Vô tiên chi đạo
Chương 139

Chân Lý Không Lùi Bước: Vết Nứt Trong Tiên Đạo

3466 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 138, tiếp tục cuộc đối đầu giữa Lâm Nhất và Lã Bất Phàm.,Lâm Nhất không dùng sức mạnh mà dùng lời lẽ sâu sắc, chất vấn bản chất của 'tiên đạo' hiện tại, khiến Lã Bất Phàm tức giận nhưng không thể phản bác, tạo ra một vết rạn trong uy tín của hắn.,Khắc họa rõ nét sự đối lập về tư tưởng giữa 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất và 'tiên đạo' hệ thống, tham vọng của Lã Bất Phàm, đặc biệt là liên hệ với bối cảnh 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' (khoảng 3000 năm trước).,Tăng cường sự kiên định của Lâm Nhất vào con đường của mình, đồng thời cho thấy sự thấu hiểu sâu sắc của hắn về lẽ nhân sinh, đối lập với sự nông cạn của Lã Bất Phàm.,Đẩy mạnh căng thẳng trong Arc 'Đối Mặt Tiên Môn' và củng cố vị thế đối thủ chính của Lã Bất Phàm, báo hiệu những cuộc đối đầu gay gắt hơn không chỉ về mặt tư tưởng.,Tiếp tục gieo rắc ý niệm về sự suy tàn của 'chân đạo' và sự lặp lại của lịch sử, rằng những cuộc luận đạo tranh giành quyền lực là dấu hiệu của một thời kỳ hỗn loạn mới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Lã Bất Phàm, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên, Thủ Hạ Lã Bất Phàm (Mã Tam), Các Đệ Tử Thiên Đạo Môn khác
Mood: Tense, philosophical, contemplative, subtly defiant
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng chiều tà đổ dài trên những bức tường cổ kính của quảng trường Thiên Đạo Môn, nhuộm đỏ không gian như một điềm báo về những điều sắp sửa xảy ra, hay có lẽ, về những chân lý đã và đang bị chôn vùi. Lã Bất Phàm, với vẻ đắc thắng giả tạo, đã quay lưng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, đầy ẩn ý, tựa như hắn đã thắng cuộc luận đạo này chỉ bằng một cái phẩy tay khinh miệt. Hắn tin rằng lời lẽ của hắn, cùng với uy áp của thân phận và tu vi, đã đủ sức đè bẹp bất kỳ tiếng nói phản kháng nào. Đám đông im phăng phắc, như bị một thứ lực lượng vô hình nào đó trấn áp, chờ đợi một điều gì đó, một lời đáp trả yếu ớt, hay sự khuất phục hoàn toàn từ tiểu đạo sĩ gầy gò kia.

Nhưng Lâm Nhất vẫn đứng đó, như một cái cây cô độc giữa cơn bão táp, thân hình gầy gò, chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ phất phơ trong làn gió nhẹ. Hắn không lùi bước, không cúi đầu. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn kiên định nhìn về phía bóng lưng cao ngạo của Lã Bất Phàm, nơi ánh hoàng hôn dát vàng lên từng đường nét hoa văn tinh xảo trên trang phục lộng lẫy kia. Một bước chân nhỏ, nhẹ nhàng đến không ngờ, nhưng lại vững chãi đến lạ thường, đã đưa hắn tiến lên một chút, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Khoảng cách vật lý ấy dường như vô cùng ngắn ngủi, nhưng lại là một vực thẳm ngăn cách hai triết lý sống, hai con đường “tiên đạo” hoàn toàn khác biệt, nơi một bên là sự truy cầu quyền lực mù quáng, còn một bên là sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh.

Lã Bất Phàm không hề quay lại, nhưng hắn có thể cảm nhận được ánh mắt của Lâm Nhất, một ánh mắt không hề có chút sợ hãi hay khuất phục, mà là một sự trầm tĩnh đến đáng sợ. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói mang theo vẻ đắc thắng và khinh thường, đủ lớn để Lâm Nhất nghe thấy, và cũng đủ để đám đông xung quanh nhận ra ý tứ của hắn: “Miệng lưỡi chỉ là phù phiếm, thực lực mới là chân lý. Kẻ yếu đuối thì chỉ biết dùng lời lẽ vô vị để ngụy biện, để che đậy sự bất lực của chính mình. Chân lý của kẻ mạnh, vĩnh viễn không cần bất cứ lời biện hộ nào.” Hắn tin rằng, lời tuyên bố này đã đủ để kết thúc mọi cuộc tranh luận, đủ để khẳng định quyền uy của hắn.

