Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 73

Thu Hoạch Cấm Địa: Khai Mở Tiềm Năng Huyễn Mặc Quyển

4670 từ
Mục tiêu: Lâm Phong phục hồi sau trận chiến khốc liệt với Hắc Lang Vương và đánh giá lại tình hình.,Thu thập chiến lợi phẩm từ Hắc Lang Vương, bao gồm nội đan và các vật liệu quý giá khác.,Khám phá sâu hơn về vết nứt không gian cổ xưa và phiến đá bí ẩn, có thể thu được vật phẩm hoặc thông tin quan trọng.,Lĩnh ngộ thêm về khả năng thực sự của Huyễn Mặc Quyển, đặc biệt là mối liên hệ của nó với ma khí và năng lượng cổ xưa.,Củng cố kinh nghiệm chiến đấu và sự tự tin của Lâm Phong, chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo trong Thanh Vân Tông và nhiệm vụ tông môn sắp tới.
Nhân vật: Lâm Phong
Mood: Nghiêm túc, khám phá, hồi hộp, có chút bí ẩn và tự tin
Kết chương: [object Object]

Sương mù giăng mắc, phủ kín không gian Cấm Địa Vạn Yêu trong một tấm màn bạc mờ ảo, hệt như một bức họa thủy mặc đang tan chảy trên nền trời xám xịt của buổi sớm bình minh. Mùi ẩm mốc đặc trưng của đất rừng hoang sơ, xen lẫn với mùi máu tanh nồng nặc và hương hắc nồng của sương độc, vẫn lảng vảng trong không khí, minh chứng cho một trận chiến vừa kết thúc không lâu. Lâm Phong tựa lưng vào một thân cây cổ thụ sừng sững, thân thể chàng run rẩy, cả người như vừa thoát khỏi một trận lụt lớn, ướt đẫm mồ hôi và máu. Vết thương trên vai vẫn âm ỉ đau nhức, nhưng chàng đã không còn sức để để tâm đến nó nữa. Đôi mắt đen láy của chàng, dù vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi cùng cực, song lại chứa đựng một sự cảnh giác cao độ và một ngọn lửa kiên định chưa từng có.

Xác Hắc Lang Vương nằm cách đó không xa, một khối thịt khổng lồ, lông đen tuyền vấy máu, đôi mắt đỏ rực đã hoàn toàn tắt lịm, chỉ còn lại sự trống rỗng và lạnh lẽo của cái chết. Nó sụp đổ, tạo nên một cái hố sâu hoắm trên nền đất ẩm, như một ngọn núi nhỏ vừa bị đánh đổ. Xung quanh là những dấu vết tan hoang của trận kịch chiến, cây cối ngả nghiêng, đá tảng vỡ vụn, đất đai bị cày xới, như thể nơi đây vừa trải qua một cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Huyễn Mặc Quyển trong tay Lâm Phong vẫn còn âm ỉ tỏa ra hơi ấm, một sự ấm áp kỳ lạ, như nhắc nhở chàng về sức mạnh khủng khiếp vừa được khai phá.

"Phù... phù..." Lâm Phong thở dốc từng hơi, phổi chàng như muốn nổ tung. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến cùng cực, chỉ còn lại một tia yếu ớt bám víu, như ngọn đèn dầu lay lắt trước gió. Chàng biết, đây là một trong những lần chàng phải đối mặt với cái chết gần nhất, và chiến thắng này, dù có sự trợ giúp bất ngờ từ Huyễn Mặc Quyển, vẫn là một minh chứng rõ ràng cho sự trưởng thành của chàng.

*Thật không ngờ, mình lại có thể sống sót sau trận chiến với một Yêu Vương cấp cao như thế này.* Lâm Phong thầm nghĩ, một nụ cười khổ xuất hiện trên khóe môi. *Cấm Địa Vạn Yêu này đúng là nơi thử thách sinh tử, nhưng cũng là nơi tôi luyện ý chí và sức mạnh. Nếu không phải Huyễn Mặc Quyển kịp thời thức tỉnh, e rằng ta đã trở thành bữa ăn cho con Lang Vương này rồi.*

Chàng đưa mắt nhìn về phía vết nứt không gian vẫn còn mờ ảo lóe lên những tia sáng đen kịt, nơi ma khí cổ xưa vẫn đang rỉ ra từng chút một. Nó giống như một vết sẹo xấu xí trên mặt đất, một bằng chứng cho sự tồn tại của một thế lực hùng mạnh và đáng sợ nào đó. Chính nơi đó đã sản sinh ra ma khí, biến Hắc Lang Vương thành một cỗ máy giết chóc tàn bạo, và cũng chính nơi đó, Huyễn Mặc Quyển đã bộc lộ khả năng trấn áp và tinh luyện ma khí của mình.

