Trong sâu thẳm của Lõi Vũ Trụ, một chương mới của hành trình 'nghịch thiên cải mệnh' vừa mới thực sự mở ra.
Con đường ánh sáng lấp lánh, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ bị kéo giãn ra vô tận, nhẹ nhàng uốn lượn dẫn sâu vào trung tâm của đại sảnh. Nó không phải một lối đi do bàn tay phàm tục kiến tạo, mà dường như là một vết rách trong tấm màn không gian, nơi bản nguyên vũ trụ giao thoa và hội tụ. Áp lực vô hình tỏa ra từ con đường này không mang tính đè nén, mà là một sự uy hiếp tinh thần, khiến người ta cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước sự hùng vĩ của tạo hóa.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng điều hòa lại khí tức đang hỗn loạn sau trận chiến khốc liệt với Hư Thần Thủ Vệ. Mệt mỏi là vậy, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định, rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng đã trở lại vẻ tĩnh lặng, nhưng Lâm Phong cảm nhận được nó đang rạo rực một cách khó tả, như một đứa trẻ sắp được về nhà.
“Đừng lo lắng quá, Phong nhi. Chúng ta ở đây.” Tuyết Dao khẽ thì thầm, bàn tay nàng nắm lấy tay Lâm Phong, truyền đến một luồng linh lực băng hàn dịu mát, giúp chàng bình ổn lại đan điền. Vẻ đẹp thoát tục của nàng trong không gian huyền ảo này càng thêm lung linh, tựa tiên tử giáng trần. Đôi mắt phượng sắc lạnh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự ấm áp và tin tưởng tuyệt đối.
Mộc Ly bám chặt lấy cánh tay chàng, khuôn mặt xinh xắn thoáng vẻ lo âu nhưng đôi mắt to tròn vẫn tràn đầy ý chí. “Đại ca, linh hồn vũ trụ... nó thật sự ở bên trong đó sao?” Năng lượng Mộc hệ từ nàng tự động tỏa ra, bao bọc lấy Lâm Phong như một lớp màng bảo vệ, giúp xoa dịu những vết thương nhỏ và sự kiệt sức của chàng.
Tần Nguyệt tiến lên, đứng cạnh Lâm Phong. Nàng ngẩng đầu nhìn con đường ánh sáng, đôi mắt phượng dài sâu thẳm ẩn chứa sự uyên bác. "Khí tức này... là sự sống và cái chết cùng tồn tại, là sự cân bằng tuyệt đối. Đây chính là cội nguồn của mọi thứ, nơi mà vạn vật bắt đầu và kết thúc. Linh hồn vũ trụ đang ngủ say ở đây, Phong nhi, nhưng nó không phải là một thực thể đơn thuần. Nó là ý chí của vô số giới, vô số sinh linh đã tồn tại và sẽ tồn tại." Giọng nàng trầm ấm, như tiếng chuông chùa vọng lại, mang theo sự trấn an và lý giải. Nàng nhìn Lâm Phong, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng thầm kín chứa đựng nỗi lo lắng. "Áp lực thật lớn, nhưng cũng thật thanh tịnh... như quay về khởi nguyên. Chàng đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Lam Yên thu trường thương lại, khí tức chiến đấu của nàng vẫn còn nồng đậm, nhưng khi nhìn Lâm Phong, sự cứng rắn trên khuôn mặt góc cạnh của nàng lại mềm mại đi vài phần. "Lão già Thiên Đạo này đúng là keo kiệt, chỉ phái một thứ như vậy ra canh gác. Xem ra, nó còn nhiều trò hay hơn." Nàng khẽ cười khẩy, nhưng bên trong lại dâng lên một sự cảnh giác cao độ. "Dù có gì chờ đợi, chúng ta sẽ cùng chàng vượt qua! Cứ ra lệnh đi, Lâm Phong!" Ánh mắt sắc bén như chim ưng của nàng rực lửa kiên cường, thể hiện ý chí sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết, cũng bước đến gần Lâm Phong, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt lên cánh tay chàng. "Phong ca, chàng đừng quá sức. Chúng em sẽ luôn ở cạnh chàng, hỗ trợ chàng." Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của nàng như một làn gió mát, xoa dịu đi sự căng thẳng.
