Những phù văn cổ xưa màu vàng rực rỡ, mang theo ý chí của một Thiên Đạo mới, của một trật tự vừa được kiến tạo, đã rời khỏi lòng bàn tay Lâm Phong, hóa thành vô số dải lụa ánh sáng, xuyên qua tầng tầng không gian, lao đi khắp vạn giới. Chúng không vội vã, không hung hãn, mà nhẹ nhàng như hơi thở của tạo hóa, len lỏi vào từng khe hở, từng mạch linh khí, từng hạt bụi nguyên thủy. Ở những nơi quy tắc cũ đang sụp đổ, nơi linh khí đang cuộn trào điên loạn, những phù văn ấy như dòng suối mát lành tưới tắm, xoa dịu cơn khát của thế giới, hàn gắn những vết nứt vô hình đang xé toạc các vị diện. Chúng không áp đặt, mà dẫn dắt, như một lời thì thầm của Đạo, của sự cân bằng và tự do, hướng dẫn vạn vật trở về quỹ đạo, nhưng là một quỹ đạo rộng lớn và bao dung hơn.
Cửu Thiên Huyền Kiếm, giờ đây đã là một phần không thể tách rời của Lâm Phong, một phần của ý chí Đạo Tổ, khẽ ngân nga trong vô hình, thanh âm trong trẻo như tiếng phượng hoàng hót vang vọng khắp Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Sức mạnh kiên định và chính trực của nó đã hòa vào những phù văn, ban cho chúng sự vững bền, đảm bảo rằng trật tự mới sẽ không dễ dàng bị lung lay.
Lâm Phong vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh nhìn xuyên thấu vạn cổ. Chàng cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của vũ trụ, từng hơi thở của chúng sinh, từng nỗi hoảng loạn và hy vọng đang len lỏi khắp các giới. Trách nhiệm nặng nề của một Đạo Tổ không đè nặng lên vai chàng, mà hòa vào huyết mạch, trở thành một phần của bản nguyên. Chàng không còn là Lâm Phong của ngày xưa, mà là hiện thân của Đạo, là người kiến tạo, là người giữ gìn, nhưng vẫn giữ trọn vẹn trái tim nhân hậu và ý chí kiên cường của một phàm nhân nghịch thiên.
Bên cạnh chàng, vòng tròn kết nối vẫn vẹn nguyên. Tuyết Dao siết nhẹ tay chàng, ánh mắt nàng chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, không chút nghi ngờ hay sợ hãi. Nàng hiểu gánh nặng chàng đang mang, và nguyện ý cùng chàng gánh vác. Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, cùng với Bạch Lão Tổ, Hoàng Lão Quái và Trần Hạo, tất cả đều cảm nhận được sự biến đổi vĩ đại này. Họ không chỉ là đồng minh, mà là những trụ cột đầu tiên của kỷ nguyên mới, là những người Lâm Phong sẽ tin tưởng giao phó sứ mệnh. Thôn Thiên Thử, vẫn còn đang nhảy nhót trên vai Trần Hạo, đôi mắt tinh ranh lấp lánh, dường như cũng cảm nhận được sự trọng đại của thời khắc này.
Không khí trong Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa vẫn trang nghiêm, uy nghi, nhưng không còn sự căng thẳng của một cuộc đại chiến, thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc, một cảm giác về sự khởi đầu. Linh khí ở đây tinh thuần đến mức hóa lỏng, tạo thành những giọt sương long lanh, lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh sáng huyền ảo đang bao trùm. Tiếng năng lượng dao động nhẹ nhàng, như một bản giao hưởng của vũ trụ đang tái sinh, hòa quyện với tiếng vọng xa xăm của vạn vật đang định hình lại. Một mùi hương thanh khiết, như mùi của đất trời vừa được khai mở, lan tỏa, xoa dịu mọi tâm hồn.
"Vạn giới đã được giải phóng khỏi xiềng xích của Thiên Đạo cũ, nhưng trật tự mới cần được kiến tạo," Lâm Phong lên tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng nhưng không hề áp đặt, "Đây không chỉ là trách nhiệm của riêng ta, mà là của tất cả chúng ta." Chàng nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên từng gương mặt thân quen, "Thiên Đạo Vô Tình đã lùi bước, giờ là lúc Nhân Đạo Hữu Tình được thăng hoa."
