến vừa rồi là chìa khóa để đối phó với những thực thể năng lượng thuần túy như vậy, và chàng biết, nó sẽ còn quan trọng hơn nữa trong những thử thách sắp tới. Lối đi sâu hơn vào 'Vùng Lõi Vũ Trụ' hé lộ những lớp phòng ngự phức tạp và mạnh mẽ hơn, cho thấy 'linh hồn vũ trụ' được bảo vệ kỹ lưỡng đến mức nào.
Tuyết Dao khẽ bước đến bên Lâm Phong, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên khóe môi chàng. "Chàng vất vả rồi, Phong nhi."
Lam Yên thu thương, vẻ mặt nàng vẫn còn hừng hực chiến ý, nhưng đôi mắt đã dịu lại khi nhìn Lâm Phong. "Lão già Thiên Đạo này đúng là keo kiệt, chỉ phái một thứ như vậy ra canh gác. Xem ra, nó còn nhiều trò hay hơn." Nàng khẽ cười khẩy, nhưng bên trong lại dâng lên một sự cảnh giác cao độ.
Tần Nguyệt tiến lại gần, kiểm tra tình trạng của mọi người. "Chúng ta cần nghỉ ngơi một chút trước khi tiến sâu hơn. Năng lượng ở đây quá lớn, nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng, sẽ rất khó đối phó với những gì sắp tới." Nàng nói, giọng trầm ấm nhưng đầy lo lắng.
Mộc Ly vẫn bám lấy Lâm Phong, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào con đường ánh sáng. "Đại ca, chúng ta đã đến gần 'linh hồn vũ trụ' rồi sao?"
Lâm Phong nhìn con đường ánh sáng dẫn sâu vào trong, rồi nhìn về phía các nàng, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi chàng. "Đúng vậy, Mộc Ly. Chúng ta đã đi được một bước dài. Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai. Nhưng ta tin, với các nàng ở bên, chúng ta có thể vượt qua tất cả." Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí thế mới mẻ từ con đường ánh sáng đang vẫy gọi.
Trong sâu thẳm của Lõi Vũ Trụ, một chương mới của hành trình 'nghịch thiên cải mệnh' vừa mới thực sự mở ra.