Ánh trăng vàng vằng vặc vẫn còn vương vấn trên Hồ Gương Trời tĩnh lặng, bao bọc Lâm Phong và tám mỹ nhân trong một không gian thần tiên, ấm áp. Hơi ấm từ vòng tay chàng lan tỏa, xua đi cái lạnh se của đêm khuya, mang theo sự tin tưởng và tình yêu vô bờ bến. Các nàng tựa vào hắn, nghe hắn chia sẻ những suy nghĩ sâu thẳm nhất về ‘Đạo’, về hành trình đầy chông gai đã qua, và về ý nghĩa của hạnh phúc viên mãn mà họ đang nắm giữ. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong khẽ lay động, tỏa ra một vầng sáng ấm áp, như một phần của chính Đạo mà chàng đã dung hợp, một Đạo của tình yêu và sự sống. Vầng sáng đó hòa quyện với ánh trăng, bao trùm lấy tất cả. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng cuộn tròn trong lòng Lâm Phong, giờ đây cũng khẽ dụi dụi vào tay chàng, phát ra tiếng “chiêm chiếp” đáng yêu, tựa như cũng cảm nhận được sự bình yên và hạnh phúc vô biên này.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Phong, vẫn còn một nỗi lo lắng mơ hồ, một sự thôi thúc không ngừng nghỉ. Dù đã đứng trên đỉnh cao của vạn giới, dù đã kiến tạo nên một kỷ nguyên hòa bình, chàng biết rằng hành trình của một tu giả là Tu Đạo Vô Tận. ‘Đạo’ của chàng, Đạo của tình yêu và sự sống, cần phải được tôi luyện đến mức tối thượng, không chỉ để duy trì sự bình yên này, mà còn để thực sự vượt qua mọi giới hạn của Thiên Đạo Vô Tình, để trở thành một Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn bất diệt. Kỷ nguyên vàng son đã bắt đầu, nhưng để nó thực sự vĩnh cửu, Lâm Phong cần phải hoàn thành bước cuối cùng trong cuộc hành trình của mình. Hắn khẽ siết chặt vòng tay, cảm nhận từng nhịp đập trái tim của các nàng, và một quyết định quan trọng dần hình thành trong tâm trí.
***
Bình minh hé rạng trên Bích Hải Tiên Đảo. Những tia nắng đầu tiên lách qua rặng dừa xanh mướt, đậu lên mái ngói xanh ngọc bích của những đình đài, lầu các tinh xảo bằng đá trắng, khiến chúng lấp lánh như ngọc. Tiếng sóng biển vỗ rì rào vào bờ cát trắng, âm vang đều đặn như một bản hòa ca vĩnh cửu của thiên nhiên. Những chú chim biển lượn lờ trên cao, cất tiếng hót trong trẻo, hòa cùng tiếng gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi hương của muối biển trong lành, mùi hoa cỏ dại tươi mát và cả mùi hương ngọt ngào từ những loại linh quả chín mọng. Đôi khi, từ xa vọng lại tiếng cá voi lớn vờn quanh các rạn san hô, tạo nên một âm thanh trầm hùng, đầy sức sống. Bầu không khí trên đảo thanh bình đến lạ, tràn đầy linh khí dồi dào, trong lành và mang theo hơi thở của biển cả bao la, khiến bất cứ ai đặt chân đến đây cũng cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa, như lạc vào một tiên cảnh thực sự.
Trong căn phòng ăn rộng lớn với những cửa sổ nhìn ra biển, Lâm Phong và tám mỹ nhân đang cùng nhau thưởng thức bữa sáng. Bàn ăn thịnh soạn với đủ loại linh quả tươi ngon, cháo linh gạo thơm lừng và các món điểm tâm được chế biến tinh xảo. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang nhẹ nhàng gắp một miếng bánh cho Lâm Phong. Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím đáng yêu, líu lo kể về giấc mơ đêm qua của nàng. Tần Nguyệt, thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn mọi người. Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng, tuy ít nói nhưng ánh mắt luôn dõi theo Lâm Phong với sự tin tưởng tuyệt đối. Hạ Vũ, dịu dàng thanh khiết, đang ân cần rót trà cho mọi người. Linh Nhi, ngây thơ đáng yêu, bập bẹ gọi “ca ca” và đòi Lâm Phong bóc vỏ linh quả cho mình. Diệp Vô Song, bí ẩn và ma mị, đôi mắt tím sâu thẳm ẩn chứa trí tuệ cổ xưa, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nhưng vẫn cảm nhận được sự ấm áp của gia đình. Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết tao nhã, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, nụ cười hiền hậu như gió xuân. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đôi mắt to tròn, đang say sưa gặm một hạt linh quả trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại "chiêm chiếp" một tiếng vẻ hài lòng.
