Vô tiên chi đạo
Chương 169

Ảo Ảnh Chân Tiên: Lối Mòn Của Hoài Nghi

3122 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ chương 168, dẫn dắt Lâm Nhất và đồng đội sâu hơn vào con đường bí mật, nơi ẩn chứa những dấu vết của 'tiên đạo' đã tha hóa.,Khắc họa sâu sắc hơn những cảnh tượng đau lòng, tang thương từ sự tranh giành quyền lực trong thời kỳ Thiên Đạo Môn Kiến Lập và Thời Kỳ Cát Cứ, nhấn mạnh hậu quả lên phàm nhân.,Đẩy Lâm Nhất vào cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, khiến hắn hoài nghi gay gắt về sự tồn tại của 'tiên đạo chân chính' và ý nghĩa đích thực của con đường tu luyện.,Củng cố vai trò của Lý Nguyên như một nhân chứng sống cho sự suy đồi của 'tiên đạo' và một người dẫn đường quan trọng.,Tạo tiền đề cho cuộc gặp gỡ với Thiên Cơ Lão Nhân hoặc khám phá một bí mật cổ xưa liên quan đến 'Chân Đạo' ở chương tiếp theo, đồng thời đẩy cao trào xung đột nội tâm cho chương 170.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, bí ẩn, căng thẳng nội tâm
Kết chương: [object Object]

Bóng tối đặc quánh nuốt chửng mọi thứ. Ngay khi cánh cửa đá cổ xưa khép lại sau lưng, tiếng động trầm đục vang vọng trong không gian tịch mịch, dường như cắt đứt họ khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những tàn khốc của hồng trần mà họ vừa chứng kiến. Con đường hầm mà Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên đang bước vào hẹp và tối tăm, dẫn sâu hun hút vào lòng đất, như một con rắn khổng lồ đang cuộn mình trong giấc ngủ vĩnh cửu. Không khí nơi đây lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo một mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đá và rêu phong đã bị thời gian lãng quên, một mùi hương cổ kính và hoang sơ mà không một ngọn gió nào có thể làm sạch được.

Lâm Nhất đi trước, ngọn đuốc nhỏ trong tay Lý Nguyên hắt lên những tia sáng yếu ớt, nhảy múa trên vách đá thô ráp, vẽ nên những bóng hình kỳ dị, uốn lượn như những linh hồn đang than khóc. Mỗi bước chân của họ đều vang vọng một cách rõ rệt, rồi nhanh chóng bị sự tĩnh lặng đến rợn người nuốt chửng, như thể chính không gian cũng không muốn nghe thấy tiếng thở của kẻ phàm trần lạc bước. Lâm Nhất cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn đang quẩn quanh, không phải là sự tinh khiết, dồi dào như linh khí nơi cửa vào, mà là một sự vặn vẹo, méo mó, tựa hồ như nơi đây từng chứng kiến một sự kiện kinh hoàng, một trận chiến hủy diệt mà dư âm của nó vẫn còn ám ảnh từng ngóc ngách. Luồng linh khí ấy không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà nó mang theo một thứ cảm xúc nặng nề, một nỗi bi ai, một sự phẫn nộ bị đè nén, khiến lồng ngực hắn bỗng dưng trở nên nặng trĩu. Hắn khẽ nhíu mày, tự hỏi điều gì đã tạo nên sự biến chất đáng sợ này.

Tô Mạt Nhi nép sát vào Lâm Nhất, bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt lấy vạt áo đạo bào của hắn, từng nhịp thở cũng trở nên gấp gáp hơn. Đôi mắt to tròn của nàng, thường ngày vốn trong sáng và lanh lợi, giờ đây đầy vẻ cảnh giác và lo sợ, không ngừng quét qua những bóng tối dày đặc xung quanh. "Lâm Nhất, huynh có cảm thấy... u ám không?" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây lại mang theo một chút run rẩy, như sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Nàng cảm nhận được sự bất an không chỉ từ không khí lạnh lẽo mà còn từ chính linh khí xung quanh, một thứ khí tức nặng nề, âm u mà nàng chưa từng gặp.

