Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 72

Hắc Lang Vương Chi Chiến: Huyễn Mặc Quyển Thức Tỉnh

4736 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ cliffhanger chương 71, Lâm Phong đối mặt với vết nứt không gian và tàn dư ma khí.,Đẩy Lâm Phong vào một cuộc chiến sinh tử với yêu thú cấp cao trong Cấm Địa Vạn Yêu, buộc chàng phải dốc toàn lực.,Trong cuộc chiến, vô tình kích hoạt một phần năng lượng bí ẩn từ Huyễn Mặc Quyển, hé lộ thêm về khả năng thực sự của nó.,Củng cố sự trưởng thành của Lâm Phong trong chiến đấu, kỹ năng và bản lĩnh.,Làm sâu sắc thêm mối liên hệ giữa Huyễn Mặc Quyển, mảnh Phù Văn Giới Ấn và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Thiết lập tiền đề cho việc Lâm Phong phải tìm hiểu sâu hơn về Huyễn Mặc Quyển và các bí ẩn cổ xưa, cũng như chuẩn bị cho các nhiệm vụ tông môn sắp tới (Ch.75).
Nhân vật: Lâm Phong, Hắc Lang Vương
Mood: Tense, action-packed, mysterious, reflective, determined
Kết chương: [object Object]

“Đây là… sự thật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến…” Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc. Chàng nhận ra mình đã chạm đến một bí mật lớn hơn nhiều so với những gì chàng có thể tưởng tượng.

Huyễn Mặc Quyển, thân thế bí ẩn của chàng, Ma Tôn cổ xưa, và cả mối đe dọa từ Ma giáo Huyết Ảnh hiện tại… tất cả đang dần xâu chuỗi lại thành một bức tranh đáng sợ nhưng cũng đầy mê hoặc. Chàng không chỉ đơn thuần là một tu sĩ đang tìm kiếm con đường trường sinh, mà dường như đang bị cuốn vào một âm mưu, một cuộc chiến đã kéo dài từ ngàn vạn năm trước, và có vẻ như nó đang dần trở lại. Vết nứt không gian nhỏ bé này chính là bằng chứng sống động nhất. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh…” Cụm từ đó bỗng vang vọng trong tâm trí chàng, không còn chỉ là một lời tự động viên, mà là một lời tiên tri về vận mệnh của chính chàng. Lâm Phong cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cùng với đó là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go và nguy hiểm, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên và sự khám phá. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng sẽ không lùi bước.

***

Lâm Phong vẫn đứng lặng trước vết nứt không gian nhỏ bé nhưng đầy ma mị, tâm thần hỗn loạn bởi những hình ảnh chiến tranh cổ đại vừa xâm chiếm trí óc. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng vẫn rung động khẽ khàng, phát ra thứ ánh sáng đen mờ ảo, như một trái tim đang đập, từng nhịp từng nhịp hút lấy luồng ma khí âm ỉ thoát ra từ vết nứt. Không khí trong hang động trở nên nặng nề lạ thường, một sự pha trộn kỳ lạ giữa linh khí dồi dào từ các mạch linh thạch ngầm và thứ ma khí cổ xưa, tanh tưởi, tạo nên một cảm giác vừa bí ẩn vừa nguy hiểm đến tột cùng.

Hang động này không lớn lắm, các vách đá thô ráp, lởm chởm vươn lên cao vút, tạo thành một trần hang nhấp nhô như hàm răng của một loài quái vật khổng lồ. Từ những kẽ nứt sâu hun hút trên trần, từng giọt nước nhỏ tong tong xuống nền đá ẩm ướt, tạo nên âm thanh đều đặn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Thi thoảng, một luồng gió lạnh buốt luồn qua khe đá, mang theo tiếng rít nhẹ, như tiếng thở dài của thời gian. Những tinh thể linh thạch đủ màu sắc, từ xanh ngọc bích đến tím thạch anh, lấp lánh yếu ớt trong bóng tối, phản chiếu ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển, tạo nên những dải màu huyền ảo, càng làm tăng thêm vẻ ma mị của nơi này.