Không khí ấm áp, vui vẻ và tràn đầy tiếng cười, nhưng Lâm Phong vẫn cảm thấy một nỗi băn khoăn trỗi dậy trong lòng. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một tiếng, thu hút sự chú ý của các nàng.
“Các nàng…” Lâm Phong cất tiếng, giọng nói trầm ấm hơn mọi ngày, “Kỷ nguyên mới đã mở ra, vạn giới đang dần ổn định và phát triển. Chúng ta đã đạt được rất nhiều, nhưng để nó thực sự vĩnh cửu, để cái ‘Đạo’ của chúng ta có thể trường tồn bất diệt, ta cần phải thấu triệt Đại Đạo, dung hợp tất cả những gì đã học, tất cả những gì đã lĩnh ngộ.” Hắn nhìn từng người, ánh mắt kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự quyến luyến. “Đây là một hành trình nội tâm, một cuộc bế quan không biết ngày về, một cuộc thử thách cuối cùng để hoàn thiện Huyễn Mặc Chi Đạo của ta.”
Tuyết Dao khẽ đặt đũa xuống, đôi mắt phượng dài nhìn thẳng vào Lâm Phong, tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được một chút quyến luyến. Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy: “Chàng cứ yên tâm đi đi, Lâm Phong. Chàng đã vì vạn giới, vì chúng thiếp mà cố gắng quá nhiều rồi. Vạn giới này, có chúng thiếp và các đồng minh, sẽ luôn vững vàng chờ chàng trở về. Chàng không cần phải lo lắng bất cứ điều gì.” Nàng khẽ vươn tay, nắm lấy bàn tay Lâm Phong, hơi ấm truyền qua khiến hắn cảm thấy lòng mình dịu lại.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, khuôn mặt phúc hậu toát lên vẻ thấu hiểu. Nàng nói, giọng trầm ấm và đầy sức thuyết phục: “Đạo của chàng là Đạo của vạn vật, Đạo của tình yêu và sự sống. Nó vượt qua mọi giới hạn của sức mạnh cá nhân, hòa quyện vào sự phồn thịnh chung của vạn giới. Chúng thiếp tin chàng sẽ thành công, sẽ thấu triệt được ‘Đạo’ tối thượng của riêng mình. Chàng không đơn độc, Lâm Phong, tâm hồn chúng thiếp sẽ luôn ở bên chàng.”
Mộc Ly, nghe đến bế quan, đôi mắt to tròn long lanh có chút thoáng buồn, nhưng rồi nàng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Nàng ôm cánh tay Lâm Phong, nũng nịu nhưng cũng đầy hiểu chuyện: “Vậy Lâm Phong ca ca phải nhanh chóng trở về nhé! Chúng ta sẽ chuẩn bị thật nhiều món ngon, thật nhiều trò chơi để chờ ca ca đó!” Nàng cố gắng giữ vẻ hoạt bát của mình, nhưng Lâm Phong vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt nàng.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất kiên nghị, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn Lâm Phong, như muốn nói rằng nàng sẽ bảo vệ mọi thứ thật tốt. Nàng nói một cách dứt khoát: “Chàng cứ đi đi. Ở đây có chúng thiếp và các huynh đệ, không ai có thể quấy rầy sự bình yên của vạn giới nữa đâu. Chàng chỉ cần chuyên tâm tu luyện.” Tuy giọng điệu có vẻ cộc lốc, nhưng trong đó chất chứa sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối.
Hạ Vũ dịu dàng đặt tay lên tay Lâm Phong, đôi mắt trong veo như nước hồ chứa đầy sự quan tâm. Giọng nàng nhỏ nhẹ, êm ái: “Chàng đừng quá ép buộc bản thân, Lâm Phong. Dù chàng có đạt đến cảnh giới nào, chàng vẫn là Lâm Phong của chúng thiếp. Chỉ cần chàng bình an trở về, đó là điều quan trọng nhất.” Nàng truyền một luồng linh lực ấm áp vào tay hắn, như một lời an ủi thầm lặng.
