Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 476

Nghịch Thiên Chi Nộ: Bản Nguyên Thao Túng

5401 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 475, trực tiếp đối mặt với ý chí cổ xưa hơn của Thiên Đạo.,Trình bày Thiên Đạo phản công dữ dội bằng sức mạnh hủy diệt, đẩy Lâm Phong và các đồng minh vào tình thế hiểm nghèo.,Tiết lộ bản chất thật sự của Thiên Đạo không chỉ là quy luật mà còn là một thực thể có ý thức, với sự tàn nhẫn và khao khát kiểm soát.,Lâm Phong phải tìm cách hóa giải các chiêu thức thao túng vận mệnh của Thiên Đạo, nhận ra rằng sức mạnh thuần túy không đủ.,Lâm Phong bắt đầu hé lộ những bí ẩn sâu hơn từ Huyễn Mặc Quyển để tìm ra phương pháp đối phó với sự thao túng vận mệnh.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh, Thiên Đạo
Mood: Căng thẳng, sử thi, tuyệt vọng xen lẫn hy vọng, tiết lộ, hành động.
Kết chương: [object Object]

Tiếng nứt vỡ kinh hoàng vẫn còn văng vẳng trong không gian, nhưng không còn là tiếng của sự hỗn loạn vô định. Thay vào đó, đó là âm thanh của một lớp vỏ bọc bị xé toạc, một bức màn che giấu bị vén lên, phơi bày một sự thật tàn khốc mà vạn giới chưa từng dám hình dung. Những hình ảnh về các vũ trụ bị Thiên Đạo đồng hóa, những bản ghi chép về cách nó hủy diệt và hấp thụ các thế giới khác trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, cùng với vô số lời nguyền vận mệnh được cài cắm tinh vi, tất cả như một thước phim bi tráng đang được Huyễn Mặc Quyển trình chiếu. Ánh sáng hỗn độn từ cuốn sách vẫn bùng nổ, vừa là lời cảnh tỉnh, vừa là vũ khí sắc bén đâm thẳng vào uy quyền của Thiên Đạo.

Tuy nhiên, sự phơi bày này không mang lại chiến thắng ngay lập tức. Ngược lại, nó chỉ càng chọc giận một thực thể vốn đã quen với sự thống trị tuyệt đối. Sau khoảnh khắc im lặng đáng sợ, nơi cả vũ trụ như nín thở trước sự thật trần trụi, một ý chí cổ xưa hơn, tăm tối hơn, bỗng nhiên bùng nổ từ sâu thẳm trong Thiên Đạo. Đó không phải là một luồng năng lượng thuần túy, không phải một đòn đánh vật lý có thể nhìn thấy bằng mắt thường hay chống đỡ bằng pháp bảo. Thay vào đó, nó là một luồng áp lực vô hình, một sự “kiểm soát” tuyệt đối, lan tỏa khắp Vùng Lõi Vũ Trụ, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn bất kỳ cơn bão năng lượng nào.

Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo một cách kỳ dị, không phải do va chạm năng lượng mà như thể có một bàn tay khổng lồ đang bóp méo tấm thảm dệt nên thực tại. Những dải ngân hà ở xa xôi, vốn chỉ là những vệt sáng lờ mờ, giờ đây chao đảo dữ dội, như những vòng xoáy ốc muốn bị xé nát. Vô số tinh cầu, những viên ngọc trai lấp lánh trong vũ trụ, bỗng nhiên nổ tung thành bụi vũ trụ, không phải do bị tấn công mà như thể “vận mệnh” của chúng đã bị thay đổi, bị định đoạt đến hồi kết chỉ trong một khoảnh khắc. Âm thanh cũng trở nên hỗn loạn: không phải là tiếng gầm rú của chiến trận, mà là tiếng gầm gừ không lời của một ý chí vô hình, tiếng không gian vỡ vụn trong sự im lặng đáng sợ, tiếng gào thét của năng lượng khi nó bị cưỡng ép biến đổi, và tiếng pháp bảo của các cường giả va chạm vào nhau đến chói tai khi họ cố gắng chống đỡ một thứ không thể nắm bắt. Một mùi hương đặc quánh của năng lượng, mùi hủy diệt và hỗn loạn, tràn ngập không khí, khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy khó thở.

