Vô tiên chi đạo
Chương 166

Hồng Trần Vấn Đạo: Hóa Giải Bất An Giữa Loạn Thế

3284 từ
Mục tiêu: Khắc sâu lòng trắc ẩn và sự kiên định của Lâm Nhất với con đường 'Vô Tiên' của mình, đặc biệt khi đối diện với hậu quả của sự tha hóa trong giới tu tiên.,Lâm Nhất chủ động dùng 'Vô Tiên chi Đạo' để giúp đỡ những người yếu thế, phàm nhân và đệ tử cấp thấp bị ảnh hưởng bởi biến cố tại Thiên Đạo Môn, thể hiện sự khác biệt rõ rệt so với 'tiên đạo' mục ruỗng.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất về sự tồn tại của 'tiên đạo chân chính' và trách nhiệm của hắn trong việc bảo vệ những giá trị lương thiện, dù còn nhiều hoài nghi.,Thiết lập một manh mối hoặc quyết định mới cho hành trình tiếp theo của Lâm Nhất, có thể liên quan đến việc tìm kiếm Thiên Cơ Lão Nhân hoặc một di tích cổ để tìm hiểu về 'Chân Đạo' đã mất.,Phản ánh rõ bối cảnh 'Khoảng 3000 năm trước' - giai đoạn khởi đầu của Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo - thông qua cảnh tượng hỗn loạn và tâm lý nhân vật.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đệ Tử Bị Trục Xuất (Lý Nguyên), Phàm Nhân (Người phục vụ, dân làng)
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, mang tính chiêm nghiệm và triết lý, có chút hy vọng và quyết tâm trong bối cảnh loạn lạc.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn tàn khốc của một ngày vừa qua, mang theo khói bụi và máu tanh, giờ đây đã nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm, lạnh lẽo. Thiên Đạo Môn, nơi từng là biểu tượng của sức mạnh và quyền uy, giờ chỉ còn là một bức tranh đổ nát và bi ai. Những cột khói đen vẫn bốc cao ngút trời, như những lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào tầng mây xám xịt, xé toạc bầu không khí vốn đã ảm đạm. Mùi tro tàn, mùi máu tanh, mùi ẩm mốc của những tàn tích cổ xưa cứ thế bay lượn trong không khí, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất, như một vết sẹo không thể phai mờ. Hắn cảm nhận rõ rệt sự suy tàn không chỉ của một 'đại tông môn' hiển hách, mà có lẽ là cả một 'tiên đạo' mà người đời vẫn hằng tôn sùng, một con đường đã đánh mất đi chân nghĩa ban đầu.

Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt to tròn, trong veo của cô bé vẫn còn vương vẻ kinh hãi, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại đầy sự tin tưởng và ngưỡng mộ đến lạ thường. Cô bé không nói một lời, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ thân hình gầy gò của hắn, tìm kiếm sự bình yên, một điểm tựa vững chãi giữa thế gian đang chìm trong sóng gió. Lời nói của cô bé vừa rồi, đơn giản đến ngỡ ngàng, lại như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn đang giằng xé của Lâm Nhất: “Nhưng vẫn còn có huynh, Lâm Nhất. Huynh đã cứu những người đó… Huynh đã không nhắm mắt làm ngơ.”

Lâm Nhất khẽ thở dài một tiếng, âm thanh như hòa vào tiếng gió lạnh đang rít qua những tàn tích đổ nát. Hắn miết nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự nhẵn nhụi, ấm áp của từng hạt gỗ. Trong khoảnh khắc ấy, lời Thiên Cơ Lão Nhân từng nói lại vọng về trong tâm trí hắn, về 'chân đạo' và 'hồng trần luyện tâm'. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, không nằm ở những tiên môn lừng lẫy, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong lòng trắc ẩn, trong sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người.

