Tiếng thì thầm của Lâm Phong, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!", vừa dứt, không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, trước khi vỡ òa trong một cơn chấn động dữ dội hơn bao giờ hết. Thiên Đạo, cái thực thể vô hình nhưng quyền năng tối thượng, giờ đây không còn giữ được vẻ ung dung kiểm soát, mà như bị chạm vào nghịch lân. Ánh mắt cổ xưa và vô cùng lạnh lẽo từ vết nứt khổng lồ trên tầng không gian, nơi được cho là Tâm Hạch Thiên Đạo, bỗng nhiên hé mở rộng hơn, không còn là những tia nhìn thoáng qua mà là một hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Từ sâu thẳm hố đen đó, một làn sóng năng lượng hủy diệt nguyên thủy, không thể diễn tả bằng lời, bùng nổ, quét ngang qua vạn giới như một cơn đại hồng thủy của sự tận diệt.
Không gian xung quanh Lâm Phong và liên minh vặn vẹo điên cuồng, tựa như một bức tranh bị xé rách bởi một bàn tay vô hình khổng lồ. Những sợi dây vận mệnh mà Lâm Phong vừa cố gắng nghịch chuyển, vừa được Huyễn Mặc Quyển hiển lộ và các đồng minh hóa giải, giờ đây bắt đầu lung lay dữ dội, không phải là bị thao túng nữa, mà là có dấu hiệu bị phá hủy ngược lại bởi chính ý chí hủy diệt nguyên thủy mới này. Chúng co thắt, run rẩy, phát ra những âm thanh rên rỉ như thể đang gánh chịu một áp lực vượt quá giới hạn chịu đựng. Tiếng gầm rú không rõ hình dạng, không phải là âm thanh mà là một sự rung động từ tận sâu linh hồn, vang vọng khắp Tâm Hạch Thiên Đạo, hòa lẫn với tiếng không gian vặn vẹo như những tấm lụa bị vò nát, và tiếng năng lượng va chạm vũ trụ như sấm sét từ vô tận tinh không giáng xuống.
Mùi vị của sự hủy diệt và hỗn loạn tràn ngập, không phải là mùi hương vật chất cụ thể, mà là một cảm giác áp lực tinh thần cực lớn, xâm chiếm tâm trí, khiến mọi sinh linh cảm thấy sự nhỏ bé, yếu ớt của mình trước một thế lực vô biên. Bầu không khí trở nên hỗn loạn đến cực điểm, từng hạt linh khí đều mang theo sự cuồng bạo, như những hạt bụi mang theo ý chí tận thế. Ánh sáng trong Tâm Hạch Thiên Đạo không còn ổn định, mà luôn biến đổi liên tục, từ những tia sáng chói lòa như hàng vạn mặt trời đồng loạt bùng nổ, đến những vùng tối tăm thăm thẳm như vực sâu của vô tận địa ngục. Màu sắc rực rỡ nhưng đáng sợ, đỏ như máu, đen như đêm, vàng như sự mục nát, xanh như chất độc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão thị giác kinh hoàng.
