Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 474

Đạo Tổ Hỗn Độn: Quy Nguyên Chí Thượng

3947 từ
Mục tiêu: Lâm Phong hoàn toàn dung hợp với nguồn gốc thật sự của mình (Hạt Giống Hỗn Độn).,Hoàn toàn dung hợp với Huyễn Mặc Quyển, khám phá toàn bộ tiềm năng của nó.,Đạt đến cảnh giới Đạo Tổ tối thượng, trở thành thực thể mạnh nhất vũ trụ.,Tập hợp toàn bộ lực lượng đồng minh cho cuộc chiến cuối cùng.,Chính thức phát động cuộc chiến cuối cùng chống lại Thiên Đạo, tuyên chiến với vận mệnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử
Mood: Epic, determined, powerful, climactic, awe-inspiring, tense
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng ngũ sắc huyền ảo bùng nổ, không phải là thứ ánh sáng chói lòa khiến người ta mù lòa, mà là một thứ ánh sáng sống động, mang theo hơi thở của vạn vật và sự khởi nguyên. Nó không ngừng tuôn trào từ cơ thể Lâm Phong, giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay kiệt sức, mà tràn đầy sinh lực và uy nghiêm. Những hoa văn cổ xưa, như những sợi tơ của một vũ trụ đã mất, lấp lánh trên làn da chàng trong chốc lát, rồi lại chìm sâu vào bên trong, để lại một cảm giác bất diệt. Mùi máu tanh và hỗn độn của Vùng Lõi Vũ Trụ, vốn đặc quánh đến mức ngột ngạt, dần bị xua tan bởi một mùi hương tinh khiết, như thể một thế giới mới vừa được hình thành, một sự tái sinh đang diễn ra ngay trước mắt.

Áp lực hủy diệt của Thiên Đạo vẫn còn đó, cuồn cuộn như sóng thần muốn nhấn chìm tất cả, nhưng quanh Lâm Phong, một trường lực vô hình đã được hình thành, vững chãi như một ngọn núi cổ trấn giữ vạn cổ. Nó không chỉ đẩy lùi áp lực, mà còn biến đổi những luồng năng lượng hỗn loạn nhất thành những dòng chảy nguyên thủy, tinh khiết, tuôn về phía chàng như những dòng suối đổ về đại dương.

Lâm Phong quay đầu nhìn về phía các mỹ nhân. Ánh mắt chàng, giờ đây sâu thẳm như vũ trụ vô tận, không còn vẻ bối rối hay nghi ngờ, mà chỉ còn sự kiên định và một tình yêu thương vô bờ bến. Những vết thương của các nàng, vốn khủng khiếp đến mức xương cốt cũng lộ ra, đang từ từ khép lại dưới tác động của luồng năng lượng bí ẩn. Năng lượng hỗn độn cuộn trào xung quanh chàng, nhưng không còn gây hại mà như đang tuân phục, múa lượn quanh các nàng, nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau.

Chàng vươn tay, không gian dường như tự động giãn ra, một luồng ánh sáng ấm áp và dồi dào sinh lực từ bàn tay chàng bay ra, bao phủ lấy Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt. Năng lượng nguyên thủy, thuần khiết, nhưng lại chứa đựng sức sống vô hạn của Bản Nguyên Hỗn Độn, len lỏi vào từng thớ thịt, từng kinh mạch của các nàng. Một cảm giác mát lạnh, dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cảm giác đau đớn và mệt mỏi. Những vết thương sâu hoắm đang lành lại với tốc độ kinh người, xương cốt gãy vỡ tự động nối liền, linh lực cạn kiệt được bổ sung nhanh chóng. Thần sắc các nàng, vốn tái nhợt vì kiệt sức và thương tích, nhanh chóng hồng hào trở lại, đôi mắt rạng rỡ, tràn đầy sự kinh ngạc và niềm tin.

"Các nàng không sao chứ? Ta đã để các nàng phải chịu khổ rồi." Giọng nói của Lâm Phong trầm ấm, mang theo một sự trấn an kỳ lạ, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn, vang vọng trong không gian hỗn độn. Nó không còn là giọng nói của một tu sĩ bình thường, mà đã mang theo một chút uy lực của Đạo, của sự khởi nguyên.