Mùi đất ẩm hòa lẫn với mùi khoáng vật đặc trưng của đá, đôi khi lại thoảng qua một mùi tanh tưởi mơ hồ, có lẽ là tàn dư của một yêu thú nào đó đã từng trú ngụ nơi đây, hoặc là chính là mùi của luồng ma khí đang lan tỏa. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm thần đang cuộn trào. Những hình ảnh vừa rồi quá chân thực, quá kinh hoàng, khiến chàng cảm thấy như mình vừa sống qua một kiếp đại chiến. Trán chàng lấm tấm mồ hôi, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Vết nứt này... và Huyễn Mặc Quyển. Có điều gì đó sâu xa hơn mình nghĩ,” chàng lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi vết nứt. Nó không phải là một vết rách thông thường, mà là một khe hở đen kịt, như một vết sẹo trên không gian, sâu thẳm và vô định. Từng đợt ma khí từ đó lan tỏa, mạnh mẽ đến mức khiến cho da thịt chàng gai người, linh lực trong cơ thể cũng trở nên bất ổn. Mảnh Phù Văn Giới Ấn mà chàng tìm thấy, thứ đã dẫn chàng đến đây, đang nóng lên trong túi trữ vật, như một mảnh ghép đang tìm về vị trí của nó.

Lâm Phong nhắm mắt lại, dồn thần thức vào Huyễn Mặc Quyển. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ và thần bí, đang cuộn chảy trong Quyển trục. Nó không ngừng hấp thu ma khí, không phải là nuốt chửng hay tiêu diệt, mà giống như một quá trình tinh luyện, chuyển hóa. Ma khí bị hút vào, được ‘lọc’ qua một cơ chế nào đó bên trong Quyển trục, rồi hòa vào năng lượng của Huyễn Mặc Quyển, trở thành một phần của nó. Dường như, Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một bí bảo thông thường, mà còn là một “thực thể” sống động, có khả năng tương tác và biến đổi năng lượng.

Chàng nhẹ nhàng đặt Huyễn Mặc Quyển lên phiến đá cổ. Ngay lập tức, những ký tự cổ đại trên phiến đá bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, như đang “nói chuyện” với Quyển trục. Một luồng thông tin mờ ảo lại lướt qua tâm trí Lâm Phong, nhưng lần này không phải là hình ảnh, mà là một cảm giác, một sự hiểu biết bản năng về sự liên kết giữa phiến đá, vết nứt, và Huyễn Mặc Quyển. Phiến đá là một phần của một trận pháp phong ấn cổ xưa, được tạo ra để trấn áp Ma Tôn. Vết nứt không gian này chính là điểm yếu của phong ấn, nơi ma khí rò rỉ ra ngoài. Và Huyễn Mặc Quyển, dường như, có khả năng vá lành hoặc ít nhất là kiểm soát sự rò rỉ đó.

“Quỷ Diện Lang Quân nói Ma Tôn cổ xưa có thể xé rách giới diện. Không lẽ vết nứt này là do hắn tạo ra? Và phong ấn này là của những tu sĩ cổ đại để ngăn chặn hắn?” Lâm Phong suy đoán, một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng. Nếu đây là sự thật, thì mối nguy mà chàng đang đối mặt còn lớn hơn cả một môn phái Ma giáo nhỏ bé như Huyết Ảnh. Đây là một cuộc chiến của cả một thời đại, một cuộc chiến đã ngủ yên hàng vạn năm nhưng giờ đây có dấu hiệu thức tỉnh.

Chàng cố gắng dùng thần thức dò xét sâu hơn vào vết nứt, nhưng chỉ vừa chạm đến rìa của nó, một luồng năng lượng hỗn loạn, sắc bén như dao cạo đã đẩy thần thức của chàng bật ngược trở lại. Một cơn đau buốt truyền đến từ mi tâm, khiến chàng lảo đảo. Vết nứt không gian này không phải là thứ chàng có thể tùy tiện thăm dò với tu vi hiện tại. Nó là một cánh cửa đến một thế giới khác, hoặc một chiều không gian bị bóp méo, chứa đựng sức mạnh hủy diệt mà ngay cả một Nguyên Anh chân nhân cũng khó lòng đối phó.

