Lâm Phong rời khỏi Giảng Võ Đường, những lời khen ngợi của Giám Sát Trưởng và Lý Nguyên Hạo vẫn văng vẳng bên tai, xen lẫn với ánh mắt dò xét, đầy ghen tỵ của Dương Thiên Minh và Lưu Minh. Bước chân chàng thoạt nhìn có vẻ nhẹ nhàng, bình thản, nhưng trong lòng lại không ngừng suy tư. Cái cảm giác ấm áp từ lời động viên của Lý Nguyên Hạo như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn chàng giữa những luồng khí lạnh lẽo từ sự đố kỵ. Chàng biết, con đường tu tiên không chỉ có cảnh đẹp, kỳ ngộ mà còn ẩn chứa vô vàn cạm bẫy, không chỉ đến từ yêu ma mà còn từ chính những con người cùng tu luyện.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng khẽ lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như nhắc nhở chàng về bản chất của thế giới này. Đạo tu hành không có giới hạn, tình ái nhân gian cũng vậy, và cả những âm mưu tranh đấu cũng không bao giờ kết thúc. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng vẫn tĩnh lặng, nhưng Lâm Phong cảm nhận được nguồn năng lượng hùng hậu tiềm ẩn bên trong, cùng với vật phẩm cổ xưa mà chàng vẫn giữ kín, không dám hé lộ bất cứ điều gì. Chúng là những con át chủ bài, những bí mật mà chàng sẽ phải bảo vệ bằng mọi giá, chờ đợi thời cơ thích hợp để bộc lộ. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, chàng đã sẵn sàng đối mặt.
***
Sáng hôm sau, khi ánh dương rực rỡ bắt đầu nhuộm vàng những đỉnh núi Thanh Vân Tông, Lâm Phong đã có mặt trên Đỉnh Luyện Khí. Nơi đây không có những công trình tráng lệ, chỉ là những bãi đất trống được san phẳng, vài cột đá vững chãi dùng làm bia tập luyện, và những đình nghỉ chân đơn sơ, nép mình dưới tán cây cổ thụ. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi của đất đá, của cây cỏ dại và thoảng nhẹ mùi sắt từ những binh khí va chạm. Tiếng kiếm khí vút qua vun vút, tiếng quyền cước va đập "bịch bịch" dồn dập, cùng tiếng hô hoán đầy năng lượng của các đệ tử tạo nên một bản hòa tấu sôi động, tràn đầy ý chí tu luyện.
Lâm Phong không chọn nơi ồn ào nhất, chàng tìm một góc khuất hơn, bắt đầu bài quyền cơ bản nhất của Thanh Vân Tông – Thân Pháp Trúc Cơ. Những động tác của chàng thoạt nhìn có vẻ đơn giản, chậm rãi, nhưng mỗi cử chỉ đều ẩn chứa một sự linh hoạt và cân bằng phi thường. Chàng không hề phô trương linh lực, chỉ tập trung vào việc điều hòa hơi thở, củng cố kinh mạch và làm quen với luồng linh lực mạnh mẽ hơn sau chuyến đi Cấm Địa Vạn Yêu. Dù đã đạt tới Luyện Khí hậu kỳ và thực lực thật sự còn vượt xa, Lâm Phong vẫn giữ cho mình một phong thái khiêm tốn, không muốn gây chú ý quá mức, đặc biệt là sau sự kiện ở Giảng Võ Đường hôm qua. Chàng hiểu rằng, đôi khi sự kín đáo lại là tấm khiên bảo vệ tốt nhất.
Gần đó, Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cường tráng, đang miệt mài luyện kiếm pháp. Mỗi chiêu kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh bùng nổ, tạo ra những tiếng "vù vù" xé gió. Tiểu Cường, cậu đệ tử nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh, cũng đang hăng say tập quyền cước, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười vẫn tươi rói. Cậu ta thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Một lúc sau, Trần Hạo kết thúc một bài kiếm pháp, thu kiếm đứng thẳng, thở ra một hơi dài. Hắn quay sang Lâm Phong, bước tới với nụ cười chân thành. “Phong huynh đệ, ngươi về rồi. Tu luyện cẩn thận nhé, ta thấy ngươi có vẻ tiến bộ không ít sau chuyến đi đó.” Giọng Trần Hạo trầm ấm, ánh mắt đầy sự quan tâm.