Linh Nhi, với đôi mắt to tròn, đen láy, nũng nịu nhìn Lâm Phong. "Ca ca, Linh Nhi sẽ dùng toàn bộ sức mạnh của mình để giúp ca ca đánh thức linh hồn vũ trụ!" Mặc dù dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, nhưng khí tức linh hồn từ nàng lại vô cùng kiên định, không hề thua kém bất kỳ ai.
Diệp Vô Song, vẫn giữ vẻ lạnh lùng và bí ẩn, không nói gì, nhưng ánh mắt sâu thẳm màu tím huyền bí của nàng lại tập trung hoàn toàn vào Lâm Phong, như thể cả vũ trụ này chỉ còn lại chàng. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào. Sự hiện diện của nàng, dù im lặng, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn vững chãi.
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã như một vị thánh nữ, chỉ khẽ gật đầu với Lâm Phong, ánh mắt nhân từ và trí tuệ của nàng ngập tràn tin tưởng. Nàng không cần nói nhiều, chỉ cần sự hiện diện của nàng thôi cũng đủ để trấn an lòng người.
Thôn Thiên Thử, vốn đang nằm gọn trong túi áo của Mộc Ly, giờ đây cũng chui ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào con đường ánh sáng, khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, như đang cổ vũ.
Lâm Phong cảm nhận được từng luồng năng lượng quen thuộc từ các nàng đang hội tụ quanh mình, từng ánh mắt, từng lời nói đều chất chứa sự tin yêu vô hạn. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi chàng, xua đi phần nào sự mệt mỏi. "Cảm ơn các nàng. Có các nàng ở bên, ta còn sợ gì nữa chứ?" Chàng siết chặt tay Tuyết Dao, rồi quay sang nhìn con đường ánh sáng.
“Đây chính là cội nguồn của mọi thứ... Linh hồn vũ trụ đang ngủ say ở đây.” Lâm Phong thì thầm, không chỉ nói với các nàng, mà còn nói với chính mình, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh vĩ đại sắp tới. Hắn biết, đây không phải là một con đường đơn giản, mà là một sự thử thách lớn lao, không chỉ về sức mạnh mà còn về ý chí, về tâm hồn. Bước chân chàng vững vàng, dứt khoát, dẫn dắt các nàng tiến vào con đường ánh sáng.
Khi bước chân đầu tiên chạm vào con đường ánh sáng, không gian xung quanh bỗng chốc biến đổi. Không còn là đại sảnh hay lối đi, mà là một thế giới hoàn toàn khác. Nơi đây là một không gian vô tận, huyền ảo với những dải sáng tinh vân lấp lánh muôn màu, tựa như hàng tỷ dải ngân hà thu nhỏ đang khiêu vũ trong vũ trụ bao la. Không khí tĩnh mịch, nhưng không phải là sự chết chóc, mà là một sự tĩnh lặng nguyên thủy, ẩn chứa một sức sống mạnh mẽ đến kinh ngạc. Linh khí tinh thuần đến mức hóa lỏng, trôi nổi như những giọt sương óng ánh, lấp lánh như kim cương, và khi hít vào, nó không chỉ làm sảng khoái cơ thể mà còn tẩy rửa cả tâm hồn. Thỉnh thoảng, từ sâu thẳm của vũ trụ vô tận này, vọng lại những âm thanh du dương, như tiếng ngân nga của vạn vật, tiếng thì thầm của các vì sao, hay tiếng thở của chính vũ trụ, tạo nên một bản giao hưởng mê hoặc lòng người.
Lâm Phong đứng tại trung tâm của không gian này, cảm nhận từng luồng linh khí nguyên thủy đang tuôn chảy. Huyễn Mặc Quyển trên trán chàng đột nhiên bừng sáng, không còn là ánh sáng nhẹ nhàng nữa, mà là một luồng hào quang mạnh mẽ, bao trùm lấy chàng và các nàng. Các ký tự cổ xưa trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển nhảy múa, phát ra những rung động kỳ lạ, như đang hòa điệu với nhịp đập của vũ trụ.
