Vô tiên chi đạo
Chương 117

Bóng Trăng Hờ Hững, Tâm Đạo Vô Ngôn

3251 từ
Mục tiêu: Khắc họa Lâm Nhất quan sát một cuộc xung đột tàn khốc giữa các môn phái nhỏ, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất tha hóa của 'tiên đạo' trong bối cảnh 'Đại Tiên Chiến'.,Thể hiện Lâm Nhất không can thiệp trực tiếp vào cuộc chiến, mà khéo léo dùng trí tuệ và sự thấu hiểu tự nhiên để giúp đỡ những người yếu thế bị ảnh hưởng một cách kín đáo và vô ngôn.,Làm sâu sắc thêm sự kiên định của Lâm Nhất với con đường 'Vô Tiên chi Đạo', nơi lòng trắc ẩn và trí tuệ được ưu tiên hơn sức mạnh thần thông.,Củng cố mối quan hệ giữa Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, cho thấy sự đồng điệu và tin tưởng tuyệt đối của nàng vào phương pháp hành đạo của Lâm Nhất.,Tiếp tục giai đoạn 'resolution' của Arc 2, khẳng định sự dạn dày, quyết đoán và bản chất lương thiện bất biến của Lâm Nhất, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Tu sĩ môn phái nhỏ (vô danh), Người dân thường (vô danh)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, căng thẳng (trong các đoạn xung đột), hy vọng (khi dân làng thoát nạn).
Kết chương: [object Object]

Chương 117: Bóng Trăng Hờ Hững, Tâm Đạo Vô Ngôn

Đêm buông xuống, bóng tối nuốt chửng lấy những mảng trời cuối cùng còn vương chút ráng chiều đỏ quạch. Trong Cổ Miếu hoang tàn trên sườn đồi, nơi gió rít qua những khe hở mục nát của mái ngói, Lâm Nhất vẫn giữ nguyên tư thế ngồi bán tọa, chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn vẫn đều đặn xoay tròn, như một nhịp đập chậm rãi của thời gian, của vạn vật hữu linh. Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đặn, gương mặt vẫn còn vương chút ưu tư nhưng đã bớt đi phần nào sợ hãi. Hắn khẽ vuốt mái tóc nàng, như để xua đi những ác mộng còn đọng lại từ cảnh tượng máu tanh vừa rồi.

Hoàng hôn đã nhuộm đỏ không chỉ cảnh vật mà cả tâm khảm hắn, một màu đỏ của máu, của sự tàn khốc mà tiên đạo mang lại. Từ vị trí ẩn mình trên đồi, hắn có thể bao quát toàn bộ thung lũng bên dưới, nơi có một Linh Thạch Khoáng Mạch đang trở thành chiến trường tranh giành. Những tia sáng pháp bảo vẫn còn xé toạc không khí đêm đen thỉnh thoảng, như những vết cứa đau đớn lên tấm màn nhung huyền bí. Tiếng gầm thét, tiếng va chạm kim loại, tiếng la hét tuyệt vọng từ xa vọng lại, nghe như những âm thanh chát chúa của địa ngục trần gian, hòa lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió xào xạc trên những tán lá cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của hồng trần gian nan. Ngôi miếu cổ kính, với tượng thần bị phong hóa, bàn thờ cũ kỹ và rêu phong phủ kín, dường như cũng đang lắng nghe, thở dài theo từng cơn gió rít, mang theo mùi ẩm mốc, mùi đất và rêu phong đặc trưng của thời gian và sự lãng quên. Bầu không khí u tịch, hoang tàn, và có chút bí ẩn, rùng rợn càng làm tăng thêm sự thê lương của khung cảnh bên ngoài.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh về cuộc tranh giành tàn khốc vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Hắn thấy những tu sĩ, khoác lên mình đạo bào của môn phái, nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ tham lam, cuồng nộ, chẳng khác nào dã thú tranh mồi. Họ không tiếc rẻ sinh mạng của nhau, càng không màng đến những người phàm nhân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy của tai ương. Giữa làn khói bụi và ánh sáng yếu ớt của những pháp thuật còn sót lại, hắn đã nhận ra một nhóm phàm nhân, họ gầy gò, quần áo cũ kỹ, gương mặt khắc khổ, đang cố gắng ẩn nấp phía sau một gò đá thấp. Vị trí của họ ngày càng trở nên nguy hiểm, khi cuộc chiến dần lan rộng và những tu sĩ kia chẳng hề mảy may để tâm đến sự tồn tại mong manh của họ.