Các mỹ nhân và đồng minh cảm nhận được áp lực tăng lên gấp vạn lần, cơ thể họ run rẩy bần bật như những chiếc lá trước cơn phong ba bão táp. Mồ hôi lạnh túa ra, nhưng ánh mắt họ vẫn kiên định, không hề có ý định lùi bước. Tuyết Dao, khuôn mặt trắng ngần như ngọc giờ đây có chút tái nhợt, nhưng đôi mắt phượng vẫn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong. Nàng cắn chặt môi, truyền điên cuồng linh lực tinh thuần của mình, dòng linh lực băng hàn cuồn cuộn đổ vào người Lâm Phong, tựa như con sông băng vĩnh cửu chảy vào đại dương vô tận. Mộc Ly, mái tóc nâu hạt dẻ bay phấp phới trong cơn cuồng phong năng lượng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên sự dũng cảm và quyết tâm cháy bỏng. Nàng gồng mình, giữ vững lá chắn nguyên tố, các tinh linh xung quanh nàng rít lên đau đớn nhưng vẫn bám trụ, tạo thành một vòng phòng ngự kiên cố. Tần Nguyệt, bình tĩnh đến đáng sợ giữa cơn hỗn loạn, từng đường nét phúc hậu trên khuôn mặt nàng càng hiện rõ sự kiên nghị. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy năng lượng, sau đó lại mở ra, ánh mắt sắc bén như dao cạo, truyền đi những chỉ dẫn tinh thần rõ ràng nhất, giúp các đồng minh giữ vững trận pháp. Lam Yên, người luôn mạnh mẽ và cương trực, lúc này cũng phải nghiến răng kèn kẹt. Nàng đứng chắn phía trước, trường thương trong tay rung lên bần bật, mỗi thớ cơ trên cánh tay săn chắc đều căng cứng, nàng là bức tường thành vững chắc nhất, bảo vệ hậu phương. Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết của nàng không hề bị lu mờ bởi sự kinh hoàng xung quanh, ngược lại, nó càng tỏa sáng hơn qua sự dốc toàn lực. Nàng không ngừng niệm chú, những mũi tên linh lực của nàng không còn bay đi tấn công, mà biến thành những luồng sáng chữa lành, cố gắng ổn định linh lực cho các đồng minh bị thương nặng nhất. Linh Nhi, cô bé đáng yêu giờ đây gương mặt đầy vẻ lo lắng, nhưng ý chí kiên cường của nàng không hề suy giảm. Nàng ôm chặt lấy Thôn Thiên Thử, hai mắt nhắm nghiền, dùng toàn bộ linh hồn để kết nối với Lâm Phong, như một sợi dây vô hình truyền tải sự ủng hộ và yêu thương. Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn ma mị của nàng giờ đây càng thêm phần khí chất vương giả, đôi mắt tím huyền bí sâu thẳm không hề dao động. Nàng đứng thẳng tắp, sát khí ngất trời bao phủ lấy nàng, như một ma thần hộ vệ, mỗi nhát kiếm đều ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối, không ngừng ngăn chặn những đợt sóng năng lượng hủy diệt có ý định xuyên thủng phòng tuyến. Cổ Thanh Nguyệt, với khí chất thánh nữ thanh khiết, nàng bình tĩnh quan sát, những ngón tay ngọc ngà liên tục kết ấn, các trận pháp cổ xưa dưới sự điều khiển của nàng không ngừng xoay chuyển, vừa hóa giải, vừa phản công, tạo thành một vòng xoáy linh lực bảo vệ Lâm Phong.
"Ngươi dám nghịch chuyển? Ta là khởi nguyên của tất cả, là tận cùng của vạn vật! Hủy Diệt Nguyên Thủy, hãy nuốt chửng mọi thứ!" Giọng nói của Thiên Đạo, không còn là tiếng vang vọng từ vô tận mà là một tiếng gầm gừ hung tợn, như đến từ chính linh hồn của mỗi người, chứa đựng sự giận dữ tột cùng và nỗi kinh hoàng nguyên thủy. Tiếng gầm đó mang theo một ý chí hủy diệt mạnh đến mức có thể xé nát cả linh hồn, và những luồng năng lượng đen tối, đặc quánh như mực, tuôn trào ra từ vết nứt, hóa thành vô số xúc tu khổng lồ, lao thẳng về phía Lâm Phong và liên minh, muốn nghiền nát tất cả thành tro bụi.