Bầu không khí trở nên tuyệt vọng, căng thẳng tột độ, một áp lực vô hình nhưng có thể cảm nhận được đang nghiền ép mọi thứ. Các đồng minh của Lâm Phong, dù là những cường giả từ các giới, mang trong mình huyết mạch cổ xưa hay tu vi thông thiên, đều cảm thấy linh hồn và bản thân bị đè nén đến cực điểm. Không phải là một đòn tấn công trực diện vào thân thể hay tu vi, mà là một sự bóp méo, một sự viết lại từ tận gốc rễ của sự tồn tại.

“Kẻ nghịch thiên... ngươi cho rằng sức mạnh có thể chống lại quy luật? Vận mệnh của vạn vật đều nằm trong tay ta!” Tiếng nói của Thiên Đạo vang vọng, không còn là tiếng gầm giận dữ mà là một âm điệu lạnh lẽo, cao ngạo, như tiếng vọng từ vạn cổ, xuyên thấu mọi lớp bảo vệ tinh thần. Nó không phải là một âm thanh phát ra từ cổ họng, mà là một ý niệm được khắc sâu vào tận sâu thẳm linh hồn của mọi sinh linh, khiến họ không thể không nghe thấy, không thể không cảm nhận.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng tuyết thoát tục, khuôn mặt trắng ngần như ngọc, giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng đến cực độ. Nàng đang cố gắng dùng Băng Phách Kiếm chống đỡ, nhưng cảm nhận được một thứ còn đáng sợ hơn cả năng lượng hủy diệt. “Lâm Phong! Ta cảm thấy một sức mạnh đang bóp nghẹt ta... như thể ta sắp không còn là chính mình!” Giọng nàng run rẩy, đôi mắt phượng sắc lạnh nay ánh lên vẻ hoảng sợ. Nàng cảm thấy những quy tắc băng thuộc tính mà mình đã tu luyện hàng ngàn năm, những nguyên tắc tạo nên bản thể của nàng, đang bị xáo trộn, bị bóp méo một cách cưỡng ép. Nàng như một dòng sông băng, bỗng nhiên cảm nhận được một lực lượng vô hình đang muốn biến mình thành một dòng dung nham nóng chảy.

Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây cũng tái mét. Nàng cố gắng triệu hồi vô số cây cổ thụ khổng lồ, nhưng cảm thấy bản thân mình đang bị biến thành một cái cây vô tri, không còn cảm xúc, không còn ý chí, chỉ còn là một phần của tự nhiên bị điều khiển. Huyết mạch Mộc Linh của nàng, vốn là nguồn gốc sức mạnh, giờ đây lại trở thành gánh nặng, như thể nàng bị hòa tan vào đất đá, mất đi cái "tôi" độc lập. Một sự phẫn nộ cùng cực bùng lên trong nàng, nhưng ngay cả sự phẫn nộ đó cũng đang bị mài mòn.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đầy khí chất anh hùng, người luôn tiên phong chiến đấu, giờ đây cũng phải nghiến răng ken két. Nàng cảm thấy huyết mạch chiến thần trong mình, vốn rực cháy như lửa, giờ đây đang bị suy yếu, bị tước đi tinh túy. Thanh trường thương rực lửa trong tay nàng như muốn vụt tắt, sức mạnh của nàng như bị rút cạn, trở về trạng thái phàm nhân yếu ớt. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng ánh lên vẻ bất khuất, nhưng sâu thẳm bên trong là sự hoảng loạn.

