Đêm dần tàn, nhưng ánh lửa trại vẫn bập bùng, soi rõ ba gương mặt còn vương vấn những suy tư. Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, ba linh hồn đã tìm thấy sự đồng điệu trong gian khó, cùng nhau chiêm nghiệm về con đường phía trước. Tiếng suối róc rách không ngớt, như một khúc ca vô thanh của hồng trần, gột rửa đi bao bụi trần và hoài nghi. Khi những tia nắng đầu tiên hé rạng phía chân trời, xua đi màn sương đêm lạnh lẽo, họ biết đã đến lúc tiếp tục cuộc hành trình. Khu vực Tiểu An Trấn đầy hỗn loạn đã lùi lại phía sau, chỉ còn là một ký ức buồn, nhưng cũng là một minh chứng sống động cho những gì họ đang theo đuổi. Họ cùng nhau đứng dậy, ánh mắt chứa đựng sự kiên định mới, hướng về phía trước, nơi những thử thách mới đang chờ đợi.
**Cảnh 1:**
Hành trình của ba người không định hướng rõ ràng, chỉ đơn thuần là bước đi theo cảm giác mách bảo, tránh xa những nơi còn vương vãi hơi thở của tranh chấp và quyền lực. Họ đi qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những thung lũng sâu hun hút, và rồi, vào một buổi sáng sớm, khi sương mù còn giăng mắc dày đặc như một tấm màn lụa trắng xóa, họ vô tình lạc bước đến một khu vực phế tích rộng lớn. Không khí nơi đây đột nhiên trở nên u tịch và cổ kính đến lạ thường, như thể thời gian đã ngưng đọng lại từ hàng ngàn năm trước.
Sương mù lượn lờ giữa những tàn tích, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy bi thương. Những tòa kiến trúc đá khổng lồ, một thời sừng sững uy nghi, giờ đây chỉ còn là những khối đổ nát, rêu phong phủ kín từng đường nét. Từng bức tường vỡ vụn, để lộ ra những vết sẹo của thời gian và những trận chiến đã lùi vào dĩ vãng. Những tượng đá kỳ vĩ, một thời được điêu khắc tinh xảo, giờ đây đã bị phong hóa đến mức khó lòng nhận ra hình dạng ban đầu, chỉ còn là những bóng hình mờ ảo ẩn hiện trong làn sương bạc. Một bầu không khí nặng nề bao trùm, không phải bởi sự chết chóc mà là bởi sự hoài niệm, sự tiếc nuối về một quá khứ huy hoàng đã mãi mãi chìm vào quên lãng.
Tô Mạt Nhi khẽ rùng mình, nàng nép sát vào Lâm Nhất hơn, đôi mắt to tròn lanh lợi giờ đây ánh lên vẻ lo lắng và tò mò. Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng bị màn sương nuốt chửng một phần, trở nên nhỏ bé và yếu ớt: “Nơi này... có vẻ như đã từng rất vĩ đại, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự hoang tàn.” Nàng ngước nhìn Lâm Nhất, tìm kiếm sự trấn an trong ánh mắt trầm tư của hắn.
Lý Nguyên, với dáng vẻ gầy gò và ánh mắt u uất, lại tỏ ra trầm tĩnh hơn. Y quan sát kỹ lưỡng từng phiến đá, từng vết nứt, như thể đang cố gắng đọc được câu chuyện ngàn xưa ẩn sâu trong đó. Y khẽ nói, giọng khàn đặc nhưng đầy sự chắc chắn: “Đây là kiến trúc của Thiên Đạo Môn, nhưng đã quá cổ xưa. Có lẽ là một tiền đồn đã bị bỏ phế từ rất lâu.” Y nhớ lại những ghi chép cổ xưa trong thư khố của môn phái mình, về những tiền đồn xa xôi của Thiên Đạo Môn, một số đã bị bỏ hoang qua nhiều triều đại, một số lại bị hủy diệt bởi những cuộc chiến tranh bí ẩn. Cảnh tượng hoang tàn trước mắt khiến y cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, một sự nhận thức rằng con đường mà y đã từng theo đuổi, con đường của 'tiên đạo' truyền thống, cũng có thể sẽ kết thúc trong sự đổ nát và lãng quên như thế này.