Tuyết Dao là người đầu tiên mở mắt, đôi mắt phượng băng lãnh giờ đây chứa đựng một vẻ dịu dàng hiếm thấy, nhìn thẳng vào Lâm Phong. Nàng cảm nhận được cơ thể mình đang hồi phục với tốc độ không tưởng, không chỉ vết thương biến mất mà ngay cả linh lực cũng dồi dào hơn trước rất nhiều. Hơn thế, nàng cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn bao giờ hết, gắn kết nàng với Lâm Phong, như thể linh hồn nàng đã hòa vào một phần của chàng. "Phong... chàng đã trở nên mạnh mẽ đến mức này... Thật không thể tin được." Giọng nàng vẫn trong trẻo như tuyết tan, nhưng có một chút run rẩy nhẹ vì xúc động và kinh ngạc.

Mộc Ly bật dậy, vươn vai một cái thật mạnh, cảm giác như trút bỏ được toàn bộ gánh nặng. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng quét một vòng, rồi lại dán chặt vào Lâm Phong. "Hì hì, lại tràn đầy sức lực rồi! Sư phụ thật lợi hại!" Nàng tinh nghịch nói, nhưng trong ánh mắt không giấu được sự ngưỡng mộ và vui mừng khôn xiết. Nàng cảm thấy các tế bào trong cơ thể mình đang reo vui, như những mầm cây được tưới tắm bằng suối nguồn sinh mệnh.

Tần Nguyệt khẽ thở ra một hơi, thần thái điềm tĩnh vốn có của nàng đã trở lại. Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt như xuyên thấu mọi bí ẩn. "Sức mạnh bản nguyên này... không chỉ là chữa lành vết thương, mà còn là một sự tẩy rửa, thanh lọc và củng cố căn cơ. Phong, chàng đã đạt đến một cảnh giới mà chúng ta chưa từng nghĩ tới." Giọng nàng vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự thán phục sâu sắc.

Lam Yên nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả khi chưa bị thương. "Chàng đã làm được, Lâm Phong. Chúng ta sẽ cùng chàng chiến đấu đến cùng!" Nàng nói, giọng dứt khoát, ánh mắt kiên nghị. Vẻ đẹp mạnh mẽ của nàng giờ đây càng thêm rực rỡ dưới ánh sáng ngũ sắc.

Hạ Vũ dịu dàng mỉm cười, đôi mắt trong veo như nước hồ thu nhìn Lâm Phong đầy trìu mến. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào không khí, cảm nhận được sự sống đang tuôn trào từ Lâm Phong, một sự sống thuần khiết và vô tận. "Chàng không đơn độc, Phong. Chúng ta luôn ở bên chàng." Lời nói của nàng như một làn gió nhẹ, xoa dịu những áp lực vô hình.

Linh Nhi ôm lấy cánh tay của Hạ Vũ, đôi mắt to tròn vẫn còn ngơ ngác nhưng tràn đầy tin tưởng. "Đại ca mạnh quá! Linh Nhi không sợ gì nữa!" Giọng non nớt của nàng vang lên, mang theo sự hồn nhiên đáng yêu, nhưng cũng là một lời tuyên bố về niềm tin tuyệt đối.

Diệp Vô Song, đôi mắt tím huyền bí lóe lên những tia sáng phức tạp. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, quen thuộc nhưng cũng vô cùng lạ lẫm, đang hòa quyện vào cơ thể mình. Nó không chỉ chữa lành mà còn kích hoạt những tiềm năng sâu thẳm, những bí ẩn của huyết mạch vương giả trong nàng. "Huyễn Mặc Chi Đạo... quả nhiên không tầm thường." Nàng khẽ thì thầm, giọng trầm thấp, đầy suy tư.

Cổ Thanh Nguyệt chắp tay trước ngực, đôi mắt đoan trang khẽ nhắm lại, cảm nhận sự hồi phục diệu kỳ. "Sức mạnh này... là phúc lành của chúng sinh, là hy vọng của vạn giới." Nàng nói, giọng nhẹ nhàng như mây, nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối.