*Ma Tôn cổ xưa... Ma giáo Huyết Ảnh...* Những cái tên này vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, mang theo một nỗi lo lắng mơ hồ. *Huyễn Mặc Quyển là khắc tinh của Ma Tôn, vậy thì liệu mình có đang bị cuốn vào một âm mưu, một cuộc chiến tranh không hồi kết của thế giới tu tiên không? Một tu sĩ Luyện Khí như mình, lại gánh vác trọng trách lớn đến vậy sao?*

Tuy nhiên, ý nghĩ đó nhanh chóng bị xua tan. Thay vào đó là một sự tự tin mới mẻ, một cảm giác rằng chàng đã vượt qua được một giới hạn của bản thân. Trận chiến này, dù khốc liệt đến mức nào, cũng đã mài giũa thêm ý chí và bản lĩnh của chàng. Lâm Phong không còn là thiếu niên yếu ớt, chỉ biết dựa vào tài trí để xoay sở nữa. Chàng đã chiến đấu, đã đổ máu, đã đối mặt với cái chết và giành chiến thắng.

*Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh…* Cụm từ quen thuộc này lại hiện lên trong tâm trí chàng, nhưng lần này, nó không còn là một lời tự nhủ suông, mà là một lời thề kiên định. Lâm Phong từ từ nhắm mắt lại, cố gắng vận chuyển chút linh lực cuối cùng để điều hòa hơi thở, làm dịu đi cơn đau nhức khắp cơ thể. Huyễn Mặc Quyển vẫn nằm trong tay chàng, như một người bạn đồng hành trung thành, âm thầm chia sẻ gánh nặng.

Sau một lúc, khi hơi thở đã dần đều hơn và cơn đau dịu đi phần nào, Lâm Phong mở mắt. Đôi mắt chàng giờ đây sáng quắc, tràn đầy sự quyết đoán. Chàng chậm rãi đứng dậy, từng động tác đều cẩn trọng, như sợ cơ thể sẽ rã rời ra bất cứ lúc nào. Chàng bước đến gần xác Hắc Lang Vương. Mùi máu tanh nồng nặc hơn khi lại gần, nhưng Lâm Phong đã quen với nó. Chàng quỳ xuống, rút ra một con dao găm nhỏ chuyên dụng từ túi trữ vật, lưỡi dao sắc bén ánh lên vẻ lạnh lẽo.

"Đã là yêu thú cấp cao, chắc chắn phải có nội đan." Lâm Phong lẩm bẩm, bàn tay thoăn thoắt vạch lớp lông đen dày đặc, tìm kiếm vị trí đan điền của con yêu thú. Thật không dễ dàng, lớp da của Hắc Lang Vương cứng như thép, nhưng với kinh nghiệm đã được tôi luyện và sự tập trung cao độ, Lâm Phong cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu.

Một viên nội đan đen nhánh, lớn bằng nắm tay trẻ con, hiện ra trước mắt chàng. Nó không phát sáng rực rỡ như những viên nội đan yêu thú bình thường, mà lại toát ra một thứ khí tức u ám, nặng nề, xen lẫn với những tia sáng đỏ như máu, cho thấy nó đã bị ma khí xâm nhiễm sâu sắc. Tuy nhiên, Lâm Phong có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng tinh thuần mạnh mẽ tiềm ẩn bên trong lớp ma khí ấy. Đây chắc chắn là một bảo vật cực kỳ quý giá, dù đã bị biến dị, nhưng nếu có thể tinh luyện được ma khí bên trong, giá trị của nó sẽ tăng lên gấp bội.

