Vô tiên chi đạo
Chương 111

Chân Đạo Phế Tích: Một Giấc Mơ Ngàn Năm

3470 từ
Mục tiêu: Đưa Lâm Nhất vào một trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc, nơi hắn trực tiếp 'chứng kiến' hoặc 'cảm nhận' bối cảnh 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' 3000 năm trước, đúng như yêu cầu của định hướng thời gian.,Khắc họa sự khác biệt sâu sắc giữa 'tiên đạo' thực sự và sự mê muội của thế nhân thông qua việc đối chiếu quá khứ và hiện tại.,Làm sâu sắc thêm sự trăn trở và suy tư của Lâm Nhất về ý nghĩa chân chính của 'đạo', không chỉ qua lời kể mà qua trải nghiệm nội tâm.,Củng cố niềm tin của Lâm Nhất vào con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của bản thân, cho hắn một cái nhìn tổng thể hơn về sự 'suy tàn' và 'phục hưng' của chân lý.,Thiết lập nền tảng cảm xúc và triết lý cho chương tiếp theo, nơi Lâm Nhất sẽ suy ngẫm kỹ lưỡng về những gì đã thấy.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, huyền bí, bi tráng, thấu tỏ
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn đã chìm sâu vào lòng đất, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch bao trùm Hồ Bán Nguyệt. Không gian xung quanh Ẩn Cư Động Phủ lúc này nhuộm một vẻ u tịch, chỉ có ánh trăng khuyết chênh chếch rọi xuống, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng bạc mờ ảo trên nền đất ẩm. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như một bản hòa tấu buồn bã của núi rừng, hòa cùng tiếng gió rì rào lướt qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh từ mặt hồ. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trên chiếc bồ đoàn cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, tĩnh tại như một pho tượng đá. Đôi mắt hắn khép hờ, hàng mi dài đổ bóng lên gò má xanh xao, nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một dòng xoáy suy tư vẫn không ngừng cuộn chảy.

Vừa rồi, lời của hắn, lời của Tô Mạt Nhi, và cả những lời cảnh báo đầy ẩn ý của Đại Hiệp Cô Độc, vẫn còn vương vấn trong không gian, như những gợn sóng lan tỏa trên mặt hồ tĩnh lặng. “Con đường chân chính chưa bao giờ dễ đi,” hắn đã nói vậy. Và hắn biết, con đường mà hắn gọi là 'Vô Tiên chi Đạo' ấy, chắc chắn sẽ còn gian nan hơn vạn phần. Nhưng càng nghĩ về sự 'suy tàn của Chân Đạo' 3000 năm trước, về sự tha hóa của cái gọi là 'tiên đạo' hiện tại, lòng hắn lại càng thêm kiên định. Hắn không truy cầu hư danh, không ham muốn quyền lực, cái hắn tìm kiếm, đơn giản chỉ là một lẽ sống, một sự thật đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và sự tham lam của lòng người.

Tô Mạt Nhi, sau khi siết chặt tay Lâm Nhất, đã khẽ tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt dõi theo vầng trăng treo lơ lửng giữa trời, vẻ mặt bình yên nhưng cũng ẩn chứa nét lo lắng. Nàng cảm nhận được sự khác biệt trong Lâm Nhất, một sự trưởng thành đến đau lòng, một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Nàng biết, hắn đang trên một hành trình mà không ai có thể hiểu trọn vẹn, và nàng chỉ có thể ở bên, lặng lẽ ủng hộ. Lát sau, khi thấy hắn dần chìm vào trạng thái nhập định, nàng khẽ ngẩng đầu, quay sang Đại Hiệp Cô Độc, người vẫn đứng cách đó không xa, thân hình cao lớn, gân guốc, tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, ánh mắt u hoài dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ.

“Đại Hiệp,” Tô Mạt Nhi khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng, “Lâm Nhất ca ca... hắn có ổn không? Hắn cứ ngồi như vậy, không nhúc nhích, trông thật đáng sợ.” Nàng khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì sự tĩnh lặng đến mức dị thường của Lâm Nhất.

