Giữa không gian vô tận, nơi mà những quy tắc của thời gian và không gian dường như đã bị xé toạc, tiếng rít lên yếu ớt nhưng đầy phẫn nộ của Thiên Đạo vẫn còn vang vọng, hòa lẫn vào sự tĩnh mịch đáng sợ sau khoảnh khắc bùng nổ của ý chí hủy diệt. Từng sợi xiềng xích vận mệnh bị Lâm Phong dùng Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm xé nát, tan thành vô số hạt ánh sáng lấp lánh như bụi sao, rồi hòa tan vào hư không, như thể chúng chưa từng tồn tại. Thiên Đạo, bản thể vô hình của nó, giờ đây đã trở nên mờ ảo, lung lay, nhưng vẫn cố gắng giáng xuống đòn hủy diệt cuối cùng, một ý chí đồng quy vu tận mãnh liệt, muốn kéo theo Lâm Phong và vạn giới chìm vào cõi hư vô.
Thế nhưng, ý chí đó, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng đã không còn đủ sức để lay chuyển vòng phòng ngự kiên cố do Lâm Phong và các đồng minh tạo nên. Vòng tròn bảo vệ ấy không chỉ là sự tụ hợp của linh lực, mà còn là kết tinh của niềm tin, tình yêu và ý chí không khuất phục. Ánh mắt Lâm Phong kiên định như đá tảng, bàn tay chàng vẫn không ngừng vung lên, từng nét bút vô hình từ Cửu Thiên Huyền Kiếm phác họa nên những đường nét mới trên bức tranh vận mệnh đang dần được thay đổi. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng rực sáng, không còn là ánh sáng của sự hủy diệt, mà là hào quang của sự kiến tạo, của một khởi nguyên mới đang hé lộ.
Tuyết Dao, với linh lực băng hàn thuần khiết, không chỉ tạo ra những màn sương ảo ảnh nhiễu loạn ý chí Thiên Đạo, mà đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng còn quét qua từng ngóc ngách của không gian, tìm kiếm những luồng năng lượng hỗn loạn có thể lọt qua. Nàng biết, khoảnh khắc này là quan trọng nhất, chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ biển. Trong sâu thẳm tâm hồn, nàng cảm nhận được sự biến đổi trong Lâm Phong, một luồng sức mạnh tối thượng đang thức tỉnh, nhưng cũng đi kèm với gánh nặng khôn lường. Nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt, nhưng nàng vẫn giữ vững sự bình tĩnh, dùng linh lực tinh thuần của mình để củng cố vòng tròn.
Mộc Ly, các tinh linh của nàng ríu rít bay lượn, những tiếng kêu vui mừng của chúng như những bản nhạc giao hưởng của sự sống. Chúng không ngừng truyền sức sống vào Lâm Phong, hàn gắn những vết nứt nhỏ nhất trên cơ thể chàng do áp lực khủng khiếp gây ra, đồng thời hóa giải những luồng ý chí hủy diệt còn sót lại bằng năng lượng sinh cơ bừng bừng. Nàng là hiện thân của sự sống, của hy vọng, và nàng tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Lâm Phong. Đôi mắt long lanh của nàng tập trung cao độ, nhìn về phía Lâm Phong với một sự ngưỡng mộ và kiên định không gì sánh bằng.
Tần Nguyệt, trí tuệ uyên bác của nàng là ngọn hải đăng soi đường. Nàng không ngừng điều chỉnh trận pháp, luân chuyển linh lực giữa các đồng minh một cách nhịp nhàng, tối ưu hóa hiệu quả phòng ngự và hỗ trợ. Mỗi khi Thiên Đạo cố gắng phản kháng, nàng đều ngay lập tức tìm ra điểm yếu trong luồng ý chí hỗn loạn đó, và truyền đạt cho Lam Yên cùng Diệp Vô Song để họ có thể tấn công hiệu quả nhất. Khuôn mặt thanh lịch của nàng toát lên vẻ nghiêm túc chưa từng có, mỗi động tác đều chuẩn xác, không một chút dư thừa.