Lâm Phong dừng động tác, mỉm cười đáp lại, vẻ mặt khiêm tốn. “Chỉ là chút may mắn thôi, Trần huynh. Vẫn còn phải cố gắng nhiều. Huynh cũng vậy, kiếm pháp của huynh ngày càng sắc bén.” Chàng khẽ vỗ vai Trần Hạo, cảm nhận sự vững chãi từ người bạn này. Trần Hạo là một trong số ít những người bạn chân thành mà Lâm Phong có được trong tông môn, không hề có chút tính toán hay đố kỵ. “Đúng rồi, Tiểu Cường cũng vậy, quyền cước càng ngày càng có lực. Xem ra, các ngươi cũng đã chăm chỉ không ít khi ta vắng mặt rồi.”
Tiểu Cường, nghe thấy lời khen của Lâm Phong, liền hớn hở chạy tới, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích. “Đại sư huynh Lâm Phong quá khen rồi! Chúng đệ nào dám lười biếng. Có Đại sư huynh làm gương, chúng đệ phải cố gắng hơn nữa!” Cậu bé hồn nhiên nói, ánh mắt lấp lánh sự sùng bái.
Lâm Phong chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm. Chàng thích sự hồn nhiên, thẳng thắn của Tiểu Cường và sự chân thành của Trần Hạo. Giữa thế giới tu tiên đầy rẫy mưu toan này, những mối quan hệ đơn thuần như vậy thật đáng quý. Chàng lại tiếp tục bài quyền của mình, nhưng lần này trong lòng đã cảm thấy ấm áp hơn một chút. Tiếng gió thổi vi vu qua những cành cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm của sương sớm, khiến tâm trí chàng trở nên thanh tĩnh, tập trung hơn vào từng động tác, từng nhịp thở. Chàng cảm nhận được linh khí trong cơ thể lưu chuyển êm đềm, dần dần hòa hợp với linh khí trời đất, tạo nên một sự cộng hưởng vi diệu. Sự cân bằng này, đối với một tu sĩ Luyện Khí viên mãn như Lâm Phong, là cực kỳ quan trọng, là nền tảng vững chắc cho những bước đột phá về sau. Chàng biết rằng, để đạt tới Trúc Cơ, không chỉ cần linh lực dồi dào mà còn cần một cái tâm vững vàng, một cơ thể hòa hợp tuyệt đối với thiên địa.
***
Buổi trưa, ánh nắng mặt trời trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng xuống Đỉnh Luyện Khí, khiến không khí trở nên oi ả. Mùi mồ hôi và sắt thép càng nồng nặc hơn trong không gian. Tuy nhiên, điều đó không làm giảm đi sự hăng say của các đệ tử. Họ vẫn miệt mài luyện tập, mỗi người một góc, tiếng hô hoán, tiếng va chạm vẫn không ngừng nghỉ.
Đột nhiên, một luồng khí tức khó chịu xen lẫn sự ngạo mạn cắt ngang bầu không khí yên bình. Một thân ảnh gầy gò, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, cùng với vài đệ tử đi theo, nghênh ngang bước vào khu vực luyện công. Chính là Lưu Minh. Hắn ta vừa xuất hiện đã khiến vài đệ tử đang luyện tập gần đó phải tạm dừng, ánh mắt dò xét, đầy vẻ khó chịu. Mái tóc đen nhánh của hắn được búi gọn gàng, trang phục chỉnh tề, nhưng khí chất toát ra lại khiến người khác cảm thấy không thoải mái.
Ánh mắt ti tiện của Lưu Minh nhanh chóng lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở Lâm Phong, người đang vẫn miệt mài với bài quyền cơ bản. Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi hắn, đầy vẻ khiêu khích. Hắn dắt theo vài tên đệ tử, thẳng tiến đến chỗ Lâm Phong, những bước chân cố tình tạo ra tiếng động lớn.
