Ánh sao mờ ảo lấp lánh trên nền trời đêm, như những hạt ngọc quý giá rải rác trên tấm thảm nhung đen, soi rọi con đường cho những kẻ đang miệt mài truy cầu ánh sáng. Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của sương đêm thấm vào tận xương tủy, nhưng trái tim hắn lại tràn đầy một niềm hy vọng mong manh, một niềm tin vững chắc vào con đường 'Vô Tiên' mà hắn đang theo đuổi. Hắn biết, đã đến lúc hắn phải đối mặt với thực tại tàn khốc này, và tìm cách thay đổi nó, từng bước một, để Chân Đạo không còn là một giấc mộng hão huyền. Đêm dần tàn, nhường chỗ cho một buổi sáng xám xịt, ảm đạm. Gió lạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm và một mùi khói khét lẹt đặc trưng của những tàn tích vừa trải qua hỏa hoạn.
Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên bước đi trên con đường ngổn ngang gạch đá và tro tàn, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng xào xạc khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Từng căn nhà, từng mái hiên quen thuộc của Tiểu An Trấn, nơi mà cách đây không lâu vẫn còn là một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn. Những bức tường đổ sập, mái ngói vỡ vụn nằm la liệt, cây cột cháy đen chỏng chơ như những bộ xương khô khốc vươn mình lên trời. Bầu trời không có lấy một tia nắng, chỉ toàn mây xám nặng trĩu, như đang than khóc cho số phận của mảnh đất này, cho những sinh linh vô tội đã vĩnh viễn nằm xuống. Không khí tang thương bao trùm, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất hình ảnh về một cuộc chiến tàn khốc vừa đi qua, một cuộc chiến mà hắn chưa từng chứng kiến sự ghê rợn đến vậy.
Hắn cảm thấy một sự nặng nề đè nén lồng ngực, như có hàng ngàn tảng đá vô hình đang chèn ép. Mùi khói ám khét vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm mục và một thứ mùi tanh nồng, gắt mũi của máu khô đã đông lại trên những phiến đá vỡ vụn. Thi thoảng, họ lại thấy những thi thể không toàn vẹn, nằm co quắp trong tư thế kinh hoàng, gương mặt bị biến dạng bởi nỗi đau và sự sợ hãi tột cùng. Hoặc những gia đình đang gục đầu bên nhau trong tuyệt vọng, tiếng khóc nấc yếu ớt của những đứa trẻ mồ côi bị gió cuốn đi, tan biến vào hư vô. Mỗi cảnh tượng ấy như một nhát dao vô hình cứa vào trái tim Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy đau đớn đến tột cùng. Hắn đã từng chứng kiến cái chết, đã từng đối mặt với sự tàn nhẫn của thế giới tu tiên, nhưng chưa bao giờ sự tàn khốc lại phơi bày trần trụi và đau lòng đến thế. Đây không phải là một trận chiến giữa các cao thủ, mà là một cuộc tàn sát, một sự hủy diệt không thương tiếc.
Lý Nguyên đi phía trước, vẻ mặt y u uất, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và nỗi đau. Mỗi bước đi của y đều nặng trĩu, như thể y đang kéo lê cả một gánh nặng vô hình của quá khứ. Y cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào những gì đang bày ra trước mắt, bởi mỗi hình ảnh đều gợi lại những ký ức kinh hoàng, những lời nói ngông cuồng của Lã Bất Phàm, và sự bất lực của chính bản thân y.
"Đây từng là một nơi yên bình, Lâm huynh..." Lý Nguyên khẽ thì thầm, giọng y khàn đặc, khô khan, như thể y đã không nói chuyện trong một thời gian dài. Y lắc đầu, ánh mắt vô hồn, "Giờ thì... chỉ còn lại thế này." Y không nói thêm được lời nào, chỉ có tiếng thở dài nặng nề, hòa vào tiếng gió rít qua những tàn tích. Sự im lặng của y còn nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời than vãn nào. Đó là sự tuyệt vọng, là nỗi đau đã ăn sâu vào tận xương tủy, là sự mất mát không thể bù đắp.