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, bước tới một bước, ánh mắt phượng ẩn chứa sự suy tư. "Tình hình các giới hiện tại ra sao, phu quân? Liệu có kẻ nào lợi dụng sự hỗn loạn này không?" Nàng luôn là người lo xa, người nhìn thấy những nguy cơ tiềm ẩn.
Bạch Lão Tổ, hóa thành lão bà phúc hậu, khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên niềm hy vọng. "Huyết mạch của Đạo Tổ đã được kích hoạt hoàn toàn, thần niệm của người có thể bao trùm vạn giới, nhưng sự hỗn loạn không thể dẹp yên trong một sớm một chiều. Hàng vạn năm qua, Thiên Đạo cũ đã tạo ra quá nhiều khe hở, quá nhiều thế lực ngầm dựa dẫm vào nó. Nay trật tự đảo lộn, những kẻ đó tất nhiên sẽ tìm cách kiếm lợi." Giọng nói của bà trầm ổn, mang theo sự uyên bác của kẻ đã chứng kiến bao nhiêu kỷ nguyên hưng suy.
Lâm Phong gật đầu, đồng ý với lời nhận định của Bạch Lão Tổ. Chàng đưa bàn tay lên không trung, nhẹ nhàng phất qua. Không gian trước mặt chợt rung động, rồi từ từ mở ra, không phải là một cánh cửa, mà là một tấm bản đồ tinh giới khổng lồ, được dệt nên từ ánh sáng và linh khí, hiện ra trước mắt mọi người. Tấm bản đồ ấy sống động như thật, hiển thị vô số các tiểu thế giới, các đại giới, các vị diện đang kết nối với nhau. Trên bản đồ, có những điểm sáng rực rỡ, tượng trưng cho những nơi đã kịp thời thích nghi với trật tự mới, nơi linh khí đang dần ổn định. Nhưng cũng có vô số điểm tối, những vệt đỏ, những luồng khói đen, tượng trưng cho sự hỗn loạn, cho những nơi đang bị tàn phá, nơi những thế lực cũ đang rục rịch hành động.
Chàng nhìn vào tấm bản đồ, ánh mắt thấu triệt vạn vật, như thể có thể nhìn xuyên qua từng tầng không gian, trực tiếp cảm nhận được những gì đang diễn ra ở đó. "Nhìn xem," chàng khẽ nói, chỉ tay vào một vệt đỏ đang lan rộng ở rìa bản đồ, "Đó là Tiên Giới, và cụ thể hơn, là một vùng đất cũ của Ma Long Điện. Dù Thiên Đạo cũ đã bị phá vỡ, nhưng tàn dư của chúng vẫn chưa bị diệt trừ hoàn toàn. Chúng đang lợi dụng sự bất ổn của linh khí để càn quét các tiểu giới lân cận, nhằm xây dựng lại thế lực."
Sự hỗn loạn của Tiên Giới hiện lên qua thần niệm của Lâm Phong vô cùng chân thực. Các vị diện Tiên Giới, vốn đã hùng vĩ và tráng lệ, giờ đây đang rung chuyển dữ dội. Những ngọn núi Tiên gia sừng sững, được hình thành từ linh khí thuần túy, giờ đây xuất hiện những vết nứt lớn, đá lở ầm ầm. Linh khí cuộn trào dữ dội hơn bình thường, không còn tuần hoàn theo quy luật cũ mà trở nên hỗn loạn, điên cuồng, biến thành những cơn lốc xoáy năng lượng, xé toạc không gian. Tiếng gió rít gào như những linh hồn than khóc, hòa lẫn với tiếng sấm sét xa xăm không ngừng giáng xuống, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Xa xa, tiếng kêu hoảng loạn của sinh linh, của những Tiên nhân đang cố gắng trụ vững giữa cơn đại biến, truyền tới như tiếng vọng từ một thế giới sắp tận. Một mùi linh khí hỗn loạn, tanh nồng mùi đất đá vỡ vụn, phảng phất trong không gian hư vô, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, đầy rẫy bất ổn.
