Bóng chiều tà rải vàng trên những ngọn cây non, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường.
Mộc Ly là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng reo lên một tiếng đầy vui sướng, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu. “Nơi này… thật đẹp! Thật không thể tin được! Từ một nơi chết chóc như vậy mà lại có thể trở nên sống động thế này!” Nàng chạy tới, chạm tay vào một mầm cây xanh đang vươn mình trên vách đá, cảm nhận dòng sinh khí thuần khiết. Vẻ hoạt bát, nhiệt huyết của nàng đã trở lại, thậm chí còn rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Lâm Phong mỉm cười. Nụ cười nửa miệng tinh quái đã quay trở lại trên môi chàng, nhưng lần này nó mang theo sự mãn nguyện và bình yên sâu sắc. Chàng đứng giữa khoảng đất trống, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành tràn vào phổi. “Đúng vậy. Bây giờ, chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng thực sự, biến nơi này thành một biểu tượng của sự sống và hòa bình.”
Tuyết Dao khẽ gật đầu, đôi mắt phượng nhìn cảnh vật xung quanh, ánh lên một tia sáng ấm áp. “Một khởi đầu mới… cho Ma Cung Huyết Ảnh, và cho cả vạn giới.” Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng giờ đây còn chứa đựng sự an yên.
Lâm Phong đưa tay vào Huyễn Mặc Quyển. Từ trong đó, chàng lấy ra một hạt giống nhỏ bé, nhưng rực rỡ ánh sáng sinh cơ. Hạt giống đó không phải là một hạt giống bình thường, mà là một hạt giống được kết tinh từ tinh hoa của Huyễn Mặc Quyển, mang theo khả năng diễn hóa và sinh trưởng kỳ diệu. Chàng đưa hạt giống cho Mộc Ly. “Nàng là tinh linh của sự sống, hãy gieo hạt giống này. Nó sẽ là biểu tượng của Thiên Đạo Tự Do, của sự hồi sinh vĩnh cửu.”
Mộc Ly trịnh trọng đón lấy hạt giống, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tự hào. Nàng cùng Lâm Phong quỳ xuống giữa khoảng đất trống, nhẹ nhàng đặt hạt giống xuống lòng đất đã được thanh tẩy. Ngay lập tức, một luồng sinh khí mạnh mẽ từ hạt giống bùng phát. Hạt giống nảy mầm, nhanh chóng vươn lên, thân cây non rực rỡ, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, ngũ sắc. Chỉ trong chốc lát, nó đã trở thành một cây non cao lớn, lá xanh biếc, hoa trắng muốt, mang theo sinh khí dồi dào, lan tỏa khắp nơi. Đây chính là ‘Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ’, một cái tên mà Lâm Phong đã đặt cho nó, biểu tượng của sự kết hợp giữa Huyễn Mặc Chi Đạo và sinh mệnh bất diệt.
Các mỹ nhân cùng Lâm Phong đứng xung quanh, ngắm nhìn Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ lớn lên. Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót, và mùi hương thanh khiết từ cây non hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Họ cảm nhận được sự kết nối giữa vạn vật, giữa sinh mệnh và thiên địa, một kết nối mà trước đây đã bị ma khí và tà niệm phá vỡ.
Lâm Phong quay sang Tuyết Dao, nắm chặt bàn tay nàng. Bàn tay nàng lạnh lẽo như băng, nhưng lại mang đến cho chàng một sự ấm áp kỳ lạ, như một nguồn năng lượng vĩnh cửu. Chàng nhìn vào đôi mắt phượng của nàng, trong đó phản chiếu hình ảnh của chàng, của những người vợ khác, và của Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ đang rực rỡ trong ánh chiều tà.
“Cuối cùng… chúng ta đã làm được,” Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói tràn đầy tình yêu và mãn nguyện. Chàng quay sang nhìn Lam Yên, Tần Nguyệt, Mộc Ly, ánh mắt dịu dàng như muốn nói rằng, đây là thành quả của tất cả bọn họ.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy gánh nặng trên vai như được trút bỏ phần nào. Dù con đường phía trước vẫn còn dài, dù trách nhiệm của một Đạo Tổ vẫn còn đó, nhưng chàng biết rằng, chàng không hề đơn độc. Chàng có những người vợ tuyệt vời này, những người đã cùng chàng trải qua bao phong ba bão táp, cùng chàng kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.
Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ đứng sừng sững giữa lòng Ma Cung Huyết Ảnh đã được thanh tẩy, như một ngọn hải đăng của hy vọng. Nó không chỉ là một cái cây, mà là một lời hứa, một minh chứng cho sự bất diệt của sinh mệnh, cho sức mạnh của tình yêu và ý chí kiên cường. Vạn giới đang đứng trước một trang sử mới, một kỷ nguyên của hòa bình và thịnh vượng chưa từng có, nơi Thiên Đạo Tự Do ngự trị, và Nhân Đạo Hữu Tình mãi mãi trường tồn, được gieo mầm từ chính trái tim của Lâm Phong và các phu nhân, tại nơi từng là cội nguồn của mọi tà ác.
***
Vài ngày sau, trong một điện thờ thanh tịnh tại Tiên Cảnh Lâm Phong, nơi tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa quyện vào tiếng chim biển kêu nhẹ, tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc và tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Cả không gian tràn ngập mùi muối biển trong lành, hương hoa cỏ dại dịu nhẹ, mùi thơm đặc trưng từ các loại linh quả quý hiếm và cả mùi gỗ quý trầm lắng. Bầu không khí nơi đây thanh bình đến mức gần như có thể cảm nhận được sự thơ mộng len lỏi vào từng tế bào, tràn đầy sức sống và linh khí dồi dào, mang theo hơi thở của biển cả, của núi rừng. Ánh sáng rực rỡ của buổi sáng sớm xuyên qua những tán lá xanh biếc, tô điểm cho cảnh sắc tươi đẹp như một tiên cảnh, khiến mọi lo âu dường như tan biến. Thời tiết ôn hòa quanh năm, nắng ấm áp, gió biển mát lành, tạo nên một khung cảnh lý tưởng cho việc đàm luận.
Lâm Phong, trong bộ trường bào màu xanh sẫm, khuôn mặt thanh tú với nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, đang ngồi phía đầu bàn, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt thân thuộc. Bên cạnh chàng là Tuyết Dao, thanh tĩnh như một đóa sen băng, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa vẻ an yên. Mộc Ly với vẻ hoạt bát, mái tóc màu nâu hạt dẻ tết bím điểm những cành cây nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh đầy mong đợi. Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, toát lên khí chất của một người trí tuệ. Lam Yên, mạnh mẽ và kiên định, ánh mắt sắc bén như chim ưng, trang phục chiến đấu màu đỏ sẫm ôm sát dáng người săn chắc. Hạ Vũ dịu dàng, thanh khiết, đôi mắt trong veo như nước hồ, mái tóc dài mượt mà cài một bông hoa nhỏ. Linh Nhi đáng yêu, đôi mắt to tròn đen láy, ngồi cạnh Lâm Phong, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt ve Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên vai chàng. Diệp Vô Song bí ẩn, ma mị với đôi mắt tím huyền bí, khí chất vương giả. Và Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết tao nhã, mái tóc đen tuyền búi cao, toát lên vẻ nhân từ.
Bạch Lão Tổ, hóa thành một lão bà phúc hậu, tóc bạc như tuyết, cùng Hoàng Lão Quái, lão già râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch, tay cầm bầu rượu, cũng ngồi ở những vị trí quan trọng. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn, thỉnh thoảng mở hé, như thể cũng đang lắng nghe cuộc đàm luận quan trọng này. Không khí trong điện thờ tràn ngập sự ấm cúng, nhưng cũng vô cùng nghiêm túc khi họ phác thảo những đường nét cuối cùng cho trật tự vạn giới mới.