Cẩn thận dùng dao tách lấy nội đan, Lâm Phong đặt nó vào một chiếc hộp ngọc đặc biệt đã được yểm pháp trận phong ấn trong túi trữ vật. Sau đó, chàng dùng dao lột một phần da và cắt lấy vài móng vuốt của Hắc Lang Vương. Lớp da này chắc chắn có thể dùng để chế tạo pháp bảo phòng ngự, còn móng vuốt thì có thể dùng làm vật liệu luyện khí hoặc chế tạo ám khí. Dù chàng không chuyên về chế tạo, nhưng những vật liệu này có thể bán lấy linh thạch hoặc đổi lấy những thứ chàng cần trong tông môn.

Thu thập xong chiến lợi phẩm, Lâm Phong đứng thẳng dậy. Chàng lại nhìn về phía vết nứt không gian và phiến đá cổ. Giờ đây, không còn bị sự hung hãn của Hắc Lang Vương làm phân tâm, chàng có thể quan sát chúng kỹ càng hơn. Vết nứt đó không lớn, chỉ chừng một người có thể chui lọt, nhưng sâu thẳm bên trong là một vực thẳm đen kịt, như thể dẫn đến một không gian khác. Ma khí vẫn lượn lờ thoát ra, tạo thành những dải sương đen mờ ảo. Phiến đá cổ thì nằm ngay cạnh vết nứt, to lớn và nguyên khối, bề mặt phủ đầy rêu phong và những ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian. Chúng mang một vẻ bí ẩn, cổ kính, như thể đã tồn tại ở đây từ hàng vạn năm trước, chứng kiến biết bao đổi thay của thế giới.

Trong tâm trí Lâm Phong, một sự tò mò mạnh mẽ trỗi dậy. Cái cảm giác thúc đẩy chàng đến gần hơn, khám phá những bí mật ẩn chứa nơi đây. Chàng biết, đây là một nơi nguy hiểm, nhưng cũng là một cơ hội. *Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.* Lời nói này vang vọng, củng cố thêm quyết tâm của chàng. Con đường tu tiên vốn dĩ là con đường không ngừng khám phá và vượt qua chính mình.

Sương mù vẫn bao phủ dày đặc, nhưng giờ đây, những tia nắng yếu ớt đã bắt đầu xuyên qua tán lá cây dày đặc, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng chim lạ kêu, tiếng côn trùng rỉ rả, và đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm của một yêu thú nào đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, nhắc nhở Lâm Phong rằng chàng vẫn đang ở trong Cấm Địa Vạn Yêu, một nơi đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng chứa đựng vô vàn cơ duyên. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành hơn một chút sau khi ma khí từ Hắc Lang Vương đã được Huyễn Mặc Quyển hấp thu. Đã đến lúc, chàng phải đối mặt với những bí ẩn trước mắt.

***

Thời gian trôi qua không quá lâu, khi những tia nắng yếu ớt của bình minh đã nhường chỗ cho ánh sáng mờ nhạt của giữa buổi sáng, Cấm Địa Vạn Yêu vẫn chìm trong bầu không khí âm u, ẩm ướt. Lớp sương mù vẫn bao phủ dày đặc, khiến tầm nhìn bị hạn chế, nhưng Lâm Phong đã cảm thấy linh lực trong cơ thể hồi phục được phần nào, đủ để chàng có thể hành động mà không quá lo lắng về sự kiệt sức. Chàng thận trọng bước từng bước một, tiến lại gần vết nứt không gian và phiến đá cổ. Mỗi bước đi, chàng đều quan sát kỹ lưỡng xung quanh, tai lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất, cảnh giác trước bất kỳ mối nguy hiểm tiềm tàng nào có thể ẩn mình trong lớp sương mù.

Khi Lâm Phong chỉ còn cách vết nứt chừng mười trượng, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đột nhiên rung động mạnh hơn, một luồng ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ bề mặt cuộn sách, như một nhịp đập của sự sống. Cùng lúc đó, Lâm Phong cảm nhận rõ rệt một luồng ma khí cổ xưa, nồng đặc và lạnh lẽo hơn nhiều so với ma khí từ Hắc Lang Vương, đang từ vết nứt tuôn ra. Luồng ma khí này không chỉ cố gắng xâm thực vào cơ thể chàng, mà còn hướng thẳng đến Huyễn Mặc Quyển, như những xúc tu vô hình đang cố gắng quấn lấy nó.