Nhóm Lâm Nhất thận trọng tiến vào khu vực phế tích. Bước chân họ dẫm lên những viên đá vụn, tạo ra những tiếng động khô khốc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát, nghe như tiếng than khóc của những linh hồn đã từng ngự trị nơi đây, một âm thanh bi tráng mà không kém phần rợn người. Mùi đất đá cổ xưa, mùi ẩm mốc của rêu phong, và một chút mùi kim loại han gỉ từ những vật phẩm không rõ nguồn gốc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự đổ nát và thời gian.
Lâm Nhất dừng lại, đưa bàn tay gầy gò của mình chạm nhẹ vào một cột đá đổ nát. Bề mặt đá thô ráp, lạnh lẽo, nhưng hắn cảm nhận được một luồng linh khí mờ nhạt, đã biến chất theo thời gian. Linh khí này không còn trong trẻo, tinh khiết như linh khí mà hắn từng cảm nhận ở những nơi tu luyện chân chính, mà nó mang một vẻ hỗn loạn, nặng nề, như thể đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch và oán hận. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe những tiếng vọng của quá khứ. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh mờ ảo hiện lên: những tu sĩ bận rộn, những tiếng cười nói, những nghi thức trang nghiêm, và rồi, tất cả đều chìm trong lửa khói và tiếng gào thét.
“Tiên đạo tại tâm, hồng trần gian nan,” Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm, câu nói quen thuộc của hắn giờ đây vang lên giữa những tàn tích, mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra rằng, dù cho một môn phái có vĩ đại đến đâu, dù cho sức mạnh tu vi có đạt đến đỉnh cao nào, nếu không giữ được đạo lý làm người, không giữ được chân tâm, thì cuối cùng cũng sẽ hóa thành tro tàn, thành phế tích. Sự tham vọng, sự tranh giành quyền lực, sự lãng quên nguồn cội và đạo đức, chính là những yếu tố đã ăn mòn từ bên trong, khiến cho những nền tảng tưởng chừng vững chắc nhất cũng phải sụp đổ.
Tô Mạt Nhi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng đầy sự thấu hiểu. Nàng biết, hắn đang chiêm nghiệm. Nàng đã quen với những khoảnh khắc trầm tư của hắn, nơi hắn tìm kiếm những chân lý ẩn sâu dưới lớp vỏ của thế giới. Nàng tin tưởng vào hắn, vào con đường mà hắn đã chọn, bởi vì đó là con đường của lòng trắc ẩn, của sự kiên định, và của một niềm tin vững chắc vào giá trị của con người, chứ không phải của sức mạnh hư ảo.
Lý Nguyên cũng đứng đó, không nói một lời. Y đã trải qua sự sụp đổ của niềm tin, đã nhìn thấy sự tha hóa của 'tiên đạo' qua chính con đường tu luyện của mình. Giờ đây, đứng giữa những tàn tích của một môn phái vĩ đại khác, y càng cảm thấy rõ ràng hơn sự đúng đắn trong triết lý của Lâm Nhất. Những gì y từng coi là chân lý, là con đường duy nhất để đạt tới tiên giới, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của một ảo ảnh. Y bắt đầu hiểu rằng, 'tiên đạo' không phải là những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà là sự tu thân, dưỡng tính, là giữ gìn bản tâm trong mọi hoàn cảnh. Điều này, y nhận ra, chính là con đường mà y cần phải theo đuổi.
Sương mù vẫn bao phủ, khiến cho tầm nhìn hạn chế, nhưng cũng chính sự hạn chế đó lại làm tăng thêm vẻ bí ẩn và hoài niệm cho khung cảnh. Ba người tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy tư, những chiêm nghiệm. Họ không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng họ biết rằng, họ không còn cô độc. Họ có nhau, và có một niềm tin chung vào con đường 'Vô Tiên chi Đạo', con đường mà họ tin rằng sẽ dẫn họ đến một ý nghĩa đích thực của sự tồn tại giữa hồng trần mênh mông. Cái lạnh của sương sớm thấm vào da thịt, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa của niềm tin và sự kiên định đang bùng cháy, sưởi ấm cho tâm hồn.
