Vô tiên chi đạo
Chương 174

Hồng Trần Phản Chiếu: Đồng Điệu Giữa Hai Tâm Hồn

3847 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất chia sẻ sâu sắc những suy tư của mình về 'Vô Tiên chi Đạo' với Tô Mạt Nhi, người cũng đã trải qua nhiều biến cố và chứng kiến sự tha hóa của thế giới tu tiên.,Thông qua cuộc trò chuyện, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nhận thấy sự đồng điệu sâu sắc trong việc tìm kiếm giá trị sống đích thực, củng cố mối liên kết tình cảm và tư tưởng giữa họ.,Củng cố vững chắc niềm tin của Lâm Nhất vào con đường của mình, giải quyết phần nào sự hoài nghi về 'tiên đạo chân chính' bằng cách tìm thấy sự ủng hộ và thấu hiểu từ Tô Mạt Nhi.,Lý Nguyên tiếp tục quan sát và chiêm nghiệm, củng cố thêm sự thay đổi trong tư tưởng của anh ta và sự chấp nhận con đường của Lâm Nhất.,Duy trì tông trầm buồn, sâu lắng và mang tính chiêm nghiệm, phù hợp với giai đoạn 'falling_action' của Arc, đồng thời hé lộ một tia hy vọng và sự kiên định mới.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, hy vọng, tình cảm
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống, bao trùm lên Cổ Miếu hoang tàn, mang theo một vẻ u tịch đến nao lòng. Những giọt mưa cuối cùng vẫn còn lất phất rơi, quyện vào gió lạnh, tạo nên một bản giao hưởng trầm buồn của đất trời. Dưới mái hiên xiêu vẹo, ánh mắt Lâm Nhất dõi ra khoảng không mịt mờ, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm vải nhung đen, thêu dệt nên một bức tranh huyền ảo, diệu vợi. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn rất dài, rất nhiều gian nan. Những kẻ như Lã Bất Phàm, những thế lực Hắc Y Nhân vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để gây ra những cuộc chiến tranh, những cuộc tàn phá mới. Hắn không thể cứu vớt tất cả, nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ dùng chính con đường của mình, con đường của lòng trắc ẩn và đạo đức, để chứng minh rằng “tiên đạo” không phải là một ảo ảnh xa vời, mà là một con đường có thể được định nghĩa lại, bằng chính trái tim và hành động của mỗi con người.

Gió vẫn rít qua Cổ Miếu, mưa vẫn rơi lất phất, nhưng trong lòng Lâm Nhất, một sự bình yên và kiên định đã được củng cố. Hắn không còn ưu tư về định nghĩa của “tiên đạo” nữa. Hắn đã tìm thấy nó, ngay trong chính những gian nan của hồng trần, ngay trong chính những con người phàm tục kiên cường, và ngay trong chính trái tim biết yêu thương, trắc ẩn của mình. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Đó là “Vô Tiên chi Đạo”, là kim chỉ nam cho hành trình còn lại của hắn.

***

Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm u tối, nhưng ánh sáng đầu ngày vẫn còn yếu ớt, chật vật len lỏi qua những tầng mây xám xịt. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm mưa và chút sương sớm còn vương vấn trên những ngọn cây, phiêu đãng vào trong Cổ Miếu. Ngôi miếu nhỏ bằng đá và gỗ đã mục nát theo dòng thời gian, chứng kiến bao thăng trầm của thế sự, nay lại càng thêm thê lương dưới vẻ hoang tàn của nó. Mái ngói vỡ vụn, để lộ những lỗ hổng thâm thấp như đôi mắt trống rỗng của một sinh vật cổ xưa. Bên trong, bức tượng thần bị phong hóa, khuôn mặt đã nhòa đi theo năm tháng, bàn thờ cũ kỹ rêu phong, ám một mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi bị lãng quên. Tiếng gió rít qua các khe hở, xào xạc trên những vòm cây cổ thụ, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ sâu thẳm khu rừng, tạo nên một bản nhạc u buồn, đầy hoài niệm. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và gỗ mục cứ thế luẩn quẩn trong không gian tĩnh lặng, mang theo một chút bí ẩn, rùng rợn.

Trong sân Cổ Miếu đổ nát, cạnh đống lửa tàn chỉ còn lại những than hồng đỏ mờ, Lâm Nhất ngồi đó, lặng lẽ châm thêm vài thanh củi khô. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh đổ xuống, soi rõ những vết nứt chằng chịt trên tường đá rêu phong, tựa như những đường vân của một khuôn mặt già nua, đầy sẹo. Hắn gầy gò, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại ánh lên một tia sáng của sự kiên định. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, cùng bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, càng tôn thêm vẻ điềm đạm, không khoa trương của hắn.

