Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 499

Đạo Tổ Lâm Phong: Vạn Giới Thanh Bình, Gia Viên Viên Mãn

3884 từ
Mục tiêu: Khẳng định và miêu tả chi tiết kỷ nguyên hòa bình thịnh vượng dưới sự dẫn dắt của Đạo Tổ Lâm Phong.,Thể hiện cuộc sống viên mãn, hạnh phúc của Lâm Phong cùng các mỹ nhân, nhấn mạnh tình cảm gia đình và sự an yên sau hành trình dài.,Minh họa sự thay đổi tích cực của vạn giới, từ cảnh quan đến tâm tính chúng sinh, nhờ vào trật tự mới do Lâm Phong thiết lập.,Đặt nền móng vững chắc cho huyền thoại bất hủ của Lâm Phong và gia đình chàng, chuẩn bị cho chương cuối cùng của truyện.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử, Hoàng Lão Quái, Trần Hạo
Mood: Serene, contented, majestic, reflective, loving, peaceful
Kết chương: [object Object]

Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một kỷ nguyên mang tên Lâm Phong, nơi những chuyến du ngoạn của chàng và các thê tử không chỉ là sự tận hưởng mà còn là sự gieo mầm cho một thế giới vĩnh hằng.

***

Trên đỉnh cao nhất của Bích Hải Tiên Đảo, nơi từng là chốn tu luyện đầy bí ẩn, giờ đây sừng sững một tòa Đạo Cung nguy nga nhưng lại toát lên vẻ thanh nhã đến lạ lùng. Các kiến trúc bằng đá trắng tinh khôi, được chạm khắc tinh xảo đến từng đường nét, vươn mình lên giữa nền trời xanh biếc. Mái ngói xanh ngọc bích lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, phản chiếu sắc màu của biển cả và bầu trời. Những đình đài, lầu các được xây dựng dọc theo bờ biển, nép mình trên những vách đá cheo leo, tạo nên một quần thể kiến trúc hài hòa đến hoàn mỹ với thiên nhiên hùng vĩ xung quanh. Từng cây cầu đá nhỏ nhắn, uốn lượn vắt qua những eo biển hẹp, dẫn lối đến các khu vườn thượng uyển rực rỡ sắc hoa và cây cối xanh tốt, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng khí nguyên thủy đang luân chuyển trong không khí.

Buổi sáng sớm trên Đảo Cung là một bức tranh tuyệt mỹ của sự bình yên. Tiếng sóng biển vỗ rì rào vào ghềnh đá, âm thanh êm dịu như một bản nhạc vỗ về tâm hồn. Tiếng chim biển lảnh lót vọng về từ phía chân trời, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ, và tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên. Đôi khi, từ sâu thẳm đại dương, còn vọng lại tiếng cá voi cất lên khúc ca trầm bổng, hay tiếng những linh thú biển đang vờn quanh đảo, như những vị thần hộ mệnh của chốn tiên cảnh.

Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo mùi muối biển mằn mặn, mùi hoa cỏ dại ngào ngạt, mùi hương thanh khiết từ các loại linh quả chín mọng và cả mùi gỗ quý từ những kiến trúc tinh xảo. Tất cả quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống, của sự thịnh vượng và an lành. Linh khí ở Bích Hải Tiên Đảo nay đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả Tiên Giới cũng khó lòng sánh bằng, biến nơi đây thành một thánh địa tu luyện lý tưởng, một chốn bồng lai tiên cảnh thực sự. Ánh nắng ấm áp của buổi sớm trải vàng trên khắp không gian, xua tan đi màn sương đêm, làm bừng sáng cảnh vật, khiến mọi thứ trở nên lung linh, huyền ảo hơn bao giờ hết.

Trên một đình viện hướng ra biển lớn, Lâm Phong đang ngồi thưởng trà cùng tám vị giai nhân của mình. Chàng khoác trên mình một bộ trường bào màu xanh sẫm, đơn giản nhưng toát lên vẻ uy nghi của một Đạo Tổ. Khuôn mặt thanh tú của chàng giờ đây không còn nét ưu tư, lo lắng mà thay vào đó là nụ cười an yên, thấu triệt mọi lẽ luân thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ yêu thương vô bờ, nhẹ nhàng lướt qua từng gương mặt quen thuộc.

