Vô tiên chi đạo
Chương 165

Hỗn Loạn Thiên Môn: Chân Lý Lạc Lối Giữa Tro Tàn

3257 từ
Mục tiêu: Giải quyết ngay lập tức tình thế nguy hiểm của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi sau chiêu thức tà dị của Lã Bất Phàm và sự hỗn loạn tại Thiên Đạo Môn.,Khắc họa rõ nét sự bùng nổ âm mưu của Hắc Y Nhân, không chỉ là phá hoại mà còn là sự tha hóa sâu rộng trong giới tu tiên.,Buộc Lâm Nhất phải hành động để bảo vệ những người vô tội, dù hắn vẫn đầy hoài nghi về 'tiên đạo' và con đường mình đang đi.,Làm sâu sắc thêm xung đột nội tâm của Lâm Nhất về sự tồn tại của 'tiên đạo chân chính' và trách nhiệm của hắn trong thế giới hỗn loạn này.,Đẩy mạnh cao trào của arc, cho thấy sự khởi đầu của 'Đại Tiên Chiến và Sự Suy Tàn của Chân Đạo' thông qua biến cố tại Thiên Đạo Môn.,Thiết lập tiền đề cho Lâm Nhất tìm kiếm Thiên Cơ Lão Nhân hoặc một manh mối mới về 'Chân Đạo' đã mất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Hắc Y Nhân, Trưởng Lão Thiên Đạo Môn, Đệ Tử Thiên Đạo Môn, Phàm Nhân (Người phục vụ, dân làng)
Mood: Tense, chaotic, emotional, philosophical, a sense of despair mixed with quiet resolve and a touch of historical tragedy (given the 3000-year timeline).
Kết chương: [object Object]

Cơn chấn động kinh hoàng vừa dứt, nhưng sự hỗn loạn tại Thiên Đạo Môn lại chẳng hề lắng xuống, mà như một ngọn lửa được đổ thêm dầu, bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Khi màn sương đen của Hắc Y Nhân dần tan đi, để lộ ra không phải sự bình yên, mà là một biển lửa cuồng nộ và những tiếng la hét xé tai. Các Trưởng Lão, vốn đã kiệt sức vì trấn áp tà khí và bảo vệ Thiên Đạo Môn, giờ đây lại phải đối mặt với một làn sóng tấn công mới, tàn bạo hơn, có chủ đích hơn từ những Hắc Y Nhân còn sót lại cùng với đám tu sĩ bị tha hóa từ bên trong tông môn. Tiếng đổ nát ầm ầm vang vọng khắp các ngọn núi, những pháp bảo va chạm nhau phát ra âm thanh chói tai, cùng với tiếng lửa cháy rào rào nuốt chửng những công trình kiến trúc cổ kính.

Lâm Nhất nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, không rời nửa bước. Cảnh tượng trước mắt hắn là một bức tranh đầy bi thương của sự tàn phá. Những điện thờ trang nghiêm, những bảo tháp sừng sững, giờ đây chỉ còn là những đống gạch đá đổ nát, bốc lên những cột khói đen đặc quánh, cuộn xoáy trên nền trời vốn đã u ám. Mùi khét của cháy, mùi máu tanh nồng, mùi linh khí hỗn loạn đặc quánh trộn lẫn với mùi đất đá vỡ vụn, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, khó thở. Dưới làn khói bụi mịt mù, những ánh sáng tà dị từ các pháp thuật hắc ám và linh quang yếu ớt từ các phép thuật phòng ngự cứ thế đan xen, vẽ nên một vũ điệu của sự hủy diệt.

“Lâm Nhất, chúng ta phải làm gì đây? Khắp nơi đều là hỗn loạn!” Tô Mạt Nhi nép chặt vào hắn, giọng nói run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh ngập tràn sự hoảng sợ. Cô bé chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào bi thảm đến vậy, một tông môn vốn được ca tụng là nơi chính đạo ngự trị, giờ đây lại như chốn địa ngục trần gian. Mỗi tiếng la hét, mỗi tiếng đổ nát đều như gõ vào trái tim yếu ớt của cô, khiến cô bé chỉ muốn chôn vùi mình vào lòng Lâm Nhất, tìm kiếm chút bình yên hiếm hoi.

