Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 500

Chương Cuối: Huyền Thoại Bất Diệt, Vạn Cổ Trường Thanh

4337 từ
Mục tiêu: Khẳng định cuộc sống viên mãn, bất tử của Đạo Tổ Lâm Phong và bảy mỹ nhân.,Miêu tả sự phồn thịnh, hòa bình của vạn giới dưới trật tự mới do Lâm Phong thiết lập.,Tổng kết hành trình vĩ đại của Lâm Phong, khắc sâu huyền thoại bất hủ của chàng trong lịch sử tu tiên.,Mang đến một kết thúc thỏa mãn, trọn vẹn cho toàn bộ series.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo
Mood: Thanh bình, lãng mạn, viên mãn, hùng vĩ, huyền thoại
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm sâu vào lòng biển, mang theo chút dư vị của một ngày dài và những câu chuyện vang vọng trên đỉnh Bích Hải Tiên Đảo. Màn đêm buông xuống, nhưng không hề mang theo sự tĩnh mịch lạnh lẽo, bởi lẽ, trong lòng Lâm Phong và những người thân yêu, một bình minh mới đã thực sự bắt đầu, một bình minh của hạnh phúc vĩnh hằng và tình yêu bất diệt. Không còn những cuộc chiến tranh, không còn những âm mưu tàn độc, chỉ còn lại sự sống đang sinh sôi nảy nở, sự thịnh vượng đang bừng lên khắp nơi, một kỷ nguyên mang tên Lâm Phong và những người phụ nữ của chàng, một huyền thoại bất hủ sẽ mãi mãi được lưu truyền trong dòng chảy của thời gian.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, trải vàng trên mặt biển xanh ngọc bích, đánh thức Bích Hải Tiên Đảo. Trên đỉnh Đạo Cung, nơi những kiến trúc đá trắng tinh xảo và mái ngói xanh ngọc đã hòa mình vào cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, Lâm Phong thức giấc. Chàng khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm mềm mại của Tuyết Dao đang tựa vào lòng, cùng với mùi hương thanh khiết của hoa cỏ dại và linh quả thoang thoảng từ những khu vườn cổ thụ. Tiếng sóng biển vỗ rì rào vào ghềnh đá bên dưới, như một bản hòa tấu dịu êm của thiên nhiên, hòa cùng tiếng chim biển lảnh lót vọng từ phía chân trời, và đôi khi là tiếng suối chảy róc rách từ những khe núi được dẫn vào các đình đài.

Linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành từng sợi tơ lấp lánh trong không khí, mang theo hơi thở của biển cả, của đất trời. Bầu không khí thanh bình, thơ mộng, tràn đầy sức sống, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhàng, siêu thoát. Lâm Phong khẽ mở mắt, nhìn ngắm dung nhan say ngủ của Tuyết Dao. Làn da trắng ngần như ngọc, đôi môi anh đào khẽ hé, và mái tóc đen nhánh buông xõa trên gối, tất cả đều toát lên vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết tan chảy dưới ánh mặt trời. Chàng đưa tay vén nhẹ một lọn tóc vương trên má nàng, một cử chỉ dịu dàng mà chứa chan vô vàn tình yêu thương. Nàng khẽ động, đôi mắt phượng dài từ từ mở ra, ánh lên sự dịu dàng và hạnh phúc vô biên khi bắt gặp ánh nhìn của chàng.

"Chàng... dậy rồi sao?" Tuyết Dao khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, mang theo chút ngái ngủ đáng yêu.

Lâm Phong mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng. "Đúng vậy, Dao nhi. Nàng ngủ ngon chứ?"

Nàng khẽ gật đầu, rúc sâu vào lòng chàng hơn nữa. "Ngủ rất ngon. Từ khi có chàng bên cạnh, mỗi giấc ngủ đều bình yên như chốn thần tiên."

