Hơi sương sớm còn vương vấn trên những tán lá xanh mướt, đọng thành những giọt long lanh như hạt ngọc dưới ánh bình minh vừa hé. Con đường núi nhỏ uốn lượn như một dải lụa mềm vắt ngang sườn đồi, dẫn lối giữa thảm thực vật tươi tốt, nơi chim chóc líu lo khúc nhạc ban mai và tiếng suối chảy róc rách như lời tự tình của đá. Không khí trong lành, mát rượi thấm vào từng thớ thịt, xoa dịu những nhọc nhằn, gột rửa những bụi bặm của chốn hồng trần.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi sánh bước trên con đường ấy, mỗi bước chân đều mang theo sự nhẹ nhõm và an yên sau những ngày gieo mầm hy vọng tại Thôn Vân Thôn. Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường thấy, không ngừng líu lo kể về những đứa trẻ ngây thơ trong làng, về ánh mắt hân hoan của Lão Nông Phu Trần Bá khi biết cách tự bảo vệ đàn gia súc, về nụ cười rạng rỡ của Cô Gái Giặt Đồ Thủy Tiên khi học được cách sơ cứu vết thương đơn giản. "Lâm Nhất ca, huynh thấy không, những hạt giống huynh gieo sẽ nảy mầm thật tốt. Em tin chắc chắn là vậy!" Nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm vui sướng và tự hào. Nàng nhìn hắn, tìm kiếm sự đồng điệu, và Lâm Nhất chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt trầm tư dõi về phía trước, nơi những đỉnh núi mờ sương vẫn còn ẩn hiện.
Hắn khẽ gật đầu, nhưng không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Trong lòng hắn, những lời nàng nói như một dòng nước mát lành, tưới tắm cho những hạt mầm chân lý mà hắn đã dày công vun đắp. Hắn biết, công việc của mình không phải là hô hào hay thuyết giảng, mà là hành động, là gieo trồng. Hắn không cần lời khen ngợi hay sự tung hô, chỉ cần nhìn thấy những mầm non ấy đâm chồi nảy lộc trong lòng người là đủ. "Đạo không cần lời, chỉ cần tâm," hắn khẽ thì thầm, như nói với chính mình hơn là với nàng. "Một khi chân tâm đã định, vạn pháp đều quy về một mối." Lời hắn nói tuy đơn giản, nhưng lại ẩn chứa triết lý sâu xa về con đường Vô Tiên chi Đạo mà hắn đang theo đuổi. Hắn cảm nhận được sự thanh thản chưa từng có, một sự bình yên đến từ việc làm điều đúng đắn, từ việc sống đúng với chân lý của mình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, giờ đây, đang soi sáng cho hắn trên từng bước đường.
Sự bình yên ấy không kéo dài mãi. Bỗng, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo một mùi hương lạ, nồng nặc và khó chịu, không phải mùi cây cỏ hay đất ẩm quen thuộc. Kèm theo đó là một âm thanh mơ hồ, trầm đục, như tiếng va chạm của kim loại và đá, vọng lại từ phía sâu trong lòng núi. Tiếng chim hót líu lo bỗng ngưng bặt, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, như một lời cảnh báo. Lâm Nhất dừng bước, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nheo lại, lắng nghe. Hắn nhíu mày, cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn, không thuần khiết, đang cuộn trào từ phía trước. Đó không phải là linh khí của trời đất, mà là linh khí bị ô nhiễm bởi dục vọng và tranh đoạt của con người.
Tô Mạt Nhi cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nụ cười trên môi nàng tắt hẳn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Nàng vô thức bám chặt lấy tay áo Lâm Nhất, cơ thể nhỏ nhắn khẽ rụt lại, như một con chim non cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. "Lâm Nhất ca... có chuyện gì vậy?" Nàng thì thầm, giọng nói không giấu nổi sự bất an. "Mùi gì lạ quá... và cả tiếng động kia nữa..." Nàng vốn là một cô gái lớn lên trong sự bảo bọc, tuy đã trải qua nhiều chuyện cùng Lâm Nhất, nhưng những âm mưu tranh đấu của thế giới tu tiên vẫn còn xa lạ và đáng sợ đối với nàng.