Lâm Nhất dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị cháy xém, thân cây khô khốc, đen đúa, chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu vươn lên trời. Hắn chậm rãi vươn tay, chạm vào lớp vỏ cây sần sùi, lạnh lẽo, cảm nhận sự hủy diệt tàn khốc mà lửa đã để lại. Cái lạnh lẽo từ thân cây dường như thấm vào lòng bàn tay hắn, rồi len lỏi vào tận trái tim, khiến hắn rùng mình. "Tiên đạo... rốt cuộc là gì mà lại mang đến những thứ này?" Hắn khẽ hỏi, giọng nói trầm tư, mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc. Ánh mắt hắn xa xăm, nhìn về phía chân trời xám xịt, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp giữa sự hỗn loạn và đổ nát. Hắn đã từng tin rằng tiên đạo là con đường dẫn đến sự siêu thoát, đến chân lý, đến một cảnh giới cao hơn của sự sống. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến lại hoàn toàn trái ngược. Đây là địa ngục trần gian, là sự hủy diệt nhân tính, là bản chất tàn bạo nhất của con người được khoác lên chiếc áo choàng của "tiên đạo".
Tô Mạt Nhi bước đến gần Lâm Nhất, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. Bàn tay nàng nhỏ bé, ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu cái lạnh lẽo trong lòng hắn. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định. "Huynh đừng nghĩ nhiều quá, Lâm Nhất ca ca... Chúng ta chỉ có thể giúp những gì mình có thể." Nàng an ủi, giọng nói trong trẻo nhưng lại ẩn chứa một sự buồn bã khó tả. Nàng biết, những cảnh tượng này đang giày vò Lâm Nhất, đang đặt ra những câu hỏi lớn trong tâm trí hắn. Nhưng nàng cũng biết, hắn không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc, không phải là kẻ sẽ bị nhấn chìm bởi sự tuyệt vọng. Hắn luôn tìm kiếm ánh sáng, dù chỉ là một tia le lói trong màn đêm u tối.
Lâm Nhất quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua trên môi hắn. Bàn tay hắn khẽ siết lấy bàn tay nàng, như tìm kiếm một điểm tựa, một sự trấn an. Hắn biết Tô Mạt Nhi đúng. Dù có suy nghĩ bao nhiêu, dù có hoài nghi đến đâu, thì hành động mới là thứ quan trọng nhất. "Phải rồi... chỉ có thể giúp những gì mình có thể." Hắn lặp lại lời nàng, như thể đang tự nói với chính mình, như một lời nhắc nhở. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn khẽ thốt lên, ánh mắt lại hướng về phía những tàn tích, "nhưng sao tình người lại dễ dàng bị hủy hoại đến vậy?" Hắn không nói ra, nhưng trong lòng hắn, một câu hỏi lớn đang dần hình thành: Liệu cái giá của "trường sinh" và "tiên đạo" có phải là sự hi sinh của những giá trị nhân văn cơ bản nhất? Liệu con đường mà hắn đang đi có thực sự là con đường "Vô Tiên" mà hắn hằng tìm kiếm, hay chỉ là một ảo ảnh khác trong vô vàn ảo ảnh của hồng trần? Ánh mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa kiên định đã được thắp lên, thắp lên bởi lòng trắc ẩn và sự quyết tâm tìm kiếm chân lý, dù cho chân lý đó có tàn khốc đến nhường nào.
Buổi sáng xám xịt dần trôi qua, nhường chỗ cho một buổi trưa mây mù, gió nhẹ. Đoàn người tiếp tục hành trình qua những con đường ngổn ngang, nơi mỗi bước chân đều gợi lên những ký ức đau thương. Tại một quảng trường nhỏ từng là nơi tụ họp của cả làng, nơi những đứa trẻ từng nô đùa, những người lớn từng trò chuyện rôm rả, giờ đây chỉ còn là một ngôi mộ tập thể tạm bợ. Một vài phàm nhân tiều tụy, quần áo rách nát, gương mặt lấm lem bụi bặm và nước mắt, đang dùng xẻng và tay không để chôn cất người thân. Tiếng gió lùa qua những tàn tích phát ra âm thanh như tiếng than khóc, hòa cùng tiếng khóc nấc yếu ớt của những người còn sống sót và tiếng chim chóc kêu thảm thiết từ xa, tạo nên một bản giao hưởng bi thương đến tột cùng. Mùi đất ẩm, mùi máu đã khô, mùi than củi và mùi hương héo tàn của những bông hoa dại còn sót lại trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ mùi khó tả, vừa đau thương, vừa ám ảnh. Bầu không khí bi thương, tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một sự cố gắng sinh tồn mãnh liệt. Ánh sáng yếu ớt của buổi trưa càng làm nổi bật sự tàn tạ, sự mất mát không gì bù đắp được.
Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi tiến lại gần. Hắn chứng kiến một bà lão gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt đờ đẫn vô hồn, đang ôm lấy một đứa bé bất động, toàn thân lạnh ngắt. Đứa bé mặc quần áo rách rưới, gương mặt nhỏ nhắn xanh xao, trên trán còn vương vết máu khô. Nước mắt bà lão đã khô cạn, chỉ còn lại những vệt hằn trên khuôn mặt nhăn nheo, sạm đen vì nắng gió và khổ đau. Nàng cứ thế thì thầm, thì thầm những lời lẽ không ai hiểu được, như thể nàng đang trò chuyện với đứa cháu trai nhỏ bé đã vĩnh viễn rời xa nàng. Cảnh tượng này như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy một cơn đau nhói thấu tận tâm can.
Hắn nhớ lại những lời Thiên Cơ Lão Nhân từng nói, về 'tiên đạo' và 'nhân đạo', về sự dung hòa giữa trời đất và lòng người. Lão nhân từng giảng rằng, tiên đạo chân chính phải bắt nguồn từ nhân đạo, từ lòng trắc ẩn, từ sự bao dung và yêu thương. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến lại là sự hủy diệt của nhân đạo, là sự tàn bạo nhân danh "tiên đạo". Một sự mâu thuẫn khôn cùng đang giày vò tâm trí hắn. "Đây là 'đạo' mà các tiên nhân truy cầu sao? Hay chỉ là một ảo ảnh của quyền lực, một cái cớ để thỏa mãn dục vọng của bản thân?" Lâm Nhất tự hỏi trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn đầy thống khổ. Hắn nhìn lên bầu trời mây mù, cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào. Tại sao những kẻ tự xưng là tiên nhân, là những người đã tu luyện đến cảnh giới cao siêu, lại có thể gây ra những cảnh tượng kinh hoàng đến vậy? Liệu con đường tu luyện có thực sự dẫn đến chân lý, hay chỉ là vòng xoáy của tham vọng và hủy diệt?
Lý Nguyên đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt y cũng đờ đẫn không kém. Y cũng đã từng là một tu sĩ, từng tin vào lý tưởng của tiên đạo. Nhưng giờ đây, những gì y chứng kiến đã đập tan mọi niềm tin đó. "Họ nói... đó là 'cái giá' để đạt được trường sinh... để trở thành tiên nhân, thoát khỏi vòng luân hồi phàm tục," Lý Nguyên khẽ nói, giọng y trầm đục, mang theo một nỗi chua xót khôn tả. Y quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy rẫy sự thất vọng và nghi vấn. "Nhưng... liệu có đáng không, Lâm huynh? Liệu sự trường sinh đó, cái 'tiên đạo' đó, có đáng để đánh đổi bằng sinh mạng của những người vô tội, bằng sự hủy hoại của nhân luân, bằng chính lương tri của mình?"
Câu hỏi của Lý Nguyên như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà lão đang ôm đứa cháu bất động. Bàn tay hắn ấm áp, truyền một chút linh lực dịu nhẹ, thuần khiết từ 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn vào cơ thể bà lão, không phải để chữa lành vết thương, mà để xoa dịu nỗi đau thể xác và tinh thần đang giày vò nàng. Bà lão ngước lên nhìn hắn, đôi mắt vô hồn bỗng lóe lên một tia sáng yếu ớt, như thể nàng cảm nhận được một sự ấm áp, một lòng trắc ẩn hiếm hoi giữa biển khổ. Nàng không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào tay Lâm Nhất, những giọt nước mắt khô cạn từ lâu bỗng lại trào ra, lăn dài trên gò má nhăn nheo. Đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của nỗi đau được sẻ chia.