Lý Nguyên, với ngọn đuốc dẫn lối, ánh mắt y không còn sự tuyệt vọng cố hữu mà thay vào đó là một vẻ thận trọng xen lẫn chút sợ hãi. Y chậm rãi giải thích, giọng nói trầm hẳn xuống, như thể đang kể lại một câu chuyện ma quái đã bị thời gian chôn vùi. "Nơi này... đã từng là một mật địa của Băng Phách Môn, một môn phái nhỏ chủ về Băng thuộc tính." Y dừng lại, ánh mắt y thoáng qua một tia nhục nhã, như chính y cũng là một phần của sự sụp đổ ấy. "Họ không muốn quy phục Thiên Đạo Môn, không chấp nhận việc bị sáp nhập vào hệ thống mà họ cho là đã mất đi 'chân đạo' ban đầu. Và thế là... họ đã bị tiêu diệt." Từ "tiêu diệt" của Lý Nguyên vang lên trong không gian tĩnh mịch, mang theo một sức nặng khủng khiếp, như một lưỡi dao vô hình cứa vào tâm can người nghe. Nó không chỉ là sự biến mất của một môn phái, mà còn là sự tàn lụi của một lý tưởng, một con đường.

Lâm Nhất im lặng lắng nghe, mỗi lời của Lý Nguyên đều như một nhát búa giáng mạnh vào những mảnh vỡ còn sót lại của niềm tin về "tiên đạo chân chính" trong lòng hắn. Hắn vẫn luôn tin rằng, dù hồng trần có gian nan, dù thế sự có đổi thay, thì "tiên đạo" vẫn phải là con đường của sự thanh tịnh, của lẽ phải và của lòng từ bi. Nhưng những gì hắn chứng kiến, và giờ đây là những gì hắn nghe được, lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác, một bức tranh của sự tranh giành, của quyền lực và hủy diệt. Hắn tự hỏi, liệu cái giá của "tiên đạo" có phải chăng chính là sự hủy diệt của những kẻ yếu hơn, của những môn phái nhỏ bé, chỉ vì họ không chịu cúi đầu trước quyền uy của kẻ mạnh? Trong sâu thẳm tâm hồn, một tiếng nói thì thầm vang lên: *Sự hủy diệt này... có phải là cái giá của 'tiên đạo'? Hay 'tiên đạo' đã từ lâu bị tha hóa, trở thành một công cụ cho dục vọng và tham lam của con người?* Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí hắn, khiến bước chân Lâm Nhất tuy vẫn vững vàng nhưng lòng hắn lại nặng trĩu, từng nhịp đập của trái tim cũng mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc. Hắn cố gắng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc và khí lạnh len lỏi vào phổi, nhưng vẫn không thể xua đi được sự bức bối đang đè nặng trong lòng. Con đường hầm cứ thế kéo dài, không thấy điểm cuối, như chính con đường tìm kiếm chân lý của hắn, mịt mờ và đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp.

Sau một hồi đi lại trong bóng tối vô tận, bước chân dường như không có điểm dừng, họ cuối cùng cũng tiến vào một không gian rộng lớn hơn, một sự mở ra đột ngột đến choáng váng. Đó không phải là một hang động tự nhiên, mà là một tàn tích hùng vĩ, một điện thờ cổ xưa đã bị thời gian và những trận chiến tàn khốc biến thành đống đổ nát. Những cột đá khổng lồ, cao vút chạm đến trần hang, giờ đây đã gãy đổ, vương vãi khắp nơi, tựa như những khúc xương của một con quái vật cổ đại. Trên những vách đá, những bức phù điêu mờ nhạt, bị rêu phong và bụi thời gian che phủ, khắc họa những cảnh tượng đáng sợ: không phải là tiên nhân chống lại yêu ma, mà là tu sĩ chiến đấu với tu sĩ, những ánh mắt đầy hận thù, những phép thuật hủy diệt. Những đường nét chạm khắc vốn tinh xảo, giờ đây lại mang một vẻ bi thương, khắc nghiệt, như một lời nhắc nhở về sự tàn bạo của con người.

