Vô tiên chi đạo
Chương 136

Ám Ảnh Quyền Uy: Lã Bất Phàm và Tiếng Kêu Câm Lặng

3405 từ
Mục tiêu: Cho Lâm Nhất vô tình đụng độ Lã Bất Phàm khi hắn đang dùng uy thế áp bức một đệ tử yếu thế, phơi bày sự kiêu ngạo và coi thường người khác của vị thiên tài này.,Khắc họa rõ nét sự kiêu ngạo, tham vọng và sự coi thường đạo đức của Lã Bất Phàm, thiết lập hắn là một đối thủ xứng tầm về mặt tư tưởng và hành động.,Tăng cường sự kiên định của Lâm Nhất vào 'Vô Tiên chi Đạo' khi chứng kiến sự tha hóa của 'tiên đạo' hệ thống, đồng thời thể hiện lòng trắc ẩn và ý chí bảo vệ lẽ phải của hắn.,Đẩy mạnh căng thẳng trong Arc 'Đối Mặt Tiên Môn' bằng cách đưa Lâm Nhất vào một cuộc chạm trán trực diện đầu tiên với Lã Bất Phàm, dù chỉ là một lời nói hoặc hành động nhỏ.,Tiếp tục củng cố chủ đề về sự lặp lại của lịch sử, gợi nhắc đến 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' qua hành vi của Lã Bất Phàm và sự mục ruỗng trong Thiên Đạo Môn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lã Bất Phàm, Lý Nguyên, Thủ Hạ Lã Bất Phàm (Mã Tam), Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn khác
Mood: Tense, indignant, contemplative, resolute
Kết chương: [object Object]

Dưới ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên nền trời đêm, tựa một giọt sương mai cô độc giữa hư vô, Khinh Vân Khách Điếm tĩnh mịch chìm trong giấc ngủ sâu. Dường như cả thế gian cũng đang nín thở, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật. Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ đơn sơ, Lâm Nhất vẫn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm tựa vực thẳm ngàn năm, dõi về phía Thiên Đạo Môn. Những mái ngói xanh biếc, những bức tường đá sừng sững, giờ đây không còn vẻ huyền ảo, linh thiêng của một tông môn tu tiên mà chỉ còn là một khối kiến trúc đồ sộ, lạnh lẽo, nặng trĩu những ám ảnh của quyền lực và dục vọng. Hình ảnh Lý Thanh quỳ gối, đôi mắt tuyệt vọng và lời tuyên án bất công vẫn khắc sâu trong tâm trí hắn, tựa vết sẹo hằn trên linh hồn, không thể nào xóa nhòa. Hắn cảm nhận được sự nhức nhối không chỉ riêng cho Lý Thanh, mà còn cho cả cái thế giới tu tiên đang dần mất đi bản chất cốt lõi, lạc lối giữa mê cung của danh vọng và lợi ích.

Không khí trong phòng trầm lắng đến lạ, chỉ có tiếng thở dài rất khẽ của Lâm Nhất hòa vào tiếng gió đêm mơn man qua khung cửa sổ. Hương gỗ cũ của căn phòng, cùng với mùi thảo mộc thoang thoảng từ túi thơm của Tô Mạt Nhi, tạo nên một không gian quen thuộc, an ủi. Tô Mạt Nhi, với dáng vẻ nhỏ nhắn, khẽ khàng bước đến, bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên vai hắn. Nàng không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ đứng đó, như một cây nến nhỏ thắp sáng trong đêm tối, xua đi phần nào bóng đêm cô độc đang bao trùm tâm trí Lâm Nhất. Sự hiện diện của nàng, dù im lặng, lại là một nguồn sức mạnh vô hình, trấn an hắn giữa dòng xoáy suy tư.