Thôn Thiên Thử, sau khi Lâm Phong ổn định năng lượng, đã không còn sợ hãi mà bắt đầu nhảy nhót xung quanh, chiếc đuôi nhỏ vẫy vẫy không ngừng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong đầy vẻ phấn khích. Nó chiêm chiếp kêu, như muốn nói rằng "Chủ nhân thật vĩ đại!" rồi lại nhanh nhẹn chạy đến bên chân Lâm Phong, cọ cọ vào ống quần chàng.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp lướt qua từng người. Trong khoảnh khắc này, chàng cảm thấy một sức mạnh vô song không chỉ đến từ Bản Nguyên Hỗn Độn trong cơ thể, mà còn đến từ sợi dây liên kết không thể phá vỡ với những người phụ nữ này. Họ là hậu phương vững chắc nhất, là nguồn động lực lớn nhất của chàng. Cái gọi là "Thiên Đạo Vô Tình" có thể thôn phệ vũ trụ, nhưng không thể phá hủy "Nhân Đạo Hữu Tình" đã được tôi luyện qua sinh tử này. Chàng không còn là một cá nhân chiến đấu đơn độc, mà là trung tâm của một ý chí tập thể, một hy vọng chung.

"Các nàng đã hy sinh quá nhiều vì ta. Giờ đây, ta sẽ không để bất cứ ai phải chịu khổ nữa." Lâm Phong cất tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh lay chuyển vạn vật. Chàng vươn tay, một luồng ánh sáng dịu dàng bao phủ toàn bộ các mỹ nhân, củng cố thêm sức mạnh và tinh thần cho họ. Trong lòng chàng, một quyết tâm sắt đá đã hình thành: chàng sẽ bảo vệ họ, bảo vệ vũ trụ này, và tạo ra một kỷ nguyên mới.

Cảnh 1 kết thúc.

***

Trong khi Lâm Phong và các mỹ nhân đang trao đổi ánh mắt và lời nói, Vùng Lõi Vũ Trụ xung quanh vẫn đang cuộn trào những dòng năng lượng hỗn độn, nhưng giờ đây chúng không còn hung hãn mà trở nên có trật tự hơn, như những con sông đang tìm về biển cả. Không gian nguyên thủy này, giờ đây được Lâm Phong kiểm soát một phần, trở nên sống động hơn bao giờ hết. Những âm thanh thì thầm của vũ trụ cổ xưa, những tiếng vọng của sự khởi nguyên và kết thúc, không ngừng vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, không phải là lời nguyền rủa, mà là những tri thức vô tận.

Huyễn Mặc Quyển, vốn đã hòa nhập vào Lâm Phong ở một mức độ nào đó, giờ đây lại bay lượn quanh chàng, phát ra ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Nó không còn là một cuốn sách thông thường, mà là một thực thể sống, một phần của ý chí vũ trụ đã mất. Những hoa văn cổ xưa trên bề mặt nó, giờ đây không còn chỉ là những nét vẽ bí ẩn, mà như đang sống dậy, từng chút từng chút một, hòa tan vào cơ thể Lâm Phong. Cảm giác này không phải là hấp thụ, mà là dung hợp, một sự hợp nhất hoàn toàn ở cấp độ bản nguyên.

Mỗi khi một hoa văn biến mất khỏi Huyễn Mặc Quyển và hòa vào Lâm Phong, một dòng tri thức khổng lồ lại ập đến tâm trí chàng. Đó là những ký ức về vũ trụ đã bị Thiên Đạo cổ xưa hủy diệt và hấp thụ – những hình ảnh về các vì sao sinh ra và lụi tàn, về các nền văn minh hưng thịnh rồi suy vong, về những sinh linh bé nhỏ chiến đấu cho sự sống, và cả những vị thần mạnh mẽ nhất cũng không thể chống lại sự đồng hóa của một Thiên Đạo vô tình. Lâm Phong cảm nhận được nỗi đau của một vũ trụ bị thôn phệ, nỗi tuyệt vọng của những sinh linh bị tước đoạt vận mệnh, và cả ý chí phản kháng mãnh liệt đã kết tinh thành "hạt giống" của chính chàng.

Chàng hiểu ra rằng Huyễn Mặc Quyển không phải là một pháp bảo mà chàng tìm thấy, mà nó chính là một phần của chàng, là sợi dây liên kết chàng với nguồn gốc thật sự của mình. Nó là "bản nguyên hỗn độn" của một vũ trụ đã chết, được truyền lại, được gửi gắm vào chàng như một hy vọng cuối cùng. "Huyễn Mặc Quyển không phải là bảo vật, mà là một phần của ta, là cầu nối với quá khứ và tương lai." Ý nghĩ này lóe lên trong đầu chàng, mang theo sự giác ngộ sâu sắc.

