Tiếng nói chuyện xì xào của đám đông dần lắng xuống, nhường chỗ cho những làn gió nhẹ mang theo hương cỏ cây thoảng qua. Những ánh mắt dò xét ban đầu đã được thay thế bằng sự chấp thuận, thậm chí là lòng tin. Lam Yên và Tuyết Dao, với sự điềm tĩnh và kiên định của mình, đã thành công trong việc gieo những hạt giống đầu tiên của niềm hy vọng vào lòng chúng sinh, chứng minh rằng “Thiên Đạo Tự Do” không phải là một khẩu hiệu suông, mà là một lời hứa được thực hiện bằng hành động.
Quả thật, khi bình minh hôm sau hé rạng, Tiên Cảnh Lâm Phong, nơi Lâm Phong cùng các phu nhân và Bạch Lão Tổ đang hội họp, đã nhuộm một màu vàng óng ả. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá xanh mướt của những linh thụ cổ kính, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đá cẩm thạch trắng muốt của đình viện. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo hơi sương mỏng manh và thoang thoảng mùi hương thanh khiết của linh thảo, như muốn xoa dịu những lo toan còn vương vấn trong tâm hồn mọi người.
Lâm Phong, với dáng người cao ráo, thanh tú trong bộ trường bào màu xanh sẫm, ngồi tựa vào một cột đá, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây bồng bềnh trôi. Gương mặt chàng hiện lên vẻ thư thái sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt vẫn ẩn chứa sự nghiêm túc và trách nhiệm nặng nề của một Đạo Tổ. Nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi chàng dường như đã nhường chỗ cho một sự trầm ổn hiếm thấy. Chàng đưa tay vuốt nhẹ Huyễn Mặc Quyển đang đặt trên đùi, cảm nhận dòng năng lượng ấm áp chảy qua, như nhắc nhở về sứ mệnh vẫn còn dang dở.
“Vạn giới đã được tái lập trật tự, các nàng đã làm rất tốt trong việc ổn định lòng người và triển khai các đạo luật mới,” Lâm Phong khẽ nói, giọng trầm ấm, “nhưng vẫn còn một nơi mà tà niệm và ma khí tích tụ quá sâu, cần phải được thanh tẩy triệt để. Đó chính là Ma Cung Huyết Ảnh.”
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành trong bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, khẽ nhấp một ngụm linh trà, ánh mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác. Nàng đặt chén trà xuống, giọng nói trầm ấm, rõ ràng: “Nơi đó là biểu tượng của tà ác, là căn nguyên sản sinh ra vô số ma tu và tà vật trong hàng triệu năm qua. Nếu không hóa giải hoàn toàn, nó vẫn sẽ là mầm mống gây họa, bất cứ lúc nào cũng có thể trỗi dậy và làm lung lay tân Thiên Đạo mà chúng ta vừa mới kiến tạo.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy tin tưởng. “Dù đã suy yếu, nhưng sự tồn tại của nó vẫn là một cái gai trong mắt vạn giới.”
Bạch Lão Tổ, hóa thành một lão ông phúc hậu với bộ râu dài bạc trắng, khẽ gật đầu, vuốt râu. “Lời Tần Nguyệt cô nương nói không sai. Ma Cung Huyết Ảnh đã tồn tại quá lâu, thấm đẫm oán niệm và sát khí của vô số sinh linh. Chỉ có sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển và ý chí của ngươi mới có thể triệt tiêu nó, tiểu tử. Huyễn Mặc Quyển của ngươi chính là chìa khóa, nó có khả năng diễn hóa vạn vật, thanh tẩy mọi ô uế.” Giọng ông thâm trầm, đầy kinh nghiệm.
Tuyết Dao, với làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh như hồ băng nhưng giờ đây ẩn chứa sự ấm áp, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Phong. Nàng mặc y phục màu trắng tinh khiết, toát lên vẻ tiên khí thoát tục. “Ma Cung Huyết Ảnh đã từng là nỗi khiếp sợ của vô số sinh linh. Sự thanh tẩy nó không chỉ là hành động loại bỏ tàn dư của tà ác, mà còn là một tuyên ngôn mạnh mẽ về sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi ánh sáng sẽ xua tan bóng tối mãi mãi.” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự kiên định.
