Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 75

Trở Về Thanh Vân: Khen Thưởng và Ánh Mắt Dò Xét

3401 từ
Mục tiêu: Lâm Phong thành công báo cáo nhiệm vụ tông môn, nhận được khen thưởng và khẳng định vị thế.,Giới thiệu nhân vật mới Lão Bản Nương Mị một cách ấn tượng, hé lộ khả năng thu thập thông tin của nàng.,Lý Nguyên Hạo thể hiện sự chú ý đặc biệt đến Lâm Phong, củng cố mối quan hệ mentor-đệ tử tiềm năng.,Dương Thiên Minh và Lưu Minh bộc lộ rõ sự đố kỵ và soi xét, gia tăng căng thẳng trong tông môn.,Lâm Phong tiếp tục củng cố kinh nghiệm và sự tự tin, chuẩn bị cho các thử thách tiếp theo.,Gieo mầm cho những bí mật sâu xa hơn về Huyễn Mặc Quyển và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Nhân vật: Lâm Phong, Lão Bản Nương Mị, Lý Nguyên Hạo, Dương Thiên Minh, Lưu Minh, Trần Hạo, Giám Sát Trưởng, Thủ Vệ, Lý Mị Nhi, Tiểu Cường
Mood: Thành tựu, căng thẳng ngầm, thận trọng, bí ẩn.
Kết chương: [object Object]

Chuyến đi kéo dài ba ngày ba đêm đã bào mòn không ít linh lực và thể lực của Lâm Phong, nhưng tâm hồn chàng lại như được gột rửa, trở nên kiên định và sắc bén hơn bội phần. Khi ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày thứ ba buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, Lâm Phong cuối cùng cũng đặt chân đến Linh Khê Trấn – tiền đồn duy nhất trước khi chính thức trở về Thanh Vân Tông. Bụi đường bám đầy trên trường bào màu xanh sẫm, khuôn mặt chàng tuy có chút mỏi mệt nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời tinh anh, ẩn chứa vẻ hài lòng sâu sắc.

Chàng bước vào Quán Trọ Lạc Trần, một tòa nhà gỗ hai tầng sừng sững giữa trấn nhỏ, mái ngói xám bạc phếch theo năm tháng nhưng vẫn giữ được nét cổ kính. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa và cả tiếng đàn tỳ bà réo rắt từ góc quán ngay lập tức tràn vào tai, xua đi sự tĩnh mịch của con đường vắng vẻ bên ngoài. Một mùi hương nồng nàn của thịt nướng, canh hầm và rượu mạnh xộc thẳng vào khứu giác, khiến bụng Lâm Phong réo lên một tiếng đầy "oán trách". Đây chính là nơi mà thông tin luân chuyển nhanh hơn cả linh khí, nơi mà bất cứ ai cũng có thể tìm thấy một câu chuyện thú vị, hoặc chính mình trở thành một câu chuyện.

Lâm Phong không vội vàng, chàng nhẹ nhàng lách qua đám đông ồn ào, tìm một góc khuất yên tĩnh gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được cả sảnh quán lẫn con đường bên ngoài. Chàng cởi bỏ mũ trùm đầu, để lộ mái tóc đen nhánh hơi rối bù và khuôn mặt thanh tú, đôi môi vẫn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái. Chàng phẩy tay gọi một tiểu nhị, gọi vài món ăn đơn giản và một bình trà linh thảo giải khát.

Chẳng mấy chốc, một bóng dáng uyển chuyển lướt đến, mang theo một hương thơm quyến rũ, không quá nồng nàn nhưng đủ để khiến người ta phải ngoái nhìn. Đó là Lão Bản Nương Mị, chủ quán trọ. Nàng xinh đẹp đến nao lòng, với thân hình nở nang được che phủ bởi bộ y phục lụa là màu đỏ thẫm bó sát, tôn lên những đường cong mê hoặc. Đôi mắt nàng lúng liếng như biết nói, ẩn chứa sự tinh ranh và từng trải, lại thêm một nốt ruồi duyên dưới khóe mắt càng khiến nàng thêm phần quyến rũ. Nàng đặt nhẹ khay đồ ăn xuống bàn, món trà linh thảo thơm dịu và đĩa thịt nướng vàng óng bốc khói nghi ngút.