Lâm Phong thu hồi Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận được sự ấm áp và ổn định hơn từ nó. Dù không thể khám phá sâu hơn, nhưng chàng đã có được một manh mối cực kỳ quan trọng. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, một bí bảo chứa đựng những kỹ năng thần bí, mà còn là một phần của bức tranh lớn hơn, một công cụ có thể đối kháng với ma khí và các thế lực tà ác cổ xưa. Điều này khiến chàng vừa phấn khích vừa lo lắng. Phấn khích vì chàng đang nắm giữ một sức mạnh tiềm ẩn khổng lồ, lo lắng vì sức mạnh đó đi kèm với một trách nhiệm và hiểm nguy không tưởng.

“Cấm Địa Vạn Yêu… không chỉ đơn thuần là nơi chứa yêu thú, mà còn là một chiến trường cổ xưa, một phong ấn bị lãng quên.” Chàng nhìn quanh hang động, ánh mắt lướt qua những tinh thể linh thạch, những vách đá in hằn dấu vết thời gian. Nơi đây ẩn chứa quá nhiều bí mật. Nếu chỉ có một vết nứt như thế này, thì liệu có còn những vết nứt khác, những phong ấn khác trên khắp Cấm Địa Vạn Yêu? Thậm chí, trên toàn bộ tu tiên giới?

Lâm Phong quyết định không ở lại hang động này quá lâu. Dù Huyễn Mặc Quyển có thể hấp thu ma khí, nhưng việc tiếp xúc lâu dài với thứ năng lượng tà ác này vẫn tiềm ẩn nguy hiểm. Hơn nữa, chàng cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn tìm hiểu thêm. Những hình ảnh về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đã khơi dậy trong chàng sự tò mò không ngừng. Liệu có còn những di tích khác, những phiến đá cổ xưa khác, những bí mật khác đang chờ chàng khám phá trong Cấm Địa Vạn Yêu?

Mang theo tâm trạng phức tạp, Lâm Phong cẩn thận bước ra khỏi hang động. Ánh sáng lờ mờ của buổi sáng sớm xen qua những kẽ lá cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng yếu ớt trên nền đất ẩm ướt. Chàng hít một hơi khí trời trong lành, cố gắng xua đi cảm giác ngột ngạt từ hang động. Con đường phía trước, chàng biết, sẽ còn nhiều hiểm nguy hơn, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên.

***

Rời khỏi hang động linh thạch, Lâm Phong không quay trở lại con đường cũ mà quyết định tiến sâu hơn vào Cấm Địa Vạn Yêu. Tán cây cổ thụ nơi đây dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời cũng chỉ có thể len lỏi xuống được vài tia yếu ớt, khiến cả khu rừng chìm trong một màu xanh thẫm u ám, ẩm ướt. Sương độc màu xám đục lượn lờ giữa những thân cây mục nát, tạo nên một khung cảnh hoang sơ, đầy rẫy vẻ nguy hiểm chết người. Mỗi bước chân của Lâm Phong đều cẩn trọng, chàng vận dụng “Huyễn Ảnh Bộ Pháp” để di chuyển nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động, như một bóng ma lướt qua giữa khu rừng rậm rạp.

Mùi ẩm mốc của đất rừng hòa lẫn với mùi lá cây mục ruỗng và mùi tanh nồng của những loài nấm độc. Đôi khi, một luồng gió nhẹ mang theo mùi máu tanh từ một cuộc săn mồi nào đó, khiến Lâm Phong phải nheo mắt đề phòng. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim lạ kêu rúc rích từ sâu trong tán lá, và xa xa là tiếng gầm gừ trầm đục của một loài yêu thú nào đó đang tuần tra lãnh địa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng rợn người của tự nhiên hoang dã. Linh khí trong khu vực này trở nên hỗn loạn hơn nhiều so với bên ngoài, xen lẫn những luồng năng lượng tà ác khó hiểu, tạo ra một áp lực vô hình lên tinh thần của Lâm Phong. Chàng cảm thấy như có hàng trăm cặp mắt đang theo dõi mình từ trong bóng tối.

“Cái nơi quỷ quái này, đúng là chỉ dành cho yêu ma quỷ quái,” Lâm Phong lẩm bẩm, bàn tay đã đặt nhẹ lên chuôi “Vô Ảnh Kiếm”, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Chàng biết, việc tiến sâu vào Cấm Địa Vạn Yêu không phải là một ý hay, nhưng sự tò mò và khao khát tìm kiếm manh mối về Ma Tôn cổ xưa đã lấn át sự thận trọng. Những hình ảnh vừa rồi quá ám ảnh, quá chân thực, khiến chàng không thể ngồi yên.