“Đây chính là điểm mấu chốt.” Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm hùng vang vọng trong không gian vô tận. “Ta cần sự tập trung cao độ nhất, và sự hợp nhất ý chí của tất cả chúng ta. Huyễn Mặc Quyển sẽ là cầu nối, là dẫn đường, và các nàng... sẽ là nguồn sức mạnh không thể thiếu.” Chàng nhìn từng người, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu. “Ta tin vào các nàng, tin vào chính chúng ta. Mọi người, hãy chuẩn bị!”
Các mỹ nhân không ai nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ quyết tâm. Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt – tất cả đều tề tựu xung quanh Lâm Phong, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo, như những vì tinh tú xoay quanh một trung tâm. Mỗi người đều phát ra luồng năng lượng đặc trưng của mình: băng hàn tinh khiết của Tuyết Dao, mộc khí dồi dào của Mộc Ly, trí tuệ thâm sâu của Tần Nguyệt, hỏa lực cuồng bạo của Lam Yên, pháp lực dịu dàng của Hạ Vũ, linh hồn tinh khiết của Linh Nhi, kiếm ý sắc bén của Diệp Vô Song, và khí tức cổ xưa của Cổ Thanh Nguyệt.
Lâm Phong nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào Huyễn Mặc Quyển. Chàng kết ấn, những ngón tay di chuyển linh hoạt tạo thành những pháp quyết cổ xưa, phức tạp đến mức khó tin. Huyễn Mặc Quyển lơ lửng trên đầu chàng, bắt đầu hấp thụ linh khí nguyên thủy xung quanh một cách điên cuồng, tạo thành một cơn xoáy năng lượng khổng lồ. Từ Huyễn Mặc Quyển, một luồng ánh sáng ngũ sắc rực rỡ bắn thẳng xuống, bao phủ lấy Lâm Phong. Đồng thời, tám luồng năng lượng khác nhau từ tám mỹ nhân cũng hội tụ lại, thông qua những sợi tơ vô hình, truyền thẳng vào người Lâm Phong, rồi lại được Huyễn Mặc Quyển hấp thụ và khuếch đại.
Cả không gian bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Năng lượng bắt đầu xoáy tụ dữ dội hơn, tạo thành một cơn lốc linh khí màu ngũ sắc khổng lồ, bao trùm lấy Lâm Phong và các nàng. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển càng lúc càng rực rỡ, chiếu rọi khắp không gian vô tận, xua tan đi cả những dải tinh vân lấp lánh, biến tất cả thành một biển ánh sáng chói lòa. Mùi hương của bản nguyên vũ trụ, vừa thanh khiết vừa mang theo hơi thở của vạn vật, trở nên nồng đậm hơn bao giờ hết, như thể hàng tỷ thế giới đang cùng nhau hít thở.
Lâm Phong cảm thấy như toàn bộ vũ trụ đang đổ dồn vào mình. Áp lực kinh khủng, nhưng đồng thời, một sức mạnh vô tận cũng đang tuôn chảy trong huyết mạch chàng. Chàng cảm nhận được ý chí của Tuyết Dao kiên định như băng vĩnh cửu, sự sống mãnh liệt của Mộc Ly như rừng cây bất diệt, trí tuệ uyên bác của Tần Nguyệt như dòng sông tri thức chảy mãi, nhiệt huyết bùng cháy của Lam Yên như ngọn lửa không bao giờ tắt, sự dịu dàng của Hạ Vũ như làn sương buổi sớm, linh hồn thuần khiết của Linh Nhi như vì sao dẫn lối, kiếm ý sắc bén của Diệp Vô Song như lưỡi kiếm khai thiên, và sự cổ xưa của Cổ Thanh Nguyệt như nền tảng vững chắc của vạn vật.