Lâm Nhất siết chặt bàn tay nhỏ bé của Tô Mạt Nhi, cảm nhận được sự run rẩy truyền đến từ cô. Hắn nhìn quanh, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng góc độ của Thiên Đạo Môn, nơi từng là biểu tượng của “tiên đạo chân chính” trong tâm trí nhiều người. Hắn thấy những Trưởng Lão râu tóc bạc phơ, đạo bào rách nát, cố gắng duy trì trận pháp, nhưng ánh mắt họ đã lộ rõ sự bất lực, tuyệt vọng. Các đệ tử Thiên Đạo Môn, vốn được dạy dỗ về sự cao quý của tiên đạo, giờ đây lại mất đi sự đoàn kết, mỗi người một ngả, hoặc cố gắng tự bảo vệ, hoặc hoảng loạn bỏ chạy, hoặc thậm chí là tranh giành những vật phẩm còn sót lại. Sự hủ bại và thiếu đoàn kết đã ăn sâu vào cốt tủy của tông môn này, phơi bày rõ ràng nhất trong giờ khắc sinh tử.

“Giữ chặt ta, Mạt Nhi. Đừng rời xa ta nửa bước,” Lâm Nhất trầm giọng nói, âm thanh của hắn bị nhấn chìm một phần trong tiếng ồn ào hỗn loạn, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, trấn an được phần nào nỗi sợ hãi trong lòng Tô Mạt Nhi. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, việc đối đầu trực diện với Hắc Y Nhân là không khôn ngoan, nhất là khi hắn còn phải bảo vệ Tô Mạt Nhi. Mục tiêu của hắn lúc này là tìm một con đường thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này, trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

Hắn vận dụng thân pháp nhẹ nhàng, khéo léo né tránh những mảnh vỡ từ các tòa nhà đang sụp đổ, tránh những đòn pháp thuật vô tình bay ngang từ các cuộc giao tranh. Mỗi bước chân của Lâm Nhất đều như lướt trên không trung, không gây ra một tiếng động nhỏ, nhưng lại ẩn chứa một sự linh hoạt đáng kinh ngạc. Hắn không chỉ né tránh mà còn dùng thân mình che chắn cho Tô Mạt Nhi khỏi bụi bặm, khỏi những luồng linh lực tán loạn. Hắn cảm nhận được sức nóng rát từ ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, sự lạnh lẽo từ những luồng tà khí của Hắc Y Nhân cứ thế len lỏi vào từng lỗ chân lông. Gió mạnh tạt vào mặt, mang theo bụi bặm và mùi máu tanh nồng, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Lồng ngực hắn dường như cũng nặng trĩu lại, không chỉ vì không khí đặc quánh mà còn vì gánh nặng của cảnh tượng bi thương trước mắt.

Hắn để ý thấy các Hắc Y Nhân không chỉ đơn thuần là gây hỗn loạn. Chúng tấn công có chủ đích vào các khu vực quan trọng của Thiên Đạo Môn, không phải là những cuộc phá hoại ngẫu nhiên. Một nhóm Hắc Y Nhân đang cố gắng đột nhập vào Tàng Kinh Các, nơi lưu giữ vô số điển tịch và bí pháp của tông môn. Một nhóm khác lại hướng về phía Luyện Đan Đường, nơi chứa đựng những tài nguyên quý giá. Ánh mắt Lâm Nhất chợt lóe lên tia suy tư. Mục tiêu của chúng rõ ràng không phải chỉ là hủy diệt, mà còn là cướp đoạt. Đây là một âm mưu lớn, một phần của một kế hoạch đã được ấp ủ từ lâu, vượt xa những gì hắn từng nghĩ. Sự kiện tại Thiên Đạo Môn này, có lẽ chỉ là khởi đầu cho một 'Đại Tiên Chiến' lớn hơn, nơi 'Chân Đạo' sẽ dần suy tàn và bị bóp méo, như lời Thiên Cơ Lão Nhân từng ẩn ý. Hắn tự hỏi, liệu Thiên Đạo Môn có từng là một phần của âm mưu này, hay chỉ đơn thuần là nạn nhân của chính sự tha hóa bên trong? Suy nghĩ này khiến lòng hắn càng thêm trĩu nặng. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố, chứng kiến cảnh vạn vật hữu linh đang bị nhấn chìm trong làn sóng tà ác, và nhân sinh hữu tình thì bị giằng xé bởi lòng tham và sự sợ hãi.