Lâm Phong chậm rãi mở lời, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng: “Việc thanh tẩy đã hoàn tất, nhưng xây dựng một trật tự mới, một kỷ nguyên thịnh vượng còn là một hành trình dài hơn. Chúng ta cần một tầm nhìn rõ ràng và sự đồng lòng từ vạn giới. Vết thương của cuộc chiến vẫn còn đó, và những định kiến, hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy của các chủng tộc không thể xóa bỏ trong một sớm một chiều.” Chàng đưa tay phác họa trên một bản đồ tinh không được làm từ những sợi tơ linh khí, các đường nét của vạn giới hiện lên mờ ảo, lấp lánh. “Chúng ta không chỉ cần hàn gắn, mà còn phải tạo dựng một nền móng vững chắc cho sự hợp tác và phát triển vĩnh cửu.”
Tuyết Dao khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo sự thanh tĩnh đặc trưng của nàng. “Sự đoàn kết là nền tảng. Nếu không có sự tin tưởng và liên kết chặt chẽ, mọi nỗ lực đều sẽ như cát trên biển. Chúng ta cần một khế ước ràng buộc tất cả các giới, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng ý chí và niềm tin vào một tương lai chung.” Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ kiên định, dù lời nói nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân.
Tần Nguyệt, với vẻ uyên bác của mình, tiếp lời: “Tri thức là ánh sáng. Mọi sự thù hằn, mọi sự phân biệt đều bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết và định kiến. Việc thiết lập một học viện chung, nơi mọi chủng tộc, mọi giới diện có thể học hỏi lẫn nhau, trao đổi công pháp, truyền bá văn hóa, sẽ là bước đi quan trọng nhất để xóa bỏ những rào cản vô hình đó, thúc đẩy tiến bộ và khai sáng tâm hồn.” Nàng vuốt nhẹ búi tóc, ánh mắt nhìn xa xăm như đã thấy được hình ảnh của một học viện vĩ đại.
Hoàng Lão Quái, nghe đến đây, không nhịn được mà bật cười ha hả, nhấp một ngụm rượu thơm lừng. “Ha ha, tiểu tử, ý tưởng không tồi! Nhưng muốn lão đầu này ra mặt, phải có rượu ngon mới được!” Lão nói xong, lại nheo mắt cười tủm tỉm, vẻ mặt vô cùng lười biếng nhưng lại ẩn chứa sự thông tuệ sâu sắc. Lâm Phong chỉ mỉm cười, biết rằng Hoàng Lão Quái chỉ đang trêu chọc, lão đã sớm đồng ý giúp đỡ từ lâu.
Lam Yên, với tính cách cương trực và thực tế, lập tức nhìn vào khía cạnh thực tiễn. “Liên minh và tri thức cần được hỗ trợ bởi một hệ thống vững chắc. Giao thương là mạch máu của sự phát triển. Chúng ta cần thiết lập một hệ thống giao thương xuyên giới, an toàn và công bằng, để tài nguyên và vật phẩm có thể lưu thông thông suốt, tránh tình trạng chèn ép, bóc lột.” Nàng siết chặt nắm tay, ánh mắt đầy kiên nghị. “An ninh cho các tuyến đường thương mại cũng là một vấn đề sống còn.”
Diệp Vô Song khẽ nhíu mày, đôi mắt tím huyền bí lộ ra vẻ trầm tư. “An ninh và trật tự là cần thiết. Khế ước phải có luật lệ, và luật lệ phải được thực thi nghiêm minh. Một liên minh lỏng lẻo sẽ không thể tồn tại lâu dài.” Giọng nàng trầm thấp, uy quyền, mang theo khí chất của một người đã trải qua vô số biến cố.
Cổ Thanh Nguyệt dịu dàng nói: “Hơn hết, chúng ta cần bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa, lịch sử của mỗi giới. Đó là gốc rễ, là bản sắc. Một thế giới mất đi bản sắc sẽ không còn là một thế giới nữa.”
Bạch Lão Tổ vuốt râu, gật gù tán thành. “Chính xác! Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử! Ngươi đang gánh vác sứ mệnh của vạn tộc. Việc xây dựng này, phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ lòng người, rồi mới đến thể chế.” Lão nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy tự hào và tin tưởng.