Linh Nhi, ngây thơ đáng yêu, ôm chặt lấy cổ Lâm Phong, đôi mắt to tròn đầy quyến luyến: “Ca ca đi rồi, ai sẽ kể chuyện cho Linh Nhi nghe đây? Ai sẽ ôm Linh Nhi ngủ đây?” Nàng nũng nịu, khiến Lâm Phong không khỏi mỉm cười xoa đầu nàng. “Ca ca sẽ trở về sớm thôi, Linh Nhi ngoan. Khi ca ca trở về, sẽ có thật nhiều câu chuyện mới để kể cho muội nghe.”
Diệp Vô Song, với vẻ đẹp bí ẩn và quyền lực, nở một nụ cười nhẹ, đôi mắt tím huyền bí lóe lên một tia sáng thâm thúy. Nàng nói, giọng trầm thấp mà uy quyền: “Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng đã là độc nhất vô nhị. Bước cuối cùng này, sẽ là sự dung hợp và thăng hoa. Chàng hãy cứ làm điều chàng cần làm. Chúng thiếp sẽ là hậu phương vững chắc nhất của chàng.”
Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và trí tuệ, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai. Nàng nói, giọng êm ái như tiếng chuông chùa: “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đã tìm thấy ‘Đạo’ của tình yêu và sự sống. Giờ đây, chỉ cần dùng tâm để thấu triệt, dùng ý để dung hợp. Chàng sẽ thành công, Lâm Phong.”
Lâm Phong cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến từ mỗi người. Hắn ôm từng mỹ nhân vào lòng, trao đổi ánh mắt đầy tình cảm và tin tưởng. Hắn cảm thấy mình thật may mắn khi có những người phụ nữ tuyệt vời này bên cạnh. “Cảm ơn các nàng. Có các nàng ở đây, ta không còn gì phải lo lắng nữa.” Hắn khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Tuyết Dao, sau đó là từng người một. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn ngồi trên vai Lâm Phong, giờ đây khẽ dụi dụi đầu vào má hắn, phát ra tiếng “chiêm chiếp” đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập sự trung thành, như một lời hứa sẽ luôn bảo vệ nơi đây. Lâm Phong xoa nhẹ đầu nó, mỉm cười trấn an. Sau cùng, hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt thân yêu, ghi khắc khoảnh khắc bình yên này vào sâu thẳm tâm hồn. Hắn biết, đây sẽ là động lực, là ánh sáng dẫn lối cho cuộc hành trình bế quan đầy thử thách sắp tới.
***
Rời khỏi sự ấm áp của phủ đệ, Lâm Phong một mình bước sâu vào khu rừng cổ kính trên Bích Hải Tiên Đảo. Con đường mòn nhỏ ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một vòm xanh thẫm, chỉ lác đác vài tia nắng len lỏi xuống mặt đất. Không khí trong rừng mát mẻ hơn hẳn, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong và hương thơm nồng của các loại thảo dược quý hiếm mọc dại. Tiếng chim hót líu lo từ bốn phía, tiếng côn trùng rả rích, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của tự nhiên. Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh mịch, huyền bí, như một bức màn vô hình ngăn cách chàng với thế giới bên ngoài.
Lâm Phong không vội vàng. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, mỗi hơi thở đều sâu lắng, điều hòa. Hắn cảm nhận linh khí dồi dào của hòn đảo đang luân chuyển quanh mình, cảm nhận sự kết nối với vạn vật. Sau khoảng nửa canh giờ đi bộ, hắn dừng lại trước một vách đá lớn, bị che khuất bởi những dây leo chằng chịt và những bụi cây rậm rạp. Đây chính là nơi hắn đã chọn – một Động Phủ Vô Danh, một hang động tự nhiên mà chàng đã phát hiện trong những lần khám phá đảo. Nơi này nằm sâu trong lòng núi, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào, thậm chí là sự bình yên của Bích Hải Tiên Đảo, như một thế giới riêng tư dành cho sự chiêm nghiệm.
