Vô tiên chi đạo
Chương 178

Chân Tâm Bất Diệt: Bước Chân Vô Tiên

3655 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất củng cố quyết tâm đi theo con đường 'Vô Tiên' của mình, chấp nhận mọi gian nan, hiểm nguy, dù vẫn còn chút hoài nghi về 'chân lý' tối thượng.,Khắc sâu nhận thức về sự đối lập giữa cuộc sống phàm nhân bình dị và sự tha hóa, tranh giành quyền lực trong giới tu tiên.,Thiết lập tâm thế sẵn sàng của Lâm Nhất và đồng đội để đối mặt trực diện với Thiên Đạo Môn và những âm mưu của Hắc Y Nhân.,Duy trì tông trầm buồn, sâu lắng và chiêm nghiệm, phù hợp với giai đoạn 'Resolution' của Arc.,Dẫn dắt mạch truyện hướng tới các sự kiện cao trào cuối Arc.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Lý Nguyên
Mood: Reflective, determined, tense, philosophical, ominous.
Kết chương: [object Object]

Trong hang động tĩnh mịch, hơi lạnh của đêm khuya vẫn còn vương vấn, nhưng những tia nắng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đá ẩm ướt. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, mang theo hơi ẩm của sương sớm, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ khe suối nhỏ bên trong động, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc của tự nhiên. Mùi đất ẩm và đá lạnh đặc trưng của nơi ẩn cư tĩnh mịch phảng phất trong không khí, như một lời tạm biệt cho những ngày chiêm nghiệm sâu lắng.

Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh nhìn giờ đã không còn vẻ trầm tư u uất của những ngày miệt mài suy tưởng, thay vào đó là sự kiên định, rắn rỏi như thép. Hắn chậm rãi đứng dậy từ tấm giường đá lạnh lẽo, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, vẫn sạch sẽ và gọn gàng, như chính con người hắn – tuy trải qua phong trần nhưng vẫn giữ được nét thanh bạch. Hắn vuốt nhẹ Phù Trần Mộc đang tựa vào vách đá, cảm nhận sự mịn màng của thớ gỗ, như cảm nhận sự bình yên và vững chãi của chính tâm hồn mình. Vật phẩm đơn sơ này, đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm, giờ đây không chỉ là một pháp khí, mà còn là một phần của con đường hắn đang đi.

Bên ngoài cửa động, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên đã đợi sẵn. Nàng Tô Mạt Nhi, với mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, nhưng giờ đây lại mang một vẻ trầm tĩnh lạ thường. Nàng khoác trên mình bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, tuy đơn giản nhưng luôn gọn gàng, sạch sẽ, toát lên vẻ hoạt bát thường ngày. Lý Nguyên đứng cạnh nàng, thân hình cao lớn, ánh mắt trung thành và kiên định, không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Lâm Nhất, như một bức tượng đồng bất di bất dịch, sẵn sàng đón nhận mọi mệnh lệnh. Bầu không khí giữa ba người trầm mặc, không một tiếng động, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một lời tạm biệt không lời cho sự tĩnh lặng trước khi họ bước vào bão tố của hồng trần gian nan phía trước.

Lâm Nhất bước ra, ánh bình minh le lói chiếu rọi lên khuôn mặt thư sinh của hắn, làm nổi bật đôi mắt đen láy sâu thẳm, nơi đã từng chất chứa biết bao hoài nghi, giờ đây chỉ còn lại sự quyết đoán. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Con đường này, ta sẽ đi đến cùng,” hắn nói, giọng ôn hòa nhưng đầy sức nặng, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm. “Dù có phải đối mặt với muôn vàn thử thách, dù cho ‘tiên đạo chân chính’ có là ảo ảnh hay không tồn tại, thì con đường của ta, con đường của chân tâm, của sự thấu hiểu, của tình yêu thương và lòng trắc ẩn, là có thật. Ta không truy cầu sức mạnh để thống trị, mà truy cầu sự minh triết để soi sáng. Ta không tìm kiếm sự trường sinh để thoát ly, mà tìm kiếm ý nghĩa để tồn tại.”

