Thiên Đạo gầm thét, không phải bằng âm thanh hữu hình, mà bằng sự rung chuyển tận sâu linh hồn, bằng áp lực vô hình nghiền nát mọi thứ, bằng những tia sét đỏ máu xé toạc màn đêm vũ trụ. Trong Vùng Lõi Vũ Trụ, nơi Lâm Phong và các nàng đang đứng, cơn thịnh nộ này được phóng đại đến vô hạn, biến nơi đây thành một lò luyện ngục của hỗn loạn và hủy diệt.
Không gian xung quanh họ không còn là một thể thống nhất. Những vết nứt khổng lồ màu đen kịt, sâu hun hút như những vết thương hở của bản nguyên vũ trụ, liên tục mở ra rồi đóng sập lại, nuốt chửng những mảng không gian, những tia sáng, thậm chí là cả những quy tắc vật lý. Đôi khi, một tảng thiên thạch khổng lồ từ đâu đó bị xé ra, vừa ló dạng liền bị một khe nứt khác nuốt chửng không còn dấu vết, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, ghê rợn. Linh khí nguyên thủy, vốn dồi dào đến mức có thể ngưng tụ thành thực thể, giờ đây cuồng bạo như những cơn sóng thần, va đập vào nhau, tạo ra những âm thanh the thé chói tai như hàng triệu lưỡi dao cứa vào màng nhĩ, rồi lại biến thành tiếng gầm rú trầm đục của những thực thể không gian bị xé nát. Mùi ozon nồng nặc xen lẫn mùi năng lượng nguyên thủy, một thứ mùi vừa xa lạ vừa quen thuộc, như mùi của sự hủy diệt và khởi nguyên đồng thời.
Từ trên cao, hàng loạt cột sáng khổng lồ giáng xuống, không ngừng nghỉ. Đó không phải là tia sét bình thường, mà là những đạo Thiên Phạt được tạo thành từ ý chí tối cao của 'Thiên Đạo', những quy tắc vũ trụ được cụ thể hóa thành sức mạnh hủy diệt. Mỗi cột sáng mang theo một màu sắc khác nhau – đỏ rực như dung nham, xanh lục quỷ dị, vàng kim chói lòa – mỗi màu đại diện cho một loại quy tắc: Hủy Diệt, Thao Túng, Thôn Phệ. Chúng giáng xuống như những mũi tên của thần linh, nhắm thẳng vào Lâm Phong và các mỹ nhân, mang theo sức mạnh đủ để xóa sổ một giới diện.
Lâm Phong đứng ở vị trí trung tâm, đôi chân như cắm rễ vào hư không, toàn thân căng cứng, các cơ bắp nổi lên cuồn cuộn. Máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, từ những vết nứt nhỏ trên da thịt chàng do áp lực quá lớn, nhưng đôi mắt đen láy của chàng vẫn rực lửa, không hề chùn bước. Huyễn Mặc Quyển trên đỉnh đầu chàng đã mở rộng thành một tấm chắn khổng lồ, bao phủ lấy cả nhóm. Tấm chắn này không ngừng xoay chuyển, những hoa văn cổ xưa trên đó phát sáng rực rỡ, cố gắng hấp thụ và chuyển hóa năng lượng hủy diệt của Thiên Phạt. Từng đạo Thiên Phạt giáng xuống, tấm chắn khổng lồ lại run rẩy kịch liệt, phát ra tiếng rít ken két như kim loại bị ma sát, và Lâm Phong cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như bị đốt cháy, bị nghiền nát.
"Không thể lùi! Chúng ta phải giữ vững! Vì vạn giới!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự quyết tử. Chàng biết, lùi một bước lúc này là vạn kiếp bất phục.
Cửu Thiên Huyền Kiếm, với chín đạo kiếm quang rực rỡ, bay lượn quanh chàng như những vệ sĩ trung thành, chém tan những luồng năng lượng tà ác thoát khỏi tầm kiểm soát của Huyễn Mặc Quyển. Mỗi nhát kiếm chém ra đều mang theo ý chí kiên định của Lâm Phong, ý chí đoạn tuyệt mọi ràng buộc, ý chí nghịch thiên cải mệnh. Linh lực trong cơ thể chàng điên cuồng vận chuyển, liên tục bổ sung cho Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, nhưng tốc độ tiêu hao quá lớn, chàng cảm thấy đan điền như một cái hố không đáy.