Lam Yên, mạnh mẽ và kiên cường trong bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm, khoác áo choàng, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua mọi người, toát lên vẻ cảnh giác. “Ta sẵn sàng. Ma khí càng nồng đậm, lửa của ta càng rực cháy.” Giọng nàng dứt khoát, không chút do dự. “Để vạn giới thực sự an bình, chúng ta không thể để lại bất cứ mối họa ngầm nào. Ma Cung Huyết Ảnh phải bị xóa sổ triệt để.”
Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch với đôi mắt to tròn long lanh, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím tô điểm bằng cành cây nhỏ, reo lên: “Vậy thì còn chờ gì nữa? Chúng ta hãy đi ngay đi! Ma khí của nó đã từng bóp nghẹt sự sống của biết bao nhiêu linh thực, biết bao nhiêu sinh linh. Chắc chắn sau khi thanh tẩy, nơi đó sẽ trở thành một mảnh đất màu mỡ để gieo mầm sự sống mới!” Nàng vung tay, đầy nhiệt huyết, tưởng chừng như đã sẵn sàng lao vào cuộc chiến ngay lập tức.
Lâm Phong nhìn từng người một, từ Tuyết Dao dịu dàng, Lam Yên kiên định, Tần Nguyệt thâm sâu, đến Mộc Ly hoạt bát, và cả Bạch Lão Tổ đầy kinh nghiệm. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều chia sẻ cùng một lý tưởng, cùng một mục tiêu. Trái tim chàng tràn ngập sự ấm áp và tự hào. Đã bao lâu rồi, chàng không còn cô độc trên con đường nghịch thiên cải mệnh này. Giờ đây, chàng có họ, những người vợ, những tri kỷ, những đồng minh tin cậy nhất.
“Tốt lắm!” Lâm Phong đứng dậy, khí thế tự nhiên toát ra, nhưng vẫn mang theo sự phóng khoáng vốn có. “Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Kế hoạch đã rõ. Tuyết Dao sẽ dùng băng hàn của mình để cố định và phong tỏa ma khí, tránh cho nó khuếch tán. Lam Yên sẽ dùng hỏa diễm tinh khiết để thiêu đốt những tà vật còn sót lại và làm suy yếu kết cấu ma khí. Tần Nguyệt sẽ dùng mộc linh lực để hóa giải và chữa lành, chuẩn bị cho việc tái sinh sự sống. Mộc Ly, nàng sẽ là người gieo mầm, thổi luồng sinh cơ vào vùng đất bị hủy hoại. Còn ta…”
Chàng dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. “Ta sẽ dùng Huyễn Mặc Quyển để hút và chuyển hóa toàn bộ ma khí, cùng với Cửu Thiên Huyền Kiếm để chém tan mọi kết giới và oán niệm sâu thẳm nhất. Thôn Thiên Thử sẽ hỗ trợ chúng ta, nó có thể thôn phệ một lượng nhỏ ma khí để giảm áp lực cho ta.” Chàng cười nhẹ. “Và cả Bạch Lão Tổ, ông hãy giúp ta giám sát toàn cục, chỉ dẫn những điểm yếu của Ma Cung.”
Bạch Lão Tổ cười tủm tỉm: “Được thôi, lão già này sẽ xem ngươi diễn trò lần cuối.”
“Đây không phải là trò đùa,” Lâm Phong khẽ lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ hài hước. “Đây là sự kiện trọng đại, là dấu chấm hết cho một kỷ nguyên tăm tối và mở ra một chương mới cho vạn giới. Chúng ta phải thật cẩn trọng.” Chàng nhìn xung quanh, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt thân yêu. “Sự thanh tẩy Ma Cung Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là việc loại bỏ tà vật. Nó còn là một nghi thức, một lời khẳng định rằng dù bóng tối có sâu đến đâu, ánh sáng và sự sống vẫn luôn có thể hồi sinh.”
Trong lòng Lâm Phong, một cảm giác nặng nề đan xen với niềm hy vọng. Gánh nặng của một Đạo Tổ quả thật vô cùng lớn, đòi hỏi chàng phải luôn đưa ra những quyết định đúng đắn, phải luôn giữ vững ý chí kiên định. Chàng khao khát một cuộc sống bình yên, giản dị bên những người mình yêu thương, nhưng chàng biết rằng, để đạt được điều đó, chàng phải hoàn thành sứ mệnh này một cách trọn vẹn. Chỉ khi mọi tàn dư của cái cũ được thanh lọc, chỉ khi hạt giống của Thiên Đạo Tự Do thực sự bén rễ và phát triển, thì chàng mới có thể thực sự buông xuống gánh nặng trên vai.