Tô Mạt Nhi co ro ngồi sát bên hắn, tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt nàng cũng dõi theo những đốm lửa leo lét đang cố gắng bùng cháy. Khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh của nàng vẫn còn vương vấn nét mệt mỏi, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa một nỗi băn khoăn khó tả. Nàng là một cô gái nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, toát lên vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng lúc này lại thu mình lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí và sự nặng lòng trong trái tim. Nàng nắm chặt tay hắn, hơi ấm từ bàn tay Lâm Nhất truyền sang nàng, như một lời trấn an vô hình.

“Lâm Nhất, huynh có thấy… thế giới này thật đáng sợ không?” Giọng nàng run run, chứa đầy sự lo lắng, “Những gì chúng ta vừa chứng kiến… những cảnh đời tan hoang, những con người bị chà đạp… lòng em cứ thấy bất an.”

Lâm Nhất khẽ siết chặt tay nàng, nhìn vào ngọn lửa đang dần bùng lên. “Sợ hãi là điều tất yếu, Mạt Nhi. Con người yếu đuối, dễ bị tổn thương, nên nỗi sợ hãi luôn thường trực. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta ngừng tin vào điều thiện lương, ngừng hy vọng vào những điều tốt đẹp.” Hắn nói, giọng ôn hòa, chậm rãi, mỗi lời đều như thấm vào lòng đất. “Hồng trần gian nan, có bao nhiêu cảnh éo le, bao nhiêu số phận bi ai. Nhưng trong tận cùng của sự tàn khốc, ta vẫn thấy những hạt mầm của lòng kiên cường, của tình người nảy nở. Một lão nông phu vẫn cố gắng dựng lại mái nhà đổ nát, một đứa trẻ mồ côi vẫn trao cho ta nụ cười tinh nghịch, một người tù khổ sai vẫn giữ trong lòng niềm tin vào ngày mai. Đó không phải là điều đáng để ta trân trọng sao?”

Tô Mạt Nhi ngước nhìn hắn, đôi mắt nàng phản chiếu ánh lửa lập lòe. Nàng biết, hắn không phải là kẻ thích dùng bạo lực, hắn luôn tìm kiếm một con đường khác, một con đường mang lại sự bình yên và công bằng cho hồng trần. Nàng đã chứng kiến hắn không dùng bất kỳ pháp lực nào, chỉ bằng lời lẽ và sự thấu hiểu, đã khiến Lý Tri Huyện tham lam và Hàn Phong tha hóa phải chùn bước. Điều đó còn mạnh mẽ hơn bất kỳ loại thần thông nào nàng từng biết.

Lý Nguyên ngồi cách đó không xa, dưới mái hiên xiêu vẹo của Cổ Miếu. Vẻ ngoài của y có phần tiều tụy sau những ngày dài phiêu bạt, nhưng ánh mắt y, vốn ẩn chứa sự thất vọng, giờ đây lại lóe lên tia hy vọng xen lẫn bối rối. Y lặng lẽ mài kiếm, tiếng kim loại cọ vào đá mài khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Đôi mắt y thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai người Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong cuộc trò chuyện của họ. Y đã nghe rõ từng lời Lâm Nhất nói đêm qua, về việc “tiên đạo không phải là đích đến, mà là một hành trình”, về việc “giữ vững được chân tâm, giữ vững được đạo lý làm người”. Những lời nói ấy vẫn văng vẳng trong tâm trí y, từng chút một làm lung lay những giáo điều y đã được dạy dỗ suốt bao năm tháng.

“Đạo không có đúng sai, chỉ có hợp hay không hợp với tâm mình.” Lời nói của Lâm Nhất đêm qua vẫn còn vang vọng, như một câu thần chú mở ra cánh cửa tư duy mới trong lòng Lý Nguyên. Y nhớ lại những năm tháng tu luyện khổ cực, những ngày đêm miệt mài luyện pháp, chỉ để đạt được sức mạnh, để có thể trở thành một vị tiên nhân được người đời kính trọng. Nhưng giờ đây, những vị tiên nhân mà y từng ngưỡng mộ lại biến thành những kẻ áp bức, những kẻ quên đi đạo lý làm người. Y đã từng là một đệ tử bị trục xuất, một kẻ lạc lối giữa thế giới tu tiên. Nhưng giờ đây, y bắt đầu thấy một hướng đi, một mục đích khác, không phải là sự trường sinh hay sức mạnh vô biên, mà là một sự bình an trong tâm hồn và một ý nghĩa chân thật cho cuộc sống.