Đại Hiệp Cô Độc khẽ quay đầu, đôi mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ từng trải liếc nhìn nàng, rồi lại hướng về phía Lâm Nhất. “Tiểu tử ấy, hắn đang tìm kiếm con đường của mình. Hắn đang đối diện với những con quỷ trong tâm trí, những bóng ma của quá khứ.” Giọng nói trầm khàn của y mang theo chút bi quan cố hữu, nhưng cũng ẩn chứa một sự tôn trọng khó tả. “Đừng quấy rầy. Con đường mà hắn chọn, không phải ai cũng có thể đi. Ngươi chỉ cần ở bên, lặng lẽ đợi hắn trở về.” Y dừng lại một chút, rồi lại bổ sung, “Hắn cần phải tự mình tìm ra câu trả lời. Giống như ta, đã từng tìm kiếm suốt những năm tháng tuổi trẻ. Nhưng cuối cùng, ta chỉ tìm thấy sự cô độc.”

Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt to tròn long lanh thoáng chút buồn bã. Nàng biết Đại Hiệp nói đúng. Lâm Nhất luôn là người như vậy, trầm tư, suy nghĩ sâu sắc hơn những gì người khác nhìn thấy. Hắn không giống những tu sĩ khác, truy cầu danh vọng, quyền lực. Hắn truy cầu một thứ gì đó vô hình, trừu tượng hơn, một thứ mà nàng chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được. Nàng khẽ gật đầu, rồi lại ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết đang dần lặn xuống phía chân trời. Cả ba người, hai con người và một bóng hình đang chìm sâu vào cõi mộng, tạo thành một bức tranh tĩnh vật đầy suy tư giữa đêm khuya thanh vắng của Ẩn Cư Động Phủ.

Bên trong hang động, không khí thoang thoảng mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và chút hương thảo mộc dịu nhẹ từ những cây thuốc mà Lâm Nhất đã mang về. Tiếng nước từ con suối nhỏ chảy qua kẽ đá tí tách đều đặn, như một điệu ru vỗ về tâm hồn. Lâm Nhất hít thở đều đặn, nhịp nhàng, dần dần chìm sâu vào trạng thái nhập định. Toàn thân hắn bất động như tượng đá, nhưng tâm trí hắn lại tựa như một cánh chim, vượt qua mọi giới hạn của thân xác, bay lượn trong một không gian vô định, nơi mà thời gian và không gian dường như không còn ý nghĩa. Hắn muốn tìm kiếm, muốn thấu hiểu. Hắn muốn chạm đến cái gọi là 'Chân Đạo' đã bị lãng quên, để thực sự hiểu rõ sự 'suy tàn' mà Đại Hiệp Cô Độc từng nhắc đến, và những gì đã xảy ra 3000 năm về trước. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, hắn cảm thấy mình đang trôi nổi, nhẹ bẫng, rồi dần dần, một cánh cửa vô hình hé mở, đưa hắn vào một thế giới khác.

***

Trong tâm trí Lâm Nhất, thế giới bỗng chốc đảo lộn. Không còn là đêm khuya tĩnh mịch của Ẩn Cư Động Phủ, mà là một bức tranh u ám, hỗn loạn, đầy rẫy bi thương. Hắn không nhìn thấy bằng đôi mắt trần tục, mà là bằng cảm quan của linh hồn, một sự thấu thị vượt qua mọi giới hạn vật chất. Trước mắt hắn hiện lên một khung cảnh hoang tàn, đổ nát, như một vết sẹo khổng lồ hằn sâu vào dòng chảy lịch sử. Đây chính là 'Đại Tiên Chiến', đây chính là sự 'suy tàn của Chân Đạo' mà hắn đã nghe nói.

Không khí đặc quánh mùi máu tanh, mùi khói lửa và sự mục rữa của sinh linh. Bầu trời bị bao phủ bởi một màn sương mù màu đỏ sẫm, không một tia nắng mặt trời nào có thể xuyên thấu, chỉ có những tia chớp xé ngang không trung, soi rõ những tàn tích của một nền văn minh rực rỡ đã bị hủy diệt. Gió lạnh buốt, mang theo tiếng gào thét bi ai của những linh hồn vất vưởng, tiếng than khóc của người phàm, và cả tiếng cười điên dại của những kẻ đã đánh mất nhân tính. Đôi khi, những giọt mưa màu đỏ sẫm rơi xuống, không phải là nước, mà là những giọt máu đã khô đặc, biểu tượng cho sự tàn khốc của cuộc chiến.