Lam Yên, chiến binh quả cảm, giờ đây không chỉ đơn thuần là phòng ngự. Nàng cảm nhận được sự yếu đi rõ rệt của Thiên Đạo, và những đòn phản công của nàng trở nên thông minh, sắc bén hơn. Chiếc trường thương trong tay nàng không còn chỉ là công cụ để đỡ đòn, mà là lưỡi hái tử thần, mỗi nhát đâm đều nhắm vào những điểm yếu mà Tần Nguyệt chỉ điểm. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi ánh mắt, mỗi động tác đều thể hiện sự kiên quyết và quyết tâm bảo vệ người mình yêu. Sức mạnh cương trực của nàng như một bức tường thép vững chắc, không cho phép bất cứ thứ gì xuyên phá.
Hạ Vũ, những mũi tên linh lực chữa lành của nàng giờ đây không chỉ hồi phục, mà còn mang theo một sự an ủi kỳ lạ, xoa dịu những linh hồn bị ảnh hưởng bởi ý chí hủy diệt. Nàng không ngừng truyền năng lượng thanh khiết vào vòng tròn, giúp duy trì sự cân bằng và ổn định. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn Lâm Phong đầy lo lắng, nhưng cũng tràn ngập niềm tin. Nàng biết, Lâm Phong đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và nàng sẽ làm mọi thứ có thể để hỗ trợ chàng.
Linh Nhi và Thôn Thiên Thử, cả hai đều như những chiếc cầu nối sống động, truyền tải ý chí và linh lực từ các đồng minh đến Lâm Phong một cách hiệu quả nhất. Linh Nhi ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng, như muốn truyền đi tất cả sự ủng hộ và tình yêu thương. Thôn Thiên Thử, dù nhỏ bé nhưng vô cùng mạnh mẽ, nó không ngừng hấp thụ và chuyển hóa những luồng năng lượng hỗn loạn, đảm bảo không có bất kỳ thứ gì có thể phá vỡ sự tập trung của Lâm Phong.
Diệp Vô Song, với kiếm ý sắc bén và bí ẩn, nàng không ngừng cắt đứt những sợi dây liên kết còn sót lại của Thiên Đạo, không cho nó cơ hội co rút hay phục hồi. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo một vẻ đẹp chết chóc, như một vũ điệu của sự phá hủy và tái tạo. Cổ Thanh Nguyệt, với cổ thuật tinh diệu, nàng hóa giải những đòn phản công cuối cùng của Thiên Đạo, biến những luồng năng lượng hủy diệt thành hư vô. Nàng là người duy trì sự thanh tịnh, sự cân bằng, giúp Lâm Phong tập trung hoàn toàn vào việc kiến tạo.
Bạch Lão Tổ hóa thành bản thể bạch hồ chín đuôi khổng lồ, lông trắng như tuyết, mỗi sợi lông đều tỏa ra linh quang, cắn xé những xúc tu đen tối của Thiên Đạo. Hoàng Lão Quái, vẻ lười biếng hoàn toàn biến mất, ông ta ném bầu rượu lên không trung, rượu trong bầu không phải là rượu, mà là những dòng sông linh lực cuồn cuộn, hóa thành ngàn vạn sợi tơ vàng, cố định không gian, ngăn Thiên Đạo không thể co rút hay trốn thoát. Trần Hạo, thân hình vạm vỡ của hắn như một ngọn núi sừng sững, hắn dùng thân thể mình làm lá chắn, bảo vệ những đồng minh yếu hơn, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh phá vỡ hư không. Ma Tôn Huyết Ảnh, bóng dáng hắn lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện, những chiêu thức ma đạo của hắn không còn là sự tàn sát, mà là những đòn công kích tinh vi, nhắm vào những điểm sơ hở, làm suy yếu Thiên Đạo.
