Vô tiên chi đạo
Chương 177

Chiêm Nghiệm Chân Ngã: Con Đường Vô Tiên

3540 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất dành thời gian chiêm nghiệm sâu sắc về con đường 'Vô Tiên' của mình, nhận ra rằng dù gian nan, đây mới là chân đạo mà hắn muốn theo đuổi, dù vẫn còn chút hoài nghi.,Củng cố quyết tâm của Lâm Nhất sau những tiết lộ về Hắc Y Nhân và sự tha hóa của tiên đạo, đồng thời chấp nhận gánh nặng trách nhiệm của con đường này.,Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên thể hiện sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối đối với Lâm Nhất, dù không hoàn toàn hiểu hết chiều sâu tư tưởng của hắn.,Dẫn dắt mạch truyện hướng tới việc Lâm Nhất chuẩn bị tiến sâu hơn vào Thiên Đạo Môn, mang theo những bài học và một niềm tin được củng cố.,Duy trì tông trầm buồn, sâu lắng và chiêm nghiệm, phù hợp với giai đoạn kết thúc Arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên
Mood: Chiêm nghiệm, trầm lắng, quyết tâm, có chút lo lắng nhưng kiên định
Kết chương: [object Object]

Ánh nến trên bàn dần lụi tàn, để lại căn phòng chìm vào bóng tối. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít lên không ngừng, như lời thì thầm của số phận, như tiếng vọng của một âm mưu vĩ đại đang chờ đợi. Ba con người trong căn phòng nhỏ bé ấy, với một ngọn lửa niềm tin bùng cháy trong tim, biết rằng họ đã bước vào một ván cờ lớn hơn, nguy hiểm hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của Lâm Nhất, từ giờ phút này, không chỉ là con đường chiêm nghiệm, mà còn là con đường của sự đối đầu trực diện với bóng tối đã ăn sâu vào cốt tủy của thế giới tu tiên.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang chập chờn xuyên qua lớp sương mù dày đặc, phủ một tấm màn bạc lên vạn vật, nhóm Lâm Nhất đã lặng lẽ rời Khinh Vân Khách Điếm. Ngôi nhà gỗ hai tầng, với mái ngói xanh bạc phếch theo năm tháng, vẫn còn chìm trong giấc ngủ yên bình của buổi ban mai. Bên trên cánh cửa gỗ sồi đã bạc màu, tấm biển hiệu "Khinh Vân" treo nghiêng ngả, khẽ đung đưa trong làn gió sớm, như một lời chào tạm biệt, cũng như một lời hứa hẹn về những cuộc hội ngộ không hẹn trước. Chủ quán, một lão già râu tóc bạc phơ với nụ cười hiền lành, tiễn chân họ ra tận cửa, lời chúc "thượng lộ bình an" của ông ta nghe ấm áp đến lạ, xua tan đi chút hơi lạnh còn vương vấn trong không khí.

Thế nhưng, nụ cười của lão chủ quán và sự bình yên của buổi sớm lại không thể xua đi những suy tư nặng trĩu trong lòng ba con người. Lâm Nhất, với thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, bước đi trước tiên. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn còn đọng lại nét trầm tư của đêm qua, như thể linh hồn vẫn còn đang phiêu du trong cõi mộng mị của những bí mật vừa được hé lộ. Hắn nhìn về phía chân trời mờ sương, nơi những ngọn núi xa xa ẩn hiện như những nét vẽ thủy mặc, mơ hồ và đầy bí ẩn. Hình ảnh những "dấu ấn" Hắc Y Nhân, những mảnh ký ức vỡ vụn của Thiên Đạo Môn Cổ Phế Tích, và lời cảnh báo của Thiên Cơ Lão Nhân vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn, tạo thành một bức tranh hỗn độn về một thế giới tu tiên đang mục ruỗng từ bên trong. Mỗi bước chân của hắn, dù nhẹ nhàng, nhưng lại như mang theo một gánh nặng vô hình, nặng trĩu những câu hỏi không lời đáp. Hắn biết, con đường phía trước không chỉ là tìm kiếm chân lý, mà còn là đối mặt với một sự thật trần trụi, đau lòng.