“Hợp nhất! Cảm nhận sự sống của vạn vật... Thức tỉnh!” Lâm Phong gầm lên, giọng nói khản đặc, mỗi từ ngữ đều mang theo ý chí kiên định không gì lay chuyển được. Chàng dồn toàn bộ sức mạnh, toàn bộ ý niệm vào Huyễn Mặc Quyển, vào ý chí sâu thẳm nhất của vũ trụ.
Mộc Ly, với ánh mắt rạng rỡ, năng lượng Mộc hệ tuôn trào mạnh mẽ từ cơ thể nàng, những cánh hoa nhỏ li ti bằng linh khí Mộc hệ bay lượn xung quanh, hòa vào luồng năng lượng của Lâm Phong. “Đại ca đừng lo, chúng ta ở đây!” Nàng thì thầm, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn kiên cường.
Các nàng khác cũng vậy, mỗi người đều dốc hết sức mình. Tuyết Dao cắn chặt môi, linh lực băng hàn từ nàng không ngừng tuôn ra, khuôn mặt trắng ngần giờ đây ửng hồng. Lam Yên gồng mình, gân xanh nổi lên trên cánh tay, hỏa khí cuồn cuộn dâng trào. Tần Nguyệt nhắm hờ mắt, tâm thần hoàn toàn tĩnh lặng, điều khiển dòng năng lượng của mình một cách tinh tế nhất. Hạ Vũ hai tay kết ấn, niệm chú, những pháp quyết huyền ảo bay lượn quanh nàng. Linh Nhi nhắm chặt mắt, linh hồn lực của nàng dao động dữ dội, một phần của nó dường như tan chảy vào Lâm Phong. Diệp Vô Song vẫn lạnh lùng, nhưng kiếm ý của nàng lại trở nên thuần túy hơn bao giờ hết, tựa như một lưỡi kiếm vô hình đang cắt đứt mọi trở ngại. Cổ Thanh Nguyệt khẽ ngân nga một khúc ca cổ xưa, những ký tự cổ đại bay lượn quanh nàng, truyền sức mạnh cổ xưa vào dòng chảy năng lượng.
Sức mạnh tổng hợp này, được Huyễn Mặc Quyển khuếch đại, bắt đầu chạm đến 'linh hồn vũ trụ' đang ngủ say. Một tiếng "ùng ục" khẽ vang lên trong không gian vô tận, không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà là từ sâu thẳm bên trong mỗi người, như tiếng nhịp đập của một trái tim khổng lồ vừa bắt đầu rung động. Rồi một tiếng "Rắc!" lớn hơn, như có thứ gì đó vừa bị phá vỡ, một lớp vỏ bọc vô hình đã tan rã.
Một luồng ánh sáng chói lòa, thuần khiết đến mức không thể nhìn thẳng, bỗng nhiên bùng nổ từ vị trí của Lâm Phong, xuyên phá không gian và thời gian, bắn thẳng lên cao, vượt qua mọi giới hạn, như một mũi tên của hy vọng và sự sống. Đó không chỉ là năng lượng, đó là ý chí, là linh hồn của vạn vật, được Lâm Phong và các nàng đánh thức.
Đúng vào khoảnh khắc Lâm Phong kích hoạt 'linh hồn vũ trụ', một làn sóng năng lượng khổng lồ, mang theo ý chí của sự sống và sự thức tỉnh, quét qua mọi giới diện, từ Tiên Giới cao ngạo đến Hạ Giới phàm tục, và thậm chí cả những tiểu thế giới ít người biết đến.
Tại Tiên Giới, nơi các Tiên Tôn đang bế quan tu luyện, đột nhiên cảm thấy một luồng linh khí dâng trào mạnh mẽ chưa từng có. Những cây linh thảo đã héo úa từ hàng vạn năm trước bỗng nhiên xanh tươi trở lại, nảy lộc đâm chồi. Những dòng suối linh tuyền khô cạn lại bắt đầu chảy róc rách, mang theo sinh khí tràn đầy. Hàng loạt tu sĩ đang gặp bế tắc trong cảnh giới, bất ngờ cảm thấy có cảm ngộ, như thể một bức màn vô hình đã được vén lên, giúp họ nhìn thấy con đường phía trước rõ ràng hơn. Tiếng chuông mừng vang vọng khắp các Tiên Sơn, báo hiệu những cuộc đột phá liên tiếp.