Tô Mạt Nhi không nói một lời. Nàng nhẹ nhàng tiến đến, bàn tay nhỏ nhắn của nàng khẽ đặt lên bàn tay Lâm Nhất, nắm chặt. Lòng bàn tay nàng ấm áp, truyền cho hắn một luồng hơi ấm dịu dàng, như một lời động viên không lời, một lời khẳng định về niềm tin tuyệt đối mà nàng dành cho hắn. Trong ánh mắt nàng, không còn sự lo lắng của những ngày trước, mà chỉ còn sự tin tưởng sâu sắc và một tình cảm thiêng liêng, không cần ngôn từ để diễn tả. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài mượt mà khẽ lay động theo. “Huynh đi đâu, muội đi đó,” nàng líu lo, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, như một lời thề không thể phá vỡ. “Dù là tận cùng của hồng trần, hay đỉnh cao của tiên đạo, muội cũng sẽ theo huynh.”

Lý Nguyên tiến lên một bước, ánh mắt y nhìn thẳng vào Lâm Nhất, không một chút do dự. Y không nói gì, chỉ cúi đầu thật sâu, rồi mạnh mẽ gật đầu. Đó là một sự khẳng định không cần lời, một lời hứa trung thành và kiên định. Trong ánh mắt y, Lâm Nhất thấy được sự quyết tâm sắt đá, một lòng tin không lay chuyển. Y đã từng là một kẻ mất phương hướng, một đệ tử bị trục xuất, nhưng giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Lâm Nhất, y đã tìm thấy con đường và ý nghĩa cho cuộc đời mình.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, lòng hắn cảm thấy ấm áp lạ thường. Hắn đưa mắt quét qua hang động lần cuối, nhìn những vết hằn của thời gian trên vách đá, những dấu tích của những ngày tháng tĩnh lặng đã qua. Hắn thu dọn ít đồ đạc còn lại, chủ yếu là vài cuốn sách cũ kỹ và Chuỗi Hạt Bồ Đề mà hắn vẫn luôn mang theo bên mình, thứ đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình chiêm nghiệm của hắn. Chiếc đạo bào vải thô đã sờn cũ, Phù Trần Mộc trong tay khẽ đung đưa theo nhịp bước chân. Rồi, hắn quay lưng bước đi, bóng dáng gầy gò nhưng đầy nghị lực của hắn dẫn đầu, Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên theo sát phía sau, ba người như ba cái bóng lẻ loi nhưng đầy kiên cường, dần khuất dạng khỏi Ẩn Cư Động Phủ, nơi đã chứng kiến sự chuyển mình mạnh mẽ trong tâm hồn của tiểu đạo sĩ. Ánh bình minh dần lên cao, sương tan dần, mở ra một ngày mới, một chặng đường mới, đầy rẫy bất trắc nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Hành trình của ba người tiếp tục, băng qua những con đường mòn phủ đầy lá khô, xuyên qua những cánh rừng xanh thẳm, nơi tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, chiếu những tia nắng vàng óng xuống vạn vật, khiến không khí trở nên ấm áp và dễ chịu. Dù con đường phía trước còn xa, nhưng bước chân của Lâm Nhất vẫn vững vàng, mỗi bước đi đều mang theo một ý chí kiên định, không chút nao núng.

Đến gần buổi trưa, họ đi qua một Tiểu An Trấn nhỏ bé, nằm nép mình giữa những ngọn đồi thoai thoải. Khác với sự ồn ào náo nhiệt của những đô thị lớn mà Lâm Nhất từng đi qua, hay vẻ giả dối, mục ruỗng của các tông môn tu tiên mà hắn đã chứng kiến, nơi đây tràn ngập sự chân thật, giản dị của cuộc sống phàm nhân. Các ngôi nhà gạch, gỗ đơn giản nằm san sát nhau, với những mái ngói rêu phong, chứng kiến bao thế hệ con người sinh sống. Đường phố lát đá cuội đã mòn nhẵn dưới bước chân của thời gian, dẫn vào một khu chợ nhỏ, nơi tiếng người mua bán nhỏ nhẹ, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xe bò kéo lạch cạch hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh động, đầy sức sống. Mùi đồ ăn thơm lừng từ những quán hàng ven đường, mùi khói bếp ấm nồng từ các ngôi nhà, mùi đất sau cơn mưa đêm và mùi cỏ cây xanh tươi từ những khu vườn nhỏ phảng phất trong không khí, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ. Bầu không khí ở đây trong lành, thân thiện, mang đậm nét cuộc sống phàm trần, một cảm giác an toàn mà Lâm Nhất đã lâu không cảm nhận được.