Hắn 'thấy' những ngọn núi cao ngất trời xanh, từng là nơi đặt nền móng của các môn phái hùng mạnh, giờ đây đã sụp đổ thành từng khối đá vụn, chôn vùi vô số sinh linh. Sông hồ cạn kiệt, chỉ còn trơ lại những lòng sông nứt nẻ, khô khốc, nơi từng là dòng nước trong xanh giờ chỉ còn là cát bụi và xương cốt. Những 'Cổ Thần Di Tích', những công trình kiến trúc vĩ đại từng là biểu tượng của sự uyên bác và sức mạnh của 'Chân Đạo', giờ đây chỉ còn là những phế tích hoang tàn, bị bào mòn bởi thời gian và chiến tranh, những tượng đá đổ nát, những bia ký mờ chữ, kể về một thời vàng son đã vĩnh viễn chìm vào dĩ vãng.

Hắn 'cảm nhận' được sự hiện diện của hàng ngàn, hàng vạn tu sĩ. Họ không còn là những người truy cầu đạo lý, tìm kiếm sự thấu hiểu về vũ trụ, mà đã biến thành những con quỷ khát máu, với ánh mắt điên cuồng vì quyền lực và trường sinh. Phép thuật ngập trời, kiếm khí đằng đằng, pháp bảo va chạm, tạo nên những âm thanh chói tai, xé nát màng nhĩ của linh hồn. Mỗi đòn đánh, mỗi chiêu thức đều mang theo ý đồ hủy diệt, không còn tình đồng môn, không còn đạo lý nhân luân. Họ tàn sát lẫn nhau, không phân biệt chính tà, chỉ vì một ảo vọng về sự bất tử, về quyền năng tối thượng. Giữa không gian hỗn loạn đó, hắn nghe thấy những tiếng thì thầm vô thanh, nhưng lại vang vọng đến tận xương tủy: “Sức mạnh! Trường sinh! Hủy diệt!” và cả tiếng nức nở đau đớn: “Chân lý đã mất! Đạo đã tàn!”

Lâm Nhất không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận sâu sắc nỗi đau của những người phàm bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh. Họ là những con kiến nhỏ bé, bị chà đạp dưới gót giày của những kẻ tự xưng là 'tiên nhân'. Những làng mạc bị đốt cháy, những gia đình ly tán, những tiếng khóc xé lòng của trẻ thơ, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Sự phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn, một nỗi tuyệt vọng sâu sắc trước sự tha hóa của 'tiên đạo', thứ mà đáng lẽ ra phải là ánh sáng dẫn lối cho nhân loại, lại trở thành ngọn nguồn của mọi tai ương.

Và rồi, giữa đống tro tàn của 'Chân Đạo', hắn 'thấy' sự ra đời của 'Thiên Đạo Môn'. Không phải là một sự kế thừa, mà là một sự biến tướng khủng khiếp. Hắn 'thấy' những kẻ sống sót sau cuộc chiến, với tham vọng bá chủ thiên hạ, đã lợi dụng sự hỗn loạn để xây dựng nên một hệ thống mới, một con đường vĩnh sinh dựa trên sự bóc lột và tha hóa. Họ khoác lên mình danh xưng 'chính đạo', nhưng bản chất lại là sự ích kỷ, tàn bạo, chỉ biết củng cố quyền lực cho bản thân, chà đạp lên đạo lý, lên sinh linh. Hắn 'thấy' rõ ràng, 'Thiên Đạo Môn' không phải là ánh sáng hy vọng, mà là một bóng ma khổng lồ, nuốt chửng những gì còn sót lại của 'Chân Đạo', bóp méo mọi lẽ phải, biến tiên đạo thành một công cụ để thống trị và nô dịch.

Giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng bao la đó, Lâm Nhất cũng thoáng 'thấy' những hình bóng cô độc. Đó là những người tu sĩ chân chính, những kẻ vẫn kiên trì giữ vững 'Chân Đạo' của mình, không bị mê hoặc bởi quyền lực và trường sinh ảo vọng. Họ cố gắng cứu vãn, cố gắng bảo vệ những giá trị đã bị lãng quên. Hắn 'thấy' họ dùng thân mình để che chắn cho người phàm, dùng chính sinh mệnh để chống lại sự điên cuồng của chiến tranh. Ánh mắt họ không hề có sự điên dại, mà chỉ có sự kiên định, lòng từ bi và một nỗi buồn vô hạn. Một giọng nói cổ xưa, trầm buồn, vang vọng trong tâm trí hắn, như tiếng vọng từ ngàn năm trước: "Hỡi những kẻ tu đạo, các ngươi đã quên mất gốc rễ của mình. Đạo không ở trên cao, không ở nơi vĩnh sinh, mà ở trong chính lòng người, ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Chân Đạo, là đạo của con người, đạo của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nhưng các ngươi đã đánh mất nó, vì một ảo vọng hư vô..."