Tuy nhiên, Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn không trực tiếp phản bác, cũng không hề tỏ ra tức giận. Thay vào đó, hắn cất tiếng, giọng nói ôn hòa, không quá lớn, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, từng câu từng chữ như mang theo sức nặng ngàn cân, chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. Âm thanh ấy không hề chói tai, mà lại có một thứ ma lực kỳ lạ, khiến người ta phải lắng nghe, phải suy ngẫm. “Thực lực... để làm gì?” Lâm Nhất hỏi, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua tấm lưng Lã Bất Phàm, chạm đến những bí mật sâu kín nhất trong tâm hồn hắn, những khát khao và nỗi sợ hãi mà hắn cố gắng che giấu. “Để trường sinh bất tử, để vinh hoa phú quý, để đứng trên vạn vật?”

Hắn dừng lại một chút, như để cho những câu hỏi ấy thấm sâu vào từng ngóc ngách tâm trí của đám đông, để họ tự mình tìm kiếm câu trả lời. Gió chiều thổi qua, mang theo một chút hơi lạnh, khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng nay càng trở nên nặng nề hơn. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, không phải là những lời bàn tán tầm thường, mà là những tiếng thì thầm của sự băn khoăn, của những hạt mầm nghi ngờ bắt đầu nảy nở trong lòng.

“Hay là để quên đi mình là ai, quên đi mình đến từ đâu, quên đi cái giá của những thứ mà mình đã giẫm đạp lên để đạt được?” Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói của hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng lại mang một sự sắc bén, một thứ ánh sáng chói lọi làm người ta không thể nào tránh né. Hắn không hề nhắc đến tu vi, đến phép thuật, đến những khái niệm huyền ảo của tiên đạo, mà lại đưa mọi thứ về cái gốc rễ của nhân sinh, về đạo đức, về lương tri. Đó là một cách chất vấn thâm sâu, không chỉ nhắm vào Lã Bất Phàm, mà còn nhắm vào toàn bộ hệ thống "tiên đạo" đang mục ruỗng, cái hệ thống đã biến mục tiêu tu luyện từ "tu thân dưỡng tính" thành "truy cầu sức mạnh".

Lã Bất Phàm, dù không quay lại, nhưng cơ thể hắn khẽ cứng đờ. Hắn cảm nhận được những ánh mắt của đám đông, không còn là sự ngưỡng mộ tuyệt đối, mà đã xen lẫn những tia hoài nghi. Những lời của Lâm Nhất, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại như những lưỡi dao vô hình, từng chút một cắt vào lớp vỏ bọc kiêu ngạo của hắn, phơi bày ra một sự trống rỗng mà hắn cố gắng che giấu. Hắn không ngờ rằng, tiểu đạo sĩ này lại không tranh biện về sức mạnh, mà lại nâng tầm vấn đề lên một tầng triết lý sâu xa hơn, một tầng mà hắn, với sự kiêu ngạo và nông cạn của mình, chưa bao giờ thực sự chạm tới. Hắn cảm thấy một sự bối rối dâng lên trong lòng, một sự bối rối mà hắn chưa từng phải đối mặt, bởi lẽ từ trước đến nay, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng quyền lực và uy áp. Nhưng trước những lời của Lâm Nhất, quyền lực dường như trở nên vô nghĩa, yếu ớt đến lạ thường. Ánh nắng chiều tiếp tục hắt lên quảng trường, kéo dài những bóng người, biến họ thành những hình ảnh mờ ảo, như chính những chân lý đang dần phai nhạt trong thế giới này.

***

Mặt trời đã ngả thấp hơn, chỉ còn một vầng hào quang đỏ rực nơi chân trời, như vết máu loang trên nền trời xanh thẫm. Bầu không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo một nỗi cô độc khó tả. Lã Bất Phàm, không thể tiếp tục giữ được vẻ ung dung, đã quay người lại, khuôn mặt tuấn tú giờ đây đã không còn giữ được nét bình thản, đôi mắt sắc lạnh ánh lên sự tức giận và bối rối rõ ràng. Hắn chưa từng bị một kẻ yếu hơn mình chất vấn sâu sắc đến vậy, chưa từng cảm thấy lý lẽ của mình trở nên mỏng manh đến thế. Hắn cố gắng che giấu sự lung lay trong nội tâm bằng một vẻ mặt cau có, một cái gằn giọng đầy uy hiếp.