Lâm Nhất dừng lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét một lượt khắp thị trấn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người lữ khách đang tìm kiếm điều gì đó trong sự bình dị của cuộc sống. Ánh mắt hắn dừng lại ở một góc chợ, nơi một người phụ nữ trung niên, với khuôn mặt khắc khổ nhưng hiền lành, đang vất vả với gánh hàng rau củ của mình. Đó là Cô Tươi, với đôi tay chai sạn vì năm tháng lao động, đang cố gắng đẩy chiếc xe thô sơ chứa đầy rau tươi qua một đoạn đường gồ ghề, dốc nhẹ. Từng cọng rau xanh mướt, từng quả cà chua đỏ mọng, đều là thành quả của sự cần lao, của những giọt mồ hôi đổ xuống từ sớm tinh mơ.

“Tiên đạo không nằm ở thần thông, mà ở trong những điều nhỏ bé này,” Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như một lời độc thoại, nhưng cũng đủ để Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên nghe thấy. Hắn nhìn Cô Tươi, nhìn những nếp nhăn trên khóe mắt bà, nhìn nụ cười hiền hậu bà dành cho một đứa trẻ đang chạy qua. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Sự sống, sự tồn tại, và những giá trị chân thực nhất, không phải là những phù phép huyền ảo hay những cảnh giới cao siêu, mà là những khoảnh khắc đời thường, những tấm lòng lương thiện, những nụ cười không vụ lợi.”

Tô Mạt Nhi đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng dõi theo Cô Tươi. “Đúng vậy,” nàng đáp, giọng nói trong trẻo hơn mọi khi, “sự bình yên này thật đáng quý. Muội nghĩ, đôi khi, chúng ta quá mải mê tìm kiếm những thứ xa vời mà quên mất những điều gần gũi, quý giá nhất.” Nàng khẽ nắm lấy tay Lâm Nhất, cảm nhận sự ấm áp từ lòng bàn tay hắn, và chợt thấy lòng mình cũng bình yên đến lạ.

Lý Nguyên đứng phía sau, ánh mắt y phức tạp hơn nhiều. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Nhất cảm nhận được một luồng cảm xúc hỗn độn từ y – có sự nuối tiếc, có sự hoài niệm, nhưng cũng có một niềm khao khát mãnh liệt. Có lẽ, những cảnh vật bình dị này đã gợi nhắc Lý Nguyên về quá khứ phàm nhân của y, về những ngày tháng đã từng sống một cuộc đời đơn giản, trước khi bị cuốn vào vòng xoáy của tu tiên, của những tham vọng và sự tha hóa. Khuôn mặt y trầm mặc, không nói một lời, nhưng ánh mắt y lại kể một câu chuyện dài về những mất mát và những bài học xương máu.

Không chần chừ, Lâm Nhất bước đến chỗ Cô Tươi. Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc xe rau, dùng sức đẩy phụ bà qua đoạn đường khó khăn nhất. Cô Tươi, ban đầu có chút bất ngờ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt thư sinh hiền lành và đôi mắt trong sáng của Lâm Nhất, bà nở một nụ cười chất phác, đầy biết ơn. “Cảm ơn đạo trưởng, đạo trưởng thật tốt bụng,” bà nói, giọng nói mộc mạc, vang vọng giữa tiếng ồn ào của chợ. “Cầu trời phù hộ cho đạo trưởng gặp nhiều may mắn.”