Tô Mạt Nhi, cô nương với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh vẫn ánh lên vẻ lo lắng, bước sóng vai bên Lâm Nhất. Nàng nắm chặt lấy cánh tay hắn, cảm nhận sự gầy gò dưới lớp đạo bào vải thô cũ kỹ. Hơi ấm từ Lâm Nhất tuy mỏng manh nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn lạ thường, như thể chỉ cần ở bên hắn, mọi bão táp hồng trần đều có thể vượt qua. Nàng hiểu rằng những gì họ vừa khám phá đã vượt xa sự tưởng tượng của bất kỳ ai, và gánh nặng trên vai Lâm Nhất hẳn đã trở nên vô cùng lớn lao.

"Chúng ta... chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Lâm Nhất?" Giọng nói trong trẻo của nàng khẽ khàng cất lên, cố gắng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nặng nề. "Những Hắc Y Nhân đó... chúng thật sự đáng sợ đến vậy sao? Liệu chúng ta có thể... thực sự chống lại chúng?" Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu nổi sự bất an. "Ta... ta lo cho huynh."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa như ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương. "Dù là một tiểu đạo sĩ vô danh, dù là một kẻ mồ côi không nơi nương tựa, ta cũng phải tìm ra câu trả lời cho những nghi hoặc này. Nếu tiên đạo đã tha hóa, nếu hồng trần này đã nhuốm màu đen tối, thì Vô Tiên chi Đạo của ta, dù nhỏ bé, cũng phải tìm ra một lối đi riêng. Không phải vì sức mạnh, mà vì chân lý, vì những gì ta tin là đúng đắn." Hắn dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng của Tô Mạt Nhi. "Nàng không cần lo lắng quá nhiều. Dù gian nan đến mấy, ta cũng sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi vì, tiên đạo tại tâm, nàng có hiểu không?"

Lý Nguyên, giờ đây đã hoàn toàn tỉnh ngộ và mang trong mình một ánh mắt quyết tâm mới, bước theo sau. Gương mặt y vẫn còn nét sạm đen của những ngày tháng lang thang, nhưng giờ đây đã không còn vẻ thất vọng, tự ti như trước. Y đã từng là một đệ tử của tông môn danh tiếng, từng tin vào con đường tu luyện vinh quang, nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến sự thật trần trụi về Thiên Đạo Môn Cổ Phế Tích và âm mưu của Hắc Y Nhân, niềm tin đó đã hoàn toàn sụp đổ. Những lời chiêm nghiệm của Lâm Nhất về "Vô Tiên chi Đạo", về việc không truy cầu sức mạnh hư ảo mà tìm kiếm chân tâm, đã gieo mầm sâu sắc trong lòng y.

"Sư huynh Lâm Nhất nói đúng," Lý Nguyên cất giọng, tuy vẫn còn chút ngượng nghịu nhưng đã thêm phần kiên định. "Thế giới này quả thật phức tạp và đáng sợ hơn những gì chúng ta từng nghĩ. Nhưng nếu ngay cả các đại tông môn cũng đã bị tha hóa, thì con đường của sư huynh, dù cô độc, có lẽ mới là con đường chân chính. Tiểu đệ... tiểu đệ sẽ đi theo sư huynh. Dù chưa thể hiểu hết được 'Vô Tiên chi Đạo' của sư huynh, nhưng tiểu đệ tin vào sư huynh. Tiểu đệ sẽ không còn là Lý Nguyên bị trục xuất của ngày xưa nữa. Tiểu đệ sẽ cố gắng học hỏi, để không trở thành gánh nặng cho sư huynh và cô nương."

Hắn nói xong, cúi đầu thật sâu, như một lời thề nguyện. Trong ánh mắt y giờ đây không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, chỉ còn sự biết ơn sâu sắc và lòng trung thành tuyệt đối. Y đã mất đi con đường cũ, nhưng lại tìm thấy một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, dưới sự dẫn dắt của một tiểu đạo sĩ mồ côi, gầy gò nhưng mang trong mình một khí phách phi thường. Đây không chỉ là một lời hứa, mà là một sự cam kết của một linh hồn đã từng lạc lối, giờ đây tìm thấy ánh sáng dẫn đường. Tiếng gió nhẹ vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của sương sớm, nhưng trong lòng ba con người, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy, xua đi những u ám của đêm qua, hướng về một tương lai mịt mờ nhưng đầy hứa hẹn.