“Ôi chao, đây không phải Lâm Phong sư huynh của chúng ta sao?” Giọng Lưu Minh vang lên, cố ý kéo dài âm điệu, mang theo một sự châm biếm rõ rệt. “Vừa mới lập công lớn, được Lý trưởng lão khen ngợi tận trời, giờ lại ở đây luyện công cơ bản thế này, không phải là đang giấu nghề đấy chứ? Hay là, thực lực chỉ đến vậy thôi?” Hắn ta nói, đôi mắt ti tiện quét qua Lâm Phong từ đầu đến chân, đầy vẻ khinh thường.
Trần Hạo đang định lên tiếng thì Lâm Phong đã khẽ lắc đầu, ra hiệu cho hắn bình tĩnh. Chàng thu quyền, đứng thẳng người, đối mặt với Lưu Minh. Khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong vẫn giữ một nụ cười nửa miệng tinh quái, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự thông minh sắc sảo. “Lưu sư huynh nói đùa rồi. Tu luyện là chuyện cả đời, đệ tử nào cũng phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất. Hơn nữa, tiểu đệ tài hèn sức mọn, đâu dám khoe khoang.” Giọng chàng nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng lại ẩn chứa một sự từ chối khéo léo.
Lưu Minh nghe vậy càng thêm khó chịu. Hắn không ngờ Lâm Phong lại có thể bình tĩnh đến vậy. Hắn hừ một tiếng, ánh mắt liếc nhìn những đệ tử xung quanh đang xì xào bàn tán. “Nghe nói sư huynh may mắn được Lý trưởng lão khen ngợi, nhưng thực lực thì có lẽ… cần phải xem xét lại. Một con Hắc Lang Vương bị thương nặng thì có gì đáng khoe! Hoặc là hắn dùng thủ đoạn hèn hạ nào đó thôi!” Hắn ta lặp lại lời của Dương Thiên Minh hôm qua, cố tình bôi nhọ thành tích của Lâm Phong. “Hay là chúng ta ‘giao lưu’ một chút, để huynh đệ mở rộng tầm mắt? Ta cũng muốn xem, cái danh ‘thiên tài’ mà Lý trưởng lão ban tặng có thật sự xứng đáng không.”
Lời khiêu khích này công khai và trần trụi đến mức không thể chối từ. Các đệ tử xung quanh đều im bặt, hồi hộp dõi theo. Ai cũng biết Lưu Minh là người của Dương Thiên Minh, và việc hắn ra mặt gây sự với Lâm Phong đã được sắp đặt từ trước.
Trần Hạo không nhịn nổi nữa, bước lên một bước, ánh mắt cương nghị trừng về phía Lưu Minh. “Lưu Minh, ngươi đừng có quá đáng! Phong huynh đệ vừa mới trở về, cần thời gian điều dưỡng, ngươi lại muốn gây sự?”
Lưu Minh khinh khỉnh liếc Trần Hạo. “Hừ, Trần Hạo. Chuyện này không liên quan đến ngươi. Hay là ngươi cũng muốn ‘giao lưu’ một trận?” Hắn ta biết Trần Hạo cũng là một cao thủ trong số các đệ tử nội môn, nhưng hắn vẫn ỷ vào thế lực của Dương Thiên Minh để ngang ngược.
Lâm Phong lại ngăn Trần Hạo. Chàng bước lên một bước, đối mặt trực diện với Lưu Minh. Nụ cười trên môi chàng vẫn không tắt, nhưng đôi mắt đã ánh lên một tia sắc lạnh khó nhận ra. “Lưu sư huynh có nhã hứng, tiểu đệ sao dám từ chối? Chỉ sợ thực lực nông cạn, làm mất thời gian của huynh đệ thôi.” Giọng điệu chàng vẫn hài hước, có chút bất đắc dĩ, nhưng lại khiến Lưu Minh cảm thấy như bị trêu ngươi. “Tuy nhiên, luận bàn võ học, nên có chừng mực. Nếu có gì không may, mong Lưu sư huynh đừng trách.”