Họ cùng nhau thống nhất những chi tiết cuối cùng của phương án hành động, từ vị trí chiến lược của từng người, cách phối hợp sức mạnh, cho đến những tình huống khẩn cấp có thể xảy ra. Không khí từ thư thái dần chuyển sang nghiêm túc, tập trung. Tiếng chim hót líu lo ngoài đình viện dường như cũng nhường chỗ cho sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ xao động tán linh thụ, như một lời thì thầm của thiên nhiên cổ vũ cho sứ mệnh cao cả sắp tới. Lâm Phong gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chuẩn bị lên đường!”
***
Buổi trưa, đoàn người Lâm Phong dịch chuyển đến Ma Cung Huyết Ảnh. Ngay khi đặt chân đến rìa khu vực cấm địa, một luồng không khí lạnh lẽo, nặng nề đã ập vào, mang theo mùi tanh tưởi của máu, mùi lưu huỳnh từ đá núi lửa, và mùi ma khí đặc trưng nồng nặc. Khung cảnh hiện ra trước mắt họ quả thật là một địa ngục trần gian.
Những kiến trúc đá núi lửa đen ngòm, sắc nhọn, sừng sững vươn lên trời như những quái vật bị hóa đá. Các tòa tháp cao vút, đầu nhọn hoắt, tựa như những ngón tay gầy guộc của tử thần đang vươn ra bóp nghẹt bầu trời. Cửa vòm khổng lồ hình đầu lâu ghê rợn, với hốc mắt sâu hoắm và hàm răng nhô ra, là lối vào chính của Ma Cung, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Ma khí cuồn cuộn như sương mù đen đặc, bò trườn khắp nơi, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở, tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng. Dù đã suy yếu rất nhiều sau cuộc chiến, nhưng Ma Cung Huyết Ảnh vẫn giữ được vẻ âm u, đáng sợ vốn có. Tiếng gió rít qua các khe núi, qua những kẽ nứt của kiến trúc đổ nát, nghe như tiếng khóc than của vô số linh hồn bị giam cầm.
Lam Yên hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác ngột ngạt. Lông mày nàng khẽ nhíu lại. “Ma khí nơi này quả thật kinh người, dù đã suy yếu nhưng vẫn còn sức ảnh hưởng đáng kể. Nó như một vết sẹo sâu hoắm trên thân thể vạn giới.” Giọng nàng dứt khoát, nhưng vẫn ẩn chứa sự thận trọng. Nàng siết chặt trường thương trong tay, ngọn lửa đỏ tươi bắt đầu nhấp nháy trên mũi thương, sẵn sàng bùng lên bất cứ lúc nào.
Mộc Ly, không còn vẻ hoạt bát thường thấy, đôi mắt to tròn long lanh của nàng giờ đây ánh lên vẻ thương cảm. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một vách đá bị ma khí ăn mòn. “Ta cảm nhận được rất nhiều oán niệm bị kìm hãm bên trong… Tiếng than khóc của những linh hồn vô tội, sự giận dữ của những kẻ bị biến thành nô lệ… thật đáng thương.” Giọng nàng líu lo thường ngày giờ trầm xuống, chất chứa nỗi buồn. Những mầm cây nhỏ trên tóc nàng khẽ rũ xuống, như cũng cảm nhận được nỗi đau của vùng đất này.
Lâm Phong đứng ở vị trí trung tâm, đôi mắt đen láy quét một lượt khắp không gian âm u. Chàng cảm nhận được luồng tà niệm và oán khí mạnh mẽ đang cuộn trào dưới lòng đất, như một trái tim bệnh hoạn vẫn còn đập thoi thóp. Chàng gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. “Chúng ta sẽ giải thoát tất cả, giải thoát cho cả vùng đất này và những linh hồn bị giam cầm. Chuẩn bị!”
Chàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của một vị Đạo Tổ. Chàng hít một hơi thật sâu, thu liễm tâm thần, sau đó kích hoạt Huyễn Mặc Quyển. Quyển trục cổ xưa, nhuốm màu thời gian, từ từ mở ra, tỏa ra ánh sáng huyền ảo, ngũ sắc rực rỡ, đối lập hoàn toàn với màu đen của ma khí xung quanh. Ánh sáng đó không chói chang, mà dịu nhẹ, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy vô biên, từ từ lan tỏa, đẩy lùi màn sương ma khí đen đặc.