***

Hành trình tiếp tục diễn ra trong sự tĩnh lặng, như một dòng sông chảy dài qua những ghềnh đá, mang theo nỗi niềm của những kẻ lữ hành. Sau vài ngày đêm băng rừng vượt núi, Lâm Nhất dẫn Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên đến một nơi hẻo lánh, nằm sâu trong một thung lũng được bao phủ bởi những dãy núi đá vôi hùng vĩ. Đó là một Ẩn Cư Động Phủ, một hang đá tự nhiên được tạo hóa kiến tạo nên, với cửa hang ẩn mình sau một thác nước nhỏ đổ xuống từ vách đá cheo leo, tạo thành một tấm màn bạc lấp lánh dưới ánh chiều tà. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo mùi ẩm của đá, mùi đất và mùi thảo mộc dại mọc lan tỏa khắp nơi. Tiếng nước chảy róc rách từ thác nước như một bản nhạc thiền định, tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá tạo nên những âm thanh vi vu huyền hoặc, và tiếng côn trùng kêu rả rích từ đâu đó trong lòng núi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào, hỗn loạn của hồng trần.

Lâm Nhất khẽ vén màn nước bước vào bên trong. Hang động không quá lớn, nhưng đủ rộng rãi để ba người trú ngụ. Bên trong, một luồng linh khí dồi dào và ổn định lan tỏa, khiến tâm hồn như được gột rửa, rất thích hợp cho việc tu luyện và tịnh tâm. Có một tảng đá phẳng nhẵn như một chiếc giường, một bàn đá tự nhiên và thậm chí một lò luyện đan nhỏ đã cũ kỹ, dường như đã có người từng sinh sống và tu luyện ở đây từ rất lâu. Ánh nắng vàng cuối ngày xuyên qua khe đá trên đỉnh hang, chiếu rọi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền đá lạnh.

Không nói một lời, Lâm Nhất nhẹ nhàng ngồi xếp bằng trên tảng đá phẳng, đôi mắt khẽ nhắm lại. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí thanh khiết tràn vào cơ thể, rồi dần dần, tâm trí hắn chìm sâu vào trạng thái nhập định. Toàn bộ thế giới bên ngoài dường như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối và những suy tư cuộn trào trong nội tâm hắn. Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên im lặng ngồi cách đó không xa, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính và lo lắng, lặng lẽ bảo vệ hắn.

Trong cõi tĩnh lặng của nhập định, Lâm Nhất để tâm trí mình lướt qua những mảnh ký ức và thông tin đã thu thập được trong suốt hành trình vừa qua. Cảnh tượng hoang tàn của Thiên Đạo Môn Cổ Phế Tích hiện lên rõ nét, những bức tường đổ nát, những phiến đá bia vỡ vụn, tất cả đều là minh chứng cho sự sụp đổ của một nền văn minh tu tiên hùng mạnh. Hắn nhớ lại những lời của Thiên Cơ Lão Nhân, về quy luật tuần hoàn của trời đất, về sự hưng suy của tiên đạo, và về những cảnh báo về một mối hiểm họa lớn hơn đang rình rập. Đặc biệt, những "dấu ấn" bí ẩn của Hắc Y Nhân, những biểu tượng hắc ám mà hắn đã nhìn thấy, giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định cho một âm mưu đã kéo dài hàng trăm năm, âm thầm thao túng giới tu tiên.

"Tiên đạo... rốt cuộc là gì?" Lâm Nhất tự vấn trong cõi nội tâm. "Là sức mạnh vô biên, là trường sinh bất lão, hay chỉ là một ảo ảnh được tạo ra bởi lòng tham và dục vọng của con người? Những kẻ tu tiên, những người được gọi là 'tiên nhân', có thật sự siêu thoát khỏi hồng trần, hay chỉ là những kẻ bị mắc kẹt trong vòng xoáy tranh giành quyền lực, địa vị, và danh vọng?" Hắn nhớ lại những lời răn dạy của sư phụ, về việc tu thân dưỡng tính, về việc giữ gìn bản tâm trong sạch. "Vô Tiên chi Đạo... con đường của ta... có thật sự là chân đạo? Hay chỉ là một sự ngây thơ, một niềm tin viển vông trong một thế giới mà quyền lực và sức mạnh mới là lẽ sống?"