Cùng với sự dung hợp này, Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng rung lên bần bật. Kiếm quang của nó không còn chỉ là màu xanh lam quen thuộc, mà dần chuyển sang ngũ sắc, hòa quyện với ánh sáng từ Lâm Phong. Nó không còn là một pháp bảo riêng biệt, mà đã trở thành một phần kéo dài của ý chí chàng, một lưỡi kiếm của Bản Nguyên Hỗn Độn, sẵn sàng cắt đứt mọi xiềng xích của vận mệnh.

Khi Huyễn Mặc Quyển hoàn toàn dung hợp vào Lâm Phong, một luồng sáng chói lòa bùng nổ. Không gian Vùng Lõi Vũ Trụ như nín thở, một tiếng chuông hồng chung cổ xưa, vang vọng từ tận cùng thời gian và không gian, ngân lên. Âm thanh đó không phải là tiếng chuông của sự hủy diệt, mà là tiếng chuông của sự khai thiên lập địa, của một trật tự mới đang được hình thành. Mùi mực cổ xưa, thanh khiết, giờ đây đậm đặc hơn bao giờ hết, bao trùm lấy Lâm Phong, như dấu ấn của một Đạo mới.

Trong luồng sáng đó, cơ thể Lâm Phong không ngừng biến đổi. Mọi giới hạn của cảnh giới tu luyện dường như bị phá vỡ hoàn toàn. Chàng cảm nhận được từng hạt nguyên tử trong cơ thể mình đang được tái tạo, từng sợi linh hồn đang được thăng hoa. Chàng không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào của thế giới này, mà chàng đã trở thành hiện thân của chính quy tắc, của sự khởi nguyên và kết thúc. Đây không phải là sự đột phá cảnh giới thông thường, mà là một sự lột xác hoàn toàn, một sự tái sinh từ Bản Nguyên Hỗn Độn.

Các mỹ nhân đứng nhìn, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sùng kính. Họ cảm nhận được một uy áp khổng lồ, không phải là áp lực gây khó chịu, mà là một sự hiện hữu vĩ đại, thiêng liêng, khiến vạn vật phải quỳ phục. Đây không còn là Lâm Phong mà họ biết, mà là một thực thể cao hơn, một Đạo Tổ đã thức tỉnh.

Tần Nguyệt, đôi mắt ẩn chứa sự uyên bác, khẽ thốt lên: "Huyễn Mặc Quyển... nó đã hoàn toàn dung hợp với chàng. Sức mạnh này... vượt xa mọi giới hạn chúng ta từng biết. Chàng đã trở thành hiện thân của Hỗn Độn, của Đạo Tổ tối thượng." Giọng nàng trầm ấm, nhưng không giấu được sự rung động trong tâm hồn.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong chính thức đạt đến Đạo Tổ tối thượng. Chàng không còn là một tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ, Nguyên Anh, Hóa Thần, hay Đại Thừa nữa. Chàng là Đạo Tổ Hỗn Độn, là hiện thân của trật tự mới, là người nắm giữ chìa khóa của vạn giới. Sức mạnh của chàng không chỉ là linh lực hay pháp tắc, mà là sức mạnh của Bản Nguyên, của vũ trụ. Chàng có thể cảm nhận được mọi hơi thở của các giới, mọi dòng chảy của thời gian, mọi sợi dây của vận mệnh. Chàng đã trở thành thực thể mạnh nhất vũ trụ, không phải bằng cách tu luyện từ bên ngoài, mà bằng cách thức tỉnh bản nguyên từ bên trong.

Thôn Thiên Thử, vốn đang nhảy nhót, bỗng nhiên rụt rè lại, nó chui tọt vào sau lưng Mộc Ly, chỉ dám hé mắt nhìn, đôi lúc lại kêu chiêm chiếp yếu ớt, như bị uy áp của Lâm Phong làm cho choáng váng, nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào vô hạn.