Một mùi hương nồng nặc xộc vào mũi họ, không chỉ là mùi ẩm mốc và đất đá cổ xưa, mà còn là mùi kim loại han gỉ, và đặc biệt hơn cả, mùi máu khô đã bám víu vào không khí qua hàng nghìn năm. Dưới chân họ, và trải dài khắp không gian rộng lớn này, là vô số xương cốt vương vãi. Không chỉ là xương cốt của phàm nhân – những kẻ vô tội bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh, mà còn cả xương cốt của các tu sĩ, những mảnh đạo bào rách nát còn sót lại mang dấu hiệu của nhiều môn phái khác nhau, giờ đây chỉ còn là đống vải vụn mục nát. Cảnh tượng tang thương ấy như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim Lâm Nhất, mỗi hình ảnh, mỗi mảnh xương, mỗi dấu vết của sự hủy diệt đều như một nhát cứa sâu hơn vào niềm tin vốn đã lung lay của hắn.

"Đây là tàn tích của một trận chiến tranh giành linh mạch..." Lý Nguyên nói, giọng y khàn đặc, đôi mắt y quét qua khung cảnh hoang tàn với một nỗi kinh hoàng cũ rích, như thể y đã từng chứng kiến cảnh tượng này trong những giấc mơ hay ký ức đau buồn. "Thiên Đạo Môn đã dùng mọi thủ đoạn để chiếm lấy, không tha cho bất kỳ ai cản đường. Họ không chỉ sát hại tu sĩ, mà còn đồ sát cả những phàm nhân vô tội sống gần linh mạch, chỉ vì sợ hãi những bí mật bị lộ ra ngoài, hay đơn giản chỉ là để dằn mặt các môn phái khác." Lời nói của Lý Nguyên vang vọng trong không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng vọng của bước chân họ và cả những tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, như tiếng đá vụn rơi từ trần hang, hay tiếng thì thầm của những linh hồn oán hận bị giam cầm trong tàn tích này.

Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, khuôn mặt nàng trắng bệch vì sợ hãi và kinh hoàng. Đôi mắt to tròn của nàng đong đầy nước mắt, không thể tin vào những gì mình đang thấy. "Họ... họ đã làm gì những người này? Đây đâu phải là tiên nhân?" Nàng run rẩy thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, như không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này. Trong tâm trí nàng, tiên nhân luôn là những người cao thượng, thanh khiết, những vị thần cứu rỗi thế gian. Nhưng những gì nàng thấy ở đây lại là những kẻ đồ tể, những kẻ đã gieo rắc cái chết và sự hủy diệt.

Lâm Nhất không nói gì, chỉ cúi xuống, ánh mắt đờ đẫn. Hắn nhặt lên một mảnh phù điêu bị vỡ vụn, trên đó vẫn còn in hằn một phần của hình ảnh hai vị tu sĩ đang dùng pháp thuật đối đầu nhau, ánh mắt đầy sự tàn nhẫn. Mảnh đá lạnh lẽo trong tay hắn, nặng trĩu như chính tâm hồn hắn lúc này. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm, sự phẫn nộ dâng lên trong lòng. *Tiên đạo?* Hắn tự hỏi, *Đây có phải là cái gọi là tiên đạo hay không?* Những hình ảnh về những gì hắn đã chứng kiến trên hồng trần, những cảnh đời cơ cực, những số phận bất hạnh mà hắn đã cố gắng giúp đỡ, giờ đây lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với sự tàn bạo, độc ác mà hắn đang nhìn thấy. Hắn đã từng nghĩ rằng, dù tiên đạo có cao xa đến mấy, thì cũng phải bắt nguồn từ đạo lý làm người. Nhưng những gì diễn ra ở đây, lại là sự chà đạp lên mọi đạo lý, mọi luân thường.

