Sau cái đêm định mệnh ở Quảng Trường Thiên Đạo Môn, khi lời thách thức ngạo mạn của Lã Bất Phàm còn vương vấn trong không gian như một lời nguyền rủa, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã quay trở về Khinh Vân Khách Điếm. Nơi đây, dù chỉ là một góc nhỏ giữa chốn hồng trần phồn hoa, vẫn mang đến một chút bình yên giả tạo, một nơi chốn để trú ngụ khỏi bão táp sắp ập đến.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của buổi ban mai len lỏi qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà. Tiết trời mát mẻ, mang theo hơi sương đêm còn đọng lại trên mái ngói xanh rêu, thổi một làn gió nhẹ vào căn phòng nhỏ, xua đi chút u ám còn vương vấn từ đêm trước. Trong căn phòng trọ đơn sơ nhưng sạch sẽ, mùi thức ăn mới nấu từ dưới bếp bay lên thoang thoảng, hòa lẫn với mùi gỗ mục và chút hương khói bếp quen thuộc, tạo nên một cảm giác ấm cúng, thân thuộc đến lạ. Tiếng trò chuyện rôm rả của khách trọ từ sảnh dưới vọng lên, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng bước chân lạch cạch trên cầu thang gỗ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, nhưng lại không thể xoa dịu được nỗi bất an đang dâng trào trong lòng Tô Mạt Nhi.
Nàng ngồi đối diện Lâm Nhất, ánh mắt to tròn long lanh không rời khỏi khuôn mặt thư sinh trầm tĩnh của hắn. Trên chiếc bàn gỗ sờn cũ giữa hai người, một phong thư được niêm phong cẩn thận, khắc hình hoa văn tinh xảo của Thiên Đạo Môn, nằm lặng lẽ như một lời phán quyết. Đó là thư mời luận đạo từ Thiên Đạo Môn, một lời thách thức công khai, không thể chối từ. Tô Mạt Nhi đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào phong thư, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp giấy, lòng quặn thắt lại. Nàng biết rõ, đây không chỉ là một cuộc luận bàn thông thường, mà là một trận chiến giữa hai tư tưởng, một cuộc đối đầu không khoan nhượng mà Lã Bất Phàm đã chuẩn bị kỹ lưỡng để hạ nhục Lâm Nhất.
"Lâm Nhất, huynh đừng đi mà!" Giọng Tô Mạt Nhi khẽ run lên, mang theo nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của Lâm Nhất, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn cầu khẩn. "Hắn rõ ràng muốn làm khó huynh, muốn dùng uy thế của Thiên Đạo Môn để chèn ép huynh. Huynh biết mà, hắn... hắn không phải là một người dễ đối phó. Huynh đã thấy hắn ra tay với Lý Nguyên rồi đó, sao huynh còn có thể..."
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa muôn vàn suy tư. Hắn nhẹ nhàng vỗ về bàn tay nàng, giọng nói ôn hòa, trầm ấm, nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Ta không thể tránh né mãi, Mạt Nhi. Đây không chỉ là chuyện của riêng ta, mà còn là chuyện của 'đạo'." Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc. "Lã Bất Phàm, kẻ có dã tâm lớn như vậy, chắc chắn không chỉ muốn hạ nhục ta. Hắn muốn củng cố quyền uy của mình, muốn dập tắt mọi ý niệm khác biệt, mọi con đường 'tiên đạo' không phục tùng hắn. Và hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để đạt được điều đó."
Tô Mạt Nhi cúi đầu, mái tóc đen mượt mà xõa xuống che đi đôi mắt đang đỏ hoe. Nàng hiểu những gì Lâm Nhất nói, nhưng lòng vẫn không cam. "Nhưng... huynh làm sao có thể đối đầu với cả Thiên Đạo Môn chứ? Họ có hàng vạn đệ tử, có vô số cao thủ, còn có cả những vị trưởng lão quyền uy... Huynh chỉ có một mình, Lâm Nhất à!"