Bất chợt, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên ngay phía trước, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Phong. Âm thanh đó không giống tiếng gầm của những yêu thú cấp thấp chàng đã gặp trước đây. Nó mang theo một sự hung bạo, một khí thế áp đảo, và một chút gì đó… méo mó, biến chất. Lâm Phong lập tức dừng lại, toàn thân căng như dây đàn, thần thức quét rộng ra xung quanh.

Từ bụi rậm dày đặc phía trước, một cái bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ kinh hoàng. Đó là một con sói, nhưng không phải là sói bình thường. Nó cao hơn cả một người trưởng thành, bộ lông đen tuyền như màn đêm, bóng loáng dưới ánh sáng lờ mờ. Đôi mắt nó đỏ rực như hai đốm lửa, sáng quắc trong bóng tối, toát ra một vẻ hung tợn và khát máu. Răng nanh sắc nhọn như lưỡi dao găm, móng vuốt cứng như thép, mỗi bước chân đều tạo ra những tiếng động rầm rập trên nền đất. Xung quanh nó, một luồng ma khí nồng đậm lan tỏa, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và khó thở hơn. Đó chính là Hắc Lang Vương, một yêu thú cấp cao mà Lâm Phong đã từng nghe danh. Và rõ ràng, nó đã bị luồng ma khí từ vết nứt không gian ảnh hưởng, trở nên hung bạo và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

“Chết tiệt! Yêu thú cấp cao! Lại còn bị ma khí ảnh hưởng!” Lâm Phong thầm rủa, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Chàng không ngờ lại đụng phải một con quái vật như thế này ngay lúc này. Tu vi của Hắc Lang Vương ít nhất cũng tương đương với Luyện Khí tầng mười, thậm chí là Trúc Cơ kỳ đầu, và với sự ảnh hưởng của ma khí, sức mạnh của nó còn vượt xa tu vi thực tế.

Hắc Lang Vương không chờ đợi, nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, tiếng gầm vang dội khắp khu rừng, khiến chim chóc kinh hoàng bay tán loạn. Nó lao đến Lâm Phong như một mũi tên đen, móng vuốt sắc nhọn vung ra, xé toạc không khí, mang theo một luồng gió tanh tưởi và áp lực khủng khiếp.

Lâm Phong không chút do dự, rút “Vô Ảnh Kiếm” ra khỏi vỏ. Thanh kiếm đen tuyền như mực, chỉ hơi lóe lên một tia sáng lạnh lẽo trong bóng tối. Chàng vận dụng “Vô Ảnh Kiếm Pháp”, thân pháp linh hoạt né tránh cú vồ đầu tiên của Hắc Lang Vương. Chàng lướt đi như một làn khói, tránh thoát khỏi những móng vuốt tử thần chỉ trong gang tấc.

“Thôn Thiên Quyết!” Lâm Phong khẽ quát, toàn thân linh lực cuộn trào. Chàng không dám giữ lại sức mạnh, ngay lập tức vận chuyển công pháp mạnh nhất của mình. Một luồng khí tức hùng hậu từ đan điền bùng lên, truyền khắp kinh mạch, tăng cường sức mạnh và tốc độ cho chàng. “Vô Ảnh Kiếm Pháp” được thi triển đến cực hạn, kiếm ảnh lướt đi như chớp, tạo thành một mạng lưới ánh sáng đen bao quanh Hắc Lang Vương.

Kiếm của Lâm Phong không ngừng chém vào bộ lông cứng như thép của Hắc Lang Vương, nhưng chỉ tạo ra những tiếng “keng keng” chói tai và những tia lửa nhỏ. Bộ lông của con yêu thú này dường như còn cứng hơn cả giáp trụ. Dù vậy, Lâm Phong vẫn không ngừng tấn công, tìm kiếm sơ hở. Chàng biết, yêu thú cấp cao có những điểm yếu chí mạng, nhưng tìm ra chúng trong một cuộc chiến tốc độ cao như thế này là cực kỳ khó khăn.

Hắc Lang Vương gầm lên giận dữ. Nó không ngờ một nhân loại Luyện Khí kỳ lại có thể né tránh được những đòn tấn công của nó lâu đến vậy. Nó thay đổi chiến thuật, không còn vồ tới mà bắt đầu phóng ra những luồng ma khí màu đen đặc từ miệng. Những luồng ma khí này mang theo sức ăn mòn khủng khiếp, va chạm vào cây cối khiến chúng khô héo và mục rữa ngay lập tức.