Lâm Phong phất tay áo, các dây leo và bụi cây tự động dạt sang hai bên, hé lộ một lối vào hang động tối đen như mực. Bên trong, không gian không quá rộng lớn, chỉ có các vách đá được đẽo gọt sơ sài do thời gian và sự bào mòn của tự nhiên. Một tảng đá phẳng nhô ra giữa động, đủ rộng để ngồi thiền. Gần đó là một giường đá đơn sơ và vài giá sách trống rỗng, chờ đợi được lấp đầy bằng những quyển điển tịch mà hắn có thể sẽ mang vào. Mùi đất ẩm và mùi đá thoang thoảng trong không khí, cùng với tiếng gió lùa qua khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trên trần động, tạo nên một không gian cô tịch đến rợn người. Linh khí ở đây chỉ ở mức trung bình, không quá dồi dào như bên ngoài, nhưng chính sự bình thường đó lại giúp hắn tập trung vào nội tại, không bị ngoại cảnh phân tâm.
“Đây sẽ là nơi ta tìm thấy câu trả lời cuối cùng,” Lâm Phong thầm nhủ trong ý thức, giọng điệu kiên định. “Vạn Đạo quy nhất, trở về bản nguyên. Tất cả những gì ta đã học, đã trải qua, sẽ được dung hợp tại đây.”
Hắn không lập tức ngồi xuống tu luyện. Thay vào đó, chàng bắt đầu thiết lập một loạt trận pháp phòng ngự và ẩn giấu tinh vi. Tay áo phất lên, hàng loạt phù văn cổ xưa được khắc họa bằng linh lực bay ra, lấp lánh như những vì sao nhỏ, rồi hòa vào vách đá, nền đất, và trần động. Từng phù văn kết nối với nhau, tạo thành những đường nét phức tạp, dần dần hình thành một mạng lưới trận pháp kiên cố, từ trận pháp phòng ngự cấp cao đến trận pháp ảo ảnh, trận pháp cách ly thần thức, và cả trận pháp hấp thu linh khí xung quanh để duy trì hoạt động. Toàn bộ quá trình diễn ra một cách thuần thục, chính xác, thể hiện trình độ trận pháp sư bậc thầy của Lâm Phong. Khí tức của trận pháp mạnh mẽ, nhưng lại được che giấu cực kỳ khéo léo, đến mức ngay cả những cường giả Nguyên Anh hoặc Hóa Thần cũng khó lòng phát hiện. Từ bên ngoài, Động Phủ Vô Danh này sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cảm nhận, như thể nó chưa từng tồn tại.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn đậu trên vai Lâm Phong, giờ đây khẽ nhảy xuống, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chủ nhân với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. Nó chạy đến cửa động, cuộn tròn lại, biến thành một cục lông trắng muốt, nhưng đôi mắt vẫn mở to, cảnh giác cao độ. Tiếng “chiêm chiếp” khẽ khàng của nó như một lời hứa bảo vệ, một cam kết trung thành. Lâm Phong mỉm cười nhẹ, xoa đầu Thôn Thiên Thử. “Nó sẽ là tai mắt của ta, là người bạn đồng hành trong cuộc bế quan này,” hắn nghĩ, cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Cuối cùng, sau khi hoàn tất mọi chuẩn bị, Lâm Phong bước đến tảng đá phẳng giữa động. Hắn ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp, hai tay đặt lên đầu gối, lòng bàn tay hướng lên. Hắn hít một hơi thật sâu, từ từ nhắm mắt lại. Toàn thân hắn tỏa ra một hào quang nhàn nhạt, lúc ẩn lúc hiện, như hơi thở của một vị thần đang ngủ say. Khí tức của hắn dần trở nên tĩnh lặng, hòa mình vào không khí cô tịch của hang động, như một phần của vách đá, của gió, của nước. Hắn đã nhập định, bước vào một cuộc hành trình sâu thẳm nhất của tâm hồn và ý thức, một cuộc bế quan không biết ngày về, để tìm kiếm Huyễn Mặc Chi Đạo tối thượng của riêng mình.