Lâm Nhất khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Trong khoảnh khắc đó, khi nhận lại nụ cười chất phác và lời cảm ơn chân thành từ một người phàm nhân, hắn cảm thấy con đường của mình càng thêm rõ ràng, vững chắc. Hắn không cần những lời ca tụng của giới tu tiên, không cần những danh vọng phù phiếm. Những giá trị mà hắn đang tìm kiếm, những chân lý mà hắn đang theo đuổi, không phải là thứ gì đó quá cao siêu, quá xa vời, mà ẩn chứa ngay trong những điều nhỏ bé, giản dị nhất của hồng trần. Đó chính là ý nghĩa thực sự của "tiên đạo tại tâm", là lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi rau tươi, và một lần nữa, hắn cảm thấy lòng mình tràn đầy sự bình yên, một sự bình yên khác hẳn với sự tĩnh lặng nơi động phủ, một sự bình yên đến từ sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn đối với vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời, ba người tiếp tục hành trình. Họ đã rời xa Tiểu An Trấn, bước chân họ dẫn họ đến gần hơn với vùng đất mà Thiên Đạo Môn sừng sững tọa lạc. Không khí dần trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió rì rào qua những hàng cây cổ thụ. Lâm Nhất đột nhiên cảm thấy một luồng khí quen thuộc, không rõ ràng nhưng lại rất rõ rệt, như một sợi tơ vô hình đang kéo hắn. Đó là một cảm giác kỳ lạ, một sự thôi thúc không thể giải thích, khiến hắn phải dừng bước.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời, nơi những áng mây bồng bềnh trôi, và rồi ánh mắt hắn dừng lại ở một quán trà nhỏ nằm ẩn mình dưới chân một ngọn đồi. Quán trà này trông có vẻ bình dị, với mái ngói xám xịt và những bức tường gỗ đã bạc màu, nhưng Lâm Nhất cảm nhận được sự khác thường từ nó. Đây là một chi nhánh của Thiên Cơ Các, nơi mà Thiên Cơ Lão Nhân, vị lão nhân thần bí đã từng dẫn dắt hắn trên con đường tu tiên, thường xuyên lui tới hoặc để lại những lời nhắn nhủ. Bầu không khí xung quanh quán trà có một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn, và mỗi vật đều ẩn chứa một bí mật. Mùi giấy cổ, mực tàu, và hương liệu thanh nhã phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa bí ẩn. Tiếng gió nhẹ luồn qua các khe hở của quán, tạo nên những âm thanh vi vút, như những lời thì thầm của tri thức cổ xưa.

Lâm Nhất không vào quán. Hắn chỉ đứng từ xa quan sát, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dường như có thể nhìn thấu mọi bí mật. Đúng lúc đó, một cơn gió nhẹ chợt thổi qua, cuốn theo một chiếc lá khô và một cuộn giấy nhỏ màu vàng úa. Cuộn giấy, dường như bị cơn gió làm cho bung ra khỏi nơi ẩn mình, nhẹ nhàng bay lượn trong không trung rồi đáp xuống ngay chân Lâm Nhất. Hắn cúi xuống nhặt lấy, cảm nhận sự thô ráp của giấy cổ. Mở ra, bên trong chỉ có một dòng chữ ngắn gọn, được viết bằng nét bút phóng khoáng nhưng đầy hàm ý, như một lời khuyên, một lời cảnh báo, và cả một câu hỏi từ Thiên Cơ Lão Nhân:

“Chân lý không nằm ở nơi người tìm, mà ở nơi người buông bỏ. Nhưng buông bỏ tất cả, liệu có phải là chân lý?”

Lâm Nhất đọc đi đọc lại câu nói đó, nội tâm hắn lại chìm vào những suy tư sâu sắc. “Buông bỏ… hay là nắm giữ những điều mình trân trọng?” hắn thầm hỏi. Câu nói này như một lưỡi dao sắc bén, cắt vào tận sâu thẳm tâm hồn hắn, gợi lại nỗi hoài nghi mà hắn đã từng đấu tranh trong động phủ. Hắn đã quyết định kiên định với con đường 'Vô Tiên chi Đạo' của mình, nhưng lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân lại một lần nữa đặt ra câu hỏi về ranh giới giữa sự kiên định và sự cố chấp, giữa việc nắm giữ và việc buông bỏ. Buông bỏ chấp niệm về sức mạnh, về danh vọng là điều hắn đã làm, nhưng liệu có phải buông bỏ cả hy vọng vào một 'tiên đạo chân chính', buông bỏ cả trách nhiệm đối với hồng trần gian nan này? Hay là nắm giữ những giá trị chân tâm, những tình cảm thiêng liêng, dù phải đối mặt với mọi gian nan?