Sự giằng xé trong lòng hắn là vô cùng lớn. Một mặt, hắn kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình, con đường không truy cầu sức mạnh, không ham muốn danh vọng, mà chỉ tìm kiếm sự thấu hiểu về lẽ nhân sinh, về bản chất của vũ trụ, về tình yêu thương và lòng trắc ẩn. Hắn tin rằng chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự kết nối giữa vạn vật hữu linh và nhân sinh hữu tình. Con đường của hắn là con đường của sự chiêm nghiệm, của việc tu tâm dưỡng tính, để trở thành một con người chân chính trước khi mơ tưởng đến việc thành tiên.

Nhưng mặt khác, những gì hắn đã chứng kiến – sự tha hóa của Thiên Đạo Môn, sự tàn nhẫn của Lã Bất Phàm, và đặc biệt là âm mưu sâu rộng của Hắc Y Nhân – lại khiến hắn không khỏi hoài nghi. Liệu một con đường thuần túy dựa vào chân tâm, vào sự thấu hiểu, có đủ sức mạnh để chống lại một thế lực hắc ám đã ăn sâu vào cốt tủy của thế giới? Liệu sự kiên định của hắn có thể đứng vững trước những cám dỗ, những hiểm nguy đến từ những kẻ truy cầu quyền lực bằng mọi giá? Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng nếu chân tâm đó quá yếu ớt, liệu nó có thể bảo vệ được những gì hắn yêu quý? Những câu hỏi cứ thế xoáy sâu vào tâm trí hắn, tạo nên một cơn bão cảm xúc dữ dội trong cõi nội tâm tĩnh lặng. Hắn không sợ hãi cái chết, nhưng hắn sợ hãi sự bất lực, sợ hãi rằng con đường của mình, dù chân chính đến đâu, cũng không đủ để thay đổi số phận của hồng trần.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, như một viên ngọc bích tỏa sáng giữa muôn ngàn tinh tú. Ánh sáng bạc lạnh lẽo xuyên qua khe đá trên đỉnh hang, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất, soi rõ bóng dáng của Lâm Nhất vẫn đang ngồi tĩnh tọa. Tiếng nước chảy từ thác nước bên ngoài vẫn róc rách không ngừng, tiếng gió khẽ luồn qua khe đá, mang theo hơi lạnh của đêm khuya và mùi hương đặc trưng của đất ẩm, của thảo mộc dại. Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, tuy đã mệt mỏi sau chuyến đi dài, vẫn ngồi đó, không dám chợp mắt, lặng lẽ nhìn Lâm Nhất, cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong khí chất của hắn.

Đột nhiên, Lâm Nhất khẽ động. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn từ từ mở ra. Chúng vẫn sâu thẳm như vực thẳm không đáy, nhưng giờ đây, một tia sáng kiên định, rực rỡ như sao băng, đã lóe lên trong đó. Sự giằng xé, nỗi hoài nghi của ban chiều đã tan biến, nhường chỗ cho một sự bình yên nội tại, một quyết tâm không gì lay chuyển được. Hắn đã tìm thấy câu trả lời, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong chính linh hồn mình.

"Vô Tiên chi Đạo... không phải là để thành tiên, mà là để làm người," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong hang động tĩnh mịch. "Dù cho 'tiên đạo chân chính' có là ảo ảnh hay không tồn tại, thì con đường của ta, con đường của chân tâm, của sự thấu hiểu, của tình yêu thương và lòng trắc ẩn, là có thật. Ta không truy cầu sức mạnh để thống trị, mà truy cầu sự minh triết để soi sáng. Ta không tìm kiếm sự trường sinh để thoát ly, mà tìm kiếm ý nghĩa để tồn tại."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, rồi lại nhìn về phía cửa hang, nơi ánh trăng đang vẽ nên một vầng sáng mờ ảo. "Con đường này sẽ gian nan gấp bội, ta biết. Ta sẽ phải đối mặt với không chỉ những tu sĩ tha hóa, mà còn cả một tổ chức bí ẩn, cổ xưa, đã ăn sâu vào cốt tủy của thế giới. Nhưng nếu ta không đi, nếu ta không dám đối mặt, thì ai sẽ đi? Ai sẽ giữ lại ngọn lửa lương tri cuối cùng trong hồng trần gian nan này?"