Lâm Nhất khẽ lắc đầu. "Không, Mạt Nhi. Ta không hề đơn độc. 'Vô Tiên chi Đạo' không phải là con đường của riêng ta, mà là con đường của những người đã từng nếm trải cay đắng của hồng trần, đã từng chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh, về sự thiện ác luân hồi. 'Tiên đạo tại tâm', Mạt Nhi. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần." Hắn khẽ thở dài, trong lòng vang vọng lời lẽ của Lã Bất Phàm từ đêm trước: "Ngươi sẽ sớm hiểu thôi, tiểu đạo sĩ." Hắn hiểu, lời nói đó không chỉ là một lời đe dọa, mà là một lời hứa, một lời tuyên chiến. Hắn biết, Lã Bất Phàm sẽ không dừng lại cho đến khi hắn hoàn toàn bị khuất phục, bị dẫm đạp dưới chân.
Bàn tay Lâm Nhất vuốt nhẹ lên cuốn Kinh Thư Vô Tự đặt trên bàn. Bìa sách đã sờn cũ, không một nét chữ, nhưng lại ẩn chứa cả một biển trời triết lý, một con đường mà hắn đã kiên định lựa chọn. Hắn đặt nó xuống bàn, ánh mắt đen láy giờ đây kiên định hơn bao giờ hết. Hắn không tìm kiếm sức mạnh để thống trị, cũng không truy cầu danh vọng để vinh hiển. Hắn chỉ muốn tìm ra ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của con đường tu thân, và bảo vệ những giá trị mà hắn tin là đúng đắn. Tô Mạt Nhi nắm chặt tay hắn, cảm nhận được sự ấm áp và kiên cường từ hắn truyền sang. Nàng biết, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù cho số phận có đưa họ đến đâu, nàng cũng sẽ luôn ở bên hắn, tin tưởng vào hắn. Bởi vì, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tình cảm giữa họ, chính là một phần của cái 'đạo' mà Lâm Nhất đang theo đuổi.
***
Khi ánh dương lên tới đỉnh đầu, rọi những tia nắng chói chang xuống nhân gian, Quảng Trường Thiên Đạo Môn đã chật kín người. Nơi đây, vốn dĩ đã sầm uất và náo nhiệt quanh năm, nay lại càng thêm đông đúc, tấp nập bởi sự kiện luận đạo hiếm có. Khắp quảng trường rộng lớn, tiếng người xôn xao bàn tán, tiếng bước chân lạo xạo trên nền đá xanh, tiếng gió nhẹ lướt qua những lá cờ phướn đủ màu sắc treo cao, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy hiếu kỳ. Mùi hương liệu quý giá từ các vị khách mời danh giá hòa lẫn với mùi khói trầm hương từ các lư hương lớn, cùng với chút mùi mồ hôi của đám đông và mùi thức ăn từ những quầy hàng rong gần đó, tạo nên một hỗn hợp hương vị đặc trưng của một đại môn phái phồn thịnh.
Chính giữa quảng trường, một khán đài lớn được dựng lên hết sức công phu và xa hoa. Những cột trụ chạm khắc rồng phượng uốn lượn, mái ngói lưu ly óng ánh phản chiếu ánh nắng chói chang, tạo nên một vẻ quyền quý và uy nghiêm đến choáng ngợp. Phía trên khán đài, những ghế ngồi dành cho các trưởng lão, hộ pháp của Thiên Đạo Môn được bài trí trang trọng, bọc gấm thêu kim tuyến. Phía dưới, hàng ngàn đệ tử Thiên Đạo Môn đứng ngồi chật kín, ánh mắt đều đổ dồn về phía trung tâm. Họ là những người trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng có những ánh mắt già dặn, khắc khổ của những vị trưởng bối, tất cả đều mang trong mình sự tò mò, chờ đợi một cuộc đối đầu tư tưởng có một không hai.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ một tòa tháp cổ kính trong Thiên Đạo Môn, báo hiệu giờ lành đã tới. Từ phía Đông của quảng trường, một đoàn người hùng hậu tiến đến. Dẫn đầu là Lã Bất Phàm, thân hình cao ráo, khí chất ngút trời, bước đi dứt khoát, mạnh mẽ, như thể mỗi bước chân đều giẫm lên uy quyền của Thiên Đạo Môn. Hắn vận một bộ đạo bào lộng lẫy, thêu rồng vàng tinh xảo trên nền vải gấm tím thẫm, ánh nắng chói chang phản chiếu lên từng đường kim mũi chỉ, khiến hắn càng thêm nổi bật. Khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh của hắn hơi ngẩng cao, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo, ẩn chứa tham vọng và sự khinh thường, quét qua đám đông như một vị vua đang duyệt binh. Hàng ngàn ánh mắt ngưỡng mộ và kiêng nể đều đổ dồn về hắn, không ít nữ đệ tử thầm thì xuýt xoa, không ít nam đệ tử lộ rõ vẻ ghen tị và kính phục.