Qua những hình ảnh đó, mọi người thấy rõ một nhóm Ma tu, với y phục đen kịt và khí tức âm lãnh, đang tấn công một tòa thành nhỏ bé, vốn là nơi trú ngụ của những Tiên nhân cấp thấp. Chúng cười khẩy, hưởng thụ sự hỗn loạn mà Thiên Đạo mới mang lại, coi đó là cơ hội để bành trướng thế lực. Những pháp bảo cổ quái, mang theo tà khí nồng nặc, được chúng vung vẩy, tàn sát không chút thương tiếc.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất anh hùng, nghiến răng, nắm chặt trường thương trong tay. Ánh mắt nàng sắc bén như chim ưng, lộ rõ vẻ phẫn nộ. "Những kẻ này vẫn không chịu an phận! Để ta đi dẹp loạn!" Giọng nói của nàng dứt khoát, vang dội, đầy quyết tâm. Nàng luôn là người tiên phong, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Hoàng Lão Quái, vuốt vuốt bộ râu bạc phơ, nhếch mép khinh thường. "Hừm, đúng là những con giun đất không biết trời cao đất rộng. Đạo Tổ vừa mới lập, quy tắc mới vừa ban, chúng đã muốn chọc giận. Đúng là muốn chết không ai cản." Ông ta lắc đầu, ánh mắt tinh anh thoáng qua một tia lo lắng. Dù bề ngoài bất cần, nhưng ông vẫn luôn quan tâm đến sự an nguy của đệ tử và vạn giới.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào tấm bản đồ tinh giới. "Không cần gấp. Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện để ổn định vạn giới, không chỉ là dập tắt vài mầm họa đơn lẻ." Chàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lam Yên, rồi quay sang Trần Hạo. "Nhưng những mầm họa như thế này, nếu không được dập tắt ngay lập tức, sẽ nhanh chóng lan rộng, gây ra những tai ương không thể vãn hồi. Chúng ta cần trấn an chúng sinh, cho thấy Đạo mới có khả năng bảo vệ họ." Chàng chỉ điểm một khu vực đang bị tàn dư Ma Long Điện uy hiếp mạnh nhất. "Vùng này, Phế Tích Cổ Thành, đang bị uy hiếp nghiêm trọng. Lam Yên, Trần Hạo, hai người sẽ đi trước. Mộc Ly, ngươi đi cùng, với khả năng của mình, có thể giúp dò la tình hình và dẫn đường."
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, gật đầu lia lịa. "Được thôi! Mộc Ly sẽ đi!" Nàng luôn tràn đầy năng lượng và sẵn sàng hành động. Thôn Thiên Thử, như hiểu được ý chủ nhân, chiêm chiếp một tiếng, nhảy lên vai Mộc Ly, đôi mắt đen láy đảo quanh cảnh giác.
Trần Hạo vỗ ngực, vẻ mặt cương nghị tràn đầy ý chí chiến đấu. "Vâng, đại ca! Trần Hạo nguyện tiên phong!"
Tuyết Dao khẽ cau mày, nhìn Lâm Phong. "Chàng không đi cùng sao?" Nàng hiểu chàng muốn phân chia nhiệm vụ, nhưng vẫn lo lắng.
Lâm Phong mỉm cười trấn an. "Không. Ta cần ở đây, cảm nhận sự biến đổi của vạn giới, và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Dập tắt một mối họa nhỏ chỉ là khởi đầu, chúng ta cần một chiến lược lớn hơn để kiến tạo một kỷ nguyên thực sự thịnh vượng." Chàng quay sang những người còn lại. "Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Bạch Lão Tổ, ba người hãy cùng ta phân tích bản đồ tinh giới, đưa ra những phương án ổn định linh khí, quy hoạch lại các mạch địa linh, và thiết lập những quy tắc cơ bản cho các giới. Hạ Vũ, Linh Nhi, Cổ Thanh Nguyệt, Diệp Vô Song, các nàng sẽ hỗ trợ ta trong việc này, dùng sức mạnh của mình để truyền tải ý chí của Đạo mới, giúp các tiểu thế giới thích nghi nhanh hơn."
Tần Nguyệt gật đầu, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên định. "Phu quân cứ yên tâm. Chúng thiếp sẽ không làm chàng thất vọng."