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, người luôn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, giờ đây cũng không thể giấu được vẻ lo lắng thầm kín. Nàng cảm thấy đan đạo của mình, những quy tắc về thuật luyện đan và trận pháp mà nàng đã dày công nghiên cứu, đang bị sai lệch, bị bóp méo, như thể các công thức và phù văn bỗng nhiên trở nên vô nghĩa. Nàng cố gắng duy trì trận pháp vạn tượng, nhưng những ký hiệu cổ xưa đang xoay chuyển một cách rời rạc, mất đi sự kết nối. Nàng cảm thấy trí tuệ của mình bị lung lay, như thể những tri thức đã thu thập được bỗng nhiên trở thành trò đùa.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ, giờ đây tràn ngập nỗi lo âu. Nàng cố gắng dùng Sinh Mệnh Ngọc Bội để bảo vệ mọi người, nhưng cảm thấy chính nguồn năng lượng sinh mệnh của mình đang bị thao túng, bị biến đổi thành một thứ gì đó xa lạ, không còn thuộc về nàng. Nàng như một dòng suối trong lành, bỗng nhiên cảm thấy mình đang bị biến thành một vũng bùn lầy.

Linh Nhi, vẻ đẹp ngây thơ, đáng yêu như búp bê, đôi mắt to tròn đen láy, giờ đây tràn ngập vẻ sợ hãi. Nàng bám chặt lấy Lâm Phong, cơ thể nhỏ bé run rẩy. Pháp bảo hoa sen của nàng, vốn có khả năng tinh lọc tà ác, giờ đây cũng bị ảnh hưởng, cánh hoa như héo úa, không thể tỏa ra ánh sáng thanh khiết. Nàng cảm thấy ký ức của mình đang bị xóa nhòa, như thể những kỷ niệm tươi đẹp bên Lâm Phong và các tỷ tỷ đang dần biến mất.

Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị, đầy khí chất vương giả, người luôn lạnh lùng và quyết đoán, giờ đây đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí cũng ánh lên sự cảnh giác cao độ. Nàng cảm thấy những sợi dây vận mệnh mà Thiên Đạo cố gắng tái tạo đang quấn quanh mình, muốn cắt đứt những mối liên kết, những thuộc tính tạo nên kiếm đạo của nàng. Đoản kiếm ma mị của nàng rung lên bần bật, như thể đang phản kháng lại một lực lượng vô hình.

Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, mang khí chất thánh nữ, cũng không thể giữ được vẻ điềm tĩnh tuyệt đối. Nàng cố gắng dùng pháp ấn cổ xưa trấn áp, nhưng cảm thấy ý chí cuồng loạn của Thiên Đạo đang xâm nhập vào tâm trí nàng, muốn bóp méo đức tin, muốn biến nàng thành một tín đồ của nó, chứ không phải của chính đạo.

Thậm chí cả những cường giả khác như Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh cũng không ngoại lệ.

Bạch Lão Tổ, hóa hình thành một lão ông phúc hậu, khí chất uy nghiêm, giờ đây khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Ông cố gắng dùng lực lượng huyết mạch cổ xưa để chống đỡ, nhưng cảm thấy huyết mạch của mình đang bị rung chuyển, như thể bị một lực lượng vô hình muốn bẻ gãy từ bên trong. “Đây không phải là công kích vật lý! Nó đang thao túng bản nguyên của sự tồn tại!” Giọng ông trầm thấp, mang theo sự kinh hãi hiếm thấy. Ông đã sống qua vô số kỷ nguyên, nhưng chưa từng thấy một loại công kích nào đáng sợ đến vậy, nó không giết người, mà muốn biến người thành một thứ khác, một con rối vô tri.

Hoàng Lão Quái, lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, thường ngày lười biếng, giờ đây mắt tinh anh mở to hết cỡ, toát lên vẻ nghiêm túc bất thường. Hắn cố gắng triệu hồi những thủ đoạn kỳ quái của mình, nhưng cảm thấy linh hồn mình đang bị lung lay, những ký ức về quá khứ, về những cuộc phiêu lưu, những người hắn từng gặp, đang bị nhòe đi, bị biến đổi.

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, giờ đây cũng phải gồng mình chống đỡ. Hắn cảm thấy sức mạnh thể phách của mình, vốn là niềm tự hào, đang bị suy yếu, bị biến thành một thứ vật chất tầm thường, không còn chút thần tính. Một sự phẫn nộ bùng lên trong hắn, nhưng hắn không biết phải tấn công vào đâu.