Tô Mạt Nhi không chần chừ. Nàng nhanh chóng giúp đỡ những người khác tìm kiếm nước uống từ những giếng nước còn sót lại, và một ít thực phẩm khô cằn mà họ mang theo. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ hành động, mỗi cử chỉ đều thể hiện sự quan tâm và lòng nhân ái. Nàng biết, trong những giây phút này, hành động thực tế quan trọng hơn bất kỳ lời an ủi nào.
Lâm Nhất lặng lẽ nhìn lên bầu trời xám xịt, sự hoài nghi trong lòng hắn ngày càng lớn, càng sâu sắc. Hắn tự hỏi, liệu "tiên đạo tại tâm" có phải chỉ là một lời nói suông, một ảo tưởng viển vông trong một thế giới mà quyền lực và tham vọng đã lên ngôi? Hắn cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải chứng kiến quá nhiều cảnh đời cơ cực, quá nhiều sự tàn bạo nhân danh "tiên đạo". Nhưng ngay cả trong sự mệt mỏi đó, hắn vẫn cảm thấy một ngọn lửa kiên định, một quyết tâm không lay chuyển. Hắn sẽ không buông xuôi, không gục ngã. Hắn sẽ đi tìm câu trả lời, đi tìm chân lý, dù cho con đường đó có hiểm nguy đến đâu, dù cho chân lý đó có tàn khốc đến nhường nào. Bởi vì hắn biết, nếu hắn không làm, thì còn ai sẽ đứng ra bảo vệ những giá trị nhân bản, bảo vệ những người yếu thế trong cái "hồng trần gian nan" này? Hắn sẽ không để Chân Đạo bị lãng quên, không để nó bị vẩn đục bởi những dục vọng thấp hèn.
Sau nhiều ngày đêm hành trình, băng qua những vùng đất hoang tàn, chứng kiến vô vàn cảnh đời đau khổ, đoàn người cuối cùng cũng đến được một khu vực hẻo lánh, được Lý Nguyên miêu tả là 'dấu vết của Chân Đạo bị lãng quên'. Đó là một vách núi đá vôi sừng sững, phủ đầy dây leo cổ thụ và những tán cây rừng rậm rạp, ẩn mình sâu trong một khu rừng thâm u, tĩnh mịch. Nơi đây cách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài, như thể thời gian đã ngưng đọng lại, không còn chịu sự chi phối của hồng trần. Tiếng gió thổi qua các khe đá tạo nên những âm thanh kỳ lạ, như lời thì thầm của quá khứ. Tiếng chim hót líu lo, trong trẻo, không mang theo sự thảm thiết như những nơi khác. Tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó gần đó, dịu nhẹ và trong lành, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ tươi mát, mùi đá lạnh và mùi rêu phong trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí trong lành, tinh khiết đến lạ thường, khác hẳn với mùi khói khét lẹt và máu tanh mà họ đã quen thuộc. Bầu không khí nơi đây mang một vẻ bí ẩn, tĩnh lặng, và có chút linh khí dịu nhẹ, tinh khiết, khiến người ta có cảm giác như sắp bước vào một thế giới khác, một không gian tách biệt hoàn toàn khỏi sự hỗn loạn và tàn phá của hồng trần. Nắng chiều tà yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, làm nổi bật sự cổ kính và tĩnh mịch của nơi này.
Nhìn quanh, không có vẻ gì là nơi ẩn cư của một cường giả siêu phàm, hay một di tích cổ xưa hoành tráng. Chỉ là một vách núi đá vôi bình thường, tự nhiên đến mức khó tin. Tuy nhiên, Lâm Nhất cảm nhận được một luồng linh khí dịu nhẹ, thuần khiết, khác hẳn với sự hỗn loạn và ô trọc của linh khí bên ngoài. Luồng linh khí này không hùng hậu, không dồn dập, mà rất tinh tế, như một làn hơi thở của đất trời, mang theo một vẻ cổ xưa, trầm lắng. Hắn nhắm mắt lại, hít thật sâu, cảm nhận sự thanh tịnh đang dần len lỏi vào từng tế bào, xoa dịu những mệt mỏi và nỗi hoài nghi đang giày vò hắn. Đây chính là cảm giác mà hắn đã lâu không gặp, một sự yên bình hiếm có.