Xung quanh Lâm Phong, bảy bóng hình tuyệt mỹ tạo thành một vòng tròn phòng ngự vững chắc, mỗi người đều dốc hết sức lực, thi triển những tuyệt kỹ mạnh nhất của mình.
Tuyết Dao, gương mặt trắng bệch như tuyết, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng và kiên định. Nàng vung tay, từng đạo băng phong kết thành những bức tường băng vĩnh cửu, chặn đứng một phần Thiên Phạt. Những bức tường băng này không chỉ đơn thuần là băng giá, mà còn chứa đựng ý chí hàn băng của nàng, cố gắng đóng băng cả quy tắc hủy diệt của Thiên Đạo. Tiếng băng vỡ lách tách không ngừng, mỗi lần một bức tường băng sụp đổ, môi nàng lại rỉ máu, nhưng lại có một bức tường khác nhanh chóng được dựng lên.
Mộc Ly, ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, cơ thể nhỏ bé run rẩy vì áp lực, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ kiên cường. Từ nàng, những rễ cây cổ thụ khổng lồ, xanh biếc và kiên cố, đâm xuyên qua hư không, bện chặt vào nhau tạo thành một lá chắn tự nhiên. Năng lượng Mộc hệ dồi dào tuôn ra, cố gắng hóa giải sự hủy diệt của Thiên Phạt, biến nó thành sinh cơ. Dù vậy, những thân cây vẫn không ngừng bị đốt cháy, bị xé rách, rồi lại mọc lên. Nàng cắn răng, ánh mắt quyết tâm: "Lâm Phong ca ca, muội sẽ không để ai tổn thương chàng!"
Tần Nguyệt, bình tĩnh đến đáng sợ giữa cơn bão vũ trụ. Nàng giơ cao hai tay, hàng loạt đan dược rực rỡ bay ra, tan chảy trong không trung, tạo thành một màn sương bảo vệ màu vàng nhạt, xoa dịu áp lực. Đồng thời, nàng nhanh chóng kết ấn, từng đạo trận văn cổ xưa hiện lên, lồng vào nhau, tạo thành một trận pháp phòng ngự kiên cố, cố gắng chuyển hóa và tiêu hao năng lượng Thiên Phạt. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán nàng, nhưng đôi mắt vẫn tập trung cao độ, kiểm soát mọi biến hóa của trận pháp. "Giữ vững! Mọi người đừng nản lòng!" Giọng nàng trầm ấm, đầy sức trấn an.
Lam Yên, dũng mãnh và bất khuất. Nàng đã rút trường thương ra, thân hình cao ráo, săn chắc đứng chắn trước Lâm Phong, trực tiếp xông lên tiên phong. Ngọn trường thương rực lửa của nàng hóa thành một vệt sáng đỏ rực, đón đầu những đạo Thiên Phạt yếu hơn, cố gắng chém tan chúng trước khi chúng kịp chạm vào lớp phòng ngự chính. Mỗi lần trường thương va chạm, nàng lại bị đẩy lùi một bước, nhưng nàng vẫn kiên định, ánh mắt sắc bén như chim ưng không hề dao động. "Ta sẽ không để ai động đến chàng!"
Hạ Vũ, dịu dàng nhưng đầy kiên cường. Nàng không trực tiếp đối đầu, mà sử dụng khả năng thiên phú của mình để tạo ra hàng loạt ảo ảnh, làm nhiễu loạn tầm nhìn của Thiên Đạo, khiến một vài đạo Thiên Phạt bị lệch hướng. Đồng thời, nàng vận dụng năng lượng của mình để khống chế dòng chảy hỗn loạn của linh khí, tạo ra những vùng không gian tạm thời ổn định, giúp mọi người có chút không gian để thở. Khuôn mặt nàng trắng bệch, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng và quyết tâm.
Linh Nhi, tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng năng lượng yêu tộc trong nàng lại bùng nổ mạnh mẽ. Nàng triệu hồi hàng loạt linh thú khổng lồ, những con thú nguyên thủy được tạo ra từ linh khí tinh thuần, lao vào những đạo Thiên Phạt như những lá chắn sống. Dù chúng tan biến chỉ trong tích tắc, nhưng vẫn đủ để làm suy yếu sức mạnh của Thiên Phạt. Nàng ôm chặt lấy cổ Lâm Phong, nước mắt lưng tròng, nhưng vẫn cố gắng truyền năng lượng của mình vào chàng. "Ca ca... ca ca nhất định phải thắng!"
