Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 495

Chạm Tới Nguyên Thủy: Giác Ngộ Thiên Mệnh

3605 từ
Mục tiêu: Minh họa quá trình Lâm Phong đối diện và vượt qua những giới hạn cuối cùng của bản thân trong cô tịch bế quan.,Tiết lộ sâu sắc hơn về nguồn gốc 'Thiên Mệnh Chi Tử' của Lâm Phong thông qua một trải nghiệm tâm linh.,Dẫn dắt Lâm Phong đạt được sự giác ngộ tối thượng, khiến linh hồn hòa làm một với Đại Đạo.,Chuẩn bị cho bước đột phá cuối cùng của Lâm Phong để trở thành Đạo Tổ viên mãn, củng cố mạch truyện hướng đến Ch.498.
Nhân vật: Lâm Phong, Thôn Thiên Thử
Mood: Thâm sâu, huyền bí, siêu thoát, đôi khi căng thẳng khi đối mặt nội tâm, nhưng kết thúc bằng sự bình yên, vĩ đại.
Kết chương: [object Object]

Khí tức từ Động Phủ Vô Danh bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài, tuy đã bị trận pháp che giấu tinh vi, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một sự biến đổi phi thường đang diễn ra bên trong. Dù chỉ là một thoáng, những linh thú cấp cao nhất trên Bích Hải Tiên Đảo cũng cảm thấy một áp lực vô hình, một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa đang trỗi dậy, báo hiệu một sự kiện chấn động sắp xảy ra.

Trong thần hải, Lâm Phong cảm thấy một kén ánh sáng bao bọc lấy mình, đó là kén của Huyễn Mặc Quyển, cũng là kén của ‘Đạo’ mà hắn đang hình thành. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Cuộc hành trình chiêm nghiệm không ngừng nghỉ đã bắt đầu, và hắn biết, khi kén ánh sáng này vỡ ra, một Đạo Tổ viên mãn, một huyền thoại bất hủ sẽ được sinh ra, tiếp tục viết nên những trang sử huy hoàng của "Tu Tiên Huyễn Mặc", mãi mãi vang vọng trong cõi hư không.

***

Trong sâu thẳm Động Phủ Vô Danh, nơi ánh sáng ban ngày khó lòng chạm tới, một kén ánh sáng mờ ảo đang lung linh giữa không gian tĩnh mịch. Nơi đây không có những chạm khắc hoa mỹ, không có những trận pháp tinh vi được bố trí cầu kỳ, chỉ là một hang động tự nhiên với các vách đá xù xì, được đẽo gọt sơ sài đủ để tạo ra một bàn đá dùng cho việc luyện đan hoặc ngồi thiền, một chiếc giường đá thô sơ và vài giá sách trống rỗng. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và một thoáng hương thảo dược nhẹ nhàng lẩn khuất trong không khí, tạo nên một bầu không khí vừa bí ẩn vừa cô độc. Tiếng gió lùa qua khe đá vi vút như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá, và thỉnh thoảng là tiếng côn trùng rỉ rả từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến rợn người của nơi này.

Bên trong kén ánh sáng, Lâm Phong đang trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt nhất mà đời hắn từng biết. Không phải là cuộc đối đầu với cường địch, không phải là trận pháp hiểm ác, mà là cuộc chiến với chính bản thân, với những giới hạn và chấp niệm hằn sâu trong tâm khảm. Vô số ảo ảnh bắt đầu hiện lên, xoáy sâu vào tâm trí hắn như những mũi khoan nhọn hoắt. Đó là ký ức về những thất bại thảm hại, những lần hắn suýt ngã xuống vực sâu vô tận, những lời chế giễu của kẻ thù cũ, những nghi ngờ về thân thế phàm nhân bị coi thường. Mỗi ảo ảnh là một xiềng xích vô hình, cố gắng níu giữ hắn, kéo hắn trở lại với cái tôi cũ, ngăn cản bước đột phá cuối cùng.

“Ngươi chỉ là một phàm nhân... Thiên Đạo không dung ngươi!” Một giọng nói trầm đục, vang vọng như đến từ vực sâu tăm tối nhất, thì thầm bên tai hắn. “Ngươi đã quên thân phận của mình sao? Một kẻ thấp hèn, dựa dẫm vào cơ duyên mà sống. Ngươi có gì mà dám xưng là ‘Đạo’?”

Lâm Phong không đáp lời, nhưng ý chí của hắn kiên định như núi thái sơn. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn, đó là áp lực của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ cũ, một trật tự đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, nay đang cố gắng nghiền nát ý định phản nghịch của hắn. Nhưng hắn đã thề sẽ Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Lời thề đó không chỉ là sự ngông cuồng của tuổi trẻ, mà là niềm tin bất diệt vào con đường mà hắn đã chọn.