***

Khi Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi dần thoát ra khỏi trung tâm hỗn loạn, tiếng la hét và tiếng đổ nát vẫn còn vang vọng phía sau, nhưng đã trở nên xa xăm hơn. Họ di chuyển về phía ngoại vi của Thiên Đạo Môn, nơi có những khu vực sinh hoạt của phàm nhân và các đệ tử cấp thấp không có khả năng tu luyện cao. Bầu không khí nơi đây tuy ít căng thẳng hơn, nhưng lại mang một vẻ tuyệt vọng và tang thương đến ám ảnh. Mùi khói ám ảnh vẫn còn vương vấn, xen lẫn với mùi mồ hôi của sự sợ hãi và mùi đất ẩm. Những bức tường đá cao ngất, những mái ngói rêu phong, giờ đây chỉ còn là những cái bóng đổ dài, chứng nhân cho một thời kỳ huy hoàng đã qua.

Chợt, một tiếng kêu khóc yếu ớt vang lên, xé tan sự tĩnh lặng tạm thời. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nấp mình sau một tảng đá đổ nát, nhìn về phía trước. Cảnh tượng trước mắt khiến trái tim Lâm Nhất như thắt lại. Một nhóm phàm nhân phục dịch, cùng với vài đệ tử cấp thấp của Thiên Đạo Môn, đang hoảng loạn tháo chạy. Họ là những người yếu ớt nhất, những người không có pháp lực để tự vệ, nhưng lại bị mắc kẹt giữa cuộc chiến của các tu sĩ. Đằng sau họ, ba Hắc Y Nhân đang truy đuổi sát sao, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma giữa làn khói bụi. Ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm của chúng ánh lên vẻ tàn nhẫn, không chút nhân tính. Dường như chúng muốn bắt giữ hoặc tiêu diệt những người này, có lẽ là để bịt đầu mối, hoặc tệ hơn, dùng làm vật tế cho những nghi thức tà ác nào đó.

“Cứu mạng! Xin các vị tiên nhân cứu mạng!” Tiếng kêu khóc thảm thiết của một phàm nhân vang lên, giọng nói nghẹn ngào trong tuyệt vọng. Hắn vấp ngã, cố gắng bò dậy, nhưng thân hình gầy gò, thất thần của hắn dường như không còn chút sức lực nào.

Tô Mạt Nhi, chứng kiến cảnh tượng này, không kìm được nữa. Cô bé quay sang Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngập tràn sự cầu khẩn. Bàn tay nhỏ bé của cô bé lay nhẹ tay hắn, giọng nói líu lo thường ngày giờ đây lại trầm xuống, mang theo một nỗi xót xa vô hạn. “Lâm Nhất… họ vô tội… huynh xem, họ đáng thương quá…”

Lâm Nhất nhìn những khuôn mặt thất thần, những ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng của những phàm nhân và đệ tử cấp thấp. Một sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ nổ ra trong lòng hắn. Hắn đã từng chứng kiến vô vàn cảnh đời, từ đó hình thành nên một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn. Nhưng đây là cuộc chiến của giới tu tiên, một thế giới mà hắn từng muốn tránh xa, một “tiên đạo” đã tha hóa đến mức chính những người bảo vệ nó cũng chẳng thể bảo vệ được ai, thậm chí còn gây ra họa cho chính những người yếu đuối. Liệu hắn có nên can thiệp? Liệu việc đó có phải là vô ích, khi mà cả Thiên Đạo Môn còn đang chìm trong biển lửa?

Hắn nhớ lại lời Lã Bất Phàm, về “cá lớn nuốt cá bé”, về “mạnh được yếu thua”. Hắn cũng nhớ về những gì mình tin tưởng, về “Vô Tiên chi Đạo”, về “hồng trần luyện tâm”, về lòng nhân ái. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đã tìm kiếm chân lý trong những gian nan, thử thách của hồng trần, vậy lẽ nào giờ đây hắn lại có thể ngoảnh mặt làm ngơ trước những sinh linh vô tội đang bị giày xéo?