"Không thể... Ngươi... Ngươi đang phá hoại nền tảng của vạn vật! Ngươi sẽ phải trả giá!" Giọng của Thiên Đạo vang lên, không còn là tiếng gầm gừ hung tợn, mà là tiếng rít lên yếu ớt, đầy phẫn nộ và sợ hãi. Những vết nứt trên Tâm Hạch Thiên Đạo càng ngày càng lan rộng, không phải là những vết nứt thông thường, mà là những khe hở của không gian và thời gian, qua đó có thể thấy được những cảnh tượng hỗn loạn của những kỷ nguyên xa xưa.
Lâm Phong vẫn đứng đó, ngọn bút Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn không ngừng vẽ, Huyễn Mặc Quyển vẫn không ngừng tỏa sáng. Chàng duy trì 'Nghịch Chuyển Vận Mệnh Chi Thuật', từng sợi xiềng xích vận mệnh vỡ tan thành vô số hạt ánh sáng, hòa vào hư không. Thiên Đạo yếu đi trông thấy, bản thể vô hình của nó trở nên mờ ảo, lung lay, nhưng nó vẫn chống cự quyết liệt, cố gắng giáng xuống đòn hủy diệt cuối cùng, một đòn tụ tập toàn bộ ý chí hủy diệt nguyên thủy còn sót lại, muốn cùng Lâm Phong và vạn giới đồng quy vu tận.
Vạn vật đang chờ đợi, cả vũ trụ nín thở. Đây mới chính là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà một phàm nhân, bằng ý chí và sự thấu hiểu, đang thách thức và viết lại định nghĩa của cả Thiên Đạo. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật... Đây là Vận Mệnh Chi Chiến, và Lâm Phong, Đạo Tổ Vận Mệnh, đang là người nắm giữ ngọn bút định đoạt tất cả.
***
Trong khoảnh khắc Thiên Đạo giáng xuống đòn phản công cuối cùng, Lâm Phong không hề nao núng. Ánh mắt chàng xuyên qua tầng tầng lớp lớp hư không, xuyên qua những luồng ý niệm hỗn loạn của Thiên Đạo, và dừng lại ở một điểm duy nhất – trung tâm của tất cả sự hỗn loạn, nơi mà bản thể cốt lõi của Thiên Đạo đang lung lay, tựa như ngọn nến trước gió. Đó là một khối cầu nhỏ bé, trong suốt, vô hình nhưng lại chứa đựng tất cả các quy luật và tiềm năng của vạn giới.
"Đây chính là bản nguyên của vạn giới... sức mạnh này... và cả gánh nặng này," Lâm Phong thầm niệm trong tâm trí, giọng nói vang vọng như tiếng chuông cổ, không phải là lời thì thầm mà là ý niệm được khắc sâu vào linh hồn. Áp lực vô hình từ hạt nhân đè nặng lên mọi sinh linh, một sự tồn tại quá vĩ đại, quá nguyên thủy đến mức khiến linh hồn cũng phải run rẩy. Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, mọi âm thanh đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ còn lại "tiếng vọng" của vạn vật đang tồn tại hoặc biến mất, một bản giao hưởng không lời của sinh tử luân hồi.
Mùi hương của "khởi nguyên" thoảng qua, một mùi hương không thể diễn tả bằng lời, vừa trống rỗng, vừa đầy tiềm năng, như mùi của sự hư vô trước khi vạn vật hình thành. Bầu không khí vừa trang nghiêm đến ngộp thở, vừa áp bức bởi sự vĩ đại và bản nguyên của nó. Nhưng Lâm Phong vẫn đứng vững, dáng người cân đối của chàng, dù không quá cường tráng, nhưng lại toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, tựa như một ngọn núi sừng sững giữa biển cả bão tố. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ kiên định đến khó tin, giờ đây đang phản chiếu toàn bộ vũ trụ.