Lâm Phong cảm nhận được sự ủng hộ và trí tuệ từ những người thân yêu. Chàng mỉm cười, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Được! Vậy thì, ba trụ cột chính của kỷ nguyên mới sẽ là: ‘Vạn Giới Hòa Bình Khế Ước’ để thiết lập liên minh vĩnh cửu, ‘Học Viện Vạn Đạo’ để truyền bá tri thức và xóa bỏ định kiến, và ‘Thương Lộ Vô Cực’ để thúc đẩy giao thương và phát triển kinh tế. Ngày mai, chúng ta sẽ triệu tập vạn giới tại Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, chính thức ban bố kỷ nguyên mới!” Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ cựa quậy, phát ra tiếng chiêm chiếp đáng yêu, như thể cũng đang cổ vũ cho quyết định trọng đại này. Lâm Phong khẽ vỗ về nó, cảm nhận sự mềm mại của bộ lông, và một cảm giác bình yên len lỏi qua trái tim. Gánh nặng trên vai chàng vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng cô độc, mà là trách nhiệm được chia sẻ cùng những người chàng yêu thương và tin tưởng nhất.
***
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên đến đỉnh, rọi những tia nắng vàng rực rỡ xuống Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa. Nơi đây, vốn là trung tâm quyền lực của ‘Thiên Đạo’ cũ, giờ đây đã được Lâm Phong cải tạo thành một quảng trường khổng lồ, rộng lớn không kém gì một tiểu thế giới. Linh khí vạn giới cuồn cuộn hội tụ về đây, tạo nên những luồng sáng ngũ sắc huyền ảo, bồng bềnh như tiên cảnh. Tiếng pháp âm vang vọng từ các trụ đá linh quang khổng lồ, tiếng chuông đồng thanh ngân dài liên hồi, hòa cùng tiếng nghị luận trang nghiêm nhưng đầy hưng phấn từ đám đông đại diện, tạo nên một bản giao hưởng hùng tráng. Mùi hương trầm tinh khiết hòa quyện với mùi linh thảo nhẹ thoảng, lan tỏa khắp không gian, mang theo cảm giác của một khởi đầu mới, của sự đoàn kết và hy vọng. Bầu không khí trang nghiêm, uy nghi, tràn đầy linh khí, khiến mỗi người có mặt đều cảm thấy một nguồn năng lượng vô tận đang chảy trong huyết quản, một cảm giác về sự thay đổi vĩ đại đang diễn ra.
Hàng vạn đại diện từ khắp Tiên Giới, Linh Giới, Nhân Giới, Yêu Giới, Quỷ Giới và vô số tiểu vị diện khác tề tựu đông đủ. Tiên nhân thanh thoát với xiêm y lụa là, yêu tộc hùng dũng với hình hài bán thú, trưởng lão nhân loại râu tóc bạc phơ, và những sinh linh kỳ dị từ các giới khác nhau, tất cả đều có mặt, ánh mắt đổ dồn về đài cao nhất.
Trên đài cao, Lâm Phong đứng sừng sững, thân hình không quá cường tráng nhưng toát lên khí thế uy nghi của một Đạo Tổ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng quét qua đám đông, ẩn chứa sự thông minh sắc sảo và ý chí kiên định. Trang phục trường bào màu đen tuyền càng làm nổi bật vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần quyền uy của chàng. Phía sau chàng, tám mỹ nhân rực rỡ như những vì sao, mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên khí chất phi phàm. Tuyết Dao lạnh lùng thanh thoát, Mộc Ly rạng rỡ đầy sức sống, Tần Nguyệt uyên bác dịu dàng, Lam Yên mạnh mẽ kiên cường, Hạ Vũ thanh khiết từ bi, Linh Nhi đáng yêu tinh nghịch, Diệp Vô Song bí ẩn ma mị, và Cổ Thanh Nguyệt ôn nhu thánh thiện. Bạch Lão Tổ và Hoàng Lão Quái cũng hiện diện, một người uy nghiêm, một người thong dong, nhưng đều là những trụ cột vững chắc. Thôn Thiên Thử, lúc này đã biến thành một con thú nhỏ hơn, lông trắng muốt, nằm an phận trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn lấp lánh quan sát mọi thứ.