Ngay cả Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ vốn đã quen với những âm mưu thâm độc và sức mạnh hủy diệt, mặc trường bào đen tuyền, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu, giờ đây cũng phải nheo lại. Hắn cảm nhận được một mối nguy hiểm to lớn, không phải từ cái chết, mà từ sự mất đi bản thân. Hắn cảm thấy quá khứ của mình, những ký ức về những trận chiến đẫm máu, những thủ đoạn tàn nhẫn đã tạo nên Ma Tôn lừng lẫy, đang bị bóp méo, bị biến thành một câu chuyện khác, một sự tồn tại khác. Hắn cố gắng dùng Ma Khí để chống đỡ, nhưng Ma Khí cũng bị ảnh hưởng, trở nên hỗn loạn.

Tất cả bọn họ, những cường giả đứng đầu các giới, giờ đây đều đang vật lộn trong tuyệt vọng, chống lại sự thao túng vận mệnh từ Thiên Đạo. Nó không phải là một đòn đánh chết chóc, nhưng nó lại đáng sợ hơn cái chết, bởi nó đang muốn tước đi cái "tôi" của mỗi người, biến họ thành những con rối vô tri, không còn ý chí, không còn bản ngã.

Lâm Phong, đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, là người duy nhất vẫn còn duy trì được sự tỉnh táo tuyệt đối. Chàng cảm nhận rõ ràng từng luồng áp lực vô hình đang đè nén các đồng minh, cảm nhận được từng sự bóp méo vận mệnh mà Thiên Đạo đang giáng xuống. Chàng đã dùng Hỗn Độn Chi Lực của mình, hình thành một lá chắn vô hình bao bọc lấy tất cả, cố gắng bảo vệ họ khỏi sự thao túng đáng sợ này. Tuy nhiên, Lâm Phong cũng cảm thấy sự phản phệ của vận mệnh. Mỗi khi chàng cố gắng chống lại, một luồng áp lực ngược lại sẽ đè nặng lên linh hồn chàng, như thể toàn bộ vũ trụ đang muốn kéo chàng trở lại đúng vị trí "phàm nhân" mà Thiên Đạo đã định sẵn.

“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình! Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên!” Lâm Phong gầm lên một tiếng, giọng nói uy nghi, mang theo ý chí kiên định của một kẻ nghịch thiên. Chàng biết rằng sức mạnh thuần túy không đủ. Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh đối chọi sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí đối chọi ý chí, của sự tồn tại đối chọi sự thao túng.

***

Không gian xung quanh Lâm Phong và Thiên Đạo trở nên méo mó một cách đáng sợ, vượt xa sự vặn vẹo ban nãy. Hình ảnh các vì sao nhòe đi như những nét vẽ vụng về trên một bức tranh bị xé rách, rồi tự lành, rồi lại xé toạc ra một lần nữa. Năng lượng Hỗn Độn của Lâm Phong, một thực thể mạnh nhất vũ trụ ở cảnh giới Đạo Tổ, và ý chí Thiên Đạo, một quy luật cổ xưa khát khao kiểm soát, va chạm vào nhau không ngừng, nhưng không phải bằng ánh sáng chói lọi hay tiếng nổ long trời lở đất. Thay vào đó, nó tạo ra những vết nứt không gian khổng lồ, những khoảng đen tối vô định xuất hiện rồi biến mất, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, như những vết thương hở toác trên tấm vải dệt nên thực tại.

Âm thanh trong không gian giờ đây là một bản giao hưởng kinh hoàng: tiếng gào thét của các quy tắc vũ trụ khi chúng bị phá vỡ, bị bẻ cong; tiếng rít ghê rợn của không gian khi nó bị xé toạc rồi cố gắng hàn gắn lại; và tiếng Lâm Phong gầm lên, không phải vì tức giận, mà vì ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Một mùi năng lượng hỗn loạn, giống như mùi kim loại bị đốt cháy, pha lẫn với mùi ozon nồng nặc và mùi đất đá ẩm ướt sau cơn mưa tầm tã, tràn ngập mọi giác quan, khiến cho không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Bầu không khí bao trùm là áp lực tăng lên gấp bội, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí của mọi sinh linh, kể cả những cường giả nhất.