Lâm Phong, đứng giữa tâm bão năng lượng hủy diệt, ánh mắt đen láy sâu thẳm lóe lên một tia sáng thấu hiểu. Chàng không hề nao núng, không hề chớp mắt. Trong khoảnh khắc cận kề hiểm nguy đó, chàng đã nhìn thấu được bản chất thực sự của ý chí hủy diệt nguyên thủy này. Nó không phải là 'luật' hay 'pháp tắc' vô tri vô giác, mà là 'khát vọng tồn tại' của một thực thể cổ xưa, một nỗi sợ hãi tột cùng về sự kết thúc, về sự thay đổi, về việc bị thay thế. Thiên Đạo, vốn tự xưng là khởi nguyên và tận cùng, lại mang trong mình nỗi sợ hãi về sự không còn là duy nhất. Nó sợ hãi 'ý chí tự do', sợ hãi 'sự sáng tạo' có thể phá vỡ vòng lặp nhân quả mà nó đã thiết lập để bảo toàn sự tồn tại của chính mình. Sự phẫn nộ của nó không phải là sự giận dữ của một vị thần, mà là sự hoảng loạn của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong, vốn đã dung hợp hoàn toàn với chàng, lúc này bỗng nhiên bùng lên ánh sáng chói lòa, rực rỡ như hàng vạn vì sao đồng loạt thắp sáng. Nó không còn là một quyển sách, mà bỗng nhiên mở ra hoàn toàn, không có trang đầu, không có trang cuối, tựa như một 'Vô Tận Chi Giới' thu nhỏ, vô biên vô tận. Bên trong 'Vô Tận Chi Giới' đó, không phải là những văn tự hay phù văn cố định, mà là vô số dòng chảy thời gian, không gian, luật pháp, vận mệnh đang xoay vần. Từng nét mực, từng phù văn cổ xưa trên Huyễn Mặc Quyển bừng sáng, không phải là để tấn công bằng sức mạnh thuần túy, mà là để 'định nghĩa lại', để 'viết lại' những khái niệm cơ bản nhất của vũ trụ.
Cửu Thiên Huyền Kiếm, được Huyễn Mặc Quyển bao bọc, cũng không còn là một vũ khí chém giết đơn thuần. Nó rung lên bần bật, không phải là tiếng reo của sự khát máu, mà là tiếng ngân của pháp tắc. Ánh sáng năm màu từ Huyễn Mặc Quyển bao phủ lấy thân kiếm, biến nó thành một ngọn bút khổng lồ, lấp lánh và uy nghi, không còn sự sắc bén của kiếm khí, mà là sự sâu thẳm của Đạo. Lâm Phong nhìn Thiên Đạo, ánh mắt kiên định, không còn sự do dự nào. Chàng hiểu rằng, đây không phải là lúc để hủy diệt, mà là lúc để 'cải biến'. Để Thiên Đạo hiểu rằng, sự thay đổi không phải là tận diệt, mà là một khởi đầu mới, một sự tiến hóa.
"Ngươi không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu đã cũ... Ta sẽ viết lại định nghĩa đó! Huyễn Mặc Quyển, Khai Thiên Tịch Địa!" Giọng nói của Lâm Phong vang vọng, trầm hùng, không phải bằng âm thanh mà bằng ý chí, xuyên thấu qua cơn bão năng lượng hủy diệt, xuyên thấu qua linh hồn của Thiên Đạo. Từng lời nói của chàng không chỉ là lời tuyên bố, mà là những pháp tắc được hình thành, những quy luật mới được kiến tạo.
Ngay khi Lâm Phong dứt lời, chàng nâng cao Cửu Thiên Huyền Kiếm, ngọn bút khổng lồ được bao bọc bởi ánh sáng năm màu của Huyễn Mặc Quyển. Chàng không chém, không đâm, mà bắt đầu vẽ lên không gian hư vô của Tâm Hạch Thiên Đạo. Từng nét vẽ của chàng không phải là những đường nét vật chất, mà là những phù văn ánh sáng, những biểu tượng cổ xưa của sự kiến tạo và thay đổi. Những phù văn này không hề tấn công Thiên Đạo, mà chúng bay lượn, xoay tròn, tựa như những vì tinh tú mới sinh ra, tạo thành một trận đồ vô biên, một 'Nghịch Chuyển Vận Mệnh Chi Thuật' được viết nên bằng chính ý chí của Lâm Phong và sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển.
Những phù văn từ Cửu Thiên Huyền Kiếm, được Huyễn Mặc Quyển thúc đẩy, mang theo ánh sáng năm màu rực rỡ, bay thẳng vào vô số sợi xiềng xích vận mệnh vô hình đang trói buộc vạn giới. Những xiềng xích này, vốn đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, được Thiên Đạo dùng để duy trì trật tự và thao túng vận mệnh của mọi sinh linh, mọi thế giới. Chúng là những sợi dây vô hình nhưng rắn chắc như thép, trói buộc ý chí tự do, kìm hãm sự phát triển, giam cầm vạn vật trong vòng lặp luân hồi đã định.