Lâm Phong liên tục né tránh, mồ hôi vã ra như tắm. Mỗi lần né tránh, chàng lại cảm nhận được sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm. Linh lực trong cơ thể tiêu hao nhanh chóng. Hắc Lang Vương không chỉ mạnh mẽ mà còn cực kỳ dai sức, và luồng ma khí của nó khiến chàng cảm thấy khó chịu, buồn nôn. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi máu tanh nồng và mùi sương độc nồng hắc đã bị lấn át bởi mùi ma khí tanh tưởi, khiến không khí trở nên đặc quánh, nghẹt thở.

“Không thể kéo dài như vậy được!” Lâm Phong nghĩ thầm. Chàng cần phải kết thúc trận chiến nhanh chóng, nếu không, chàng sẽ cạn kiệt linh lực và trở thành thức ăn cho con quái vật này. Chàng chợt nhớ đến mảnh Phù Văn Giới Ấn đang nóng lên trong túi trữ vật, và cả Huyễn Mặc Quyển. Liệu chúng có thể giúp chàng?

Trong một khoảnh khắc sơ hở, khi Hắc Lang Vương tung ra một luồng ma khí lớn, che khuất tầm nhìn, Lâm Phong quyết định mạo hiểm. Chàng lao thẳng vào làn khói đen, vận dụng “Vô Ảnh Kiếm Pháp” đến mức tối đa, cố gắng xuyên qua màn ma khí để tiếp cận con yêu thú. Chàng định dùng một đòn chí mạng vào yếu điểm mà chàng đã thoáng nhìn thấy – một vết sẹo cũ trên vai của Hắc Lang Vương, nơi ma khí dường như không hoàn toàn bao phủ được.

Nhưng Hắc Lang Vương cũng không phải là kẻ ngu ngốc. Nó đã chờ đợi cơ hội này. Ngay khi Lâm Phong lao vào, nó thu hồi ma khí, lộ ra bộ mặt hung tợn. Một móng vuốt sắc nhọn như lưỡi hái tử thần vung ra, nhằm thẳng vào ngực Lâm Phong. Cú đánh quá nhanh, quá mạnh, Lâm Phong không thể né tránh hoàn toàn. Chàng chỉ kịp nghiêng người một chút, nhưng móng vuốt vẫn xé rách lớp áo bào và găm sâu vào vai chàng.

Một cơn đau buốt thấu xương lan khắp cơ thể. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ một mảng áo. Vị tanh của máu tràn ngập khoang miệng. Lâm Phong gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn không buông kiếm. Chàng dùng tất cả sức lực còn lại, chém một nhát kiếm vào vết sẹo trên vai Hắc Lang Vương. Lần này, kiếm của chàng không chỉ tạo ra tia lửa, mà còn găm sâu vào da thịt của con yêu thú.

Hắc Lang Vương đau đớn gầm lên, lùi lại một bước. Nhưng vết thương của nó không đủ để hạ gục nó. Nó càng trở nên điên cuồng hơn, đôi mắt đỏ rực như muốn thiêu đốt mọi thứ. Nó lại lao đến, lần này không chỉ bằng móng vuốt, mà còn bằng cả hàm răng sắc nhọn, định cắn nát đầu Lâm Phong.

Lâm Phong lảo đảo, vết thương trên vai khiến cánh tay chàng tê dại. Linh lực đã cạn kiệt đến mức đáng sợ. Chàng biết, đây là đòn cuối cùng. Nếu không thể đỡ được, chàng sẽ chết. Trong khoảnh khắc sinh tử đó, một cảm giác tuyệt vọng dâng lên, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi ý chí kiên cường và tiếng vọng của cụm từ “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh”.

***

Móng vuốt khổng lồ của Hắc Lang Vương xé toạc không khí, mang theo tiếng rít ghê rợn, nhằm thẳng vào ngực Lâm Phong. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lâm Phong cảm thấy như thời gian trôi chậm lại. Hơi thở nóng hổi, tanh tưởi của con yêu thú phả vào mặt chàng, mùi máu và ma khí nồng nặc khiến chàng muốn nôn mửa. Vết thương trên vai đau nhói, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt, thân thể chàng rã rời, gần như không thể nhấc lên nổi thanh “Vô Ảnh Kiếm” nặng trĩu. Chàng đã dốc toàn lực, nhưng Hắc Lang Vương quá mạnh, quá hung tợn.