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng phân tích mùi hương nồng nặc đang luẩn quẩn trong không khí. Có mùi máu tanh thoảng nhẹ, lẫn với mùi đất đá bị vỡ vụn và một thứ mùi cháy khét khó tả. Tiếng động cũng rõ ràng hơn, không còn là tiếng va chạm đơn thuần mà là tiếng la hét, tiếng kiếm khí vút qua, tiếng pháp thuật nổ tung. Đó là âm thanh của chiến tranh, của sự tranh giành tàn khốc. Hắn nhìn xuống con đường uốn lượn, nơi phía trước là một khúc quanh bị che khuất bởi những tảng đá lớn và cây cối rậm rạp. "Có lẽ... chúng ta nên cẩn thận một chút, Mạt Nhi," hắn nói, giọng trầm tĩnh, nhưng đôi tay đã vô thức siết chặt Phù Trần Mộc đang đeo bên hông. Hắn dắt nàng nép vào sau một gốc cây cổ thụ, cẩn trọng tiến bước, mỗi giác quan đều được căng lên đến tột độ, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước. Sự bình yên ban nãy đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một cảm giác bất an nặng nề, như một điềm báo chẳng lành.
***
Lẩn khuất sau những tảng đá lớn và bụi cây rậm rạp, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cẩn trọng ẩn mình, nhìn xuống cảnh tượng đang diễn ra bên dưới. Trước mắt họ là một Linh Thạch Khoáng Mạch, không quá lớn nhưng cũng không hề nhỏ, với hệ thống đường hầm chằng chịt, được chống đỡ bằng gỗ và đá một cách thô sơ. Giữa trưa, nắng gắt đổ lửa trên những vách đá, khiến không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Bầu không khí nơi đây ẩm ướt, tối tăm, bụi bặm, và đặc biệt là nồng nặc mùi đất đá, mùi mồ hôi và một luồng linh khí thô chưa được tinh luyện. Tiếng búa đập vào đá, tiếng xe đẩy linh thạch lạch cạch, tiếng trò chuyện ồn ào của công nhân đã hoàn toàn bị thay thế bởi một âm thanh hỗn loạn và khủng khiếp hơn nhiều.
Cảnh tượng trước mắt khiến Tô Mạt Nhi tái mặt, đôi mắt to tròn mở to đầy kinh hãi. Nàng chưa bao giờ chứng kiến điều gì tàn khốc đến vậy. Hai môn phái nhỏ, với pháp khí thô sơ, y phục cũ kỹ, và công pháp kém cỏi, đang tàn sát lẫn nhau một cách điên cuồng để tranh giành một mạch linh thạch cằn cỗi. Đó là một cuộc chiến không khoan nhượng, không có chút tiên khí nào, chỉ có sự tham lam, thù hận và tuyệt vọng của những kẻ phàm nhân được khoác lên mình chiếc áo tu sĩ. Máu tươi nhuộm đỏ những phiến đá xám xịt, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng khắp thung lũng, hòa lẫn với tiếng kiếm khí chói tai và những đòn pháp thuật yếu ớt nhưng đầy sát khí. Từng luồng linh khí thô kệch va chạm vào nhau, tạo nên những tiếng nổ nhỏ, biến cả khu vực thành một chiến trường đẫm máu.
"Trời ơi... sao lại thế này? Đây là tu sĩ sao?" Tô Mạt Nhi thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy sự bàng hoàng và ghê tởm. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng những người tu tiên, những người mà nàng vẫn hình dung là cao quý, thoát tục, lại có thể tranh giành, chém giết nhau một cách tàn bạo đến vậy chỉ vì một thứ vật chất tầm thường. Trong hình dung của nàng, tu sĩ phải là những người thanh cao, có phép tắc, có đạo đức. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến đã hoàn toàn phá vỡ mọi ảo tưởng tốt đẹp đó. Nàng bấu chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, móng tay gần như cắm vào da thịt hắn, nhưng Lâm Nhất không hề động đậy.
Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân hình gầy gò ẩn mình sau tảng đá, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ trầm tư đến tận cùng. Gương mặt hắn không biểu lộ sự sợ hãi, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, xen lẫn một chút phẫn nộ thầm kín. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh đời khốn khó, nhiều sự tranh giành tàn khốc trong hồng trần, nhưng việc những kẻ tự xưng là "tu sĩ", những người lẽ ra phải hướng tới đạo lý và sự giải thoát, lại sa đọa đến mức này, vẫn khiến hắn cảm thấy xót xa. "Tiên đạo không có tâm, chỉ là hồng trần tranh đoạt," hắn khẽ đáp, giọng nói trầm khẽ như tiếng gió thoảng qua. "Họ không truy cầu chân lý, chỉ truy cầu sức mạnh. Mà sức mạnh, nếu không có đạo đức dẫn lối, chỉ là mầm mống của tai họa."
Hắn nhìn những kẻ đang điên cuồng chém giết nhau, nhìn ánh mắt tham lam và tuyệt vọng của họ. Hắn nhận ra, những người này, dù có thể vận dụng linh khí, dù có thể thi triển vài chiêu pháp thuật, nhưng bản chất vẫn là phàm nhân, thậm chí còn thấp kém hơn nhiều phàm nhân lương thiện. Họ không hề có ý niệm về "tiên đạo tại tâm" mà hắn luôn theo đuổi. Thay vào đó, "tiên đạo" trong mắt họ chỉ là một công cụ để đạt được quyền lực, tài nguyên, và sự thống trị. Cảnh tượng này, tàn khốc và trần trụi đến mức độ đó, đã khắc sâu thêm sự khác biệt trong tư tưởng của hắn. Hắn càng thêm kiên định với con đường của mình, con đường không màng danh lợi, không màng sức mạnh hư ảo, mà tập trung vào việc tu tâm dưỡng tính, thuận theo tự nhiên.
Lâm Nhất nhớ lại những lời đồn đại về các cuộc "Đại Tiên Chiến" đã hủy diệt chân đạo 3000 năm trước. Hắn tự hỏi, liệu những cuộc chiến tranh giành nhỏ bé này có phải là những hình ảnh thu nhỏ, những vết nứt đầu tiên báo hiệu cho một tai họa lớn hơn trong tương lai? Liệu sự tham lam vô độ này, nếu không được kiểm soát, có thể một lần nữa dẫn đến một cuộc chiến tranh diệt chủng, phá hủy mọi giá trị và đạo lý mà chân đạo đã dày công xây dựng? Nỗi lo lắng ấy, tuy vô hình, nhưng nặng trĩu trong lòng hắn. Tô Mạt Nhi vẫn run rẩy bên cạnh, đôi mắt nàng không rời khỏi cảnh đổ máu. Nàng thấy một tu sĩ trẻ, có lẽ chỉ bằng tuổi nàng, bị một nhát kiếm đâm xuyên qua ngực, máu tươi bắn tung tóe. Hắn ngã vật xuống, đôi mắt vẫn còn mở to, đầy vẻ kinh ngạc và đau đớn, trước khi hơi thở cuối cùng trút ra.
Nàng quay sang nhìn Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự an ủi. Nhưng Lâm Nhất chỉ đứng đó, trầm mặc. Hắn không thể giải thích cặn kẽ về sự tha hóa của "tiên đạo" cho nàng trong hoàn cảnh này. Hắn chỉ có thể cảm nhận, và khắc ghi. Cảnh tượng này, với tất cả sự tàn khốc và vô vọng của nó, là một minh chứng sống động cho những gì hắn đã chiêm nghiệm bấy lâu nay. Đây chính là hồng trần gian nan, đây chính là cái giá phải trả khi con người quên mất chân tâm, chỉ chạy theo quyền lực và dục vọng. Tiếng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá, tiếng gió rít qua những vách núi, tất cả đều như đang khóc than cho số phận bi thảm của những kẻ bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành vô nghĩa này.
