Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 477

Huyễn Mặc Quyển Hợp Nhất: Đoạn Tuyệt Vận Mệnh Chi Khúc

4628 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 476, thể hiện quyết định liều lĩnh của Lâm Phong trong việc 'cắt đứt' vận mệnh.,Lâm Phong hoàn toàn dung hợp với Huyễn Mặc Quyển, đạt đến một cảnh giới thấu hiểu mới về 'vận mệnh' và 'luật nhân quả'.,Phát hiện điểm yếu cốt tử của Thiên Đạo, không chỉ là sức mạnh mà là bản chất của sự tồn tại của nó.,Bắt đầu cuộc phản công toàn diện của Lâm Phong và liên minh, chuyển từ phòng thủ sang tấn công.,Các mỹ nhân và đồng minh đóng góp vai trò quan trọng, thể hiện sự tin tưởng và sức mạnh đoàn kết.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Thôn Thiên Thử, Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh, Thiên Đạo
Mood: Epic, tense, revelatory, triumphant (initial phase), mysterious (at the end)
Kết chương: [object Object]

Chiến trường Hỗn Độn lúc này đã hoàn toàn biến thành một lò luyện khổng lồ, nơi sinh tử chỉ cách nhau trong gang tấc. Tiếng nổ long trời lở đất không ngừng vang vọng, xé toạc màng nhĩ mọi sinh linh. Những luồng năng lượng Hỗn Độn va chạm, tạo thành những cơn sóng xung kích kinh hoàng, đủ sức san bằng cả một giới diện. Tiếng gầm thét phẫn nộ của Thiên Đạo hòa lẫn với tiếng pháp bảo va chạm chan chát, tiếng kêu thảm thiết của những tu sĩ không may mắn bị cuốn vào vòng xoáy hủy diệt, và tiếng hô hoán đầy dũng khí của liên minh Lâm Phong. Không khí đặc quánh mùi cháy khét của năng lượng, mùi máu tanh nồng nặc từ những vết thương hở, lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt của ma khí từ Ma Tôn Huyết Ảnh, và một mùi không khí bị xé rách đến độ chói tai. Bầu không khí tràn ngập sự hỗn loạn, áp lực kinh hoàng đè nặng lên từng tấc da thịt, và một cảm giác tuyệt vọng, sinh tử cận kề bao trùm lấy tất cả. Ánh sáng loạn xạ bởi hàng vạn luồng năng lượng đỏ rực, xanh lam, tím đen va chạm nhau, lúc tối tăm như màn đêm vĩnh cửu, lúc lại chói lòa đến mức làm mù mắt người phàm.

Giữa tâm điểm của cơn bão hủy diệt ấy, Lâm Phong đứng thẳng tắp, mái tóc đen nhánh bay phấp phới trong luồng gió lốc hỗn loạn. Đôi mắt sâu thẳm của chàng ánh lên một tia sáng kiên định đến khó tin, như hai vì sao cô độc giữa đêm đen. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, giờ đây mang một vẻ nghiêm nghị hiếm thấy, đôi môi không còn nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, mà khẽ mím lại, thể hiện sự tập trung cao độ. Chàng nâng Cửu Thiên Huyền Kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào hư vô, vào nơi mà ý chí của Thiên Đạo đang cuồn cuộn như sóng thần. Thanh kiếm huyền bí, được đúc từ những nguyên tố hỗn độn và ý chí bất khuất của chàng, giờ đây không còn được dùng để chém giết, mà là để 'khai phá' vào kết cấu vô hình của Thiên Đạo. Nó không tìm kiếm một điểm yếu vật lý, mà là một khe hở trong mạng lưới vận mệnh mà Thiên Đạo đã giăng mắc.

“Thiên Đạo, ngươi có thể định đoạt vạn vật, nhưng không thể định đoạt ý chí của ta! Hôm nay, ta sẽ đoạn tuyệt cái gọi là 'vận mệnh' của ngươi!” Giọng Lâm Phong vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để xé toạc những tiếng nổ xung quanh, xuyên thẳng vào tận linh hồn của từng người có mặt. Đó là một lời tuyên chiến, một lời thách thức không chỉ với sức mạnh, mà còn với chính bản chất của Thiên Đạo.