Lâm Phong giơ tay lên, một động tác đơn giản nhưng khiến toàn bộ quảng trường lập tức chìm vào im lặng. Giọng nói của chàng vang vọng khắp không gian, mang theo sức mạnh của Thiên Đạo Tự Do, thâm nhập vào tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi người có mặt: “Hôm nay, vạn giới chúng ta tề tựu tại đây, không phải để tranh giành, mà là để kiến tạo. Kỷ nguyên của sự hỗn loạn đã chấm dứt, và một kỷ nguyên mới, của hòa bình, hợp tác và phát triển, sẽ bắt đầu từ giờ phút này!” Lời nói của chàng như một luồng gió mát thổi tan đi những đám mây u ám của quá khứ, gieo vào lòng người những hạt mầm hy vọng.
Sau một khắc tạm dừng, Lâm Phong tiếp tục, giọng điệu trở nên hùng hồn hơn: “Ta, Lâm Phong, Đạo Tổ của vạn giới, thay mặt ‘Thiên Đạo Tự Do’, tuyên bố: ‘Vạn Giới Hòa Bình Khế Ước’ chính thức được thiết lập!” Vừa dứt lời, chàng kích hoạt Huyễn Mặc Quyển. Một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng nổ, từ hư không hiện ra một tấm bia đá khổng lồ, cao ngất trời, bề mặt khắc đầy những phù văn cổ xưa và những điều khoản của khế ước. Tấm bia đá tỏa ra ánh sáng rực rỡ, thiêng liêng, như một lời thề vĩnh cửu của Thiên Địa.
Đám đông bắt đầu xôn xao. Một đại diện từ Tiên Giới, với vẻ mặt đầy vẻ hoài nghi, bước ra khỏi hàng ngũ, chắp tay cung kính nhưng giọng nói lại mang theo sự thận trọng. “Kính thưa Đạo Tổ. Chúng tôi hiểu rằng ý định của ngài là tốt đẹp. Nhưng Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, xưa nay các giới vẫn luôn có những xung đột lợi ích. Đạo Tổ có thể đảm bảo sự công bằng cho tất cả các giới, đặc biệt là những giới yếu thế hơn không? Liệu khế ước này có thực sự mang lại hòa bình, hay chỉ là một hình thức thống trị mới?” Ánh mắt hắn sắc bén, dò xét, đại diện cho không ít những cường giả trong vạn giới vẫn còn mang nặng tư tưởng cũ.
Một làn sóng xì xào nổi lên. Các đại diện yếu thế hơn thì lo lắng, còn các đại diện cường đại thì ngầm quan sát phản ứng của Lâm Phong. Mộc Ly, không đợi Lâm Phong lên tiếng, đã bước tới một bước, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ kiên quyết. Nàng là tinh linh của sự sống, đại diện cho Yêu Tộc, và nàng hiểu rõ hơn ai hết nỗi khổ của những kẻ bị áp bức. “Đạo Tổ đã hứa, và ta, Mộc Ly, đại diện Yêu Tộc, tin tưởng vào lời hứa đó. Sự bình đẳng sẽ là cốt lõi của khế ước này! Đạo Tổ Lâm Phong đã cùng ta và Tần Nguyệt tự tay thanh lọc Cấm Địa Vạn Yêu, gieo mầm Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ tại Ma Cung Huyết Ảnh. Ngài ấy không chỉ nói, mà còn hành động! Hơn nữa, ‘Thiên Đạo Tự Do’ do Đạo Tổ thiết lập, đã tuyên bố rõ ràng: mọi sinh linh đều bình đẳng trước Thiên Đạo, không có cao thấp, không có mạnh yếu!” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, lan tỏa một nguồn năng lượng tích cực, khiến những lời xì xào dần lắng xuống.
Lam Yên tiếp lời, giọng nói dứt khoát: “Hơn nữa, khế ước này không phải là một văn bản chết. Nó sẽ được giám sát bởi một hội đồng chung, bao gồm đại diện từ mọi giới, để đảm bảo tính công bằng và minh bạch.”