Theo sau Lã Bất Phàm là Mã Tam, thủ hạ trung thành với dáng người to lớn, khuôn mặt hung tợn, mặc áo giáp đen, tay lăm lăm đại đao, bước đi hùng hổ, như một thần hộ vệ đầy uy hiếp. Hắn liếc mắt khinh miệt về phía đám đông, rồi dừng lại ở một góc khuất, nơi Lý Nguyên đang đứng nép mình trong đám đệ tử yếu thế. Lý Nguyên, với vẻ ngoài thất vọng và tự ti, cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của Mã Tam. Tuy nhiên, trong sâu thẳm đôi mắt hắn, vẫn còn một tia hy vọng mong manh, một niềm tin mơ hồ vào một điều gì đó khác biệt, điều mà Lâm Nhất đã gieo vào lòng hắn đêm qua.
Lã Bất Phàm bước lên khán đài, đứng sừng sững giữa trung tâm, như một pho tượng sống của quyền lực và sự kiêu ngạo. Hắn đưa mắt quét một lượt qua đám đông, rồi ánh mắt sắc lạnh ấy dừng lại ở một vị trí không quá nổi bật, nơi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi vừa lặng lẽ tiến vào. Lâm Nhất, với đạo bào vải thô cũ kỹ, gầy gò nhưng thanh thoát, đứng đó như một cây tùng bách giữa rừng phong ba bão táp. Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi khẽ rụt rè, nàng nắm chặt lấy tà áo của Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng khôn nguôi, nhưng vẫn kiên cường đứng bên cạnh hắn.
Lã Bất Phàm khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên trên môi, như thể hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay. Hắn đưa tay ra hiệu cho đám đông im lặng, và ngay lập tức, quảng trường trở nên tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ còn tiếng gió nhẹ vờn qua những lá cờ.
"Chư vị đệ tử, chư vị trưởng lão, cùng các vị khách quý!" Giọng Lã Bất Phàm vang vọng, hùng hồn và dứt khoát, mang theo một áp lực vô hình, xuyên thấu không gian. "Hôm nay, ta mời các vị đến đây để cùng luận bàn về 'chân lý' của tiên đạo, về con đường dẫn đến trường sinh và sức mạnh tối thượng." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén đảo qua một lượt, rồi cố ý dừng lại ở Lâm Nhất. "Trong thế giới tu tiên đầy khắc nghiệt này, nơi kẻ mạnh được tôn vinh, kẻ yếu bị đào thải, liệu có còn chỗ cho những thứ gọi là 'tâm linh', 'tình cảm', hay những lời lẽ 'vô tiên' hão huyền, tự huyễn hoặc bản thân để che giấu sự bất lực của kẻ yếu kém chăng?"
Lời lẽ của Lã Bất Phàm như những mũi tên sắc nhọn, không chỉ nhắm thẳng vào Lâm Nhất mà còn gián tiếp châm biếm Lý Nguyên, kẻ đang cúi gằm mặt trong đám đông. Hắn muốn chứng minh rằng, trong con đường tu tiên, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý, còn những thứ khác, đều là phù phiếm, là yếu đuối. "Ta sẽ chứng minh, kẻ yếu thì vĩnh viễn là kẻ yếu! Và chỉ có sức mạnh, mới có thể bảo vệ được cái gọi là 'chân đạo' của các ngươi!" Hắn tuyên bố, giọng nói vang dội như tiếng sấm rền, khiến cả quảng trường phải rúng động, ánh mắt của hắn vẫn không rời Lâm Nhất, như muốn xuyên thủng tâm can của tiểu đạo sĩ.