Cùng lúc đó, các mỹ nhân khác cũng dần tỉnh giấc. Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, đã tinh nghịch chui vào giữa hai người, dụi dụi mái tóc nâu hạt dẻ vào ngực Lâm Phong. "Lâm Phong ca! Bình minh rồi, chúng ta có nên đi ngắm biển không?" Nàng líu lo, đầy vẻ hoạt bát. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, từ khi nào đã thức dậy, chạy lon ton quanh chân giường, đôi mắt to tròn long lanh nhìn họ, thi thoảng lại "chiêm chiếp" vài tiếng như muốn giục giã.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, nhưng giờ đây lại dịu dàng hơn bao giờ hết, khẽ vươn vai. "Đúng là một ngày mới tràn đầy sức sống. Linh khí ở đây quả thực đã vượt xa bất kỳ tiên cảnh nào ta từng biết." Nàng khoác lên mình y phục chiến đấu nhẹ, nhưng không hề mất đi vẻ quyến rũ.

Tần Nguyệt, thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười nhẹ. "Đây là Đạo Cung do phu quân kiến tạo, là nơi hội tụ linh túy của vạn giới. Chẳng trách mọi vật đều mang sinh khí dồi dào." Nàng đang nhẹ nhàng búi mái tóc đen nhánh của mình, cài một cây trâm ngọc đơn giản nhưng tinh tế.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết, đã chuẩn bị sẵn sàng trà thơm. "Mọi người dùng trà đi. Đây là linh trà ta mới hái sáng nay, có tác dụng dưỡng thần." Giọng nói nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang theo sự quan tâm tỉ mỉ.

Linh Nhi, đáng yêu như búp bê, đã chạy lại ôm lấy cánh tay Lâm Phong. "Ca ca, ca ca! Hôm nay chúng ta đi đâu chơi? Có thể đến chỗ có nhiều cá không ạ?" Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng lấp lánh vẻ tò mò, hồn nhiên.

Diệp Vô Song, vẻ đẹp bí ẩn, ma mị, trầm mặc hơn nhưng ánh mắt cũng ngập tràn hạnh phúc. Nàng khẽ vuốt ve Thôn Thiên Thử đang rúc vào chân mình. "Nơi đây đã trở thành gia viên vĩnh cửu của chúng ta." Giọng nói nàng trầm thấp, uy quyền nhưng nay lại mang theo sự mềm mại hiếm thấy.

Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết, tao nhã, ngồi đối diện Lâm Phong, nụ cười hiền từ nở trên môi. "Đúng vậy, Vô Song. Mọi sóng gió đã qua, chỉ còn lại bình yên." Nàng khoác trên mình y phục lụa trắng, thanh thoát như một vị thánh nữ.

Lâm Phong nhìn từng nàng, ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự viên mãn. Chàng dang rộng vòng tay, ôm lấy tất cả những người phụ nữ đời mình. "Dao Dao, Ly nhi, Nguyệt nhi, Yên nhi, Vũ nhi, Linh nhi, Vô Song, Thanh Nguyệt... Cuộc đời này, có các nàng, ta còn cầu gì hơn nữa đây?" Giọng chàng trầm ấm, chất chứa tình cảm sâu sắc.

Tuyết Dao tựa đầu vào vai chàng, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên định. "Chàng đã cho chúng thiếp một thế giới, một gia đình, một tình yêu vĩnh cửu. Chúng thiếp nguyện theo chàng đến tận cùng thời gian, mãi mãi không chia lìa."

Mộc Ly gật đầu lia lịa, hưng phấn reo lên. "Đúng vậy! Có Lâm Phong ca, không gì có thể làm chúng ta sợ hãi! Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá vạn giới, cùng nhau vui đùa, cùng nhau sống mãi mãi!"