Một cơn gió lạnh buốt lùa qua khe cửa sổ vỡ, khẽ lay động mái tóc đen dài của Lâm Nhất. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm đen láy ánh lên vẻ trầm tư, giằng xé. "Lâm Nhất ca..." Tô Mạt Nhi khẽ trở mình, gọi tên hắn trong mơ, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào từ những xúc cảm ban chiều. Hắn nhìn nàng, rồi lại nhìn xuống thung lũng.

"Lâm Nhất, họ... họ sẽ không sống sót mất. Chúng ta có nên...?" Nàng thì thầm, đôi mắt to tròn long lanh mở to, nhìn hắn đầy lo lắng, sợ hãi. Nàng cảm thấy một sự bất lực trào dâng, khi chứng kiến sự tàn bạo của thế giới tu tiên.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi miếu. "Can thiệp trực tiếp chỉ khiến máu đổ thêm. Nếu ta lộ diện, họ sẽ coi ta là một kẻ địch, hoặc một chướng ngại vật cho cuộc tranh giành của họ. Những kẻ đã bị dục vọng làm mờ mắt, sẽ không phân biệt thiện ác, chỉ thấy lợi ích trước mắt." Hắn dừng lại, ánh mắt hướng về phía những bóng người nhỏ bé đang co ro bên dưới. "Nhưng nhìn họ gặp nạn... lòng ta không an."

Sự giằng xé nội tâm của hắn không phải là sự yếu đuối, mà là sự đấu tranh giữa lý trí và lòng trắc ẩn, giữa nguyên tắc 'vô vi' và khao khát giúp đỡ. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch do sự can thiệp mù quáng, hoặc do việc lạm dụng sức mạnh. "Tiên đạo tranh giành, phàm nhân gánh chịu. Chân lý ở đâu trong những hành động này?" Hắn tự hỏi, không phải để tìm câu trả lời từ Tô Mạt Nhi, mà để khắc sâu thêm vào tâm khảm mình một đạo lý. Hắn biết, con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình không phải là con đường của thần thông quảng đại, mà là con đường của trí tuệ, của sự thấu hiểu, của việc thuận theo tự nhiên mà hành đạo.

Hắn chiêm nghiệm sâu sắc về những gì đã chứng kiến. Cuộc tranh giành tài nguyên tàn khốc này, dù chỉ xảy ra giữa hai môn phái nhỏ, nhưng lại là một hình ảnh thu nhỏ của "Đại Tiên Chiến" đã xảy ra 3000 năm trước. Một vết sẹo cũ đang rỉ máu, báo hiệu cho một tai họa lớn hơn nếu con người vẫn mãi mê muội. Lòng tham lam, sự mù quáng vì lợi ích đã khiến những kẻ tự xưng là "tiên nhân" trở nên thấp hèn hơn cả phàm nhân. Hắn không muốn trở thành một "tiên nhân" quyền năng nhưng vô cảm, mà chỉ muốn trở thành một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn xoay nhanh hơn một chút, như thể đang xoa dịu những nỗi đau của vạn vật hữu linh, của những linh hồn đang lạc lối trong dục vọng. Hắn cảm nhận được tiếng thở đều đặn của mình, như một nhịp điệu của sự sống giữa bao nhiêu cái chết.

"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Lâm Nhất khẽ thì thầm, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay Tô Mạt Nhi, như muốn truyền cho nàng sự kiên định, sự bình an mà hắn đang tìm thấy trong chính mình. Hắn biết, hành động 'hành đạo vô ngôn' của mình, dù không tìm kiếm danh tiếng, có thể sẽ vô tình thu hút sự chú ý của những người thực sự truy cầu chân lý, hoặc cả những kẻ có mục đích khác. Nhưng giờ đây, hắn không còn bận tâm đến những điều đó. Hắn đã tìm thấy sự rõ ràng cho con đường của mình, và cùng với sự đồng hành của Tô Mạt Nhi, ngọn hải đăng của chân tâm sẽ dẫn lối hắn vững bước tiến lên, từng dấu chân một, khắc ghi lên con đường vô tận của nhân sinh.