Khi những phù văn ánh sáng chạm vào các xiềng xích, chúng không hề nổ tung hay bị phá hủy ngay lập tức. Thay vào đó, chúng bắt đầu rạn nứt, từng vết nứt nhỏ li ti xuất hiện, sau đó lan rộng ra như những tia sét trên bầu trời đêm. Tiếng xiềng xích vô hình đứt gãy vang lên, không phải bằng âm thanh thô tục, mà là tiếng vỡ vụn của những quy tắc cũ, tiếng rên rỉ của một trật tự đã lỗi thời. Âm thanh đó mang theo một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như một gánh nặng ngàn năm vừa được trút bỏ.
Một cảm giác 'tự do' đột ngột ập đến các vị diện, lan tỏa khắp vạn giới. Từ những phàm nhân nhỏ bé nhất ở Hạ Giới, đến những cường giả Tiên Vương ở Tiên Giới, cho đến những sinh linh kỳ dị ẩn mình trong các không gian bí ẩn, tất cả đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, một luồng khí tức thanh thoát chạy dọc cơ thể, như thể một lớp màn che mờ đục bỗng nhiên được vén lên, tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, suy nghĩ trở nên thông suốt hơn, và linh hồn trở nên tự tại hơn. Dù họ không hề biết chuyện gì đang xảy ra ở Tâm Hạch Thiên Đạo, nhưng sự thay đổi này đã chạm đến bản nguyên của sự tồn tại.
Thiên Đạo, với ý chí hủy diệt nguyên thủy đang bùng nổ, phản công điên cuồng. Tiếng rít gào của nó không còn mang vẻ uy nghi, mà là sự giận dữ pha lẫn tuyệt vọng. Nó cố gắng vá lại các vết nứt trên các xiềng xích vận mệnh, triệu hồi những luồng năng lượng đen tối, đặc quánh như bóng đêm vĩnh cửu, muốn nghiền nát những phù văn ánh sáng của Lâm Phong. Nhưng mỗi đòn tấn công của nó, mỗi luồng năng lượng hủy diệt, đều bị 'Nghịch Chuyển Vận Mệnh Chi Thuật' biến đổi một cách kỳ diệu.
Không có sự va chạm trực tiếp, không có sự đối đầu bằng sức mạnh thuần túy. Thay vào đó, năng lượng hủy diệt của Thiên Đạo khi chạm vào trận đồ phù văn của Lâm Phong, bỗng nhiên bị 'đảo ngược', bị 'chuyển hóa'. Một phần sức mạnh đó bị tiêu tán vào hư vô, một phần khác lại trở thành chất xúc tác, đẩy nhanh quá trình vỡ vụn của các xiềng xích. Thậm chí, có những luồng năng lượng còn bị biến đổi để tăng cường cho Lâm Phong, hòa vào Huyễn Mặc Quyển, khiến ánh sáng năm màu càng thêm rực rỡ, và Cửu Thiên Huyền Kiếm càng thêm phần uy lực. Thiên Đạo đang tự hủy hoại chính mình bằng những đòn tấn công của nó, hoặc tệ hơn, nó đang tiếp tế sức mạnh cho kẻ thù.
Các mỹ nhân và đồng minh, giờ đây cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết với Lâm Phong. Sự lo lắng trong lòng họ dần tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối và một ý chí đồng lòng không thể lay chuyển. Họ không cần Lâm Phong phải ra lệnh, mà như thể đọc được suy nghĩ của chàng, họ tự động điều chỉnh linh lực, phối hợp nhịp nhàng, duy trì vòng phòng ngự, đồng thời truyền linh lực tinh thuần của mình vào Huyễn Mặc Quyển, hỗ trợ Lâm Phong duy trì đòn đánh quyết định.