Hoàng Lão Quái cười khà khà. "Tiểu tử ngươi đúng là khắc tinh của lão già này! Cứ tưởng được an nhàn uống rượu, ai dè lại có việc để làm. Thôi được rồi, lão già này cũng sẽ góp sức một tay, dù sao cũng là Đạo mới mà tiểu tử ngươi lập ra." Ông ta nói vậy, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự tự hào và mãn nguyện.
Lâm Phong khẽ gật đầu, một luồng ý niệm truyền thẳng vào tâm trí của Lam Yên, Trần Hạo và Mộc Ly. "Đi đi. Cứ làm theo những gì các ngươi đã được chỉ dẫn. Đừng để bất kỳ kẻ nào làm ô uế kỷ nguyên mới này."
Ba người gật đầu, không chậm trễ, họ hóa thành ba luồng sáng, lao vụt ra khỏi Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, hướng thẳng về phía Phế Tích Cổ Thành trên tấm bản đồ tinh giới.
***
Phế Tích Cổ Thành, một tiểu thế giới đã bị lãng quên từ hàng vạn năm, giờ đây càng thêm hoang tàn dưới sự ảnh hưởng của sự thay đổi Thiên Đạo. Những tòa nhà cổ kính, từng là biểu tượng của một nền văn minh huy hoàng, giờ chỉ còn là những tàn tích đổ nát, những khối đá sừng sững bị gió thời gian bào mòn. Linh khí ở đây yếu ớt, hoặc cuộn trào hỗn loạn thành những luồng khí độc hại, khiến không gian trở nên u ám và nặng nề. Gió mạnh rít qua các khe tường đổ nát, mang theo những hạt bụi mịn màng, phủ mờ cả tầm nhìn, tạo nên một khung cảnh hoang tàn đến rợn người. Tiếng đá lở, tiếng gỗ mục nát kêu kẽo kẹt, hòa lẫn với tiếng gào thét của những Ma tu, tạo nên một bản hòa tấu ghê rợn của sự hủy diệt. Mùi bụi đất ẩm mốc, mùi kim loại gỉ sét, xen lẫn mùi máu tanh nồng nặc, ám ảnh khắp không gian.
Tại trung tâm của phế tích, một nhóm Ma tu hung hãn, tàn dư của Ma Long Điện, đang điên cuồng tấn công một làng nhỏ ẩn mình giữa những tàn tích đổ nát. Chúng không ngừng vung vẩy pháp bảo, tung ra những chiêu thức tàn độc, phá hủy mọi thứ trên đường đi. Những tiếng kêu khóc thảm thiết của dân làng vang lên, nhưng bị át đi bởi tiếng cười khẩy man rợ của bọn Ma tu.
Tên thủ lĩnh Ma tu, một lão già gầy gò với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt dữ tợn, vung tay, một quả cầu hắc ám lao thẳng vào ngôi nhà gỗ cuối cùng còn sót lại. "Ha ha ha! Thiên Đạo sụp đổ, thời đại của chúng ta đã đến! Kỷ nguyên của sự hỗn loạn sẽ là thiên đường cho Ma đạo! Kẻ nào dám cản đường chúng ta?" Hắn cười lớn, âm thanh chói tai vang vọng khắp phế tích. Những Ma tu khác cũng phụ họa, ánh mắt chúng đầy vẻ tham lam và tàn bạo.
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng chói lọi, tinh khiết như trăng rằm, xé tan bầu không khí u ám, giáng xuống trung tâm phế tích. Luồng sáng ấy không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà mang theo một uy áp vô hình, khiến tất cả Ma tu đang cười cợt bỗng chốc cứng đờ, như bị đóng băng tại chỗ.
Khi ánh sáng tan đi, ba bóng người hiện ra, khí thế hùng hồn như chư thần giáng thế. Lâm Phong đứng ở giữa, thân vận trường bào xanh sẫm, khuôn mặt thanh tú giờ đây toát lên vẻ uy nghiêm của một Đạo Tổ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng quét qua đám Ma tu, không một chút biểu cảm, nhưng lại khiến chúng run rẩy tận xương tủy. Bên cạnh chàng, Lam Yên kiên quyết, trường thương trong tay ánh lên hàn quang lạnh lẽo. Trần Hạo vạm vỡ, gương mặt cương nghị đầy sát khí. Và Mộc Ly, tuy nhỏ nhắn nhưng ánh mắt lại tinh anh, cảnh giác, Thôn Thiên Thử trắng muốt đang đứng trên vai nàng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào đám Ma tu, sẵn sàng hành động.