“Công tử đây là khách quen của Lạc Trần quán chúng ta à?” Lão Bản Nương Mị cất giọng ngọt ngào, như mật rót vào tai, nhưng ánh mắt lại sắc sảo dò xét, khẽ quét qua Lâm Phong từ đầu đến chân, đặc biệt dừng lại ở sự phong trần và vẻ mệt mỏi nhưng đầy nội lực ẩn giấu của chàng. “Trông công tử có vẻ phong trần, chắc là vừa từ một chuyến đi xa trở về? Đêm nay muốn nghe chuyện gì, công tử? Hay công tử có chuyện gì muốn kể cho tiểu nữ nghe không?” Nàng nói đoạn, khẽ nháy mắt một cái, tựa như đang chơi đùa với một bí mật nào đó.

Lâm Phong khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp xua đi phần nào sự mệt mỏi. Chàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Lão Bản Nương, nụ cười trên môi chàng càng thêm phần tinh quái. “Lão Bản Nương quả là mắt tinh, tai thính. Ta đúng là vừa từ chốn thâm sơn cùng cốc trở về, bụi bặm phong sương chẳng dám làm ô uế tai mắt của Lão Bản Nương đâu.” Chàng tạm dừng, ánh mắt đảo một vòng quanh quán, nơi những câu chuyện đang xôn xao, rồi lại quay về nhìn thẳng vào đôi mắt nàng. “Chỉ là một chuyến đi săn yêu thú bình thường thôi, có gì đáng kể đâu. Ngược lại, Lão Bản Nương đây mới là người nắm giữ vạn tin tức của Linh Khê Trấn này chứ? Không biết dạo này trấn nhỏ của chúng ta có chuyện gì thú vị không? Hay các tông môn lớn có động tĩnh gì đáng chú ý chăng?”

Lão Bản Nương Mị khẽ cười khúc khích, tiếng cười như chuông bạc ngân vang, thu hút vài ánh mắt tò mò từ các bàn bên cạnh. Nàng không trả lời trực tiếp, mà chỉ khẽ nghiêng người, để lộ thêm phần khe ngực quyến rũ. “Công tử cứ ăn uống cho lại sức đã. Chuyện của trấn nhỏ này, hay của tông môn lớn, đâu có thiếu. Từ từ mà kể, từ từ mà nghe.” Nàng nói, rồi khẽ nhún vai, quay lưng rời đi, nhưng Lâm Phong biết, nàng đã ghi nhớ câu hỏi của chàng, và chắc chắn sẽ có cách để "chia sẻ" thông tin.

Lâm Phong gật đầu, thản nhiên thưởng thức bữa ăn. Thịt nướng chín tới, đậm đà, kết hợp với vị trà linh thảo thanh mát, quả là một sự kết hợp hoàn hảo để bổ sung năng lượng sau hành trình dài. Trong khi ăn, tai chàng không ngừng thu nhận những tiếng xì xào, bàn tán khắp quán. Có kẻ kể về chuyến làm ăn phát đạt, người than vãn về yêu thú quấy phá, lại có những người đệ tử tu tiên đang khoe khoang về thành tích của mình trong tông môn.

“Nghe nói đệ tử nội môn Dương Thiên Minh của Thanh Vân Tông lại vừa đột phá Trúc Cơ trung kỳ đấy!” Một giọng nam trầm trồ.

“Ai mà chẳng biết hắn là thiên tài chứ? Sinh ra đã ngậm thìa vàng, lại có sư phụ chống lưng, tài nguyên dồi dào, không đột phá nhanh mới là lạ.” Một giọng khác đầy vẻ ghen tỵ.

Lâm Phong khẽ nhếch môi. Dương Thiên Minh. Cái tên này quả nhiên không ngừng xuất hiện trong những lời bàn tán. Chàng cũng nghe được loáng thoáng về những vụ mất tích bí ẩn ở một số làng mạc xa xôi, những dị tượng bất thường ở các khu rừng cấm, hay những tin đồn về một tà giáo bí ẩn đang trỗi dậy. Tất cả đều là những manh mối rời rạc, nhưng trong tâm trí Lâm Phong, chúng lại vẽ nên một bức tranh về một thế giới tu tiên đang dần trở nên hỗn loạn hơn, một bức tranh mà Huyễn Mặc Quyển và bí ẩn về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến có thể nắm giữ chìa khóa.