Lâm Nhất khẽ thở dài, giọng nói trầm khẽ, như muốn hòa tan vào tiếng gió đêm: "Thế giới tu tiên này... nơi nào cũng chỉ là lòng tham và quyền lực che mờ lẽ phải. Ta từng nghĩ, tu tiên là tìm kiếm chân lý, là siêu thoát khỏi hồng trần. Nhưng giờ đây, cái hồng trần gian nan ấy lại len lỏi vào tận những nơi được gọi là 'tiên môn' này, bóp méo mọi thứ, khiến cho nhân tâm trở nên đen tối hơn cả những kẻ phàm phu tục tử." Hắn siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận từng nét chữ mờ ảo, từng trang giấy trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với những vết nhơ mà hắn vừa chứng kiến. Trong từng thớ thịt, từng mạch máu, hắn như nghe thấy tiếng vọng của sư phụ về "sự suy tàn của Chân Đạo" và "Đại Tiên Chiến" thuở xưa, một lời cảnh báo không ngừng lặp lại, ám ảnh. Hắn tự hỏi, liệu có phải lịch sử đang tự mình tái diễn, với những bi kịch tương tự, chỉ khác ở thời điểm và nhân vật? Nỗi bất an ấy gặm nhấm tâm can, khiến hắn không thể nào yên lòng.

Tô Mạt Nhi khẽ vuốt ve mái tóc hắn, giọng nói dịu dàng, tựa như dòng suối róc rách giữa đêm khuya, mang theo một chút hơi ấm và hy vọng: "Nhưng Lâm Nhất, huynh đừng vì thế mà nản lòng. Vẫn còn có những người tốt, vẫn còn có những giá trị đáng được trân trọng. Và huynh... huynh vẫn có con đường của mình. Con đường Vô Tiên chi Đạo mà huynh đã lựa chọn, nó không phải để huynh trốn chạy, mà là để huynh tìm thấy chân lý, để huynh giữ vững chân tâm giữa bao sóng gió." Nàng hiểu, Lâm Nhất không phải là người dễ dàng buông bỏ, nhưng những gì hắn chứng kiến đã quá sức chịu đựng đối với một người luôn hướng tới sự thiện lương như hắn. Nàng biết, hắn không cần những lời an ủi sáo rỗng, mà cần một sự khẳng định, một điểm tựa để tiếp tục vững bước.

Lâm Nhất chậm rãi xoay người lại, đối diện với Tô Mạt Nhi. Ánh mắt hắn, dưới ánh trăng mờ, giờ đây không còn vẻ thất vọng đơn thuần, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, một ngọn lửa âm ỉ cháy sâu trong đôi mắt đen láy. "Ta hiểu," hắn khẽ nói, giọng nói tuy trầm nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, tựa như dòng nước ngầm cuộn chảy dưới lớp băng giá, "Con đường này không chỉ là tu thân dưỡng tính cho bản thân ta, mà còn là chống lại sự tha hóa, chống lại những kẻ dùng quyền lực để chà đạp lẽ phải. Để tìm lại 'chân đạo' trong hồng trần gian nan này, ta không thể lùi bước." Hắn biết, sự mục ruỗng sâu sắc của Thiên Đạo Môn từ cấp lãnh đạo sẽ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng hơn, có thể là sự sụp đổ nội bộ hoặc tạo cơ hội cho kẻ thù bên ngoài, như Hắc Y Nhân mà sư phụ hắn đã từng nhắc đến, lợi dụng. Suy nghĩ ấy như một sợi dây vô hình, buộc chặt hắn với một trách nhiệm lớn lao hơn bản thân mình. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ trước những bất công, trước sự mục ruỗng đang gặm nhấm linh hồn của thế giới tu tiên.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng trải dài trên vạn vật, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới, một chân lý mới sẽ được tìm thấy, giữa biển cả hồng trần đầy sóng gió và hỗn loạn này. Lâm Nhất biết, hắn sẽ không thể mãi đứng ngoài cuộc. Sự thất vọng và phẫn nộ này sẽ là động lực để hắn dấn thân sâu hơn, không phải để tranh giành quyền lực hay địa vị, mà để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, để tìm ra con đường chân chính cho riêng mình, và có thể, cho cả thế gian này. Lời thề kiên định của hắn giờ đây càng thêm vững chãi, rằng những cuộc đối đầu tư tưởng và hành động với các thế lực tha hóa trong tương lai là điều không thể tránh khỏi. Hắn sẽ dùng chính con đường Vô Tiên chi Đạo của mình để soi rọi bóng tối, để chứng minh rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Sáng sớm hôm sau, Khinh Vân Khách Điếm bắt đầu nhộn nhịp trở lại. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân trên cầu thang gỗ cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu thoang thoảng, xen lẫn mùi gỗ và khói bếp, lan tỏa khắp sảnh lớn, mang lại một cảm giác ấm cúng, dễ chịu. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi trong một góc khuất, dùng bữa điểm tâm trong sự im lặng nặng nề. Ánh nắng sớm tinh khôi rọi qua khung cửa sổ, dát vàng trên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, nhưng dường như chẳng thể xua tan đi sự u ám đang vương vấn trong lòng Lâm Nhất. Hắn mân mê Kinh Thư Vô Tự, đôi mắt đen láy xa xăm nhìn ra khoảng không, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong những suy tư về phiên tòa bất công ngày hôm qua. Mỗi hạt cơm trắng ngần, mỗi miếng rau xanh non đều như mất đi vị giác, tan biến trong nỗi niềm trĩu nặng. Hắn cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề của một vở kịch lớn, chứng kiến sự trớ trêu của định mệnh và sự tha hóa của lòng người.