“Giới hạn... chỉ là một ảo ảnh,” Lâm Phong tự nhủ trong tâm thức, giọng nói vang vọng khắp thần hải, xua tan một phần những ảo ảnh mờ mịt. “Thiên Đạo... chỉ là một quy tắc. Ta là ta, và Đạo của ta là vô biên!”

Ánh sáng từ cái kén bao quanh Lâm Phong lúc rực rỡ chói chang, lúc lại mờ nhạt đến mức tưởng chừng sắp tan biến, biểu thị sự giằng co dữ dội bên trong. Mỗi lần ánh sáng bùng lên, một lớp ảo ảnh lại tan vỡ như bong bóng xà phòng. Mỗi lần ánh sáng yếu đi, những nghi ngờ, những nỗi sợ hãi lại như thủy triều dâng lên, nhấn chìm hắn. Nhưng Lâm Phong không lùi bước. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với quá nhiều sinh tử, để rồi giờ đây lại gục ngã trước những ảo ảnh của chính mình.

Hắn nhớ về nụ cười của Tuyết Dao, vẻ dịu dàng của Mộc Ly, sự kiên cường của Tần Nguyệt, ánh mắt tinh quái của Lam Yên, vẻ hoạt bát của Hạ Vũ, sự thuần khiết của Linh Nhi, vẻ mạnh mẽ của Diệp Vô Song, và sự trầm ổn của Cổ Thanh Nguyệt. Bảy người phụ nữ đó, cùng với Thôn Thiên Thử, đã trở thành hậu phương vững chắc, là nguồn động lực và cũng là một phần của ‘Đạo’ mà hắn đang kiến tạo. Tình Ái Vô Biên, đó không phải là một câu nói suông, mà là sợi dây liên kết hắn với thế giới này, với những người hắn yêu thương, và với chính ý nghĩa của sự sống.

“Không thể dừng lại!” Hắn gầm lên trong tâm trí, không một âm thanh nào thoát ra khỏi kén ánh sáng. “Ta phải vượt qua! Vì ta, vì họ, vì vạn giới!”

Hắn dùng ý chí kiên định để phá tan từng ảo ảnh, từng xiềng xích tinh thần. Mỗi ký ức đau buồn được hóa giải, mỗi nỗi sợ hãi được đối mặt, mỗi nghi ngờ được xua tan, hắn lại cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy, một sự thanh tẩy từ tận sâu linh hồn. Giống như một thanh kiếm được tôi luyện trong ngàn lần lửa, hắn đang loại bỏ mọi tạp chất, mọi điểm yếu, để trở thành một tồn tại thuần túy hơn, mạnh mẽ hơn.

Thần hải của Lâm Phong, nơi Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm đang dung hợp, trở thành chiến trường chính. Huyễn Mặc Quyển, vốn là biểu tượng của sự bao la, huyền ảo, nay đang chống chọi với những dòng chảy hỗn loạn của ký ức và ảo ảnh. Nó xoay tròn, hấp thu những mảnh vỡ của nỗi sợ hãi, biến chúng thành năng lượng thuần túy. Cửu Thiên Huyền Kiếm thì hóa thành vô số tia kiếm ý, chém tan những sợi xích vô hình, những nút thắt trong tâm trí Lâm Phong. Mỗi nhát kiếm là một sự dứt khoát, một sự buông bỏ, giúp hắn đoạn đi những chấp niệm, những giới hạn cuối cùng.

Cảm giác đau đớn như bị xé toạc linh hồn, nhưng kèm theo đó là sự nhẹ nhõm, một sự giải thoát khỏi gánh nặng đã đè nén hắn bấy lâu. Hắn cảm thấy mình đang lột xác, từng lớp vỏ cũ kỹ của phàm nhân đang bong ra, để lộ ra một bản thể mới, một bản thể gần hơn với Đại Đạo. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng dòng máu, từng tế bào đang được tái tạo, không phải bằng năng lượng vật chất, mà bằng năng lượng tinh thần, bằng ý chí và sự giác ngộ.

Trong bóng tối của Động Phủ Vô Danh, kén ánh sáng của Lâm Phong vẫn tiếp tục lung linh. Ánh sáng của nó không còn dữ dội như lúc đầu, mà trở nên ổn định hơn, thanh khiết hơn, tựa như một viên ngọc quý đang phát ra ánh hào quang ôn hòa. Điều đó cho thấy, cuộc chiến nội tâm khốc liệt nhất của Lâm Phong đang dần đi đến hồi kết, và hắn đang từng bước, từng bước một, tiến gần hơn đến sự giác ngộ tối thượng, đến cảnh giới mà chỉ những Đạo Tổ vĩ đại nhất mới có thể chạm tới.

