Ánh bình minh từ từ len lỏi qua khe đá, vẽ lên vách động những vệt sáng vàng nhạt, xua tan đi màn đêm dày đặc. Lâm Nhất vẫn ngồi bất động trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, lưng thẳng tắp, đôi mắt đen láy mở to nhìn về phía trước, nơi ánh sáng đang nhảy múa. Hắn đã trải qua một đêm dài, không phải trong giấc ngủ mị hoặc, mà là trong trạng thái nhập định sâu thẳm, nơi dòng thời gian như bị bóp méo, nơi quá khứ ba ngàn năm trước hiện lên chân thực như một thước phim bi tráng. Từng hình ảnh về Đại Tiên Chiến, về sự suy tàn của Chân Đạo, về những kẻ tự xưng là tiên nhân mà lòng dạ còn hơn cả ma quỷ, cứ thế luân phiên hiện hữu trong tâm trí hắn. Mỗi chi tiết, mỗi âm thanh, mỗi mùi máu tanh nồng hay tiếng gào thét tuyệt vọng của phàm nhân, giờ đây vẫn còn vương vấn, như thể hắn vừa đích thân trải qua tất cả.
Hắn hít thở thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn, những cảm xúc nặng nề đang đè nén lồng ngực. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm đặc trưng của Ẩn Cư Động Phủ dường như cũng không thể xua đi cái mùi của hoang tàn, của tro bụi và chết chóc từ 'giấc mộng' ấy. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe động, mang theo hơi sương sớm mơn man trên da thịt, nhắc nhở hắn về thực tại thanh bình, đối lập đến đáng sợ với những gì hắn vừa chiêm nghiệm. Hắn vô thức siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề đang đeo trên cổ tay. Từng hạt gỗ trơn nhẵn, lạnh lẽo, mang theo một năng lượng an yên, giúp hắn giữ vững tâm trí, không để những hình ảnh kinh hoàng kia nhấn chìm.
“Cái gọi là tiên đạo của thế gian, rốt cuộc chỉ là một vòng lặp của quyền lực và tham vọng, khác nào những kẻ phàm nhân tranh giành danh lợi?” Hắn thầm thì, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. “Chân Đạo... đã từng rực rỡ đến thế, từng vang vọng giữa đất trời, rồi lại suy tàn thảm khốc, bị chính những kẻ mang danh tiên nhân chôn vùi.” Sự u hoài len lỏi trong từng câu chữ, một nỗi buồn sâu thẳm cho những gì đã mất, cho một con đường chân chính đã bị lãng quên. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại những tia sáng le lói của Chân Đạo còn sót lại trong 'giấc mộng' ấy, những con người kiên định với tu thân dưỡng tính, với lòng trắc ẩn, dù họ bị nghiền nát dưới bánh xe của tham vọng và chiến tranh. Họ là ai? Họ đã làm gì? Và liệu họ có để lại hạt giống nào cho hậu thế?
Lâm Nhất mở mắt, nhìn ra ngoài, nơi vòm trời xanh thẳm đang dần được tô điểm bởi những vệt mây hồng rực rỡ của bình minh. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mặt trời vẫn mọc, nhưng thế gian này, liệu có ai thấu hiểu được cái giá của sự truy cầu hư danh, của quyền lực ảo vọng? Những môn phái lớn, Thiên Đạo Môn hùng mạnh, tất cả đều đang bước đi trên con đường mà ba ngàn năm trước đã dẫn đến sự diệt vong của Chân Đạo. Họ coi trọng sức mạnh, thần thông, địa vị, trường sinh bất tử, mà bỏ quên mất cái gốc rễ của tu hành, của sự lương thiện, của tình người. Chúng, những ‘tiên nhân’ ấy, rốt cuộc chỉ là những kẻ phàm phu khoác áo thần tiên, với lòng tham không đáy và sự tàn bạo ẩn sâu trong cốt tủy.