***
Trong thần hải của Lâm Phong, một cảnh tượng hùng vĩ và choáng ngợp hiện ra. Đây không phải là một không gian vật chất, mà là một vũ trụ ý thức vô tận, huyền ảo và biến ảo khôn lường. Ánh sáng luân chuyển không ngừng, từ những dải ngân hà rực rỡ sắc màu đến những vệt sáng lấp lánh như bụi sao, nhuộm toàn bộ không gian trong một vẻ đẹp siêu thực. Không có âm thanh cụ thể, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được tiếng vang vọng của hàng vạn pháp tắc, tiếng kiếm ngân sắc bén xé tan hư không, tiếng sóng biển vỗ bờ cuộn trào, tiếng gió rít gào qua những dãy núi vô hình, tất cả hòa quyện vào nhau thành một bản giao hưởng của sự sáng tạo và hủy diệt. Không có mùi hương cụ thể, nhưng có một cảm giác tinh khiết, nguyên thủy, như mùi của ‘Đạo’ – một sự hiện hữu thuần túy, vượt lên trên mọi giác quan phàm tục.
Từng mảnh công pháp, từng chút lĩnh ngộ về pháp tắc mà Lâm Phong đã tích lũy qua hàng ngàn năm tu luyện và vô số cuộc chiến, giờ đây hiện hình như những dòng sông ánh sáng cuồn cuộn. Có dòng sông vàng rực rỡ của pháp tắc Kim, dòng sông xanh mướt của pháp tắc Mộc, dòng sông xanh thẳm của pháp tắc Thủy, dòng sông đỏ rực của pháp tắc Hỏa, và dòng sông nâu trầm của pháp tắc Thổ. Xen lẫn vào đó là những dòng suối trong suốt của pháp tắc Không Gian, những luồng ánh sáng chớp nháng của pháp tắc Thời Gian, những dòng năng lượng rực rỡ của pháp tắc Sinh Mệnh, và những dòng xoáy u tối của pháp tắc Tử Vong. Pháp tắc Thôn Phệ, mạnh mẽ và cuồng bạo, hiện lên như một hố đen khổng lồ, không ngừng nuốt chửng và biến đổi mọi thứ xung quanh. Tất cả chúng cùng nhau chảy về một điểm trung tâm, nơi Huyễn Mặc Quyển đang bay lượn.
Huyễn Mặc Quyển, với ánh sáng đen huyền bí đặc trưng, từ từ xoay tròn, như một xoáy nước vũ trụ. Nó không ngừng hấp thụ và dung nạp các dòng pháp tắc, chuyển hóa chúng thành một dạng năng lượng tinh khiết, nguyên thủy hơn. Mỗi khi một dòng pháp tắc được Huyễn Mặc Quyển hấp thu, một vòng sáng mới lại tỏa ra, chứa đựng sự lĩnh ngộ sâu sắc hơn về bản chất của pháp tắc đó, và Lâm Phong cảm thấy ý thức của mình được mở rộng, như thể hắn đang nhìn thấy vũ trụ từ một góc độ hoàn toàn mới. Huyễn Mặc Quyển không chỉ đơn thuần là một pháp bảo, mà nó đã trở thành một phần của Lâm Phong, một phần của ‘Đạo’ mà chàng đang kiến tạo. Sự hợp nhất của Huyễn Mặc Quyển và ý thức của Lâm Phong báo hiệu một sức mạnh tối thượng mà chàng sẽ đạt được, một sự dung hợp vạn pháp, vạn Đạo.
Giữa không gian hỗn độn mà kỳ vĩ đó, Cửu Thiên Huyền Kiếm hóa thành một tia kiếm ý sắc bén, thuần túy, không hình không tướng. Nó không ngừng bay lượn, xuyên qua mọi khái niệm, mọi pháp tắc, như một mũi tên xé toang bức màn của sự phức tạp, tìm kiếm bản nguyên của ‘Kiếm Đạo’ trong ‘Đạo’ tổng thể. Mỗi nhát kiếm vô hình của nó đều mang theo sự hiểu biết sâu sắc về sự sắc bén, sự dứt khoát, sự kiên cường và khả năng phá vỡ mọi chướng ngại. Lâm Phong cảm nhận được rằng Kiếm Đạo của hắn không chỉ là công kích, mà còn là một con đường để thấu hiểu vạn vật, để ‘đoạn’ đi những chấp niệm, những giới hạn.