***
Ánh nắng chói chang ban trưa dần dịu đi, nhường chỗ cho những tia nắng vàng úa của buổi chiều tà. Trên khán đài rộng lớn của Quảng Trường Thiên Đạo Môn, bầu không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng bàn tán xôn xao đã hoàn toàn im bặt, thay vào đó là sự im lặng đầy chờ đợi, chỉ còn nghe thấy tiếng gió nhẹ mang theo mùi trầm hương thoang thoảng cùng linh khí nồng đậm từ các tu sĩ đang tản mát khắp nơi.
Lã Bất Phàm kết thúc bài hùng biện của mình, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo, nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Khuôn mặt tuấn tú của hắn, giờ đây được bao phủ bởi một vẻ kiêu ngạo tột độ, phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. Bộ đạo bào thêu rồng vàng của hắn lấp lánh dưới ánh chiều tà, càng tôn lên vẻ quyền quý, uy nghiêm.
"Tiểu đạo sĩ," Lã Bất Phàm cất giọng, trầm thấp nhưng đầy uy lực, từng lời như búa tạ giáng xuống không gian. "Ngươi nói 'vô tiên', ngươi nói 'tu thân dưỡng tính'. Ngươi tin vào những thứ gọi là 'lòng trắc ẩn', 'ý chí kiên cường', và 'không bị tha hóa bởi danh vọng'. Vậy ta hỏi ngươi, khi sinh linh gặp nạn, khi cường quyền áp bức, khi kẻ mạnh dùng vũ lực cướ đoạt mọi thứ của kẻ yếu, cái 'đạo' của ngươi có thể làm gì? Hay chỉ là những lời trống rỗng của kẻ yếu kém, tự huyễn hoặc mình để che giấu sự bất lực?" Hắn khẽ nhếch mép, ánh mắt tràn ngập sự khinh miệt, cố ý dùng Lý Nguyên làm ví dụ, như một vết dao cứa vào vết thương lòng của tiểu đệ tử kia. "Ngươi đã thấy Lý Nguyên kia rồi đó, cái 'đạo' của hắn đã bảo vệ được tài vật của hắn sao? Cái 'đạo' của ngươi, liệu có thể bảo vệ được bất cứ ai, hay bất cứ điều gì trong thế giới tu tiên tàn khốc này?"
Lời lẽ của Lã Bất Phàm đầy mỉa mai, không chỉ công kích Lâm Nhất mà còn gián tiếp sỉ nhục những kẻ yếu kém, những người không có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình. Hắn muốn dùng sự thật trần trụi của thế giới tu tiên để đập tan cái gọi là 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất.
Trong khoảnh khắc đó, một áp lực vô hình từ Lã Bất Phàm bỗng nhiên lan tỏa khắp khán đài, nhẹ nhàng nhưng đủ để những đệ tử yếu hơn phải run rẩy, những vị trưởng lão cũng phải nheo mắt nhìn. Đó là uy áp của một thiên tài tu luyện, của một kẻ đứng trên đỉnh cao của Thiên Đạo Môn, một sự phô trương sức mạnh không lời. Tuy nhiên, Lâm Nhất vẫn đứng vững, không hề nao núng, không chút lùi bước. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, sâu thẳm và kiên định. Bộ đạo bào vải thô cũ kỹ của hắn, đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy của Lã Bất Phàm, nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát, bình dị đến lạ thường, như một ngọn đèn nhỏ kiên cường giữa bão tố, soi rọi vào cái bóng tối ngạo mạn và tàn nhẫn đang bao trùm lấy Thiên Đạo Môn.
Lâm Nhất chậm rãi bước lên phía trước, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng vững chãi, không hề bị ảnh hưởng bởi uy áp của Lã Bất Phàm. Hắn đứng đối diện Lã Bất Phàm, khoảng cách giữa hai người dường như vô cùng ngắn ngủi, nhưng lại là một vực thẳm ngăn cách hai triết lý sống, hai con đường 'tiên đạo' hoàn toàn khác biệt. Khuôn mặt thư sinh của hắn không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một vẻ kiên định không thể lay chuyển.