**Cảnh 2:**
Càng tiến sâu vào khu phế tích, cảnh tượng đổ nát càng trở nên rõ ràng và bi thảm hơn. Đến giữa trưa, khi ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mù đã dịu bớt, ba người họ tìm thấy một khu vực dường như là thư khố hoặc điện cất giữ kinh điển đã bị sụp đổ hoàn toàn. Nơi đây, sự tàn phá còn rõ rệt hơn cả những nơi khác. Những kệ sách đá khổng lồ, một thời chứa đựng vô số tri thức và bí ẩn, giờ đây nằm nghiêng ngả, vỡ vụn thành từng mảnh. Vô số mảnh ngọc giản, quyển trúc đã mục nát, và đặc biệt là những 'Tàn Phiến Thạch Bia' vỡ vụn nằm la liệt dưới đất, phủ đầy bụi thời gian. Chúng như những chứng nhân câm lặng, kể lại câu chuyện về một sự hủy diệt bất ngờ và tàn khốc.
Mùi ẩm mốc của giấy cũ, mùi đá vụn, và một thứ mùi hương lạ lùng, khó tả của linh khí đã biến chất, tất cả hòa quyện vào không khí, khiến cho không gian thêm phần u ám và nặng nề. Lâm Nhất quỳ xuống, tay lướt nhẹ qua một mảnh thạch bia đã bị vỡ thành nhiều mảnh. Những hình vẽ, chữ khắc trên đó đã mờ nhạt đến khó đọc, nhưng hắn vẫn có thể nhận ra những nét vẽ tinh xảo, những câu chuyện về những trận chiến oai hùng, những lời thề non hẹn biển của môn đồ, và cả những âm mưu thâm độc được che giấu kín kẽ. Mỗi mảnh vỡ đều như một mảnh ghép của bức tranh lịch sử, và Lâm Nhất cố gắng ghép nối chúng lại trong tâm trí mình.
“Sức mạnh... quyền lực... cuối cùng cũng chỉ còn lại tro tàn,” Lâm Nhất lẩm bẩm, giọng hắn trầm buồn, như thể đang nói với chính mình hơn là với hai người bạn đồng hành. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn, quá nhiều sự hủy diệt chỉ vì lòng tham vô đáy và khát vọng quyền lực hư ảo. Điều này củng cố thêm niềm tin của hắn rằng, 'tiên đạo' chân chính không nằm ở sức mạnh bên ngoài, mà nằm ở sự tu dưỡng nội tâm, ở đạo lý làm người.
Tô Mạt Nhi cũng quỳ xuống bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt nàng dõi theo từng ngón tay hắn. Nàng nhìn những mảnh vỡ, cảm nhận được nỗi buồn và sự mất mát to lớn ẩn chứa trong đó. “Những gì đã xảy ra ở đây? Tại sao một nơi vĩ đại như vậy lại trở thành phế tích?” Nàng hỏi, giọng nói nàng đầy sự băn khoăn và đau xót. Nàng không thể tưởng tượng nổi một môn phái lẫy lừng như Thiên Đạo Môn lại có thể bị hủy diệt đến mức này.
Lý Nguyên, với bản tính vốn dĩ là một học giả, đã lập tức bắt đầu tìm kiếm những mảnh ngọc giản còn nguyên vẹn hơn. Y nhặt một mảnh ngọc giản đã bị nứt vỡ nhưng vẫn còn đọc được một phần. Ánh mắt y tập trung cao độ vào những dòng chữ cổ xưa. Đột nhiên, y khẽ reo lên một tiếng, không phải vì vui mừng mà là vì sự kinh ngạc: “Ngọc giản này... ghi chép về một cuộc tranh đoạt quyền lực nội bộ. 'Thiên Đạo' khi đó đã bị chia rẽ bởi tham vọng.”