Hành động này của Lâm Phong, tựa như chọc vào tổ kiến lửa khổng lồ, đã kích động sự phẫn nộ tột độ của Thiên Đạo. Một luồng uy áp cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn vạn lần bùng nổ. “Nghịch tặc! Ngươi dám làm loạn trật tự? Chết!” Giọng nói của Thiên Đạo vang vọng khắp không gian Hỗn Độn, không phải là một âm thanh, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, tràn ngập sự giận dữ và uy quyền. Ngay lập tức, vô số đòn tấn công mang tính 'định đoạt' vận mệnh giáng xuống. Những sợi xích ánh sáng vô hình nhưng nặng trĩu, đại diện cho 'thiên phạt', 'kiếp nạn', 'luân hồi định mệnh', 'nhân quả trói buộc', đột ngột xuất hiện, không nhắm vào cơ thể vật lý mà đâm thẳng vào linh hồn, vào những sợi dây vận mệnh của từng thành viên trong liên minh.

Tuyết Dao, đang duy trì pháp trận phòng ngự, khuôn mặt nàng trắng bệch như tuyết. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh nhưng giờ đây tràn ngập vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự thao túng đang cố gắng phá hủy kết cấu linh lực của nàng, muốn nàng tự sụp đổ. Tuyết Dao cố gắng gồng mình, siết chặt tay, ánh mắt vẫn hướng về Lâm Phong, đặt trọn niềm tin vào chàng.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây ánh lên vẻ kiên cường. Nàng đang dùng mộc pháp để tạo ra những rào chắn sinh mệnh, cố gắng làm chậm lại sự xói mòn linh lực của các đồng minh bị ảnh hưởng. Tiếng líu lo của nàng giờ đã khàn đặc, nhưng vẫn không lùi bước. “Ca ca! Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” nàng hét lên.

Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu, giờ đây cũng nhăn lại vì đau đớn. Nàng cảm nhận được 'Thao Túng Mệnh Cách' đang cố gắng bóp méo đan đạo, khiến nàng quên đi những công pháp trị liệu, quên đi cách ổn định tâm thần. Nhưng nàng vẫn cố gắng giữ lại sự điềm tĩnh, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng khẽ nhắm lại, tập trung vào việc thanh lọc tâm trí. “Lâm Phong, ta tin ngươi!” Nàng thì thầm, lời nói tuy nhỏ nhưng đầy sức mạnh.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, giờ đây cũng phải nghiến răng chịu đựng. Nàng đang chiến đấu với một ảo ảnh của chính mình, một 'vận mệnh' nơi nàng phản bội Lâm Phong và liên minh. Nàng biết đó là giả, nhưng sự chân thực của nó khiến nàng gần như sụp đổ. Trường thương trong tay nàng vẫn vung lên mạnh mẽ, cố gắng xua tan ảo ảnh. “Không thể nào! Ý chí của ta không thể bị bẻ cong!”

Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, giờ tràn ngập sự đau đớn. Nàng cảm thấy các mũi tên linh lực của mình bị bẻ cong, quay ngược lại tấn công chính mình. Dáng người nhỏ nhắn, uyển chuyển của nàng đang run rẩy, nhưng nàng vẫn cố gắng duy trì sự tập trung, tìm cách hóa giải.

Linh Nhi, với vẻ đẹp ngây thơ, đáng yêu, đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh, giờ đây cũng phải ôm đầu. Nàng cảm nhận được các tinh linh đang bị thao túng, trở nên hung hãn và quay lưng lại với nàng. Tiếng kêu chiêm chiếp của các tinh linh đau đớn truyền vào tâm trí nàng, khiến nàng đau như cắt. “Ca ca... cứu các tinh linh...” nàng nức nở.

Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị và đầy khí chất vương giả, khuôn mặt hoàn hảo, đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm màu tím huyền bí, giờ đây lạnh lùng hơn bao giờ hết. Kiếm ý của nàng đang bị Thiên Đạo cố gắng bóp méo, khiến mỗi nhát kiếm đều mang theo sự tuyệt vọng. Nhưng nàng vẫn kiên định, sát khí ngất trời. “Đạo của ta... không thể bị phá vỡ!”