Một Tiên Tôn đang ngồi trong động phủ, râu tóc bạc phơ, bỗng mở bừng mắt, ánh sáng chói lòa bắn ra từ đôi mắt già nua. Lão ta đứng phắt dậy, bước ra ngoài, nhìn lên bầu trời. "Đây là... linh hồn vũ trụ đang thức tỉnh! Có kẻ đã làm được điều đó!" Giọng lão run rẩy, vừa kinh ngạc, vừa phấn khích, nhưng cũng xen lẫn một chút hoài nghi và sợ hãi. Lão ta đã sống hàng triệu năm, chứng kiến bao thăng trầm của vũ trụ, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ và thuần khiết đến thế.
Ở Linh Giới, nơi các chủng tộc yêu thú, ma thú sinh sống, cũng xảy ra biến động lớn. Những vùng đất cằn cỗi bỗng chốc được bao phủ bởi thảm thực vật xanh tốt. Các loài yêu thú bỗng trở nên mạnh mẽ hơn, giác ngộ được những chiêu thức bẩm sinh đã thất truyền. Tiếng gầm gừ vui sướng, tiếng hú dài vọng khắp các khu rừng nguyên sinh, như bản hùng ca của sự sống mới.
Còn ở Hạ Giới, nơi phàm nhân sinh sống, những vùng đất đã khô cằn bao năm vì hạn hán bỗng nhiên nảy mầm xanh tươi, cỏ cây vươn mình đón lấy sinh khí. Dòng sông đã cạn kiệt từ bao đời bỗng chảy xiết trở lại, mang theo nguồn nước mát lành tưới tắm cho vạn vật. Người dân ngước nhìn trời, cảm thấy một sự an lành, một niềm hy vọng chưa từng có tràn ngập trong tim. Một bà lão đang ngồi bên giếng cạn, bỗng thấy nước giếng dâng lên đầy ắp, lão khẽ chắp tay. "Trời xanh thay đổi rồi... là điềm lành ư?" Nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn.
Một cảm giác hy vọng và sự sống mới lan tỏa khắp các giới, như một bản hòa ca của tạo hóa. Tuy nhiên, cùng lúc đó, một áp lực khủng khiếp cũng bắt đầu bao trùm, không phải là áp lực của sự sống, mà là của sự thịnh nộ, như một cơn thịnh nộ vô hình đang dần hình thành từ sâu thẳm của vũ trụ.
Bầu trời các giới, vốn đang được nhuộm một màu xanh trong vắt hoặc rực rỡ với những ánh sáng kỳ ảo của sự hồi sinh, bỗng nhiên tối sầm lại. Từ một góc trời, những đám mây đen kịt không biết từ đâu xuất hiện, cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng lấy ánh sáng mặt trời, ánh trăng, và cả những vì sao. Sấm chớp giật liên hồi, không phải là sấm chớp tự nhiên, mà là những tia sét màu đỏ máu, xanh lục quái dị, mang theo năng lượng hủy diệt kinh hoàng, xé toạc màn đêm.
"Ầm ầm ầm!"
Tiếng sấm rền vang, không gian rung chuyển dữ dội, như thể vũ trụ đang gầm lên trong cơn thịnh nộ. Một áp lực vô hình nhưng cực kỳ kinh khủng từ trên cao ập xuống, đè nát mọi sự sống, mọi niềm hy vọng vừa mới nảy sinh. Cây cối vừa hồi sinh lại héo rũ, sông ngòi vừa chảy lại cạn khô. Các tu sĩ vừa đột phá bỗng cảm thấy kinh mạch bị đè nén, linh lực hỗn loạn, thậm chí có người còn nôn ra máu. Phàm nhân đang vui mừng bỗng cảm thấy nghẹt thở, ngã quỵ xuống đất, một nỗi sợ hãi tột độ bao trùm tâm trí họ.