Phía sau chàng, các mỹ nhân và đồng minh tạo thành một vòng tròn bảo vệ vững chắc. Ánh mắt Tuyết Dao, Diệp Vô Song, Lam Yên và Tần Nguyệt tuy đầy lo lắng, nhưng cũng tràn đầy tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Mộc Ly và Linh Nhi nắm chặt tay nhau, đôi mắt to tròn của Linh Nhi ánh lên sự tò mò và hồn nhiên, còn Mộc Ly thì tập trung cao độ, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào. Hạ Vũ và Cổ Thanh Nguyệt duy trì sự ổn định của linh lực, đảm bảo Lâm Phong không bị gián đoạn.
"Cẩn thận, Phong nhi. Đây là bản nguyên, đừng để nó ảnh hưởng đến ý chí của con." Giọng của Bạch Lão Tổ vang vọng trong tâm trí mọi người, một lời nhắc nhở trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Bản thể bạch hồ chín đuôi của lão tổ vẫn uy nghi như một vị thần thú, nhưng đôi mắt tinh anh của lão lại ánh lên vẻ nghiêm trọng, dõi theo từng cử động của Lâm Phong.
Lâm Phong không đáp lời, chàng hít sâu một hơi, cảm nhận toàn bộ gánh nặng của vạn giới đang đặt lên vai mình. Chàng vươn tay về phía khối cầu trong suốt, bàn tay thon dài, mạnh mẽ, như muốn chạm vào chính nguồn gốc của mọi sự tồn tại. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển tự động bay ra từ cơ thể chàng, không cần bất kỳ sự điều khiển nào, nó lơ lửng giữa Lâm Phong và hạt nhân Thiên Đạo. Ánh sáng cổ xưa từ Huyễn Mặc Quyển bùng lên, giao thoa với ánh sáng tinh khiết từ hạt nhân, tạo ra một cầu nối năng lượng rực rỡ, như một sợi dây bạc nối liền hai thế giới, hai bản nguyên.
Sợi dây này không phải là vật chất, mà là một dòng chảy của ý niệm, của quy luật, của sự liên kết. Lâm Phong cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất từ hạt nhân, từng định luật đã được khắc sâu vào đó từ vô số kỷ nguyên. Chàng có thể nghe thấy "tiếng thở" của vũ trụ, "tiếng đập" của thời gian, "tiếng chảy" của không gian. Đó là một trải nghiệm siêu việt, một sự hòa nhập hoàn toàn với vạn vật.
Thế nhưng, cùng lúc đó, một ý niệm cổ xưa, mang tính bản năng, cố gắng đẩy lùi Lâm Phong. "Kẻ xâm phạm... định luật đã định... không thể thay đổi..." Đó không phải là lời nói, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, cố gắng bảo vệ sự nguyên vẹn của bản thân. Hạt nhân Thiên Đạo, dù đã suy yếu, vẫn sở hữu bản năng tự bảo tồn mãnh liệt. Nó không có tri giác theo nghĩa con người, nhưng nó có một "ý chí" nguyên thủy, một sự "mặc định" không thể lay chuyển.
Lâm Phong không bị lay động. Đôi mắt chàng vẫn kiên định, nhìn thẳng vào khối cầu trong suốt. "Ta không phải kẻ xâm phạm, mà là người thay đổi," chàng thầm nhủ. "Vạn vật hữu linh, vận mệnh hữu biến. Thiên Đạo vô tình, nhưng nhân đạo hữu tình. Không có gì là vĩnh viễn không thể thay đổi."
Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng bắt đầu rung lên dữ dội, như thể nó đang đáp lại ý chí của Lâm Phong, cũng như giao tiếp với hạt nhân Thiên Đạo. Các trang sách trống rỗng bên trong Huyễn Mặc Quyển bắt đầu phản chiếu các ký tự từ hạt nhân, như đang sao chép lại toàn bộ "bộ luật" của vũ trụ. Không phải là những ký tự vật lý, mà là những phù văn, những đường nét ánh sáng lấp lánh, mỗi cái đều chứa đựng một quy tắc, một định luật vận hành của vạn giới.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tinh thần hoàn toàn chìm đắm vào dòng chảy thông tin khổng lồ. Chàng không chỉ nhìn, không chỉ nghe, mà là "cảm nhận" từng định luật, từng quy tắc đã hình thành và trói buộc vạn giới từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Đó là một biển kiến thức vô tận, một thư viện sống của vũ trụ. Từ quy luật sinh tử luân hồi, đến sự vận hành của tinh tú, sự hình thành của các giới, sự phát triển của sinh linh, tất cả đều được hiển lộ trước mắt chàng.