Lưu Minh không thèm để ý lời cảnh báo của Lâm Phong. Hắn ta chỉ thấy Lâm Phong đang cố tình lẩn tránh. “Hừ! Ngươi lo cho bản thân mình trước đi!” Hắn ta đột ngột vung tay, một chưởng nhẹ nhưng đầy ý đồ đẩy vào vai Lâm Phong. Hắn muốn thăm dò, cũng muốn cho Lâm Phong một bài học nhỏ.
Lâm Phong phản ứng cực nhanh, nhưng cũng rất tự nhiên. Chàng khẽ nghiêng người, hóa giải lực đẩy của Lưu Minh một cách nhẹ nhàng. Bước chân chàng lướt nhẹ về phía sau nửa bước, trông như vô tình tránh né, nhưng lại khiến Lưu Minh không thể dồn ép. Đám đông đệ tử xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, nhiều người nhận ra sự tinh tế trong động tác của Lâm Phong.
Lưu Minh thấy chiêu đầu không thành, ánh mắt càng thêm tối sầm. Hắn ta biết, Lâm Phong không hề đơn giản như vẻ ngoài.
***
Cuộc “giao lưu” bắt đầu, không khí trên Đỉnh Luyện Khí càng thêm căng thẳng. Ánh nắng gắt gao của buổi trưa dường như cũng không thể làm tan đi sự gai góc trong ánh mắt Lưu Minh. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo những đám bụi nhỏ lướt qua bãi đất trống, như một điềm báo cho sự đối đầu sắp diễn ra.
Lưu Minh là người ra tay trước. Hắn ta không nói nhiều, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi tung ra một chuỗi quyền cước liên hoàn, mỗi đòn đều mang theo linh lực dồi dào của một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong. Mục tiêu của hắn rõ ràng là muốn dồn ép Lâm Phong, khiến chàng phải lộ ra sơ hở hoặc ít nhất là chật vật chống đỡ trước mặt mọi người. Những đòn quyền của hắn mạnh mẽ, nhanh chóng, tựa như một cơn mưa rào trút xuống, không ngừng nghỉ. Hắn không chỉ muốn dạy dỗ Lâm Phong, mà còn muốn bẽ mặt chàng, chứng tỏ rằng thành tích tiêu diệt Hắc Lang Vương kia chỉ là sự may mắn.
Nhưng Lâm Phong, đối mặt với cơn cuồng phong công kích của Lưu Minh, lại tỏ ra bình thản đến lạ. Chàng không hề tung ra một đòn phản công mạnh mẽ nào, cũng không vận dụng linh lực cao thâm. Thay vào đó, chàng dùng bộ pháp linh hoạt đến khó tin, cứ lướt qua lướt lại giữa những đòn đánh của Lưu Minh như một con cá trạch trơn tuột.
“Ngươi cứ né mãi thế sao? Có phải là sợ không dám ra chiêu?” Lưu Minh tức tối gầm lên. Hắn càng đánh càng cảm thấy bế tắc. Mỗi khi quyền cước của hắn sắp chạm tới Lâm Phong, chàng lại như làn khói, nhẹ nhàng thoát ra, khiến hắn chỉ đánh vào không khí. Điều này không chỉ làm tiêu hao linh lực mà còn bào mòn sự kiên nhẫn của Lưu Minh.
Lâm Phong, vừa né tránh những đòn hiểm hóc, vừa cười nhẹ, giọng điệu vẫn ung dung, dí dỏm. “Lưu sư huynh nói đùa, tiểu đệ nào dám múa rìu qua mắt thợ. Huynh đệ mạnh mẽ như thế, ta chỉ có thể cố gắng bảo toàn thân thể thôi.” Chàng nói, đồng thời thân hình khẽ xoay tròn, tránh được một cú đá quét ngang của Lưu Minh. Chàng lợi dụng quán tính của Lưu Minh, nhẹ nhàng đẩy vào khuỷu tay hắn, khiến Lưu Minh chao đảo, suýt nữa thì vấp ngã.