Lâm Nhất vẫn đứng yên, đôi mắt thấu triệt của hắn không một chút dao động, như một tấm gương phản chiếu chính tâm hồn của đối phương. Hắn không hề né tránh ánh mắt đầy giận dữ của Lã Bất Phàm, mà lại càng nhìn sâu hơn, như muốn tìm kiếm một chút chân thật còn sót lại bên trong lớp vỏ bọc kiêu ngạo đó. “Tiên đạo nếu chỉ là trường sinh, chẳng khác nào phàm nhân tranh đoạt vinh hoa phù du.” Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói của hắn không hề cao giọng, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định sắt đá, từng lời từng chữ như khắc vào không khí, vào tâm trí của từng người đang lắng nghe. “Một đời trăm năm hay ngàn năm, nếu chỉ để hưởng thụ những thứ phù phiếm, để tích lũy sức mạnh mà không có mục đích cao cả hơn, thì cái ‘trường sinh’ ấy có ý nghĩa gì? Chẳng phải đó chỉ là kéo dài một sự tồn tại vô vị, một kiếp người không hơn không kém, chỉ khác biệt ở thời gian?”

Lã Bất Phàm nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng nõn. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tâm can mình. Hắn muốn phản bác, muốn quát lớn, muốn dùng sức mạnh để áp đảo, nhưng mọi lời lẽ đều bị nghẹn lại nơi cổ họng. Những lời của Lâm Nhất, tuy nhẹ nhàng, lại như một dòng nước xiết, cuốn trôi đi những lý lẽ hùng hồn mà hắn đã chuẩn bị, bóc trần những lỗ hổng trong triết lý “tiên đạo” của hắn. “Nếu chỉ là sức mạnh, chẳng khác nào thú dữ tranh giành lãnh địa, tranh đoạt con mồi.” Lâm Nhất tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua đám đông, những khuôn mặt đang dần lộ rõ vẻ suy tư, băn khoăn. “Vậy, cái gọi là ‘tiên’ đó, cái ‘đạo’ mà chúng ta truy cầu, rốt cuộc là gì? Có đáng để đánh đổi cả đạo lý, cả nhân tâm, để rồi đứng trên đỉnh cao mà cô độc, mà trống rỗng?”

Lã Bất Phàm tiến đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người càng được rút ngắn, nhưng vực thẳm trong tư tưởng thì ngày càng sâu rộng. Linh khí xung quanh hắn bắt đầu dao động, một luồng áp lực vô hình lan tỏa, nhưng Lâm Nhất vẫn không hề lùi bước. Hắn biết rằng Lã Bất Phàm đang cố gắng dùng uy áp tu vi để trấn áp mình, nhưng hắn đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. “Chẳng phải lịch sử đã chứng minh điều đó sao, khi ‘chân đạo’ đã từng bị chôn vùi trong ‘Đại Tiên Chiến’ chỉ vì sự truy cầu mù quáng về sức mạnh và trường sinh?” Lâm Nhất đặt câu hỏi, đưa mọi thứ lên một tầm cao mới, một lời cảnh tỉnh về quá khứ bi tráng, về “Sự Suy Tàn của Chân Đạo” đã từng xảy ra hàng ngàn năm trước. Hắn không nói trực tiếp, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng: Con đường mà Lã Bất Phàm và Thiên Đạo Môn đang đi, chính là vết xe đổ của lịch sử.

Lời nhắc đến “Đại Tiên Chiến” và “chân đạo suy tàn” như một tiếng sét đánh ngang tai, không chỉ đối với Lã Bất Phàm mà còn đối với rất nhiều đệ tử Thiên Đạo Môn khác. Đó là một vết sẹo lớn trong lịch sử tu tiên, một thời kỳ hỗn loạn mà không ai muốn nhắc lại. Lã Bất Phàm, mặt mày tái mét, gằn giọng, cố gắng giữ lại chút uy thế cuối cùng: “Ngươi dám... dám nghi ngờ con đường của Thiên Đạo Môn? Ngươi là kẻ phàm phu tục tử, làm sao hiểu được đại đạo vô biên, hiểu được tầm nhìn của những người đứng trên vạn vật?” Hắn muốn dùng thân phận và sự cao siêu của Thiên Đạo Môn để đè bẹp Lâm Nhất, để phủ nhận mọi lý lẽ sâu sắc kia.