***

Khi Lâm Phong đạt đến đỉnh điểm của cuộc đấu tranh nội tâm, linh hồn chàng bỗng được kéo vào một không gian hư vô, một cõi phi thời gian, phi vật chất mà ngay cả những Đạo Tổ thông thường cũng khó lòng chạm tới. Không có kiến trúc, không có âm thanh, không có mùi hương, không có bất kỳ thứ gì có thể định nghĩa bằng giác quan phàm trần. Chỉ có một sự trống rỗng bao la, tĩnh lặng đến mức đáng sợ, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một nguồn năng lượng nguyên thủy, vô tận.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, Lâm Phong không còn cảm thấy cơ thể vật chất của mình, chỉ còn lại ý thức thuần túy, trôi nổi giữa hư không. Chàng chứng kiến một cảnh tượng hùng vĩ đến kinh ngạc, cảnh vũ trụ hỗn độn dần định hình. Từ một điểm nguyên thủy vô cùng nhỏ bé, vô hình vô tướng, một vụ nổ ánh sáng bùng lên, tạo thành vô số tinh vân, ngân hà, rồi từ đó hình thành vạn vật. Đó là khoảnh khắc khai thiên lập địa, khoảnh khắc mà Đại Đạo bắt đầu vận hành, tạo ra mọi quy luật, mọi pháp tắc.

Lâm Phong không chỉ nhìn, chàng còn cảm nhận. Chàng cảm nhận được sự hình thành của không gian, sự trôi chảy của thời gian, sự cân bằng của âm dương, sự vận hành của ngũ hành. Mọi quy luật, mọi pháp tắc mà chàng đã từng lĩnh ngộ, từng sử dụng trong suốt hành trình tu luyện, giờ đây đều trở nên rõ ràng, minh bạch như thể chàng đang nhìn thấy bản chất sâu xa nhất của chúng. Huyễn Mặc Quyển trong thần hải của chàng bỗng rực sáng, không ngừng hấp thu những dòng thông tin khổng lồ này, ghi khắc chúng vào từng trang sách vô hình. Cửu Thiên Huyền Kiếm cũng không ngừng rung động, như thể nó đang reo vang cùng với nhịp đập nguyên thủy của vũ trụ, thanh tẩy mọi tạp niệm, mọi giới hạn còn sót lại trong ý thức của Lâm Phong.

Rồi, giữa cảnh tượng khai thiên lập địa vĩ đại ấy, một điểm sáng nhỏ bé nhưng vô cùng chói lọi xuất hiện. Nó không phải là một vì sao, không phải là một hành tinh, mà là một sự tụ hợp của những pháp tắc tối thượng, của ý chí vũ trụ, mang theo ‘Thiên Mệnh’ của một kỷ nguyên mới. Điểm sáng đó không ngừng biến hóa, từ một khối năng lượng hỗn độn đến một hình hài mơ hồ, rồi dần dần, nó trở thành một đứa bé sơ sinh. Đứa bé đó có một đôi mắt đen láy, sâu thẳm như vũ trụ, và một nụ cười nửa miệng tinh quái quen thuộc.

Lâm Phong sững sờ. Chàng nhận ra đó chính là khoảnh khắc ‘Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh’ – sự ra đời của chính mình 20 năm về trước. Không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, không phải là một sự sắp đặt của bất kỳ thế lực nào, mà là một phần của quy luật tối thượng của Đại Đạo, là sự lựa chọn của chính vũ trụ để mang lại một trật tự mới.

“Ngươi là người được chọn... là khởi đầu của một trật tự mới.” Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng, vang vọng khắp không gian hư vô. Giọng nói đó không phải của một sinh linh, mà là của chính Đại Đạo, của ý chí nguyên thủy của vũ trụ. “Ngươi mang trong mình Huyễn Mặc Chi Đạo, dung hợp vạn pháp, kiến tạo tương lai.”

Lâm Phong không còn nghi ngờ gì nữa. Bao nhiêu năm qua, chàng luôn cố gắng nghịch thiên cải mệnh, chống lại cái gọi là Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, chàng hiểu ra rằng, Thiên Đạo không phải là một thực thể cố định, mà là một quy luật vận hành của vũ trụ. Và ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ không phải là một gánh nặng, mà là một phần của quy luật đó, một sứ mệnh mà vũ trụ đã trao phó.