Sự kiện hôm nay không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu. Hắc Y Nhân, Lã Bất Phàm, và cả sự mục ruỗng từ bên trong của Thiên Đạo Môn chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn của một 'Đại Tiên Chiến' sắp bùng nổ, nơi 'Chân Đạo' sẽ dần suy tàn và bị bóp méo đến không còn hình dạng ban sơ. Mục tiêu của Hắc Y Nhân không chỉ dừng lại ở việc gây hỗn loạn mà còn liên quan đến việc cướp đoạt hoặc hủy diệt những bí mật, những tài nguyên quan trọng của Thiên Đạo Môn, báo hiệu một âm mưu sâu rộng hơn, một cuộc chiến giành quyền lực, giành đoạt chân lý, dẫu cho cái gọi là 'chân lý' ấy đã bị vặn vẹo đến thảm hại.

Lâm Nhất nhận ra rằng, để bảo vệ 'Vô Tiên chi Đạo' và những giá trị mình trân trọng, hắn không thể tiếp tục lẩn tránh thế giới tu tiên đang ngày càng tha hóa này. Hắn phải đối mặt với nó, phải tìm cách thay đổi nó, dù đó là một con đường đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Bởi vì, tiên đạo không chỉ nằm ở tâm, mà còn cần sự kiên cường để gìn giữ nó giữa hồng trần đầy biến động này. Lời khuyên của Thiên Cơ Lão Nhân, về việc tìm kiếm 'chân đạo đã mất', về việc không sợ hãi đối mặt với nghịch cảnh, sẽ trở nên ngày càng quan trọng khi hắn phải đối mặt với sự suy đồi của 'tiên đạo' và sự hỗn loạn của thế gian. Con đường phía trước còn dài, nhưng lòng hắn đã kiên định. Hắn sẽ đi, tìm kiếm chân lý, bảo vệ những gì đáng được bảo vệ, và gieo mầm hy vọng trong mảnh đất khô cằn của một 'tiên đạo' đang dần lụi tàn.

***

Khi những vệt nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua màn sương đêm, xua đi bóng tối u ám, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi vùng núi gần Thiên Đạo Môn, từng bước tiến vào ngoại vi của Tiểu An Trấn. Trời tờ mờ sáng, không khí vẫn còn lạnh lẽo, đặc quánh mùi khói bụi và cháy khét từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cơn ác mộng vừa qua. Dáng người gầy gò của Lâm Nhất, cùng với mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, và chiếc đạo bào vải thô cũ kỹ, tuy có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn, sâu thẳm và trầm tư, giờ đây ánh lên vẻ kiên định đến lạ, quét một lượt qua cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.

Tiểu An Trấn, một nơi vốn yên bình, thân thiện, mang đậm nét cuộc sống phàm trần với những ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản, đường phố lát đá cuội, và một khu chợ nhỏ tấp nập tiếng người mua bán, giờ đây cũng không thoát khỏi sự ảnh hưởng của tai ương. Mùi đồ ăn, mùi khói bếp, mùi đất, mùi cỏ cây quen thuộc đã bị lấn át bởi mùi khói khét và máu tanh còn vương vấn trong gió. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ đã biến thành tiếng la hét hoảng loạn, tiếng trẻ con nô đùa đã thay bằng tiếng khóc thút thít, tiếng xe bò kéo lạch cạch xen lẫn tiếng bước chân vội vã của những kẻ đang chạy trốn.

Cảnh tượng trước mắt họ là một bức tranh tan hoang đến nao lòng. Những phàm nhân và đệ tử cấp thấp của Thiên Đạo Môn, vốn sống ở ngoại vi hoặc phục vụ trong tông môn, đang hoảng loạn tháo chạy. Nhiều người bị thương, thất thần, ánh mắt vô hồn vì nỗi sợ hãi tột cùng. Họ co ro trong những bộ quần áo xộc xệch, hốc hác, thân hình gầy yếu vì đói khát và nỗi ám ảnh. Sự hỗn loạn không chỉ đến từ sự tàn phá của Hắc Y Nhân mà còn từ sự tha hóa của lòng người, khi những kẻ cơ hội bắt đầu xuất hiện.