Giọng Lâm Nhất trầm khàn, mang theo một nỗi đau đớn khó tả, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một bức tường dày đặc của sự thất vọng. "Hành động nhân nghĩa... hay chỉ là những kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, khoác lên mình lớp áo 'tiên đạo' giả dối?" Câu nói của hắn không phải là một câu hỏi dành cho Lý Nguyên hay Tô Mạt Nhi, mà là một lời tự vấn, một tiếng kêu than từ sâu thẳm tâm hồn. Hắn đã đi tìm "Chân Đạo", đã hy vọng vào một con đường tu thân, dưỡng tính, nhưng những gì hắn gặp phải chỉ là sự biến chất, sự tha hóa đến ghê tởm. Những tu sĩ, những kẻ lẽ ra phải là ánh sáng dẫn lối, lại chính là những kẻ gieo rắc bóng tối, những kẻ hủy hoại sinh linh. Sự hoài nghi trong hắn không còn là những hạt mầm nhỏ bé nữa, mà đã trở thành một khu rừng rậm rạp, bao trùm lấy tâm trí hắn, đè nén mọi tia hy vọng. Tô Mạt Nhi siết chặt lấy cánh tay hắn hơn nữa, nàng muốn an ủi hắn, muốn nói rằng không phải tất cả tiên nhân đều như vậy, nhưng nàng không thể thốt nên lời. Chính nàng cũng đang bị những cảnh tượng này làm cho choáng váng, làm cho niềm tin của nàng cũng bị lung lay dữ dội. Lý Nguyên chỉ thở dài, ánh mắt đầy vẻ u uất, y không nói gì thêm, bởi y biết, mọi lời giải thích đều vô nghĩa trước sự thật tàn khốc này. Y chỉ có thể thận trọng quan sát xung quanh, đôi lúc thân thể run rẩy nhẹ, như vẫn còn sợ hãi những bóng ma của quá khứ.

Sau khi đi qua tàn tích đổ nát, nơi mà những dấu vết của sự tàn khốc vẫn còn ám ảnh từng ngóc ngách, họ men theo một con đường hẹp hơn, dần dần rời xa không gian rộng lớn và nặng nề ấy. Kỳ lạ thay, khi họ càng đi sâu, không khí lại dần thay đổi. Luồng linh khí hỗn loạn, vặn vẹo kia bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho một cảm giác thanh tịnh, thuần khiết hơn. Đó không phải là linh khí dồi dào, mạnh mẽ như những nơi tu luyện cấp cao, mà là một dòng chảy êm dịu, tinh tế, như một dòng suối ngầm đã ẩn mình hàng ngàn năm, không bị vẩn đục bởi thế sự. Sự tĩnh lặng ở đây cũng khác, không phải là sự tĩnh lặng rợn người của một nghĩa địa, mà là sự tĩnh lặng của một nơi đã thoát ly khỏi bụi trần, một nơi mà thời gian dường như trôi chậm lại, hay thậm chí là đã ngừng trôi.

Cuối cùng, sau một hành trình dài đầy những suy tư và kinh hoàng, họ đến trước một cánh cửa đá cổ kính. Cánh cửa này không đồ sộ, không hoa lệ, chỉ là một khối đá nguyên khối, được phủ đầy rêu phong xanh mướt và những phù văn đã mờ nhạt theo năm tháng. Khác với những gì họ đã thấy trước đó, cánh cửa này không hề có dấu hiệu của sự tàn phá, không có vết nứt do chiến tranh, không có dấu tích của bạo lực. Nó đứng đó, tĩnh lặng và uy nghiêm, như một người gác cổng già nua canh giữ một bí mật vĩ đại. Một mùi hương thoang thoảng của đất đá cổ xưa và thảo mộc khô quyện vào không khí thanh tịnh, mang đến một cảm giác an yên đến lạ. Có vẻ như, đây chính là nơi mà Lý Nguyên đã nhắc đến, nơi ẩn cư của Thiên Cơ Lão Nhân hoặc một di tích của "Chân Đạo" đích thực, không bị pha tạp bởi tham vọng và dục vọng của thế nhân.