Cổ Thanh Nguyệt, vẻ đẹp thanh khiết, tao nhã, khuôn mặt đoan trang, đôi mắt toát lên vẻ nhân từ và trí tuệ, giờ đây cũng phải dồn hết sức lực. Các cổ thuật của nàng đang bị đảo ngược, biến thành những lời nguyền. Nàng cắn môi, cố gắng ổn định lại trận pháp cổ xưa.

Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn, giờ đây cũng nhe răng trợn mắt, thân hình nhỏ bé biến lớn, cố gắng cắn xé những sợi xích vận mệnh vô hình. Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của nó giờ đã trở thành tiếng gầm gừ đầy phẫn nộ.

Bạch Lão Tổ, dưới hình dạng bạch hồ chín đuôi, lông trắng như tuyết, đang cố gắng dùng huyết mạch lực để bảo vệ những người yếu hơn. “Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử! Đừng để nó lấn át!” lão thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Hoàng Lão Quái, lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, giờ đây không còn vẻ lười biếng. Mắt lão tinh anh nheo lại, cố gắng tính toán chiến lược, củng cố phòng tuyến. “Tiểu tử ngươi đúng là khắc tinh của lão già này! Lần này mà không thành, lão già này sẽ hóa thành tro bụi!”

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, đang dùng toàn bộ sức lực để đỡ lấy một luồng năng lượng định mệnh nhắm vào Hạ Vũ. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Hắn gầm lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

Ma Tôn Huyết Ảnh, mặc trường bào đen tuyền, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu, đang dùng ma khí để phá vỡ những xiềng xích vận mệnh nhắm vào hắn và những thuộc hạ của mình. “Kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận. Nếu ta thua, cũng là do kẻ yếu hơn!” Hắn tuy bất mãn, nhưng nhận ra sự nguy hiểm của Thiên Đạo là có thật, buộc phải hợp tác.

Toàn bộ liên minh Lâm Phong lung lay tận gốc, như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố. Sức mạnh của Thiên Đạo quá kinh khủng, không thể chống đỡ bằng sức mạnh thuần túy.

Trong giây phút sinh tử ấy, khi toàn bộ vũ trụ dường như đang chống lại Lâm Phong, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đột ngột phát sáng cực điểm. Ánh sáng không còn chỉ là màu vàng kim hay xanh lam, mà là một dải ngân hà thu nhỏ, chứa đựng vạn vật, vạn đạo. Cuốn sách cổ xưa, bí ẩn ấy, như có linh hồn, từ từ bay lên, xoay tròn quanh Lâm Phong, sau đó đột ngột bao bọc lấy toàn bộ cơ thể chàng. Ánh sáng chói lòa đến mức không ai có thể nhìn thẳng, nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ lùng. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển hoàn toàn dung hợp, biến mất khỏi chiến trường, chỉ còn lại một luồng sáng vĩ đại, như một hạt mầm của vũ trụ mới, đang chờ đợi để bùng nổ. Tiếng gầm của Thiên Đạo đột ngột bị gián đoạn, như thể nó cũng cảm nhận được điều bất thường. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy chiến trường Hỗn Độn trong tích tắc, trước khi cơn bão hủy diệt lại tiếp tục gào thét.

***

Lâm Phong cảm thấy như mình đang trôi nổi trong một dòng chảy vô tận của thông tin, không gian và thời gian đều bị xóa nhòa. Không có âm thanh, không có mùi vị, không có bất kỳ cảm giác vật lý nào, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và dòng chảy cuồn cuộn của ý niệm. Đây là bên trong Huyễn Mặc Quyển, hay đúng hơn, chàng đã trở thành Huyễn Mặc Quyển, hoặc Huyễn Mặc Quyển đã trở thành một phần của chàng. Bầu không khí nơi đây huyền ảo, siêu việt, tràn ngập ánh sáng tri thức, mang đến cảm giác như đang du hành qua vô số chiều không gian và thời gian cùng một lúc.