Lâm Phong, trong thần hải của mình, cảm thấy một sự hỗn loạn nhưng cũng vô cùng rõ ràng. Hàng ngàn năm tu luyện, hàng vạn pháp tắc, hàng tỷ kinh nghiệm chiến đấu, tất cả đang cuộn trào, va chạm, hòa quyện. Đây là xung đột nội tâm lớn nhất mà hắn từng đối mặt: làm thế nào để dung hợp tất cả thành một thể thống nhất mà không bị tẩu hỏa nhập ma, không bị lạc lối trong biển tri thức vô tận? Áp lực đè nặng lên hắn, không chỉ là áp lực của việc đột phá cảnh giới, mà còn là trách nhiệm đối với vạn giới đã đặt niềm tin vào hắn, trách nhiệm của một Đạo Tổ tương lai.
“Thôn Phệ, Không Gian, Ngũ Hành… chúng không chỉ là kỹ năng, mà là một phần của Đại Đạo,” Lâm Phong tự nhủ trong ý thức, giọng nói vang vọng khắp thần hải. “Huyễn Mặc Quyển, Cửu Thiên Huyền Kiếm, chúng là cầu nối để ta chạm tới cái vô hạn. Chúng là công cụ, nhưng cũng là những người bạn đồng hành đã cùng ta vượt qua mọi giới hạn.”
Dần dần, sự hỗn loạn bắt đầu lắng xuống. Các dòng pháp tắc không còn va chạm dữ dội, mà bắt đầu chảy êm đềm hơn, hòa quyện vào nhau một cách tự nhiên. Huyễn Mặc Quyển trở thành trung tâm của sự hòa hợp, còn Cửu Thiên Huyền Kiếm thì không còn chém phá, mà trở thành một tia sáng dẫn lối, soi rọi những góc khuất trong tâm trí Lâm Phong. Hắn cảm nhận được sự hợp nhất, một luồng sức mạnh vô biên đang dâng trào từ sâu thẳm linh hồn, không còn là sức mạnh cá nhân mà là sự cộng hưởng với vạn vật, với vũ trụ. Đó là một cảm giác vô trọng, một sự tự do tuyệt đối, một sự kết nối sâu sắc đến từng hạt cát, từng vì sao.
“Vạn vật đồng nhất, vạn Đạo quy nguyên,” Lâm Phong thì thầm, ý thức của hắn dần trở nên trong suốt, bao trùm cả vũ trụ ý niệm. “Thiên Đạo không phải là giới hạn, mà là một phần của tổng thể… Ta là Đạo, Đạo là ta!”
Hắn đã vượt qua rào cản tâm lý. Cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà hắn từng đối đầu, giờ đây chỉ là một trong vô số quy luật của vũ trụ. ‘Đạo’ của hắn, Huyễn Mặc Chi Đạo, không phải là sự đối kháng hay vượt qua một ‘Thiên Đạo’ cụ thể, mà là sự bao trùm, sự dung hợp tất cả, tạo nên một quy tắc mới, một trật tự mới. Đó là Đạo của sự cân bằng, của tình yêu, của sự sống, của hy vọng, của sự kiên định, và cả sự hài hước. Đó là ‘Đạo’ của Lâm Phong.
Khí tức từ Động Phủ Vô Danh bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài, tuy đã bị trận pháp che giấu tinh vi, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một sự biến đổi phi thường đang diễn ra bên trong. Dù chỉ là một thoáng, những linh thú cấp cao nhất trên Bích Hải Tiên Đảo cũng cảm thấy một áp lực vô hình, một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa đang trỗi dậy, báo hiệu một sự kiện chấn động sắp xảy ra.
Trong thần hải, Lâm Phong cảm thấy một kén ánh sáng bao bọc lấy mình, đó là kén của Huyễn Mặc Quyển, cũng là kén của ‘Đạo’ mà hắn đang hình thành. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Cuộc hành trình chiêm nghiệm không ngừng nghỉ đã bắt đầu, và hắn biết, khi kén ánh sáng này vỡ ra, một Đạo Tổ viên mãn, một huyền thoại bất hủ sẽ được sinh ra, tiếp tục viết nên những trang sử huy hoàng của "Tu Tiên Huyễn Mặc", mãi mãi vang vọng trong cõi hư không.