Cùng lúc đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất hiện trong tay Lâm Phong. Lưỡi kiếm sáng loáng, không nhiễm một hạt bụi trần, phát ra tiếng kiếm minh trong trẻo, xé tan sự tĩnh lặng chết chóc. Lâm Phong vung kiếm lên, một luồng kiếm khí mạnh mẽ, thuần dương, mang theo ý chí của Thiên Đạo Tự Do, chém thẳng vào không gian. Những kết giới tà ác vô hình, những nút thắt ma khí đã tồn tại hàng vạn năm, bắt đầu rung chuyển, rồi vỡ tan từng mảnh như thủy tinh.
Tiếng rít gào thê lương vang lên từ sâu thẳm Ma Cung, như thể chính bản thân Ma Cung cũng đang cảm nhận được sự đe dọa. Ma khí cuồn cuộn phản công, tạo thành những luồng xoáy đen ngòm, lao thẳng về phía Lâm Phong và các nàng.
“Phong tỏa!” Tuyết Dao lạnh lùng ra lệnh. Nàng giơ tay ngọc, băng tinh vạn trượng từ cơ thể nàng tuôn trào. Những luồng băng khí thuần khiết, trắng xóa như tuyết, kết thành bức tường vững chắc bao quanh cả đoàn, đồng thời phóng ra vô số băng tinh sắc bén, lao thẳng vào những luồng ma khí đang phản công. Ma khí vừa chạm vào băng tinh lập tức bị đông cứng, rồi tan rã thành hư vô, không thể tiến thêm một bước nào. Vẻ đẹp thoát tục của nàng trong lúc thi triển công pháp càng thêm phần lộng lẫy, như một nữ thần băng giá đang thanh tẩy thế gian.
“Thiêu đốt!” Lam Yên quát lớn. Nàng vung trường thương, hỏa diễm tinh khiết màu đỏ cam bùng lên mạnh mẽ. Những ngọn lửa cuồn cuộn như thác lũ, lao vào sâu trong các khe nứt của Ma Cung, thiêu rụi những tà vật nhỏ bé còn ẩn náu, làm suy yếu kết cấu ma khí từ bên trong. Mỗi nơi lửa của nàng đi qua, ma khí đều phải lùi bước, hoặc bị biến thành những làn khói đen kịt rồi tan biến. Nàng mạnh mẽ, kiên cường, như một chiến thần đang đẩy lùi bóng tối.
“Hồi phục!” Tần Nguyệt nhẹ nhàng cất tiếng. Nàng giơ tay, mộc linh lực dồi dào, xanh biếc tuôn ra, không tấn công mà nhẹ nhàng bao phủ những tảng đá, những vách tường bị ma khí ăn mòn. Mộc linh lực như dòng nước mát lành, thẩm thấu vào từng kẽ nứt, hóa giải tà khí, đồng thời truyền sự sống vào vùng đất đã chết. Dù ma khí chưa hoàn toàn tan biến, nhưng nơi mộc linh lực của nàng đi qua, sự mục nát dần được đẩy lùi, một màu xanh nhạt bắt đầu le lói. Nàng điềm tĩnh, trí tuệ, từng động tác đều mang theo sự từ ái và hy vọng.
Mộc Ly không hề kém cạnh. Nàng chạy lăng xăng như một tinh linh, đôi khi lại bay vút lên cao, rải xuống vô số hạt giống sinh cơ từ lòng bàn tay. Những hạt giống này vừa chạm đất, lập tức nảy mầm, tuy chưa thể phát triển thành cây lớn trong môi trường ma khí, nhưng chúng lại phát ra một luồng sinh khí nhỏ, giúp hóa giải ma khí xung quanh, làm chậm quá trình khuếch tán của nó. “Cố lên! Cố lên!” Nàng líu lo, đầy nhiệt huyết, như đang cổ vũ cho những mầm sống bé nhỏ đang cố gắng vươn lên.
Lâm Phong tập trung toàn bộ tinh thần, Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng không ngừng xoay chuyển, tạo thành một lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Tất cả ma khí, tà niệm, oán khí từ sâu thẳm Ma Cung, từ những ngóc ngách tối tăm nhất, đều bị hút vào trong quyển trục. Ma Cung Huyết Ảnh rung chuyển dữ dội, như một con quái vật đang giãy giụa trong đau đớn. Những luồng ma khí đen kịt, mang theo hình ảnh của vô số linh hồn bị nguyền rủa, bị hút vào trong Huyễn Mặc Quyển, sau đó được chuyển hóa thành năng lượng thuần khiết, quay trở lại vạn giới.