***
Trận chiến tranh giành linh thạch dần đi đến hồi kết, nhưng sự tàn khốc vẫn còn đó, thậm chí còn ám ảnh hơn. Chiều tà buông xuống, ánh nắng dịu dần, nhưng không khí vẫn nặng nề, bi thương và tang tóc. Tiếng la hét thảm thiết đã ngớt, chỉ còn lại tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương, tiếng gió mang theo mùi máu tanh nồng nặc và mùi xác người cháy khét từ những đòn pháp thuật. Mùi ẩm mốc của hang động hòa lẫn với mùi tử khí, tạo nên một không gian u ám, chết chóc. Những tu sĩ yếu thế hơn đã bị tàn sát không thương tiếc, thân thể nằm la liệt trên nền đất đá, máu chảy thành dòng. Không chỉ có tu sĩ, mà cả những phàm nhân làm công trong mỏ cũng bị cuốn vào vòng xoáy bạo lực, trở thành nạn nhân vô tội của cuộc tranh giành vô nghĩa này.
Từ chỗ ẩn nấp, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim Tô Mạt Nhi như bị bóp nghẹt. Một đứa trẻ phàm nhân, có lẽ chỉ khoảng năm sáu tuổi, thân hình nhỏ bé dính đầy máu và bụi đất, đang cố gắng bò lết từng chút một về phía một người phụ nữ nằm bất động trên nền đất – mẹ của nó. Người phụ nữ ấy, với y phục tả tơi và gương mặt khắc khổ, đã không còn hơi thở, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên bầu trời chiều, đầy vẻ oán hận và tuyệt vọng. Đứa bé yếu ớt gọi "Mẫu thân... mẫu thân..." trong tiếng nấc nghẹn ngào, đôi tay nhỏ xíu cố gắng lay người mẹ, nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lẽo của tử thi.
"Lâm Nhất ca, cứu đứa bé đó! Huynh không thể khoanh tay đứng nhìn!" Tô Mạt Nhi bật khóc nức nở, giọng nói run rẩy đến khản đặc. Nàng túm chặt lấy vạt áo Lâm Nhất, đôi mắt ngấn lệ cầu xin. Nàng không thể chịu đựng được cảnh tượng đau lòng này. Sự vô tội của đứa bé, sự tàn nhẫn của cuộc chiến, tất cả như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim nàng. Nàng muốn Lâm Nhất hành động, muốn hắn dùng phép thuật của mình để cứu rỗi, để chấm dứt sự đau khổ.
Lâm Nhất siết chặt Phù Trần Mộc trong tay, nội tâm hắn giằng xé dữ dội. Hắn nhìn đứa bé, nhìn người mẹ đã khuất, nhìn những ánh mắt tham lam và lạnh lẽo của những tu sĩ còn sống sót đang cướp bóc tài vật. Hắn biết, hắn không thể can thiệp trực tiếp vào cuộc tranh đoạt vô nghĩa này, bởi vì một mình hắn không thể thay đổi được bản chất của lòng tham. Nếu hắn ra tay, hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của ân oán, của sức mạnh, và sẽ đi chệch khỏi con đường "Vô Tiên chi Đạo" mà hắn đã chọn. Nhưng hắn cũng không thể đứng nhìn sự tàn nhẫn diễn ra, không thể để một sinh linh vô tội bị giết hại một cách oan uổng.
Ánh mắt Lâm Nhất chợt lóe lên một tia quyết đoán. Hắn không thể dùng sức mạnh trực diện, nhưng hắn có thể dùng trí tuệ và sự tinh tế. Hắn khẽ phất Phù Trần Mộc, một luồng gió vô hình nhẹ nhàng cuộn lên từ khe đá, không gây ra tiếng động đáng kể, nhưng đủ mạnh để đẩy một tảng đá nhỏ trên vách núi lăn xuống. "Rầm!" Tiếng tảng đá va chạm vào một phiến đá lớn hơn, tạo ra một âm thanh chói tai, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Một tu sĩ đang định kết liễu đứa bé để tiện cướp bóc, giật mình quay lại nhìn, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ cảnh giác. Chính khoảnh khắc giật mình ấy, dù chỉ thoáng qua, đã tạo ra một khe hở. Đứa bé, như được thần linh mách bảo, đột nhiên lấy lại chút sức lực cuối cùng, loạng choạng bò vào một khe đá nhỏ, thoát khỏi tầm mắt của tên tu sĩ tàn bạo.