Diệp Vô Song, với mái tóc bạc và đôi mắt tím sâu thẳm, vận dụng huyết mạch cổ xưa của mình. Từ nàng, những luồng năng lượng màu tím huyền bí tỏa ra, bao bọc lấy mọi người, tạo thành một lớp phòng thủ kiên cố nhưng đầy ma mị. Lớp phòng thủ này không chỉ chống đỡ, mà còn cố gắng nuốt chửng và phân giải năng lượng Thiên Phạt, biến nó thành hư vô. Nàng đứng cạnh Lâm Phong, đôi mắt tĩnh lặng nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc.
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã, nhưng sức mạnh của nàng cũng không hề yếu kém. Nàng kết ấn, những đóa sen trắng tinh khiết từ hư không nở rộ, mỗi đóa sen là một lớp màn chắn bằng năng lượng thanh khiết, cố gắng xoa dịu sự cuồng bạo của Thiên Phạt. Huyết mạch cổ tộc trong nàng bùng nổ, tạo ra một trường năng lượng đặc biệt, khiến mọi người cảm thấy bình yên hơn một chút giữa cơn bão táp.
Thôn Thiên Thử, đã biến thành hình dạng khổng lồ, thân hình phủ đầy lông trắng muốt dựng ngược như những mũi kim. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn lên bầu trời, gầm gừ một tiếng đầy đe dọa, rồi lao vào những tia năng lượng nhỏ hơn thoát ra từ Thiên Phạt, nuốt chửng chúng vào cái miệng rộng lớn của mình, biến chúng thành năng lượng cho chính nó. Dù chỉ là một con chuột nhỏ, nhưng lúc này nó lại là một chiến binh dũng mãnh.
Áp lực càng lúc càng gia tăng. Tiếng gầm thét của Thiên Đạo dường như đã biến thành một sự hiện diện cụ thể, không còn là vô hình nữa. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển đang rung động dữ dội, như thể nó cũng đang phải chịu đựng đến cực hạn.
"Thiên Đạo... Ngươi không thể ngăn cản ta!" Lâm Phong lại gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp Vùng Lõi Vũ Trụ, hòa lẫn với tiếng nổ vang trời của Thiên Phạt. Chàng cảm nhận được một phần của 'linh hồn vũ trụ' đang thức tỉnh bên trong mình, hòa cùng với Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một sức mạnh mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng áp chế hoàn toàn, nhưng nó vẫn chưa đủ để chống lại sự hủy diệt này.
* * *
Cơn thịnh nộ của Thiên Đạo không có điểm dừng. Sau hàng loạt Thiên Phạt liên tiếp, không gian Vùng Lõi Vũ Trụ đã biến thành một bãi chiến trường hoang tàn, những vết nứt đen kịt chằng chịt như mạng nhện. Bầu không khí tràn ngập mùi máu tanh và ozon, lẫn với hơi thở dồn dập của những người đang cố gắng sống sót.
Đột nhiên, áp lực trên cao tập trung lại một điểm, không còn là những cột sáng rải rác, mà là một đạo Thiên Phạt duy nhất, lớn gấp trăm lần, ngưng tụ tất cả ý chí hủy diệt của Thiên Đạo. Đạo Thiên Phạt này không mang màu sắc cụ thể, mà là một khối năng lượng thuần túy, đen như mực, nhưng lại phát ra ánh sáng trắng chói lòa đến mức làm mù mắt người. Nó giáng xuống, chậm rãi nhưng đầy uy lực, xé toạc mọi quy tắc, nghiền nát mọi sự kháng cự.
"Không ổn! Đây là Thiên Phạt Hủy Diệt Bản Nguyên!" Tần Nguyệt tái mặt, hoảng hốt thốt lên. Trận pháp phòng ngự của nàng tan vỡ như thủy tinh.
Tuyết Dao, Mộc Ly, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, và cả Thôn Thiên Thử, tất cả đều dốc toàn lực, nhưng trước đạo Thiên Phạt này, mọi phòng ngự đều trở nên mỏng manh yếu ớt. Tấm chắn của Huyễn Mặc Quyển rung chuyển đến cực điểm, những hoa văn trên đó mờ đi, như sắp tan biến.
"Lâm Phong!" Tuyết Dao hét lên, linh lực băng hàn của nàng bị nuốt chửng ngay lập tức.
"Ca ca!" Linh Nhi nức nở.
"Không thể nào!" Lam Yên gầm lên, trường thương của nàng bị bẻ gãy một nửa.