Thôn Thiên Thử, với hình dáng một chú chuột nhỏ xíu, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, chạy lăng xăng quanh Lâm Phong. Mỗi khi một luồng ma khí nhỏ thoát ra khỏi phạm vi thanh tẩy của Huyễn Mặc Quyển, nó lại nhanh chóng lao tới, ‘chiêm chiếp’ một tiếng đáng yêu rồi ‘thôn phệ’ sạch sẽ, không để sót một chút nào. Đôi khi nó lại nhảy lên vai Mộc Ly, cọ cọ má vào nàng, như muốn cổ vũ, rồi lại tiếp tục nhiệm vụ của mình. Sự đáng yêu và trung thành của nó mang lại một chút nhẹ nhõm trong bầu không khí căng thẳng.
Lâm Phong cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên tâm thần. Huyễn Mặc Quyển là thần khí mạnh mẽ, nhưng việc chuyển hóa toàn bộ ma khí tích tụ hàng triệu năm không phải là điều dễ dàng. Từng sợi gân xanh nổi lên trên trán chàng, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định, không hề dao động. Chàng biết, đây là trận chiến cuối cùng để khép lại quá khứ, để mở ra một tương lai thực sự cho vạn giới. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ý chí của chàng hòa cùng với sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển, cùng với Cửu Thiên Huyền Kiếm, tạo thành một sức mạnh tổng hợp, không ngừng thanh lọc và hóa giải.
Cuộc thanh tẩy kéo dài nhiều giờ đồng hồ, tựa như một cuộc chiến trường kỳ giữa ánh sáng và bóng tối. Ma Cung Huyết Ảnh không ngừng phản kháng, phóng ra những luồng ma khí mạnh mẽ cuối cùng, những oán niệm cực đoan muốn kéo tất cả xuống vực sâu. Nhưng trước sự hợp lực của Lâm Phong và các mỹ nhân, cùng với sự hỗ trợ của Bạch Lão Tổ và Thôn Thiên Thử, tất cả đều vô vọng. Dần dần, những tòa tháp nhọn hoắt bắt đầu mất đi vẻ đen tối, ma khí bắt đầu mỏng dần, rồi tan biến như sương khói gặp nắng. Mùi tanh tưởi và lưu huỳnh dần được thay thế bằng mùi đất ẩm và một chút hương thanh khiết của linh khí.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Ma Cung Huyết Ảnh đã biến đổi hoàn toàn. Nơi đây không còn là một địa ngục trần gian nữa, mà đã trở thành một vùng đất kỳ diệu, một biểu tượng của sự hồi sinh. Dù vẫn còn những tàn tích kiến trúc cũ, những khối đá núi lửa đen ngòm sừng sững, nhưng ma khí đã tan biến hoàn toàn. Không khí trở nên trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm và sinh khí dồi dào.
Những vết nứt trên đá núi lửa, nơi trước đây ma khí cuồn cuộn trào ra, giờ đây được bao phủ bởi những mầm cây xanh non, những bụi hoa dại bé xíu nhưng đầy sức sống. Những dòng suối nhỏ trong vắt chảy róc rách từ các khe núi, tiếng nước chảy hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Trung tâm Ma Cung, nơi trước đây là điện thờ ma quỷ, giờ đây là một khoảng đất trống rộng lớn, sạch sẽ, tinh khiết. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà rải vàng trên những ngọn cây non, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường.
Mộc Ly là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng reo lên một tiếng đầy vui sướng, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu. “Nơi này… thật đẹp! Thật không thể tin được! Từ một nơi chết chóc như vậy mà lại có thể trở nên sống động thế này!” Nàng chạy tới, chạm tay vào một mầm cây xanh đang vươn mình trên vách đá, cảm nhận dòng sinh khí thuần khiết. Vẻ hoạt bát, nhiệt huyết của nàng đã trở lại, thậm chí còn rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Lâm Phong mỉm cười. Nụ cười nửa miệng tinh quái đã quay trở lại trên môi chàng, nhưng lần này nó mang theo sự mãn nguyện và bình yên sâu sắc. Chàng đứng giữa khoảng đất trống, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành tràn vào phổi. “Đúng vậy. Bây giờ, chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng thực sự, biến nơi này thành một biểu tượng của sự sống và hòa bình.”
