Vô tiên chi đạo
Chương 135

Bản Án Thiên Môn: Khi Lẽ Phải Hóa Tro Tàn

3343 từ
Mục tiêu: Cho Lâm Nhất trực tiếp chứng kiến một vụ án xử lý bất công công khai trong Thiên Đạo Môn, nơi quyền lực và lợi ích che mờ lẽ phải, khiến hắn càng thêm thất vọng sâu sắc về 'tiên đạo' nơi đây.,Làm nổi bật sự đối lập gay gắt giữa lý tưởng công bằng, đạo lý của Lâm Nhất và sự mục ruỗng, tha hóa của hệ thống đại môn phái.,Tăng cường sự kiên định của Lâm Nhất vào 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, đồng thời đẩy mạnh nhận thức về sự nguy hiểm và cần thiết phải hành động để bảo vệ những giá trị chân chính.,Gợi mở những hệ quả xa hơn từ sự suy đồi đạo đức trong Thiên Đạo Môn, tạo tiền đề cho các sự kiện hỗn loạn và âm mưu của Hắc Y Nhân.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Trưởng Lão Cung, Lý Thanh, Trương Hạo, Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn khác
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, thất vọng, phẫn nộ (ẩn giấu), kiên định
Kết chương: [object Object]

Tiếng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, mang theo hơi sương se lạnh của đêm khuya, khẽ lay động tấm rèm vải thô. Ánh trăng vẫn dịu dàng trải dài trên vạn vật, soi rọi căn phòng trọ nhỏ, nơi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang chìm trong những suy tư nặng trĩu. Lời thề kiên định của Lâm Nhất, tuy trầm buồn nhưng vang vọng một sức mạnh khó lay chuyển, vẫn còn đọng lại trong không gian tĩnh mịch. Hắn đã lựa chọn đối mặt, không phải bằng sự hung hãn của cường quyền, mà bằng chính chân tâm và sự thấu hiểu mà con đường Vô Tiên chi Đạo đã hun đúc. Hắn biết, con đường ấy sẽ đầy chông gai, sẽ cô độc, nhưng cũng chính là con đường duy nhất để hắn giữ vững những giá trị mình trân trọng, giữa một thế giới đang dần chìm sâu vào vòng xoáy của dục vọng và tha hóa.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trườn mình qua rặng núi, nhuộm vàng đỉnh Thanh Vân Tông, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi Khinh Vân Khách Điếm. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, không khí trong lành mang theo mùi thanh khiết của linh khí và thoang thoảng hương thảo mộc từ các dược viên trên núi. Họ tản bộ dọc theo những con đường lát đá rêu phong, len lỏi qua các đình viện cổ kính, nơi kiến trúc đá cẩm thạch trắng và gỗ linh mộc quý hiếm hài hòa với thiên nhiên, mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh bình minh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, và cả tiếng chuông chùa ngân nga trầm bổng từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh thanh bình, thoát tục.

Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng giờ đây ẩn chứa một sự cảnh giác, một khao khát tìm hiểu sâu hơn về bản chất thực sự của cái gọi là "tiên môn" này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí nồng đậm bao quanh, một sự đối lập rõ ràng với những gì hắn đã chứng kiến đêm qua. "Thiên Đạo Môn này, bề ngoài tráng lệ, linh khí dồi dào, hẳn là một nơi lý tưởng cho tu sĩ… nhưng càng đẹp đẽ, càng dễ ẩn chứa những vết nứt sâu bên trong," hắn khẽ thì thầm, không phải với Tô Mạt Nhi, mà như tự nói với chính mình, chiêm nghiệm về sự tương phản giữa cảnh vật và lòng người.

Tô Mạt Nhi bước bên cạnh hắn, ánh mắt nàng vẫn giữ vẻ trong sáng, nhưng đôi khi lại ánh lên sự lo lắng. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng ngầm ẩn trong Lâm Nhất, dù hắn không nói ra. Nàng cũng không còn cái vẻ hoạt bát, líu lo như thường ngày, mà trở nên trầm tĩnh hơn, như một con chim non nép mình bên cành cây cổ thụ. Nàng nhìn những đệ tử Thiên Đạo Môn lướt qua, trang phục đạo bào chỉnh tề, khí độ siêu phàm, nhưng đôi khi, nàng vẫn thấy được một ánh mắt vội vàng, một nụ cười gượng gạo, hay một cái cúi đầu đầy ẩn ý, khiến nàng không khỏi rùng mình.