Hắn khẽ đứng dậy, thân hình gầy gò của một đạo sĩ trẻ, nhưng giờ đây lại mang một khí chất trầm ổn và kiên định lạ thường. Chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng lại toát lên vẻ thanh thoát, tự tại, như không vướng bụi trần. Đôi mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng cả một ngàn năm lịch sử bi tráng, nhưng cũng ánh lên một tia sáng kiên cường, không thể lay chuyển. Hắn bước ra cửa động, đứng lặng nhìn cảnh vật xung quanh. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong rừng sâu, tiếng côn trùng kêu rả rích, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, một bức tranh thanh bình đến nao lòng. Hắn cảm nhận được sự sống động của vạn vật hữu linh, sự tuần hoàn của tự nhiên, và tự hỏi, liệu con người có thể học hỏi được sự khiêm nhường, sự hòa hợp từ chính thế giới này?
“Chân Đạo không phải là những phép tắc thần thông, không phải là những bí kíp trường sinh, mà là một thái độ sống, một cách đối đãi với vạn vật, với chính bản thân mình,” Lâm Nhất thì thầm. Hắn nhận ra rằng, sự suy tàn của Chân Đạo không phải là do thiếu đi sức mạnh, mà là do mất đi chân tâm, mất đi sự kết nối với hồng trần, với nhân sinh. Những kẻ tự nhận là tiên nhân, lại dần trở nên xa rời con người, trở thành những sinh vật ích kỷ, chỉ biết truy cầu cái tôi cá nhân. Đó là bài học đắt giá nhất mà hắn đã học được từ 'giấc mộng ngàn năm' ấy.
Lâm Nhất đưa tay vuốt nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự mộc mạc, thô ráp của từng hạt gỗ. Chúng nhắc nhở hắn về sự giản dị, về cái gốc rễ của mọi sự tồn tại. Hắn không cần sức mạnh siêu phàm để thay đổi thế gian, mà hắn cần một trái tim kiên định, một ý chí sắt đá để giữ vững con đường của mình, con đường 'Vô Tiên chi Đạo' mà hắn đã chọn. Đó là con đường tu thân dưỡng tính, là hồng trần luyện tâm, là sống đúng với chân tâm của một con người, trước khi nghĩ đến việc trở thành tiên nhân. Hắn đã chấp nhận sự cô độc của con đường này, bởi lẽ, chân lý thường cô độc giữa dòng đời hỗn loạn. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự cô độc ấy không phải là sự lẻ loi, mà là sự kiên định, sự thanh khiết của một tâm hồn đã thấu tỏ.
Hắn đứng đó một lúc lâu, để ánh nắng ban mai sưởi ấm khuôn mặt, để gió thổi bay đi những ưu phiền còn sót lại. Dần dần, một sự thanh thản lan tỏa trong tâm hồn hắn. Nỗi u hoài vẫn còn đó, nhưng không còn là sự giằng xé, mà là một phần của sự thấu hiểu. Hắn đã nhìn thấy sự thật, và sự thật ấy, dù bi tráng đến đâu, cũng đã soi rọi con đường mà hắn phải bước tiếp. Chân Đạo sẽ không bị chôn vùi vĩnh viễn, chừng nào còn có người dám tin tưởng, dám kiên định với nó. Và Lâm Nhất, bằng chính con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, sẽ là một trong những người ấy.
***
Lâm Nhất rời khỏi Ẩn Cư Động Phủ, bước đi theo con đường mòn quen thuộc dẫn đến Hồ Bán Nguyệt. Ánh nắng đã lên cao, rải vàng trên những tán cây xanh mướt, tạo nên một khung cảnh rực rỡ và tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo không ngớt, hòa cùng tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi, thanh bình. Mùi cỏ cây tươi mát, mùi hoa dại thoang thoảng trong gió, khiến tâm hồn hắn như được gột rửa, trút bỏ đi phần nào gánh nặng từ 'giấc mộng ngàn năm' kia.
Tại bờ Hồ Bán Nguyệt, nơi ánh nắng lấp lánh trên mặt nước phẳng lặng như gương, Tô Mạt Nhi đã ngồi đợi tự bao giờ. Nàng vẫn trong bộ trang phục vải thô màu sắc tươi sáng, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. Tuy nhiên, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không giấu được vẻ lo lắng, cứ dõi theo con đường dẫn từ động phủ ra. Khi thấy Lâm Nhất xuất hiện, một tia sáng vui mừng chợt lóe lên trong mắt nàng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự quan sát kỹ lưỡng.