Hắn siết chặt cuộn giấy trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như chính sự lạnh lẽo của những câu hỏi không lời đáp. Hắn ngước nhìn về phía Thanh Vân Tông, nơi những đỉnh núi cao chót vót đang ẩn hiện trong sương chiều, như một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Ánh mắt hắn vừa kiên định, vừa ẩn chứa một tia hoài nghi sâu sắc về con đường mình sẽ đi. Câu hỏi của Thiên Cơ Lão Nhân sẽ tiếp tục ám ảnh hắn, gợi mở cho những chiêm nghiệm sâu sắc hơn về ý nghĩa thực sự của tu tiên trong những chặng đường sắp tới. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm ấy, liệu có cần buông bỏ điều gì không?

Đêm khuya buông xuống, bao phủ vạn vật trong một màn sương dày đặc, tĩnh mịch. Ánh trăng sáng vằng vặc cố gắng xuyên qua lớp sương mù, tạo nên những vầng sáng mờ ảo, huyền ảo. Ba người đã đi đến chân núi Thanh Vân, nơi cổng lớn của Thiên Đạo Môn sừng sững hiện ra như một con quái vật khổng lồ đang ngủ yên. Kiến trúc của Thiên Đạo Môn vô cùng trang nghiêm, với những cột đá cao vút chạm mây, những mái ngói cong vút như cánh chim phượng hoàng, toát lên một vẻ thanh tịnh nhưng không kém phần hùng vĩ. Linh khí ở đây nồng đậm hơn hẳn những nơi khác, khiến không khí trở nên trong lành đến lạ, thoang thoảng mùi hương thảo mộc và trầm hương dịu nhẹ. Mây mù thường xuyên bao phủ ngọn núi, tạo cảm giác huyền ảo, thoát tục, như một thế giới khác biệt hoàn toàn với hồng trần phàm tục. Từ xa, tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, như một lời mời gọi, nhưng cũng như một lời cảnh báo.

Lâm Nhất đứng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí mạnh mẽ, áp bức đang bao trùm lấy hắn. Linh khí này thuần khiết, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn vẫn cảm nhận được sự mục ruỗng, sự giả dối mà hắn đã chứng kiến ở Thiên Đạo Môn Cổ Phế Tích. Đây không phải là sự mục ruỗng của vật chất, mà là sự mục ruỗng của tâm hồn, của những giá trị đạo đức đã bị bào mòn bởi tham vọng và quyền lực. Sự mục ruỗng mà Lâm Nhất cảm nhận được bên trong Thiên Đạo Môn báo hiệu những xung đột nội bộ và sự tha hóa sâu sắc hơn sắp được phơi bày, những bí mật đen tối đang chờ đợi hắn.

Hắn quay lại nhìn Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không hề nao núng. Nàng nắm chặt lấy bàn tay Lâm Nhất, ánh mắt kiên định, như một lời khẳng định rằng nàng sẽ luôn ở bên hắn, dù có phải đối mặt với bất cứ điều gì. Lý Nguyên, y không nói gì, nhưng đôi mắt y ánh lên vẻ quyết tâm sắt đá. Y chậm rãi rút thanh kiếm bên hông ra, tiếng kim loại va vào vỏ kiếm vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch, như một lời tuyên chiến. Thanh kiếm không phải là để thể hiện sức mạnh, mà là để bảo vệ, để đối mặt với những gì sắp đến.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn hít một hơi thật sâu nữa, cảm nhận khí tức của đất trời, của vạn vật. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ đung đưa theo làn gió, như một người bạn đồng hành thầm lặng, cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. “Dù có là bão tố, ta cũng sẽ không lùi bước,” hắn nói, giọng nói của hắn giờ đây đã không còn chút hoài nghi nào, chỉ còn lại sự kiên định và ý chí sắt đá.

Hắn bước những bước đầu tiên về phía cổng Thiên Đạo Môn, từng bước chân trầm ổn, vững chãi, như một lời tuyên ngôn không lời. Bóng dáng gầy gò của hắn, cùng với Tô Mạt Nhi và Lý Nguyên, dần chìm vào màn sương dày đặc, hướng về một tương lai đầy bất trắc. Việc Lâm Nhất bước vào Thiên Đạo Môn là khởi đầu cho các cuộc đối đầu trực diện với Lã Bất Phàm và các thế lực bí ẩn của Hắc Y Nhân, những kẻ đã thao túng hồng trần này. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường Vô Tiên chi Đạo của Lâm Nhất, giờ đây, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như ánh trăng sáng vằng vặc giữa màn đêm, dẫn lối hắn tiến thẳng vào trung tâm của bão tố.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