Nhưng Lâm Nhất chỉ khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi, nụ cười mang theo nỗi buồn và sự chiêm nghiệm. “Chính vì con đường ‘đại đạo vô biên’ đó mà biết bao chân lý đã suy tàn, bao nhiêu kẻ đã đánh mất chính mình. ‘Đứng trên vạn vật’ thì còn ai là ‘vạn vật’ để mà thấu hiểu? Để mà yêu thương? Để mà bảo vệ?” Hắn hỏi, ánh mắt hắn chạm đến Lý Nguyên, người đang siết chặt tay, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn, một tia hy vọng và sự thấu hiểu mãnh liệt nhen nhóm trong lòng. “Cái vĩ đại nhất, đôi khi lại nằm trong sự dung dị nhất. Chân lý không nằm trên đỉnh cao chót vót của tu vi, mà nằm trong trái tim biết cảm thông, trong ý chí kiên cường không bị tha hóa bởi danh vọng. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.”

Lời của Lâm Nhất như những gáo nước lạnh tạt vào mặt Lã Bất Phàm, đồng thời như những hạt mầm gieo vào tâm trí của đám đông. Một số đệ tử bắt đầu cúi đầu suy nghĩ, ánh mắt lộ rõ vẻ băn khoăn, hoài nghi về những gì họ đã tin tưởng bấy lâu nay. Linh khí dao động quanh Lã Bất Phàm càng lúc càng mạnh, nhưng hắn vẫn không dám ra tay. Hắn biết rằng, nếu hắn làm vậy, hắn sẽ tự mình chứng minh những lời Lâm Nhất vừa nói là đúng, rằng hắn chỉ là một kẻ truy cầu sức mạnh mù quáng, không hơn không kém. Sự tức giận, bực bội đến tột độ đã khiến khuôn mặt hắn trở nên méo mó, nhưng hắn không thể phản bác. Mọi lý lẽ của hắn đều trở nên yếu ớt, trống rỗng trước sự thật trần trụi mà Lâm Nhất bày ra, một sự thật đã từng chôn vùi cả một thời đại.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của mặt trời. Bầu trời giờ đây chỉ còn là một dải màu vàng cam u buồn, rồi chuyển sang tím thẫm, báo hiệu một đêm dài sắp đến. Gió đã se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm của màn đêm, khẽ lay động tà áo của những người còn đứng lại quảng trường. Lã Bất Phàm, sau những lời chất vấn sâu cay của Lâm Nhất, không còn có thể giữ được vẻ kiêu ngạo ban đầu. Vẻ mặt hắn giờ đây là một sự pha trộn giữa tức giận, uất ức và cả sự bất lực. Hắn đã cố gắng dùng mọi lời lẽ, mọi uy áp để trấn áp tiểu đạo sĩ này, nhưng tất cả đều vô dụng. Ngược lại, chính hắn lại là kẻ bị đẩy vào thế khó, bị bóc trần những khuyết điểm trong tư tưởng trước mặt đông đảo đệ tử Thiên Đạo Môn.

Hắn không thể phản bác Lâm Nhất bằng lý lẽ, bởi vì những lời của Lâm Nhất không phải là tranh cãi về chiêu thức hay tu vi, mà là về đạo lý, về chân tâm, những thứ mà Lã Bất Phàm đã bỏ quên từ lâu trong hành trình truy cầu sức mạnh và quyền lực. Hắn biết rằng, nếu hắn tiếp tục ở lại đây, hắn sẽ chỉ càng lún sâu hơn vào vũng lầy của sự bối rối và hổ thẹn.

Lã Bất Phàm quay người, bóng lưng hắn hiện rõ sự tức giận và uất ức không thể che giấu. Bước chân hắn nặng nề hơn, không còn vẻ nhẹ nhàng, ngạo nghễ như khi hắn bước lên khán đài. Ánh mắt hắn, trước khi quay đi hẳn, lướt qua Lâm Nhất như một lưỡi dao sắc lạnh, mang theo một lời đe dọa không thể nhầm lẫn. “Ngươi sẽ phải hối hận vì những lời hôm nay, tiểu đạo sĩ.” Giọng hắn lạnh như băng, nhưng không còn vẻ tự tin ban đầu, chỉ còn sự cay nghiệt và ý chí báo thù. “Ta sẽ cho ngươi thấy, đâu mới là chân lý thực sự của thiên địa này, bằng chính hành động của ta, chứ không phải lời nói suông!” Hắn không nói thêm lời nào nữa, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi bước đi, Mã Tam và những thủ hạ khác vội vàng đi theo, ánh mắt đầy lo lắng và cảnh giác nhìn về phía Lâm Nhất.