Hành động của Lâm Nhất diễn ra nhanh đến mức Tô Mạt Nhi không kịp nhận ra. Nàng chỉ thấy đứa bé biến mất vào khe đá, và tên tu sĩ kia ngơ ngác nhìn xung quanh, không tìm thấy mục tiêu, cuối cùng bỏ đi vì nghĩ tiếng động là do đá lở tự nhiên. Nàng quay sang nhìn Lâm Nhất, đôi mắt vẫn còn đẫm lệ nhưng đã ánh lên tia hy vọng. "Huynh... huynh đã làm gì vậy?" Nàng hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
Lâm Nhất khẽ thở dài, gương mặt hắn vẫn trầm buồn. "Ta chỉ đẩy một tảng đá nhỏ thôi, Mạt Nhi." Hắn vuốt nhẹ mái tóc rối bù của nàng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía khu mỏ hoang tàn, nơi những kẻ chiến thắng đang bắt đầu thu dọn chiến trường và cướp bóc. "Cứu một người, không cứu được lòng tham. Chân lý nằm ở đâu trong cảnh này? Mạt Nhi, đây không phải là nơi để ta can thiệp bằng sức mạnh. Con đường của ta không phải là trở thành một vị thần cứu thế, mà là gieo mầm chân lý trong tâm hồn con người. Ta chỉ có thể giúp những người xứng đáng, và chỉ trong khả năng của mình, không làm trái với đạo lý của ta." Lời nói của hắn không phải là sự lạnh lùng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về giới hạn của bản thân và về bản chất của thế giới. Hắn đã hành động, theo cách riêng của hắn, không khoa trương, không phô trương, nhưng đã cứu được một sinh mạng vô tội. Đó là Vô Tiên chi Đạo của hắn, một con đường tuy khó khăn nhưng lại vô cùng kiên định.
***
Trong một Ẩn Cư Động Phủ nhỏ nằm khuất mình giữa những vách núi dựng đứng, mà Lâm Nhất đã tình cờ tìm thấy trên đường đi, ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ đá, rọi xuống một không gian tĩnh mịch. Hang đá tự nhiên này tuy đơn sơ, chỉ có một giường đá, một bàn đá và một lò luyện đan nhỏ đã cũ, nhưng lại tỏa ra một luồng linh khí ổn định, thích hợp cho việc tĩnh tu. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe hở, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ bên trong hang, và tiếng côn trùng kêu rả rích bên ngoài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc và thanh tịnh. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi thảo mộc khô quyện vào nhau, xoa dịu những cảm xúc hỗn loạn của một ngày đầy bi kịch.
Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên giường đá, Chuỗi Hạt Bồ Đề nhẹ nhàng xoay tròn trong tay hắn, từng hạt ngọc như chứa đựng vô vàn suy tư. Ánh mắt hắn hướng về hư vô, nhưng tâm trí hắn đang chiêm nghiệm sâu sắc về những gì đã chứng kiến tại Linh Thạch Khoáng Mạch. Cảnh tượng tàn khốc ấy vẫn còn ám ảnh, nhưng không còn là nỗi sợ hãi hay phẫn nộ đơn thuần, mà đã lắng đọng thành một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của hồng trần gian nan và sự tha hóa của "tiên đạo" giả tạo. Hắn cảm nhận được tiếng thở đều đặn của mình, như một nhịp điệu của sự sống giữa bao nhiêu cái chết.
Tô Mạt Nhi, sau một hồi khóc cạn nước mắt, giờ đây đã bình tĩnh hơn. Nàng tựa vào vai Lâm Nhất, cảm nhận hơi ấm và sự kiên định từ hắn. Bàn tay nhỏ bé của nàng nắm chặt bàn tay hắn, như muốn truyền cho hắn sức mạnh, cũng như tìm kiếm sự an ủi cho chính mình. "Lâm Nhất ca..." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào.