Đột nhiên, một tiếng trống lệnh vang vọng, trầm hùng và dứt khoát, phá tan sự yên tĩnh đang bao trùm. "BÙM! BÙM! BÙM!" Tiếng trống dồn dập, kéo dài, như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả ngọn núi Thanh Vân như chấn động. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đều khẽ giật mình. Tiếng chuông chùa, tiếng chim hót, tiếng suối chảy đều như ngừng bặt, nhường chỗ cho âm thanh uy nghiêm ấy. Các đệ tử đang luyện công, tụng kinh, hay tản bộ đều dừng lại, hướng ánh mắt về phía phát ra âm thanh.

"Là tiếng gì vậy, Lâm Nhất?" Tô Mạt Nhi hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút run rẩy. Nàng nắm chặt vạt áo Lâm Nhất, như tìm kiếm sự an ủi. "Có vẻ là một sự kiện lớn… Hẳn là có chuyện gì đó rất nghiêm trọng."

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tò mò, xen lẫn một dự cảm không lành. Hắn đã nghe thấy những tiếng trống lệnh tương tự trong những lần đi ngang qua các phàm nhân thị trấn, báo hiệu một sự kiện quan trọng, hoặc một bản án đã được định đoạt. "Chúng ta đi xem thử," hắn đáp, giọng trầm ổn nhưng không kém phần kiên quyết. "Có lẽ có thể hiểu thêm về 'thiên đạo' của môn phái này, về cái cách họ vận hành và duy trì 'chính đạo' mà họ vẫn luôn tuyên bố." Hắn không nói thêm, nhưng trong lòng, hắn muốn nhìn rõ hơn, không chỉ là những tranh giành lợi ích ngầm mà còn là cái cách họ đối xử với những kẻ yếu thế, với những lời nói dối mà họ sẵn sàng dựng lên để bảo vệ quyền lợi của mình. Hắn muốn nhìn rõ cái chân tướng của cái "tiên đạo" mà nhiều người vẫn tôn thờ, liệu nó có thực sự là chân lý, hay chỉ là một chiếc áo choàng lộng lẫy che đậy sự thối nát bên trong. Hai người hòa vào dòng người đang hối hả đổ về phía quảng trường lớn nhất của Thiên Đạo Môn, nơi tiếng trống lệnh vẫn còn vang vọng, mang theo một nỗi bất an mơ hồ.

Quảng trường Thiên Đạo Môn, một không gian rộng lớn được lát bằng những phiến đá xanh cổ kính, giờ đây tấp nập những bóng người, chen chúc nhau đứng dưới cái nắng gắt giữa trưa. Không một gợn mây che phủ, ánh mặt trời như muốn thiêu đốt mọi thứ, khiến không khí trở nên oi bức và căng thẳng. Mùi mồ hôi của đám đông hòa lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ những lư hương lớn đặt quanh bệ xét xử, tạo nên một thứ mùi khó tả. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng lẫn trong đám đông đệ tử, cố gắng nhìn rõ hơn quang cảnh phía trước.

Trên một bệ cao, được đẽo gọt từ đá cẩm thạch trắng, Trưởng Lão Cung uy nghiêm ngồi giữa, hai bên là vài vị trưởng lão khác và một số chấp sự. Khuôn mặt Trưởng Lão Cung lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, quét qua đám đông, khiến ai nấy đều phải cúi đầu. Hắn mặc đạo bào màu xanh thẫm, thêu chỉ vàng lấp lánh, toát lên vẻ quyền thế và bất khả xâm phạm. Tiếng gõ lệnh của hắn vang lên khô khốc, như những tiếng gõ vào trái tim đang đập loạn của Lý Thanh, kẻ đang quỳ gục dưới bệ.