Ánh mắt đỏ rực của con yêu thú phản chiếu hình ảnh yếu ớt của chàng, như một con mồi đã nằm gọn trong tầm ngắm. Một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo thoáng qua trong tâm trí Lâm Phong, nhưng ngay sau đó, một tia sáng lóe lên. Không phải từ thanh kiếm của chàng, mà từ chính Huyễn Mặc Quyển đang kẹp chặt trong tay trái – thứ mà chàng vẫn vô thức nắm giữ kể từ khi rời hang động.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Huyễn Mặc Quyển đột nhiên bùng lên một luồng ánh sáng đen tím huyền ảo, mạnh mẽ đến lạ thường. Ánh sáng này không chói chang, nhưng lại mang theo một vẻ cổ xưa, uy nghiêm và đầy tà dị, như một thực thể đã ngủ yên hàng vạn năm vừa thức tỉnh. Nó không chỉ phát ra từ Quyển trục, mà dường như còn lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một lớp màn mỏng bao bọc lấy Lâm Phong.

Khi móng vuốt của Hắc Lang Vương chạm vào lớp ánh sáng đen tím, một tiếng “phập” trầm đục vang lên, không phải tiếng xương thịt bị xé toạc, mà là tiếng năng lượng va chạm. Móng vuốt sắc nhọn không thể xuyên thủng lớp bảo vệ kỳ lạ đó, mà ngược lại, dường như bị một lực phản chấn cực mạnh đẩy lùi. Hắc Lang Vương gầm lên một tiếng kinh ngạc và đau đớn, thân hình khổng lồ của nó bị hất văng ra sau vài trượng, va vào một thân cây cổ thụ, khiến cả cây rung chuyển dữ dội.

Điều đáng kinh ngạc hơn, luồng ma khí đang cuộn chảy quanh Hắc Lang Vương, thứ đã khiến nó trở nên hung bạo và mạnh mẽ, giờ đây lại bị ánh sáng đen tím từ Huyễn Mặc Quyển áp chế. Nó không còn cuồn cuộn mãnh liệt, mà trở nên hỗn loạn, yếu ớt, như một ngọn lửa bị gió lớn thổi tắt. Hắc Lang Vương cảm thấy linh lực và ma khí trong cơ thể mình bị ức chế một cách khó hiểu, khiến nó mất đi sức mạnh vốn có, trở nên bối rối và sợ hãi. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây lộ rõ vẻ hoang mang, không còn vẻ hung tợn như trước.

Lâm Phong cũng ngạc nhiên không kém. Chàng ngã khuỵu xuống đất, kiệt sức, nhưng ánh mắt vẫn không rời Huyễn Mặc Quyển. “Thứ này… rốt cuộc là cái gì?” Chàng hổn hển thì thầm, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bàng hoàng và kinh ngạc trước sức mạnh bất ngờ của bí bảo này.

Cơn đau từ vai vẫn âm ỉ, nhưng Lâm Phong biết đây là cơ hội duy nhất. Hắc Lang Vương đang bối rối và bị ức chế. Chàng không thể bỏ lỡ. Dù kiệt sức, chàng vẫn cố gắng gượng dậy, cắn chặt răng. Toàn bộ linh lực còn sót lại, dù chỉ là một tia yếu ớt, được chàng dồn vào “Vô Ảnh Kiếm”. Chàng lao tới, không dùng chiêu thức hoa mỹ, mà là một nhát kiếm đơn giản, sắc bén và dứt khoát, nhằm thẳng vào yết hầu của con yêu thú.

“Chết!” Lâm Phong gầm lên, tiếng nói khàn đặc nhưng đầy ý chí.

Hắc Lang Vương vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự bàng hoàng. Nó cố gắng phản kháng, nhưng luồng ma khí trong cơ thể bị Huyễn Mặc Quyển áp chế khiến nó chậm chạp hơn rất nhiều. Thanh kiếm đen tuyền của Lâm Phong xuyên qua lớp lông cứng, găm sâu vào cổ họng của nó. Máu tươi màu đen sẫm phun ra như suối, bắn tung tóe lên mặt và áo Lâm Phong.