Chàng nhận ra, những "lời nguyền" hoặc "âm mưu thao túng" mà chàng từng đối mặt, không phải là ý định ác độc của hạt nhân Thiên Đạo. Chúng chỉ là sự "mặc định" của một hệ thống đã cũ, bị kẹt trong vòng lặp nhân quả. Thiên Đạo không phải là một thực thể có tri giác để ra lệnh, mà là một cỗ máy khổng lồ, vận hành theo những định luật được thiết lập từ thuở sơ khai, nhưng đã trở nên lỗi thời và cứng nhắc. Nó đã quá lâu không được "cập nhật", không được "làm mới", khiến cho sự vận hành của nó trở nên độc đoán, không dung nạp sự thay đổi, sự phát triển tự do của ý chí sinh linh.
"Không phải ác ý... mà là sự cứng nhắc... sự cũ kỹ của một cỗ máy đã vận hành quá lâu... cần được làm mới," Lâm Phong thầm niệm trong tâm trí, giọng nói vang vọng như tiếng chuông ngân, không chỉ trong đầu chàng mà còn như lan tỏa khắp không gian vô định này. Chàng nhận ra, Thiên Đạo không phải là kẻ thù, mà là một hệ thống cần được tái cấu trúc, một bản nguyên cần được định hình lại.
"Phong lang... chàng có ổn không? Cảm nhận được sự biến đổi trong chàng." Giọng nói lo lắng của Tuyết Dao truyền đến, nhưng không phải bằng lời, mà là bằng ý niệm, bằng sự liên kết tâm hồn sâu sắc giữa hai người. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đang chảy qua Lâm Phong, một sự hòa nhập với bản nguyên vũ trụ, nhưng cũng đi kèm với nỗi sợ hãi chàng sẽ bị nuốt chửng bởi sức mạnh đó, mất đi bản ngã.
"Tiểu tử này... dám làm điều mà không ai dám nghĩ tới. Liệu có thành công mà không bị nuốt chửng bởi bản nguyên?" Hoàng Lão Quái, dù vẻ mặt vẫn nghiêm túc đến lạ thường, nhưng tâm niệm của ông lại chứa đựng sự ngạc nhiên tột độ. Ông biết rõ sự vĩ đại và nguy hiểm của bản nguyên Thiên Đạo, thứ có thể bóp nát ý chí của bất kỳ ai chỉ bằng một ý niệm.
Lâm Phong không đáp lại, chàng vẫn chìm đắm trong dòng chảy tri thức vô tận. Chàng nhìn thấy những điểm yếu trong các định luật cũ, những lỗ hổng trong vòng lặp nhân quả, những xiềng xích vô hình đã trói buộc vạn giới vào một số phận đã định. Nhưng chàng cũng nhìn thấy tiềm năng, tiềm năng của sự thay đổi, của sự phát triển vô hạn khi những xiềng xích đó được phá vỡ. Chàng không muốn phá hủy Thiên Đạo, chàng muốn "cải biến" nó, "làm mới" nó, để nó không còn là kẻ trói buộc mà trở thành người kiến tạo, người duy trì sự cân bằng và tự do.
Dần dần, một ý niệm mới hình thành trong tâm trí Lâm Phong. Chàng không phải là Đạo Tổ Hỗn Độn, cũng không phải là Đạo Tổ Vận Mệnh thuần túy. Chàng là người "viết lại" Đạo. Huyễn Mặc Quyển, bản thân nó chính là công cụ để ghi lại, để định hình lại mọi thứ. Nó không phải là công cụ để hủy diệt, mà là công cụ của sự kiến tạo, của sự thay đổi.