Lý Thanh, một đệ tử cấp thấp, thân hình gầy yếu, xanh xao, trang phục đạo bào cũ kỹ có vài chỗ vá víu, giờ đây đang run rẩy như cành cây trước gió. Đôi mắt hắn thất thần, vô vọng nhìn vào khoảng không, mồ hôi lạnh túa ra trên vầng trán. Hắn đã bị trói chặt bởi xích sắt phong linh, khiến tu vi không thể vận chuyển, chỉ còn là một phàm nhân yếu ớt. Ánh mắt hắn, dù đầy sợ hãi, vẫn ánh lên một tia cầu khẩn, một niềm tin mong manh vào sự công bằng. Nhưng trong đám đông im lặng, những tia hy vọng ấy dường như bị nuốt chửng.

Đối diện với Lý Thanh là Trương Hạo, một đệ tử ngoại môn nhưng có bối cảnh không tầm thường, với vẻ ngoài cường tráng, trang phục mới mẻ, sạch sẽ. Hắn đứng thẳng, ngực ưỡn ra, vẻ mặt kiêu ngạo, đầy đắc ý. Đôi mắt sắc bén của hắn quét qua Lý Thanh với vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn hùng hồn cáo buộc: "Hắn, Lý Thanh, đã dám cả gan trộm linh dược 'Tử Vân Thảo' của ta! Tử Vân Thảo là linh dược quý hiếm, ta đã hao tốn bao công sức mới có được, nay lại bị kẻ tiểu nhân này trộm mất! Bằng chứng là nhân chứng X đã thấy hắn lảng vảng gần dược viên của ta vào đêm đó! Hắn không có năng lực tu luyện cao thâm, lại thường xuyên lui tới khu vực cấm địa dược viên, rõ ràng là có ý đồ xấu, muốn trộm linh dược để đổi lấy lợi lộc!" Giọng Trương Hạo vang dội, đầy tự tin, như đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Lý Thanh ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt, môi khô khốc. Hắn cố gắng biện minh, giọng nói yếu ớt, run rẩy: "Không... không phải ta! Ta chỉ đi ngang qua đó... Đêm đó ta bị đau bụng, nên mới đi ra ngoài tìm chút thảo dược dại gần đó... Ta có thể thề... Ta không dám... không dám động vào Tử Vân Thảo của Trương sư huynh dù chỉ một ngọn cỏ!" Nhưng lời biện bạch của hắn lạc lõng giữa quảng trường rộng lớn, như tiếng muỗi kêu trong đêm đông. Hắn cố gắng nhìn về phía một vài đệ tử cấp thấp khác, những người có thể đã nhìn thấy hắn, nhưng họ đều cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt cầu cứu của hắn. Những lời khai của "nhân chứng X" và vài đệ tử khác, vốn là bạn thân của Trương Hạo, đã bị bóp méo, hoặc bị dọa sợ mà im lặng, giờ đây trở thành những chiếc đinh đóng chặt vào số phận Lý Thanh.

Trưởng Lão Cung chỉ lắng nghe một cách hời hợt, đôi khi nhắm mắt lại, như thể đã quá nhàm chán với những lời lẽ ấy. Hắn liên tục ngắt lời Lý Thanh, không cho hắn cơ hội giải thích tường tận. "Lời thề suông vô ích," Trưởng Lão Cung lạnh lùng phán, giọng nói không chút cảm xúc. "Thiên Đạo Môn chúng ta hành sự theo quy tắc, theo bằng chứng. Bằng chứng rõ ràng, nhân chứng xác thực. Lý Thanh, ngươi có gì để biện hộ cho hành vi của mình ngoài những lời bao biện vô căn cứ?" Ánh mắt hắn sắc lạnh, không chút dung thứ, như đã định sẵn bản án từ trước.

Lâm Nhất đứng trong đám đông, tận mắt chứng kiến toàn bộ màn kịch này. Một cảm giác chua xót, thất vọng dâng trào trong lòng hắn. Hắn khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Rõ ràng là oan uổng..." hắn thì thầm khẽ với Tô Mạt Nhi, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. "Bằng chứng đó quá sơ sài, lời khai của cái gọi là 'nhân chứng' thì đầy kẽ hở, lời biện minh của Lý Thanh lại không được xem xét kỹ lưỡng... Tại sao không ai nhìn thấy? Không ai dám lên tiếng sao?" Hắn không thể tin vào mắt mình, một môn phái tự xưng là "chính đạo", là nơi tu luyện tinh hoa của trời đất, lại có thể xử án một cách vô lý, bất công đến vậy. Hắn nhìn quanh, những khuôn mặt trong đám đông đều cúi gằm, ánh mắt sợ hãi, thờ ơ, hoặc thậm chí là hả hê.