Lam Yên không kìm được sự tức giận, nàng bước tới một bước, trường thương chỉ thẳng vào tên thủ lĩnh Ma tu. "Ngu xuẩn! Đạo Tổ đã lập, trật tự mới đã ban, các ngươi còn dám làm càn!" Giọng nói của nàng dứt khoát, vang dội như tiếng sấm. "Kỷ nguyên cũ đã qua, các ngươi còn ôm mộng bá chủ loạn thế ư? Đúng là tự tìm đường chết!"
Tên thủ lĩnh Ma tu, sau giây phút bàng hoàng, cố gắng trấn tĩnh, nhưng ánh mắt hắn vẫn lộ rõ vẻ hoảng sợ khi đối diện với uy áp của Lâm Phong. Hắn không biết Lâm Phong là ai, nhưng cái khí chất siêu phàm thoát tục, cái uy áp vô hình kia khiến hắn cảm thấy như một con kiến nhỏ bé đang đối diện với một ngọn núi cao không thể vượt qua. "Ngươi... ngươi là ai?" Hắn lắp bắp hỏi, giọng nói không còn vẻ ngông cuồng như trước.
Lâm Phong không trả lời trực tiếp. Chàng khẽ đưa bàn tay lên không trung, lòng bàn tay ngửa ra. Không có pháp bảo nào được triệu hồi, không có linh khí nào cuộn trào dữ dội. Nhưng từ lòng bàn tay chàng, một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, bao trùm toàn bộ phế tích. Đó là uy áp của Đạo Tổ, của người kiến tạo ra quy tắc.
"Kỷ nguyên mới, không dung túng bất kỳ sự tàn phá nào," giọng nói của Lâm Phong vang vọng khắp không gian, trầm thấp nhưng mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển, như lời phán quyết của Thiên Đạo. "Hồi đầu là bờ, hoặc... diệt vong!" Chàng không cần phải lớn tiếng, từng chữ thốt ra đều mang theo chân lý của Đạo, trực tiếp đánh sâu vào linh hồn của đám Ma tu.
Đám Ma tu bỗng chốc cảm thấy như có một ngọn núi vô hình đang đè nặng lên mình, khiến chúng không thể nhúc nhích, không thể thở. Linh khí trong cơ thể chúng trở nên hỗn loạn, không thể điều động. Tên thủ lĩnh Ma tu quỳ sụp xuống, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn nhận ra, đây không phải là một cường giả bình thường, mà là một sự tồn tại vượt xa mọi cấp bậc mà hắn từng biết.
Lâm Phong khẽ phất tay. Uy áp vô hình tan biến, nhưng sự sợ hãi vẫn còn đọng lại trong tâm trí đám Ma tu. Chàng không cần phải ra tay, bởi vì đã có những người khác sẵn sàng thay chàng làm điều đó.
Lam Yên không chút do dự, nàng xông lên đầu tiên, trường thương trong tay hóa thành một dải lụa bạc, quét ngang qua. Những Ma tu cấp thấp không kịp phản ứng, đã bị chấn động bởi uy áp của Lâm Phong, giờ đây không có sức chống cự, từng tên một bị đánh bay, thân thể tan nát trong không trung. Trần Hạo theo sau, song quyền hóa thành những cơn gió lốc, mang theo sức mạnh bạo liệt, mỗi cú đấm đều khiến không khí nổ tung, đánh tan tác đám Ma tu còn lại. Thôn Thiên Thử, với tốc độ kinh người, nhảy nhót giữa chiến trường, đôi mắt tinh quái lóe lên những tia sáng kỳ dị. Nó không tấn công trực diện, mà như một bóng ma, vồ lấy những kẻ định bỏ trốn, cắn xé linh hồn chúng, khiến chúng phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi hóa thành tro bụi.
