Hành trình của Lâm Phong và những người chàng yêu thương, giờ đây, mới thực sự bước sang một trang sử vĩ đại, đầy hứa hẹn.
***
Ngay khi lời tuyên bố của Lâm Phong dứt, một luồng chấn động vô hình lan tỏa khắp Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Không gian vốn đã tĩnh lặng đến mức đáng sợ nay lại rung chuyển, không phải bởi sự phá hủy hay sụp đổ, mà là bởi một sự tái cấu trúc căn bản, một sự lột xác vĩ đại. Những phù văn vàng rực mà Lâm Phong vừa thốt ra vẫn còn lấp lánh trong không khí, như những hạt bụi tinh túy của thời gian và không gian, trước khi chúng từ từ tan biến, hòa vào bản nguyên của vũ trụ. Các đồng minh đứng đó, ánh mắt vẫn còn đong đầy sự sùng kính và ngưỡng mộ, nhưng rất nhanh sau đó, sự kinh ngạc lại xen lẫn một nỗi lo lắng mơ hồ. Họ cảm nhận được sự thay đổi không chỉ qua thị giác hay thính giác, mà bằng cả linh hồn, bằng mỗi tế bào trong cơ thể.
Tuyết Dao là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng bước đến gần Lâm Phong hơn một chút, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa vẻ hoang mang. Làn da trắng ngần của nàng khẽ run rẩy trước nguồn năng lượng khổng lồ đang lan tỏa. "Phong... chàng đã thành công! Nhưng... đây là gì?" Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút run rẩy không thể che giấu. Nàng chỉ vào không gian xung quanh, nơi những luồng năng lượng màu sắc kỳ ảo đang xoắn xuýt, kết hợp rồi lại phân tách, tạo thành những hình ảnh chớp nhoáng của các vì sao mới sinh, của những hành tinh đang hình thành, và cả những vực sâu không đáy của hư vô. Đó là một vũ điệu của sáng tạo và hủy diệt, một bản giao hưởng của sự khởi nguyên.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi vẻ ngạc nhiên, giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng. Nàng cảm thấy những mạch linh khí trong cơ thể mình đang trở nên bất ổn, như thể chúng không còn tuân theo quy luật cũ nữa. Nàng vô thức nắm chặt tay Hạ Vũ, người đang đứng cạnh bên với vẻ mặt từ bi nhưng cũng không giấu được sự bối rối. "Đại ca, vũ trụ có đang... hỏng rồi không?" Linh Nhi, vẫn còn nép sau lưng Cổ Thanh Nguyệt, ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo phản chiếu những biến động dữ dội. Cô bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm nhận được một sự vĩ đại và cũng đầy bất an.
Hoàng Lão Quái vuốt vuốt bộ râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại, nhìn Lâm Phong với vẻ vừa tự hào vừa khó hiểu. Ông ta nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu đã cạn phân nửa, rồi thở dài một tiếng, vang dội như tiếng sấm trong không gian yên tĩnh đến lạ lùng này. "Tiểu tử thối, rốt cuộc ngươi đã làm được điều gì vậy? Lão già ta cảm thấy như cả vũ trụ đang được sinh ra lần nữa!" Giọng ông ta vẫn mang vẻ cộc cằn thường thấy, nhưng ẩn sâu trong đó là sự kinh ngạc tột độ. Ông đã sống qua vô số năm tháng, chứng kiến vô vàn kỳ tích, nhưng chưa bao giờ có điều gì sánh được với cảnh tượng này.
Trần Hạo nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt cương nghị. Dù không hiểu hết mọi chuyện, nhưng lòng trung thành của hắn đối với Lâm Phong thì không hề suy suyển. "Đại ca, bất kể là gì, Trần Hạo nguyện cùng ngài vượt qua!" Thôn Thiên Thử trên vai hắn chiêm chiếp kêu, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong đầy phấn khích, như thể nó cảm nhận được một nguồn năng lượng mới, vô cùng mạnh mẽ đang tuôn chảy.