Đám đệ tử xung quanh, ban đầu còn tưởng Lâm Phong sẽ bị Lưu Minh áp đảo, giờ lại mở to mắt kinh ngạc. Họ thấy rõ ràng Lưu Minh đã dốc toàn lực, nhưng Lâm Phong lại chỉ dùng thân pháp để né tránh, thậm chí còn khiến đối thủ mất thăng bằng một cách "vô tình".
“Đại sư huynh Lâm Phong thật thông minh!” Tiểu Cường reo lên một cách hồn nhiên, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đã chuyển sang vẻ vui mừng khôn xiết. Cậu bé không hiểu nhiều về chiêu thức, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng Lâm Phong đang làm rất tốt.
Lý Mị Nhi, đệ tử đồng môn xinh đẹp, dáng người yểu điệu, vốn thích buôn chuyện và hơi phù phiếm, giờ đây cũng không khỏi trầm trồ. “Anh ấy quả là khác biệt, không hề dùng sức mạnh mà vẫn khiến Lưu Minh sư huynh phải chật vật.” Nàng che miệng cười khúc khích, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.
Trần Hạo đứng cạnh, ban đầu còn lo lắng, giờ đã thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ nhếch lên. “Phong huynh đệ, ngươi đúng là không đơn giản.” Hắn thầm nghĩ, Lâm Phong không chỉ mạnh mẽ mà còn rất thông minh, khéo léo.
Lưu Minh càng lúc càng tức giận. Hắn tung ra một chiêu Phích Lịch Quyền, nắm đấm mang theo tiếng gió rít gào, lao thẳng vào mặt Lâm Phong. Chiêu này mạnh mẽ hơn hẳn những chiêu trước, cho thấy hắn đã hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn.
Nhưng Lâm Phong vẫn bình tĩnh lạ thường. Chàng không lùi lại, mà lại tiến lên một bước nhỏ, thân hình khẽ lách qua như một con rắn. Bàn tay chàng khẽ chạm vào cổ tay của Lưu Minh, chỉ một cái chạm nhẹ nhàng nhưng lại khiến hướng tấn công của Lưu Minh bị lệch đi. Sau đó, chàng dùng một thủ pháp cực kỳ tinh vi, lợi dụng chính lực của Lưu Minh, đẩy nhẹ vào vai hắn.
“Ai nha, Lưu sư huynh cẩn thận!” Lâm Phong “vô tình” thốt lên, giọng điệu như đang quan tâm, nhưng lại khiến Lưu Minh tức đến nổ phổi.
Lưu Minh đang dồn lực tấn công, không ngờ lại bị Lâm Phong “mượn lực” như vậy. Hắn mất thăng bằng hoàn toàn, thân hình lảo đảo mấy bước, rồi không thể giữ vững, ngã phịch xuống đất một cách khó coi. Hắn không bị thương nặng, nhưng cái tư thế ngã ngồi xuống đất, trước mặt bao nhiêu đệ tử, lại khiến hắn cảm thấy sỉ nhục tột cùng. Tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên từ đám đông, dù họ cố gắng kìm nén.
Lâm Phong vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, đứng đó bình thản, như thể vừa rồi chỉ là một tai nạn nhỏ. Chàng không hề ra tay nặng, không hề làm Lưu Minh bị thương, nhưng lại khiến hắn mất mặt toàn tập. Đó chính là cách hóa giải khiêu khích mà không lộ thực lực, mà còn làm đối thủ tự chuốc lấy nhục nhã.
***
Lưu Minh giận dữ đứng dậy, khuôn mặt thư sinh giờ đã đỏ tía tai, ánh mắt ti tiện giờ ánh lên sự căm hờn tột độ. Hắn phủi phủi quần áo dính bụi, nhưng không thể phủi đi sự bẽ mặt vừa rồi. Hắn mở miệng muốn nói gì đó, nhưng rồi lại chỉ rít qua kẽ răng. Hắn không có lý do gì để tiếp tục gây sự, vì Lâm Phong hoàn toàn không ra tay, chỉ là “lỡ” khiến hắn ngã. Nếu hắn cứ tiếp tục, chỉ càng khiến bản thân trở nên lố bịch.