Tô Mạt Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất, bàn tay nàng lạnh toát, run rẩy. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đầy nước mắt. "Lâm Nhất, ta sợ... Ta sợ cái thế giới này quá... Nó không giống như những gì chúng ta vẫn nghĩ..." Nàng cảm nhận được sự bất lực, sự tàn nhẫn đang bao trùm. Cái cảm giác lạnh lẽo của đá lát dưới chân, sự khô khan của không khí căng thẳng, và cả mùi hương trầm nghi ngút từ bệ xét xử, tất cả đều trở thành một gánh nặng đè nén lên tâm hồn non nớt của nàng.

Trưởng Lão Cung không đợi thêm lời nào từ Lý Thanh. Hắn gõ mạnh lệnh bài xuống bàn đá, tiếng "CỐC!" vang dội, dứt khoát như một tiếng sấm sét. "Lý Thanh," hắn tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, "với tội danh trộm cắp linh dược quý hiếm, vi phạm môn quy nghiêm trọng, lại còn ngoan cố không nhận tội, ta tuyên bố: Phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi Thiên Đạo Môn, và giam vào Thiên Lao ba mươi năm để răn đe!"

Bản án vừa dứt, Lý Thanh như bị một luồng điện giật ngang. Đôi mắt hắn mở to, ánh sáng cuối cùng trong đó vụt tắt. Hắn không kịp thốt lên lời nào, chỉ khẽ rên một tiếng đau đớn rồi ngất lịm, gục xuống nền đá lạnh lẽo. Các chấp sự lập tức tiến đến, gỡ bỏ xích sắt, nhưng không phải để giải thoát, mà là để thi triển phép thuật phế bỏ tu vi. Một luồng linh lực mạnh mẽ quét qua Lý Thanh, khiến thân thể hắn co giật dữ dội. Linh khí quanh hắn tan biến, như những sợi mây mỏng manh bị gió cuốn đi. Từ nay, hắn không còn là một tu sĩ, mà chỉ là một phàm nhân yếu ớt, không thể chống chọi với ba mươi năm trong Thiên Lao.

Đám đông xì xào, nhưng chỉ là những tiếng thì thầm nhỏ bé, nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt lạnh lùng của các chấp sự. Không một ai dám phản đối công khai, không một ai dám đứng ra bênh vực cho Lý Thanh. Sợ hãi, thờ ơ, và cả sự đồng tình với kẻ mạnh đã biến những người chứng kiến thành những pho tượng vô cảm. Lâm Nhất đứng lặng người, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một cơn sóng ngầm của sự phẫn nộ và thất vọng. Cảnh tượng này không chỉ là một bản án oan uổng cho một đệ tử yếu thế, mà còn là bản án cho cái gọi là "tiên đạo" của Thiên Đạo Môn, bản án cho sự mục ruỗng đã ăn sâu vào cốt lõi của họ. Cái chân tâm của hắn, tuy đã kiên định, nhưng vẫn bị rung chuyển dữ dội trước sự tàn nhẫn và vô lý đến tột cùng này.

Khi đêm về, ánh trăng bạc treo cao trên bầu trời, như một vầng ngọc cô đơn giữa biển cả sao trời. Gió đêm mơn man qua những tán cây, mang theo tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Trong căn phòng trọ của Khinh Vân Khách Điếm, Lâm Nhất ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Thiên Đạo Môn ẩn hiện trong màn đêm, giờ đây chỉ còn là một khối kiến trúc đồ sộ, lạnh lẽo, chứ không còn vẻ huyền ảo như ban ngày. Sự bất công vừa chứng kiến đã khắc sâu vào tâm trí hắn, như một vết sẹo khó phai, lặp lại những lời cảnh báo của sư phụ về "sự suy tàn của Chân Đạo" và "Đại Tiên Chiến" thuở xưa. Hắn cảm nhận được sự nhức nhối trong lòng, một nỗi đau không chỉ cho Lý Thanh, mà còn cho cả cái thế giới tu tiên đang dần mất đi bản chất của nó.