Lâm Nhất khẽ vuốt ve mái tóc nàng, ánh mắt vẫn không rời khỏi không gian trước mặt. "Mạt Nhi, tiên đạo mà người đời theo đuổi, chỉ là một cuộc tranh giành không hồi kết." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. "Họ truy cầu sức mạnh, truy cầu trường sinh, truy cầu quyền phép, nhưng lại quên mất gốc rễ của chân lý. Sức mạnh không có đạo đức, không có lòng trắc ẩn dẫn lối, chỉ mang đến hủy diệt. Hôm nay, chúng ta đã chứng kiến điều đó. Những tu sĩ kia, tuy có chút pháp lực, nhưng tâm tính chẳng khác gì dã thú tranh mồi. Họ không phải là tiên, họ chỉ là phàm nhân bị dục vọng điều khiển, khoác lên mình lớp vỏ bọc của 'tu sĩ' mà thôi."
Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục: "Sự tha hóa này không phải là điều mới mẻ. Nó đã từng dẫn đến những cuộc 'Đại Tiên Chiến' hủy diệt chân đạo 3000 năm trước. Những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, quyền lực, danh vọng, cuối cùng đã khiến bao sinh linh đồ thán, khiến bao đạo lý bị chôn vùi. Những gì chúng ta thấy hôm nay chỉ là một hình ảnh thu nhỏ, một vết sẹo cũ đang rỉ máu, báo hiệu cho một tai họa lớn hơn nếu con người vẫn mãi mê muội." Lâm Nhất nói, Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn xoay nhanh hơn một chút, như thể đang xoa dịu những nỗi đau của vạn vật hữu linh.
Tô Mạt Nhi lắng nghe từng lời của hắn, những lời lẽ giản dị nhưng ẩn chứa triết lý sâu xa. Nàng hiểu rằng, cái "tiên đạo" mà mọi người vẫn tôn thờ, cái "tiên đạo" đầy sức mạnh và hào quang, thực chất lại là một con đường đầy cạm bẫy và dục vọng. "Vậy huynh sẽ không bao giờ như vậy, đúng không Lâm Nhất ca?" Nàng hỏi, giọng nói đầy sự tin tưởng và một chút sợ hãi. "Huynh sẽ luôn là Lâm Nhất ca ca của Mạt Nhi, một người chân chính, một người sống đúng với Vô Tiên chi Đạo của huynh."
Lâm Nhất quay đầu nhìn nàng, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng kiên định. "Không, Mạt Nhi. Ta sẽ không bao giờ như vậy." Hắn khẽ thì thầm, bàn tay nắm chặt lấy tay nàng. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Vô Tiên chi Đạo của ta không phải là con đường tìm kiếm sức mạnh để thống trị, mà là con đường tu tâm dưỡng tính, thuận theo tự nhiên, tìm kiếm sự bình yên trong chính hồng trần này. Ta không muốn trở thành một 'tiên nhân' quyền năng nhưng vô cảm, ta chỉ muốn trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần."
Sự kiện hôm nay, dù tàn khốc, nhưng lại càng khắc sâu thêm quyết tâm của Lâm Nhất. Nó đã củng cố niềm tin của hắn vào con đường mình đã chọn, con đường của sự lương thiện, của lòng trắc ẩn, của việc gieo mầm chân lý chứ không phải gieo mầm chiến tranh. Hắn biết, con đường này sẽ còn rất nhiều gian nan, sẽ còn phải đối mặt với nhiều kẻ tự xưng là "tiên nhân" nhưng tâm tính lại thấp hèn hơn phàm nhân. Hành động "hành đạo vô ngôn" của hắn, dù không tìm kiếm danh tiếng, nhưng có thể sẽ vô tình thu hút sự chú ý của những người thực sự truy cầu chân lý, hoặc cả những kẻ có mục đích khác. Nhưng giờ đây, Lâm Nhất không còn bận tâm đến những điều đó. Hắn đã tìm thấy sự rõ ràng cho con đường của mình, và cùng với sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, ngọn hải đăng của chân tâm sẽ dẫn lối hắn vững bước tiến lên, từng dấu chân một, khắc ghi lên con đường vô tận của nhân sinh.