Bạch Lão Tổ, dưới hình dáng một lão bà phúc hậu, khí chất uy nghiêm, từ từ đi tới. Nụ cười hiền từ trên môi bà không giấu được sự mãn nguyện. "Thiếu chủ và các phu nhân thật hạnh phúc. Huyết mạch của Lâm gia ta, cuối cùng đã đạt đến sự viên mãn tột cùng. Đạo của thiếu chủ không chỉ là sức mạnh, mà còn là Đạo của tình yêu, của sự sống, của sự vĩnh hằng." Bà khẽ đưa tay, xoa đầu Thôn Thiên Thử đang lon ton chạy lại dụi dụi vào chân bà. "Tiểu gia hỏa này cũng đã tìm được bến đỗ bình yên rồi."

Lâm Phong mỉm cười. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, Lão Tổ. Nếu không có tình yêu và sự kiên định, dù có đạt được sức mạnh tối cao cũng chỉ là cô độc. Giờ đây, ta đã hiểu rõ, Huyễn Mặc Chi Đạo không phải là con đường cô độc, mà là con đường của chúng ta, của tình yêu và sự vĩnh hằng." Chàng siết chặt tay các nàng, cảm nhận sự ấm áp và tin cậy. Dưới ánh bình minh rực rỡ, họ cùng nhau ngắm nhìn vạn vật đang thức tỉnh, cảm nhận từng hơi thở của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà họ đã cùng nhau kiến tạo. Tiếng sóng biển rì rào vỗ nhẹ vào bờ, hương hoa cỏ dại và linh quả thoang thoảng, ánh bình minh ấm áp bao trùm, và tiếng cười hạnh phúc trong trẻo của các mỹ nhân, tất cả tạo nên một bức tranh hoàn mỹ của sự viên mãn.

***

Rời khỏi Bích Hải Tiên Đảo, Lâm Phong cùng các phu nhân du ngoạn khắp vạn giới. Chàng không còn hiển lộ khí tức Đạo Tổ uy nghi mà ẩn mình trong hình dáng phàm nhân bình thường, hoặc chỉ tản ra khí tức của một tu sĩ Trúc Cơ, Kim Đan, tùy theo từng nơi, để quan sát và cảm nhận sự thay đổi mà chàng đã mang lại.

Thiên Phong Thành, một trong những trung tâm lớn nhất của phàm giới, giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự phồn thịnh. Kiến trúc nơi đây đa dạng, từ các cửa hàng gỗ truyền thống với mái ngói đỏ tươi, đến các lầu các đá hoa lệ chạm khắc tinh xảo, vươn cao vút lên trời xanh. Các con đường lát đá rộng lớn, sạch sẽ, không còn cảnh bùn lầy hay hỗn loạn, dẫn đến những quảng trường và chợ lớn tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên giòn giã, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường, tiếng nói cười của đám đông hòa cùng tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu và tiếng bàn tán xôn xao của tu sĩ tại các quán trà, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của sự sống.

Mùi thức ăn đường phố thơm lừng lan tỏa khắp nơi, mùi hương liệu thanh nhã từ các tiệm bán nhang đèn, mùi thảo mộc dịu nhẹ từ tiệm thuốc, và cả mùi rượu nồng nàn từ các quán rượu, tất cả quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự phồn hoa. Bầu không khí sôi động, náo nhiệt, đầy ắp tiếng người, không còn sự căng thẳng hay lo âu như trước. Người người an cư lạc nghiệp, tu sĩ và phàm nhân sống hòa thuận, không còn cảnh tranh giành, tàn sát. Các trận pháp linh khí được Lâm Phong bố trí khắp thành, không chỉ để phòng thủ mà còn để dẫn dắt linh khí, nuôi dưỡng vạn vật, khiến linh khí ở đây cũng khá phong phú, tạo điều kiện thuận lợi cho việc tu luyện của các tu sĩ cấp thấp.