Lâm Phong mở mắt. Đôi mắt chàng, giờ đây không còn là đôi mắt đen láy bình thường, mà sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, ẩn chứa vạn vật, vạn đạo. Một nụ cười nhẹ nở trên môi chàng, không phải nụ cười tinh quái thường ngày, mà là nụ cười của sự giác ngộ, của Đạo. Chàng đã hoàn toàn dung hợp với nguồn gốc thật sự của mình, đã khám phá toàn bộ tiềm năng của Huyễn Mặc Quyển, và đã đạt đến cảnh giới Đạo Tổ tối thượng. Chàng đã là hiện thân của Hỗn Độn, là trật tự mới, và là kẻ chấm dứt sự thao túng của Thiên Đạo cũ. Mùi linh khí nguyên thủy tinh khiết từ chàng tỏa ra không ngừng, thanh tẩy không gian xung quanh, tạo nên một không khí uy nghiêm và thiêng liêng, như một buổi lễ khai thiên lập địa.

Cảnh 2 kết thúc.

***

Với sức mạnh Đạo Tổ Hỗn Độn, Lâm Phong đứng thẳng giữa Vùng Lõi Vũ Trụ, giờ đây không còn là một không gian hỗn loạn mà như một trung tâm điều khiển vạn vật. Từ chàng tỏa ra một luồng uy áp vô hình nhưng hùng vĩ, khiến cả không gian vũ trụ rộng lớn cũng phải run rẩy. Những dòng năng lượng hỗn độn trước đó, giờ đây đã hoàn toàn tuân phục, xoay quanh Lâm Phong như những vệ tinh, tạo thành một vầng hào quang ngũ sắc rực rỡ, kết nối chàng với vạn giới.

Chàng vươn tay về phía vô tận, không phải là một hành động vật lý đơn thuần, mà là một ý chí, một mệnh lệnh được phát ra từ sâu thẳm bản nguyên. Một luồng ánh sáng chói lòa, mang theo ý chí kiên định và Đạo Vận của chàng, lan tỏa ra khắp vũ trụ, xuyên qua mọi giới diện, mọi không gian, mọi thời gian. Nó không phải là ánh sáng của sự hủy diệt, mà là ánh sáng của sự thức tỉnh, của hy vọng.

"Thiên Đạo!" Giọng nói của Lâm Phong vang lên, không còn là tiếng người phàm, mà là âm thanh của Đạo, của vũ trụ, vang vọng như sấm sét nổ tung trong tâm trí mọi sinh linh, mọi thực thể trong vạn giới. "Ngươi đã thao túng vạn vật quá lâu! Ngươi đã tự phong mình là kẻ duy trì trật tự, nhưng bản chất của ngươi là hủy diệt và đồng hóa! Ngươi đã thôn phệ một vũ trụ, ngươi đã tạo ra sự sống rồi hủy diệt nó theo ý muốn. Ngươi không phải Thiên Đạo, ngươi là một kẻ hủy diệt và đồng hóa!"

Lời tuyên bố của chàng không chỉ là một lời buộc tội, mà là một lời tuyên chiến. "Hôm nay, ta Lâm Phong, Đạo Tổ Hỗn Độn, sẽ chấm dứt sự thống trị của ngươi! Kỷ nguyên Thiên Đạo thao túng đã kết thúc! Kỷ nguyên của sự tự do, do vạn vật định đoạt, sẽ bắt đầu từ đây!"

Lâm Phong giơ tay, Cửu Thiên Huyền Kiếm, giờ đây đã trở thành một phần của chàng, bỗng nhiên bùng nổ kiếm quang chói lọi, không phải là một thanh kiếm đơn thuần, mà là hiện thân của ý chí phản kháng, của một "Kiếm Đoạn Vạn Cổ" chân chính. "Ai muốn phá vỡ xiềng xích, ai muốn tự do, ai muốn thoát khỏi sự thao túng của Thiên Đạo, hãy cùng ta chiến đấu! Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên! Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Lời hiệu triệu của chàng không chỉ vang vọng trong Vùng Lõi Vũ Trụ mà còn xuyên qua các giới, đánh thức những thực thể cổ xưa đang ẩn mình, những cường giả từng bị Thiên Đạo phong ấn hoặc thao túng, và cả những linh hồn khát khao tự do trong các giới phàm trần. Ở Tiên Giới, vô số cường giả kinh hãi ngước nhìn lên bầu trời, nơi những hiện tượng thiên tượng dị biến đang diễn ra. Các vì sao dịch chuyển, các dòng sông linh khí cuộn trào, các quy tắc không gian bị vặn vẹo. Ở những giới diện thấp hơn, thậm chí phàm nhân cũng cảm thấy một sự chấn động sâu sắc trong tâm hồn, một tiếng gọi từ bản năng nguyên thủy.