"Sức mạnh không phải là tất cả," Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa, không quá lớn, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. "Chân đạo nằm ở sự thấu hiểu, ở lòng trắc ẩn, ở ý chí kiên cường không bị tha hóa bởi danh vọng. Nó nằm ở khả năng nhìn thấu bản chất của vạn vật, ở sự cảm thông trước khổ đau của nhân thế."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở Lý Nguyên, người đang ngước nhìn hắn với đôi mắt đầy hy vọng. "Một hạt giống nhỏ, dù yếu ớt đến mấy, vẫn có thể lớn thành cây đại thụ, miễn là nó giữ được cái 'gốc' của mình, cái 'gốc' của sự sống, của ý chí vươn lên, của sự lương thiện. Tiên đạo không phải là đoạt lấy, không phải là chèn ép, mà là tu dưỡng, là vun đắp, là bảo vệ." Lâm Nhất không trực tiếp phản bác Lã Bất Phàm mà nâng tầm vấn đề lên, nói về gốc rễ của 'đạo', về ý nghĩa sâu xa của sự tồn tại. Hắn không nói về quyền lực, mà nói về sự bền vững, về giá trị vĩnh cửu.
Những lời lẽ của Lâm Nhất, dù trầm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, khiến không ít người phải suy ngẫm. Lã Bất Phàm khẽ cau mày, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ khinh thường. Hắn không ngờ Lâm Nhất lại không trực tiếp đối đầu với hắn, mà lại dùng những lời lẽ triết lý sâu sắc đến vậy. Hắn cảm thấy bị thách thức, bị chọc tức bởi sự bình thản của tiểu đạo sĩ này.
Trong đám đông, Lý Nguyên ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ngấn lệ, một dòng nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Trong lời nói của Lâm Nhất, hắn tìm thấy sự đồng cảm, sự thấu hiểu cho nỗi đau của mình, và một tia hy vọng mới, một con đường khác để tồn tại, không cần phải cúi đầu trước cường quyền. Một số đệ tử Thiên Đạo Môn khác, những người vốn chỉ biết đến tu luyện và tranh giành, cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt lộ rõ vẻ băn khoăn, hoài nghi về những gì họ đã tin tưởng bấy lâu nay. Những lời của Lâm Nhất, như những hạt mầm nhỏ, đã được gieo vào mảnh đất màu mỡ của những tâm hồn đang bối rối.
Lã Bất Phàm không nói gì, chỉ nhìn Lâm Nhất, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi quay người, bước xuống khán đài. Dù không nói ra, nhưng trong sâu thẳm lòng hắn, Lã Bất Phàm hiểu rằng, cuộc luận đạo này chưa kết thúc. Hắn sẽ không từ bỏ ý định 'chứng minh' Lâm Nhất sai bằng hành động. Cái tên 'tiểu đạo sĩ' này, với cái gọi là 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn, đã khơi dậy một sự hứng thú kỳ lạ, một sự thách thức mà hắn chưa từng gặp phải.
Lâm Nhất vẫn đứng đó, trầm tĩnh như ban đầu, ánh mắt nhìn theo bóng Lã Bất Phàm khuất dần vào đám đông. Cuộc đối đầu này, không chỉ là sự va chạm giữa hai cá nhân, mà còn là sự đối đầu giữa hai triết lý sống, hai con đường "tiên đạo" hoàn toàn khác biệt. Lã Bất Phàm, kẻ đại diện cho quyền lực và sự tha hóa, đã chính thức nhận ra Lâm Nhất, kẻ đại diện cho chân lý và đạo lý. Một cuộc đối đầu lớn hơn, không chỉ dừng lại ở lời nói, dường như đã được định đoạt từ khoảnh khắc này, báo hiệu một tương lai đầy biến động cho Thiên Đạo Môn và cả thế giới tu tiên, một tương lai mà những Hắc Y Nhân bí ẩn có thể đang rình rập để lợi dụng sự hỗn loạn này.
Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất biết, con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn sẽ còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn tin vào sự kiên cường của hạt giống, vào sức mạnh của lòng trắc ẩn, và vào chân lý của sự thấu hiểu. Cuộc luận đạo này chỉ là bước khởi đầu, là một khúc dạo đầu cho một thiên trường ca về hồng trần gian nan, về tiên đạo tại tâm.