Tuyết Dao, nàng tiên nữ băng giá ngày nào, giờ đây tựa như một đóa sen thanh khiết nở rộ trong nắng sớm. Nàng vận một bộ y phục màu trắng ngọc, mái tóc đen nhánh buông xõa mượt mà, điểm xuyết vài cánh hoa linh nhỏ li ti. Nàng khẽ tựa đầu vào vai Lâm Phong, đôi mắt phượng dài nhẹ nhàng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần vươn lên khỏi mặt biển.

"Bình minh ở đây đẹp hơn bất kỳ nơi nào khác, Phong ca..." Tuyết Dao khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, "mọi thứ thật sự đã kết thúc rồi sao?" Nàng vẫn còn chút gì đó bàng hoàng, như thể những tháng ngày chiến đấu cam go vẫn còn hiện hữu đâu đó trong tâm trí, nhưng sự bình yên hiện tại đã xua tan đi tất cả.

Lâm Phong mỉm cười, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy nàng, khẽ vuốt ve mái tóc mượt mà. "Kết thúc một hành trình, mở ra một kỷ nguyên, Dao nhi. Kỷ nguyên của bình yên và hạnh phúc chúng ta." Chàng nói, giọng điệu trầm ấm, chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc. "Mọi thứ đã an bài, vạn giới đã có trật tự mới. Chúng ta không còn phải lo lắng về những âm mưu hay chiến tranh nữa."

Mộc Ly, với bản tính hoạt bát, tinh nghịch, không thể ngồi yên lâu. Nàng vận một bộ y phục màu xanh lá cây tươi tắn, mái tóc nâu hạt dẻ được tết bím gọn gàng, tô điểm bằng những cành cây nhỏ xinh xắn. Nàng ngồi đối diện Lâm Phong, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, chớp chớp nhìn chàng.

"Không có đánh nhau nữa, ta thấy hơi buồn chán đó nha!" Nàng bĩu môi, giả vờ than thở, nhưng khóe môi lại không ngừng cong lên. "Nhưng mà, có Phong ca bên cạnh thì sao cũng được! Dù sao thì, đánh nhau mệt lắm, giờ được ăn ngon ngủ yên thì cũng không tệ!" Nàng vừa nói vừa chìa tay ra, đòi Thôn Thiên Thử đang lăn lóc bên cạnh, dùng đôi mắt long lanh đáng yêu của nó để xin một quả linh quả chín mọng. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt như tuyết, sau khi đã no nê với vô số linh quả, chỉ còn biết rúc rích vài tiếng, lười biếng đưa một quả linh đào nhỏ xíu cho Mộc Ly, sau đó lại tiếp tục lăn lóc trên tấm thảm mềm mại.

Linh Nhi, giờ đây đã trở thành một thiếu nữ duyên dáng, mái tóc đen mượt được buộc hai bím xinh xắn, nàng mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, ngồi cạnh Mộc Ly, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ hồn nhiên, tò mò. Mộc Ly tinh nghịch thò tay giật nhẹ bím tóc của Linh Nhi, khiến nàng khẽ kêu lên "Á!" một tiếng nhỏ, sau đó cả hai cùng phá lên cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian, mang lại sự ấm áp và vui tươi cho cả đình viện.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười dịu dàng nhìn cảnh tượng đó. Nàng vận bộ lụa tím nhạt, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, giọng nói trầm ấm mà chứa đựng sự uyên bác. "Sự bình yên này là quý giá nhất. Vạn vật đều được hồi sinh, chúng sinh an lạc. Đó là công đức vô lượng của chàng, Lâm Phong. Chàng đã không phụ lòng tin của vạn giới."