Trước mắt Lâm Phong, những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện, không phải là thứ chàng đang nhìn, mà là thứ chàng đang "cảm nhận" bằng toàn bộ linh hồn, toàn bộ ý thức của mình. Chàng chứng kiến sự hình thành của vũ trụ, từ một điểm Hỗn Độn nguyên thủy, dần dần bùng nổ, tạo ra vạn vật, vạn giới. Chàng thấy những vì sao ra đời, những hành tinh hình thành, sự sống nảy nở, và rồi tàn lụi. Mỗi hình ảnh, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều mang theo một lượng thông tin khổng lồ, không phải là kiến thức khô khan, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật.

Và rồi, chàng thấy sự ra đời của Thiên Đạo. Nó không phải là một thực thể có hình hài, mà là một tập hợp các quy tắc, các định luật được hình thành từ ý chí chung của vũ trụ sơ khai, để duy trì sự cân bằng, sự ổn định. Nó là một 'cỗ máy' khổng lồ, được tạo ra để vận hành vạn vật theo một trật tự nhất định. Vận mệnh, nhân quả, luân hồi, tất cả đều là những bánh răng trong cỗ máy ấy. Nhưng theo thời gian, khi vũ trụ phát triển, ý thức của Thiên Đạo cũng dần hình thành, không phải là ý thức sáng tạo, mà là ý thức 'duy trì' và 'kiểm soát'.

Lâm Phong nhận ra rằng Thiên Đạo không phải là một thực thể toàn năng, một vị thần có thể làm mọi thứ theo ý mình. Nó bị trói buộc bởi chính những quy luật mà nó quản lý. Sự tồn tại của nó phụ thuộc vào việc duy trì sự 'ổn định' của những quy luật đó. Mọi âm mưu thao túng, mọi hành động can thiệp vào vận mệnh của các sinh linh, đều là để ngăn chặn 'sự phát triển' và 'sự sáng tạo' nằm ngoài tầm kiểm soát của nó. Bởi vì, sự phát triển, sự sáng tạo, sự đột phá, sự biến đổi, chính là những thứ có thể phá vỡ sự 'ổn định' mà Thiên Đạo đã dày công xây dựng. Đó chính là điểm yếu chí mạng của một thực thể chỉ biết 'duy trì' chứ không biết 'tạo ra' thực sự. Nó sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi ý chí tự do của sinh linh, sợ hãi những điều không thể dự đoán, không thể kiểm soát.

Tiếng vọng cổ xưa, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những ý niệm thanh khiết, cổ xưa, vang lên trong tâm trí Lâm Phong, như đến từ chính Huyễn Mặc Quyển, từ chính linh hồn chàng: “Vận mệnh... không phải là số phận, mà là sự lựa chọn được lặp lại. Nhân quả... không phải là trừng phạt, mà là phản ứng của sự lựa chọn.”

Lâm Phong bừng tỉnh. Cái gọi là "định mệnh" không phải là một con đường đã được vạch sẵn, không thể thay đổi. Nó là tổng hòa của vô số lựa chọn, vô số hành động, và những phản ứng dây chuyền mà chúng tạo ra. Thiên Đạo đã lợi dụng điều đó, bóp méo những lựa chọn, thao túng những phản ứng để dẫn dắt vạn vật theo ý chí của nó. Nhưng nó không thể thực sự 'tạo ra' một lựa chọn. Nó chỉ có thể 'áp đặt' hoặc 'gợi ý' một cách khéo léo.

“Vậy ra, Thiên Đạo... ngươi cũng chỉ là một tù nhân của chính mình!” Lâm Phong suy nghĩ, một tia sáng thấu triệt lóe lên trong linh hồn chàng. Thiên Đạo đã tự giam cầm mình trong cái vòng luẩn quẩn của sự duy trì và kiểm soát. Nó không thể hiểu được sự tự do, sự sáng tạo vô tận của ý chí sinh linh. Nó sợ hãi những "biến số", những "ngoại lệ" như Lâm Phong, những kẻ dám đứng lên phá vỡ quy tắc.