Tiếng gầm thét cuối cùng của Hắc Lang Vương vang vọng khắp khu rừng, đầy căm hận và tuyệt vọng. Thân hình khổng lồ của nó đổ sụp xuống, tạo ra một tiếng động lớn, khiến mặt đất rung chuyển. Đôi mắt đỏ rực từ từ tắt lịm, ánh sáng hung tợn dần biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng của cái chết.

Lâm Phong đứng đó, thở dốc, cả người run rẩy. Chàng đã chiến thắng, nhưng cái giá phải trả là cực kỳ lớn. Linh lực cạn kiệt, thân thể đau nhức, vết thương trên vai vẫn đang chảy máu. Chàng ngã ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào một thân cây, cố gắng điều hòa hơi thở. Mùi máu tanh nồng của Hắc Lang Vương trộn lẫn với mùi sương độc nồng hắc, tạo nên một mùi vị ghê rợn. Vị tanh của máu trong miệng chàng, có lẽ là của chàng, có lẽ là của con yêu thú, khiến chàng cảm thấy khó chịu.

Chàng nhìn xuống Huyễn Mặc Quyển trong tay. Nó vẫn đang âm ỉ phát sáng, nhưng giờ đây, không chỉ hấp thu ma khí từ vết nứt không gian, mà còn hút lấy tàn dư ma khí từ thi thể Hắc Lang Vương. Thậm chí, Lâm Phong còn cảm nhận được một luồng năng lượng mờ ảo, dường như là một phần linh hồn của con yêu thú, cũng đang bị Quyển trục hút vào, sau đó được ‘tinh luyện’ và hòa vào năng lượng của Huyễn Mặc Quyển.

Một dòng thông tin mới lại lướt qua tâm trí Lâm Phong, không phải hình ảnh, mà là một sự hiểu biết bản năng, một loại tri thức được truyền tải trực tiếp vào linh hồn. Chàng hiểu ra rằng Huyễn Mặc Quyển không chỉ có khả năng hấp thu và tinh luyện ma khí, mà còn có khả năng “Diễn Hóa” chúng, biến chúng thành năng lượng có thể sử dụng được. Hơn nữa, khả năng “Trấn Áp” của nó đối với các thế lực tà ác, đặc biệt là ma khí và linh hồn bị ma hóa, là cực kỳ mạnh mẽ. Huyễn Mặc Quyển, dường như, chính là khắc tinh của Ma Tôn cổ xưa và những thế lực tà ác đang trỗi dậy.

“Khắc tinh của Ma Tôn…” Lâm Phong lẩm bẩm, một nụ cười khổ xuất hiện trên môi. Chàng chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, vậy mà lại đang nắm giữ một bí bảo có khả năng đối kháng với một Ma Tôn cổ xưa. Điều này khiến chàng vừa cảm thấy gánh nặng, vừa cảm thấy một chút tự hào. Chàng đã chạm đến một tầng năng lực mới của Huyễn Mặc Quyển, một tầng năng lực mà chàng chưa từng tưởng tượng.

Việc Hắc Lang Vương bị ma khí ảnh hưởng trực tiếp từ vết nứt không gian đã chứng minh một điều: mối đe dọa từ Ma Tôn cổ xưa không chỉ là lịch sử, mà là một hiểm họa hiện hữu, đang dần lan rộng. Cấm Địa Vạn Yêu này, và có lẽ cả thế giới, đang dần bị ma khí xâm chiếm. Lâm Phong biết, trận chiến này, dù khốc liệt, chỉ là khởi đầu.

Chàng phải tìm hiểu thêm về Huyễn Mặc Quyển, về khả năng của nó, và về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Sức mạnh này, nếu được khai thác đúng cách, sẽ là chìa khóa để chàng đối mặt với những thử thách lớn hơn, những âm mưu thâm độc của Ma giáo Huyết Ảnh, và cả vận mệnh nghịch thiên của chính mình. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh… ta phải làm được!” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Chàng cố gắng đứng dậy, dù thân thể mỏi nhừ, vết thương đau đớn. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, chàng đã là một tu giả, và chàng sẽ không bao giờ lùi bước. Con đường phía trước còn dài, nhưng chàng đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