Cảm giác cơ thể bị xé rách, ý thức chìm dần vào bóng tối. Lâm Phong thấy tất cả như chậm lại. Chàng nhìn thấy các nàng đang cố gắng dùng thân thể yếu ớt của mình để che chắn cho chàng, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng nhưng không hề hối tiếc. Nụ cười dịu dàng của Hạ Vũ, ánh mắt kiên định của Tuyết Dao, sự tinh nghịch của Mộc Ly, vẻ trầm tĩnh của Tần Nguyệt, sự dũng mãnh của Lam Yên, vẻ hồn nhiên của Linh Nhi, sự bí ẩn của Diệp Vô Song, và nét thanh khiết của Cổ Thanh Nguyệt... tất cả hiện lên rõ ràng trong tâm trí chàng.
"Không... Ta không thể để các nàng chết!" Lâm Phong gầm lên trong tuyệt vọng.
Đạo Thiên Phạt đen kịt kia cuối cùng cũng giáng xuống, xuyên thủng tấm chắn của Huyễn Mặc Quyển. Một lực lượng hủy diệt khủng khiếp ập tới, Lâm Phong và các mỹ nhân bị đánh bật ra xa, cơ thể họ như bị xé nát thành từng mảnh. Máu tươi bắn tung tóe trong hư không, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển vụt tắt, Cửu Thiên Huyền Kiếm rơi khỏi tay Lâm Phong, cắm sâu vào một vết nứt không gian. Mọi hy vọng dường như vụt tắt. Lâm Phong cảm thấy một cơn đau thấu trời, toàn thân chàng như tan chảy, ý thức chàng chìm sâu vào một vực thẳm đen kịt.
"Ngươi... là một sai lầm... phải bị xóa sổ!" Một giọng nói vang vọng khắp không gian, vô cảm và tàn nhẫn, như tiếng của bản nguyên vũ trụ phán xét. Đó là tiếng của Thiên Đạo.
Trong khoảnh khắc chàng ngã xuống, khi cái chết dường như đã chạm tới, Huyễn Mặc Quyển, vốn đã tắt lịm, bỗng nhiên bùng nổ một ánh sáng chói lòa, không phải để phòng ngự, mà để "kết nối". Những hoa văn cổ xưa trên đó sống động như dòng chảy thời gian, xoay chuyển điên cuồng, rồi phóng ra một luồng ánh sáng trực tiếp, xuyên thẳng vào mi tâm Lâm Phong.
Một dòng ký ức, một sự thật khủng khiếp và vĩ đại, ập đến trong tâm trí Lâm Phong như một cơn sóng thần. Nó không phải là một dòng chảy thông tin tuyến tính, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những quy tắc được khắc sâu vào tận xương tủy chàng.
Chàng thấy một vũ trụ cổ xưa, rộng lớn và hùng vĩ, đang bị nghiền nát bởi một thế lực khổng lồ, vô danh. Đó là một vũ trụ khác, một "thiên đạo" khác, đã bị "Thiên Đạo" hiện tại thôn phệ. Chàng thấy một ý chí vĩ đại, bất khuất, cố gắng thoát khỏi sự hủy diệt đó. Ý chí đó, trong khoảnh khắc cuối cùng của vũ trụ mình, đã tự hiến tế, biến thành một "hạt giống" nhỏ bé, mang theo tất cả bản nguyên, tất cả hy vọng của một nền văn minh đã chết, gieo xuống trong hỗn độn.
Hình ảnh tiếp theo là 20 năm trước. Chàng thấy chính mình, một phàm nhân sơ sinh, được sinh ra trong một thế giới phàm trần nhỏ bé. Chàng không phải là một "thiên mệnh" được Thiên Đạo sắp đặt, mà là một "phản ứng", một "mầm mống" của vũ trụ cũ chống lại sự đồng hóa của "Thiên Đạo" hiện tại. Huyễn Mặc Quyển, Cửu Thiên Huyền Kiếm, và cả khả năng "nghịch thiên cải mệnh" của chàng, không phải là kỳ ngộ ngẫu nhiên, mà là những "di sản" được ý chí cổ xưa kia truyền lại, là "bản nguyên hỗn độn" của một vũ trụ đã chết, ẩn sâu trong huyết mạch và linh hồn chàng. Chàng không phải là con người bình thường, chàng là hiện thân của một vũ trụ bị thôn phệ, là "hạt giống" của sự tái sinh.