Sương đêm bắt đầu giăng nhẹ, len lỏi qua những kẽ lá, bao phủ lấy thung lũng và cả ngôi Cổ Miếu hoang tàn. Không khí se lạnh dần, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng của đêm khuya. Lâm Nhất khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng để Tô Mạt Nhi tựa vào vách tường đã sập sệ của miếu. Nàng vẫn còn ngủ say, gương mặt thanh tú, bầu bĩnh ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng rất đỗi bình yên. Hắn nhìn nàng một lát, đôi mắt trầm tư lộ rõ vẻ yêu thương, rồi quay người, bước ra khỏi Cổ Miếu, men theo một con đường mòn nhỏ và khó đi xuống U Cốc gần đó. Tô Mạt Nhi, như có linh cảm, khẽ cựa mình, rồi mở mắt. Nhìn thấy bóng lưng Lâm Nhất khuất dần trong màn sương, nàng vội vàng đứng dậy, lặng lẽ đi theo hắn, bước chân nhẹ tựa lông hồng.

U Cốc sâu thẳm, nơi ánh trăng khó lòng xuyên thấu, chỉ có những đốm sáng lập lòe của đom đóm như những linh hồn nhỏ bé đang dẫn lối. Con đường mòn gập ghềnh, khúc khuỷu, bị che khuất bởi dây leo chằng chịt và cây cối rậm rạp, ít người chú ý đến, càng không phải là nơi mà các tu sĩ đang tranh giành phía trên màng đến. Tiếng nước nhỏ giọt từ những khe đá ẩm ướt vọng lên, đều đặn như tiếng thở của đất trời, hòa cùng tiếng côn trùng đêm tạo nên một sự tĩnh mịch, huyền bí. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi cây cỏ dại đặc trưng của U Cốc càng làm không khí thêm phần ảm đạm. Lâm Nhất dừng lại bên một dòng suối nhỏ, ánh mắt hắn sắc sảo quét qua từng chi tiết của địa hình: hướng gió, các loại cây cỏ mọc ven suối, và cả những dấu vết mờ nhạt của động vật hoang dã. Hắn lắng nghe tiếng gió thì thầm, như đang đọc được những thông điệp vô hình mà tự nhiên muốn truyền tải.

Tô Mạt Nhi đứng cách hắn một quãng, yên lặng theo dõi từng hành động của hắn. Đôi lúc, ánh mắt nàng lộ vẻ thắc mắc khi thấy Lâm Nhất nhìn ngắm những thứ tưởng chừng như vô nghĩa, nhưng nàng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Nàng biết, Lâm Nhất không bao giờ làm điều gì vô ích.

"Huynh định làm gì? Lối này rất khó đi, và nếu họ phát hiện..." Nàng nhỏ giọng thì thầm, lo ngại những tu sĩ kia sẽ phát hiện ra sự hiện diện của họ.

Lâm Nhất không quay lại, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào một vách đá rêu phong. "Ta không trực tiếp can thiệp." Giọng hắn trầm tĩnh, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Ta chỉ 'gợi ý' cho họ con đường của sự sống. Và 'che mắt' những kẻ đang mù quáng vì tham lam." Hắn nói, tay khẽ vuốt ve một cành cây khô bên đường, như đang trò chuyện với nó.