Lâm Phong và các nàng đi dạo trên những con phố tấp nập, hòa mình vào dòng người. Chàng nắm tay Tuyết Dao, thỉnh thoảng lại quay sang trò chuyện cùng Mộc Ly đang tò mò nhìn ngắm mọi thứ xung quanh. "Nơi này đã thay đổi nhiều quá. Mọi người đều sống trong an bình, không còn lo lắng về chiến tranh hay lũ lụt, yêu ma quấy phá." Lâm Phong khẽ thì thầm, ánh mắt chàng lướt qua những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ.

Tần Nguyệt mỉm cười nhẹ. "Đó là thành quả của chàng, phu quân. Chàng đã mang lại hòa bình cho vạn giới. Trước đây, Thiên Phong Thành tuy lớn nhưng vẫn ẩn chứa bao lo toan, giờ đây mọi thứ đều sáng sủa, an yên." Nàng chỉ vào một nhóm phàm nhân đang ngồi quây quần kể chuyện, trên khuôn mặt họ là vẻ bình thản, mãn nguyện.

Hạ Vũ gật đầu. "Đúng vậy. Linh khí dồi dào, vật tư phong phú, pháp luật công bằng. Đây đúng là một thịnh thế mà không ai dám mơ tới."

Họ ghé vào một quán trà nhỏ ven đường, nơi những câu chuyện phiếm về anh hùng, kỳ nhân dị sĩ được kể lại bằng giọng điệu trầm bổng của các lão già. Lâm Phong và các nàng ngồi ở một góc khuất, lặng lẽ thưởng thức trà và lắng nghe.

"Này, các ngươi có biết không?" Một lão già râu bạc phơ, tay cầm quạt giấy, gõ nhẹ xuống bàn, thu hút sự chú ý của mọi người. "Cái thời loạn lạc ấy, ai mà không sợ hãi? Yêu ma quỷ quái hoành hành, Thiên Đạo vô tình giáng tai họa, tu sĩ thì tranh giành chém giết. Cứ tưởng cuộc đời này sẽ mãi mãi là bể khổ."

Một người khác chen vào: "Đúng vậy, ta còn nhớ năm đó, một con yêu thú cấp bốn xông vào thành, suýt nữa đã cắn chết cả nhà ta. May mà có các vị tiền bối môn phái ra tay."

Lão già râu bạc phơ lại tiếp lời, giọng điệu đầy vẻ kính phục: "Nhưng rồi, một người đã xuất hiện. Một thiếu niên từ phàm nhân, đã từng bước nghịch thiên cải mệnh, vượt qua mọi chông gai, từ Luyện Khí cho đến Nguyên Anh, Hóa Thần, rồi cuối cùng đăng lâm Đạo Tổ!"

"Ý ông là... Đạo Tổ Lâm Phong?" Một vị khách trẻ tuổi hỏi, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.

"Chứ còn ai vào đây nữa!" Lão già hất cằm tự hào. "Vị Đạo Tổ Lâm Phong ấy, người đã phá vỡ lời nguyền cổ xưa của Thiên Đạo, đánh bại những thế lực tối cao muốn thao túng số mệnh, kiến tạo nên kỷ nguyên thịnh thế này! Nghe nói, ngài ấy còn có bảy vị phu nhân tuyệt sắc, mỗi nàng một vẻ, nhưng đều là những kỳ nữ trong thiên hạ. Tình yêu của ngài ấy với các phu nhân cũng là một truyền kỳ!"

"Chính nhờ ngài ấy, mà giờ đây vạn giới mới được thanh bình, linh khí dồi dào, chúng ta mới có thể an cư lạc nghiệp, yên tâm tu luyện. Ngài ấy không chỉ là Đạo Tổ, mà còn là người cha của kỷ nguyên mới này!" Một tiểu nhị quán trà hào hứng nói thêm.

Lâm Phong nghe những lời này, khóe môi khẽ cong lên. Đây không phải là sự khoe khoang hay tự mãn, mà là một niềm vui sâu sắc khi thấy những hạt giống bình yên chàng gieo trồng đã nảy mầm và đơm hoa kết trái. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh... cuối cùng cũng đã có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho vạn linh." Chàng thầm nghĩ, cảm nhận sự ấm áp từ những bàn tay đang nắm chặt tay chàng.