Không khí trong phòng trầm lắng, chỉ có tiếng thở dài của Lâm Nhất và tiếng gió đêm lướt qua. Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng bước đến bên hắn, đặt tay lên vai hắn. Bàn tay nàng ấm áp, truyền một chút hơi ấm vào trái tim đang lạnh giá của Lâm Nhất. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, như một cây nến nhỏ thắp sáng trong đêm tối, xua đi phần nào bóng đêm cô độc đang bao trùm hắn. Mùi gỗ cũ của phòng trọ, mùi hương thoang thoảng của thảo mộc từ túi thơm của Tô Mạt Nhi, tất cả đều trở nên quen thuộc, an ủi.

Lâm Nhất khẽ thở dài, giọng nói trầm khẽ, như muốn hòa vào tiếng gió: "Thế giới tu tiên này... nơi nào cũng chỉ là lòng tham và quyền lực che mờ lẽ phải. Ta từng nghĩ, tu tiên là tìm kiếm chân lý, là siêu thoát khỏi hồng trần. Nhưng giờ đây, cái hồng trần gian nan ấy lại len lỏi vào tận những nơi được gọi là 'tiên môn' này, bóp méo mọi thứ, khiến cho nhân tâm trở nên đen tối hơn cả những kẻ phàm phu tục tử." Hắn siết chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận từng nét chữ mờ ảo, từng trang giấy trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với những vết nhơ mà hắn vừa chứng kiến.

Tô Mạt Nhi khẽ vuốt ve mái tóc hắn, giọng nói dịu dàng, tựa như dòng suối róc rách giữa đêm khuya: "Nhưng Lâm Nhất, huynh đừng vì thế mà nản lòng. Vẫn còn có những người tốt, vẫn còn có những giá trị đáng được trân trọng. Và huynh... huynh vẫn có con đường của mình. Con đường Vô Tiên chi Đạo mà huynh đã lựa chọn, nó không phải để huynh trốn chạy, mà là để huynh tìm thấy chân lý, để huynh giữ vững chân tâm giữa bao sóng gió." Nàng hiểu, Lâm Nhất không phải là người dễ dàng buông bỏ, nhưng những gì hắn chứng kiến đã quá sức chịu đựng đối với một người luôn hướng tới sự thiện lương như hắn.

Lâm Nhất chậm rãi xoay người lại, đối diện với Tô Mạt Nhi. Ánh mắt hắn, dưới ánh trăng mờ, giờ đây không còn vẻ thất vọng đơn thuần, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, một ngọn lửa âm ỉ cháy sâu trong đôi mắt đen láy. "Ta hiểu," hắn khẽ nói, giọng nói tuy trầm nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, "Con đường này không chỉ là tu thân dưỡng tính cho bản thân ta, mà còn là chống lại sự tha hóa, chống lại những kẻ dùng quyền lực để chà đạp lẽ phải. Để tìm lại 'chân đạo' trong hồng trần gian nan này, ta không thể lùi bước." Hắn biết, sự mục ruỗng sâu sắc của Thiên Đạo Môn từ cấp lãnh đạo sẽ dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng hơn, có thể là sự sụp đổ nội bộ hoặc tạo cơ hội cho kẻ thù bên ngoài, như Hắc Y Nhân mà sư phụ hắn đã từng nhắc đến, lợi dụng.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng trải dài trên vạn vật, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới, một chân lý mới sẽ được tìm thấy, giữa biển cả hồng trần đầy sóng gió và hỗn loạn này. Lâm Nhất biết, hắn sẽ không thể mãi đứng ngoài cuộc. Sự thất vọng và phẫn nộ này sẽ là động lực để hắn dấn thân sâu hơn, không phải để tranh giành quyền lực hay địa vị, mà để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, để tìm ra con đường chân chính cho riêng mình, và có thể, cho cả thế gian này. Lời thề kiên định của hắn giờ đây càng thêm vững chãi, rằng những cuộc đối đầu tư tưởng và hành động với các thế lực tha hóa trong tương lai là điều không thể tránh khỏi. Hắn sẽ dùng chính con đường Vô Tiên chi Đạo của mình để soi rọi bóng tối, để chứng minh rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