Lâm Phong khẽ nhắm mắt, một luồng ý niệm vô hình quét qua vạn vật. Chàng cảm nhận được sự hỗn loạn đang bùng lên khắp các giới. Ở phàm trần, những trận động đất dữ dội đang xé toạc mặt đất, những dòng sông cạn khô, những ngọn núi đổ sập. Ở tu chân giới, linh khí trở nên điên cuồng, các pháp tắc tu luyện trở nên mơ hồ, nhiều tu sĩ cấp thấp thậm chí còn cảm thấy kinh mạch mình như muốn nổ tung. Ở Tiên Giới, các vị tiên nhân kinh hoàng nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đang lung lay, và các quy luật vận hành của Tiên Giới dường như đang bị đảo lộn. Đó là sự sụp đổ của trật tự cũ, một quá trình tất yếu khi sợi dây Thiên Đạo bị cắt đứt.
Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Lâm Phong, không có chút hoảng loạn nào. Giờ đây, đôi mắt ấy không còn chỉ phản chiếu vũ trụ, mà còn chứa đựng cả sự thấu hiểu và khả năng kiểm soát nó. Chàng chính là Đạo, là quy tắc. Chàng chính là người đã định nghĩa lại khái niệm "trật tự." Nụ cười nhẹ trên môi chàng càng sâu hơn, mang theo sự tĩnh lặng của một vị thần chứng kiến sự thay đổi vĩ đại của thời không. Chàng chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông hồng chung từ cõi hư vô, nhưng lại mang một sự gần gũi đến kỳ lạ, xoa dịu mọi nỗi bất an trong lòng các đồng minh.
"Đây là sự khởi đầu... của một kỷ nguyên mới. Và cũng là lúc mọi bí ẩn cần được phơi bày."
Lời nói của Lâm Phong không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một mệnh lệnh trấn an. Ngay lập tức, những luồng năng lượng hỗn loạn trong Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa dường như lắng dịu lại, không còn xoắn xuýt điên cuồng mà bắt đầu chảy theo những quỹ đạo mới, hòa hợp hơn, như những dòng sông tìm về biển cả. Mặc dù sự hỗn loạn ở các giới vẫn tiếp diễn, nhưng trong vòng an toàn của Hạch Tâm, mọi thứ đã dần ổn định trở lại dưới ý niệm của chàng.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khẽ thở dài nhẹ nhõm. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt sâu sắc, thấu hiểu. "Chàng đã thực sự trở thành... một Đạo Tổ. Không, còn hơn thế nữa." Nàng cảm nhận được một sự thay đổi kinh thiên động địa, nhưng cũng nhận ra rằng Lâm Phong, dù giờ đã nắm giữ quyền năng tối thượng, vẫn là Lâm Phong của họ, với sự ấm áp và quyết đoán không đổi. Điều này khiến nàng yên tâm hơn rất nhiều.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, gật đầu kiên quyết. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng đã nói lên tất cả sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối. Nàng biết, bất kể Lâm Phong trở thành gì, chàng vẫn sẽ dẫn dắt họ đến một tương lai tươi sáng. Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và ma mị, chỉ khẽ nhếch môi, đôi mắt tím huyền bí lóe lên một tia sáng khó hiểu. Nàng dường như đã lờ mờ đoán được điều gì đó từ lâu, và giờ đây, mọi thứ chỉ đang được xác nhận.
Cổ Thanh Nguyệt, với vẻ đẹp thanh khiết và tao nhã, chắp tay trước ngực, khẽ cúi đầu trước Lâm Phong. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Thiên Đạo cũ đã lạc lối, nay có Lâm Phong Đạo Tổ kiến tạo Đạo mới, ắt là phúc phận của vạn giới." Giọng nàng nhẹ nhàng, êm ái, như một lời cầu nguyện, nhưng lại mang sức mạnh trấn an lòng người.