"Ta... ta vẫn còn chút hoài nghi," Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn có chút suy tư, "Hoài nghi rằng liệu 'tiên đạo chân chính' có thực sự tồn tại, một con đường mà người tu luyện có thể đạt đến cảnh giới siêu thoát mà không bị tha hóa bởi dục vọng. Có lẽ, những gì ta đang đi tìm, những gì ta đang hy vọng, chỉ là một giấc mộng hão huyền. Nhưng dù là mộng, thì mộng đó cũng là của ta. Và ta sẽ dùng cả cuộc đời này để chứng minh rằng, dù tiên đạo có ẩn chứa bao nhiêu cạm bẫy, thì lòng người vẫn có thể giữ được sự trong sáng, rằng vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tình yêu thương mới là sức mạnh vĩ đại nhất."

Tô Mạt Nhi, không nói một lời, nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến bên Lâm Nhất. Nàng đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên bàn tay hắn, khẽ nắm chặt. Lòng bàn tay nàng ấm áp, truyền cho hắn một luồng hơi ấm dịu dàng, như một lời động viên không lời, một lời khẳng định về niềm tin tuyệt đối mà nàng dành cho hắn. Trong ánh mắt nàng, không còn sự lo lắng của ban chiều, mà chỉ còn sự tin tưởng sâu sắc và một tình cảm thiêng liêng, không cần ngôn từ để diễn tả.

Lý Nguyên cũng đứng dậy. Y bước đến, quỳ một gối xuống trước Lâm Nhất, đầu cúi thấp. "Sư huynh Lâm Nhất, tiểu đệ không hiểu hết được những triết lý sâu xa của huynh, nhưng tiểu đệ tin vào huynh. Huynh là người đã cho tiểu đệ một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời. Dù hồng trần gian nan đến mấy, dù tiên đạo có tăm tối đến đâu, tiểu đệ nguyện theo huynh đến cùng. Tiểu đệ sẽ dùng sinh mạng này để bảo vệ huynh, để cùng huynh tìm kiếm chân lý." Giọng y vang lên mạnh mẽ, đầy quyết tâm, không chút do dự.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười ấm áp hiếm hoi nở trên môi hắn. Hắn nhẹ nhàng đỡ Lý Nguyên đứng dậy. "Đứng lên đi, Lý Nguyên. Chúng ta là đồng hành, không cần phải hành lễ như vậy. Con đường phía trước, không phải là của riêng ta, mà là của tất cả những ai còn giữ trong mình ngọn lửa chân tâm."

Hắn đứng dậy, bước ra cửa động. Hơi lạnh của đêm khuya lập tức bao trùm lấy hắn, nhưng trong lòng hắn lại bừng lên một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt, xua tan đi mọi giá lạnh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí tức của đất trời, của vạn vật. Từ vị trí này, qua màn sương đêm lờ mờ, hắn có thể mơ hồ nhìn thấy những đỉnh núi cao chót vót ở phía xa, nơi Thiên Đạo Môn sừng sững, như một con quái vật khổng lồ đang ngủ yên. Hắn biết, đó chính là nơi hắn cần đến, nơi mà những bí mật lớn nhất của tiên đạo đang chờ đợi, và cũng là nơi mà hắn sẽ phải đối mặt trực diện với những thế lực đã thao túng hồng trần này.

Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của Lâm Nhất, giờ đây, không còn là một cuộc tìm kiếm cô độc. Nó đã trở thành một lời thề, một gánh nặng, và cũng là một hy vọng. Hắn đã sẵn sàng. Dù vẫn còn một chút hoài nghi về sự tồn tại của "tiên đạo chân chính", nhưng hắn đã hoàn toàn kiên định với con đường của chính mình. Những cuộc đối đầu gay cấn với Lã Bất Phàm và các tay sai của Hắc Y Nhân sẽ đến, nhưng Lâm Nhất giờ đây đã có trong tay không chỉ là sự minh triết, mà còn là niềm tin vững chắc và những người đồng hành đáng quý. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường Lâm Nhất đã chọn, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như ánh trăng sáng vằng vặc giữa màn đêm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