Lam Yên, nàng chiến binh kiên cường ngày nào, giờ đây đã thêm phần dịu dàng, nhưng khí chất mạnh mẽ vẫn còn đó. Nàng vận một bộ trang phục màu đỏ sẫm, đơn giản nhưng tôn lên dáng người săn chắc. Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đã dịu đi rất nhiều, ánh nhìn chất chứa sự biết ơn sâu sắc. "Ta cứ ngỡ sẽ phải chiến đấu cả đời. Không ngờ lại có ngày được tận hưởng cuộc sống bình yên đến thế này." Nàng khẽ nói, giọng trầm ấm mà có chút hoài niệm. Những chiến trường máu lửa, những trận chiến sinh tử đã lùi xa vào quá khứ, chỉ còn lại sự an yên hiện tại.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp thanh khiết như sương sớm, khẽ nắm lấy tay Lam Yên, an ủi. Nàng vận một bộ lụa màu xanh lá cây nhạt, mái tóc đen nhánh được tết gọn. "Mọi thứ đều đã qua rồi. Giờ đây, chỉ còn lại hạnh phúc." Nàng nói, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang đến sự bình an cho mọi người xung quanh.

Diệp Vô Song, với vẻ đẹp ma mị và khí chất vương giả, ngồi trầm tĩnh một bên, đôi mắt tím huyền bí nhìn về phía đại dương bao la. Nàng vận bộ trang phục màu đen huyền bí, mái tóc bạc hoặc tím than buông xõa tự nhiên. "Vạn giới đã được an bài. Đạo Tổ đã định đoạt. Mọi thứ đều viên mãn." Giọng nói trầm thấp, uy quyền của nàng vang lên, khẳng định sự thật không thể chối cãi về những gì Lâm Phong đã làm được.

Cổ Thanh Nguyệt, thanh khiết và tao nhã như một vị thánh nữ, khẽ mỉm cười. Nàng vận bộ y phục màu trắng tinh khôi, mái tóc dài óng ả được búi cao duyên dáng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Phu quân đã chứng minh được chân lý đó." Ánh mắt nàng dịu dàng nhìn Lâm Phong, chất chứa sự ngưỡng mộ và tình yêu không lời.

Lâm Phong nhìn từng người vợ yêu dấu của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và hạnh phúc vô bờ. Huyễn Mặc Quyển và Cửu Thiên Huyền Kiếm, hai pháp bảo từng cùng chàng trải qua bao trận chiến sinh tử, giờ đây chỉ còn là những vật kỷ niệm được cất giữ cẩn thận trong Đạo Cung, không còn cần dùng đến nữa. Sức mạnh của Đạo Tổ Lâm Phong đã vượt xa mọi pháp bảo, mọi công pháp. Chàng đã đạt đến cảnh giới tối cao, nhưng điều quý giá nhất mà chàng có được không phải là sức mạnh vô biên, mà là tình yêu và sự bình yên bên cạnh những người thân yêu.

***

Vài năm sau đó, danh tiếng của Đạo Tổ Lâm Phong và các vị phu nhân đã lan truyền khắp vạn giới. Bích Hải Tiên Đảo trở thành thánh địa mà mọi tu sĩ đều hướng về, nhưng Đạo Cung chỉ mở cửa cho những ai thật sự có duyên và tâm tính thanh tịnh. Lâm Phong cùng các thê tử không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ giới hạn nào của không gian và thời gian. Chàng cùng các nàng thường xuyên du ngoạn khắp các giới, không phải để tìm kiếm cơ duyên hay chiến đấu, mà là để chứng kiến sự phát triển của vạn vật, để cảm nhận sự bình yên mà chàng đã dày công kiến tạo.

Một buổi chiều nọ, dưới ánh nắng dịu và làn gió mát lành, Lâm Phong cùng Tuyết Dao, Tần Nguyệt và Lam Yên cải trang thành những phàm nhân bình thường, dạo bước trên những con đường lát đá rộng lớn của Thiên Phong Thành. Thành phố này, từng là một trong những trung tâm giao thương sầm uất nhất của phàm giới, giờ đây càng phồn vinh hơn gấp bội. Những kiến trúc đa dạng, từ các cửa hàng gỗ truyền thống với mái ngói cong vút, đến những lầu các đá hoa lệ vươn mình giữa trời, tạo nên một bức tranh đô thị sống động và đầy màu sắc. Các con đường không còn cảnh chen chúc, xô đẩy mà thay vào đó là dòng người tấp nập nhưng trật tự, với những nụ cười an lành trên môi.

Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng khắp các ngõ phố, tiếng vó ngựa lóc cóc trên đường, tiếng nói cười của đám đông, tiếng bàn tán rôm rả của các tu sĩ tại những quán trà thanh lịch, và tiếng nhạc du dương từ những tửu lầu sang trọng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một âm thanh sống động, đầy sức sống của một thành phố thịnh vượng. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi hương liệu từ các cửa hàng, mùi thảo mộc từ tiệm thuốc, mùi rượu nồng nàn và cả mùi bụi đường quen thuộc, tất cả đều mang lại một cảm giác thân quen, gần gũi.

Bầu không khí trong Thiên Phong Thành sôi động, náo nhiệt nhưng không hề hỗn loạn. Dưới sự bảo hộ của Đạo Tổ Lâm Phong, trật tự mới đã được thiết lập, quy tắc tuân thủ nghiêm ngặt, không còn cảnh bá đạo của cường giả ức hiếp kẻ yếu, hay những cuộc tranh giành tài nguyên đẫm máu. Ban ngày, thành phố ồn ào náo nhiệt, nhưng khi màn đêm buông xuống, hàng vạn chiếc đèn lồng được thắp sáng rực rỡ, biến Thiên Phong Thành thành một chốn lung linh, huyền ảo, đẹp đến nao lòng. Linh khí ở đây cũng khá phong phú, được dẫn dắt và thanh lọc qua các trận pháp cổ xưa mà Lâm Phong đã đích thân bố trí.

Lâm Phong và các nàng đi dạo qua một quảng trường lớn, nơi một bức tượng khổng lồ của chàng được dựng lên, uy nghi và trang trọng, biểu tượng cho hòa bình và sự thịnh vượng của kỷ nguyên mới. Chàng chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp, không chút kiêu ngạo.

Đúng lúc đó, một thân ảnh vạm vỡ, cao lớn, với gương mặt cương nghị và làn da rám nắng, bước nhanh qua đám đông. Đó không ai khác chính là Trần Hạo, huynh đệ kết nghĩa của Lâm Phong, nay đã là thành chủ của Thiên Phong Thành. Hắn đang bận rộn giải quyết một vụ tranh chấp nhỏ giữa hai cửa hàng, giọng nói dứt khoát, công minh.

Khi Trần Hạo quay người, ánh mắt hắn vô tình chạm phải Lâm Phong. Trong khoảnh khắc, đôi mắt cương nghị của hắn mở to, vẻ mặt đầy kinh ngạc, rồi sau đó là sự mừng rỡ khôn xiết. Hắn vội vàng gạt đám đông sang một bên, bước nhanh đến, quỳ một gối xuống, cung kính hành lễ.

"Đạo Tổ đại nhân! Ngài giá lâm, tiểu nhân Trần Hạo thật không ngờ!" Giọng hắn run run, đầy vẻ tôn kính và xúc động. Trần Hạo vẫn còn nhớ như in những ngày tháng cùng Lâm Phong xông pha chiến trường, giờ đây nhìn thấy huynh đệ của mình đạt đến cảnh giới tối cao, hắn không khỏi tự hào.

Lâm Phong mỉm cười ấm áp, đưa tay đỡ Trần Hạo dậy. "Không cần đa lễ, Trần Hạo. Ngươi làm rất tốt, Thiên Phong Thành giờ đây thật sự là một chốn phồn hoa." Chàng khẽ vỗ vai Trần Hạo, ánh mắt tán thưởng.

Trần Hạo đứng thẳng dậy, đôi mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong, như muốn khắc sâu hình ảnh Đạo Tổ vào tâm trí. "Tất cả là nhờ công đức của Đạo Tổ. Không có ngài, đâu có kỷ nguyên hòa bình này. Mấy năm nay, các tu sĩ không còn tranh giành, phàm nhân được an cư lạc nghiệp, mọi chuyện đều theo quy củ mới của ngài. Thanh Phong Đại Lục đã trở thành một trong những giới phồn thịnh nhất, được vạn giới ngưỡng mộ."