"Huynh vẫn còn suy nghĩ về chuyện hôm qua sao?" Tô Mạt Nhi khẽ khàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự lo lắng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Nàng nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bận tâm. "Thiên Đạo Môn... thật khiến người ta thất vọng." Nàng nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, tựa như nỗi xót xa trong lòng.

Lâm Nhất ngước mắt lên, ánh nhìn giao nhau với nàng, rồi lại khẽ lắc đầu, để lộ một nụ cười nhạt nhòa: "Không phải chỉ là thất vọng. Là sự lặp lại. Những gì ta thấy hôm qua, chẳng khác nào một vết nứt nhỏ trong bức tường lớn, báo hiệu sự sụp đổ đã từng diễn ra 3000 năm trước." Giọng hắn trầm lắng, mỗi lời nói đều mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc, tựa như đang lật giở từng trang sử cũ. Hắn nhớ lại những ghi chép trong Kinh Thư Vô Tự về Đại Tiên Chiến, về cách các tông môn hùng mạnh đã tự hủy hoại mình vì tranh giành quyền lực, vì đánh mất chân tâm. "Con người, dù có tu luyện đến cảnh giới nào, nếu không giữ vững đạo tâm, thì vẫn chỉ là những kẻ phàm tục bị dục vọng che mờ." Hắn khẽ thở dài, đặt Kinh Thư Vô Tự xuống bàn, đôi mắt ánh lên một tia quyết đoán. "Chúng ta không thể cứ mãi ngồi đây mà than thở. Ta muốn đi dạo, tìm kiếm câu trả lời cho những hoài nghi đang dâng trào trong lòng. Có lẽ, trong những ngóc ngách của Thiên Đạo Môn, ta sẽ tìm thấy một điều gì đó khác biệt."

Tô Mạt Nhi hiểu ý hắn. Nàng gật đầu, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm. "Được thôi, Lâm Nhất. Ta sẽ đi cùng huynh. Dù có là vực sâu hay biển lửa, ta cũng sẽ không rời huynh nửa bước." Nàng đứng dậy, khoác chiếc áo choàng mỏng, dáng người nhỏ nhắn nhưng kiên định. Cùng nhau, họ rời khỏi Khinh Vân Khách Điếm, bước ra ngoài đón ánh nắng ban mai, bỏ lại sau lưng tiếng ồn ào của quán trọ, hướng về phía Thiên Đạo Môn, nơi những bí ẩn và sự thật trần trụi vẫn đang chờ đợi. Bước chân Lâm Nhất tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá, một quyết tâm không lay chuyển. Hắn muốn tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe, để thấu hiểu sâu sắc hơn cái "hồng trần gian nan" mà sư phụ hắn vẫn thường nhắc đến, để từ đó, tìm ra con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình.

Dưới cái nắng gắt của buổi trưa, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước vào một trong những Huấn Luyện Tràng phụ của Thiên Đạo Môn. Không khí ở đây tuy vẫn sôi động với tiếng hô hào, tiếng binh khí va chạm loảng xoảng của các đệ tử đang luyện tập, nhưng lại có một góc khuất đang diễn ra một cảnh tượng đặc biệt chú ý, thu hút ánh nhìn của nhiều người. Một nhóm đệ tử, đa phần là những kẻ có vẻ ngoài hống hách, kiêu ngạo, đang vây quanh, xì xào bàn tán, nhưng không ai dám lên tiếng can thiệp. Trung tâm của sự chú ý là Lã Bất Phàm, vị thiên tài kiệt xuất của Thiên Đạo Môn, với khí chất cao ngạo, tuấn tú nhưng đầy vẻ khinh thường. Hắn đứng đối diện Lý Nguyên, một đệ tử có vẻ ngoài tiều tụy, gầy gò, đang run rẩy, cúi gằm mặt xuống đất, đôi vai gầy rung lên bần bật như chiếc lá trước gió.