Tuyết Dao, băng hàn linh lực của nàng không còn chỉ là phòng ngự, mà nó kết hợp với phù văn của Lâm Phong, tạo ra những lớp sương mù ảo ảnh, làm nhiễu loạn ý chí hủy diệt của Thiên Đạo. Mộc Ly, các tinh linh của nàng rít lên những tiếng vui mừng, chúng bay lượn xung quanh, dùng sức sống mãnh liệt của mình để hồi phục những vết thương nhỏ trên cơ thể Lâm Phong và các đồng minh, đồng thời kết nối với nguyên tố tự nhiên, tạo ra những lá chắn xanh biếc, hấp thụ và chuyển hóa năng lượng hủy diệt. Tần Nguyệt, trí tuệ của nàng như một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, nàng liên tục điều chỉnh trận pháp, tìm ra những điểm yếu mới của Thiên Đạo khi nó yếu đi, và hướng dẫn các đồng minh tận dụng. Lam Yên, sức mạnh cương trực của nàng không còn chỉ là sự chống đỡ, mà nàng bắt đầu phản công một cách thông minh, mỗi nhát thương đều nhắm vào những điểm yếu mà Thiên Đạo vừa để lộ, tạo thêm áp lực. Hạ Vũ, những mũi tên linh lực chữa lành của nàng giờ đây không chỉ hồi phục, mà còn mang theo một sự an ủi kỳ lạ, xoa dịu những linh hồn bị ảnh hưởng bởi ý chí hủy diệt. Linh Nhi và Thôn Thiên Thử, cả hai đều như những chiếc cầu nối, truyền tải ý chí và linh lực từ các đồng minh đến Lâm Phong một cách hiệu quả nhất. Diệp Vô Song và Cổ Thanh Nguyệt, một người dùng kiếm ý sắc bén để cắt đứt những sợi dây liên kết còn sót lại của Thiên Đạo, người kia dùng cổ thuật để hóa giải những đòn phản công cuối cùng.
Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh, tất cả đều dốc hết sức mình. Bạch Lão Tổ hóa thành bản thể bạch hồ chín đuôi khổng lồ, lông trắng như tuyết, mỗi sợi lông đều tỏa ra linh quang, cắn xé những xúc tu đen tối của Thiên Đạo. Hoàng Lão Quái, vẻ lười biếng hoàn toàn biến mất, ông ta ném bầu rượu lên không trung, rượu trong bầu không phải là rượu, mà là những dòng sông linh lực cuồn cuộn, hóa thành ngàn vạn sợi tơ vàng, cố định không gian, ngăn Thiên Đạo không thể co rút hay trốn thoát. Trần Hạo, thân hình vạm vỡ của hắn như một ngọn núi sừng sững, hắn dùng thân thể mình làm lá chắn, bảo vệ những đồng minh yếu hơn, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh phá vỡ hư không. Ma Tôn Huyết Ảnh, bóng dáng hắn lướt đi thoắt ẩn thoắt hiện, những chiêu thức ma đạo của hắn không còn là sự tàn sát, mà là những đòn công kích tinh vi, nhắm vào những điểm sơ hở, làm suy yếu Thiên Đạo.
"Không thể... Ngươi... Ngươi đang phá hoại nền tảng của vạn vật! Ngươi sẽ phải trả giá!" Giọng của Thiên Đạo vang lên, không còn là tiếng gầm gừ hung tợn, mà là tiếng rít lên yếu ớt, đầy phẫn nộ và sợ hãi. Những vết nứt trên Tâm Hạch Thiên Đạo càng ngày càng lan rộng, không phải là những vết nứt thông thường, mà là những khe hở của không gian và thời gian, qua đó có thể thấy được những cảnh tượng hỗn loạn của những kỷ nguyên xa xưa.
Lâm Phong vẫn đứng đó, ngọn bút Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn không ngừng vẽ, Huyễn Mặc Quyển vẫn không ngừng tỏa sáng. Chàng duy trì 'Nghịch Chuyển Vận Mệnh Chi Thuật', từng sợi xiềng xích vận mệnh vỡ tan thành vô số hạt ánh sáng, hòa vào hư không. Thiên Đạo yếu đi trông thấy, bản thể vô hình của nó trở nên mờ ảo, lung lay, nhưng nó vẫn chống cự quyết liệt, cố gắng giáng xuống đòn hủy diệt cuối cùng, một đòn tụ tập toàn bộ ý chí hủy diệt nguyên thủy còn sót lại, muốn cùng Lâm Phong và vạn giới đồng quy vu tận.
Vạn vật đang chờ đợi, cả vũ trụ nín thở. Đây mới chính là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà một phàm nhân, bằng ý chí và sự thấu hiểu, đang thách thức và viết lại định nghĩa của cả Thiên Đạo. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật... Đây là Vận Mệnh Chi Chiến, và Lâm Phong, Đạo Tổ Vận Mệnh, đang là người nắm giữ ngọn bút định đoạt tất cả.