Giữa đám đông hỗn loạn ấy, một khung cảnh đau lòng hiện ra. Một nhóm đạo tặc hoặc tu sĩ cấp thấp, những kẻ thừa cơ gây rối, đang vây quanh vài phàm nhân và một đệ tử Thiên Đạo Môn bị thương, ánh mắt tham lam lóe lên trên khuôn mặt bẩn thỉu. Chúng muốn cướp đoạt chút tài sản ít ỏi còn sót lại của những người khốn khổ. Tiếng kêu than yếu ớt của người dân càng làm không khí thêm phần bi thương.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, không giấu nổi vẻ lo lắng và đau xót. Cô bé khẽ siết chặt bàn tay Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày giờ đây mang chút nghẹn ngào: “Lâm Nhất, nhìn xem… họ thật đáng thương quá! Tại sao lại có những kẻ lợi dụng lúc hoạn nạn để làm điều ác như vậy?”

Lâm Nhất trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng cử động của đám đạo tặc và những người bị hại. Hắn không hề phô trương tu vi, nhưng một khí tức bình hòa, ẩn chứa sự kiên định và thấu triệt, đã lan tỏa ra xung quanh, khiến không khí quanh hắn dường như lắng đọng. “Sức mạnh không thể bảo vệ được mọi thứ, Mạt Nhi, bởi sức mạnh có thể tha hóa lòng người. Nhưng lòng trắc ẩn thì có thể xoa dịu nỗi đau, có thể giữ gìn lương tri trong những lúc khó khăn nhất.” Giọng hắn trầm buồn, mang theo nỗi thất vọng sâu sắc về 'tiên đạo' đang dần lụi tàn, nhưng đồng thời lại ẩn chứa một niềm tin vững chắc vào con đường mình đang đi.

Hắn quan sát tình hình, nhận ra bản chất của sự hỗn loạn không chỉ đến từ Hắc Y Nhân hay những kẻ tu tiên mục ruỗng, mà còn từ chính sự tha hóa lòng người, sự ích kỷ và tham lam trỗi dậy khi trật tự bị phá vỡ. Hắn quyết định không thể đứng nhìn. Dáng điềm đạm, không khoa trương, Lâm Nhất nhẹ nhàng tiến về phía đám đông đang giằng co. Hắn không nói một lời, chỉ dùng ánh mắt thấu triệt, bình thản nhưng đầy uy lực quét qua những kẻ đang gây rối. Ánh mắt ấy như một lưỡi kiếm vô hình, xuyên thẳng vào tâm trí chúng, khiến chúng cảm thấy bất an, một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi trong lòng. Bọn đạo tặc, vốn chỉ quen bắt nạt kẻ yếu, bỗng chốc rùng mình, không hiểu tại sao lại có một cảm giác áp bức vô hình đè nặng lên mình. Chúng nhìn nhau, rồi tự động rút lui, biến mất vào đám đông hỗn loạn, không dám quay đầu lại.

Sau khi đám đạo tặc bỏ đi, Lâm Nhất không dừng lại ở đó. Hắn khẽ cúi xuống, dùng 'Vô Tiên chi Đạo' của mình để giúp đỡ những người bị thương và hoảng loạn. Hắn không sử dụng những phép thuật hào nhoáng, mà là những kỹ năng chữa lành bình dị, những luồng khí tức ấm áp, thuần khiết từ nội tâm, xoa dịu vết thương thể xác và trấn an tinh thần. Hắn đặt tay lên trán những người đang run rẩy, truyền vào họ một cảm giác bình yên lạ thường, như thể một dòng suối mát lành đang chảy qua tâm hồn khô cằn. Khuôn mặt hốc hác của những phàm nhân dần giãn ra, đôi mắt thất thần dần lấy lại được chút ánh sáng. Hắn chia sẻ lương thực ít ỏi mà hắn và Tô Mạt Nhi mang theo, không hề do dự.

Tô Mạt Nhi, với sự nhanh nhẹn và hoạt bát của mình, cũng nhiệt tình giúp đỡ. Cô bé đỡ những người yếu đuối, chia sẻ từng ngụm nước, nói những lời an ủi chân thành, giọng nói trong trẻo của cô bé như một khúc ca xoa dịu nỗi đau. Trong khoảnh khắc ấy, giữa khung cảnh hỗn loạn và tan hoang, một tia hy vọng nhỏ bé đã bùng lên, được thắp sáng bởi lòng trắc ẩn và sự lương thiện của hai con người nhỏ bé. Lâm Nhất hiểu rằng, 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn không phải là để tranh giành quyền lực hay để đạt được sự trường sinh bất tử, mà là để bảo vệ những giá trị nhân văn, để giữ gìn sự bình yên trong tâm hồn và để gieo mầm hy vọng giữa hồng trần gian nan.