Lý Nguyên tiến đến gần một khe nứt nhỏ trên vách đá, nơi có khắc những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, bị rêu phong phủ kín. Y dùng tay gạt đi lớp rêu, để lộ ra những đường nét phức tạp, tinh xảo, ẩn chứa một sức mạnh huyền bí. "Đây là nơi mà sư phụ ta từng nhắc đến, Lâm huynh," Lý Nguyên nói, giọng y không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một chút hy vọng mong manh. Y nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Người nói là nơi có thể tìm thấy lời giải cho những hoài nghi về 'Chân Đạo', nơi mà những giáo lý cổ xưa vẫn còn được lưu giữ, không bị pha tạp bởi thế tục, không bị vẩn đục bởi dục vọng." Y chỉ tay vào khe nứt, "Lão nhân gia đã dặn dò, chỉ những người có duyên, có Chân Tâm, mới có thể đặt chân đến, mới có thể nhìn thấy được chân lý."
Lâm Nhất tiến đến gần khe nứt, ánh mắt hắn kiên định, không còn chút hoài nghi nào. Mặc dù những cảnh tượng kinh hoàng mà hắn vừa chứng kiến vẫn còn ám ảnh, mặc dù hắn vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp về bản chất của "tiên đạo" và "nhân đạo", nhưng hắn biết, đây là con đường mà hắn phải đi. Đây là cơ hội để hắn tìm kiếm lời giải đáp, để củng cố niềm tin của mình vào "Vô Tiên chi Đạo". Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi ngây thơ ngày nào, hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc. "Vậy thì, chúng ta vào thôi," Lâm Nhất nói, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, trong mắt hắn không còn sự mệt mỏi, không còn sự hoài nghi mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. "Dù là chân lý hay ảo ảnh, ta cũng muốn tự mình tìm câu trả lời." Hắn tin rằng, dù cho chân lý có tàn khốc đến đâu, thì sự thật vẫn cần phải được phơi bày.
Hắn vươn tay, đặt lòng bàn tay lên những phù văn cổ xưa trên vách đá. Một luồng linh lực tinh thuần từ 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn nhẹ nhàng tuôn ra, bao phủ lấy những phù văn. Ngay lập tức, những đường nét mờ nhạt bỗng phát sáng, phát ra một thứ ánh sáng vàng nhạt huyền ảo, rồi dần dần, những phù văn bắt đầu di chuyển, xoay tròn theo một quỹ đạo bí ẩn. Khe nứt từ từ mở rộng ra, phát ra một âm thanh trầm đục, như tiếng thở dài của thời gian. Một con đường hầm tối tăm, sâu hun hút hiện ra trước mắt họ, không thấy điểm cuối. Không khí bên trong hầm có vẻ cổ xưa hơn, mang theo một mùi hương đất đá và rêu phong đặc trưng của những nơi đã bị lãng quên từ rất lâu.
Tô Mạt Nhi siết chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng vẫn kiên định, không chút do dự. Nàng tin tưởng vào hắn, tin tưởng vào con đường mà hắn đã chọn. Lý Nguyên cũng gật đầu, ánh mắt y đã bớt đi vẻ u uất, thay vào đó là một tia hy vọng mới mẻ. Cả ba bước vào con đường hầm tối tăm, bước chân họ nhẹ nhàng, nhưng đầy quyết tâm. Bóng tối bao trùm lấy họ, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một ngọn lửa nhỏ vẫn rực cháy, soi sáng con đường phía trước. Hắn biết, con đường này sẽ dẫn hắn đến gần hơn với chân lý, đến gần hơn với Chân Đạo đã mất, và đến gần hơn với chính bản thân hắn. Dù cho "hồng trần gian nan", dù cho "tiên đạo" có lạc lối, thì hắn vẫn sẽ không ngừng truy cầu, không ngừng tìm kiếm. Bởi vì, hắn tin rằng, "tiên đạo tại tâm", và chân lý không bao giờ nằm ở sức mạnh hay quyền lực, mà nằm ở chính lòng người, ở sự kiên định và lòng trắc ẩn. Con đường hầm sâu hun hút, nhưng Lâm Nhất không hề sợ hãi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc hành trình sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, và của "Vô Tiên chi Đạo".