Linh Nhi khẽ kéo áo Lâm Phong. "Ca ca, họ đang kể về ca ca kìa! Ca ca thật lợi hại!" Đôi mắt nàng lấp lánh tự hào.

Mộc Ly cười khúc khích. "Tất nhiên rồi! Lâm Phong ca của chúng ta là Đạo Tổ vĩ đại nhất mà!"

Lam Yên nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy yêu thương và tự hào. "Chàng đã làm được điều mà ngàn vạn năm qua không ai làm được. Kỷ nguyên này, sẽ mãi mãi ghi nhớ công ơn của chàng."

Diệp Vô Song khẽ nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cong lên. "Kỷ nguyên của Nhân Đạo Hữu Tình, thay thế cho Thiên Đạo Vô Tình. Đây chính là Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng."

Lâm Phong mỉm cười, ánh mắt chàng lướt qua từng gương mặt thân yêu. Đây không chỉ là thành tựu của riêng chàng, mà là của tất cả bọn họ, những người đã cùng chàng trải qua bao phong ba bão táp, cùng chàng viết nên huyền thoại.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Lâm Phong cùng các mỹ nhân, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử, Hoàng Lão Quái và Trần Hạo tụ tập tại một đỉnh núi gần Đạo Cung, nơi được gọi là Linh Sơn Bích Lạc. Nơi đây là một vùng đất hùng vĩ với những hang động tự nhiên được cải tạo thành động phủ tinh xảo, những đình đài nhỏ được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, ẩn mình giữa những tán cây cổ thụ. Các cây cầu gỗ mộc mạc nối liền các vách đá cheo leo, phía dưới là dòng suối trong vắt chảy róc rách, và những tảng đá lớn được khắc trận pháp cổ xưa, tỏa ra linh khí dồi dào.

Tiếng suối chảy, tiếng chim hót líu lo, tiếng gió thổi nhẹ qua lá cây, và tiếng hạc kêu vang vọng từ những đỉnh núi xa xăm, tất cả tạo nên một không gian thanh tịnh, yên bình đến lạ. Sương nhẹ bắt đầu giăng mắc, khiến khung cảnh càng thêm thoát tục, như lạc vào cõi tiên. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá, và mùi không khí trong lành sau những cơn mưa rào nhẹ, tất cả đều khiến tâm hồn trở nên thư thái.

Họ quây quần bên một bàn đá cổ kính, cùng nhau ôn lại hành trình đã qua. Hoàng Lão Quái, râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, nhấp một ngụm linh tửu thơm lừng. "Tiểu tử ngươi đúng là khắc tinh của lão già này, nhưng cũng là kỳ tích của vạn giới!" Lão cười khà khà, vỗ vai Lâm Phong. "Ta đã nói rồi, con đường của ngươi không tầm thường. Ai mà ngờ, một tiểu tử từ phàm giới, lại có thể làm được điều vĩ đại đến thế. Ngươi không chỉ 'Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ' những điều cũ kỹ, mà còn 'Một Kiếm Kiến Vạn Giới' sự phồn vinh."

Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Lâm Phong. "Đại ca, huynh đã làm được điều mà không ai dám mơ tới. Từ một phàm nhân bị khinh thường, đến khi trở thành Đạo Tổ chí tôn, mang lại bình yên cho vạn giới. Cảm ơn huynh đã cho ta được đồng hành, được chứng kiến kỳ tích này." Hắn nâng chén rượu lên, uống cạn. "Huynh đệ mãi mãi trung thành với đại ca!"

Bạch Lão Tổ, vẫn trong hình dáng lão bà phúc hậu, khẽ mỉm cười. "Gia chủ, huyết mạch Lâm gia đã tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Không chỉ là sức mạnh, mà còn là tấm lòng, là Đạo của sự nhân từ và trí tuệ. Ngươi đã vượt qua mọi tổ tiên, trở thành người kiến tạo kỷ nguyên, là huyền thoại bất diệt của Lâm gia."