Tuy nhiên, những tia sáng mong manh ấy, những hình bóng cô độc kiên cường ấy, rồi cũng bị nuốt chửng bởi cơn sóng dữ của 'Đại Tiên Chiến'. Họ gục ngã, họ tan biến, mang theo những hy vọng cuối cùng của 'Chân Đạo' vào cõi hư vô. Lâm Nhất cảm nhận một nỗi đau quặn thắt trong tim, như thể chính hắn đã chứng kiến sự sụp đổ của một thế giới, sự biến mất của một chân lý. Hắn bàng hoàng, đau xót, nhưng cũng từ đó, một sự thấu tỏ sâu sắc bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn hắn. Hắn đã hiểu. Hắn đã thực sự hiểu sự khác biệt giữa 'tiên đạo' mà người đời theo đuổi và 'Chân Đạo' chân chính, đã bị lãng quên từ 3000 năm trước. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và trong cái mộng ngàn năm ấy, chân tâm của hắn đã được tôi luyện, đã được soi rọi bởi ánh sáng của sự thật đau thương.

***

Những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe đá, xuyên vào Ẩn Cư Động Phủ, xua tan đi màn đêm u tịch. Không khí trong lành, mát mẻ sau một đêm dài, mang theo hương đất ẩm và chút mùi thảo mộc dịu nhẹ, đánh thức vạn vật. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa động, tiếng suối chảy róc rách, tất cả như một bản nhạc giao hưởng của sự sống, nhẹ nhàng đánh thức Lâm Nhất khỏi cõi mộng ngàn năm.

Khẽ giật mình, Lâm Nhất từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn đen láy, sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn vẻ mơ hồ, trăn trở như trước, mà ánh lên một vẻ thấu tỏ và kiên định chưa từng có. Toàn thân hắn toát ra một khí chất trầm ổn, như một cây cổ thụ đã trải qua ngàn năm phong ba bão táp, rễ cắm sâu vào lòng đất, vững chãi và kiên cường. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi, gầy gò của ngày nào, mà đã trở thành một người mang trong mình những vết tích của lịch sử, của chân lý đã bị lãng quên.

Tô Mạt Nhi, vẫn ngồi tựa lưng vào vách đá gần đó, đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng vẫn giữ nguyên vẻ trong sáng, đôi môi khẽ mỉm cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Đại Hiệp Cô Độc, sau khi tĩnh tọa một lúc, đã mở mắt từ lâu, đôi mắt sắc bén của y vẫn dõi theo Lâm Nhất, như thể y có thể cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong tiểu tử này.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sự mệt mỏi và sự giải thoát. Hắn chậm rãi đứng dậy, động tác nhẹ nhàng đến nỗi không làm kinh động Tô Mạt Nhi. Hắn bước đến cửa động, nhìn ra bên ngoài. Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng trải dài trên những ngọn cây, nhuộm màu cho vạn vật. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, không khí trong lành đến nao lòng. Cảnh vật thanh bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với khung cảnh hoang tàn, bi tráng mà hắn vừa 'chứng kiến' trong tâm trí.

“Thì ra… Chân Đạo chưa bao giờ mất đi, chỉ là lòng người đã quên,” Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng nói trầm lắng, mang theo chút suy tư, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng một sức nặng, một sự thấu tỏ sâu sắc. Hắn quay đầu lại, nhìn Tô Mạt Nhi đang ngủ say và Đại Hiệp Cô Độc đang trầm ngâm.