Y đứng dậy, đưa mảnh ngọc giản cho Lâm Nhất. Những dòng chữ khắc trên đó, dù đã mờ nhạt, nhưng vẫn đủ để Lâm Nhất đọc được câu chuyện về sự tha hóa từ bên trong. Ngọc giản kể về những trưởng lão vì tư lợi mà cấu kết, âm thầm phản bội tông môn vì những lời hứa hẹn về sức mạnh và địa vị. Nhưng điều đáng sợ hơn, Lâm Nhất phát hiện ra những đoạn ghi chép mơ hồ về sự xuất hiện của một 'thế lực bóng tối' bí ẩn. Chúng không trực tiếp ra tay, mà lại lợi dụng sự chia rẽ nội bộ, thì thầm vào tai những kẻ có lòng tham, kích động họ tranh đoạt 'Thiên Đạo Chi Nguyên' – một nguồn sức mạnh huyền bí được cho là có thể mang lại tu vi vô biên.
Lâm Nhất tỉ mỉ thu thập và ghép nối các 'Tàn Phiến Thạch Bia', không bỏ sót bất kỳ một mảnh nhỏ nào. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm dâng lên trong lòng. Đây không phải là một sự hủy diệt ngẫu nhiên, mà là một âm mưu được sắp đặt kỹ lưỡng. Những Hắc Y Nhân này không chỉ là những kẻ gây rối tạm thời, mà chúng là một thế lực đã tồn tại từ rất lâu, liên tục gieo rắc sự hỗn loạn và thao túng trong giới tu tiên. Chúng không chỉ xuất hiện ở thời điểm hiện tại, mà đã từng tồn tại trong quá khứ, lợi dụng sự yếu kém và lòng tham của con người để đạt được mục đích đen tối của mình.
Mỗi khi ghép nối được một mảnh thạch bia, một phần bức màn bí ẩn lại được vén lên. Lâm Nhất thấy được những hình ảnh vỡ vụn của các tu sĩ Thiên Đạo Môn, ban đầu là những người chính trực, nhưng dần dần bị tha hóa bởi lòng tham và sự cám dỗ của quyền lực. Họ tranh giành lẫn nhau, nội bộ lục đục, và trong lúc đó, 'thế lực bóng tối' kia lại âm thầm củng cố sức mạnh, gieo rắc hạt giống hủy diệt. Hắn nhận ra rằng, sự sụp đổ của tiền đồn Thiên Đạo Môn này không phải là do ngoại địch, mà là do chính những con người bên trong đã tự hủy hoại mình, bị thao túng bởi một thế lực vô hình.
Lý Nguyên nhìn Lâm Nhất, ánh mắt y đầy sự bàng hoàng và một chút thất vọng. “Ta đã nghĩ rằng, sự tha hóa chỉ là một hiện tượng gần đây, do 'Thời Kỳ Cát Cứ' gây ra. Nhưng không ngờ, nó đã tồn tại từ rất lâu, ăn sâu vào tận xương tủy của giới tu tiên.” Y siết chặt mảnh ngọc giản trong tay, cảm thấy một sự đau đớn khó tả. Niềm tin của y vào 'tiên đạo' truyền thống, vốn đã lung lay, giờ đây như một tòa tháp đổ nát, không còn gì để níu giữ.
Tô Mạt Nhi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng. Nàng biết, những gì họ đang khám phá không chỉ là lịch sử, mà còn là một lời cảnh báo cho tương lai. Những mảnh ghép này không chỉ nói về quá khứ, mà còn phản chiếu hiện tại, về những gì đang diễn ra ở Thiên Đạo Môn và cả thế giới tu tiên rộng lớn hơn. Nàng cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ về quy mô của âm mưu mà Lâm Nhất đang đối mặt.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất đá cổ xưa và linh khí hỗn loạn. Hắn biết, con đường của hắn sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Nhưng chính những phát hiện này lại càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào 'Vô Tiên chi Đạo'. Chỉ khi thoát ly khỏi sự ràng buộc của tham vọng và quyền lực, chỉ khi quay về với bản tâm và đạo lý làm người, thì mới có thể phá vỡ vòng lặp tha hóa này. Nơi đây, giữa những tàn tích đổ nát, hắn đã tìm thấy những bằng chứng rõ ràng nhất cho triết lý của mình. Cái lạnh của buổi trưa ở phế tích không làm hắn nao núng, mà chỉ làm cho ý chí của hắn thêm phần kiên định.