Hắn dừng lại một chút, giọng nói đầy tự hào. "Chúng sinh giờ đây hiểu rõ, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh không phải để đàn áp, mà là để bảo vệ và kiến tạo. Con đường tu tiên đã trở nên thanh tịnh hơn rất nhiều. Nhiều tu sĩ đã đạt được những đột phá mới trong tâm cảnh, không còn chỉ chạy theo sức mạnh vật chất."

Tần Nguyệt, đứng bên cạnh Lâm Phong, mỉm cười dịu dàng. "Thấy đệ đệ làm việc tốt như vậy, ta cũng rất vui mừng. Ngươi đã không phụ lòng tin của chúng ta."

Lam Yên cũng khẽ gật đầu, ánh mắt khen ngợi. "Trần Hạo, ngươi đã trưởng thành rất nhiều. Thiên Phong Thành có ngươi là phúc khí."

Trần Hạo đỏ mặt, có chút ngượng ngùng trước lời khen của các phu nhân Đạo Tổ. "Tiểu nhân chỉ là làm tròn bổn phận. Đạo Tổ đã ban cho vạn giới một tương lai, tiểu nhân nguyện cống hiến hết sức mình để gìn giữ nó." Hắn nói, ánh mắt kiên định.

Lâm Phong khẽ gật đầu. "Có ngươi ở đây, ta rất yên tâm. Hãy tiếp tục giữ vững trật tự và phát triển Thiên Phong Thành, Trần Hạo." Chàng căn dặn, sau đó cùng các nàng ẩn mình vào dòng người tấp nập, tiếp tục cuộc dạo chơi, để Trần Hạo trở lại với công việc của mình. Trần Hạo nhìn theo bóng dáng chàng cho đến khi khuất hẳn, trong lòng dâng lên sự kính trọng và tự hào vô bờ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên Linh Sơn Bích Lạc. Nơi đây, cảnh vật vẫn giữ nguyên vẻ thanh tịnh, yên bình như hàng vạn năm trước, nhưng linh khí giờ đây đã dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuồn cuộn như những dải lụa ngũ sắc bay lượn giữa các đỉnh núi. Sương mù và mây trắng lãng đãng vờn quanh các ngọn núi hùng vĩ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tựa chốn bồng lai tiên cảnh.

Linh Sơn Bích Lạc không có những kiến trúc quá đồ sộ, mà chủ yếu là các hang động tự nhiên được cải tạo thành động phủ, các đình đài nhỏ được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, nép mình dưới những tán cây cổ thụ. Những cây cầu gỗ mộc mạc bắc ngang qua các khe núi, nối liền các vách đá cheo leo. Trên các tảng đá lớn, những trận pháp cổ xưa vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng không còn là để phòng thủ hay giam cầm, mà là để dẫn dắt linh khí, nuôi dưỡng vạn vật.

Tiếng suối chảy róc rách từ các khe núi, tiếng chim hót líu lo trong các lùm cây, tiếng gió nhẹ thổi qua lá cây xào xạc, và tiếng hạc kêu vang vọng từ những đỉnh núi cao, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh tịnh. Nơi đây cực kỳ yên tĩnh, hiếm khi có tiếng động lớn, mang lại một cảm giác thoát tục, như lạc vào cõi tiên. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá, và mùi không khí trong lành sau cơn mưa, tất cả đều khiến tâm hồn trở nên thư thái, an nhiên.

Dưới gốc cây tùng cổ thụ nghìn năm tuổi, nơi Hoàng Lão Quái vẫn thường ngồi nhâm nhi bầu rượu, giờ đây không chỉ có lão mà còn có Lâm Phong, Bạch Lão Tổ cùng các vị phu nhân. Ánh hoàng hôn rực rỡ trải dài trên đỉnh núi, nhuộm đỏ cả không gian, tạo nên một khung cảnh uyên thâm và ấm áp.