“Ngươi được lắm, Lâm Phong! Chuyện này chưa xong đâu!” Lưu Minh lườm Lâm Phong một cái sắc lạnh, như muốn xẻ thịt chàng ra thành trăm mảnh, rồi quay lưng bỏ đi, cùng với đám đệ tử đi theo cũng đang cúi gằm mặt vì xấu hổ. Bước chân hắn nặng nề, tiếng đế giày cọ xát trên nền đất nghe thật chói tai, mang theo sự tức tối và uất ức không thể kiềm chế.
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của Lưu Minh, nụ cười trên môi chàng dần tắt đi, thay vào đó là một cái thở dài nhẹ. Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự bẽ mặt của Lưu Minh hôm nay chắc chắn sẽ khiến hắn ta và Dương Thiên Minh càng thêm tức giận, dẫn đến những âm mưu và hành động trả đũa quyết liệt hơn trong tương lai. Đối với những kẻ chấp niệm vào quyền lực và danh tiếng như họ, sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả một vết thương thể xác.
Trần Hạo và Tiểu Cường nhanh chóng chạy đến bên Lâm Phong, khuôn mặt hớn hở. “Phong huynh đệ, ngươi thật là cao tay! Hắn ta tức đến xanh mặt mà không làm gì được ngươi.” Trần Hạo vỗ vai Lâm Phong, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. “Ngươi đã không lộ thực lực, lại còn khiến hắn tự chuốc lấy nhục nhã. Tuyệt vời!”
Tiểu Cường cũng gật đầu lia lịa. “Đại sư huynh Lâm Phong quá đỉnh! Con Hắc Lang Vương kia chắc cũng bị Đại sư huynh làm cho chóng mặt mà chết!” Cậu bé hồn nhiên suy đoán, khiến Lâm Phong và Trần Hạo bật cười.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, vỗ vai hai người bạn. “Chỉ là một chút may mắn và kinh nghiệm thôi. Nhưng mà, xem ra, muốn bình yên một chút cũng khó khăn.” Chàng nhìn về phía Lưu Minh vừa bỏ đi, ánh mắt thoáng qua vẻ suy tư. Mặc dù chàng đã khéo léo hóa giải tình huống, nhưng những kẻ như Lưu Minh và Dương Thiên Minh sẽ không dễ dàng bỏ qua. Bất cứ khi nào chàng bộc lộ sự xuất chúng, họ sẽ càng tìm cách gây khó dễ.
Tuy nhiên, Lâm Phong không hề nao núng. Chàng biết mình không đơn độc. Bên cạnh chàng có Trần Hạo trung thành, có Tiểu Cường hồn nhiên, và quan trọng hơn, chàng cảm nhận được sự ủng hộ ngầm từ Lý Nguyên Hạo. Những mối quan hệ này, dù chưa bộc lộ rõ ràng, nhưng sẽ là những đồng minh đáng tin cậy trên con đường tu tiên đầy chông gai phía trước.
Lâm Phong khẽ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh, những đám mây trắng trôi lững lờ. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh,” chàng thầm nhủ. Con đường tu tiên là con đường nghịch thiên cải mệnh, không thể tránh khỏi những thử thách, những chông gai. Chàng đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể vẫn âm thầm vận chuyển, vật phẩm cổ xưa vẫn ẩn mình trong túi trữ vật, chờ đợi một ngày được phát huy công dụng. Chàng biết, những quân bài ẩn này sẽ giúp chàng vượt qua mọi khó khăn.
Với một nụ cười nhẹ nhàng trở lại trên môi, Lâm Phong cùng Trần Hạo và Tiểu Cường tiếp tục buổi luyện tập của mình. Ánh nắng đầu giờ chiều vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, trong lòng Lâm Phong, đã có một sự quyết tâm và bình tĩnh mới. Chàng đã sẵn sàng cho những cuộc đối đầu tiếp theo, dù là với yêu ma hay với những âm mưu thâm độc của con người. Con đường Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, vẫn còn rất dài và đầy thử thách, nhưng cũng không kém phần vinh quang.