***

Thời gian trôi đi, những vệt nắng yếu ớt của buổi trưa cùng ngày vẫn không thể xua đi hết sự lạnh lẽo trong không khí, nơi mùi khói và bụi bặm vẫn còn nặng trĩu. Sau khi giúp đỡ những người bị nạn ở Tiểu An Trấn, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhận ra họ cần một nơi trú ẩn tạm thời để nghỉ ngơi và tiếp tục chiêm nghiệm. Họ lang thang qua những con đường vắng vẻ, chứng kiến thêm nhiều cảnh tượng hoang tàn, những ngôi nhà bị bỏ hoang, những mảnh vỡ của một cuộc sống yên bình đã bị xé nát.

Cuối cùng, họ phát hiện ra một Khinh Vân Khách Điếm đã bị tàn phá. Kiến trúc của nó vẫn còn đó, những bức tường gạch cũ kỹ, mái ngói rêu phong, nhưng cửa sổ đã vỡ tan tành, cửa chính bật tung, và bên trong chỉ còn là một đống đổ nát, đồ đạc ngổn ngang, ám mùi mục nát và khói bụi. Phần lớn khách và chủ đã bỏ chạy trong đêm hỗn loạn, để lại nơi đây như một bộ xương khô của sự thịnh vượng ngày trước.

Trong một góc nhỏ ít bị ảnh hưởng bởi sự tàn phá, nơi có một chiếc bàn gỗ còn nguyên vẹn và hai chiếc ghế đổ nghiêng, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi xuống. Họ chia sẻ lương thực ít ỏi còn lại, những chiếc bánh khô và vài miếng thịt hun khói, với vài người còn sót lại đang trú ẩn trong khách điếm hoang tàn này. Trong số đó, có một dáng người thư sinh tiều tụy, khuôn mặt u uất, đôi mắt thất thần, ngồi co ro ở góc phòng. Đó là Lý Nguyên, một đệ tử cấp thấp của Thiên Đạo Môn, người đã bị trục xuất sau biến cố kinh hoàng đêm qua. Y mặc y phục thường dân, chiếc áo vải thô đã sờn cũ, thấm đẫm mồ hôi và bụi bặm, càng làm tôn lên vẻ thảm hại của y.

Lý Nguyên, sau khi nhận được miếng bánh từ Lâm Nhất, không kìm được nỗi uất nghẹn trong lòng, y bắt đầu lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy tuyệt vọng: “Tiên đạo… Tiên đạo chân chính ở đâu? Tất cả chỉ là dối trá, là tranh giành… ta đã mất hết rồi! Tông môn, sư phụ, huynh đệ… tất cả đều tan biến trong một đêm. Ta đã cố gắng tu luyện bao năm, chỉ để đổi lấy sự nhục nhã này sao? Ta đã mất tất cả, còn gì để nói nữa?” Nỗi oán hận và sự tự ti đan xen trong từng lời nói của y, như những lưỡi dao sắc bén cứa vào chính tâm hồn mình. Y ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác, hòa cùng bụi bẩn tạo thành những vệt dài đáng thương.

Lâm Nhất lắng nghe Lý Nguyên than vãn, hắn không phản bác gay gắt mà chỉ im lặng, ánh mắt trầm tư nhìn ra phía cửa sổ vỡ nát, nơi những cơn gió lạnh vẫn không ngừng lùa vào, mang theo hơi thở của sự tàn phá. Hắn hiểu nỗi đau của Lý Nguyên, nỗi đau của một kẻ đã đặt trọn niềm tin vào một con đường, một lý tưởng, nhưng cuối cùng lại bị phản bội một cách tàn nhẫn. Điều này càng khắc sâu thêm sự hoài nghi của hắn về cái gọi là 'tiên đạo chân chính' mà các môn phái lớn vẫn rao giảng. Nhưng đồng thời, nó cũng củng cố lòng tin của hắn vào con đường 'Vô Tiên' mà hắn đang theo đuổi.