Mộc Ly, không trực tiếp tham chiến, nhưng nàng lại là người kiểm soát chiến trường. Nàng nhẹ nhàng vung tay, những sợi dây leo xanh biếc từ lòng đất mọc lên như những con rắn khổng lồ, quấn chặt lấy những Ma tu còn đang chống cự yếu ớt, giam cầm chúng, chờ đợi Lam Yên và Trần Hạo kết liễu. Nàng không thích giết chóc, nhưng nàng hiểu rõ sự cần thiết của việc dẹp trừ mầm họa.
Chỉ trong chớp mắt, đám Ma tu hung hãn ban nãy đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Tên thủ lĩnh Ma tu, dù cố gắng chống cự, nhưng cuối cùng cũng bị Lam Yên một thương đâm xuyên tim, kết thúc cuộc đời trong sự hoảng loạn. Mùi máu tanh trong không khí dần nhạt đi, thay vào đó là mùi đất đá và linh khí thanh tẩy.
Lâm Phong bước tới, nhìn qua khung cảnh hỗn loạn sau trận chiến. Dân làng, những người sống sót, vẫn còn co ro trong sợ hãi, không dám tin vào mắt mình. Chàng không nói gì, chỉ khẽ nhấc tay. Từ lòng bàn tay chàng, một luồng ánh sáng dịu nhẹ màu xanh lá cây từ từ lan tỏa, bao phủ toàn bộ ngôi làng nhỏ. Đó là sức mạnh của sự sống, của sự hồi phục, của Đạo mới. Những vết thương của dân làng nhanh chóng lành lại, những ngôi nhà bị phá hủy bắt đầu được phục hồi một cách kỳ diệu, dù chỉ là tạm thời, nhưng cũng đủ để trấn an lòng người. Linh khí hỗn loạn trong vùng cũng dần được điều hòa, trở nên tinh khiết hơn.
Chàng quay lại nhìn Lam Yên, Trần Hạo, Mộc Ly và Thôn Thiên Thử. "Làm tốt lắm. Đây chỉ là mối họa đầu tiên. Vạn giới vẫn còn vô số nơi cần được ổn định. Nhưng qua đây, chúng ta đã cho chúng sinh thấy được sức mạnh và ý chí của Đạo mới. Kỷ nguyên của Huyễn Mặc Đạo sẽ là kỷ nguyên của sự bảo vệ và kiến tạo."
Lam Yên gật đầu, khuôn mặt nàng vẫn còn vẻ nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đã dịu đi nhiều. "Chúng ta đã sẵn sàng, Đạo Tổ."
Trần Hạo siết chặt nắm đấm, tràn đầy hưng phấn. "Trần Hạo nguyện theo đại ca đến khi vũ trụ tàn phai!" Thôn Thiên Thử chiêm chiếp kêu to, như muốn khẳng định điều đó.
Lâm Phong khẽ mỉm cười. "Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một hành trình kiến tạo. Sẽ còn nhiều thế lực cũ, nhiều mầm mống hỗn loạn khác cần được giải quyết. Và các ngươi, những người bạn đồng hành của ta, sẽ là những sứ giả đầu tiên của Đạo mới, mang ánh sáng và trật tự đến mọi ngóc ngách của vạn giới." Chàng nhìn về phía xa xăm, nơi tấm bản đồ tinh giới vẫn còn lấp lánh trong tâm trí. "Hãy nhớ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chúng ta kiến tạo, không phải áp đặt."
Lam Yên, Trần Hạo và Mộc Ly gật đầu, hiểu rõ ý tứ của Lâm Phong. Họ biết rằng, việc dẹp tan đám Ma tu này chỉ là một bước khởi đầu. Hành trình kiến tạo một kỷ nguyên mới, một vũ trụ tràn đầy tự do và cân bằng, sẽ còn dài và đầy thử thách. Nhưng với Lâm Phong Đạo Tổ dẫn dắt, và với ý chí kiên định của tất cả, họ tin rằng Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, sẽ thực sự mang lại bình yên cho vạn giới.
Hành trình vĩ đại của sự kiến tạo, nơi mỗi người đều có một vai trò quan trọng, đã chính thức bắt đầu.