Lâm Phong nhìn từng người, ánh mắt ấm áp, tràn đầy tình cảm huynh đệ, sư đồ, và gia tộc. "Nếu không có sự giúp đỡ của sư phụ, sự trung thành của Trần Hạo, sự hướng dẫn của Lão Tổ, và tình yêu của các nàng, ta cũng không thể đi đến ngày hôm nay." Chàng khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải là thở than, mà là sự giải thoát. "Con đường tu tiên thật sự là Tu Đạo Vô Tận, nhưng may mắn thay, ta không hề cô độc."

Tuyết Dao, nhẹ nhàng đặt tay lên tay chàng. "Chúng ta là một gia đình, chàng nói đúng. Dù có khó khăn đến mấy, chỉ cần có nhau, chúng ta sẽ vượt qua."

Mộc Ly gật đầu lia lịa, lại trêu chọc. "Đúng vậy! Mà Lâm Phong ca này, huynh còn nợ em mấy trận đấu cờ nữa đó nha! Không được quên đâu!" Thôn Thiên Thử, đã tỉnh giấc, lúc này lại nhảy lên vai Mộc Ly, "chiêm chiếp" phụ họa, như muốn nhắc nhở Lâm Phong.

Lam Yên cười vang. "Phải đó, phu quân. Chàng đã hứa sẽ dạy ta bộ kiếm pháp mới mà chàng ngộ ra khi phá vỡ Thiên Đạo cơ mà!"

Linh Nhi nũng nịu. "Ca ca còn hứa sẽ dẫn em đi hái sao trên trời nữa!"

Hạ Vũ, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt cũng khẽ cười, ánh mắt chất chứa tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối. Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm từ những ngày đầu gặp gỡ, những trận chiến sinh tử, những khoảnh khắc lãng mạn, và cả những hiểu lầm, giận hờn. Mỗi câu chuyện, mỗi kỷ niệm đều là một mảnh ghép, tạo nên bức tranh cuộc đời Lâm Phong, một bức tranh giờ đây đã rực rỡ và viên mãn.

Hoàng Lão Quái nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, khẽ lắc đầu, rồi lại cười lớn. "Ha ha ha! Lão già này giờ muốn tìm chút phiền phức để tiêu khiển cũng khó! Toàn bộ vạn giới đều yên bình, tiểu tử ngươi đúng là đã biến mọi thứ thành thiên đường rồi. Thôi được, lão già ta cũng nên hưởng thụ cái tuổi già an nhàn này thôi." Lão nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt nheo lại, tràn đầy sự mãn nguyện.

Lâm Phong nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ chìm trong màn sương chiều, cảm nhận sự giao hòa của Đạo và tình. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Đây chính là ý nghĩa thật sự của cuộc đời ta." Chàng thầm nghĩ.

***

Khi hoàng hôn cuối cùng phủ xuống Bích Hải Tiên Đảo, nhuộm cả bầu trời và mặt biển bằng những gam màu rực rỡ nhất – từ tím than, đỏ cam đến vàng óng – Lâm Phong và bảy mỹ nhân đứng trên đỉnh cao nhất của Đạo Cung. Nơi đây, gió biển thổi nhẹ nhàng, mang theo hương vị thanh khiết của đại dương và sự dịu mát của buổi tối. Họ tay trong tay, thân mật tựa vào nhau, từng người một, tạo thành một vòng tròn ấm áp. Khí tức của họ, hòa quyện vào nhau, tạo nên một trường năng lượng tĩnh lặng nhưng hùng vĩ, bao trùm cả ngọn núi. Huyễn Mặc Quyển, giờ đây đã hóa thành một dải lụa ngũ sắc lấp lánh, nhẹ nhàng bay lượn quanh họ, và Cửu Thiên Huyền Kiếm, ẩn mình trong hư không, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một người bảo hộ thầm lặng.