Ngay lập tức, ý chí của Thiên Đạo phản ứng dữ dội. Một luồng áp lực hủy diệt khủng khiếp hơn gấp vạn lần so với trước đó ập đến, không còn chỉ là sự cuồng nộ vô định, mà là một sự tức giận có chủ đích, muốn nghiền nát Lâm Phong và mọi thứ xung quanh chàng. Không gian rách toạc, các định luật vật lý bị đảo lộn, những cơn lốc xoáy năng lượng đen kịt xuất hiện, gầm thét như muốn xé nát tất cả. Đó là tiếng gầm thét phẫn nộ vô hình của một Thiên Đạo bị thách thức, bị công khai tuyên chiến. Mùi kim loại nóng chảy hòa với mùi năng lượng hỗn độn nồng nặc trong không khí, báo hiệu một cuộc chiến tàn khốc.

Nhưng Lâm Phong, giờ đây là Đạo Tổ Hỗn Độn, chỉ đứng vững như một ngọn núi cổ. Ánh mắt chàng kiên định, không hề dao động trước uy áp hủy diệt. Chàng không còn cảm thấy sợ hãi hay do dự. Gánh nặng của vận mệnh, trách nhiệm nặng nề của việc trở thành 'Hạt Giống Hỗn Độn' và người tái tạo trật tự mới, giờ đây đã được chàng chấp nhận hoàn toàn và chuyển hóa thành một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Chàng đã sẵn sàng.

Bên cạnh chàng, tám mỹ nhân, sau khi được Lâm Phong chữa trị và củng cố, cũng đứng vững vàng, không một chút run sợ. Tuyết Dao lạnh lùng rút thanh kiếm băng của mình, kiếm khí phát ra hàn ý thấu xương. Mộc Ly vươn tay, những dây leo đầy gai nhọn và hoa lá tỏa ra năng lượng sinh mệnh. Tần Nguyệt khẽ phất tay, một cuốn sách cổ ẩn chứa tri thức vạn vật mở ra. Lam Yên khoác lên mình bộ giáp nhẹ, trường thương trong tay nàng sáng rực. Hạ Vũ nâng niu Sinh Mệnh Ngọc Bội, ánh sáng xanh lục dịu dàng bao phủ lấy các nàng. Linh Nhi nắm chặt một pháp bảo hình bông hoa sen, đôi mắt trong veo không chút sợ hãi. Diệp Vô Song, đôi mắt tím huyền bí lóe lên ánh sáng cổ xưa, một thanh đoản kiếm ma mị xuất hiện trong tay nàng. Cổ Thanh Nguyệt chắp tay, một đạo pháp ấn cổ xưa hiện ra sau lưng nàng, tỏa ra khí tức thanh khiết.

Thôn Thiên Thử, tuy nhỏ bé, nhưng giờ đây lại đứng trước các nàng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ hung dữ, nhe răng nanh nhỏ bé, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân và những người thân yêu.

Huyễn Mặc Quyển, giờ đã là một phần của Lâm Phong, không ngừng phát ra những luồng năng lượng Hỗn Độn, đối kháng trực diện với áp lực của Thiên Đạo. Cửu Thiên Huyền Kiếm bay lượn quanh chàng, sẵn sàng cho một đòn kiếm phá vỡ mọi quy tắc.

"Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lâm Phong khẽ thì thầm, nhưng lời nói đó lại vang vọng trong tâm trí các mỹ nhân, củng cố thêm niềm tin của họ.

Cuộc chiến thực sự, cuộc đối đầu giữa hai "Thiên Đạo," giữa sự sống và hủy diệt, giữa ý chí và quy tắc, giữa một kỷ nguyên cũ và một kỷ nguyên mới, chính thức bắt đầu. Lời hiệu triệu của Lâm Phong đã gieo mầm hy vọng và phản kháng khắp vạn giới, và giờ đây, chỉ có một con đường duy nhất: chiến đấu!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