Đây là sự phẫn nộ của 'Thiên Đạo' – kẻ đã thao túng mọi thứ, kẻ đã ngủ yên trong quyền lực tuyệt đối, giờ đây cảm thấy bị khiêu khích đến tận cùng. Làn sóng ánh sáng thức tỉnh từ 'linh hồn vũ trụ' mà Lâm Phong vừa kích hoạt đã chọc giận một thực thể tối cao, và nó đang phản ứng dữ dội, không hề che giấu sự căm thù và ý chí hủy diệt.
Trong 'Vùng Lõi Vũ Trụ', nơi Lâm Phong và các nàng đang đứng, áp lực này càng trở nên khủng khiếp hơn gấp vạn lần. Không gian xung quanh Lâm Phong và các mỹ nhân bắt đầu nứt vỡ, tạo thành những khe nứt đen kịt, như những vết thương hở của vũ trụ. Linh khí nguyên thủy vừa dồi dào bỗng trở nên hỗn loạn, cuồng bạo, cố gắng xé nát mọi thứ.
Lâm Phong cảm thấy toàn thân như bị hàng vạn ngọn núi đè nát. Máu tươi trào ra từ khóe miệng chàng, nhưng chàng vẫn đứng vững, đôi mắt mở to, rực lửa. Huyễn Mặc Quyển trên đầu chàng quay cuồng dữ dội, cố gắng hấp thụ và chuyển hóa cơn thịnh nộ của Thiên Đạo, nhưng dường như nó cũng đang phải chịu một áp lực khổng lồ.
"Thiên Đạo... Ngươi không thể ngăn cản ta!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc, nhưng ý chí của chàng lại trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Chàng đã cảm nhận được một phần của 'linh hồn vũ trụ' đang thức tỉnh bên trong mình, hòa cùng với Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một sức mạnh mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng áp chế hoàn toàn.
Các mỹ nhân xung quanh Lâm Phong cũng không khá hơn. Tuyết Dao mặt mày tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn kiên định, linh lực băng hàn từ nàng tỏa ra, cố gắng chống đỡ cho Lâm Phong. Mộc Ly ôm chặt lấy chàng, cơ thể nhỏ bé run rẩy, nhưng năng lượng Mộc hệ vẫn không ngừng tuôn ra. Lam Yên đã rút trường thương ra, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Tần Nguyệt đã kết một ấn pháp phòng ngự cổ xưa, ánh sáng mờ nhạt bao phủ lấy mọi người. Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt cũng dốc toàn lực, cố gắng tạo thành một lá chắn vững chắc bảo vệ Lâm Phong. Thôn Thiên Thử đã biến thành hình dạng khổng lồ, toàn thân lông trắng muốt dựng ngược, đôi mắt đỏ rực nhìn lên bầu trời, gầm gừ một tiếng đầy đe dọa.
Sự giận dữ của 'Thiên Đạo' báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng và quy mô lớn sắp xảy ra, có thể lôi kéo cả các cường giả của các giới vào vòng xoáy. Làn sóng thức tỉnh từ 'linh hồn vũ trụ' sẽ tạo ra những 'kỳ ngộ' hoặc 'biến cố' mới trong các giới, có thể là đồng minh hoặc kẻ thù bất ngờ. Việc chỉ 'kích hoạt một phần' linh hồn vũ trụ cho thấy Lâm Phong vẫn còn phải đối mặt với những thử thách lớn hơn để đánh thức toàn bộ bản nguyên.
Đây là sự đối đầu trực tiếp đầu tiên giữa ý chí của Lâm Phong và ý chí tối thượng của 'Thiên Đạo'. Cuộc phản công quy mô lớn của Thiên Đạo đã bắt đầu, và Lâm Phong cùng các nàng đã bị cuốn vào tâm bão.
Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong thầm gầm lên trong lòng, ánh mắt chàng bỗng chốc trở nên sâu thẳm và quyết đoán hơn bao giờ hết. Chàng biết, đây chính là thời khắc định mệnh.
Bên ngoài Vùng Lõi Vũ Trụ, khắp các giới, bầu trời vẫn gầm thét, sấm chớp cuồng nộ, như lời tuyên chiến của một vị thần bị xúc phạm.