Lâm Phong từ từ mở mắt, ánh mắt chàng giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, như chứa đựng vô số tinh hà đang xoay chuyển. Không còn vẻ tinh quái hay hài hước thường ngày, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối, sự kiên định vững như bàn thạch và một ý chí không thể lay chuyển. Bàn tay chàng, không phải là bút thật, mà là ý chí, là linh hồn, là bản nguyên của Huyễn Mặc Quyển, bắt đầu vung lên trong không trung.
Huyễn Mặc Quyển mở ra hoàn toàn, các trang sách trống rỗng bên trong bỗng chốc rực sáng, không còn phản chiếu thụ động mà bắt đầu chủ động "hút" lấy những ký tự, những định luật từ hạt nhân Thiên Đạo. Đồng thời, Cửu Thiên Huyền Kiếm rung lên nhẹ trong tay chàng, phát ra những tiếng kiếm reo thanh thúy, tựa hồ cũng đang "đọc hiểu" và chuẩn bị cho sự thay đổi vĩ đại sắp diễn ra.
***
Không gian vô định nơi Thiên Đạo hạch tâm tọa lạc giờ đây không còn tĩnh mịch nữa. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển và hạt nhân Thiên Đạo giao thoa, tạo ra những luồng năng lượng cầu vồng rực rỡ, biến ảo không ngừng, tựa như hàng tỷ dải ngân hà đang xoáy vào nhau. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội, không phải là sự đổ nát của hủy diệt, mà là một sự chấn động của tái sinh, như toàn bộ vũ trụ đang "thở" hoặc "tái sinh" trong từng khoảnh khắc. Cảm giác của sự "sáng tạo" và "phá hủy" cùng tồn tại, một sự hỗn loạn có trật tự, một bản giao hưởng của khởi nguyên và kết thúc đang được viết lại. Các luồng năng lượng từ hạt nhân Thiên Đạo, dù đã suy yếu, vẫn cố gắng thoát ly, phản kháng một cách bản năng, nhưng đều bị vòng tròn bảo vệ của Lâm Phong và các đồng minh chặn lại, không cho phép chúng gây ra bất kỳ sự xáo trộn nào bên ngoài.
Lâm Phong mở mắt, ánh mắt chàng giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, bàn tay chàng bắt đầu vung bút, không phải bút thật mà là ý chí, là linh hồn, là bản nguyên của Huyễn Mặc Quyển. Chàng không dùng sức mạnh để phá hủy, mà dùng sự thấu hiểu và ý chí để "viết lại" những định luật cũ, "thêm vào" những quy tắc mới, "xóa bỏ" những xiềng xích đã lỗi thời. Mỗi nét bút vô hình của Lâm Phong đều gây ra chấn động lớn trong hạt nhân Thiên Đạo, khiến nó phát ra những luồng ý niệm kháng cự yếu ớt nhưng đầy bản năng, như một sinh vật đang cố gắng tự vệ, cố gắng bám víu vào sự tồn tại cũ.
"Thiên Đạo không nên là kẻ trói buộc, mà là người kiến tạo... không phải là hủy diệt, mà là cân bằng... Vạn vật bình đẳng, ý chí tự do!" Giọng Lâm Phong vang lên, không phải là lời nói, mà là ý niệm được khắc sâu, dứt khoát, vang vọng khắp không gian vô định, xuyên qua từng tầng lớp của vũ trụ, như một lời tuyên ngôn được khắc vào vĩnh hằng. Mỗi từ ngữ chàng phát ra đều mang theo sức mạnh của sự định luật, của ý chí tối thượng, trực tiếp tác động vào hạt nhân Thiên Đạo. Từng ký tự vàng rực rỡ, như những ngôi sao mới sinh, xuất hiện trên bề mặt trong suốt của hạt nhân rồi dần chìm vào bên trong, biến mất, nhưng thực chất là đã được khắc ghi vĩnh viễn, thay đổi bản chất cốt lõi của nó.