Nhưng điều kỳ lạ là, Huyễn Mặc Quyển không hề bị ảnh hưởng. Ngược lại, ánh sáng từ cuộn sách càng lúc càng mạnh mẽ, tạo thành một vòng xoáy nhỏ, hút lấy những luồng ma khí đang tràn ra. Chúng không biến mất hoàn toàn, mà dường như đang được Huyễn Mặc Quyển ‘hấp thụ’ hoặc ‘chuyển hóa’ thành một dạng năng lượng khác, tinh khiết hơn. Cảm giác này khiến Lâm Phong vô cùng kinh ngạc.

*Thật không ngờ, Huyễn Mặc Quyển lại có thể trấn áp và hấp thụ ma khí một cách dễ dàng như vậy...* Lâm Phong thầm thì trong tâm trí, ánh mắt không rời khỏi cuộn sách đang tỏa sáng. *Nó rốt cuộc là bảo vật gì? Khắc tinh của Ma Tôn... lời này không phải là vô căn cứ. Nếu nó có thể tinh luyện ma khí, vậy chẳng phải nó là một bảo vật nghịch thiên sao?*

Lâm Phong càng tiến gần, Huyễn Mặc Quyển càng rung động dữ dội. Chàng đưa cuộn sách lại gần vết nứt không gian. Ngay lập tức, ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển bùng lên rực rỡ hơn, một vòng xoáy năng lượng vô hình hình thành trên bề mặt cuộn sách, hút lấy toàn bộ ma khí đang thoát ra từ vết nứt như một cơn lốc. Vết nứt, vốn đang tỏa ra ma khí một cách mạnh mẽ, giờ đây dường như bị kìm hãm, dòng chảy ma khí yếu đi đáng kể. Điều này khiến Lâm Phong cảm thấy một sự an toàn hơn khi đứng gần.

Khi Huyễn Mặc Quyển hấp thụ ma khí, một loạt hình ảnh mờ ảo, chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí Lâm Phong. Đó không phải là những hình ảnh rõ nét, mà là những mảnh ghép rời rạc, những ký ức cổ xưa được truyền tải trực tiếp vào linh hồn chàng. Chàng nhìn thấy những chiến trường khổng lồ, nơi thần ma giao chiến, thiên địa rung chuyển. Những đạo pháp uy lực kinh thiên động địa, những pháp bảo cổ xưa va chạm, tạo nên những luồng năng lượng hủy diệt. Chàng thấy những bóng hình khổng lồ, những con yêu thú hung tợn, và cả những tu sĩ mặc chiến giáp, khuôn mặt hằn lên sự kiên cường và đau khổ. Đặc biệt, chàng còn nhìn thấy những phù văn kỳ lạ, cổ kính, chúng không chỉ hiện lên trong tâm trí mà còn như khắc họa trên bề mặt của Huyễn Mặc Quyển trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Chúng phức tạp, huyền ảo, chứa đựng một nguồn sức mạnh bí ẩn mà chàng không thể nào hiểu hết.

*Đây là... Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến?* Lâm Phong kinh hãi. *Những gì mình vừa thấy là những ký ức từ thời cổ đại? Huyễn Mặc Quyển không chỉ hấp thụ ma khí, mà còn chứa đựng những ký ức, những tri thức của quá khứ sao?*

Chàng cảm thấy một cơn đau nhẹ ở đầu, nhưng đó không phải là đau đớn thể xác, mà là sự quá tải thông tin. Quá nhiều bí mật, quá nhiều điều vượt xa hiểu biết của chàng, đang dồn dập ập đến. Tuy nhiên, cùng với đó là một cảm giác hưng phấn tột độ. Chàng biết, mình đang chạm đến một phần lịch sử bị lãng quên, một bí mật có thể thay đổi cả thế giới tu tiên.

Lâm Phong chuyển ánh mắt sang phiến đá cổ. Nó sừng sững bên cạnh vết nứt, như một người gác cổng im lìm. Bề mặt phiến đá được khắc vô số ký tự cổ xưa, mà Lâm Phong, với kiến thức hạn chế của mình, không thể nào nhận ra. Tuy nhiên, khi chàng đưa Huyễn Mặc Quyển đến gần, cuộn sách lại phản ứng mạnh mẽ hơn. Một trong những phù văn trên bề mặt Huyễn Mặc Quyển, vừa chớp nhoáng hiện ra trong tâm trí chàng, dường như có một sự tương đồng kỳ lạ với một số ký tự trên phiến đá.