Những phù văn cổ xưa trên Huyễn Mặc Quyển, giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập vào Lâm Phong, không còn là những ký hiệu rời rạc mà là một phần của bản chất chàng. Chàng cảm nhận được 'luật nhân quả' không phải là một án phạt, mà là một cơ chế tự cân bằng của vũ trụ. Mỗi hành động, mỗi ý niệm đều tạo ra một làn sóng, một rung động. Thiên Đạo đã lợi dụng những rung động ấy, khuếch đại chúng để tạo ra sự "phản phệ" theo ý muốn của nó. Nhưng nếu có thể thay đổi nguồn gốc của rung động, thay đổi "lựa chọn", thì "nhân quả" cũng sẽ thay đổi theo.

Một cảm giác quyền năng chưa từng có dâng trào trong Lâm Phong, không phải là quyền năng hủy diệt, mà là quyền năng "kiến tạo" và "viết lại". Huyễn Mặc Quyển đã mở ra cho chàng không chỉ là tri thức, mà là chìa khóa để điều khiển các sợi dây vận mệnh. Nó không cho phép chàng trở thành Thiên Đạo, mà cho phép chàng trở thành một "người kiến tạo" bên ngoài Thiên Đạo, một thực thể có thể tác động vào những quy luật cơ bản nhất. Chàng hiểu rằng, để đánh bại Thiên Đạo, không cần phải phá hủy nó hoàn toàn, mà là phải "thay đổi" nó, "viết lại" những quy luật mà nó đại diện, hoặc tạo ra một "Đạo" mới, một con đường mới cho vạn vật, nơi ý chí tự do được tôn trọng.

Từ sâu thẳm trong Huyễn Mặc Quyển, một luồng ý niệm cuối cùng truyền đến, như một lời thì thầm của vũ trụ: "Cái bóng... luôn tồn tại song song... với ánh sáng. Sự duy trì... cần sự kiến tạo. Trật tự... cần sự hỗn loạn để đổi mới. Ngươi... là sự hỗn loạn cần thiết."

Lâm Phong mở bừng mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây không còn vẻ căng thẳng hay đau đớn, thay vào đó là một ánh sáng trí tuệ lóe lên, sắc bén như tia sét xé toạc màn đêm. Chàng đã không còn là phàm nhân bị trói buộc bởi định mệnh, cũng không còn là tu giả chỉ biết nghịch thiên bằng sức mạnh. Chàng đã trở thành Huyễn Mặc, trở thành một phần của quy luật, nhưng là quy luật của sự thay đổi, của sự sáng tạo. Chàng đã thấu triệt.

***

Trọng tâm chiến trường Hỗn Độn vẫn đang chìm trong sự hỗn loạn tột độ, nhưng có một điều gì đó đã thay đổi. Những tiếng nổ vẫn vang vọng, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng, thay vào đó là một âm hưởng chiến đấu có phần trật tự hơn. Mùi năng lượng cháy khét và máu tanh vẫn nồng nặc, nhưng đâu đó đã phảng phất mùi hương thanh khiết của linh khí mới, như một làn gió mát thổi qua giữa cơn bão. Bầu không khí vẫn đầy áp lực, nhưng một luồng hy vọng mãnh liệt đang dần bùng nổ, lan tỏa từ một điểm duy nhất.

Đó là Lâm Phong. Chàng tái xuất hiện, không phải bằng một tiếng nổ hay một luồng sáng chói lòa, mà là một sự hiện diện tĩnh lặng, uy nghi. Chàng không còn là Lâm Phong chỉ đơn thuần là một tu sĩ mạnh mẽ, mà là một thực thể hòa quyện với Huyễn Mặc Quyển. Ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển không còn bao bọc chàng một cách chói chang, mà đã hoàn toàn dung hợp vào cơ thể chàng, khiến mỗi tấc da thịt, mỗi sợi tóc của Lâm Phong đều phát ra một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo, như những vì sao xa xăm. Một loại uy áp 'vượt thoát' khỏi mọi quy luật, mọi ràng buộc của Thiên Đạo lan tỏa ra xung quanh, khiến không gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc.

Khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong giờ đây bình tĩnh đến lạ lùng, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một vẻ thấu triệt, một sự hiểu biết vượt qua cả thời gian và không gian. Không còn vẻ bối rối hay đau đớn, chỉ còn sự bình thản và quyết đoán đến đáng sợ. Chàng không dùng sức mạnh để tấn công Thiên Đạo, mà giơ Cửu Thiên Huyền Kiếm lên. Thanh kiếm rung lên nhè nhẹ, không phải vì muốn chém giết, mà như một cây bút, sẵn sàng 'viết lại' những gì đã có.

“Ngươi chỉ có thể duy trì, Thiên Đạo! Ta... sẽ là người phá vỡ và kiến tạo! Các ngươi, hãy dùng ý chí của mình, phá vỡ xiềng xích vận mệnh!” Giọng Lâm Phong vang vọng khắp chiến trường, không còn là tiếng hô hoán đầy phẫn nộ, mà là một lời tuyên bố đầy quyền năng, một mệnh lệnh không thể chối cãi.

Ngay lập tức, một luồng ý niệm thanh khiết, mạnh mẽ truyền thẳng vào tâm trí của từng thành viên trong liên minh. Đó là những chỉ dẫn, những gợi ý về cách hóa giải các đòn 'Thao Túng Mệnh Cách' của Thiên Đạo, không phải bằng cách chống lại trực diện, mà bằng cách 'thay đổi góc nhìn', 'thay đổi lựa chọn'.

Tuyết Dao, đang cố gắng chống đỡ sự thao túng vào linh lực, bỗng nhận ra rằng, chỉ cần nàng thay đổi 'ý chí' của mình, không còn 'chống đỡ' mà là 'tiếp nhận và chuyển hóa', thì sự thao túng sẽ trở nên vô hiệu. Nàng hít sâu một hơi, vẻ mặt lạnh lùng dần trở nên bình thản. Các sợi xích ánh sáng đang cố gắng phá hủy kết cấu linh lực của nàng, bỗng trở nên vô lực, và nàng bắt đầu chuyển hóa chúng thành năng lượng thuần túy, gia cố cho pháp trận của mình.

Mộc Ly, đang cố gắng chống lại sự xói mòn linh lực, giờ hiểu rằng chỉ cần nàng 'tin tưởng' vào sức sống vô tận của tự nhiên, thì không gì có thể làm suy yếu nàng. Nàng rạng rỡ nở nụ cười, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu ánh lên sự vui sướng. Các rào chắn sinh mệnh của nàng không còn bị xói mòn, mà trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, tỏa ra sinh khí mạnh mẽ.

Tần Nguyệt, đang chống chọi với sự bóp méo đan đạo, bỗng nhận ra rằng trí tuệ của nàng không thể bị xóa bỏ, mà chỉ có thể bị 'tạm thời che mờ'. Nàng tập trung vào 'ý chí' của mình, vào 'mục đích' của đan đạo, và ngay lập tức, mọi sự bóp méo tan biến. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng hiện lên vẻ điềm tĩnh, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng mở ra, bắt đầu truyền lực trị liệu cho các đồng minh bị thương nặng.

Lam Yên, đang chiến đấu với ảo ảnh của sự phản bội, chợt nhận ra rằng 'sự lựa chọn' của nàng là 'trung thành', và không một ảo ảnh nào có thể thay đổi điều đó. Nàng gầm lên một tiếng, trường thương trong tay vung lên mạnh mẽ, phá tan ảo ảnh, và lao thẳng vào một khe hở trong phòng ngự của Thiên Đạo, nơi vừa bị lộ ra trong cơn phẫn nộ. Nàng là mũi nhọn của sự phản công.

Hạ Vũ, đang chứng kiến mũi tên linh lực của mình bị bẻ cong, chợt hiểu ra rằng 'ý chí' của nàng là 'chính xác', và không ai có thể điều khiển hướng đi của nó. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận lại luồng linh lực, và khi mở mắt ra, mũi tên bắn ra không còn bị bẻ cong, mà lại xuyên thẳng qua những điểm yếu của Thiên Đạo mà chỉ Lâm Phong mới có thể chỉ dẫn.