“Tiên đạo… rốt cuộc là gì…” Lâm Nhất lẩm bẩm, giọng nói trầm buồn, mang theo một nỗi niềm chiêm nghiệm sâu sắc. Câu hỏi ấy không phải dành cho Tô Mạt Nhi, mà là dành cho chính hắn, một lời tự vấn về ý nghĩa đích thực của con đường tu thân mà hắn đang theo đuổi. Nếu tiên đạo chỉ là tranh giành, là tàn sát, là quên lãng nhân luân, vậy thì tu tiên để làm gì?

Hít một hơi thật sâu, Lâm Nhất nhắm mắt lại trong giây lát, rồi lại mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự giằng xé, mà trở nên kiên định lạ thường, như một hồ nước sâu thẳm phản chiếu vạn vật mà không gợn sóng. Hắn biết mình không thể cứu vãn cả Thiên Đạo Môn, không thể thay đổi cả một giới tu tiên đang suy đồi. Nhưng hắn có thể làm một điều nhỏ nhoi, một việc mà lương tâm hắn không cho phép hắn bỏ qua. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Hắn vận dụng 'Vô Tiên chi Đạo' không phải để chiến đấu tiêu diệt, mà để tạo ra một con đường sống. Một luồng linh lực tinh khiết, không mang theo sát khí, từ từ lan tỏa từ Phù Trần Mộc trong tay hắn. Thay vì trực tiếp đối đầu với Hắc Y Nhân, Lâm Nhất nhắm vào những khối đá đổ nát xung quanh, khẽ phẩy Phù Trần Mộc. Những khối đá nặng nề được linh lực tinh tế của hắn nâng lên, tạo thành một bức tường tạm thời, chắn ngang đường đi của nhóm Hắc Y Nhân. Cùng lúc đó, hắn dùng một chiêu thức không gây sát thương, tạo ra một làn khói nhẹ, mờ ảo, không phải là sương độc mà là một ảo ảnh làm chệch hướng sự chú ý của chúng.

“Chạy đi!” Lâm Nhất trầm giọng nói, chỉ tay về phía một con đường mòn khuất sau những bụi cây rậm rạp. Những phàm nhân và đệ tử cấp thấp, dù còn hoảng sợ, nhưng khi thấy tia hy vọng, họ liền vội vã lao đi, không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Ba Hắc Y Nhân bị bất ngờ bởi bức tường đá và làn khói mờ ảo, chần chừ trong giây lát, đủ để nhóm người yếu thế kia có thời gian thoát thân. Khi chúng nhận ra mình đã bị lừa, những tiếng gầm gừ giận dữ vang lên, nhưng Lâm Nhất đã kéo Tô Mạt Nhi lướt đi, tan biến vào bóng tối trước khi chúng kịp phản ứng. Hắn không muốn một trận chiến không cần thiết, mục đích của hắn chỉ là bảo vệ, chứ không phải gây thêm sát nghiệp.

***

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng thoát ra khỏi khu vực hỗn loạn nhất của Thiên Đạo Môn. Họ tìm một nơi ẩn nấp tạm thời trên một vách đá cao, từ đó có thể nhìn thấy toàn cảnh tông môn đang chìm trong biển lửa và khói bụi. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ bầu trời vốn đã u ám bởi khói bụi và tà khí. Hoàng hôn buông xuống, mang theo một làn gió lạnh lẽo, càng làm tăng thêm vẻ thê lương của cảnh tượng.

Quang cảnh trước mắt họ là một bức tranh tan hoang đến nao lòng. Thiên Đạo Môn, một tông môn lừng lẫy, biểu tượng của sự chính thống trong giới tu tiên, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, những cột khói đen bốc cao ngút trời như những lưỡi dao đâm thẳng vào tầng mây. Tiếng kêu than ai oán vẫn còn vang vọng từ phía xa, trộn lẫn với tiếng gió rít qua những tàn tích, tạo nên một bản nhạc buồn bã, bi tráng. Từng ngọn lửa bập bùng cháy, soi rõ những vết thương lòng của một tiên môn đang hấp hối. Mùi tro tàn, mùi máu, mùi ẩm mốc của những tàn tích cổ xưa cứ thế bay lượn trong không khí, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất. Hắn cảm nhận rõ rệt sự suy tàn không chỉ của một 'đại tông môn', mà có lẽ là cả một 'tiên đạo' mà người đời vẫn hằng tôn sùng.

Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, đôi mắt cô bé vẫn còn vương vẻ kinh hãi, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại đầy sự tin tưởng và ngưỡng mộ. Cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm từ người hắn, tìm kiếm sự bình yên giữa thế gian đầy sóng gió.

Lâm Nhất trầm ngâm nhìn về phía Thiên Đạo Môn, nơi từng là biểu tượng của sức mạnh và quyền uy, giờ chỉ còn là đống đổ nát. Hắn thở dài một tiếng, âm thanh như hòa vào tiếng gió lạnh.

“Đây là 'tiên đạo' sao, Mạt Nhi? Một con đường chỉ dẫn đến sự tranh giành, tàn phá và quên lãng nhân luân… Một con đường mà những kẻ tự xưng là tiên nhân lại có thể nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của đồng loại, thậm chí còn gây ra tội ác?” Giọng hắn trầm buồn, mang theo nỗi thất vọng sâu sắc. Những gì hắn chứng kiến hôm nay đã bóc trần sự giả dối, sự mục ruỗng từ bên trong của cái gọi là 'tiên đạo chính thống'. Hắn tự hỏi, liệu còn có ai thực sự theo đuổi 'chân đạo' giữa hồng trần đầy biến động này?

Tô Mạt Nhi khẽ siết chặt tay hắn, như muốn truyền thêm sức mạnh cho hắn. “Nhưng vẫn còn có huynh, Lâm Nhất. Huynh đã cứu những người đó… Huynh đã không nhắm mắt làm ngơ.” Lời nói của cô bé đơn giản, nhưng lại như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn đang giằng xé của Lâm Nhất. Trong mắt cô, hắn là người hùng, là hiện thân của điều thiện lương mà cô bé tin tưởng.

Lâm Nhất nhìn chằm chằm vào trung tâm Thiên Đạo Môn, nơi từng ngự trị những quyền năng to lớn, giờ chỉ còn là một bức tranh đổ nát và bi ai. Hắn miết nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự nhẵn nhụi, ấm áp của từng hạt gỗ. Trong khoảnh khắc ấy, lời Thiên Cơ Lão Nhân từng nói lại vọng về trong tâm trí hắn, về 'chân đạo' và 'hồng trần luyện tâm'. Chân đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, không nằm ở những tiên môn lừng lẫy, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong lòng trắc ẩn, trong sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người.

Sự kiện hôm nay không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu. Hắc Y Nhân, Lã Bất Phàm, và cả sự mục ruỗng của Thiên Đạo Môn chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn của một 'Đại Tiên Chiến' sắp bùng nổ, nơi 'Chân Đạo' sẽ dần suy tàn và bị bóp méo. Mục tiêu của Hắc Y Nhân không chỉ dừng lại ở việc gây hỗn loạn mà còn liên quan đến việc cướp đoạt hoặc hủy diệt những bí mật, những tài nguyên quan trọng của Thiên Đạo Môn, báo hiệu một âm mưu sâu rộng hơn, một cuộc chiến giành quyền lực, giành đoạt chân lý.

Lâm Nhất nhận ra rằng, để bảo vệ 'Vô Tiên chi Đạo' và những giá trị mình trân trọng, hắn không thể tiếp tục lẩn tránh thế giới tu tiên đang ngày càng tha hóa này. Hắn phải đối mặt với nó, phải tìm cách thay đổi nó, dù đó là một con đường đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Bởi vì, tiên đạo không chỉ nằm ở tâm, mà còn cần sự kiên cường để gìn giữ nó giữa hồng trần đầy biến động này. Lời khuyên của Thiên Cơ Lão Nhân, về việc tìm kiếm 'chân đạo đã mất', về việc không sợ hãi đối mặt với nghịch cảnh, sẽ trở nên ngày càng quan trọng khi hắn phải đối mặt với sự suy đồi của 'tiên đạo' và sự hỗn loạn của thế gian. Con đường phía trước còn dài, nhưng lòng hắn đã kiên định. Hắn sẽ đi, tìm kiếm chân lý, bảo vệ những gì đáng được bảo vệ, và gieo mầm hy vọng trong mảnh đất khô cằn của một 'tiên đạo' đang dần lụi tàn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