Chàng cẩn thận dùng tay chạm vào phiến đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của nó. Bất chợt, dưới lớp rêu phong dày đặc, ngón tay chàng chạm vào một vết nứt nhỏ. Chàng dùng lực nhẹ nhàng cạy ra, và một mảnh vỡ nhỏ, chỉ bằng đốt ngón tay, rơi ra. Mảnh vỡ này không hề giống những viên đá bình thường. Nó có màu xám đậm, bề mặt được khắc một phù văn tinh xảo, dù đã mờ nhạt nhưng vẫn có thể nhìn rõ. Điều đáng kinh ngạc là, phù văn này giống hệt với một trong những ký tự mà chàng vừa nhìn thấy trong tâm trí, và cũng tương tự như một phù văn trên Huyễn Mặc Quyển.

*Một mảnh vỡ từ phiến đá cổ... và nó có khắc phù văn này?* Lâm Phong cầm mảnh vỡ lên, cảm nhận một luồng năng lượng cổ xưa, u ám nhưng không phải là ma khí, tỏa ra từ nó. Nó không gây hại, nhưng lại mang một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. *Đây chắc chắn không phải là một mảnh đá bình thường. Nó là một manh mối. Một manh mối quan trọng.*

Lâm Phong cất mảnh vỡ cẩn thận vào túi trữ vật. Chàng đứng đó một lúc lâu nữa, ngắm nhìn vết nứt không gian và phiến đá cổ, cảm nhận sự rung động của Huyễn Mặc Quyển. Mối liên hệ giữa bí bảo này, ma khí cổ xưa, và những ký ức về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến ngày càng trở nên rõ ràng. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công cụ tu luyện, mà còn là một chìa khóa mở ra những bí mật của quá khứ, và có lẽ là cả tương lai.

*Sức mạnh này... mình phải học cách khống chế nó, phải hiểu rõ nó.* Lâm Phong tự nhủ. *Nó là một bảo vật, nhưng cũng là một gánh nặng. Nếu không đủ sức mạnh và bản lĩnh, e rằng mình sẽ bị những bí mật này nuốt chửng.*

Chàng đưa mắt nhìn sâu vào vết nứt, như muốn nhìn xuyên qua không gian và thời gian. Một cảm giác lạnh sống lưng lướt qua. Dù Huyễn Mặc Quyển có thể trấn áp ma khí, nhưng chàng vẫn cảm thấy một sự nguy hiểm tiềm tàng ẩn chứa bên trong vết nứt đó. Có lẽ, đây chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, một cánh cửa hé mở dẫn đến một thế giới đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn.

Với những thu hoạch bất ngờ này, Lâm Phong biết rằng chàng không thể ở lại đây quá lâu. Dù Huyễn Mặc Quyển đã giúp chàng đối phó với ma khí, nhưng Cấm Địa Vạn Yêu vẫn còn vô số yêu thú hung hãn khác, và chàng cần một nơi an toàn để phục hồi hoàn toàn và nghiên cứu những gì mình đã thu thập được. Chàng quay lưng, rời khỏi vết nứt và phiến đá cổ, hướng sâu hơn vào khu rừng, tìm kiếm một nơi kín đáo để ẩn mình. Bước chân chàng vẫn còn nặng nề, nhưng tinh thần thì vô cùng phấn chấn. Chàng biết, con đường tu tiên của mình vừa rẽ sang một lối đi hoàn toàn mới.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu lặn xuống sau những ngọn cây cổ thụ, nhuộm vàng cả một góc rừng, Lâm Phong cuối cùng cũng tìm thấy một hang động nhỏ, kín đáo ẩn mình sau một thác nước nhỏ đổ xuống từ vách núi. Nơi đây khá khuất, lại có dòng nước chảy che chắn, là một vị trí lý tưởng để tạm thời ẩn mình. Mùi ẩm mốc của hang đá trộn lẫn với hơi nước mát lạnh từ thác nước, tạo nên một bầu không khí khá dễ chịu.