Những hình ảnh đó, những sự thật đó, khiến Lâm Phong bàng hoàng đến tận cùng. Một nỗi đau đớn không phải thể xác mà là linh hồn, một sự trống rỗng của bản thân, rồi lại là một sự bùng nổ của sức mạnh và ý chí. Chàng là một "lỗi" của vũ trụ này, một "tàn tích" của một thế giới đã chết. Gánh nặng của "Bản Nguyên Hỗn Độn" đè nén lên chàng, nhưng đồng thời, nó cũng thức tỉnh một ý chí mạnh mẽ hơn, một trách nhiệm vĩ đại hơn.
"Ta... không phải là Lâm Phong của thế giới này sao?" Ý nghĩ đó vụt qua trong đầu chàng, nhưng rồi chàng lại mỉm cười cay đắng. "Không, ta vẫn là Lâm Phong! Nhưng ta còn hơn thế nữa! Ta là hy vọng của một vũ trụ đã chết, và là kẻ chấm dứt sự thao túng của ngươi!"
Trong khi đó, các mỹ nhân xung quanh Lâm Phong, dù bị thương nặng, nhưng vẫn kinh hoàng nhìn thấy cơ thể chàng phát sáng. Những vết thương trên người Lâm Phong, vốn đang xé rách đến tận xương tủy, bỗng nhiên tự lành với tốc độ kinh người. Làn da chàng phát ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo, những hoa văn cổ xưa chưa từng xuất hiện hiện lên trên da thịt chàng, rồi lại ẩn đi. Một luồng năng lượng nguyên thủy, thuần khiết, nhưng lại vô cùng cuồng bạo và xa lạ, bùng nổ từ Lâm Phong, đẩy lùi tạm thời áp lực khủng khiếp của Thiên Đạo.
Huyễn Mặc Quyển, giờ đây đã hòa nhập hoàn toàn vào Lâm Phong, không còn là một pháp bảo bên ngoài, mà đã trở thành một phần của chàng. Cửu Thiên Huyền Kiếm, đang cắm sâu trong vết nứt không gian, bỗng nhiên rung lên bần bật, rồi tự động bay trở về, lơ lửng bên cạnh Lâm Phong, kiếm quang bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Các nàng cảm thấy một sức mạnh cổ xưa, hùng vĩ đến mức không thể tưởng tượng nổi, bùng phát từ Lâm Phong. Đây không còn là sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần, hay Đại Thừa, mà là sức mạnh của bản nguyên vũ trụ, của sự khởi nguyên và kết thúc.
"Ngươi... ngươi dám chống lại ta... Ngươi sẽ bị nghiền nát!" Giọng nói của Thiên Đạo lại vang lên, nhưng lần này, trong đó đã có chút dao động, chút kinh ngạc, không còn hoàn toàn vô cảm như trước.
Lâm Phong đứng dậy, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, ánh lên vẻ quyết đoán, không còn một chút sợ hãi hay do dự. Chàng đã chấp nhận sự thật về thân thế, chấp nhận gánh nặng và trách nhiệm của mình. Chàng không còn là một phàm nhân nghịch thiên cải mệnh, chàng là "Bản Nguyên Hỗn Độn" thức tỉnh, là sự phản phệ của một vũ trụ đã chết, là kẻ sẽ chấm dứt sự thống trị của "Thiên Đạo" hiện tại. Mùi hương tinh khiết như một thế giới mới hình thành tỏa ra từ chàng, xua tan đi mùi máu tanh và hỗn độn.
"Thiên Đạo Vô Tình?" Lâm Phong cất tiếng, giọng nói không còn khàn đặc mà trở nên trầm ấm, mang theo uy lực lay động cả hư không. "Ngươi đã thôn phệ một vũ trụ, ngươi đã tạo ra sự sống rồi hủy diệt nó theo ý muốn. Ngươi không phải Thiên Đạo, ngươi là một kẻ hủy diệt và đồng hóa!" Chàng giơ tay, Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành hai vệt sáng, hòa vào lòng bàn tay chàng. "Ta, Lâm Phong, sẽ là người chấm dứt sự thống trị của ngươi. Ta sẽ là người kiến tạo một Thiên Đạo mới, Nhân Đạo Hữu Tình!"
Vùng Lõi Vũ Trụ lại rung chuyển, nhưng lần này không phải do sự cuồng nộ của Thiên Đạo, mà là do sự bùng nổ của ý chí và sức mạnh từ Lâm Phong. Cuộc chiến thực sự, cuộc đối đầu giữa hai "Thiên Đạo", giữa sự sống và hủy diệt, giữa ý chí và quy tắc, chính thức bắt đầu!