Lâm Phong cảm nhận được sự tin tưởng và yêu thương từ những người thân yêu. Điều đó như một dòng suối ấm áp chảy qua trái tim chàng, xoa dịu đi chút gánh nặng vô hình mà quyền năng tối thượng vừa mang lại. Chàng gật đầu, một tia sáng dịu dàng lướt qua đôi mắt chứa đựng tinh hoa của vạn vật. "Hãy đến gần đây. Đã đến lúc ta kể cho các ngươi nghe... về một câu chuyện đã bị lãng quên từ hàng vạn năm về trước."
Không gian Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa lúc này đã trở nên tĩnh lặng hoàn toàn, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, chỉ còn lại những ánh sáng huyền ảo lấp lánh và khí tức nguyên bản của vũ trụ. Các đồng minh tiến lại gần Lâm Phong, tạo thành một vòng tròn nhỏ, ánh mắt đều tập trung vào chàng, chờ đợi những khải huyền sắp được phơi bày. Một bầu không khí trang nghiêm và kỳ diệu bao trùm, như thể họ đang chuẩn bị đón nhận những bí mật vĩ đại nhất của vũ trụ.
***
Lâm Phong đưa tay lên, một làn sương mờ ảo màu mực đen từ từ hiện ra, xoay chuyển trong lòng bàn tay chàng. Đó không phải là Huyễn Mặc Quyển, mà là một phần ý niệm của nó, một phần của linh hồn chàng, một phần của bản nguyên vũ trụ. Làn sương ấy như một màn hình vô hình, từ từ hiện lên những hình ảnh cổ xưa, những cảnh tượng hùng vĩ và bi tráng của một kỷ nguyên đã bị lãng quên từ rất lâu.
"Ta không phải con người thuần túy... Ta là một phần của vũ trụ này, được sinh ra để sửa chữa những sai lầm của nó." Giọng Lâm Phong trầm ấm, vang vọng, như thể mỗi lời chàng nói ra đều là một phần của lịch sử, được khắc sâu vào tận xương tủy của thời gian.
Bạch Lão Tổ, người đã đứng im lặng quan sát từ nãy đến giờ, khẽ bước tới, dáng hình thoắt ẩn thoắt hiện trong làn sương mù ảo diệu. Lão hồ ly chín đuôi giờ đây không còn vẻ tinh quái thường thấy, mà thay vào đó là sự uy nghiêm của một người đã chứng kiến những biến cố vĩ đại của vũ trụ. Đôi mắt lão lóe lên ánh sáng trí tuệ cổ xưa. "Huyết mạch của ngươi, Phong nhi, là huyết mạch của sự khởi nguyên. Huyễn Mặc Quyển chính là 'sổ tay' mà ý chí vũ trụ ban cho ngươi để viết nên tương lai." Giọng lão ngân nga, như thể đang kể lại một huyền thoại đã bị phong ấn.
Những hình ảnh trên làn sương mực bắt đầu rõ nét hơn. Đó là cảnh tượng Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, không phải là những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ thông thường, mà là một cuộc chiến giữa những khái niệm, giữa sự sống và cái chết, giữa trật tự và hỗn loạn. Các vị thần, ma hùng mạnh với sức mạnh hủy thiên diệt địa, nhưng họ không phải là kẻ thù duy nhất. Kẻ thù lớn nhất lại là chính sự mất cân bằng của Thiên Đạo, sự tha hóa của nó qua hàng tỷ năm.
"Thiên Đạo cũ, qua thời gian, đã trở nên mục nát và cứng nhắc," Lâm Phong tiếp tục, ánh mắt chàng dõi theo những hình ảnh bi tráng trên màn sương. "Nó khao khát sự ổn định đến mức bóp nghẹt mọi sự thay đổi, mọi sự phát triển tự do. Nó đã biến vận mệnh thành xiềng xích, giam cầm vạn vật trong một vòng lặp vô tận của định mệnh đã an bài."