Chàng bước vào hang, đốt một ít thảo dược mà chàng đã thu thập được trên đường đi, những loại thảo dược có mùi hương nồng và khả năng che giấu khí tức của tu sĩ. Khói từ thảo dược lan tỏa khắp hang, tạo thành một màn sương mờ ảo, vừa có tác dụng xua đuổi côn trùng, vừa giúp chàng che giấu sự hiện diện của mình khỏi bất kỳ yêu thú nào có thể đánh hơi thấy mùi máu hoặc linh lực của chàng.

Ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo, Lâm Phong hít thở sâu, điều hòa linh lực. Mặc dù đã có chút hồi phục sau khi rời khỏi vết nứt không gian, nhưng cơ thể chàng vẫn còn đau nhức, và đan điền vẫn trống rỗng. Chàng nhắm mắt lại, tập trung hoàn toàn vào việc hấp thu linh khí xung quanh để bổ sung cho bản thân. Dù Cấm Địa Vạn Yêu có linh khí hỗn loạn, nhưng vẫn có những khu vực linh khí tương đối thuần khiết, đặc biệt là những nơi có nguồn nước hoặc thảo dược quý hiếm.

Trong lúc điều tức, Lâm Phong hồi tưởng lại toàn bộ trận chiến với Hắc Lang Vương và những khám phá bất ngờ tại vết nứt không gian. Trận chiến sinh tử ấy đã mài giũa ý chí của chàng, khiến chàng trở nên kiên cường và quyết đoán hơn. Sự xuất hiện của Huyễn Mặc Quyển với khả năng trấn áp và tinh luyện ma khí, cùng với những hình ảnh cổ xưa và mảnh vỡ phù văn, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí chàng, một cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa của thế giới tu tiên.

Sau khoảng hai canh giờ, khi linh lực trong đan điền đã được bổ sung kha khá, và cơ thể chàng cũng đã bớt mệt mỏi hơn nhiều, Lâm Phong mở mắt. Đôi mắt chàng giờ đây sáng rực, tràn đầy tinh thần. Chàng lấy từ túi trữ vật ra viên nội đan đen nhánh của Hắc Lang Vương và mảnh vỡ phù văn cổ xưa.

"Nội đan của Hắc Lang Vương này chứa đựng ma khí nồng đậm," Lâm Phong lẩm bẩm, cầm viên nội đan lên ngắm nghía. "Không biết có thể dùng để luyện đan hay cần xử lý đặc biệt... Còn mảnh vỡ này, nó rốt cuộc là gì?"

Chàng đặt viên nội đan xuống, sau đó cầm Huyễn Mặc Quyển lên. Cuộn sách vẫn còn âm ỉ tỏa ra hơi ấm. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lâm Phong. *Nếu Huyễn Mặc Quyển có thể tinh luyện ma khí từ vết nứt, vậy liệu nó có thể tinh luyện ma khí từ viên nội đan này không?*

Với sự tò mò và một chút liều lĩnh, Lâm Phong đặt viên nội đan cạnh Huyễn Mặc Quyển. Ngay lập tức, cuộn sách lại rung động, ánh sáng từ bề mặt nó lan tỏa, bao bọc lấy viên nội đan. Điều kỳ diệu xảy ra. Lớp ma khí đen kịt bao phủ viên nội đan dần dần bị ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển hút vào, như sương tan dưới nắng. Viên nội đan từ từ chuyển đổi màu sắc, từ đen kịt sang một màu đỏ sẫm thuần khiết hơn, và cuối cùng là một màu vàng kim óng ánh, tỏa ra linh khí dồi dào, tinh khiết.

Lâm Phong kinh ngạc đến tột độ. "Thật không thể tin được! Nó thực sự có thể tinh lọc ma khí, biến đổi thành linh khí thuần túy!"

Một luồng thông tin mới lại lướt qua tâm trí Lâm Phong, không phải hình ảnh, mà là một sự hiểu biết sâu sắc hơn về khả năng của Huyễn Mặc Quyển. Chàng nhận ra rằng Huyễn Mặc Quyển không chỉ có khả năng “Diễn Hóa” ma khí thành năng lượng có thể sử dụng được, mà còn có khả năng “Tinh Luyện” chúng thành linh khí tinh thuần. Điều này có nghĩa là, tất cả những ma khí, những năng lượng tà ác mà Huyễn Mặc Quyển hấp thu, đều có thể được chuyển hóa thành nguồn năng lượng hữu ích cho tu luyện.