Trong ánh sáng bình minh nhạt nhòa, Lâm Nhất nhìn sâu vào mắt Tô Mạt Nhi. “Hồng trần gian nan, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Điều quan trọng không phải là đạt được cảnh giới cao siêu nào, mà là giữ được cái chân tâm ấy, giữ được đạo lý làm người. Đó mới là con đường mà ta theo đuổi, con đường mà ta gọi là Vô Tiên chi Đạo.” Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm tin không lay chuyển.

***

Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả một góc rừng. Ba người họ tiếp tục hành trình trên một con đường mòn nhỏ, xuyên qua những tán cây xanh rì, rậm rạp. Nắng đã lên, nhưng vẫn bị những cành cây cổ thụ che khuất, khiến không khí dưới tán lá vẫn còn mát mẻ, ẩm ướt, và thỉnh thoảng, một làn sương mù nhẹ vẫn vương vấn trên các ngọn cây, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Tiếng bước chân xào xạc trên lớp lá khô, giòn tan dưới gót giày, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những cành cây cao, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của núi rừng. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát quyện với hương hoa dại thoang thoảng, mùi cây cỏ tươi mát xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đi cạnh nhau, vai kề vai, tiếp tục cuộc trò chuyện còn dang dở. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ điềm đạm, ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, một nụ cười nhẹ trấn an luôn thường trực trên môi.

“Tiên đạo không phải là phép tắc hay sức mạnh, Mạt Nhi.” Lâm Nhất lại nói, giọng hắn vẫn ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường. “Nó là đạo làm người. Là giữ vững bản tâm, là kiên cường đứng dậy sau đổ nát, là lòng trắc ẩn đối với những người yếu thế. Một vị tiên nhân mà quên đi cội nguồn của mình là một con người, quên đi đạo lý làm người, thì dù có trường sinh bất lão, có pháp lực thông thiên, cũng chỉ là một kẻ tha hóa, một kẻ lạc lối trong chính con đường của mình.”

Tô Mạt Nhi lắng nghe từng lời hắn nói, đôi mắt to tròn long lanh của nàng phản chiếu hình bóng hắn. Nàng gật đầu, mái tóc đen dài mượt mà khẽ lay động. “Huynh nói đúng… Em cứ nghĩ tu tiên là phải mạnh mẽ, phải trường sinh, phải đạt được những cảnh giới cao siêu để thoát ly hồng trần. Nhưng giờ em thấy… điều đó thật vô nghĩa nếu phải đánh đổi bằng tất cả những gì tốt đẹp trong lòng, nếu phải chà đạp lên những người yếu thế để đạt được mục đích. Những gì chúng ta chứng kiến ở Tiểu An Trấn, những kẻ tự xưng là tu sĩ nhưng lại hành xử còn tệ hơn cả phàm nhân… điều đó khiến em cảm thấy ghê sợ.” Nàng khẽ tựa nhẹ vào vai Lâm Nhất khi đi qua một đoạn đường khó, như tìm kiếm sự an ủi và định hướng từ hắn.

Lâm Nhất cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ vai nàng. Hắn biết, những cảnh tượng tàn khốc mà họ đã chứng kiến đã tác động sâu sắc đến nàng, đã làm lung lay những nhận thức vốn có của nàng về thế giới tu tiên. Nhưng cũng chính nhờ những gian nan ấy, nàng mới bắt đầu nhìn thấy một chân lý khác, một con đường khác. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: “Hắc y nhân, Lã Bất Phàm… những kẻ đó sẽ không bao giờ hiểu được rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở pháp lực vô biên, mà nằm ở chính lòng người, ở sự kiên cường và lòng trắc ẩn.”

Lý Nguyên đi phía sau họ, giữ một khoảng cách nhất định. Ánh mắt y vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong lại đang diễn ra một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Y đã từng là một đệ tử bị trục xuất, một kẻ lạc lối giữa thế giới tu tiên, ôm trong lòng nỗi thất vọng và sự mất mát. Nhưng những lời nói của Lâm Nhất, những hành động của hắn, đã dần gieo vào lòng y những hạt mầm của một niềm tin mới. Y lắng nghe cuộc trò chuyện của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, mỗi câu nói đều như một nhát búa giáng mạnh vào những giáo điều cũ kỹ y đã được dạy dỗ.