Bóng Lã Bất Phàm và đoàn người khuất dần vào màn đêm đang kéo đến, để lại quảng trường trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Sự kiêu ngạo ban đầu của hắn đã bị Lâm Nhất làm cho nứt vỡ, phơi bày sự lung lay trong niềm tin của hắn, dù chỉ là thoáng qua, nhưng đủ để gieo những hạt mầm nghi ngờ vào lòng những người chứng kiến. Đám đông nhìn theo, ánh mắt không còn thuần túy ngưỡng mộ mà đã pha lẫn sự nghi ngờ và suy tư. Những lời của Lâm Nhất, như những làn gió nhẹ nhưng mang theo sức mạnh ăn mòn, đã thổi bay đi một phần nào đó sự mù quáng trong lòng họ, khiến họ bắt đầu tự hỏi về con đường mà họ đang đi.

Giữa sự tĩnh lặng ấy, Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây tràn đầy vẻ lo lắng, vội vàng chạy đến bên Lâm Nhất. Nàng níu lấy ống tay áo của hắn, giọng nói trong trẻo nhưng run rẩy vì sợ hãi. “Lâm Nhất, huynh... huynh thật sự không sợ sao? Hắn... hắn sẽ không bỏ qua đâu! Lã Bất Phàm là người nhỏ nhen, lại có quyền thế. Huynh đã chọc giận hắn đến thế, hắn nhất định sẽ tìm cách trả thù!” Nàng biết rõ sự nguy hiểm mà Lâm Nhất vừa tự rước lấy, nàng lo sợ cho an nguy của hắn, cho con đường "Vô Tiên" mà hắn đang theo đuổi.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn trầm tư nhìn về phía chân trời đang dần tối, nơi những vì sao đêm bắt đầu lấp lánh như những chân lý nhỏ bé giữa vũ trụ bao la. Một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, nụ cười ấy không phải là sự khinh thường, mà là sự chấp nhận, sự thấu hiểu về lẽ đời. “Sợ hãi chẳng thể thay đổi được gì, Mạt Nhi.” Hắn nói, giọng nói vẫn ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển. “Chỉ có đối mặt và kiên định với con đường của mình. Hơn nữa... đôi khi, một lời nói còn mạnh hơn cả ngàn vạn phép thuật. Những lời hôm nay, tuy không mang sức mạnh của linh khí, nhưng lại gieo mầm vào lòng người, và đó mới là sức mạnh thực sự, sức mạnh có thể thay đổi cả một đạo.”

Hắn biết rằng, cuộc đối đầu này không chỉ dừng lại ở lời nói. Lã Bất Phàm, với sự kiêu ngạo và tham vọng của mình, sẽ không từ bỏ ý định 'chứng minh' Lâm Nhất sai bằng hành động. Những lời của hắn, tuy đã gieo mầm mống hoài nghi vào tâm trí một số đệ tử Thiên Đạo Môn, nhưng cũng đã chính thức biến hắn thành kẻ thù trong mắt kẻ cầm quyền. Một cuộc đối đầu gay gắt hơn, không chỉ về mặt tư tưởng mà còn về thực lực, về âm mưu tàn độc, dường như đã được định đoạt. Lâm Nhất biết, hắn đã tự mình rước lấy phiền phức lớn hơn, nhưng hắn không hối hận. Bởi lẽ, hắn tin vào con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình, con đường mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ quay đi, bóng họ dần chìm vào hoàng hôn, rồi khuất hẳn vào màn đêm của Thiên Đạo Môn. Tiếng chuông chùa xa vọng, ngân lên từng hồi trầm mặc, như tiếng thở dài của thời gian, của những chân lý đang bị lãng quên. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất biết, con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn sẽ còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn tin vào sự kiên cường của hạt giống, vào sức mạnh của lòng trắc ẩn, và vào chân lý của sự thấu hiểu. Cuộc luận đạo này chỉ là bước khởi đầu, là một khúc dạo đầu cho một thiên trường ca về hồng trần gian nan, về tiên đạo tại tâm. Và trong bóng tối đang bao trùm, đâu đó, những Hắc Y Nhân bí ẩn có thể đang dõi theo, chờ đợi thời cơ để lợi dụng sự hỗn loạn này, đẩy cục diện Thiên Đạo Môn và cả thế giới tu tiên vào một vòng xoáy mới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