Chàng ăn xong, gọi tính tiền, rồi lặng lẽ lên phòng đã thuê. Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua cửa sổ, Lâm Phong không ngủ. Chàng ngồi tĩnh tọa, điều tức, cảm nhận linh lực trong đan điền cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Huyễn Mặc Quyển lặng lẽ xoay tròn trong thức hải, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, huyền bí. Vật phẩm cổ xưa chàng thu được từ vết nứt không gian, một mảnh vỡ phù văn màu đen tuyền, vẫn nằm yên trong túi trữ vật, nhưng thỉnh thoảng lại phát ra những dao động linh lực rất nhỏ, như đang chờ đợi thời khắc được thức tỉnh.

Lâm Phong biết, trở về tông môn lần này, sẽ không còn là một đệ tử ngoại môn tầm thường như trước. Chàng đã trải qua sinh tử, đã khai mở những bí mật đầu tiên của Huyễn Mặc Quyển, và đã sở hữu một sức mạnh vượt xa cảnh giới bề ngoài của mình. Sự trở lại này, chắc chắn sẽ gây ra không ít sóng gió. Nhưng chàng không hề sợ hãi, ngược lại còn có chút mong chờ. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, đôi mắt đen láy ánh lên sự kiên định, "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mờ ảo, nhuộm vàng đỉnh núi Thanh Vân Tông, Lâm Phong đã đứng trước cổng sơn môn. Cả Thanh Vân Tông như một bức tranh thủy mặc hùng vĩ, với những công trình bằng đá xanh và gỗ linh sam quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng, lấp lánh như ngọc. Những tháp tu luyện vươn cao chạm mây, các đình đài lầu các ẩn hiện giữa làn sương giăng, và những cây cầu đá vắt vẻo nối liền các đỉnh núi, tạo nên một vẻ đẹp tiên cảnh thoát tục.

Không khí buổi sáng sớm trong lành, mát lạnh, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi thảo dược dịu nhẹ từ các phòng luyện đan và mùi thông reo của rừng núi. Tiếng chim hót líu lo, tiếng kiếm khí vút qua của các đệ tử đang luyện công, và tiếng chuông chùa ngân vang từ xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và tu luyện.

Hai vị Thủ Vệ gác cổng, mặc giáp trụ cứng cáp, cầm trường thương sáng loáng, ban đầu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị quen thuộc. Nhưng khi nhận ra Lâm Phong, đôi mắt họ thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành kính cẩn. “Kính chào Lâm Phong sư huynh!” Một trong số họ vội vàng cúi đầu. Sự thay đổi trong thái độ của họ đã đủ nói lên rất nhiều điều.

Lâm Phong khẽ gật đầu đáp lại, rồi bước vào trong. Chàng đi dọc theo con đường đá xanh lát gạch, hướng về khu vực nội môn. Chẳng mấy chốc, một thân hình vạm vỡ, cao lớn, làn da rám nắng, gương mặt cương nghị đã xông tới, kèm theo tiếng gọi lớn đầy phấn khích.

“Lâm huynh! Lâm huynh, cuối cùng huynh cũng về rồi!” Trần Hạo, bằng hữu thân thiết của Lâm Phong, chạy đến, trên mặt rạng rỡ niềm vui. Ngay sau Trần Hạo là một đệ tử nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh, nụ cười tươi tắn – Tiểu Cường. “Đại sư huynh Lâm Phong đã trở về!” Tiểu Cường reo lên, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Lâm Phong mỉm cười ấm áp, dang tay vỗ vai Trần Hạo. “Trần huynh, Tiểu Cường, đã lâu không gặp. Các ngươi vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe chứ! Huynh đi chuyến này lâu quá, đệ cứ lo không yên. Chuyến đi sao rồi? Có gặp phải chuyện gì nguy hiểm không?” Trần Hạo hỏi dồn dập, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm chân thành.

“Thì cũng có chút sóng gió, nhưng không sao. Đã giải quyết ổn thỏa rồi.” Lâm Phong đáp, không muốn kể lể chi tiết.

Trong khi Lâm Phong đang trò chuyện với bằng hữu, một ánh mắt lạnh lẽo từ phía xa chợt lướt qua, khiến chàng cảm nhận được một luồng khí tức khó chịu. Chàng ngước mắt nhìn về phía đó, bắt gặp Dương Thiên Minh đang đứng dựa vào một gốc cây tùng cổ thụ, tay quạt nhẹ chiếc quạt ngọc, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ cao ngạo. Bên cạnh hắn là Lưu Minh, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, đang không ngừng xì xào to nhỏ.

Dương Thiên Minh liếc nhìn Lâm Phong một cái khinh thường, rồi quay sang Lưu Minh, hạ giọng nói đủ để Lâm Phong có thể nghe thấy: “Hừ, lại cái tên may mắn đó. Không biết lại vớ được thứ gì quý giá nữa mà vênh váo.”