Tô Mạt Nhi, có lẽ bị tiếng nói của hắn đánh thức, khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn long lanh từ từ mở ra. Nàng dụi dụi mắt, rồi nhìn thấy Lâm Nhất đang đứng ở cửa động, ánh mắt nàng ngay lập tức lộ rõ vẻ lo lắng. “Lâm Nhất ca ca, huynh không sao chứ? Huynh đã ngồi đó cả đêm… Muội thấy huynh cứ bất động, rồi thỉnh thoảng lại nhíu mày, rồi lại thở dài, trông đáng sợ lắm.” Nàng nhanh chóng đứng dậy, bước đến gần hắn, đôi mắt tràn đầy sự quan tâm.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự thanh thản. “Ta ổn, Mạt Nhi. Hơn cả ổn là đằng khác. Ta chỉ vừa trải qua một giấc mộng ngàn năm, một giấc mộng đầy bi tráng, nhưng cũng giúp ta thấu tỏ nhiều điều.” Hắn khẽ đưa tay xoa đầu nàng, ánh mắt dịu dàng.

Đại Hiệp Cô Độc lúc này mới chậm rãi bước tới, dừng lại cách Lâm Nhất một vài bước. Khuôn mặt phong trần đầy sẹo của y vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt sắc bén của y đã thay đổi, từ sự hoài nghi ban đầu sang một sự tò mò và tôn trọng sâu sắc. “Ngươi đã thấy gì, tiểu tử?” Giọng nói trầm khàn của y vang lên, mang theo vẻ khẩn trương hiếm thấy. “Có phải là những bóng ma mà ta đã từng nhắc đến? Những kẻ đã chôn vùi Chân Đạo?”

Lâm Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt của Đại Hiệp Cô Độc, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. “Ta thấy một thời đại đã bị lãng quên, Đại Hiệp. Ta thấy sự hủy diệt của ‘Chân Đạo’ không phải do một thế lực bên ngoài, mà chính là do sự tha hóa từ bên trong, do lòng tham lam vô độ của những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’. Ta thấy sự ra đời của ‘Thiên Đạo Môn’ từ đống tro tàn của sự thật, không phải là sự kế thừa, mà là một sự biến tướng, một ngọn cờ giả dối để che đậy tham vọng quyền lực và trường sinh.” Hắn dừng lại, khẽ nắm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận sự an yên và sức mạnh từ nó.

“Họ đã đánh mất chân tâm, đánh mất bản chất lương thiện của con người, chỉ còn lại sự ích kỷ và tàn bạo,” Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói tuy vẫn trầm lắng nhưng mỗi câu chữ đều như khắc sâu vào không gian. “Cái gọi là ‘tiên đạo’ mà người đời tôn sùng, truy cầu sức mạnh và trường sinh, thực chất đã bị bóp méo, tha hóa từ rất lâu rồi. Sự ‘suy tàn của Chân Đạo’ 3000 năm trước, không phải chỉ là một sự kiện lịch sử đơn thuần, mà là một bài học đắt giá về sự tham lam, về quyền lực ảo vọng. Và con đường của ta, ‘Vô Tiên chi Đạo’ này, không phải là một con đường mới, mà là một phần của ‘Chân Đạo’ đã bị lãng quên, một nỗ lực để phục hưng nó giữa hồng trần hỗn loạn này.”

Hắn quay người, nhìn ra phía chân trời đang dần rực rỡ bởi ánh nắng ban mai. “Ta không truy cầu thần thông phép tắc, không mơ màng đến trường sinh bất tử. Cái ta tìm kiếm, là ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, là con đường tu thân dưỡng tính, là bảo vệ những giá trị chân chính giữa hồng trần. Bởi lẽ, đối với ta, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo, rốt cuộc, cũng chỉ nằm trong chính chân tâm của mỗi người.” Lâm Nhất nói, mỗi lời đều thể hiện một sự kiên định không thể lay chuyển, một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh. Hắn đã tìm thấy sự rõ ràng cho con đường của mình, chấp nhận mọi gian nan thử thách, chấp nhận sự cô độc nếu cần. Hắn biết, con đường phía trước, dù đầy chông gai, sẽ còn phải đối mặt với nhiều thế lực giấu mặt và những bí mật bị chôn vùi, đặc biệt là liên quan đến Thiên Đạo Môn và sự thật về 'Chân Đạo' đã mất. Nhưng giờ đây, hắn đã sẵn sàng bước đi, với một nội tâm vững vàng và một niềm tin không gì lay chuyển. Ánh sáng bình minh rọi lên khuôn mặt thanh tú của hắn, vẽ nên một vầng hào quang mỏng manh, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