“Vô Tiên chi Đạo… thật sự có thể tồn tại trong cái hồng trần đầy rẫy tham vọng này sao?” Lý Nguyên tự hỏi, miết ngón tay lên chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Y nhớ lại những quy tắc nghiêm ngặt của tông môn, những lời răn dạy về việc phải đạt đến cảnh giới cao nhất, phải chiến thắng mọi kẻ thù. Nhưng những “kẻ thù” mà Lâm Nhất đối mặt lại không phải là những pháp khí lợi hại hay những thần thông bí ẩn, mà là sự tha hóa, là lòng tham, là sự vô cảm của chính con người. Điều đó khiến y bối rối, nhưng cũng khiến y cảm thấy một sự thanh thản lạ thường. Con đường của Lâm Nhất không hứa hẹn sức mạnh hay quyền lực, mà hứa hẹn một sự bình an trong tâm hồn và một ý nghĩa chân thật cho sự tồn tại.

Tô Mạt Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng gặp ánh mắt Lâm Nhất. “Em hiểu rồi, Lâm Nhất. Có lẽ, những gì chúng ta đã được dạy về tiên đạo chỉ là một phần, một phần bị bóp méo bởi tham vọng và quyền lực. Tiên đạo chân chính… nó phải nằm ở đây.” Nàng đặt tay lên ngực mình, nơi trái tim đang đập. “Ở lòng nhân ái, ở sự bao dung, ở tình yêu thương mà chúng ta dành cho nhau và cho vạn vật.”

Lâm Nhất mỉm cười, nụ cười dịu dàng như nắng sớm. “Phải, Mạt Nhi. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Để thành tiên, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Đó là ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, là con đường tu thân mà ta đang tìm kiếm.” Hắn cảm nhận được sự đồng điệu sâu sắc từ nàng, một sự đồng điệu mà hắn chưa từng tìm thấy ở bất cứ ai. Nàng không chỉ là người bạn đồng hành, mà còn là ánh sáng, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho hắn trên con đường chông gai này.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Ba người họ đã dựng một trại nhỏ bên một con suối, nơi tiếng nước chảy róc rách không ngừng, như một bản nhạc ru êm đềm. Lửa trại bập bùng cháy, ánh sáng hắt lên, chiếu rõ ba gương mặt. Không khí đã chuyển lạnh, nhưng nhờ hơi ấm từ ngọn lửa và sự trong lành của núi rừng, cảm giác vẫn thật dễ chịu. Trên bầu trời đêm, những vì sao bắt đầu xuất hiện, lấp lánh như vô vàn viên ngọc quý được rải đều trên tấm màn nhung đen, vô cùng tráng lệ. Mùi khói bếp từ lửa trại quyện với mùi hương hoa dại và cỏ cây xung quanh, tạo nên một hương vị đặc trưng của đêm hoang dã.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi đối diện nhau, ánh mắt giao nhau ấm áp, tựa như hai tâm hồn đã tìm thấy nhau giữa biển đời rộng lớn. Hắn vẫn gầy gò, nhưng ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư u buồn như trước, mà thay vào đó là sự kiên định và một tia hy vọng sáng ngời. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây đã tràn ngập sự thấu hiểu và một tình cảm sâu sắc. Nàng nhìn hắn, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

“Em sẽ luôn đi cùng huynh, Lâm Nhất.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một lời thề nguyện. “Dù con đường này có khó khăn đến mấy, dù có phải đối mặt với bao nhiêu gian nan, em tin vào con đường của huynh, tin vào ‘Vô Tiên chi Đạo’ mà huynh đang theo đuổi. Nó không phải là một con đường dễ dàng, nhưng nó là con đường của chân lý, của tình người.” Ánh mắt nàng chứa chan tình cảm, không một chút do dự hay sợ hãi. Nàng đã trải qua nhiều biến cố, đã chứng kiến sự tha hóa của thế giới tu tiên, và nàng đã tìm thấy sự bình yên, tìm thấy định hướng trong lời nói và hành động của Lâm Nhất.

Lâm Nhất khẽ đặt tay lên tay Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. “Cảm ơn nàng, Mạt Nhi.” Hắn nói, giọng hắn chứa đựng một sự chân thành sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị mà vô cùng lớn lao. “Có nàng bên cạnh, ta không còn thấy cô độc nữa. Con đường này vốn dĩ rất dài, rất khó khăn, nhưng có nàng đồng hành, ta cảm thấy vững tin hơn rất nhiều. Nàng đã giúp ta nhìn thấy rằng, Vô Tiên chi Đạo không chỉ là con đường của riêng ta, mà nó có thể là con đường của bất cứ ai, miễn là họ còn giữ được chân tâm, còn giữ được đạo lý làm người.”