Lưu Minh lập tức phụ họa, gật đầu lia lịa, ánh mắt chứa đầy sự đố kỵ: “Đúng vậy, sư huynh. Hắn ta chỉ giỏi may mắn thôi. Chắc là đi vòng vòng, chờ người khác đánh nhau chết rồi mới nhặt đồ thừa. Hắc Lang Vương cảnh giới Trúc Cơ, hắn làm sao mà đối phó được chứ.”

Lâm Phong nghe rõ mồn một từng lời, nhưng chàng chỉ khẽ nhếch mép, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Chàng không muốn lãng phí thời gian và linh lực vào những kẻ ghen ghét này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng khẽ vỗ vai Trần Hạo, “Thôi được rồi, ta cần đến Giảng Võ Đường báo cáo nhiệm vụ. Các ngươi cứ tự nhiên.” Nói rồi, chàng thản nhiên bỏ qua ánh mắt hằn học của Dương Thiên Minh và Lưu Minh, đi thẳng về phía sảnh báo cáo nhiệm vụ, từng bước chân vững chãi và đầy tự tin.

Giảng Võ Đường là một sảnh đường rộng lớn, được xây dựng bằng gỗ và đá kiên cố, trần nhà cao vút, tạo cảm giác trang nghiêm và uy nghi. Bên trong, mùi gỗ cũ, mùi mực và mùi giấy thoang thoảng, đôi khi xen lẫn mùi thảo dược nhẹ từ các đệ tử mang theo. Trên bục giảng phía trước, Giám Sát Trưởng đang ngồi, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén, mặc đạo bào đen, đang tiếp nhận báo cáo của một vài đệ tử. Xung quanh là các hàng ghế dài, nơi các đệ tử khác đang ngồi nghe giảng hoặc chờ đợi đến lượt mình.

Một nhân vật khác cũng đang có mặt, đó là Lý Nguyên Hạo, một trong những trưởng lão của Thanh Vân Tông. Ông ngồi ở một vị trí trang trọng hơn, gương mặt hiền từ, râu tóc điểm bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt. Ánh mắt ông sâu thẳm, thỉnh thoảng lại lướt qua đám đệ tử, tựa như đang tìm kiếm điều gì đó.

Khi Lâm Phong bước vào, một làn sóng xì xào nhỏ lan khắp Giảng Võ Đường. Nhiều đệ tử nhận ra chàng, và những tin đồn về việc chàng một mình tiến vào Cấm Địa Vạn Yêu đã lan truyền không ít. Ánh mắt tò mò, ngưỡng mộ, và cả ghen tỵ đều đổ dồn về phía chàng. Lý Mị Nhi, một đệ tử nữ xinh đẹp, dáng người yểu điệu, thích mặc đồ màu mè, khẽ thì thầm với người bên cạnh: “Nghe nói Lâm Phong sư huynh lại làm chấn động rồi! Không biết lần này hắn lại làm được chuyện gì động trời.”

Lâm Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tiến đến trước bục giảng, cung kính cúi đầu với Giám Sát Trưởng và Lý Nguyên Hạo. “Đệ tử Lâm Phong, xin báo cáo nhiệm vụ.”

Giám Sát Trưởng ngước lên, đôi mắt sắc bén nhìn Lâm Phong. Ông đã nghe phong thanh về chuyến đi của chàng, nhưng vẫn giữ thái độ khách quan. “Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ săn bắt yêu thú cấp Trúc Cơ?” Giọng ông trầm ổn.

“Dạ, đệ tử đã hoàn thành.” Lâm Phong đáp, rồi từ trong túi trữ vật lấy ra một vật phẩm. Đó là một viên nội đan màu đen tuyền, kích thước bằng nắm tay trẻ con, tỏa ra một luồng khí tức hung hãn nhưng cũng đầy linh tính. “Đây là nội đan của Hắc Lang Vương cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ, đệ tử đã tiêu diệt nó ở khu vực phía Tây Cấm Địa Vạn Yêu.”

Viên nội đan vừa được đặt lên bàn, Giám Sát Trưởng lập tức biến sắc. Đôi mắt ông mở to, vẻ nghiêm nghị thường ngày bị thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ. Ông vươn tay cầm lấy nội đan, cảm nhận linh lực cuộn trào bên trong. “Hắc Lang Vương! Ngươi… ngươi đã một mình tiêu diệt được Hắc Lang Vương Cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ?” Giọng ông không giấu nổi sự run rẩy. Hắc Lang Vương nổi tiếng hung tợn và xảo quyệt, một đệ tử Luyện Khí viên mãn như Lâm Phong làm sao có thể làm được điều này?