Lâm Phong cố gắng tấn công trực diện Thiên Đạo. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, thanh kiếm không còn là vật thể đơn thuần mà là một ý chí, một quy tắc mới, chém ra hàng vạn kiếm khí Hỗn Độn. Mỗi luồng kiếm khí mang theo sức mạnh phá vỡ mọi xiềng xích, mọi quy luật, xé toạc không gian và thời gian. Chàng cũng vận dụng Hỗn Độn Chi Lực của mình, biến nó thành những đòn đánh hủy diệt, những luồng sáng hỗn độn nuốt chửng vạn vật, lao thẳng vào trung tâm của ý chí Thiên Đạo.

Thế nhưng, mỗi đòn đánh của Lâm Phong dường như chỉ xuyên qua một ảo ảnh. Thiên Đạo không có hình thể cố định, nó không phải là một thực thể vật chất để có thể bị kiếm chém hay năng lượng công kích. Nó là một ý chí, một quy tắc, một khái niệm. Các đòn tấn công của Lâm Phong, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ như những cơn gió thổi qua một làn sương, không thể chạm tới bản chất thực sự của nó. Mọi nỗ lực của chàng đều vô vọng.

Trong khi Lâm Phong đang vật lộn với một kẻ thù vô hình, các đồng minh của chàng cũng đang chiến đấu trong tuyệt vọng, chống lại sự thao túng vận mệnh ngày càng tăng cường từ Thiên Đạo.

Tuyết Dao, dưới ảnh hưởng của 'Thao Túng Mệnh Cách', cảm thấy những quy tắc băng mà nàng đã tu luyện hàng ngàn năm đang dần tan chảy, bị biến đổi thành một thứ nguyên tố khác, một thứ không còn thuộc về nàng. Nàng như một ngọn núi băng vĩnh cửu, bỗng nhiên cảm thấy mình đang bị biến thành một ngọn lửa bùng cháy, một sự đối nghịch hoàn toàn với bản chất của nàng. Nỗi sợ hãi khi mất đi bản ngã, mất đi chính mình, khiến nàng phải nghiến răng, cố gắng níu giữ lấy từng chút băng khí trong cơ thể, nhưng nó cứ trượt khỏi tầm tay nàng như cát.

Mộc Ly, với huyết mạch Mộc Linh, giờ đây cảm thấy mình đang hòa tan vào vũ trụ, trở thành một phần của không gian vô tri. Cảm xúc của nàng bị mờ nhạt, ký ức về Lâm Phong, về những cuộc phiêu lưu, về chính bản thân nàng, đang bị xóa nhòa. Nàng như một cái cây cổ thụ, bỗng nhiên cảm thấy rễ mình đâm sâu vào hư vô, không còn bám víu vào sự sống, không còn là chính mình. Nàng không còn nhớ rõ mình là ai, chỉ còn lại bản năng chiến đấu và một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Tần Nguyệt, trí tuệ uyên bác của nàng bị bóp méo. Những quy tắc về trận pháp, về đan đạo, những tri thức mà nàng đã dày công nghiên cứu, bỗng nhiên trở nên vô nghĩa, các phù văn cổ xưa xoay chuyển trong tâm trí nàng một cách hỗn loạn, không theo bất kỳ logic nào. Nàng cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, như thể bị một lực lượng vô hình xóa sạch mọi ký ức, mọi tri thức. Nàng cố gắng trấn định tâm thần, nhưng ngay cả sự bình tĩnh vốn có cũng bị lung lay.

Lam Yên, huyết mạch chiến thần trong nàng không còn rực cháy mà trở nên lạnh lẽo, sức mạnh thể phách bị rút cạn, linh hồn chiến đấu bị mờ nhạt. Nàng cảm thấy mình đang biến thành một chiến binh vô tri, không còn mục đích, không còn ý chí chiến đấu. Thanh trường thương trong tay nàng trở nên nặng trĩu, như thể nó đang phản kháng lại sự thao túng lên chủ nhân của nó.

Hạ Vũ, nguồn năng lượng sinh mệnh của nàng bị biến đổi, trở thành một thứ nguyên tố mục nát, yếu ớt. Nàng cảm thấy mình đang héo tàn, như một đóa hoa sắp tàn úa, không còn chút sức sống nào. Sự từ bi trong nàng bị thay thế bằng một sự trống rỗng, như thể mọi cảm xúc đều bị hút cạn.