Hắn nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng, những tia lửa nhỏ bắn lên rồi vụt tắt trong không trung. Hắn đã từng hoài nghi, đã từng băn khoăn liệu mình có đủ mạnh mẽ để bảo vệ những giá trị mình trân trọng, liệu “tiên đạo chân chính” có thực sự tồn tại và có thể được duy trì trong một thế giới đầy tham vọng và quyền lực. Nhưng giờ đây, với sự đồng điệu từ Tô Mạt Nhi, với sự ủng hộ vô điều kiện của nàng, những hoài nghi ấy đã tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin kiên định hơn bao giờ hết. Sự đồng điệu này, mối liên kết tình cảm và tư tưởng giữa họ, sẽ biến nàng thành một người bạn đồng hành không thể thiếu, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho Lâm Nhất trong những cuộc đối đầu sắp tới.

Lý Nguyên ngồi gần đó, trầm ngâm nhìn vào lửa, ánh mắt y phản chiếu những đốm lửa nhảy múa. Y đã lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, mỗi lời nói đều như một giọt nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn khô cằn của y. Y thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài không còn mang sự nặng nề của nỗi thất vọng, mà là sự giải tỏa, sự chấp nhận. Ánh mắt y dần trở nên kiên định hơn, không còn sự bối rối của đêm qua.

“Ta… ta cũng vậy.” Lý Nguyên nói, giọng y khàn đặc nhưng đầy dứt khoát, y ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng. “Có lẽ, ta đã tìm thấy con đường của riêng mình. Con đường mà ta đã theo đuổi bấy lâu nay… nó đã khiến ta lạc lối. Nhưng nhờ có ngươi, Lâm Nhất, ta đã nhìn thấy một hướng đi khác. Một hướng đi mà ta tin rằng, sẽ khiến tâm ta được bình an, khiến ta cảm thấy mình vẫn là một con người chân chính.”

Y đứng dậy, hành động dứt khoát, không một chút do dự. Y đi đến đống củi khô gần đó, nhặt thêm vài thanh củi lớn, rồi quay trở lại, đặt chúng vào giữa đống lửa. Ngọn lửa lại bùng lên mạnh mẽ hơn, chiếu sáng rõ ràng hơn ba gương mặt giữa đêm tối. Sự thay đổi trong tư tưởng của Lý Nguyên báo hiệu anh ta sẽ dần trở thành một đồng minh vững chắc của Lâm Nhất, cùng Lâm Nhất đối mặt với các thế lực tu tiên tha hóa, có thể là một cầu nối giữa Lâm Nhất và những tu sĩ đang lạc lối.

Lâm Nhất nhìn Lý Nguyên, một nụ cười ấm áp nở trên môi. Hắn biết, con đường của hắn sẽ không còn cô độc nữa. Ba con người, ba số phận khác nhau, nhưng đều đang cùng tìm kiếm một chân lý, một ý nghĩa đích thực cho cuộc đời giữa hồng trần gian nan. Niềm tin kiên định của Lâm Nhất vào ‘Vô Tiên chi Đạo’ được củng cố sẽ là nền tảng cho những cuộc đối đầu trực diện hơn với ‘tiên đạo’ hệ thống và Lã Bất Phàm, nơi tư tưởng của hắn sẽ bị thử thách một cách gay gắt.

Đêm dần khuya, tiếng suối chảy róc rách vẫn không ngừng. Ba con người ngồi quanh đống lửa, giữa không gian bao la của núi rừng. Con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, có thể họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những âm mưu thâm độc của Hắc Y Nhân và tham vọng của Lã Bất Phàm. Nhưng giờ đây, họ không còn cô độc. Họ có nhau, có niềm tin vào con đường của mình, con đường của lòng trắc ẩn và đạo lý làm người. Việc họ rời khỏi khu vực hỗn loạn báo hiệu họ sẽ sớm tiến vào một vùng đất mới, có thể là gần hơn với các đại tông môn hoặc nơi có những sự kiện lớn đang chờ đợi. Ánh lửa trại bập bùng, như một ngọn hải đăng nhỏ bé, soi sáng cho hành trình tìm kiếm “Vô Tiên chi Đạo” giữa hồng trần mênh mông.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