"Xem kìa! Không gian đang thay đổi! Có những quy tắc mới đang hình thành!" Mộc Ly kêu lên hồ hởi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào những luồng năng lượng biến ảo xung quanh. Nàng cảm nhận được sự thay đổi, sự tái sinh của vạn vật, một cảm giác tràn đầy sức sống và hy vọng. Sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt đáng yêu của nàng, nhưng niềm tin vào Lâm Phong còn lớn hơn tất thảy.
"Tất cả giữ vững tâm trí, hỗ trợ Lâm Phong! Đừng để bất kỳ luồng năng lượng hỗn loạn nào xâm nhập!" Tần Nguyệt nghiêm nghị truyền lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền. Nàng biết, đây là khoảnh khắc quyết định, Lâm Phong đang thực hiện một việc vĩ đại chưa từng có, và mọi sự xao nhãng đều có thể dẫn đến thảm họa. Nàng không ngừng điều chỉnh trận pháp, luân chuyển linh lực giữa các mỹ nhân và đồng minh, đảm bảo vòng tròn bảo vệ được duy trì ổn định nhất có thể.
Lâm Phong tập trung cao độ, dùng Huyễn Mặc Quyển như một công cụ tối thượng, viết lên hạt nhân Thiên Đạo. Các ký tự vàng rực rỡ xuất hiện rồi biến mất, không ngừng thay đổi cấu trúc của bản nguyên vũ trụ. Chàng không chỉ phá vỡ lời nguyền, mà còn phá vỡ cả những định kiến, những giới hạn mà Thiên Đạo cũ đã đặt ra. Ý chí tự do, sự bình đẳng của vạn vật, sự cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt, tất cả đều đang được khắc ghi vào cốt lõi của vũ trụ.
Các đồng minh cùng nhau vận dụng công pháp, tạo thành một lá chắn năng lượng vững chắc. Tuyết Dao phóng thích băng hàn linh lực, kết hợp với Diệp Vô Song dùng kiếm ý sắc bén, tạo ra những lớp màng bảo vệ vừa trong suốt vừa cứng rắn, đẩy lùi những ý niệm phản kháng cuối cùng của Thiên Đạo. Lam Yên và Trần Hạo đứng ở tuyến đầu, thân hình vạm vỡ của Trần Hạo như bức tường thành, còn Lam Yên thì vung trường thương, hóa giải những luồng năng lượng xung kích mạnh nhất. Hạ Vũ và Cổ Thanh Nguyệt không ngừng truyền năng lượng chữa lành và thanh tẩy, đảm bảo sự ổn định cho tâm trí mọi người. Linh Nhi và Thôn Thiên Thử liên tục điều hòa năng lượng, đảm bảo dòng chảy linh lực đến Lâm Phong không bị gián đoạn.
Bạch Lão Tổ và Hoàng Lão Quái, một người dùng bản thể thần thú để trấn áp không gian, một người dùng linh lực hóa thành tơ vàng để cố định, không cho phép bất kỳ sự hỗn loạn nào lan rộng ra bên ngoài. Ma Tôn Huyết Ảnh cũng không ngừng lướt đi, dùng ma đạo thần thông để hấp thụ và chuyển hóa những tàn dư của ý chí hủy diệt, biến chúng thành năng lượng có thể kiểm soát được. Tất cả họ đều hiểu rằng, đây không chỉ là trận chiến của Lâm Phong, mà là trận chiến của toàn bộ vạn giới, của một kỷ nguyên mới sắp được định hình.