Linh Nhi, với vẻ đáng yêu và hồn nhiên, giờ đây lại là người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Nàng cảm thấy ký ức về Lâm Phong, về các tỷ tỷ, về mọi thứ nàng yêu thương đang dần biến mất. Đôi mắt to tròn đen láy của nàng giờ đây trống rỗng, không còn ánh lên vẻ tò mò hay hồn nhiên, chỉ còn lại sự sợ hãi bản năng và một sự bám víu vô thức vào Lâm Phong, như một đứa trẻ lạc mất cha mẹ.

Diệp Vô Song, kiếm đạo của nàng bị lung lay. Những sợi dây vận mệnh vô hình quấn lấy nàng, muốn cắt đứt sự liên kết giữa nàng và kiếm, muốn biến nàng thành một người bình thường, không còn kiếm ý, không còn kiếm hồn. Nàng cố gắng duy trì kiếm tâm, nhưng cảm thấy như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang kéo giật, muốn xé nát kiếm ý của nàng.

Cổ Thanh Nguyệt, pháp ấn cổ xưa trong tay nàng trở nên mờ nhạt, ý chí cuồng loạn của Thiên Đạo xâm nhập vào tâm trí nàng, muốn bóp méo tín ngưỡng, muốn biến nàng thành một con rối vô tri, không còn sự nhân từ, không còn trí tuệ.

Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ lạnh lùng và cảnh giác, đôi mắt đỏ như máu giờ đây lộ rõ vẻ kinh hãi. Hắn cảm thấy quá khứ của mình, những ký ức về những trận chiến đẫm máu, về những thủ đoạn tàn nhẫn đã tạo nên Ma Tôn lừng lẫy, đang bị bóp méo, bị biến thành một câu chuyện khác, một sự tồn tại khác. “Kẻ này... nó đang bóp méo cả quá khứ của ta! Thật đáng sợ!” Giọng hắn trầm thấp, vang lên đầy vẻ khó khăn, như thể hắn đang phải đấu tranh với một thứ lực lượng muốn xóa sổ bản thân hắn. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng có một tồn tại có thể làm được điều đó, có thể chạm tới cốt lõi của một sinh linh.

Lâm Phong chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng đau như cắt. Chàng biết rằng các đòn tấn công vật lý gần như vô hiệu trước Thiên Đạo. Đây không phải là một đối thủ hữu hình, mà là một ý chí, một quy luật. Việc cố gắng dùng sức mạnh thuần túy để chống lại nó chỉ như đấm vào không khí. Điều này khiến chàng nhớ lại câu nói: "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Thiên Đạo đang thao túng "tâm" của vạn vật, thao túng bản nguyên của sự tồn tại.

Chàng hít sâu một hơi, ánh mắt sắc như dao, quét qua toàn bộ chiến trường hỗn loạn, nhìn những người thân yêu đang vật lộn trong thống khổ. “Ngươi không phải quy luật! Ngươi là một thực thể đang lạm dụng quyền năng! Ta sẽ không để ngươi phá hủy mọi thứ!” Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp không gian méo mó. Chàng biết mình không thể cứ thế tấn công vô vọng. Chàng cần một phương pháp khác, một con đường khác để đối phó với kẻ thù vô hình này.

Huyễn Mặc Quyển trong lòng bàn tay Lâm Phong đột nhiên rung động dữ dội, không phải vì bị tác động từ bên ngoài, mà như thể nó đang đáp lại ý chí kiên định của chàng. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt cuốn sách bắt đầu hiện lên, không phải là những hình ảnh công pháp tấn công hay phòng thủ thông thường. Thay vào đó, chúng là những hình ảnh về các Kỷ Nguyên đã qua, về sự hình thành của quy luật vũ trụ, về cách Thiên Đạo đã 'viết' nên vận mệnh của vạn vật. Quan trọng hơn, nó còn hé lộ những 'lỗ hổng' trong vận mệnh, những điểm yếu trong mạng lưới kiểm soát của Thiên Đạo, những con đường để 'cắt đứt' hoặc 'viết lại' những sợi dây nhân quả. Đó không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ và vận mệnh.