Lý Nguyên tiến lên một bước, ánh mắt y đã bớt đi vẻ u uất thường ngày, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, như một người lạc đường tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm. Y khẽ nói, giọng vẫn còn chút run rẩy vì xúc động. "Đây rồi... nơi mà sư phụ ta từng nhắc đến... Dấu vết cuối cùng của Chân Đạo... hoặc là nơi Thiên Cơ Lão Nhân ẩn mình." Y đưa tay chạm nhẹ vào lớp rêu phong trên cánh cửa, như đang chạm vào một phần ký ức đã bị lãng quên.

Tô Mạt Nhi nhìn Lâm Nhất, thấy được sự mệt mỏi và nặng nề vẫn còn đọng lại trong đôi mắt hắn. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một chút hơi ấm và sự kiên định. "Huynh Nhất, huynh đừng quá lo lắng. Chắc chắn sẽ có câu trả lời thôi." Nàng nói, giọng nói tuy vẫn còn chút yếu ớt sau những gì đã chứng kiến, nhưng vẫn mang theo sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất, vào con đường mà hắn đã chọn, dù con đường đó có gian nan đến mấy.

Lâm Nhất đứng trước cánh cửa đá cổ kính, ánh mắt hắn vừa tràn đầy hy vọng mong manh, vừa chất chứa sự hoài nghi sâu sắc. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa, cảm nhận từng đường nét phù văn đã mờ nhạt dưới lớp rêu phong. Luồng linh khí thanh tịnh từ cánh cửa, từ không gian phía sau nó, len lỏi vào từng tế bào của hắn, xoa dịu phần nào những vết thương trong tâm hồn. Nhưng dù vậy, những cảnh tượng kinh hoàng mà hắn vừa trải qua, những câu hỏi nhức nhối về bản chất của "tiên đạo" vẫn còn đeo bám hắn không nguôi. Hắn tự hỏi, liệu bên trong cánh cửa này có phải là câu trả lời cho những trăn trở của hắn, cho nỗi đau khổ mà hắn đã chứng kiến, hay chỉ là một ảo ảnh khác của "tiên đạo", một sự lừa dối tinh vi hơn, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của sự thanh tịnh và cổ kính?

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm hồn đang dậy sóng của mình. Hắn muốn gột rửa đi những hình ảnh tàn khốc, những nỗi thất vọng đang giày vò hắn. Câu nói của Lý Nguyên về "dấu vết cuối cùng của Chân Đạo" cứ văng vẳng bên tai, nhưng song song đó, tiếng nói nội tâm của hắn cũng không ngừng đặt ra những câu hỏi. Hắn thì thầm, giọng nói tự vấn, gần như không thể nghe thấy trong không gian tĩnh mịch. "Tiên đạo chân chính... liệu có thực sự tồn tại, hay chỉ là một giấc mộng hão huyền trong biển máu và tham vọng này?" Hắn không biết, và cũng không dám chắc. Nhưng một điều hắn biết rõ, đó là hắn không thể dừng lại. Dù cho "hồng trần gian nan", dù cho "tiên đạo" có lạc lối, thì hắn vẫn sẽ không ngừng truy cầu, không ngừng tìm kiếm. Bởi vì, hắn tin rằng, "tiên đạo tại tâm", và chân lý không bao giờ nằm ở sức mạnh hay quyền lực, mà nằm ở chính lòng người, ở sự kiên định và lòng trắc ẩn. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng Lâm Nhất biết, đây là con đường hắn phải đi, con đường để tìm kiếm, để chiêm nghiệm, và để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại trong cái thế giới đầy rẫy những mâu thuẫn này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