Lã Bất Phàm, với mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường, tay hắn đang nắm giữ một đóa linh thảo nhỏ bé, tươi xanh, tỏa ra một làn linh khí yếu ớt nhưng đầy sức sống. Trang phục lộng lẫy, thêu thùa hoa văn tinh xảo, chất liệu đắt tiền của hắn tương phản gay gắt với đạo bào cũ kỹ, vá víu của Lý Nguyên, như một sự châm biếm trần trụi về khoảng cách địa vị và quyền lực. Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi, giọng nói hùng hồn, dứt khoát, vang vọng khắp Huấn Luyện Tràng, khiến mọi người xung quanh đều phải rùng mình: "Ngươi, một kẻ yếu kém, không xứng đáng có được thứ này. Cầm trong tay chỉ tổ phí hoài linh khí. Chi bằng dâng cho ta, may ra còn được một con đường sống." Ánh mắt hắn quét qua Lý Nguyên, đầy vẻ khinh bỉ, như thể đang nhìn một thứ sâu bọ hèn mọn.

Lý Nguyên ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, đầy vẻ tuyệt vọng và nhục nhã. Giọng hắn run rẩy, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua: "Đây... đây là linh thảo ta vất vả lắm mới tìm được, để cứu mẹ già... Thiếu chủ... xin người..." Mỗi từ thốt ra đều như vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của hắn. Hắn cố gắng vươn tay, muốn giành lại đóa linh thảo, nhưng lại rụt rè, không dám chống đối trước uy thế áp đảo của Lã Bất Phàm. Mùi mồ hôi lạnh toát ra từ người hắn, hòa lẫn với mùi đất và bụi của Huấn Luyện Tràng, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.

Bên cạnh Lã Bất Phàm, Mã Tam, tên thủ hạ với dáng người to lớn, khuôn mặt hung tợn, đôi mắt gian xảo, hống hách bước tới, tay nắm chặt đại đao, lớn tiếng quát tháo, giọng nói thô bạo: "Hừ! Kẻ yếu thì phải biết thân biết phận. Thiếu chủ đã ra tay, ngươi còn dám chối từ sao? Mau dâng linh thảo lên! Nếu không, đừng trách Mã Tam này không khách khí!" Hắn liếc nhìn Lý Nguyên bằng ánh mắt khinh thị, như một con diều hâu nhìn con mồi đã nằm gọn trong móng vuốt. Sự trung thành mù quáng của hắn càng làm tăng thêm áp lực lên Lý Nguyên. Các đệ tử khác đứng xung quanh, không ai dám hó hé nửa lời, chỉ lén lút nhìn Lý Nguyên với ánh mắt vừa thương hại, vừa sợ hãi. Họ biết, chống đối Lã Bất Phàm đồng nghĩa với việc tự chôn vùi tương lai của mình trong Thiên Đạo Môn.

Lã Bất Phàm không thèm đợi Lý Nguyên đáp lời. Một tiếng "phụt" nhẹ vang lên, hắn bóp nát đóa linh thảo xanh biếc trong tay. Những cánh hoa mỏng manh tan biến trong chớp mắt, hóa thành một làn linh khí mỏng manh, yếu ớt, rồi cũng nhanh chóng hòa vào không khí, biến mất tăm. Mùi linh khí thoang thoảng vừa tỏa ra đã bị hủy hoại, tan tác như chính hy vọng của Lý Nguyên. Hắn quăng phần còn lại của linh thảo đã nát bươm xuống đất, giẫm lên, rồi nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ ngạo mạn và tàn nhẫn, không chút vương vấn hối tiếc. "Một kẻ vô dụng như ngươi, dù có linh thảo này cũng chẳng làm nên trò trống gì. Đừng cố chấp những thứ không thuộc về mình." Hắn quay lưng bước đi, không thèm liếc nhìn Lý Nguyên một cái, như thể kẻ vừa bị hắn chà đạp chỉ là một hạt bụi không đáng bận tâm.