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự tự tin. “Đúng vậy. ‘Thiên Đạo Vô Tình’ đã là quá khứ. ‘Thiên Đạo Tự Do’ sẽ là tương lai. Ta không yêu cầu các ngươi tin tưởng ta mù quáng, nhưng hãy nhìn vào những gì đã và đang diễn ra. Từ nay về sau, không còn giới nào bị chèn ép, không còn chủng tộc nào bị coi thường. Vạn giới là một thể, cùng nhau phát triển, cùng nhau thịnh vượng!” Sức mạnh tâm hồn của Đạo Tổ lan tỏa, bao trùm lên toàn bộ quảng trường, khiến những kẻ còn hoài nghi cũng phải lặng thinh. Dưới uy thế và tầm nhìn rõ ràng của Lâm Phong, cũng như sự đồng thuận của đa số, những lời phản đối yếu ớt dần tắt lịm, thay vào đó là những ánh mắt kinh ngạc, kính phục và dần dần là sự đồng lòng.
***
Khi ánh nắng vàng rực rỡ của buổi chiều đã ngả dần, chiếu rọi khắp quảng trường Thiên Đạo Hạch Tâm Chi Địa, không khí nơi đây đã hoàn toàn thay đổi. Tiếng nghị luận không còn là những lời xì xào hoài nghi, mà đã chuyển thành những tràng tán thưởng và những cuộc thảo luận hăng hái, sôi nổi. Mùi hương trầm tinh khiết và linh thảo vẫn vương vấn, nhưng giờ đây còn pha lẫn mùi giấy mới và mực, báo hiệu những văn bản quan trọng sắp được ký kết. Bầu không khí tràn đầy nhiệt huyết, một cảm giác của sự đổi mới và hợp tác đang lan tỏa khắp nơi, khiến lòng người phấn chấn, tràn đầy hy vọng vào một kỷ nguyên vàng son.
Sau khi ‘Vạn Giới Hòa Bình Khế Ước’ được đông đảo đại diện thông qua, Lâm Phong tiếp tục trình bày các kế hoạch chi tiết. Chàng lùi lại một chút, nhường vị trí trung tâm cho Tần Nguyệt. Nàng, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, bước tới, khuôn mặt phúc hậu toát lên sự uyên bác. Mái tóc đen nhánh mượt mà được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh tế. Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng vang lên, mang tính giáo dục và thuyết phục.
“Các vị đại diện, như Đạo Tổ đã đề cập, tri thức là con đường dẫn đến sự khai sáng và hòa bình. Vì vậy, ta, Tần Nguyệt, đề xuất thiết lập ‘Học Viện Vạn Đạo’!” Nàng vung tay, một đồ hình phức tạp từ linh khí hiện ra giữa không trung, mô tả kiến trúc đồ sộ và cấu trúc hoạt động của học viện. “Học Viện Vạn Đạo sẽ là nơi ươm mầm cho thế hệ tương lai, nơi mọi công pháp, mọi tri thức từ luyện khí, đan dược, trận pháp, cho đến văn hóa, lịch sử của mọi chủng tộc đều được chia sẻ công khai. Không còn phân biệt chủng tộc, không còn kỳ thị giới tính, chỉ có tài năng và khát khao học hỏi. Các vị đại diện sẽ cử những nhân tài xuất chúng nhất của giới mình đến đây làm giáo sư, và tất cả các giới đều có thể gửi đệ tử đến học tập. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một nền văn minh tu tiên vượt trội, dựa trên sự giao thoa và tiếp thu tinh hoa của vạn giới!” Lời nói của Tần Nguyệt, vừa sâu sắc vừa đầy nhiệt huyết, khiến các đại diện không ngừng gật gù tán thành, nhiều người đã bắt đầu hình dung ra viễn cảnh con cháu mình được học tập trong một môi trường tiên tiến như vậy.