Hắn bắt đầu hành động. Không phải bằng pháp thuật hay thần thông chói lọi, mà bằng sự tinh tế và am hiểu sâu sắc về tự nhiên. Hắn rút ra từ trong tay áo một cành Phù Trần Mộc, vật tùy thân đã gắn bó với hắn từ những ngày đầu ở Huyền Nguyên Quan hoang tàn. Cành Phù Trần Mộc này, tuy chỉ là một vật bình thường, nhưng trong tay Lâm Nhất, nó lại trở thành một công cụ kỳ diệu. Hắn khẽ phẩy Phù Trần Mộc, như đang lắng nghe hơi thở của đất trời, cảm nhận từng luồng gió, từng rung động nhỏ nhất của mặt đất. Hắn uốn một cành cây khô theo một hướng nhất định, dùng một vài viên đá nhỏ để tạo ra một lối đi mờ nhạt. Sau đó, hắn rắc một loại thảo mộc có mùi hương đặc trưng, thoang thoảng như mùi thuốc bắc, vào con đường vừa tạo ra. Mùi hương này, dù nhẹ, nhưng đủ để lấn át những mùi khác, và đủ để dẫn dắt những ai đang hoảng loạn tìm kiếm lối thoát.

"Đạo không ở thần thông, mà ở trong tâm. Thuận theo tự nhiên, dùng trí tuệ mà hành." Lâm Nhất tự nhủ, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. Hắn không tạo ra con đường mới, hắn chỉ "gợi ý" một lối đi vốn đã tồn tại, nhưng bị che lấp bởi sự hỗn loạn và sợ hãi. Hắn tạo ra những tiếng động nhỏ, như tiếng một con thú rừng bị kinh động, ở một hướng khác, xa khỏi lối thoát kia, để đánh lạc hướng những kẻ đang truy lùng. Tất cả những hành động này đều rất tự nhiên, khó nhận ra nếu không chú ý kỹ, và càng không thể bị những tu sĩ đang mải mê tranh giành tài nguyên phát hiện.

Tô Mạt Nhi nhìn hắn, đôi mắt nàng dần dần sáng lên sự thấu hiểu. Nàng không còn thắc mắc, mà chỉ có sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất không muốn trở thành một vị thần cứu thế, không muốn dùng sức mạnh để thay đổi trật tự của hồng trần. Hắn chỉ muốn làm một người dẫn đường, một người gieo mầm chân lý, giúp những con người yếu thế tìm thấy lối đi của riêng mình. Sự tinh tế trong việc sử dụng trí tuệ và hiểu biết tự nhiên của Lâm Nhất, thay vì sức mạnh phép thuật, cho thấy con đường độc đáo của hắn sẽ là một thách thức lớn đối với tư tưởng chủ đạo của thế giới tu tiên, nơi mà sức mạnh là thước đo duy nhất của mọi thứ. Hắn không cần pháp bảo rực rỡ, không cần thần thông kinh thiên động địa. Cái hắn có, là một trái tim nhân ái và một trí tuệ thấu hiểu lẽ tuần hoàn của đất trời, của nhân sinh. Và đó, chính là 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất. Hắn trở về, để lại sau lưng những dấu hiệu vô ngôn, những lời dẫn lối không cần ngôn từ, chỉ cần cảm nhận và tin tưởng.

Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp, chưa kịp xua tan màn sương mù dày đặc bao phủ thung lũng, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã trở lại Cổ Miếu. Ngôi miếu hoang tàn giờ đây như một người chứng kiến lặng lẽ, dõi theo những gì đang diễn ra bên dưới. Không khí vẫn còn se lạnh bởi sương đêm, nhưng đã bớt đi phần nào cái âm u, rùng rợn của đêm tối. Từ đây, họ có thể nhìn rõ hơn cảnh tượng hỗn loạn sau một đêm giao tranh dữ dội.

Thung lũng phía dưới, nơi Linh Thạch Khoáng Mạch tọa lạc, giờ đây là một bãi chiến trường tan hoang. Khói bụi vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với sương mù tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc như một giấc mộng bi thương. Các tu sĩ, những kẻ đã từng hừng hực khí thế tranh giành, giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhiều người bị thương, đang cố gắng thu dọn chiến trường, tìm kiếm những mảnh vỡ pháp bảo còn sót lại, hoặc đơn giản là chăm sóc cho đồng môn của mình. Không còn tiếng gầm thét hay những tia pháp bảo xé toạc không khí, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt và những lời thì thầm đầy oán giận, tiếc nuối. Sự tham lam và dục vọng đã để lại một cái giá đắt, không chỉ là máu xương, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần, là vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ quan sát, không một lời nói. Hắn cảm nhận được mùi máu tanh và linh khí hỗn loạn từ chiến trường vẫn còn vương trong không khí, trộn lẫn với mùi sương đêm và mùi đất ẩm. Nhưng điều khiến hắn chú ý nhất, là những bóng dáng nhỏ bé đang men theo con đường mòn mà hắn đã "gợi ý" trong đêm. Giữa làn sương mù dày đặc, họ không chạy thục mạng trong hoảng loạn, mà đi một cách cẩn trọng, từng bước, từng bước một, như thể có một "bàn tay vô hình" đang dẫn dắt. Đó chính là nhóm dân làng mà hắn đã nhìn thấy đêm qua, những người phàm nhân yếu thế bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành của tiên đạo.