Cả Giảng Võ Đường bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Phong và viên nội đan đen tuyền. Dương Thiên Minh và Lưu Minh, đứng lẫn trong đám đệ tử, sắc mặt biến đổi liên tục từ ngạc nhiên đến xanh mét vì ghen tỵ. Hàm răng Dương Thiên Minh nghiến chặt, chiếc quạt ngọc trong tay cũng bị hắn nắm đến nỗi có tiếng kẽo kẹt.

Lý Nguyên Hạo, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này khẽ mật mỉm cười. Ánh mắt ông lấp lánh sự tán thưởng, không chỉ cho thành tựu của Lâm Phong mà còn cho tiềm năng vô hạn mà ông nhìn thấy ở chàng. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, chậm rãi cất lời, giọng nói mang theo một uy lực không thể nghi ngờ: “Không tệ, tiểu tử. Quả nhiên không phụ kỳ vọng của ta. Nhiệm vụ lần này, Lâm Phong lập đại công!”

Giám Sát Trưởng nghe Lý Nguyên Hạo nói vậy, lập tức hoàn hồn, vội vàng ghi chép lại thành tích của Lâm Phong. “Đệ tử Lâm Phong, hoàn thành nhiệm vụ cấp độ cao, tiêu diệt Hắc Lang Vương Trúc Cơ sơ kỳ. Ban thưởng ba mươi viên Hạ phẩm Linh Thạch, hai bình Phục Linh Đan, và năm trăm điểm cống hiến tông môn!”

Con số này khiến nhiều đệ tử phải hít hà. Ba mươi linh thạch, hai bình đan dược cao cấp, và năm trăm điểm cống hiến là một phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh, đủ để một đệ tử Luyện Khí như Lâm Phong tu luyện thêm một thời gian dài mà không lo thiếu thốn.

Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói đầy ghen tỵ và khinh thường chợt vang lên, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm. “Hừ, chắc là gặp may thôi! Một con Hắc Lang Vương bị thương nặng thì có gì đáng khoe! Hoặc là hắn dùng thủ đoạn hèn hạ nào đó thôi!” Dương Thiên Minh không nhịn được, bước ra khỏi đám đông, ánh mắt hằm hè nhìn Lâm Phong. Lưu Minh bên cạnh cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy khinh miệt.

Lý Nguyên Hạo khẽ nhíu mày. Ánh mắt ông quét qua Dương Thiên Minh, mang theo một áp lực vô hình khiến hắn ta phải im bặt. “Dương Thiên Minh, giữ gìn phong thái của một đệ tử nội môn!” Giọng Lý Nguyên Hạo trầm xuống, nhưng lại ẩn chứa sự răn đe không thể cãi lời. Sau đó, ông lại quay sang Lâm Phong, ánh mắt dịu đi. “Thiên tài như ngươi không nên bị mai một. Hãy tiếp tục nỗ lực, con đường tu tiên còn rất dài.”

Lâm Phong cúi đầu nhận thưởng, vẻ mặt khiêm tốn nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy một làn sóng ấm áp trước lời động viên của Lý Nguyên Hạo. Chàng biết, vị trưởng lão này đang âm thầm bảo vệ và ủng hộ mình. Tuy nhiên, chàng cũng không hề lơ là cảnh giác. Ánh mắt hằn học của Dương Thiên Minh và Lưu Minh vẫn dán chặt vào chàng, báo hiệu những rắc rối không thể tránh khỏi trong tương lai.

"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Lâm Phong khẽ nghĩ thầm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một bí mật lớn hơn cả thành tựu vừa đạt được. Huyễn Mặc Quyển và vật phẩm cổ xưa kia vẫn là những con át chủ bài mà chàng sẽ giữ kín, chờ đợi thời cơ thích hợp. Chàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, không chỉ có yêu thú mà còn có những âm mưu từ chính con người. Nhưng với sự trưởng thành này, chàng đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Lâm Phong khẽ gật đầu, quay người rời khỏi Giảng Võ Đường, để lại sau lưng những ánh mắt dõi theo đầy phức tạp, cùng với một huyền thoại mới đang bắt đầu được thêu dệt trong Thanh Vân Tông.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