Đây là một phát hiện động trời! Với khả năng này, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là khắc tinh của Ma Tôn, mà còn là một bảo vật vô giá, có thể biến nguy hiểm thành cơ hội, biến độc thành thuốc bổ. Lâm Phong lập tức hấp thu một phần linh khí đã được tinh lọc từ viên nội đan. Một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết chảy vào đan điền, nhanh chóng lấp đầy khoảng trống linh lực, thậm chí còn giúp chàng củng cố tu vi, khiến cảnh giới Luyện Khí tầng chín của chàng trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, chỉ còn cách Trúc Cơ một bước ngắn.

*Với viên nội đan đã được tinh lọc này, mình có thể hấp thu nó để tăng cường tu vi, hoặc bán nó với giá cao gấp bội so với nội đan yêu thú bình thường.* Lâm Phong thầm nghĩ. *Nhưng quan trọng hơn, mình đã tìm ra một cách để sử dụng Huyễn Mặc Quyển một cách hiệu quả hơn nữa.*

Sau đó, Lâm Phong cầm lấy mảnh vỡ phù văn cổ xưa. Chàng đặt nó lên Huyễn Mặc Quyển. Một lần nữa, cuộn sách lại rung động nhẹ, và ánh sáng nhàn nhạt lại tỏa ra. Lần này, không có sự hấp thụ hay tinh luyện ma khí, mà là một cảm giác kết nối mơ hồ. Phù văn trên mảnh vỡ như được kích hoạt, phát ra một tia sáng yếu ớt, sau đó hòa vào ánh sáng của Huyễn Mặc Quyển. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một luồng thông tin nhỏ khác truyền vào tâm trí. Đó là một phần nhỏ của bản đồ, hay đúng hơn là một chỉ dẫn mờ ảo về một địa điểm nào đó, hoặc một phần của một công pháp cổ xưa.

*Nó là một manh mối... chắc chắn rồi.* Lâm Phong siết chặt mảnh vỡ trong tay. *Mảnh vỡ này, cùng với Huyễn Mặc Quyển, có thể dẫn mình đến những bí mật sâu xa hơn về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, hoặc thậm chí là về Ma Tôn cổ xưa. Nó có thể là chìa khóa để giải mã thân thế của mình, hoặc để đối phó với Ma giáo Huyết Ảnh.*

Cảm giác kiệt sức ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nguồn năng lượng dồi dào và một sự tự tin mãnh liệt. Trận chiến với Hắc Lang Vương, những khám phá về Huyễn Mặc Quyển và mảnh vỡ cổ xưa, tất cả đã khiến Lâm Phong trưởng thành vượt bậc. Chàng không còn là một thiếu niên ngây ngô khi mới bước chân vào Thanh Vân Tông nữa. Chàng đã trở thành một tu giả thực sự, có đủ bản lĩnh để đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất.

*Con đường tu tiên không phải lúc nào cũng bằng phẳng.* Lâm Phong nhìn ra ngoài hang động, nơi bóng đêm đang dần bao trùm Cấm Địa Vạn Yêu, những âm thanh gầm gừ của yêu thú vọng lại từ xa. *Nhưng chỉ khi đối mặt với hiểm nguy, ta mới có thể bứt phá, mới có thể tiến xa hơn. Nhiệm vụ tông môn sắp tới có thể còn nguy hiểm hơn nữa, nhưng ta đã sẵn sàng.*

Lâm Phong biết rằng, những gì chàng đã trải qua ở Cấm Địa Vạn Yêu này chỉ là khởi đầu. Một cuộc hành trình dài và đầy thử thách đang chờ đợi chàng phía trước. Chàng sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về Huyễn Mặc Quyển, về những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và đối mặt với những âm mưu của Ma giáo Huyết Ảnh. Nhưng giờ đây, chàng đã có đủ tự tin và sức mạnh để đối mặt với tất cả.

"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Lâm Phong khẽ thốt lên, một nụ cười tinh quái nở trên môi. "Dù là Ma Tôn cổ xưa hay Ma giáo Huyết Ảnh, cũng đừng hòng cản bước ta! Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng cất kỹ những bảo vật đã thu được, lòng đầy quyết tâm và nhiệt huyết. Đêm nay, chàng sẽ nghỉ ngơi thật tốt, để ngày mai, chàng có thể tiếp tục cuộc hành trình nghịch thiên cải mệnh của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