Lâm Nhất bước đến, ngồi xuống tảng đá lớn bên cạnh nàng, ánh mắt vẫn còn một chút xa xăm, nhìn về phía mặt hồ. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng mặt hồ này lại thanh bình đến lạ thường, phản chiếu cả bầu trời xanh thẳm và những đám mây trắng trôi lững lờ. Hắn hồi tưởng lại những hình ảnh bi tráng trong 'giấc mơ' và đối chiếu với những gì hắn đã chứng kiến trên giang hồ – sự tha hóa của các môn phái nhỏ, sự ích kỷ của tu sĩ, sự đau khổ của phàm nhân. Hắn nhận ra sự tương đồng kinh hoàng giữa 'Đại Tiên Chiến' và bản chất của 'tiên đạo' hiện tại. Cái vòng lặp ấy, cứ thế tiếp diễn, chỉ khác là quy mô nhỏ hơn, và sự hủy diệt chưa đến mức tận cùng.
“Lâm Nhất ca ca, huynh không sao chứ?” Tô Mạt Nhi khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự lo lắng. Nàng đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, cảm nhận sự gầy gò, nhưng cũng đầy vững chãi của hắn. “Huynh có vẻ... khác lạ, như vừa trải qua một cuộc chiến vậy. Thần sắc huynh tuy vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử.”
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự thanh thản, tự tại. “Ta ổn, Mạt Nhi. Hơn cả ổn là đằng khác. Ta chỉ vừa trải qua một giấc mộng ngàn năm, một giấc mộng đầy bi tráng, nhưng cũng giúp ta thấu tỏ nhiều điều.” Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng, nhưng vẫn ẩn chứa một tầng suy tư sâu sắc. “Ta chỉ đang suy nghĩ, Mạt Nhi. Về cái gọi là ‘tiên đạo’ mà người đời đang theo đuổi... và con đường mà ta tin tưởng.”
Tô Mạt Nhi im lặng lắng nghe, đôi mắt to tròn long lanh của nàng tập trung vào hắn, như muốn thấu hiểu từng lời, từng ý. Nàng biết, Lâm Nhất không phải là người hay nói nhiều, mỗi lời hắn thốt ra đều chứa đựng ý nghĩa sâu xa.
“Ta đã thấy một thời đại...” Lâm Nhất bắt đầu, giọng nói trầm tư, nhìn xa xăm về phía chân trời, như thể đang kể một câu chuyện cổ xưa. “Một thời đại nơi quyền lực và sự tham lam hủy hoại mọi thứ, ngay cả cái gọi là ‘đạo’ cũng bị bóp méo, khiến nó trở nên xa rời gốc rễ chân chính. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, kẻ tham lam lũng đoạn, và cuối cùng, tất cả đều chìm trong biển máu, trong sự hoang tàn, để rồi sinh ra một ‘tiên đạo’ mới, không còn mang cái hồn cốt của ‘Chân Đạo’ thuở ban đầu.” Hắn không kể chi tiết về những hình ảnh kinh hoàng của Đại Tiên Chiến, bởi lẽ hắn biết những điều đó quá sức chịu đựng của nàng, và cũng không cần thiết. Cái hắn muốn truyền đạt, là cái tinh túy của bài học mà hắn đã lĩnh ngộ.
“Họ truy cầu trường sinh bất tử, truy cầu sức mạnh thần thông, nhưng lại quên mất rằng, để trở thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Họ đã đánh mất chân tâm, đánh mất bản chất lương thiện của con người, chỉ còn lại sự ích kỷ và tàn bạo. Cái gọi là ‘tiên đạo’ mà người đời tôn sùng, truy cầu sức mạnh và trường sinh, thực chất đã bị bóp méo, tha hóa từ rất lâu rồi.” Lâm Nhất nói, mỗi câu chữ đều nặng trĩu suy tư, nhưng cũng đầy sự kiên định. Hắn quay lại nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn như muốn khắc sâu những lời này vào tâm trí nàng. “Sự ‘suy tàn của Chân Đạo’ ba ngàn năm trước, không phải chỉ là một sự kiện lịch sử đơn thuần, mà là một bài học đắt giá về sự tham lam, về quyền lực ảo vọng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, nếu không giữ được chân tâm, thì dù có đạt được sức mạnh đến đâu, cũng chỉ là tự hủy diệt.”