Linh Nhi, đang đau đớn vì các tinh linh bị thao túng, chợt nhận ra rằng 'kết nối' của nàng với tự nhiên là bất diệt. Nàng khẽ gọi tên các tinh linh, không phải bằng giọng nói, mà bằng sự 'đồng cảm' từ linh hồn, và các tinh linh ngay lập tức thoát khỏi sự thao túng, quay về bên nàng, tạo thành một lá chắn nguyên tố vững chắc.

Diệp Vô Song, đang chống lại sự bóp méo kiếm ý, chợt hiểu rằng 'đạo kiếm' của nàng là 'vô song', không thể bị hòa tan bởi bất kỳ thứ gì. Sát khí ngất trời của nàng bùng nổ, không còn là sự phẫn nộ, mà là sự 'kiên định' tuyệt đối. Nàng lao vào vòng vây, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự 'đoạn tuyệt' với vận mệnh, phá vỡ những xiềng xích vô hình.

Cổ Thanh Nguyệt, đang đối phó với các cổ thuật bị đảo ngược, chợt nhận ra rằng 'tri thức cổ xưa' không thể bị biến chất, mà chỉ có thể bị 'tạm thời che giấu'. Nàng bình tĩnh niệm chú, các trận pháp cổ xưa không còn bị đảo ngược, mà lại trở thành những lá chắn vững chắc và những đòn phản công mạnh mẽ, nhắm vào những điểm yếu của Thiên Đạo.

Thôn Thiên Thử, Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh, tất cả đều nhận được chỉ dẫn từ Lâm Phong, đều hiểu ra rằng không phải chống lại sức mạnh bằng sức mạnh, mà là 'thay đổi bản chất' của sự vật. Họ bắt đầu phối hợp nhịp nhàng, hóa giải các đòn 'Thao Túng Mệnh Cách' một cách hiệu quả, và phản công vào những điểm yếu mà Thiên Đạo vừa để lộ trong cơn phẫn nộ.

Cục diện chiến trường thay đổi nhanh chóng. Thiên Đạo, vốn đang tràn đầy phẫn nộ và tự tin, giờ đây cảm thấy kinh ngạc. Những đòn tấn công của nó không còn hiệu quả như trước, và thậm chí còn bị các sinh linh nhỏ bé hơn 'viết lại', 'chuyển hóa' để chống lại chính nó. Nó không thể hiểu được điều gì đang xảy ra, bởi vì Lâm Phong không hề 'phá hủy' quy luật của nó, mà là 'sử dụng' quy luật của nó theo một cách mà Thiên Đạo chưa từng lường trước. Chàng đã không còn là một biến số, mà đã trở thành một 'quy luật' mới, một 'Đạo' mới.

Lâm Phong đứng đó, giữa tâm bão, ánh sáng huyền ảo từ Huyễn Mặc Quyển bao bọc, rọi sáng toàn bộ chiến trường. Chàng không hành động quá nhiều, chỉ đơn giản là 'hướng dẫn', 'điều khiển' các sợi dây vận mệnh vô hình, khiến chúng không còn trói buộc vạn vật mà trở thành những con đường dẫn đến tự do. Chàng đã 'viết lại' thực tại, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của vũ trụ và vận mệnh.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Một tiếng thì thầm, như đến từ chính Huyễn Mặc Quyển, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, khẳng định con đường mà chàng đã lựa chọn. Đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà là một cuộc cách mạng của ý chí, một sự khai sinh của một kỷ nguyên mới, nơi vận mệnh không còn là xiềng xích, mà là một bức tranh chưa hoàn thiện, chờ đợi để được vẽ nên bởi ý chí tự do của vạn vật. Thiên Đạo đang đối mặt với kẻ thù lớn nhất của nó: không phải là sức mạnh vượt trội, mà là sự thấu hiểu và khả năng kiến tạo vượt ngoài tầm kiểm soát của nó. Đây mới chính là khởi đầu thực sự của cuộc nghịch thiên cải mệnh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