Lý Nguyên quỳ sụp xuống đất, đôi vai gầy run lên từng hồi. Hắn cố gắng nhặt nhạnh những tàn dư của đóa linh thảo đã nát bươm, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt gầy gò, hòa lẫn với bụi đất, tạo thành những vệt bùn nhơ nhuốc. Tiếng nức nở nghẹn ngào của hắn, yếu ớt đến thảm thương, như tiếng kêu câm lặng giữa sự thờ ơ của vạn vật. Đám đệ tử xung quanh chỉ dám cúi đầu hoặc lén lút nhìn, không ai dám lên tiếng. Một bầu không khí nặng nề bao trùm lấy Huấn Luyện Tràng, chỉ có tiếng gió mang theo sự im lặng đáng sợ của những người chứng kiến. Sự bất lực và nỗi nhục nhã của Lý Nguyên như một lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng người.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đau lòng ấy. Trong lòng Lâm Nhất, một cỗ lửa giận âm ỉ bùng lên, thiêu đốt từng tế bào. Hắn nhớ lại lời sư phụ về "chân đạo" và sự tha hóa của "tiên đạo", về câu nói "Sức mạnh không phải để chà đạp, mà là để bảo vệ." Lã Bất Phàm, với hành động kiêu ngạo và tàn nhẫn vừa rồi, chính là hiện thân rõ ràng nhất cho sự tha hóa mà hắn đã chiêm nghiệm. Sự việc này tiếp tục củng cố niềm tin của Lâm Nhất rằng 'tiên đạo' hiện tại đang đi vào vết xe đổ của quá khứ, gợi ý một cuộc khủng hoảng lớn sắp đến, một sự lặp lại của 'Đại Tiên Chiến' mà sư phụ hắn đã từng nhắc đến. Hắn siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ bìa sách gỗ lan tỏa, nhưng trong tâm can hắn, một ngọn lửa kiên định đang cháy bùng.

"Sức mạnh không phải để chà đạp, mà là để bảo vệ." Lâm Nhất thì thầm, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ để Tô Mạt Nhi đứng cạnh nghe thấy. Ánh mắt hắn, giờ đây không còn vẻ trầm tư thường ngày, mà ánh lên sự kiên định, pha lẫn một chút khinh thường rõ rệt khi nhìn theo bóng lưng của Lã Bất Phàm đang dần khuất xa.

Tô Mạt Nhi cảm nhận được sự căng thẳng từ Lâm Nhất. Nàng khẽ kéo tay hắn, giọng nói thì thầm đầy lo lắng: "Lâm Nhất, huynh đừng..." Nàng sợ hắn sẽ hành động bộc phát, chọc giận Lã Bất Phàm, kẻ mà nàng biết là một nhân vật không dễ chọc vào. Cái kéo tay của nàng mang theo sự ấm áp, nhưng cũng là một lời cảnh báo thầm lặng.

Lâm Nhất không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt hắn vẫn hướng thẳng vào Lã Bất Phàm. Hắn nhặt một viên đá nhỏ dưới chân, viên đá mang mùi đất và bụi đặc trưng của Huấn Luyện Tràng, rồi ném nhẹ vào một bụi cây gần đó, tạo ra một tiếng động "xào xạc" đủ khiến Lã Bất Phàm phải chú ý. Tiếng động tuy nhỏ, nhưng giữa không gian Huấn Luyện Tràng đang dần chìm vào sự tĩnh lặng sau biến cố, nó lại trở nên rõ ràng đến lạ. Lã Bất Phàm, vốn đang bước đi đầy kiêu hãnh, khẽ khựng lại. Hắn quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như băng quét qua đám đông, rồi dừng lại trên Lâm Nhất. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt hắn, rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự dò xét và một chút gì đó thách thức. Hắn đã nhận diện được Lâm Nhất, kẻ đã từng có một cái nhìn đầy ý tứ về hắn trong Vô Cực Tháp. Mối quan hệ đối địch trực tiếp giữa hai người, dường như, đã được đánh dấu từ khoảnh khắc này. Lâm Nhất, với đạo bào vải thô cũ kỹ, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn nhìn thẳng vào Lã Bất Phàm, không chút nao núng, như một ngọn đèn nhỏ kiên cường giữa bão tố, soi rọi vào cái bóng tối ngạo mạn và tàn nhẫn đang bao trùm. Hắn biết, con đường Vô Tiên chi Đạo của mình sẽ không hề đơn độc, nhưng cũng sẽ đầy rẫy chông gai, và Lã Bất Phàm này, chỉ là một trong số những trở ngại mà hắn sẽ phải đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