Tô Mạt Nhi im lặng lắng nghe, bàn tay nàng vẫn đặt trên vai hắn, không nói một lời. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những gì hắn nói về 'giấc mộng ngàn năm' hay 'Chân Đạo' đã mất, nhưng nàng cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời hắn, cảm nhận được nỗi đau và sự kiên định trong ánh mắt hắn. Nàng biết, Lâm Nhất đã thay đổi, không phải là một sự thay đổi chóng vánh, mà là một sự chuyển mình sâu sắc từ bên trong.
“Vậy con đường của huynh... có phải là khó khăn lắm không?” Tô Mạt Nhi khẽ hỏi, giọng nói nàng nhỏ nhẹ, đầy sự quan tâm. “Nó có vẻ... rất cô độc, và khác biệt với tất cả những gì muội từng biết. Nhưng dù thế nào, ta tin huynh sẽ không lạc lối.” Nàng nói, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ.
Lâm Nhất quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn dần ấm áp hơn, xua đi vẻ trầm tư ban đầu. Hắn khẽ đưa tay xoa nhẹ mái tóc đen dài của nàng. “Nó cô độc, Mạt Nhi, nhưng không sai. Chân lý... không nằm ở sức mạnh thần thông hay trường sinh bất tử, mà ở chính bản tâm, ở cách chúng ta đối đãi với cuộc đời này, với vạn vật hữu linh xung quanh chúng ta.” Hắn dừng lại, nhìn vào đôi mắt tin tưởng của nàng, và cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự an ủi sâu sắc. Có một người hiểu mình, tin tưởng mình, dù con đường có cô độc đến mấy, cũng không còn là lẻ loi nữa.
“Mạt Nhi, muội là người duy nhất mà ta có thể chia sẻ những điều này mà không sợ bị coi là điên rồ, hay bị đánh giá là khác biệt,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói đầy chân thành. “Con đường của ta, ‘Vô Tiên chi Đạo’ này, không phải là một con đường mới, mà là một phần của ‘Chân Đạo’ đã bị lãng quên, một nỗ lực để phục hưng nó giữa hồng trần hỗn loạn này. Ta không truy cầu thần thông phép tắc, không mơ màng đến trường sinh bất tử. Cái ta tìm kiếm, là ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, là con đường tu thân dưỡng tính, là bảo vệ những giá trị chân chính giữa hồng trần.”
Tô Mạt Nhi gật đầu nhẹ nhàng, khẽ nắm lấy bàn tay hắn đang đặt trên vai mình. “Muội sẽ luôn ở bên huynh, Lâm Nhất ca ca. Dù con đường ấy có khó khăn đến đâu, có cô độc đến đâu, muội cũng sẽ cùng huynh bước đi.” Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng lại vang vọng trong lòng Lâm Nhất như một lời thề son sắt, một sự khẳng định mạnh mẽ cho con đường mà hắn đã chọn. Ánh nắng chiều tà đổ xuống Hồ Bán Nguyệt, nhuộm vàng cả không gian, và hai bóng người, một trầm tư sâu sắc, một kiên định thủy chung, ngồi bên nhau, như một bức tranh tĩnh lặng nhưng đầy ý nghĩa giữa hồng trần vạn biến. Tô Mạt Nhi không chỉ là một người đồng hành, mà còn là một trụ cột tinh thần, một điểm tựa vững chắc cho Lâm Nhất. Sự thấu hiểu và tin tưởng của nàng là một luồng sinh khí quý giá, giúp hắn giữ vững chân tâm, không lạc lối trong hành trình đầy gian nan này. Hắn biết, dù có đối mặt với những thế lực nào, dù có phải đương đầu với sự thật bi tráng đến đâu, có nàng bên cạnh, hắn sẽ không bao giờ gục ngã.
***
Sau cuộc trò chuyện bên Hồ Bán Nguyệt, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi trở về Ẩn Cư Động Phủ. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả nền trời phía Tây, rồi dần chuyển sang màu tím than huyền ảo. Khi trăng lên, ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi qua khe động, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch và linh thiêng. Tô Mạt Nhi đã chìm vào giấc ngủ an lành trên giường đá, tiếng thở đều đặn của nàng như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn Lâm Nhất. Còn hắn, sau khi chia sẻ phần nào nội tâm với nàng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Gánh nặng trong lòng đã vơi đi đôi chút, nhưng sự kiên định vào con đường của mình thì lại càng vững chắc hơn. Hắn đã chấp nhận rằng con đường của mình sẽ là cô độc, khác biệt hoàn toàn với số đông, nhưng đó mới là con đường chân chính.
Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, tay nắm Chuỗi Hạt Bồ Đề. Hắn không còn nhíu mày hay thở dài như trước, thay vào đó là một sự điềm tĩnh lạ thường. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió nhẹ luồn qua khe động, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ bên trong, và tiếng côn trùng kêu rả rích từ rừng sâu. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh và mùi thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không gian thanh tịnh, giúp hắn thanh lọc tâm trí.
Hắn khẽ vung chiếc Phù Trần Mộc của mình một cách nhẹ nhàng. Không phải để thi triển phép thuật hay đánh đuổi tạp niệm một cách thô bạo, mà là một hành động mang tính biểu tượng, như thể đang vẫy xua đi những tạp niệm cuối cùng còn vương vấn trong tâm trí, những nghi hoặc nhỏ bé còn sót lại về sự cô độc của con đường mình. Mỗi sợi lông trên Phù Trần Mộc khẽ lay động, như đang hòa mình vào dòng chảy của linh khí trong động phủ. Hắn hiểu rằng, chân lý không phải là thứ có thể ép buộc, hay giành giật bằng sức mạnh, mà là thứ cần được cảm hóa, vun đắp bằng chính bản tâm. Đại Tiên Chiến chỉ là một vòng lặp bi thảm của sự tham lam và quyền lực, nếu không có ai dám đứng lên phá vỡ nó, bằng một con đường khác biệt, thì lịch sử sẽ mãi mãi lặp lại.
Hắn đã nhìn thấy sự thật về 'Chân Đạo' đã mất, về sự tha hóa của 'tiên đạo' hiện tại. Sự thấu hiểu sâu sắc này không còn khiến hắn sợ hãi khi nghĩ đến việc đối mặt với các môn phái lớn hay Thiên Đạo Môn trong tương lai. Bởi lẽ, hắn đã thấy bản chất biến chất của họ, đã thấy rằng cái mà họ tôn thờ chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, xa rời chân lý. Con đường của hắn, dù cô độc, nhưng lại mang trong mình hạt giống của sự phục hưng, của một 'Chân Đạo' đích thực.
Lâm Nhất mở mắt, nhìn ra ngoài cửa động, nơi bầu trời đêm bao la, với hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên ngọc trai rải trên tấm thảm nhung đen. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với vũ trụ, với vạn vật hữu linh. Không còn là một tiểu đạo sĩ ngây thơ từ Huyền Nguyên Quan hoang tàn, mà là một người đã nhìn thấy sự thật bi thảm của quá khứ, đã trải qua bao gian nan, và giờ đây, kiên định với con đường của mình trong hiện tại.
Ánh trăng chiếu rọi vào động phủ, rắc bạc lên khuôn mặt thanh tú của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Nhất lấp lánh một tia sáng, không phải là ánh sáng của thần thông, mà là ánh sáng của niềm tin, của ý chí kiên cường. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Sẽ có những kẻ thù hùng mạnh, những bí mật bị chôn vùi cần được vén màn, và cả những hiểu lầm, những sự cô lập từ thế gian. Nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ bắt đầu từ chính bản thân mình, từ những hành động nhỏ nhặt nhất trong hồng trần, từ việc tu thân dưỡng tính, để từng bước phục hưng 'Chân Đạo' đích thực, để chứng minh rằng tiên đạo, rốt cuộc, cũng chỉ nằm trong chính chân tâm của mỗi người.
Sự kiên định của hắn, dù cô độc, rồi sẽ thu hút những người có cùng chí hướng, những người còn mang trong mình tàn dư của 'Chân Đạo' đã mất. Và Tô Mạt Nhi, với sự ủng hộ vững chắc và lòng thấu hiểu ngày càng sâu sắc, sẽ là một minh chứng sống động cho việc 'Vô Tiên chi Đạo' không phải là con đường của sự lẻ loi, mà là con đường của sự chân thành và tình người. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho Lâm Nhất trong hành trình truy tầm tiên đạo giữa hồng trần gian nan. Hắn đã tìm thấy sự rõ ràng cho con đường của mình, và giờ đây, hắn sẽ vững bước tiến lên.