Lâm Phong nhận ra rằng mình đang đứng trước một trận chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về trí tuệ, về sự thấu hiểu. Thiên Đạo không chỉ là quy luật vô tri, nó là một ý thức cổ xưa, một kẻ độc tài khát khao kiểm soát mọi thứ. Và mọi xiềng xích, dù có vững chắc đến đâu, đều có điểm yếu.

***

Bên trong lá chắn Hỗn Độn do Lâm Phong dùng sức mạnh Đạo Tổ của mình tạo ra, không gian tạm thời ổn định hơn, nhưng vẫn bị bóp méo và rung chuyển dữ dội bởi áp lực khủng khiếp từ Thiên Đạo bên ngoài. Ánh sáng hỗn độn từ Huyễn Mặc Quyển rọi sáng khuôn mặt căng thẳng của Lâm Phong, khắc họa rõ nét từng đường nét thanh tú nhưng kiên nghị, từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Tiếng vọng của Thiên Đạo vẫn xuyên qua lá chắn, dù yếu hơn, vẫn đủ để ám ảnh tâm trí mọi người. Tiếng thở dốc nặng nề của các đồng minh, tiếng rên rỉ yếu ớt của Linh Nhi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đau đớn, nhưng trong đó, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói từ ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển. Không khí bên trong lá chắn mang một mùi năng lượng thanh khiết đặc trưng của Huyễn Mặc Quyển, đối lập hoàn toàn với mùi hủy diệt và hỗn loạn bên ngoài.

Trong khi các đồng minh đang vật lộn với những ảnh hưởng của Thiên Đạo, cố gắng níu giữ lấy bản ngã và sức mạnh của mình, Lâm Phong đã nhắm mắt lại. Chàng hoàn toàn tập trung vào Huyễn Mặc Quyển, cuốn sách thần bí đã trở thành một phần thân thể và linh hồn chàng. Tâm trí chàng hoàn toàn đắm chìm vào những phù văn cổ xưa đang biến đổi, những hình ảnh và ý niệm đang không ngừng tuôn trào từ cuốn sách. Chàng nhận ra rằng Thiên Đạo không chỉ là một quy luật vô tri, một khái niệm trừu tượng như chàng vẫn nghĩ. Nó là một ý thức cổ xưa, một thực thể sống động, tàn nhẫn và khát khao kiểm soát mọi thứ, một kẻ độc tài đã lạm dụng quyền năng để thao túng vận mệnh vạn giới qua hàng triệu kỷ nguyên.

Những hình ảnh từ Huyễn Mặc Quyển cho chàng thấy những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, không phải chỉ là những sợi tơ mỏng manh mà là những xiềng xích vững chắc, trói buộc mọi sinh linh, mọi thế giới. Chàng thấy cách Thiên Đạo đã khéo léo 'viết' nên vận mệnh của từng cá nhân, từng chủng tộc, từng vũ trụ. Nó không phải là một lực lượng phá hủy ngẫu nhiên, mà là một kiến trúc sư vĩ đại của sự thao túng, một nghệ nhân của sự khống chế. Thiên Đạo đã tạo ra những "thiên mệnh chi tử" chỉ để làm con rối, đã sắp đặt những "kỷ nguyên" chỉ để lặp lại vòng xoáy hủy diệt và tái sinh theo ý chí của nó.

Lâm Phong cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua tâm trí mình. Sức mạnh thuần túy không thể phá vỡ một thứ vô hình như ý chí và quy luật. Để chống lại Thiên Đạo, chàng không thể chỉ dựa vào Cửu Thiên Huyền Kiếm hay Hỗn Độn Chi Lực. Chàng cần phải thấu hiểu nó, thấu hiểu cách nó vận hành, cách nó thao túng, để tìm ra điểm yếu, tìm ra con đường để 'cắt đứt' hoặc 'viết lại' những sợi dây nhân quả đó. Đó không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ và vận mệnh, một sự đột phá về nhận thức.