Tần Nguyệt, luôn là người suy tư sâu sắc nhất, khẽ nhíu mày. "Vậy ra... từ đầu chàng đã gánh vác trọng trách này? Cái gọi là 'Thiên Mệnh Chi Tử' không phải là một danh xưng, mà là một nhiệm vụ?" Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn về Bạch Lão Tổ, như muốn tìm kiếm sự xác nhận.
Bạch Lão Tổ gật đầu. "Chính xác. Khi Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đạt đến đỉnh điểm, và Thiên Đạo cũ gần như sụp đổ hoàn toàn, ý chí nguyên thủy của vũ trụ đã tự động kích hoạt một cơ chế tự cứu. Nó đã chọn lọc một 'hạt giống' từ trong vô số sinh linh, một linh hồn thuần khiết, một ý chí kiên cường, và gieo nó vào dòng chảy thời gian."
Lâm Phong đưa tay ra, những hình ảnh trên màn sương mực thay đổi. Giờ đây, đó là hình ảnh một hài nhi sơ sinh, được bao bọc trong một vầng sáng mờ ảo, trôi nổi giữa hư không bao la. Hài nhi đó, chính là Lâm Phong. "Ta được sinh ra với một mục đích duy nhất: trở thành người 'viết lại' các định luật vũ trụ, trở thành người kiến tạo trật tự mới. Và Huyễn Mặc Quyển... chính là công cụ cho việc đó."
Mộc Ly há hốc mồm kinh ngạc. "Vậy Huyễn Mặc Quyển không phải là pháp bảo sao? Nó là... là gì cơ?"
Lâm Phong mỉm cười. "Nó không phải là một pháp bảo theo nghĩa thông thường. Nó là 'bản nguyên ký ức' của vũ trụ, ghi lại mọi sự kiện từ thuở hồng hoang, mọi định luật, mọi quy tắc. Nhưng quan trọng hơn, nó là 'công cụ kiến tạo', thứ cho phép ta không chỉ đọc mà còn thay đổi, viết lại những quy luật ấy. Nó là 'bút' của Thiên Đạo mới." Chàng khẽ siết bàn tay, và làn sương mực tan biến, như thể nó đã hòa vào chính không khí. "Nó đã luôn ở trong ta, từ khi ta còn là một hạt giống. Ta đã sử dụng nó một cách vô thức, từ những ngày đầu tu luyện, mỗi khi ta cảm nhận được một sự bất công, một sự ràng buộc, và muốn phá vỡ nó."
Lam Yên đưa tay lên ngực, cảm thấy một sự chấn động mạnh mẽ. "Không hổ là Lâm Phong! Vậy mà ta cứ nghĩ chàng chỉ là một thiên tài tu luyện hiếm có. Hóa ra, chàng vốn dĩ đã là một phần của Đạo rồi!" Giọng nàng đầy sự ngưỡng mộ và tự hào.
Diệp Vô Song, với đôi mắt tím sâu thẳm, khẽ gật đầu. "Ta đã từng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa trong chàng, một sự bất đồng với Thiên Đạo cũ. Giờ thì mọi thứ đã rõ ràng." Nàng nhìn Lâm Phong với một vẻ thấu hiểu, như thể nàng cũng mang trong mình những bí mật của một quá khứ xa xăm.
Cổ Thanh Nguyệt mỉm cười. "Thảo nào, chàng luôn có một sự tự do trong tâm hồn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ định luật nào, ngay cả khi chưa đạt đến cảnh giới này." Nàng đã từng cảm nhận được sự đặc biệt của Lâm Phong, nhưng không thể nào lý giải được. Giờ đây, mọi khúc mắc đều đã được gỡ bỏ.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng như sương sớm, nước mắt khẽ rưng rưng. Nàng cảm thấy một nỗi xót xa cho Lâm Phong, vì chàng đã phải gánh vác một trọng trách lớn lao như vậy từ khi mới sinh ra. "Vậy... những khó khăn mà chàng đã trải qua... tất cả đều là một phần của thử thách?"