Ánh hoàng hôn rực rỡ bao trùm lấy họ, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và lãng mạn, như một bức tranh bất tử được vẽ nên bởi chính Đạo. Họ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi vạn giới đang phồn thịnh, nơi những ánh đèn lấp lánh của các thành thị, các môn phái, và các động phủ tu tiên đang dần hiện lên trong màn đêm, tất cả đều nằm dưới sự bảo hộ của Đạo Tổ Lâm Phong.

"Đây là thế giới chúng ta đã tạo ra... một thế giới tràn ngập tình yêu và hy vọng," Lâm Phong thì thầm, giọng chàng trầm ấm, đầy cảm xúc. Chàng cảm nhận từng nhịp đập của sự sống, từng hơi thở của bình yên đang lan tỏa khắp nơi, và cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc chưa từng có. Mọi gánh nặng của vận mệnh, mọi lo âu về tương lai, tất cả đều đã tan biến, chỉ còn lại sự thanh thản tuyệt đối trong tâm hồn.

Tuyết Dao tựa đầu vào vai chàng, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hoàng hôn, ánh lên vẻ sâu lắng. "Và chúng ta sẽ mãi mãi ở đây, cùng chàng, chứng kiến tất cả. Vĩnh viễn không chia lìa." Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng lời thề non hẹn biển.

Mộc Ly, với đôi mắt lấp lánh niềm vui, ngẩng đầu nhìn chàng. "Đúng vậy! Chúng ta sẽ cùng nhau sống mãi mãi, cùng nhau vui đùa, cùng nhau khám phá những điều kỳ diệu của vạn giới!"

Lam Yên, mạnh mẽ nhưng giờ đây lại dịu dàng hơn bao giờ hết, khẽ nắm chặt tay Lâm Phong. "Chàng đã mang lại cho chúng ta một gia đình, một mái ấm vĩnh cửu. Chúng thiếp nguyện theo chàng đến tận cùng thời gian."

Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, mỗi người một vẻ nhưng đều chung một niềm hạnh phúc viên mãn, ánh mắt họ hướng về chàng, tràn ngập tình yêu và sự tin tưởng. Họ đã cùng chàng vượt qua bao phong ba bão táp, cùng chàng viết nên huyền thoại, và giờ đây, họ sẽ cùng chàng tận hưởng sự vĩnh hằng.

Lâm Phong khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng lên trán từng nàng, như một lời hứa, một lời thề nguyền cho một tình yêu vĩnh cửu. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Nhưng sự độc tôn này không phải là cô độc, mà là sự hội tụ của tình yêu, của gia đình, của những người thân yêu. Ta đã nói rồi, Huyễn Mặc Chi Đạo, là con đường của chúng ta." Chàng ôm chặt các nàng vào lòng, cảm nhận sự ấm áp từ những trái tim đang cùng chung nhịp đập.

Thời gian dường như ngừng lại trong khoảnh khắc này, một khoảnh khắc vĩnh cửu của hạnh phúc, tình yêu trường tồn và huyền thoại bất diệt. Ánh hoàng hôn cuối cùng chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đầy sao, nhưng trong tâm hồn Lâm Phong và những người phụ nữ của chàng, một bình minh vĩnh cửu đã bắt đầu.

Huyền thoại về Đạo Tổ Lâm Phong, về Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, về một người đã dùng Nhân Đạo Hữu Tình để kiến tạo một kỷ nguyên mới, về tình yêu bất diệt của chàng và bảy vị phu nhân, sẽ mãi mãi được khắc ghi vào dòng chảy của thời gian, trở thành một phần bất hủ của vạn giới. Chàng và các nàng, cùng nhau, sẽ mãi mãi trường tồn, chứng kiến vạn vật sinh sôi nảy nở, và mãi mãi là biểu tượng của tình yêu, hy vọng và sự vĩnh hằng.

Vạn Cổ Trường Thanh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