“Ngươi không phải Thiên Đạo! Ngươi là một kẻ độc tài! Và mọi xiềng xích đều có điểm yếu!” Lâm Phong tự nhủ trong tâm trí, giọng nói vang vọng trong chính linh hồn chàng, kiên định và mạnh mẽ. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển dường như càng lúc càng rực rỡ, như thể nó đang đáp lại ý chí của chàng. Những phù văn cổ xưa trên cuốn sách bắt đầu biến đổi, không còn là những hình ảnh rời rạc mà kết nối lại thành một sơ đồ phức tạp, một bản đồ chi tiết về các sợi dây vận mệnh đang trói buộc vạn vật. Đó là một bản đồ về sự sống, cái chết, về sự thăng trầm, về tất cả những gì được gọi là "định mệnh".

Từ Huyễn Mặc Quyển, một luồng ý niệm thanh khiết, cổ xưa, truyền thẳng vào tâm trí Lâm Phong, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những hình ảnh và cảm xúc trực tiếp: “...Luật... Nhân quả... Phản phệ... Tạo hóa...” Những khái niệm cơ bản nhất của vũ trụ, những nguyên lý vận hành vạn vật, bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí Lâm Phong. Chàng hiểu rằng Thiên Đạo không thể tự ý thay đổi hoàn toàn quy luật, nó chỉ có thể bóp méo, lợi dụng những lỗ hổng, những điểm yếu trong hệ thống. Và mỗi hành động thao túng đều sẽ có một sự "phản phệ" nhất định, dù lớn hay nhỏ, dù sớm hay muộn.

Trong lúc đó, Tần Nguyệt, dù đang phải chống đỡ với sự thao túng lên đan đạo và trí tuệ của mình, nhưng vẫn cố gắng giữ được chút tỉnh táo. Nàng nhìn thấy Lâm Phong nhắm mắt, khuôn mặt đầy vẻ suy tư, và ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển. Nàng cảm nhận được một sự biến đổi tinh tế trong Lâm Phong, không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. “Lâm Phong... ngươi đang làm gì? Ngươi tìm thấy cách nào sao?” Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng đầy vẻ hy vọng mong manh.

Lâm Phong mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây không còn vẻ căng thẳng hay đau đớn, thay vào đó là một ánh sáng trí tuệ lóe lên, sắc bén như tia sét xé toạc màn đêm. Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, không phải để đọc, mà để cảm nhận. Những phù văn cổ xưa đang biến đổi thành một sơ đồ phức tạp của các sợi dây vận mệnh, một bản đồ chỉ dẫn cách thức hoạt động của vũ trụ này.

Chàng giơ Cửu Thiên Huyền Kiếm lên. Thanh kiếm huyền bí, được đúc từ những nguyên tố hỗn độn và ý chí của chàng, giờ đây không còn được dùng để tấn công trực diện. Thay vào đó, nó được dùng để 'cảm nhận' những sợi dây vô hình đang trói buộc vạn vật, những sợi dây mà mắt thường không thể thấy, mà linh thức thông thường không thể chạm tới. Cửu Thiên Huyền Kiếm rung lên nhè nhẹ trong tay chàng, như một phần mở rộng của chính linh hồn Lâm Phong, đang cùng chàng khám phá những bí ẩn sâu thẳm nhất của vận mệnh.

Một ý tưởng táo bạo nhưng đầy rủi ro hình thành trong tâm trí Lâm Phong. Một con đường mà chưa từng có ai dám nghĩ tới, chưa từng có ai dám thử. Đó không phải là việc phá hủy Thiên Đạo, mà là việc thay đổi nó, viết lại nó, hoặc thậm chí là tạo ra một "Đạo" mới. "Phàm Nhân Nghịch Thiên... Tu Giả Nghịch Mệnh..." Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán không gì lay chuyển. Chàng không chỉ muốn cứu vớt các đồng minh, cứu vớt vạn giới, mà còn muốn phá vỡ hoàn toàn xiềng xích của Thiên Đạo, để vạn vật có thể tự do định đoạt vận mệnh của chính mình. Con đường trước mắt sẽ đầy chông gai, nhưng chàng tin tưởng vào Huyễn Mặc Quyển, tin tưởng vào ý chí của mình, và tin tưởng vào tình yêu thương mà chàng dành cho những người xung quanh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