Sau một lúc im lặng, Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng ẩn chứa một sự kiên định vững chắc: “Chân lý không nằm ở một môn phái, không nằm ở sức mạnh hay địa vị, Lý Nguyên. Nó nằm ở chính lòng người, ở cách chúng ta đối diện với hồng trần này, với những gian nan, thử thách. Tiên đạo không phải là những thần thông, phép tắc, mà là sự tu dưỡng tâm tính, là lòng trắc ẩn, là sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người.” Hắn không hứa hẹn sức mạnh hay địa vị, mà chỉ nói về sự bình yên trong tâm hồn và giá trị của lòng trắc ẩn, những điều mà 'tiên đạo' đã lãng quên.

Tô Mạt Nhi, với vẻ mặt đầy lo lắng cho Lâm Nhất, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, nắm lấy tay hắn, khẽ nói, giọng nhẹ nhàng như một lời động viên: “Dù thế nào, huynh vẫn luôn giữ được lòng mình, Lâm Nhất. Huynh không bị những điều xấu xa kia làm cho tha hóa. Đó mới là điều quý giá nhất mà chúng ta có thể giữ gìn, phải không?” Lời nói đơn giản của cô bé, nhưng lại như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn đang giằng xé của Lâm Nhất, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, miết nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay. Hắn nhẹ nhàng đặt chuỗi hạt lên tay Lý Nguyên, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ vỗ vai y. Chuỗi hạt bồ đề, với sự nhẵn nhụi, ấm áp của từng hạt gỗ, dường như mang theo một luồng khí tức bình yên, thuần khiết, nhẹ nhàng trấn an tâm hồn đang hỗn loạn của Lý Nguyên. Y ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng đã bớt đi vẻ thất thần, thay vào đó là một chút bối rối, một tia hy vọng le lói.

Chính lúc này, Lâm Nhất cảm thấy sự hoài nghi về 'tiên đạo chân chính' càng lớn. Hắn chứng kiến sự tàn phá, sự tha hóa, sự mục ruỗng từ bên trong của một tông môn lớn. Hắn nhìn thấy những kẻ tự xưng là tiên nhân lại có thể nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của đồng loại, thậm chí còn gây ra tội ác. Nhưng đồng thời, con đường 'Vô Tiên' của hắn cũng trở nên rõ ràng và vững chắc hơn bao giờ hết. Hắn hiểu rằng, để bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng, hắn không thể tiếp tục lẩn tránh, mà phải đối mặt với thế giới tu tiên đang ngày càng tha hóa này. Sự kiện tại Thiên Đạo Môn không phải là một kết thúc, mà là một dấu hiệu khởi đầu cho một thời kỳ loạn lạc lớn hơn, một 'Đại Tiên Chiến' sắp bùng nổ, nơi 'Chân Đạo' sẽ bị mai một, bị bóp méo đến không còn hình dạng ban sơ.

Lâm Nhất đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây xám xịt vẫn còn vương vấn mùi khói. Hắn nhớ đến lời khuyên của Thiên Cơ Lão Nhân, về việc tìm kiếm 'chân đạo đã mất', về việc không sợ hãi đối mặt với nghịch cảnh. Lời nói của lão nhân gia lại vang vọng trong tâm trí hắn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, đầy máu và nước mắt, nhưng lòng hắn đã kiên định. Hắn sẽ đi, tìm kiếm chân lý, bảo vệ những gì đáng được bảo vệ, và gieo mầm hy vọng trong mảnh đất khô cằn của một 'tiên đạo' đang dần lụi tàn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn sẽ không tìm kiếm sức mạnh tiên đạo mà sẽ tìm cách định nghĩa lại 'tiên đạo' thông qua nhân đạo, thông qua lòng trắc ẩn và tình yêu thương. Có lẽ, đã đến lúc hắn cần phải tìm gặp Thiên Cơ Lão Nhân một lần nữa, để tìm kiếm những lời khuyên sâu sắc hơn về 'Chân Đạo' và con đường phía trước, một con đường mà hắn tin rằng, dù khó khăn đến mấy, cũng sẽ dẫn đến ánh sáng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