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng hiện lên một thoáng trầm tư. "Có lẽ vậy. Mỗi chông gai, mỗi hiểm nguy đều là một bài học, một bước đệm để ta trưởng thành, để ta thấu hiểu hơn về bản chất của vạn vật, về sự cần thiết của sự thay đổi." Chàng nhìn về phía Thôn Thiên Thử, rồi Trần Hạo, rồi Hoàng Lão Quái. "Bạch Lão Tổ đã canh giữ bí mật này qua hàng ngàn năm, chờ đợi ta trưởng thành và hoàn thành sứ mệnh. Các ngươi... các ngươi đã luôn ở bên ta, dù không biết sự thật, nhưng tình yêu và sự tin tưởng của các ngươi đã là nguồn sức mạnh lớn nhất."
Bạch Lão Tổ khẽ vuốt râu, đôi mắt lão ánh lên sự mãn nguyện. "Đúng vậy. Huyết mạch của ngươi không đơn giản, tiểu tử. Nó là sự kết tinh của ý chí vũ trụ. Và những người xung quanh ngươi, họ cũng là những 'biến số' quan trọng mà Thiên Đạo cũ không thể dự đoán được. Tình ái, tình bạn, lòng trung thành... đó là những thứ mạnh hơn bất kỳ định luật nào."
Hoàng Lão Quái khẽ hừ một tiếng. "Thì ra vậy. Lão già này cứ thắc mắc sao tiểu tử ngươi lại có vận khí tốt đến vậy, đi đâu cũng gặp kỳ ngộ, gặp mỹ nhân. Hóa ra là có 'hậu trường' lớn đến thế!" Ông ta lắc đầu, nhưng trên môi lại nở một nụ cười rạng rỡ. "Vậy mà lão già này còn tưởng mình là người duy nhất hiểu được giá trị của ngươi. Hừ, đúng là Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên!"
Trần Hạo vỗ ngực, vẻ mặt kiên định. "Dù đại ca là gì, Trần Hạo vẫn là huynh đệ của đại ca! Vẫn sẽ theo đại ca đến cùng trời cuối đất!" Thôn Thiên Thử trên vai hắn cũng chiêm chiếp kêu to, như thể cũng đang tuyên thệ lòng trung thành.
Linh Nhi, cuối cùng cũng hiểu được phần nào, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong. "Vậy ca ca là Đạo Tổ thật sao? Thật lợi hại!" Cô bé nói với giọng ngây thơ, nhưng trong đó chất chứa sự ngưỡng mộ vô hạn.
Lâm Phong nhìn mọi người, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Vẻ mặt chàng vẫn trầm tĩnh, uy nghi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự ấm áp và yêu thương. Chàng đã không còn là phàm nhân bị coi thường, hay một tu sĩ phải chống chọi với định mệnh. Chàng đã trở thành Đạo Tổ, người kiến tạo trật tự. Nhưng điều quan trọng nhất, chàng vẫn là Lâm Phong của họ, vẫn là người đàn ông mà họ yêu thương và tin tưởng.
Mọi mảnh ghép của cuộc đời chàng, từ những kỳ ngộ bất ngờ, những pháp bảo thần bí, đến những mối tình sâu sắc, giờ đây đều được đặt vào đúng vị trí, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về một sứ mệnh vĩ đại đã được định trước, nhưng cũng được chính chàng viết lại bằng ý chí và tình yêu.
***
Sau khi mọi bí mật được phơi bày, một sự tĩnh lặng bao trùm khắp Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Không còn sự kinh ngạc hay bối rối, chỉ còn lại sự thấu hiểu và một niềm tin mãnh liệt. Ánh sáng huyền ảo vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây nó không còn mang vẻ hỗn loạn, mà trở nên hài hòa, như một vũ trụ thu nhỏ nằm gọn trong tầm mắt. Khí tức nguyên bản của vũ trụ tràn ngập không gian, mang theo một mùi hương thanh khiết, nguyên sơ của sự khởi nguyên, khiến mọi người cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa, trở nên nhẹ nhõm và an yên lạ thường.