**Cảnh 3:**
Khi chiều tà buông xuống, ánh sáng yếu ớt của ngày càng mờ nhạt, và sương mù lại bắt đầu dày đặc trở lại, bao phủ khắp khu phế tích bằng một tấm màn trắng xóa, nhóm Lâm Nhất tìm thấy một khu vực mà có lẽ đã từng là tế đàn trung tâm của tiền đồn. Giờ đây, nó chỉ còn là những tảng đá lớn nằm nghiêng ngả, với những vết nứt toác và rêu phong phủ kín, trông giống như những di cốt khổng lồ của một con quái vật đã chết. Không khí nơi đây càng trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch hơn, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như những lời than vãn bi ai của quá khứ.
Trên một phiến đá lớn nhất, nằm ở vị trí trung tâm của tế đàn đổ nát, Lâm Nhất phát hiện một họa tiết đã bị thời gian làm mờ đi rất nhiều. Tuy nhiên, hắn vẫn có thể nhận ra hình ảnh những 'Hắc Y Nhân' đang cúi mình, thì thầm vào tai các tu sĩ Thiên Đạo Môn. Những bóng người đen tối ấy, ẩn hiện trong họa tiết mờ ảo, gợi lên một cảm giác ghê rợn và quỷ dị. Dưới họa tiết đó, những dòng chữ khắc còn sót lại kể về một 'đại nghi thức' đã từng diễn ra tại chính nơi này. Nghi thức đó hứa hẹn sức mạnh vô biên, khả năng thăng tiến vượt bậc, nhưng cuối cùng lại dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn của tiền đồn, biến nó thành một nơi chứa chấp oán khí và linh khí hỗn loạn, không thể nào thanh tẩy.
Lâm Nhất đứng giữa tàn tích, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, không còn vẻ trầm tư thường thấy mà thay vào đó là một sự kiên quyết tột độ. “Đây không phải là sự suy tàn tự nhiên,” hắn nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Có kẻ đã chủ mưu, đã thao túng mọi thứ.” Hắn nhìn kỹ hơn vào họa tiết, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Những Hắc Y Nhân kia, chúng không chỉ là những kẻ gây rối nhất thời, mà là một thế lực có tổ chức, có âm mưu, và đã gieo rắc tai họa từ rất lâu đời.
Lý Nguyên, sau khi chứng kiến những gì đã xảy ra ở thư khố, giờ đây hoàn toàn suy sụp. Y khuỵu gối xuống bên cạnh phiến đá, tay nắm chặt lại, nỗi thất vọng và sự bàng hoàng thể hiện rõ trên gương mặt gầy gò của y. “Vậy ra... 'Tiên đạo' từ ban đầu đã bị nhuốm bẩn bởi những thứ này,” y nói, giọng khàn đặc, đầy sự đau đớn. “Ta đã tin tưởng vào cái gì? Ta đã dành cả cuộc đời để theo đuổi một con đường mà ngay từ đầu đã bị mục ruỗng từ bên trong.” Y cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao, như thể toàn bộ thế giới quan của mình đã sụp đổ. Những lời dạy của sư phụ, những ước mơ về một ngày thăng tiên, tất cả giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh lừa dối.
Tô Mạt Nhi, với vẻ mặt lo lắng, níu nhẹ lấy cánh tay Lâm Nhất. Nàng nhìn vào họa tiết Hắc Y Nhân, rồi nhìn về phía Lâm Nhất, đôi mắt nàng chất chứa một câu hỏi không cần lời: “Lâm Nhất, vậy... những Hắc Y Nhân mà chúng ta thấy bây giờ... liệu có phải là những kẻ đã từng ở đây?” Câu hỏi của nàng không chỉ là sự tò mò, mà còn là một sự lo sợ về sự lặp lại của lịch sử, về một mối đe dọa không ngừng đeo bám thế giới tu tiên.
Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn còn sót lại quanh tế đàn. Trong khoảnh khắc đó, hắn như thấy được những hình ảnh vỡ vụn của sự tham lam, của lòng đố kỵ, của thù hận và sự thao túng. Hắn thấy những tu sĩ, bị mê hoặc bởi lời hứa hẹn về sức mạnh, đã tự mình phá vỡ những quy tắc đạo đức, đã tự mình mở cửa cho bóng tối xâm nhập. Hắn thấy những tiếng gào thét của sự tuyệt vọng khi tiền đồn sụp đổ, và những linh hồn bị mắc kẹt lại trong oán khí, không thể siêu thoát. Cái cảm giác lạnh lẽo của sương mù và gió lạnh không còn đáng sợ bằng cái lạnh buốt từ sự thật tàn khốc mà hắn đang chiêm nghiệm.
Khi Lâm Nhất mở mắt ra, ánh mắt hắn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía xa, nơi Thiên Đạo Môn hiện tại đang đứng sừng sững, một sự hiểu biết mới đã hình thành trong tâm trí hắn. Âm mưu của Hắc Y Nhân không phải là mới mẻ, mà đã tồn tại từ rất lâu, liên tục thao túng và gây chia rẽ trong giới tu tiên. Sự tham vọng và tranh giành quyền lực đã phá hủy tiền đồn này là hình ảnh phản chiếu cho những gì đang xảy ra trong Thiên Đạo Môn hiện tại, với những kẻ như Lã Bất Phàm đang ngày càng lớn mạnh. Cuộc chiến không chỉ là chống lại một cá nhân hay một môn phái, mà là chống lại một tư tưởng đã ăn sâu, chống lại một thế lực bóng tối đã tồn tại hàng ngàn năm.
Lâm Nhất cảm thấy con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, dù khó khăn, dù cô độc, nhưng lại càng thêm đúng đắn. Đó là con đường duy nhất để phá vỡ vòng lặp của sự tha hóa này, để tìm kiếm một chân lý đích thực, không bị vấy bẩn bởi quyền lực và tham vọng. Hắn hiểu rằng, để trở thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần này.
Lý Nguyên từ từ đứng dậy, ánh mắt y không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng của sự giác ngộ. Y nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn sang Tô Mạt Nhi, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi y. “Ta đã lạc lối quá lâu,” y nói, giọng y giờ đây đã bình tĩnh và dứt khoát hơn. “Nhưng có lẽ, đây chính là khởi đầu mới của ta. Ta không còn tin vào những gì đã cũ, ta sẽ đi theo con đường mà ngươi đã chỉ ra, Lâm Nhất. Con đường của lòng trắc ẩn, của sự kiên định, và của một chân tâm không đổi.”
Sự thay đổi trong tư tưởng của Lý Nguyên là một minh chứng sống động cho sức mạnh của 'Vô Tiên chi Đạo'. Y đã chấp nhận, và giờ đây, y đã trở thành một đồng minh vững chắc, một người bạn đồng hành thực sự trên con đường gian nan này. Tô Mạt Nhi siết nhẹ cánh tay Lâm Nhất, ánh mắt nàng đầy sự tin tưởng và một chút tự hào. Nàng biết, hắn sẽ làm được.
Ba người đứng giữa tế đàn đổ nát, ánh sáng cuối cùng của ngày đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Sương mù bao phủ dày đặc, khiến cho thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại ba bóng hình đơn độc giữa không gian mênh mông. Tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng thì thầm của số phận, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa của niềm tin đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, những cuộc đối đầu với Lã Bất Phàm và các thế lực tha hóa khác là điều không thể tránh khỏi. Nhưng giờ đây, họ không còn cô độc. Họ có nhau, có niềm tin vào con đường của mình, con đường của lòng trắc ẩn và đạo lý làm người. Ánh lửa trại bập bùng từ phía xa, như một ngọn hải đăng nhỏ bé, soi sáng cho hành trình tìm kiếm “Vô Tiên chi Đạo” giữa hồng trần mênh mông, và họ biết, cuộc hành trình này mới chỉ là khởi đầu.