Tuyết Dao khẽ gật đầu, đôi mắt phượng nhìn cảnh vật xung quanh, ánh lên một tia sáng ấm áp. “Một khởi đầu mới… cho Ma Cung Huyết Ảnh, và cho cả vạn giới.” Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng giờ đây còn chứa đựng sự an yên.
Lâm Phong đưa tay vào Huyễn Mặc Quyển. Từ trong đó, chàng lấy ra một hạt giống nhỏ bé, nhưng rực rỡ ánh sáng sinh cơ. Hạt giống đó không phải là một hạt giống bình thường, mà là một hạt giống được kết tinh từ tinh hoa của Huyễn Mặc Quyển, mang theo khả năng diễn hóa và sinh trưởng kỳ diệu. Chàng đưa hạt giống cho Mộc Ly. “Nàng là tinh linh của sự sống, hãy gieo hạt giống này. Nó sẽ là biểu tượng của Thiên Đạo Tự Do, của sự hồi sinh vĩnh cửu.”
Mộc Ly trịnh trọng đón lấy hạt giống, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tự hào. Nàng cùng Lâm Phong quỳ xuống giữa khoảng đất trống, nhẹ nhàng đặt hạt giống xuống lòng đất đã được thanh tẩy. Ngay lập tức, một luồng sinh khí mạnh mẽ từ hạt giống bùng phát. Hạt giống nảy mầm, nhanh chóng vươn lên, thân cây non rực rỡ, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, ngũ sắc. Chỉ trong chốc lát, nó đã trở thành một cây non cao lớn, lá xanh biếc, hoa trắng muốt, mang theo sinh khí dồi dào, lan tỏa khắp nơi. Đây chính là ‘Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ’, một cái tên mà Lâm Phong đã đặt cho nó, biểu tượng của sự kết hợp giữa Huyễn Mặc Chi Đạo và sinh mệnh bất diệt.
Các mỹ nhân cùng Lâm Phong đứng xung quanh, ngắm nhìn Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ lớn lên. Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót, và mùi hương thanh khiết từ cây non hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Họ cảm nhận được sự kết nối giữa vạn vật, giữa sinh mệnh và thiên địa, một kết nối mà trước đây đã bị ma khí và tà niệm phá vỡ.
Lâm Phong quay sang Tuyết Dao, nắm chặt bàn tay nàng. Bàn tay nàng lạnh lẽo như băng, nhưng lại mang đến cho chàng một sự ấm áp kỳ lạ, như một nguồn năng lượng vĩnh cửu. Chàng nhìn vào đôi mắt phượng của nàng, trong đó phản chiếu hình ảnh của chàng, của những người vợ khác, và của Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ đang rực rỡ trong ánh chiều tà.
“Cuối cùng… chúng ta đã làm được,” Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói tràn đầy tình yêu và mãn nguyện. Chàng quay sang nhìn Lam Yên, Tần Nguyệt, Mộc Ly, ánh mắt dịu dàng như muốn nói rằng, đây là thành quả của tất cả bọn họ.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy gánh nặng trên vai như được trút bỏ phần nào. Dù con đường phía trước vẫn còn dài, dù trách nhiệm của một Đạo Tổ vẫn còn đó, nhưng chàng biết rằng, chàng không hề đơn độc. Chàng có những người vợ tuyệt vời này, những người đã cùng chàng trải qua bao phong ba bão táp, cùng chàng kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.
Huyễn Mặc Sinh Cơ Thụ đứng sừng sững giữa lòng Ma Cung Huyết Ảnh đã được thanh tẩy, như một ngọn hải đăng của hy vọng. Nó không chỉ là một cái cây, mà là một lời hứa, một minh chứng cho sự bất diệt của sinh mệnh, cho sức mạnh của tình yêu và ý chí kiên cường. Vạn giới đang đứng trước một trang sử mới, một kỷ nguyên của hòa bình và thịnh vượng chưa từng có, nơi Thiên Đạo Tự Do ngự trị, và Nhân Đạo Hữu Tình mãi mãi trường tồn, được gieo mầm từ chính trái tim của Lâm Phong và các phu nhân, tại nơi từng là cội nguồn của mọi tà ác.