Lâm Phong đưa mắt nhìn từng gương mặt thân quen, từng ánh mắt đang nhìn chàng với sự tin tưởng và yêu thương tuyệt đối. Nụ cười trên môi chàng rạng rỡ hơn, vẫn mang nét tinh quái quen thuộc, nhưng giờ đây nó còn chứa đựng sự bao dung vô hạn của một Đạo Tổ. Chàng biết, gánh nặng của trách nhiệm là rất lớn, nhưng với những người này ở bên, chàng không bao giờ cô độc.
"Đừng lo lắng," giọng Lâm Phong vang lên, trầm ấm và đầy sức thuyết phục, như tiếng thì thầm của vũ trụ, nhưng lại mang sự gần gũi đến lạ thường. "Sự hỗn loạn này sẽ nhanh chóng qua đi. Những gì đang diễn ra ở các giới chỉ là quá trình thanh lọc, là sự gột rửa những vết bẩn của Thiên Đạo cũ. Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi mọi sinh linh đều có cơ hội theo đuổi đạo của riêng mình, không bị ràng buộc bởi bất kỳ xiềng xích vận mệnh nào."
Tuyết Dao tiến lại gần hơn, bàn tay nàng khẽ chạm vào cánh tay Lâm Phong, một sự tiếp xúc nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tình yêu sâu sắc như biển cả. Đôi mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào chàng, không còn chút hoang mang nào, chỉ còn lại sự kiên định và thấu hiểu. "Dù chàng là ai, chàng vẫn là Phong của chúng ta. Chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, cùng chàng đối mặt với mọi thử thách, cùng chàng kiến tạo kỷ nguyên mới này." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang sức nặng của lời thề.
Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. "Đại ca muốn làm gì, Mộc Ly cũng sẽ theo! Mộc Ly sẽ giúp đại ca trồng thật nhiều cây xanh, làm cho vạn giới thật tươi đẹp!" Nàng nói với vẻ hồn nhiên đáng yêu, khiến không khí bớt đi phần nào sự trang trọng.
Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ nhõm. "Chàng đã gánh vác quá nhiều một mình. Từ nay về sau, hãy để chúng ta cùng chia sẻ." Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng đã thể hiện sự ủng hộ vô điều kiện.
Lam Yên nắm chặt thanh trường thương ảo ảnh bên hông, khí chất mạnh mẽ toát ra. "Chỉ cần chàng dẫn lối, Lam Yên nguyện tiên phong, dọn sạch mọi chướng ngại cho kỷ nguyên mới!" Nàng luôn là người quyết đoán và mạnh mẽ nhất.
Hạ Vũ, với vẻ mặt hiền dịu, khẽ gật đầu, ánh mắt nàng chứa đựng sự dịu dàng và lòng tin tuyệt đối. "Thiên Đạo mới chắc chắn sẽ tràn đầy tình yêu và sự sống."
Linh Nhi ôm chầm lấy chân Lâm Phong, ngẩng đầu lên, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nở nụ cười rạng rỡ. "Ca ca là Đạo Tổ vĩ đại nhất! Linh Nhi sẽ giúp ca ca thật nhiều việc!"
Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, ánh mắt tím huyền bí lóe lên một tia sáng dịu dàng hiếm thấy. Nàng không nói gì, nhưng sự hiện diện của nàng đã là một lời cam kết. Cổ Thanh Nguyệt chắp tay, mỉm cười thanh khiết. "Phật Pháp vô biên, nhưng Đạo của chàng còn rộng lớn hơn. Chúng ta sẽ cùng chàng mang lại bình an cho vạn giới."
Hoàng Lão Quái gãi gãi bộ râu bạc phơ, rồi phá lên cười ha hả. "Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm! Tiểu tử thối, cuối cùng ngươi cũng chịu gánh vác trách nhiệm rồi! Vậy là lão già này không uổng công phí rượu bao năm qua rồi!" Ông ta vỗ vai Trần Hạo, "Này tiểu tử, chuẩn bị mà hưởng phúc đi! Kỷ nguyên mới đến rồi!"