Hoàng Lão Quái, râu tóc bạc phơ, quần áo xộc xệch nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, nhấp một ngụm rượu thơm lừng. "Tiểu tử ngươi đúng là khắc tinh của lão già này!" Lão cười khà khà, giọng nói trầm ấm mà chất chứa biết bao tình cảm. "Cứ tưởng ngươi sẽ phá tan cái Thiên Đạo cũ, ai ngờ lại xây dựng nên một cái còn tốt hơn trăm vạn lần. Lão già này giờ muốn tìm chút phiền phức để tiêu khiển cũng khó!"

Lâm Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt chàng nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như chiêm nghiệm về hành trình đã qua. "Thiên Đạo không phải để phá, mà là để dung hòa và dẫn dắt, sư phụ. Vạn vật hữu linh, đều cần có nơi để nương tựa, cần có quy tắc để tồn tại. Kỷ nguyên của sự cân bằng mới là vĩnh hằng."

Bạch Lão Tổ, dưới hình dáng một lão bà phúc hậu, khí chất uy nghiêm, khẽ mỉm cười hiền từ. "Huyết mạch của thiếu chủ đã đạt đến đỉnh cao, không chỉ là sức mạnh, mà còn là Đạo của sự sống và hòa bình. Lâm gia ta... cuối cùng cũng đã viên mãn. Ngươi đã vượt xa tất cả tổ tiên, Lâm Phong. Ngươi là Đạo Tổ duy nhất, là người kiến tạo kỷ nguyên."

Tuyết Dao, tựa vào vai Lâm Phong, khẽ nắm chặt tay chàng. "Chàng và chúng ta, sẽ mãi mãi cùng nhau kiến tạo thế giới này, đúng không?" Nàng hỏi, ánh mắt long lanh nhìn chàng, như muốn tìm kiếm một lời hứa vĩnh cửu.

Lâm Phong siết chặt tay nàng, nụ cười trên môi càng thêm ấm áp. "Đúng vậy, Dao nhi. Mãi mãi. Huyễn Mặc Chi Đạo, không chỉ là con đường của ta, mà còn là con đường của chúng ta, của tình yêu và sự vĩnh hằng." Chàng cảm nhận sự vĩnh hằng trong khoảnh khắc này, trong vòng tay những người chàng yêu thương, trong sự bình yên của vạn giới. Không còn những cuộc chiến tranh, không còn những âm mưu tàn độc, chỉ còn lại sự sống đang sinh sôi nảy nở, sự thịnh vượng đang bừng lên khắp nơi.

Hoàng Lão Quái gật gù, ánh mắt nheo lại, tràn đầy sự mãn nguyện. Lão đã chứng kiến toàn bộ hành trình của Lâm Phong, từ một thiếu niên non nớt đến khi trở thành Đạo Tổ, và giờ đây, lão hoàn toàn mãn nguyện. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ... đúng là không sai!" Lão thì thầm, như hồi tưởng lại câu nói năm xưa của chính mình.

Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, đã ngủ gật ngon lành trong lòng Mộc Ly, thi thoảng lại rúc rích vài tiếng mớ ngủ đáng yêu. Mộc Ly nhẹ nhàng vuốt ve nó, đôi mắt vẫn hướng về Lâm Phong, tràn đầy tình yêu và sự ngưỡng mộ.

Lam Yên, Tần Nguyệt, Hạ Vũ, Linh Nhi, Diệp Vô Song, Cổ Thanh Nguyệt, tất cả đều ngồi đó, xung quanh Lâm Phong, mỗi người một vẻ nhưng đều chung một niềm hạnh phúc viên mãn. Cuộc đời họ, từng trải qua bao phong ba bão táp, giờ đây đã tìm được bến đỗ bình yên, bên cạnh người đàn ông vĩ đại mà họ đã chọn.

Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng chàng, một bình minh mới đã thực sự bắt đầu. Một kỷ nguyên của hòa bình, của tình yêu, của sự thịnh vượng, mang tên Lâm Phong và những người phụ nữ của chàng. Và đây, không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một huyền thoại bất hủ, sẽ mãi mãi được lưu truyền trong dòng chảy của thời gian, về Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, về một Đạo Tổ mang trong mình Nhân Đạo Hữu Tình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