“Ta đã hiểu...” Lâm Phong thì thầm trong ý thức, linh hồn chàng rung động mãnh liệt. “Thiên Mệnh không phải là gánh nặng, mà là một phần của Đạo. Nó không phải là sự ràng buộc, mà là một con đường để ta hoàn thiện bản thân, để ta kiến tạo một trật tự tốt đẹp hơn.”

Chàng vươn tay, một bàn tay trong suốt, vô hình, chạm vào điểm sáng nguyên thủy đó. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết và cổ xưa nhất, tràn vào linh hồn chàng. Đó là ý nghĩa của ‘Thiên Mệnh’, là sự chấp thuận của Đại Đạo, là nguồn gốc của Huyễn Mặc Chi Đạo. Lâm Phong cảm thấy mình đang hấp thụ toàn bộ ý nghĩa của ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, không chỉ là sức mạnh, mà còn là trách nhiệm, là tầm nhìn, là sự kết nối sâu sắc với vạn vật.

Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm trong thần hải của chàng bỗng rực sáng đến mức chói mắt. Chúng không còn là những pháp bảo riêng lẻ, mà hoàn toàn dung hợp với ‘Thiên Mệnh’ này, với ‘Đạo’ của Lâm Phong. Huyễn Mặc Quyển mở ra vô số trang sách, ghi khắc lại toàn bộ quá trình hình thành vũ trụ, mọi pháp tắc, mọi quy luật. Cửu Thiên Huyền Kiếm thì hóa thành một tia sáng dẫn lối, soi rọi vào những góc khuất sâu thẳm nhất của vũ trụ, tìm kiếm bản nguyên của mọi thứ. Chúng trở thành một phần không thể tách rời của linh hồn Lâm Phong, tạo nên một bản thể Đạo tối thượng, một Huyễn Mặc Chi Đạo hoàn chỉnh và vô biên.

Linh hồn Lâm Phong bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng, như thể mọi gánh nặng, mọi xiềng xích đã được gỡ bỏ. Hắn không còn là một cá thể đơn độc, mà là một phần của vũ trụ bao la, một nhịp đập cùng với Đại Đạo. Hắn cảm nhận được sự kết nối với mọi sinh linh, mọi hành tinh, mọi vì sao. Đó là cảm giác của sự hòa mình vào nguyên thủy, chạm tới bản chất của vạn vật.

Và rồi, không gian hư vô bắt đầu mờ ảo, Lâm Phong cảm thấy linh hồn mình được kéo trở lại, nhưng không phải là trở lại với cái tôi cũ, mà là trở lại với một bản thể mới, một bản thể đã được thanh tẩy, được giác ngộ, và được Đại Đạo chấp thuận. Hắn biết, khi hắn mở mắt ra lần nữa, thế giới sẽ không còn như trước. Hắn đã không chỉ tu luyện, mà đã tìm thấy ý nghĩa thật sự của sự tồn tại, của Tu Đạo Vô Tận, của Huyễn Mặc Chi Đạo.

***

Đêm đã buông xuống Bích Hải Tiên Đảo từ lâu, những vì sao lấp lánh như vô số viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen của bầu trời. Bên ngoài Động Phủ Vô Danh, Thôn Thiên Thử vẫn ngồi im lìm, đôi mắt to tròn long lanh cảnh giác quét khắp bốn phía. Nó đã canh gác ở đây từ rất lâu, cảm nhận được sự biến động năng lượng kỳ lạ bên trong động phủ. Ban đầu là sự hỗn loạn, dữ dội như bão tố, rồi dần dần chuyển sang một trạng thái tĩnh lặng đến khó tả, như thể một vũ trụ đang hình thành từ bên trong.

Bên trong động phủ, cái kén ánh sáng bao bọc Lâm Phong đã hoàn toàn tan biến, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Thân ảnh của chàng hiện ra rõ ràng giữa không gian mờ ảo, ngồi xếp bằng trên bàn đá, không nhúc nhích. Mỗi tế bào, mỗi dòng máu, mỗi tia linh hồn trong cơ thể Lâm Phong đều đã trải qua một sự biến đổi kinh thiên động địa. Chàng không còn là một phàm nhân, cũng không còn là một tiên nhân đơn thuần nữa. Chàng đã trở thành Đạo, và Đạo cũng là chàng. Luồng năng lượng từ chàng không còn dữ dội hay bùng nổ, mà trở nên tĩnh lặng, bao la, uyên bác, như một vũ trụ thu nhỏ, ẩn chứa sức mạnh vô tận nhưng không hề phô trương.

Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo trong động phủ dường như đã được thay thế bằng một mùi hương nguyên thủy, tinh khiết, tựa như hương của tiên giới, thoang thoảng dịu nhẹ nhưng lại có thể thanh tẩy tâm hồn. Tiếng gió vi vút qua khe đá giờ đây nghe như một bản hòa ca cổ xưa, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như nhịp đập của vạn vật. Tất cả đều chìm trong một sự hài hòa tuyệt đối, một bình yên khó tả.

Lâm Phong, trong trạng thái nhập định sâu sắc, cảm thấy mọi chấp niệm đã tan biến. Cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà hắn từng đối đầu, giờ đây chỉ là một trong vô số quy luật của vũ trụ. ‘Đạo’ của hắn, Huyễn Mặc Chi Đạo, không phải là sự đối kháng hay vượt qua một ‘Thiên Đạo’ cụ thể, mà là sự bao trùm, sự dung hợp tất cả, tạo nên một quy tắc mới, một trật tự mới. Đó là Đạo của sự cân bằng, của tình yêu, của sự sống, của hy vọng, của sự kiên định, và cả sự hài hước. Đó là ‘Đạo’ của Lâm Phong, độc nhất vô nhị.

“Đại Đạo vô thường, vạn pháp quy nhất. Ta là Đạo, Đạo là ta. Mọi chấp niệm tan biến, chỉ còn lại sự thấu triệt và bình yên.” Những lời này vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, không phải bằng âm thanh, mà bằng một sự hiểu biết sâu sắc, một sự giác ngộ triệt để. Hắn cảm thấy mình đã hoàn toàn thoát khỏi mọi ràng buộc của thế tục, của phàm trần, của cả những giới hạn của tiên nhân.

Từ từ, Lâm Phong mở mắt. Đôi mắt đen láy của chàng, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng trở nên thâm thúy hơn nữa, như chứa đựng cả vũ trụ bao la, phản chiếu ánh sáng của vạn vật. Không còn vẻ tinh quái, không còn vẻ sắc sảo thường ngày, mà thay vào đó là một sự bình yên tuyệt đối, một sự thấu triệt vạn vật. Ánh sáng từ những vì sao ngoài kia dường như cũng bị thu hút vào đôi mắt chàng, khiến chúng trở nên lấp lánh một cách huyền ảo.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi chàng, nụ cười của sự viên mãn và giác ngộ. Đó không phải là nụ cười nửa miệng tinh quái thường thấy, mà là một nụ cười ấm áp, bao dung, như thể chàng đã ôm trọn cả thế giới vào lòng. Lâm Phong chưa hoàn toàn thức tỉnh khỏi trạng thái nhập định, nhưng chàng đã đạt đến trạng thái hợp nhất tối thượng với Đại Đạo. Hắn biết, hắn đã bước qua một ngưỡng cửa hoàn toàn mới, một cảnh giới mà hắn chưa từng hình dung.

Bên ngoài động phủ, Thôn Thiên Thử khẽ rùng mình. Nó cảm nhận được một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa đang lan tỏa từ bên trong, không còn là áp lực mạnh mẽ, mà là một sự hiện diện bao la, tĩnh lặng đến đáng sợ. Đó không phải là khí tức của một sinh linh, mà là khí tức của chính Đại Đạo, của vạn vật. Nó biết, chủ nhân của nó đã không còn là người bình thường. Chủ nhân của nó đã vượt qua mọi giới hạn, đã trở thành một tồn tại vĩ đại hơn, một huyền thoại thực sự.

Sự biến đổi năng lượng từ Lâm Phong báo hiệu chàng đã tiến một bước dài đến cảnh giới Đạo Tổ, chuẩn bị cho sự xuất hiện chính thức trong tương lai. Lâm Phong thấu triệt bản chất của ‘Thiên Mệnh’ và ‘Thiên Đạo’ cho thấy chàng sẽ là người định hình lại trật tự mới của vạn giới một cách sâu sắc hơn. Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm đã hoàn toàn hòa quyện vào ‘Đạo’ của chàng, báo hiệu rằng chúng không còn là vật ngoài thân mà là một phần sức mạnh nguyên bản của Lâm Phong.

Trong sâu thẳm Động Phủ Vô Danh, Lâm Phong tiếp tục chìm đắm trong sự bình yên của giác ngộ, linh hồn chàng hòa làm một với Đại Đạo, viết nên một chương mới cho "Tu Tiên Huyễn Mặc". Khi bình minh ló dạng, tia nắng đầu tiên xuyên qua khe đá, chiếu rọi vào gương mặt thanh tú của chàng, khoảnh khắc đó, một huyền thoại mới đã thực sự bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