Trần Hạo cười lớn, vẻ mặt cương nghị tràn đầy hưng phấn. "Vâng, Hoàng Lão Quái! Trần Hạo nguyện theo đại ca đến khi vũ trụ tàn phai!" Thôn Thiên Thử cũng phấn khích nhảy nhót trên vai hắn, chiêm chiếp kêu to.
Lâm Phong đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Tuyết Dao. Rồi Tuyết Dao nắm lấy tay Mộc Ly, Mộc Ly nắm lấy tay Tần Nguyệt, và cứ thế, tất cả các mỹ nhân và đồng minh đều nắm chặt tay nhau, tạo thành một vòng tròn năng lượng đoàn kết và ấm áp. Một luồng khí tức hòa hợp mạnh mẽ bùng phát từ vòng tròn ấy, lan tỏa khắp Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Đây không chỉ là sự kết nối của linh hồn, mà còn là sự dung hợp của những ý chí, những trái tim, tạo thành một sức mạnh vô song, đủ sức kiến tạo cả một vũ trụ.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận sự liên kết sâu sắc với tất cả mọi người. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thanh khiết của sự khởi nguyên. Khi chàng mở mắt ra, đôi mắt ấy lóe lên một tia sáng vô cùng rực rỡ, như một siêu tân tinh vừa bùng nổ. Chàng đưa bàn tay còn lại lên không trung, lòng bàn tay ngửa ra. Không có pháp bảo nào xuất hiện, nhưng từ lòng bàn tay chàng, vô số phù văn cổ xưa màu vàng rực rỡ từ từ bay lên, xoay tròn như một dải ngân hà thu nhỏ. Đây là những phù văn của Huyễn Mặc Quyển, những định luật mới mà chàng vừa kiến tạo, giờ đây được hiển hiện ra.
Những phù văn ấy không ngừng tăng lên về số lượng, rồi chúng từ từ bay ra khỏi Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, xuyên qua mọi lớp không gian và thời gian, lan tỏa khắp vạn giới. Chúng không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà mang theo sức mạnh của sự tái tạo, của sự ổn định. Ở những nơi đang hỗn loạn, những phù văn ấy như dòng suối mát lành, xoa dịu những cơn chấn động, hàn gắn những vết nứt, điều hòa những luồng linh khí điên cuồng. Chúng không ép buộc, mà dẫn dắt, như một lời thì thầm của Đạo mới, hướng dẫn vạn vật trở về trật tự vốn có của nó, nhưng là một trật tự tự do và cân bằng hơn.
Cùng lúc đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm, vốn đã hòa vào khí tức của Lâm Phong, giờ đây khẽ rung lên, một thanh âm trong trẻo như tiếng phượng hoàng hót vang vọng khắp không gian. Thanh kiếm không hiện hình, nhưng khí tức của nó đã hòa vào những phù văn, ban cho chúng sức mạnh của sự kiên định và chính trực, đảm bảo rằng trật tự mới sẽ vững bền.
Lâm Phong đưa tầm mắt bao quát vạn giới, ánh mắt chứa đựng sự thấu triệt vạn vật, cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất đang diễn ra. Chàng không còn là một cá thể đơn độc, mà là hiện thân của Đạo, là người kiến tạo, là người giữ gìn. Và bên cạnh chàng, những người chàng yêu thương, những đồng minh trung thành, cũng đang cùng chàng gánh vác trách nhiệm vĩ đại này.
Kỷ nguyên của Huyễn Mặc Đạo, kỷ nguyên của tự do và khai sáng, đã chính thức bắt đầu dưới sự dẫn dắt của Lâm Phong Đạo Tổ và những người bạn tri kỷ của chàng. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một trang sử vĩ đại hơn nữa, nơi tình yêu và ý chí tự do sẽ là định luật tối cao của vạn vật.