Tô Mạt Nhi, sau một khắc lặng im, bỗng thở phào nhẹ nhõm. Nàng nắm chặt lấy tay Lâm Nhất, bàn tay lạnh buốt của nàng truyền sang hắn một chút hơi ấm của sự bình yên. "Họ... họ đã thoát rồi. Huynh thật là..." Nàng không nói hết câu, nhưng trong đôi mắt to tròn long lanh của nàng, Lâm Nhất thấy rõ sự ngưỡng mộ, sự tin tưởng tuyệt đối, và cả một chút hạnh phúc. Nàng tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận sự ấm áp và bình yên từ người đồng hành.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, không chút kiêu ngạo, chỉ là sự thanh thản từ tận đáy lòng. Ánh mắt hắn hướng về phía sương mù, nơi những bóng dáng nhỏ bé ấy dần biến mất. "Chân lý không cần khoa trương. Lòng thiện lương tự khắc tìm được lối đi." Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng một triết lý sâu sắc. Hắn không cần được ca tụng, không cần được biết đến. Cái hắn làm, là xuất phát từ chân tâm, từ lòng trắc ẩn.

Sự kiện này, một cuộc tranh giành tàn khốc trên quy mô nhỏ, là một hình ảnh thu nhỏ của "Đại Tiên Chiến" đã xảy ra 3000 năm trước, gợi ý rằng những xung đột tương tự, xuất phát từ lòng tham và sự mất cân bằng, vẫn sẽ tiếp diễn ở quy mô lớn hơn với các thế lực như Thiên Đạo Môn. Nhưng cũng chính trong cảnh hỗn loạn ấy, hành động "giúp đỡ vô ngôn" của Lâm Nhất sẽ trở thành nền tảng cho những truyền thuyết về "Đạo sĩ áo vải" không màng danh lợi, thu hút sự chú ý của những người thực sự tìm kiếm chân lý hoặc những kẻ có mục đích khác trong tương lai. Sự tinh tế trong việc sử dụng trí tuệ và hiểu biết tự nhiên của Lâm Nhất, thay vì sức mạnh phép thuật, cho thấy con đường độc đáo của hắn sẽ là một thách thức lớn đối với tư tưởng chủ đạo của thế giới tu tiên.

Nắng bắt đầu lên cao, xua tan dần màn sương mờ ảo. Thung lũng hiện ra rõ nét hơn, vẫn còn ngổn ngang những dấu vết của cuộc chiến. Lâm Nhất đứng dậy, hắn đã cảm thấy một sự thanh thản mới mẻ, một sự kiên định vững chắc hơn trong tâm hồn. Hắn đã thấy rõ hơn con đường mình sẽ đi, một con đường không cần đến sự phù phiếm của tiên đạo, mà chỉ cần chân tâm và trí tuệ. Tô Mạt Nhi cũng đứng dậy theo hắn, bàn tay nàng vẫn nắm chặt tay hắn, truyền cho hắn sự ủng hộ vô điều kiện. Cùng nhau, họ quay lưng lại với cảnh tượng tan hoang phía sau, tiếp tục bước đi trên con đường của mình, con đường vô tận của hồng trần, nơi chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, và trong chính lòng người. Bóng trăng hờ hững đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho ánh dương rực rỡ, soi sáng con đường của một đạo sĩ không màng danh lợi, chỉ tìm kiếm chân đạo trong từng bước chân.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