Ngay sau Tần Nguyệt, Lam Yên bước lên, khí chất mạnh mẽ, phóng khoáng của nàng khiến không khí thêm phần sôi động. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén của nàng quét qua đám đông. “Tri thức là cần thiết, nhưng sự ổn định kinh tế và an toàn giao thương cũng không thể thiếu!” Giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ của nàng vang vọng. “Ta, Lam Yên, cùng với sự hỗ trợ của Quỷ Diện Lang Quân, sẽ chịu trách nhiệm thiết lập ‘Thương Lộ Vô Cực’!” Nàng vung tay, một bản đồ tinh không khổng lồ hiện ra, trên đó là vô số đường chấm đỏ, biểu thị các tuyến đường giao thương xuyên giới mới được vẽ nên. “Thương Lộ Vô Cực sẽ kết nối mọi ngóc ngách của vạn giới, đảm bảo nguồn tài nguyên lưu thông thông suốt, công bằng. Chúng ta sẽ thiết lập các trạm trung chuyển, các quy tắc giao dịch rõ ràng, và quan trọng nhất, an ninh sẽ được đảm bảo tuyệt đối bởi một đội ngũ chấp pháp liên giới, để không một giới nào phải chịu thiệt thòi, không một hành khách hay thương nhân nào phải lo sợ cướp bóc hay lừa đảo!”
Vừa lúc đó, một thân ảnh gầy gò, mặc đồ đen bó sát, đội chiếc mặt nạ hình quỷ cười bí ẩn, xuất hiện bên cạnh Lam Yên. Đó chính là Quỷ Diện Lang Quân. Hắn khom người một cách bí ẩn, rồi bật cười khặc khặc, giọng nói lanh lợi và có chút tham tiền vang lên: “Hắc hắc, các vị đại diện yên tâm! Với kinh nghiệm kinh doanh hàng vạn năm của lão phu, Thương Lộ Vô Cực chắc chắn sẽ mang lại lợi ích khổng lồ cho tất cả! Giá cả hợp lý, hàng hóa đa dạng, tin tức cập nhật mỗi ngày, và đặc biệt, chúng ta sẽ có những ưu đãi đặc biệt cho những giới mới tham gia!” Hắn vung tay, từ trong tay áo bay ra vô số thẻ ngọc nhỏ, trên đó khắc hình logo của Thương Lộ Vô Cực, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, tựa như những lời hứa hẹn về một tương lai thịnh vượng. Các đại diện, từ những người hoài nghi nhất ban đầu, giờ đây cũng không khỏi bị cuốn hút bởi viễn cảnh đầy hứa hẹn mà Lam Yên và Quỷ Diện Lang Quân vẽ ra.
Lâm Phong bước lên lần nữa, nụ cười nửa miệng tinh quái đã trở nên rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Chàng nhìn về phía tấm bia đá ‘Vạn Giới Hòa Bình Khế Ước’ đang tỏa sáng rực rỡ. “Đây chỉ là khởi đầu, các vị bằng hữu. Sự phát triển của vạn giới nằm trong tay tất cả chúng ta, không phải của riêng ta, hay của bất kỳ một giới nào. Ta tin rằng, với sự đồng lòng, với trí tuệ và sự kiên cường, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một kỷ nguyên vàng son chưa từng có, nơi Thiên Đạo Tự Do ngự trị, Nhân Đạo Hữu Tình mãi mãi trường tồn, và vạn giới cùng nhau phồn thịnh!”
Những lời nói của Lâm Phong như một lời hiệu triệu, chạm đến tận sâu thẳm trái tim của mỗi đại diện. Không một chút do dự, các đại diện lần lượt tiến lên, dùng máu huyết của mình ký kết khế ước lên bia đá. Mỗi giọt máu huyết thấm vào bia đá, những phù văn cổ xưa lại càng thêm rực rỡ, tỏa ra ánh sáng thần thánh, như một lời cam kết thiêng liêng. Tiếng chuông đồng ngân vang một lần nữa, kéo dài mãi không dứt, hòa cùng tiếng reo hò phấn khích của đám đông. Lâm Phong nắm lấy bàn tay Tuyết Dao, cảm nhận sự lạnh lẽo nhưng đầy ấm áp của nàng, trong lòng tràn ngập cảm giác mãn nguyện. Gánh nặng trách nhiệm vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng, mà là niềm vui sướng khi được kiến tạo, được dẫn dắt vạn giới đến một tương lai tươi sáng. Kỷ nguyên mới đã chính thức bắt đầu, và tất cả mọi người đều là một phần của nó, cùng nhau viết nên trang sử huy hoàng của 'Tu Tiên Huyễn Mặc'.