Trong sâu thẳm nội tâm, Lâm Phong cũng phải đấu tranh với gánh nặng của vận mệnh. Áp lực khi phải "viết lại" các định luật vũ trụ là vô cùng khủng khiếp, chàng có thể cảm nhận được sự sợ hãi về những hậu quả không lường trước được, liệu chàng có thể hoàn thành trách nhiệm này mà không bị sức mạnh tối thượng tha hóa? Liệu chàng có thể duy trì ý chí tự do và nhân tính của mình, không biến thành một cỗ máy vô cảm giống như Thiên Đạo cũ? Đó là một cuộc chiến nội tâm không kém phần khốc liệt so với cuộc chiến bên ngoài.
Thế nhưng, mỗi khi chàng cảm thấy mệt mỏi, chàng lại cảm nhận được sự tin tưởng vô bờ bến từ phía sau lưng, cảm nhận được hơi ấm từ những bàn tay đang truyền linh lực, cảm nhận được ánh mắt kiên định của những người đã cùng chàng trải qua sinh tử. Tình yêu thương và sự tin tưởng ấy chính là nguồn sức mạnh lớn nhất, giúp chàng chống lại sự "cám dỗ" của quyền năng tối thượng, duy trì bản ngã của mình. Lâm Phong không muốn trở thành một Thiên Đạo mới, chàng muốn tạo ra một Thiên Đạo tốt đẹp hơn, một Thiên Đạo cân bằng và tự do.
Dần dần, sự kháng cự của hạt nhân Thiên Đạo yếu đi trông thấy. Những luồng ý niệm phản kháng trở nên thưa thớt, rồi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự "chấp nhận", một sự "biến đổi" từ sâu thẳm bản nguyên. Hạt nhân Thiên Đạo không còn phát ra ánh sáng chói lòa nữa, mà thay vào đó là một ánh sáng dịu nhẹ, ôn hòa hơn, như một đứa trẻ sơ sinh đang hấp thụ những kiến thức đầu tiên về thế giới.
Vũ trụ bắt đầu biến động một cách có trật tự. Những dòng chảy linh khí hỗn loạn dần trở nên êm dịu, những quy tắc cũ được thay thế bằng những quy tắc mới, mang theo sự hài hòa và cân bằng. Tiếng rung chuyển dữ dội của không gian dần lắng xuống, thay vào đó là một âm thanh nhẹ nhàng, như tiếng thở đều đặn của một sinh thể vĩ đại.
Lâm Phong biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thay đổi căn bản trong các định luật vũ trụ sẽ dẫn đến một kỷ nguyên mới, một trật tự mới cho vạn giới, không còn sự thao túng của Thiên Đạo cũ. Vai trò của chàng không chỉ là người phá vỡ mà còn là người kiến tạo, người đặt nền móng cho tương lai của toàn bộ vũ trụ. Và sự đoàn kết, hỗ trợ không ngừng của các mỹ nhân và đồng minh chính là yếu tố then chốt để chàng hoàn thành sứ mệnh này, chứng tỏ rằng tình yêu và sự tin tưởng có thể vượt qua mọi giới hạn, viết lại cả định luật của vạn cổ.
Huyễn Mặc Quyển từ từ khép lại, ánh sáng từ nó cũng dần thu lại, nhưng những ký tự vàng rực rỡ đã được khắc sâu vào hạt nhân Thiên Đạo vẫn còn lấp lánh, vĩnh viễn. Lâm Phong, với vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả vũ trụ, từ từ rút tay về. Khối cầu trong suốt của hạt nhân Thiên Đạo giờ đây không còn vẻ xa cách, lạnh lùng, mà trở nên ấm áp, tràn đầy sinh cơ, như một trái tim mới đang đập trong lồng ngực vũ trụ.
Mọi thứ dần trở lại trạng thái cân bằng. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng này không phải là sự kết thúc, mà là sự mở đầu cho một kỷ nguyên mới, một chương mới trong cuốn sách vĩ đại của vạn giới. Lâm Phong, Đạo Tổ Kiến Tạo, đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhưng hành trình của chàng và các hồng nhan tri kỷ thì vẫn còn đó, đầy những điều bất ngờ và vinh quang, trong một vũ trụ vừa được tái sinh.